Chưa Bao Giờ Là Tình Cờ

Chương 14



*Ở phía Sương và Quỳnh

Họ cùng nhau tới một nhà hàng vô cùng sang trọng.

– Ui…em không có tiền đâu á nha.

– Không sao, chị bao.

– Sướng thế.

Cất xe dưới hầm thì cả hai cùng nhau lên tầng.

– Tôi đã đặt bàn trước đó rồi. – Sương nói với phục vụ

– Cho tôi xin mã đặt bàn ạ. – Phục vụ đáp

– Đây.

– Vâng, bàn đặt của mình nằm ở phòng VIP ạ, mời hai vị đi theo tôi.

– Chị đặt khi nào vậy?

– Sáng nay.

– Lúc đó em còn chưa biết em sẽ đi hay không mà chị biết là em sẽ đi rồi à.

– Chị tin rằng em sẽ giúp chị thôi.

– Chị nghĩ vậy ư?

– Ừm.

– Tới rồi thưa hai vị, mời hai vị vào và gọi món ạ.

– Ừm. Em cứ kêu đồ thoải mái.

– Vậy thì em không khách sáo đâu nha?

– Ừm.

– Cho em một phần 1 phần salad hoàng đế, 1 phần sushi thập cẩm, 1 phần vịt quay Bắc Kinh ạ. Chị gọi gì không?

– 1 phần súp bào ngư, và 2 phần bánh su với kem phô mai hạt dẻ.

– Vâng, hai vị có gọi nước không ạ?

– Có…trà sữa không ạ?

– Có ạ?

– Cho em 1 phần trà sữa trân trâu truyền thống ạ.

– Cho tôi 1 phần hồng trà nguyên lá.

– Vâng, mong hai vị đợi một chút.

– Ừm.

– Em kêu vậy chị có chắc chị trả được không vậy ạ?

– Không thì em sẽ trả hả? – nhướng mày.

– Em không có mang tiền….

– Giỡn thôi, chị trả được.

– Vậy chị tính hỏi em gì ạ?

– À là vầy……

Sương hỏi Quỳnh rất nhiều thứ. Từ công ty đến kịch bản. Quỳnh cũng rất nhiệt tình. Trả lời mọi thắc mắc của Sương.

– Cảm ơn em nhiều, chị không nghĩ em biết nhiều như vậy.

– Hì có gì đâu ạ, chuyện bình thường mà.

– À, chị muốn hỏi em cái này.

– Dạ?

– An với em chỉ là bạn đúng chứ?

– Trời ơi, khẳng định không biết bao nhiêu lần rồi á. Tụi em chỉ là bạn thôi. Không hơn không kém.

– Ừm, vậy không biết em có người yêu chưa?

– Hì, em còn ế ạ.

– Dễ thương như vầy mà chưa có người yêu à?

– Dạ chưa ạ.

– Vậy chị có cơ hội rồi.

– HẢ?? Ý chị là gì ạ?

– À, không có gì đâu.

– Giờ cũng trễ rồi. Mình về thôi chứ hả?

– Ừm….dạ.

Họ cùng nhau ra quầy tính tiền. Đang ra hầm xe thì Sương nhận được một cuộc điện thoại.

– Tao nghe

– ….

– Ừm, tao điều tra hết rồi, tới quán cũ đi, tao sẽ đưa tài liệu cho mày…ừm

– Ai vậy ạ?

– Bạn chị á mà.

– À.

– Lên xe đi em.

– Vâng.

Sau chở Quỳnh về nhà thì Sương lái xe tới thẳng quán quen.

– Mày đợi có lâu không?

– Không lâu lắm. – Vĩ

– Tại phải chở Quỳnh về nữa nên là có hơi trễ.

– Ừm. Mày điều tra sao rồi?

– Sương sương thôi, mày coi đi.

– Ừm, cũng tốt á.

– Mà sao mày lại muốn biết về An, mày nói mày ghét nó mà?

– Ừm không ưa.

– Vậy sao lại muốn biết thông tin về cậu ta.

– Chỉ là nhìn muốn trêu một chút.

– Mày ngán con gái rồi nên muốn đổi khẩu vị à?

– Đừng có khùng.

– Mà lần đầu mày kêu tao đi điều tra một người á. Có vẻ thích dữ lắm nhỉ?

– Tao nói rồi, không ưa, chỉ muốn chọc ghẹo xíu thôi. Mày biết mấy con mèo chứ?

– Ừm sao?

– Tao rất thích cảm giác chọc chúng cho đến khi chúng xù lông lên và ré lên.

– Ý mày là An là con mèo à.

– Ừm.

– Nói gì nói, mày cũng cẩn thận chút, gia thế của An cũng không phải dạng vừa.

– Đúng vậy, đặc biệt là người này nhỉ?

– Ừm, đó là ông An, từng một thời làm xã hội đen.

– Nhìn mặt ông ta hiền vầy mà cũng làm xã hội đen à?

– Đừng tưởng bở, đến bây giờ, cảnh sát khi gặp ông ta còn phải nhịn vài phần đấy.

– Ghê vậy sao?

– Ừm, mày hỏi tất cả nhưng khu cảnh sát ở đây, không ai là không biết ông của An.

– Là xã hội đen nhưng lại có quan hệ tốt với cảnh sát à, thú vị đấy. Còn đây là…

– Phải, ba mẹ của An, đối tác lớn của ba mẹ mày.

– Quá tốt rồi còn gì.

– Này, mày có chắc mày ghét con mèo này không vậy?

– Nếu như tao thích thì tao đã không dùng những lời lẽ tệ hại đó cho con mèo rồi.

– Vậy không phải sẽ tốn công vô ích à, thay vào đó dành thời gian tán một cô em rồi chơi đùa không phải vui hơn à?

– Mày nên lo cho mối quan hệ của mày với Quỳnh đi. Theo tao biết thì Quỳnh là đai đen Taekwondo, là quán quân nhiều mùa giải.

– Thì?

– Không phải mày tính chơi đùa với nhỏ đó à?

– Ờ thì cũng có, tao tính thay đổi khẩu vị chút.

– Coi chừng gãy mấy cái răng đó.

– Mày cũng đừng vội mừng, mày cũng không khéo gãy mấy cái xương sườn đó.

– Tao biết lượng sức mình, mày yên tâm.

– Nói thì giỏi.

– Tao nghĩ tao với mày nên mua bảo hiểm nhân thọ trước đi.

– HAHAHA, hợp lý đó.

– Thôi về, mai tao còn phải đón An.

– Tao chưa từng nghĩ mày sẽ cho ai đó lên xe mày á, tao còn chả có vinh dự đó.

– Mày đừng có khùng, vì công việc thôi.

– Lần trước công việc cũng yêu cầu mày phải chở quản lý của mày, mày có chịu đâu.

– …..

– Mới có mấy ngày thôi đó Vĩ, mày đã thay đổi rồi.

– Mày đừng có ghép đôi, tụi tao không thể đâu.

– Nói trước bước không qua.

– Ờ, mày nói gì cũng đúng.

Thế là Vĩ và Sương chào nhau rồi ai về nhà nấy.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.