Cuộc trò chuyện giữa tôi và bác gái đã là chyện của vài tiếng trước đây rồi, thơi gian còn nhanh hơn cả một cơn gió. Trời ngày càng khuya, sương xuống ngày một nhiều, lúc nãy do vội nên tôi không mang theo áo khoác nên giờ phải co rúm người.
Đã qua 12h, bên phía Karen vẫn đang gấp rút liên lên kế hoạch mới phòng trường hợp như lần trước thì còn biết đường mà đối phó. Tôi bảo Karen làm xong thì ngủ sớm đi, đã liên tục ba ngày vùi đầu vào công việc rồi còn gì.
Cuối cùng cũng vẽ được năm bản thiết kế có tính tương đối, tôi gom tài liệu, giấy bút rồi gập laptop lại. Nhìn xuống sàn nhà toàn những khối giấy vo tròn tôi bất giác lắc đầu cười khổ, bỗng từ đâu một cô giúp việc trẻ trung nhanh nhẹn chạy ra giúp tôi quét dọn.
Tôi nhận ra cô gái này, cô ấy rất thường hay chơi với tụi nhỏ nhưng không phải là người trông nom chúng. Tôi cảm ơn cô ấy, hẳn là cô ấy chỉ lớn hơn tôi vài tuổi thôi. tôi vừa bước đi trên hành lang mới chợt nhớ Hàn Nhuận và Tina đang ở trong đó, cũng chẳng biết Tina có về phòng chưa.
Tôi cũng chẳng tò mò đến đến độ phải mở cửa ra xem, tôi thở nhẹ một cái rồi quay bước về con đường cũ. Tôi để đồ lên bàn trong phòng khách, vơ lấy chiếc gối trên sofa rồi nằm xuống nhắm mắt ngay.
Mệt mõi đến thành ra thế này rồi tôi cũng chẳng kén chọn chổ ngủ như sofa thay vì chăn ấm nệm êm. Tôi rơi vào cõi mộng rất nhanh, chẳng biết mình ngủ được bao lâu, lúc mở mắt trời vẫn chưa sáng, tôi ngọ ngoạy vài cái rồi đổi tư thế để ngủ tiếp.
Tôi nhắm mắt được vài giây chợt mở to mắt tỉnh hẳn, trước mắt tôi là khuôn mặt trầm tĩnh của Hàn Nhuận. Một tay anh giữ lấy eo tôi, hơi thở ổn định hẳn ngủ rất say….nhưng mà chẳng phải. Tôi không nghĩ ngợi nhiều hét toáng lên giật lấy chăn rồi tặng anh một cú đạp ngã nhào xuống giường.
– Em làm quái gì thế? Định ám sát giữa đêm khuya à?!
– Biến ra khỏi đây dùm
– Sao chứ?
– Qua phòng Tina hay bất kì phòng nào cũng được, từ nay cấm anh bước nửa bước vào địa phận của tôi.
– Làm gì thế tiểu thư, sao nửa đêm lại tức giận thế, anh không ngủ ở đây thì ngủ ở đâu, không phải em nghĩ bậy bạ gì rồi chứ?
– Anh không đi đúng không? Tôi đi là được chứ gì?!
Tôi đùng đùng nhảy ra khỏi giường, may mà đồ trên người vẫn còn nguyên, tôi chưa kịp đến cửa đã bị Hàn Nhuận kéo lại. Anh năn nỉ cả buổi tôi mới chịu ngồi xuống nghe anh nói, điên thiệt chứ, tôi đâu phải tình nhân hay dụng cụ ấm giường đâu chứ, vừa nãy….giờ lại ôm tôi ngủ lý lẽ của Hàn Nhuận anh bị chó tha rồi à.
– Sao em lại nổi nóng?
– Tôi không hơi đâu nổi nóng với anh. Tôi có đồng ý chấp nhận tình cảm anh thật những không phải ngồi yên cho anh sắp đặt. Anh với Tina tôi không rảnh mà quan tâm, chẳng phải lúc sáng tôi nói anh nghe rồi sao. Còn nữa anh ngủ với chị ta thì dọn sang bên đó ngủ đi cớ gì cứ phải lôi tôi lên làm gì. Tôi xin anh đấy, tôi đây không chơi nỗi trò này đâu, hay anh thấy công việc tôi chưa đủ nhiều.
Anh hỏi chỉ một câu đơi giản mà tôi mở miệng đã tuôn một tràn văn biện luận, đã không hỏi tới thì tôi còn cố gắng mà im lặng, giờ anh muốn tôi nói, tôi nói hết rồi đó nghe mà có đau lòng tôi cũng cam.
Tôi khoanh tay ngồi xếp bằng trên giường, anh ngồi một bên mép giường rất gần tôi. Nghe xong khẩu khí của tôi ý cười của anh hiện rõ trên môi. Thật anh không làm tôi chết vì tức thì tôi cũng tự cắn lưỡi mà kết liễu đời mình tại đây, bị tôi lên án chừng đó mà vẫn ngồi cười, “Hàn sư huynh mụi phục huynh rồi”.
– Đang cười lắm chứ gì, anh đừng nghĩ tôi ghen ghét gì với hai người nha. Tôi chỉ không muốn cuộc sống yên bình của mình lại dậy sóng đâu. Nếu hai người thấy bất tiện tôi có thể dọn đi mà, tôi cũng vừa nói với bác gái rằng tôi không mơ đến chức vị nào trong gia đình anh đâu.
Nghe tôi nói thêm một lúc nữa ý cười của anh hóa thành đường cong đẹp đẽ trên môi. Tôi không biết anh có ” vận động” quá độ đâm ra bất bình thường hay không nhưng thật tôi thấy anh nên đi khám lại cái đầu của mình đi.
– Anh hiểu rồi chứ? Giờ thì anh ra ngoài được chưa?
– Em nói xong chưa?
– Nếu anh cảm thấy chưa đủ tôi vẫn có thể trình bày tiếp.
Anh cười rồi xoa đầu tôi, vỗ vỗ vào khuôn mặt đang hậm hực của tôi, anh lên giường nằm xuống rồi kéo tôi vào lòng. Tôi vẫn còn đang ngơ ngác thì anh vuốt tóc tôi xoay người tôi đối diện lồng ngực anh. Tiếng nói anh nhưng dòng suối, róc rách chảy qua tai tôi.
– Em xem, em xinh thế này, ngây thơ và thành thật như vậy sao anh có thể bỏ em mà theo Tina được kia chứ? Mặc dù cô ta rất đẹp nha, quyến rũ lắm nhưng anh thích sự thanh khiết từ em hơn. Những ngày em đi Tina đều ở đây nhưng anh thề anh chưa đụng vào cô ấy, nhưng cô ấy cứ bám lấy anh như sam ấy. Em xem có phải anh đẹp trai quá rồi không? Hay em rạch anh vài phát lên mặt đi anh sẽ không trách đâu. Em đừng nghĩ như thế nữa, không thì anh còn hiểu lầm là em ghen đấy.
– Ghen cái đầu anh!
Tôi vẫn cúi đầu áp sát vào anh nghe anh giải bày, thật thì tôi không mấy cảm động đâu, nhưng anh ấy đã nói thế nghĩa là thực, Hàn Nhuận anh đã nói sẽ không bao giờ nói dối, tôi tin anh.
Không phải tôi ghen hay tức giận gì, nhưng nếu rõ ràng một chút tôi sẽ biết cách xử lý, tôi chẳng muốn chia rẽ tình cảm ai cả. Vì bên cạnh tôi còn Tiểu Lâm và Tiểu Kì, tôi sợ làm hai chúng nó tổn thương.
Tôi hôm qua tôi và Karen thức muốn hoa cả mắt, nhìn bao nhiêu hình vẽ và chữ viết lại muốn rớt luôn mắt ra ngoài. Sáng nay chưa chi lại phải đến cửa hàng xem lại bản thiết kế và sửa chữa, lần này tôi nhờ đến công ty kiến trúc nhà cửa của một người bạn ở London, anh ấy được coi là chuyên gia.
Lúc xem qua bản vẽ anh ấy đã lập tức gọi ngay cho Karen và tôi, xem ra nếu hôm nay xây xong không gặp án mạng cũng chẳng thể tốt hơn, bản thiết kế đã có dấu hiệu bị chỉnh sửa ở các góc nhỏ, nhưng phần lớn là nằm ở các trụ đỡ nên rất dễ bị sập.
Về phía cửa hàng coi như an tâm phần nào, nhưng tôi vẫn muốn truy cho ra tên chủ mưu, tôi vốn có tính nóng nảy, bốc đồng và hiếu chiến nên từ nhỏ đến giờ khó trách người khác nghĩ tôi ương bướng. Nhưng tôi vốn đi theo nhu cầu bản thân, đã rành rành ra như thế không phải muốn đối đầu với Tiểu Mạc tôi thì còn là gì.
Trong lúc ngồi cùng Karen làm tiếp tục công việc thì ba tôi gọi đến, nếu sớm biết ba mình thần thông quản đại như vậy tồi đã không ngồi hóng tin đến cả muốn giết người thế này. Cũng vì một nguyên do đó mà mấy mẫu thiết kế hai ngày nay tôi vẽ ra nhìn như phế thải ý.
Tôi nói Karen cứ yên tâm làm việc, tốc độ cần nhanh một chút nhưng đừng quá sức là được dù gì theo kế hoạch cũng còn cỡ hai thàng để chỉnh sữa và ra mắt bộ sưu tập mà.
Tôi đến tầng hầm của ngôi nhà trước kia tôi ở đến năm 9t, ngồi nhà vốn đã bỏ trống nhưng mẹ tôi vẫn cho người quét dọn và trang hoàng như mới. Trong nhà có một tầng hầm lúc trước dùng để đồ chơi cũ của tôi, cũng có thể coi như phòng chứa bí mật.
Bên trong phòng chứa là không gian sáng sủa, không ai nhìn ra đây là tầng hầm. Xung quanh là những giá sách xếp đầy những món đồ chơ ngộ nghĩnh đã lỗi thời, còn có truyện tranh và băng đĩa cũ.
Trong phòng chứa có một cánh cửa tự động, theo thiết kế làm bằng công nghệ tiên tiến là mở khóa bằng vân tay và ánh mắt. Tôi đã đặc biệt thiết kế phòng này để lắp rắp súng và trưng bày chúng, một vài người theo sau tôi vào bên trong, nhìn quanh căn phòng không khác gì phòng thí nghiệm dưới lòng đất.
Ba tôi ngồi chờ sẵn ở trong, ông ngồi ở sofa bằng tư thế hiên nghang của một lão đại, hai chân bắt chéo, một tay gác ra sau lưng ghế, một tay kẹp điếu xì gà nổi tiếng mà ông vẫn thường hút – xì gà Brasil.
Thấy tôi đến ông liền dập ngay điếu xì gà trong tay, ông thừa biết tôi không thích bất kì các mùi tựa chất kích thích như thế. Ông kéo một tờ thống đến gần tôi, tên ốm đói bị trói một góc thường được gọi là Hắc Tiếu.
Hắn nhìn tôi bằng cặp mắt chế giễu, miệng vẫn còn đọng vệt máu dài, gia cảnh xem ra cũng khá hớn những tên hôm trước. Hắn có nhà, có xe, vợ con đầy đủ. Hắn cho vây lấy lãi, xung quanh đương nhiên cũng có một vài tên có máu mặt.
Tôi thẩy sấp giấy toàn chữ là chữ xuống mặt bàn rồi tiến lại gần Hắc Tiếu, hắn giương mắt nhìn tôi, cặp mắt khiến tôi muốn nổi súng kết liễu đời hắn ngay tức khắc.
Tôi mặc một chiếc quần jean, một chiếc áo da không dây bó sát người, bộ đồ hở ra khoảng vai và phần bụng tôi. Tôi đi một đôi boot cao tới gối, tôi đạp lên vai hắn nói nhẹ vài tiếng, hắn không khách khí cười lớn như một tên điên trốn trại.
– Tao chỉ muốn biết ai đứng sau sai bảo mày thôi, đơn giản thế cũng chẳng thể trả lời.
– Ha ha ha….! Các người cũng trông cũng có quyền thế, ít nhất phải biết luật chơi của người “mua” và người “bán” chứ
– Tao biết, nhưng mày có quyền im lặng còn….vợ con mày….tao không chắc
– Tiểu nhân
– Này này cho vay lấy lãi cao không trả thì đập phá chém giết hẳn là không được gọi là tiểu nhân nhỉ? Người sai mày gây chuyện vừa cắt đứt một con đường của cô gái trẻ có hai đứa con xinh xắn chưa đầy hai tuổi, còn đánh đập biết bao nhiên công nhân có gia đình như mày, lại lãng phí tài nguyên đất nước vì làm hỏng một công trình….ai cha xem ra nhà ngươi cũng thuộc dạng quân tử nhỉ?
– ……………….
Tôi bỏ đi một mạch, ba tôi cùng chẳng muốn ngồi lại, mọi người vẫn canh gác nhưng không tra tấn gì hắn cả. Vẫn giữ cho hắn cái suy nghĩ ” Không biết giờ này họ đã làm gì vợ con mình rồi”. Đó là việc làm ác nhất tôi từng làm, đánh đòn tâm lý, tôi đã nhiều lần phải chịu như thế cũng nên cho người khác thử nghiệm một chút.
Mặt khác tôi cũng đã đưa cho vợ con hắn một số tiền và một chuyến di cư ra khỏi mãnh đất xinh đẹp này.
Lại một ngày dài trôi qua, tôi vẫn đang loay hoay với giấy trắng bút chì, trời dần rơi vào trạng thái mất đi ánh dương. Sáng nay tôi có gọi cho hai ngôi sao nhỏ, chúng rất vui vẻ nói chuyện với tôi, tôi đã hứa khi về sẽ mua thật nhiều quà cho chúng, chúng khoe với tôi hôm qua vừa ăn cháo bà nội nấu ăn hết không bỏ.
Karen bưng lên cho tôi một phần ăn tối kim luôn cả ngày chưa ăn, cả hai người bọn tôi đang rơi vào tình trạng mất cân bằng ngày đêm. Có khi thức trắng đêm sáng lại chỉ ngủ bù vài tiếng, nhìn hai bọn tôi khác gì gấu trúc với cặp mắt tối màu.
Karen vừa quen một anh chàng rất tốt, nói nào ngay thì anh ấy làm đến chức…chức gì nhỉ? A! Giám đốc điều hành của bộ phận lắp ráp xe ôtô, gia thế cũng tốt, được cái nhiệt tình, dạo này biết bọn tôi bận rộn anh thường mời hai người bọn tôi đi ăn trưa.
Tôi đây thì không gặp được con yêu, Karen chị yêu thì phải xa cách người bạn mới quen…..Haizzz~
Mà nói thật nhé miệng tôi không linh thì chắc thầy bói thất nghiệp hết cả rồi, vừ mới nhắc thì anh chàng giám đốc gọi cho Karen rồi kìa, bên đây đợi chẳng thấy tâm hơi tôi tự mình “quấy rầy” trước vậy.