Trăng đêm mông lung, mọi vật đều thực mông lung, duy chỉ có ánh mắt Tư Vực là không mông lung, nàng ngơ ngác bí mật đứng sau rạng trúc yên lặng không một thanh âm, nhìn đến hai người đang cười vui khoái lạc bên cạnh hồ.
Lúc này, Đản Đản đang giúp Tháp Cát Nhã tập động tác tay như chính mình, thế nhưng động tác cầm lá liễu của y thật là phức tạp, Tháp Cát Nhã căn bản không biết cách đặt các ngón tay như thế nào, cho nên chỉ có thể thổi ra tiếng tương tự âm thanh đánh rắm…, âm thanh này vừa phát ra, khiến cho Tháp Cát Nhã ngượng ngùng vô cùng. Đản Đản trong không vừa mắt, cho nên Đản Đản lão sư không thể nhịn nữa lần đầu cầm tay chỉ dạy đệ tử.
Chỉ thấy Đản Đản trước là nghịch ngợm cầm lấy cánh tay ngọc ngà của người ta, sau đó còn nhã nhặn giảng giải bí quyết thổi hơi, trong ánh mắt đầy ắp ôn tồn, nghĩ đến Tháp Cát Nhã tính tình khiêm tốn, ôn nhu, thân thiện, thông minh, ngoài ra mấy ngày nay phát giác ra chính mình cùng nàng thật hợp ý, Đản Đản thêm phần chu đáo chỉ dạy.
Đây thực là đang giảng dạy, nhưng vì đêm mông lung khiến Tư Vực nhìn ra thành đang sờ tay người ta, còn to gan cùng người ta tâm tình, khi thì hai người cười một cái, Tháp Cát Nhã còn e lệ trên mặt đã hây hây. Kỳ thật mà nói, lúc ấy Tư Vực đứng rất rất xa, tức giận không biết bọn họ đang nói cái gì, lại thêm sương đêm dày đặc, hiển nhiên cũng không thấy rõ người ta đang cầm trong tay phiến lá liễu, vì thế mới nghĩ Đản Đản mấy ngày nay đều ra đây để mà hẹn hò, lén lút sợ người khác thấy, ban ngày thì không đến gần Tháp Cát Nhã, làm bộ làm tịch là không quen không biết, đến buổi tối lại lộ nguyên hình theo sát người ta, ngươi dám hí lộng ta, thật đúng là nhiều việc phong hoa tuyết nguyệt mà!!!
Sau đó, càng nghĩ càng giận, nhìn bộ dạng háo sắc của y liền bực bội, bây giờ còn đi dụ dỗ người ta, thật là cái tên chết tiệt, trước đây nên để cho Phạm Ngưng Toa đánh tới y bại liệt, để khỏi cho y hôm nay tại đây động tay động chân!!!
Tư Vực càng nhìn càng không vừa mắt, liền hồng hộc quay về ” Ngạn Chỉ Đinh Lan” nhanh như chớp tiến vào phòng Phạm Ngưng Toa.
” Đậu đậu! Dậy dậy! Mau dậy đi!” – Tư Vực vẻ mặt vừa tức giận vừa ủy khuất.
“…………….Ô……Ơ này! Tiểu tổ tông của ta! Bây giờ mấy giờ! Còn không cho người ta ngủ!” – Phạm Ngưng Toa buồn ngủ lờ mờ mở mắt oán giận nói, – ” Lại làm sao thế?”
” Hừ! Không có gì! Ngươi ngủ đi!” – Tư Vực cả giận.
Phạm Ngưng Toa chằng hiểu chuyện gì, vừa nghe Tư Vực nói xong liền nói: ” Được lắm! Ngươi đánh thức người khác dậy, bây giờ lại nói không có chuyện gì, ngươi đừng nói là cố ý chạy đến để gọi ta dậy thôi đó! Rốt cuộc như thế nào? Có phải lại là vì cái tên đầu đất kia đúng không hả?”
” Ngươi nói gì?” – Tư Vực nói.
” Hừ! Có phải y lại làm cái gì chọc giận ngươi?” – Phạm Ngưng Toa tiếp lời.
” Ngươi nói gì?” – Tư Vực lại nói.
“Có phải y nữa đêm không ngủ lại đi làm chuyện xấu gì bị ngươi bắt được đúng không?” Phạm Ngưng Toa nói.
” Ngươi nói gì?” – Tư Vực câu cũ lập lại.
” Này! Cái gì mà “ngươi nói gì,ngươi nói gì” chứ! Ngươi rốt cuộc là nhìn thấy tên tiểu độc nhãn kia đã làm cái gì thế?” – Phạm Ngưng Toa hỏi.
” Hừ! Cái tên đáng chết! Mấy ngày nay đều nữa đêm mới mò về, ngươi có biết y đi làm cái gì không?” – Tư Vực bừng bừng.
” Làm gì?” – Phạm Ngưng Toa hiếu kỳ.
” Y lại chạy tới bên cạnh hồ hẹn hò cùng Tháp Cát Nhã” – Tư Vực cả giận nói.
” Cái gì?” – Phạm Ngưng Toa nghe xong thiếu chút nữa nhảy bật khỏi giường.
” Ngươi cũng vì thế tức giận sao? Hừ!” – Tư Vực cùng Phạm Ngưng Toa cùng lên tiếng.
” Hừ! Ta tức giận ư?……Ngươi rốt cuộc là làm sao vậy, người ta thân thân mật mật thì có can dự gì tới ngươi đâu? Đã giữa đêm hôm không đi ngủ, lại chạy đi xem người ta thân thiết! Ngươi là nhàn rỗi không chó chuyện làm a! Hơn nữa! Người ta hẹn hò cũng phải báo cho ngươi à! Ngươi cùng tên tiểu độc nhãn cũng không có quan hệ gì, cần gì tức giận người ta với ai cùng một chỗ chứ! Thật là!” – Phạm Ngưng Toa cả giận nói.
Đúng vậy! Ta với y có quan hệ gì chứ! Người ta yêu thích thế nào thì ra sao, đó là tự do của người ta, thật là ăn no không có chuyện làm. Tư Vực nghĩ vậy nhưng cũng không biết tại sao, sự việc ban nãy với mình thì có can hệ gì chứ? Có nên tức giận như vậy không? Chẳng hiểu tại sao! Hoang đường, buồn cười mà!
” Được rồi! Mau mau quay về ngủ đi! Không cần vì chút chuyện không can hệ mà đánh thức ta nữa! ” – Phạm Ngưng Toa nói xong liền chui vào chăn.
Tư Vực đại não trống rỗng, thật không biết bản thân đnag nghỉ gì, liền một mạch về phòng ngủ.
“Ai nha! Hỏi thế gian tình là gì!! Chỉ khiến người như điên như dại, mơ mơ màng màng, không biết phải gọi là gì a!!!” – Phạm Ngưng Toa sau khi thấy Tư Vực trở về phòng mình đoạn cảm thán nói, rồi trở mình tiếp tục cuộc hẹn cùng Chu Công.
Ngày hôm sau khí trời sáng lạn, Đản Đản vừa có cảm giác ngủ thẳng tới mặt trời lên cao, liền dậy mộc dục canh y rồi chạy đến trù phòng tìm đồ ăn. Ăn no bụng y liền nghênh ngang chạy đi tìm Tư Vực bọn họ, nhưng khi tới trong đình, chỉ thấy Phạm Ngưng Toa cùng Tháp Cát Nhã đang ở đó nghiên cứu nhạc phổ.
” Tư Vực đâu?” – Đản Đản hỏi.
Phạm Ngưng Toa nhìn lướt qua, chả thèm để ý Đản Đản.
“….Oái……” Đản Đản thấy vậy rất không hiểu, nhìn thấy Phạm Ngưng Toa biểu tình không tốt suy nghĩ không hiểu mình có chổ nào đắc tội với nàng.
” Nghe nói Công Chúa sáng sớm đã đến Thái Y Viện.” – Vẫn là Tháp Cát Nhã có lòng tốt nói cho Đản Đản.
” Thái Y Viện sao? Chẳng lẽ….Công Chúa làm sao? Sinh bệnh sao? Sao lại không tìm ta?” – Đản Đản tò mò lo lắng nói.
” Ngự tỷ không có gì là không thoải mái, chỉ là có tâm bệnh!” – Phạm Ngưng Toa vẫn bộ dạng không đổi nói.
” Tâm bệnh ư?” – Đản Đản khó hiểu.
” Ngay cả y thuật của ngươi cũng không chữa được!” – Phạm Ngưng Toa nói.
” Y thuật ta làm sao mà không chữa được chứ! Là nàng ấy không tìm ta! Công Chúa nàng rốt cuộc làm sao vậy? Ngươi nhất định biết!” – Đản Đản nói.
” Nàng bị làm sao thì sao ta biết chứ!” – Phạm Ngưng Toa nói.
” Vậy ngươi nói cho ta bệnh trạng của nàng đi!” – Đản Đản nói.
” Nữa đêm không ngủ được, thường xuyên bất thần, miên man suy nghĩ, không tin người, buồn bực dễ xúc động….” – Phạm Ngưng Toa trình bày bệnh trạng của Tư Vực.
” Làm thế nào mà nghe giống, giống….” – Đản Đản lẩm bẩm, – ” Ta đi tìm nàng!!”
“Hảo! Ngươi đi đi, nàng đang ở Thái Y Viện.” – Phạm Ngưng Toa không ngăn cản y.
Mới vừa đi chưa được vài bước, Đản Đản liền quay lại xấu hổ hỏi: ” Thái Y Viện, ở đâu vậy?”
” Thật là ngốc chết mất!” – Phạm Ngưng Toa quát liền phân phó cung nữ dắt Đản Đản đi, bản thân ở lại tiếp tục cùng Tháp Cát Nhã nghiên cứu.
” Công Chúa nàng….” – Tháp Cát Nhã thấy Đản Đản đi liền hỏi.
” Không có gì, chính là mất ngủ thôi, còn bị tinh thần quá nhạy cảm.” – Phạm Ngưng Toa nói.
” Thái Y đại nhân không phải đặc biệt xem bệnh cho Công Chúa sao? Như thế nào lại còn cần phải đi Thái Y Viện?” – Tháp Cát Nhã thắc mắc.
” Ha ha! Ta cũng không rõ nàng!” – Phạm Ngưng Toa nói, ” Có điều, Tháp Cát Nhã, ngươi cảm thấy tên ngôc Đản Đản kia thế nào?”
” Thái Y đại nhân?” – Tháp Cát Nhã có chút ngượng ngùng – ” Ta cảm thấy Thái Y đại nhân tốt lắm, thực ôn nhu, thực thiện lương, lại rất có tài hoa!”
Phạm Ngưng Toa thấy Tháp Cát Nhã say mê miêu tả, nghĩ thầm, làm thế nào mà mình chả nhìn thấy tên đầu đất ấy có gì tốt nhỉ!
” Có đúng không? Y thật tốt như ngươi nói sao? Ta cũng không phát hiện! Ngươi nói vài việc về y cho ta nghe xem!” – Phạm Ngưng Toa nói.
” Ân….. Ví dụ như, y thuật của đại nhân thực sự rất tốt, ta vừa đến đây có chút chưa quen khí hậu, y liếc mắt một cái đã nhìn ra, còn tự tay bốc thuốc, thăm hỏi bệnh tình của ta!” – Tháp Cát Nhã mắt đầy tình ý nói.
” Đó là phần công việc của y, tính làm gì!” – Phạm Ngưng Toa nói xong nghĩ thầm: ” Người này tự mình xem bệnh cho người khác, chả trách ngự tỷ nói buổi tối có thể ngửi thấy mùi thuốc mà!
” Còn nữa, y cũng có thể dùng lá liễu thổi khúc, y còn dạy ta nữa!” – Tháp Cát Nhã nói.
” Lá liễu ư? Dạy ngươi thổi khúc? Sao ta lại không biết nhỉ?” – Phạm Ngưng Toa nói.
” Thái Y đại nhân nói vì không muốn làm cản trở việc học đàn ban ngày của ta, cho nên buổi tối tại đây sẽ dạy cho ta, chỉ là ta thực sự ngốc nên đến bây giờ vẫn chưa học được.” – Tháp Cát Nhã hỗ thẹn nói.
” Thì ra là thế!” – Phạm Ngưng Toa liên tưởng đến câu chuyện tối qua Tư Vực nói.
” Tháp Cát Nhã ta hỏi ngươi ngươi là có hay không có…….thích tên ngốc Đản Đản kia?” – Phạm Ngưng Toa hỏi.
“………Ân……” – Tháp Cát Nhã đỏ mặt gật gật đầu.
Hắc! Thật đúng là thứ hoa tả tơi cũng sẽ có người thưởng thức mà! Phạm Ngưng Toa nghe xong không khỏi nghĩ đến, nhưng là……
” Tháp Cát Nhã! Ngươi không phải nói đùa chứ! Ngươi rõ ràng biết y là nữ hài tử mà!” – Phạm Ngưng Toa nói.
” Ta biết, thế nhưng tình yêu vô biên vô hạn! Dân tộc ta tôn trọng tự do trong tình yêu, thế cho nên mới có thể sáng tạo nên những vũ điệu, ca khúc xinh đẹp, chỉ cần là tình yêu với hạnh phúc ngọt ngào thì sẽ trở nên mỹ lệ hài hòa, đều được chúc phúc!” – Tháp Cát Nhã nói.
” Ha ha! Thật đúng là tốt đẹp mà!” – Phạm Ngưng Toa bất đắc dĩ cười cười, nhưng trong lòng có một chút kiêng kị, quốc tộc người khác đa phần như vậy, nhưng giờ nếu phát sinh ở người trong hoàng tộc, không biết những người trong Hoàng thân có chịu được hay không….
” Ha ha! Vậy không biết ngươi có thu hoạch được hạnh phúc ngọt ngào của tình yêu chưa vậy?” – Phạm Ngưng Toa hỏi.
“………Ách……Ta cũng chỉ là đơn phương, nếu Thái Y đại nhân cũng thích thì tốt rồi.” – Tháp Cát Nhã nói – ” Ngưng Toa. ngươi nói thật đi, y sẽ thích ta chứ?”
” Chuyện này…….Vẫn là ngươi tự đi hỏi sẽ tốt hơn, bất quá hiện tại chúng ta cứ tiếp tục xem cầm phổ đi!” – Phạm Ngưng Toa nói xong liền kéo Tháp Cát Nhã lại tiếp tục nghiên cứu cầm phổ.
Về đến lãnh địa của mình, Đản Đản liền ngã ngay xuống giường, không rửa mặt cũng không thay y phục, ngủ thẳng một mạch. Phạm Ngưng Toa sau khi trở về tắm gội thay đổi y phục, không kịp ngủ liền vội vàng rời đi tiếp tục công việc diệt trừ phản tặc. Tư Vực lại đi xem Đản Đản vừa nãy bị các đại thần giày vò đến không dám hé răng.
Phải nói triều thần nghị sự chính là thập phần nhàm chán, Tư Vực đối với việc này sớm đã quen thuộc, khả Đản Đản trước nay không quen ràng buộc đích thực có chút gian nan, vả lại, y lúc này một viên quan hạ đảng cấp bậc lại thành nhân vật mấu chốt, cho nên các đại thần coi hắn làm trung tâm, hơn nữa ngày thường y luôn bên cạnh công chúa, cho dù về sau không đảm đương chức Phò Mã, kia cũng có thể là tâm phúc, thế nên liền nịnh bợ không dứt.
Đản Đản cùng Tư Vực nói vài ba lời tùy tiện với bọn ho, trước mặt người khác giả vờ là một người hầu, lúc ấy bị các đại thần làm cho đầu nhức óc đích, đưa mắt đến Tư Vực vài cái, ý tứ rõ rằng, chính là muốn sớm chấm dứt chuyện này. Mà Tư Vực làm sao thường không biết chứ? Nhưng chỉ đành thực hiện cho xong các việc thủ cựu này (việc nhàm chán, cổ hủ), khó xử chút, phải xoa dịu băn khoăn của các đại thần, nên đành phải dày vò một trận, thế cho nên, chỉ có thể đau lòng nhìn bộ dạng tiểu hài tử ủy khuất của Đản Đản.
Tư Vực nhẹ nhàng bước vào phòng của Đản Đản, sai người chuẩn bị khăn ướt xoa xoa khuôn mặt cho Đản Đản. từng giọt nước rơi nhanh trên khuôn mặt non nớt hồng hào, thật sự rất muốn xoa xoa nắn nắn! Vì thế, Tư Vực vươn cánh tay, nhéo nhéo khuôn mặt tròn tròn của Đản Đản. khuôn mặt Đản Đản mịn mịn, trơn trơn, man mát . . . . . . Tư Vực vuốt khuôn mặt Đản Đản càng nghĩ càng xuất thần, thẳng đến khi Đản Đản cảm thấy được trên mặt ngứa tỉnh giấc phát hiện.
“Tư, Tư Vực, ngươi, ngươi như thế nào lại ở đây?” Đản Đản mở mắt ra liền Tư Vực ngồi bên người mình, xem ra hẳn là đã được một khoảng thời gian. Lúc đầu! Đản Đản thấy Tư Vực ở bên cạnh thật sự cao hứng, chỉ là sau lại phát hiện nàng đang nhìn mình bằng ánh mắt như lúc ở điển lễ, thấy chính mình đặc biệt ngượng ngùng, giống như trong lòng có con nai chạy loạn tứ tung.
“Ta. . . . . .” Đản Đản vừa hỏi, xem như đã đem Tư Vực trở lại, phải nên nói như thế nào đây?
“Tư Vực?” Đản Đản thấy Tư Vực bộ dáng thực u buồn liền truy vấn.
“Ta. . . . . . Ta xem ngươi dường như là không rửa mặt, không cởi giày liền trên giường ngủ.” Tư Vực nói.
“A? Việc này ngươi cũng biết sao a!” Đản Đản ngồi dậy nói.
“Đương nhiên ! Chỉ biết đầu đất nhà ngươi không có vệ sinh!” Tư Vực nói.
“Cho nên ngươi đã lay ta dậy?” Đản Đản bừng tỉnh ngộ.
“Cái này. . . . . . đúng vậy! Chính là như vậy!” Tư Vực đáp lời nghĩ thầm rằng: “Bình thường nói dối mặt không đỏ, tâm không hoảng hốt, như thế nào bây giờ lại khẩn trương quá? Xem ra thực bị Đậu Đậu nói trúng rồi, chính mình nhìn thấy tên đầu đất này cái gì cũng đều thay đổi.”
“Hì hì! Tư Vực đối với ta thật tốt!” Đản Đản cười thật đáng yêu, Tư Vực vẫn là thực quan tâm của nàng.
“Như thế nào nói chưa được hai câu đã cười ! Ta đối tốt với ngươi như thế nào!” Tư Vực nói.
“Ngươi cũng cả đêm không ngủ, giờ đây quay về lại không đi nghỉ ngơi, còn đến chiếu cố ta, ngươi nói ngươi chẳng phải đối với rất tốt sao?” Đản Đản nói.
“Cái gì, cái gì mà chiếu cố ngươi chứ!” Tư Vực mặt đỏ .
“Khăn ướt trong tay ngươi chẳng phải là để cho ta sao?” Đản Đản nói.
“Này. . . . . .” Tư Vực nhìn thấy khăn ướt trong tay mình, bằng chứng như sơn a!
“Được rồi, không ở đây đôi co với ngươi nữa, lau mặt cho sạch, rồi mau ngủ đi, ta trở về.” Tư Vực nói xong liền đứng dậy rời đi, liền bị Đản Đản kéo lại, “Còn có việc gì sao?”
“Ân. . . . . . Ta mệt mỏi quá a, ngươi xoa xoa giúp ta đi.” Đản Đản bày ra thập phần vẻ mặt đáng yêu nói.
“Tay ngươi dài mà! Tụ mình xoa đi!” Tư Vực nói.
“Không muốn không muốn! Ngươi xoa xoa cho ta đi!” Đản Đản làm nũng nói, cũng tùy tiện kéo ông tay áo Tư Vực xoa xoa bộ mặt buồn ngủ của y.
“Haiz! Được rồi! Ta xoa cho ngươi, buông ra nào.” Tư Vực thấy thế đành phải thỏa hiệp, dù sao nơi này cũng không có người ngoài.
Vì thế, Tư Vực bắt đầu xoa xoa mặt cho Đản Đản, Đản Đản nhìn thấy Tư Vực một bộ dáng xinh đẹp miễn bàn, trong lòng như có nhạc, sau lại lơ đãng bật cười.
“Ngươi cười cái gì?” Tư Vực nói.
“Hì hì, hì hì! Tư Vực thật xinh đẹp, ta rất thích!” Đản Đản nói.
“Đi chết đi! Lại bắt đầu hồ ngôn loạn ngữ! Mau ngủ!” Tư Vực bỏ lại khăn mặt, trở về phòng, cứ như vậy lạnh nhạt bỏ lại Đản Đản .
Đản Đản chu cái miệng nhỏ nhắn, thập phần không cam tâm, nhưng vẫn là nằm xuống, không biết từ các ngóc ngách nào lấy ra cái yếm thơm thơm của Tư Vực, ngửi ngửi, thật là dễ chịu! Vì thế, Đản Đản lại hì hì nở nụ cười. Lẩm bẩm: “Hì hì, thật là nghĩ tới lại muốn ôm ngươi vào mộng! Ngươi cũng không biết là, nơi đó của ngươi rất mềm, thật thoải mái a! Ha hả, ha hả a. . . . . .” Lúc sau, bất tri bất giác Đản Đản liền ngủmất, trong mộng lại có hương vị ngọt ngào, y cư nhiên mơ thấy chính mình cùng Tư Vực. . . . . . @¥#¥%&¥¥@¥&×&. . . . . .
Nói đến Tư Vực vừa ra khỏi phòng của Đản Đản, cũng không có lập tức rời đi, mà là tựa vào ngoài cửa tĩnh tâm, chỉnh lí lại một chút chuyện phát sinh vừa nãy, còn dự tính kế hoạch tiếp theo. Ngay tại lúc chuẩn bị rời đi, Tư Vực lại rành mạch nghe được trong phòng truyền ra thanh âm của Đản Đản, nàng dám khẳng địng Đản Đản nói là: “. . . . . . A! Vực vực! Cho ta hôn một cái thôi! Chỉ một cái thôi! . . . . . . Hôn một cái nữa! Hôn một cái nữa! Hà, ha ha. . . . . . Ha ha ha. . . . . .” Tư Vực ở ngoài cửa nghe đến mặt đỏ tai hồng, “Người nầy đang nói cái gì vậy chứ! Chẳng lẽ là đang nói nói mớ? Y đang làm cái gì !Đang mơ bậy bạ gì không biết! Thực đáng ghét!” Tư Vực nghĩ nghĩ liền bước như bay trở về phòng của mình, thẹn thùng vội vàng chui thẳng vào chăn.
Thực đáng ghét! Thật sự là đáng ghét mà? Vốn nghĩ dùng vân đạm phong thanh (không khí trong lành) để quên mấy lời nói mớ kia, chỉ là nằm ở trên giường lăn qua lộn lại như bánh trên chảo nóng Tư Vực như thế nào cũng quên không được, như thế nào cũng ngủ không được, lời nói của Đản Đản luôn lặp đi lặp lại rành mạch ở bên tai nàng. Kỳ thật, Tư Vực đang tò mò về giấc mộng của Đản Đản, cũng muốn như vậy. . . . . . có chút chờ mong như vậy. . . . . . Ha hả! Mà chờ mong gì chứ? Chính mình cũng không biết rõ nữa. Qua hồi lâu, Phạm Ngưng Toa giống quỷ hồn nhẹ nhàng tiến vào Thanh Phong Cư, hôm qua cả ngày chém giết, cả đêm không ngủ, sau đó lại truy đuổi từ buổi sáng đến chạng vạng, cũng chưa ngủ, cơm cũng chưa ăn, thật sự là rất bất hạnh ! Phân phó trù phòng chuẩn bị cơm, biết được hai tổ tông sống kia hiện tại đang ngủ ngon, vì thế thực tức giận đích yêu cầu cả hai cùng đến dùng bữa, cho nên, Tư Vực trong lúc còn đang rối rắm, một cung nữ đúng lúc đến ngắt lời .
Công chúa? Công chúa?” Cung nữ nhẹ giọng nói.
“Chuyện gì?” – Tư Vực phiền toái nói.
“Quận chúa mệnh lệnh cho nô tỳ thỉnh công chúa đi dùng cơm.” – Cung nữ cung kính, theo Tư Vực nhiều như vậy năm, đã sớm nghe ra Tư Vực lúc này tâm tình không được tốt lắm .
“Khi nào?” Tư Vực nói.
“Vào lúc chập tối.” Cung nữ như đinh đóng cột.
“Ngươi lui xuống đi, ta lập tức sẽ đến.” Tư Vực nói.
Trên bàn cơm, Đản Đản từng ngụm từng ngụm cùng Phạm Ngưng Toa tranh thức ăn, Tư Vực ra vẻ không muốn ăn gì, nhưng thật ra là nhàn hạ thoải mái chậm rãi nuốt , bởi vậy ba người nhất thời không nói chuyện. Phạm Ngưng Toa tuy rằng thực mỏi mệt, nhưng vẫn là cảm thấy được cái gì không đúng, vì thế dừng lại nói: “Ngự tỷ! Ngươi có tâm sự? Nghĩ đến việc gì sao?”
“Không có gì!” Tư Vực ngoài miệng nói không có gì, chính là trong lòng lại muốn hỏi rõ ràng rốt cuộc Đản Đản đã mơ thấy cái gì, có phải là mơ đến cùng chính mình nghĩ muốn… như vậy, đó không phải là mộng xuân sao? Thật là xấu hổ đến cực điểm, nghĩ vậy mặt cũng bắt đầu ửng hồng. Nhưng là. . . . . . Như thế nào lại có thể nghĩ tới mấy chuyện bậy bạ vậy chứ! Mặc kệ như thế nào, phải hỏi rõ ràng!
“Đản Đản! Ngươi mau mau nói! Ngươi khi nãy đã mơ thấy gì?” Tư Vực đột nhiên hỏi.
“Éc?” Đản Đản cả kinh nói, “Không! Không có gì!”
“Không có gì? Mau mau nói! Ta sẽ không trách.” Tư Vực nói.
“Ách. . . . . . Này. . . . . .” Đản Đản và Phạm Ngưng Toa cùng nhìn nhau, “Việc này. . . . . . thật khó nói. . . . . .”
Phạm Ngưng Toa nhìn thấy hai người, chỉ biết “Đại sự không ổn” , vì thế nói bồi vào: “Ngươi mau nói đi! Nơi này không ai làm gì ngươi cả.”
“Ta nói ta nói!” Đản Đản thật cẩn thận, khiến cho Tư Vực càng khẩn trương, y sẽ nói như thế nào, chẳng lẽ thật là mơ thấy làm cái việc kia. . . . . .
“Ta, ta mơ thấy cô nãi nãi ( tự Đản Đản đặt biệt danh cho Phạm Ngưng Toa ) sinh một em bé mũm mĩm, Tư Vực vừa ôm vừa ôn, chính là không cho ta chạm vào, sau lại. . . . . .” Đản Đản nói.
“Đừng nói nữa ! Cái tên hỗn đản nhà ngươi! Ngươi dám mơ mấy thứ bậy bạ như vậy!” Phạm Ngưng Toa hung bạo . . . . .
“Ha ha, ha ha ha. . . . . .” Tư Vực dở khóc dở cười , nguyên lai y nói là “Hôn một cái” chính là muốn hôn em bé! Nhưng là. . . . . . Vừa rồi chính mình còn muốn …như vậy. . . . . . Thật sự là sai lầm! Bất quá, không biết như thế nào lại có một chút, một chút điểm mất mác chứ?
“Hừ! Các ngươi cười đi! Hai người chính là cấu kết với nhau làm việc xấu! Hừ! Ta không ăn ! Về sau hai người các ngươi gặp chuyện đừng đến tìm ta!” Phạm Ngưng Toa nói xong nổi giận đùng đùng liền ly khai.
“Ngươi đi đâu vậy?” Tư Vực cố nín cười hỏi.
“Quay về phòng ngủ, mơ thây ngươi cùng đại đầu đất động phòng!” Phạm Ngưng Toa nói xong liền rời đi .
Xấu hổ . . . . . . Vẫn là xấu hổ . . . . . . Phạm nãi nãi, sao lại đi nói như vậy chứ, không biết nàng thực sự có thể. . . . . . Thật sự có thể mơ thấy. . . . . ..
———————————-