Chiết Ánh Trăng

Chương 48: Chương 47



Trở lại tầng 3 của hội trường trải nghiệm EAW, Doãn Vân Y với Doãn Dục Trình liền đợi trên ghế dài ở lối vào của siêu tốc ảo.

Nhìn thấy Vân Li, hai người đồng thời đứng lên.
Doãn Vân Ynhận lấy quần áo từ tay Vân Li: “Cảm ơn chị Vân Li.”
Vân Li cười cười: “Không cần khách khí.”
Doãn Dục Trình liếc thoáng qua người phía sau Vân Li phía: “Phó Chí Tắc?”
Hoàn toàn không nghĩ tới bọn họ có liên quan đến nhau, Vân Li hỏi: “Hai người biết nhau sao?”
Doãn Dục Trình cười nói: “Lúc còn đi học có tham gia thi đấu, gặp qua vài lần.” Doãn Dục Trình chưa thấy cảnh hai người bọn họ đến cùng nhau, nhìn thấy Phó Chí Tắc treo thẻ EAW trên ngực, chỉ coi hai người là đồng nghiệp
Sau khi Doãn Vân Y mang áo khoác vào, Doãn Dục Trình dẫn đầu mở miệng nói: “Đây là lần đầu tiên tôi và Vân Y đến đây, nếu không cô dẫn chúng tôi đi dạo ở đây được không?”
Đối phương đã mở miệng, Vân Li cũng không tiện từ chối: “Được.”
Doãn Dục Trình nhìn thấy bên cạnh đi theo một cái Phó Thức Tắc, cảm thấy nghi hoặc: “Anh đi theo chúng ta sao?”
Phó Chí Tắc coi câu hỏi này như một lời mời: “Được.”
Doãn Dục Trình: “……”
Vân Li khó hiểu cảm thấy xấu hổ, giảm bớt không khí nói: “Nếu không mọi người chơi tàu lượn siêu tốc bên cạnh này trước nha? Cái cảm giác trải nghiệm này khá tốt.”
“Chị, chị đi cùng chúng ta? Ta tưởng muốn chơi cùng chị ạ.” Doãn Vân Y chủ động mời.
Không muốn để lại cho Doãn Vân Y một ấn tượng chị gái của Vân Dã là một người khó gần, Vân Li gật gật đầu.
Mấy người đang xếp hàng, Doãn Dục Trình cùng Phó Chí Tắc đứng phía sau, anh ta nhìn Phó Chí Tắc nói: “Tôi vốn tưởng anh tốt nghiệp ở tây khoa đại, sẽ tìm một công việc phi thường.”
Phó Chí Tắc cũng không để ý sự mỉa mai mơ hồ trong lời anh ta nói, bình tĩnh nói: “Lần trước nghe thấy quảng bá ở nam lý công, nói chuyện tình yêu học đường?”
Doãn Dục Trình lập tức nhớ tới nội dung cuộc phỏng vấn lần đó, có chút vô ngữ: “Hiện tại đang đang nỗ lực, còn anh thì sao?”
Phó Chí Tắc: “Mới vừa giải quyết.” Anh nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Trước anh”
Có hai người đang đứng phía trước, người Phó Chí Tắc nói không có khả năng là em gái anh ta.
“……”
Doãn Dục Trình miễn cưỡng cười một chút, anh ta nhanh chóng chuyển chủ đề, nhưng Phó Chí Tắc không cảm thấy hứng thú lắm, anh sẽ không trả lời cái gì trừ khi cần thiết.
Không bao lâu, hàng ngũ đã đến nơi.

Ghế ngồi của tàu lượn ảo giống với tàu lượn thật, một tiết thùng xe có mấy bài, mỗi một loạt có hai cái ghế dựa.
Xem như bị tổn thương, Doãn Dục Trình không biểu hiện ra ngoài mặt, khi ngồi cạnh Doãn Vân Y lại có chút xuất thần.

Phó Chí Tắc mở khóa an toàn cho Vân Li, thuận thế ngồi bên cạnh cô.
Cái này hạng mục Vân Li đã chơi rất nhiều lần, ban đầu là tới EAW để quay video phát triển, sau này đến EAW với tư cách là thực tập sinh, vì có thẻ nhân viên nên có thể vào thẳng hội trường trải nghiệm, cho nên khi không công việc lười biếng, hoặc là sau khi tan tầm thỉnh thoảng sẽ đến chơi một chút.
Sau rất nhiều lần, cảm giác sốc ban đầu không còn nữa, dù đã quen rồi nhưng cũng vẫn bị hình ảnh có độ cao nguy hiểm của mắt kính VR dọa đến.
Hình ảnh trước mắt dần dần chuyển từ dưới lên trên, sắp lao xuống từ đỉnh của tàu lượn siêu tốc.
Vân Li nắm chặt xà ngang trước mặt, cảm nhận được một cái tay khác duỗi ra, không nhẹ không nặng bao trùm tay cô, mang theo chút hơi thở trấn an.
Vào khoảnh khắc khi tàu lượn lao xuống, cô không thể phân biệt được cảm giác kinh sợ của tàu lượn siêu tốc mang đến nhiều hay là cái hơi ấm trên tay mang đến sự động tâm.
Sau hai vòng của tàu lượn siêu tốc ảo, Doãn Vân Y nói phải về lớp, Doãn Dục Trình đi cùng cô ấy quay về.
Doãn Vân Y hỏi: “Chị Vân Li, khi nào thì em trả lại áo khoác này cho chị được ạ?” Vốn dĩ anh trai cô ấy có thể trả lại, nhưng bây giờ xem ra cảm giác không quá thích hợp.
Vân Li nghĩ nghĩ: “Cái áo này chị không thường mặc, em học cao trung cũng không có thời gian, chờ Vân Dã tới tìm em rồi đưa lại cho chị.”
Vân Li với Phó Chí Tắc cùng nhau đi thang máy, trong khi Doãn Dục Trình với Doãn Vân Y đi thang cuốn.

Bốn người giải tán.
Doãn Vân Y đứng bên cạnh Doãn Dục Trình, mở to hai mắt hỏi: “Anh,hình như chị Vân Li có bạn trai rồi.”
Doãn Dục Trình giật giật khóe miệng: “Chắc vậy.”
Doãn Vân Y biết rõ cố hỏi, bổ một đao: “Lần trước anh không hỏi rõ ràng à?”
Doãn Dục Trình không muốn nói chuyện: “Đúng vậy.”
Hai người ở đầu kia bước vào thang máy đứng cạnh nhau, Phó Chí Tắc vươn tay, gãi gãi lòng bàn tay cô.
Hai người nhất trí sẽ không có hành vi thân mật trong công ty, cả ngày hôm nay đều có ý thức mà vẫn duy trì khoảng cách, nay lại đột nhiên kéo gần, sợ bị đồng nghiệp phát hiện, trong lòng nảy sinh ý nghĩ kỳ dị quấy phá.
Vân Li phản thủ vì công, tay hướng về phía trước nâng một ít, rồi đan vào khe hở ngón tay anh, nắm mười ngón tay.
Cái tay kia cũng rất phối hợp mà tiền bao lấy cô.
Vân Li vẫn đang suy nghĩ xem nên làm như thế nào, qua vài giây, Phó Chí Tắc nói: “Không có bước tiếp theo sao?”
Anh không e lệ chút nào mà trực tiếp làm rõ, làm xáo trộn nỗi lòng của Vân Li.
Vừa vặn thang máy dừng ở lầu một, Vân Li nhanh chóng buông tay anh, vội vội vàng vàng ra thang máy: “Trở về làm việc.”
Thời gian làm việc cuối cùng, trong công ty không có người tăng ca.

Vân Li là người cuối cùng tan sở của bộ phận, sau khi tắt đèn, cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Lần sau đến EAW, sẽ là năm 2017.
Phó Chí Tắc đang đợi cô ở lối đi, anh mặc áo khoác màu xanh dương, mang mũ lưỡi trai, nghe thấy tiếng cô mở cửa liền ngẩng đầu lên.
Cổ bị khăn quàng cổ màu xám che lại.
Là cái cô đan.
Vân Li thò lại gần, chủ động dắt lấy tay anh.
Tuyết vẫn đang rơi.
Tuyết vẫn rơi, bọn họ không có dù, Phó Chí Tắc tháo mũ lưỡi trai xuống mang trên đầu cô.

Tuyết đọng lại ở lầu một đã qua mắt cá chân.
Một bóng người đứng ở cửa, cầm ô.

Vân Li dựa vào bên cạnh Phó Chí Tắc, không để ý tới người đó, dẫm lên tuyết an tĩnh mà đi ra ngoài.
“Chờ một chút.”
Bóng người đuổi theo bọn họ, Vân Li mới phát hiện là Doãn Dục Trình, trên tay anh ta xách cái túi, chắc hẳn bên ngoài đợi rất lâu, tóc cũng dính tuyết.
Anh ta rũ mắt nhìn mắt bàn tay đan chặt, muốn nói gì, lại không mở miệng.

Vài giây sau, thần sắc mới tự nhiên mà đem túi đưa cho Vân Li: “Đây là quần áo cô.”
“Anh không cần cố ý lại đây.” Vân Li ngoài ý muốn nói, duỗi tay tiếp nhận.
Không sao đâu.” Anh nhẹ nói.
Anh ta chỉ tới xác nhận một chút.
Nói câu chúc mừng năm mới, Doãn Dục Trình xoay người rời đi, xe đậu ở ven đường, một lúc sau bóng dáng cao dài thân ảnh không nhiều lắm sẽ liền biến mất khỏi tầm mắt.

Vân Li ánh mắt không lưu lại nhiều, tiếp tục đi về hướng vừa rồi.
Vân Li hỏi: “Anh ta nói hai người đã biết nhau trong thi đấu à.”
Phó Thức Tắc: “Ừ.”
Nhớ tới bộ dáng Doãn Dục Trình vừa rồi muốn nói lại không thể, Vân Li hoang mang nói: “Có phải anh ta thích anh lắm phải không?”
Cô coi đó là điều đương nhiên mà nói thêm: “Rốt cuộc thì nơi có anh, anh ta nhiều nhất chỉ có thể chiếm vị trí thứ hai.”
“……”
Cô có chút trì độn.
Phó Chí Tắc không nói chuyện.

Tháo mũ cô xuống, xoa xoa đầu cô, rồi đội lại cho cô.
Tuyết trên quảng trường bị xúc ra khỏi con đường, rải cỏ tranh tránh cho người đi đường trượt té.

Đi đến trong tiểu khu, tuyết đọng khắp nơi.
“Đi theo sau anh.”
Phó Chí Tắc đi ở phía trước, giày của anh lớn hơn so với Vân Li, sau khi ra dấu chân thì cho cô giẫm, giày cô cũng sẽ không vùi vào trên nền tuyết.
Khi về đến nhà mặt đã đông lạnh đã tê rần, Vân Li mở điều hòa, rót cốc nước nóng cho Phó Chí Tắc.

Gần 6 giờ, trong tủ lạnh có rau và thịt đã chuẩn bị trước, Vân Li mang nguyên liệu vào bếp, còn chưa bắt đầu nấu ăn, Phó Chí Tắc cầm cái ly đi vào.
Anh cầm ly nước, nhưng không đi ra ngoài, dựa vào tủ lạnh nhìn cô.
Dường như nhận thấy ánh mắt của anh, Vân Li quay đầu lại: “Anh ra ngoài ngồi một lát trước đi.”
Cô mặc một chiếc tạp dề màu hồng nhạt, mái tóc dài ngang vai được cô dùng dây buộc tóc sặc sỡ cột thành một chùm, để lộ ra gáy.

Nước chảy theo yết hầu của Phó Chí Tắc, anh rũ mắt nhìn chằm chằm thân ảnh bận rộn kia, chiếc nơ buộc sau tạp dề, lộ ra vòng eo.
Vừa lơ đãng, nước trong ly thấy đáy, anh đặt ly sang một bên, tới gần Vân Li, ôm cô từ phía sau.
Vân Li thân thể cứng đờ, dùng vai phải đẩy anh, có chút bất đắc dĩ nói: “Anh đi ra ngoài trước, như vậy không làm được đồ ăn đâu.”
Tay cô dính nước, che trên măng tây, đang cắt lát.

Nước đều là đá, Phó Chí Tắc tiến lên dọc theo cổ tay cô, chỉ dừng ở mu bàn tay một hồi, liền dừng ở trên thớt.
“Anh đến giúp.”
Anh không ở lại lâu, buông cô ra, tự mình dựa vào thành bồn rửa bên cạnh, rửa sạch rau xanh cô để trong đó.

Lại đem măng tây trên thớt, dựa theo độ dày ngay ngay ngắn ngắn cô thái mà làm theo.
Có thể nhìn ra Phó Chí Tắc rất ít nấu cơm, động tác thay cô rửa rau xắt rau cũng hơi vụng về.
Anh cũng không cảm thấy mình đang chiếm chỗ trong bếp, lúc đầu Vân Li sợ anh nhàm chán, liên tiếp tống cổ anh ra ngoài, Phó Chí Tắc cũng chưa phản ứng.
Vân Li kêu anh lấy đồ thì anh mới động một tý, không cần thì anh liền dựa vào một bên nhìn cô.
Khi cô đứng bất động còn phải thò qua tới ôm bám vào một cái.
Một bữa cơm làm cô mặt đỏ tai nóng.
Thật vất vả làm xong cơm, Vân Li xoay người nhìn về phía Phó Chí Tắc, có vẻ đối với anh thường xuyên quấy nhiễu có chút bất mãn.
Anh thoải mái mà dựa ở kia.
Cô đưa hai tay ra sao, định cởi tạp dề ra, Phó Chí Tắc tới gần cô, đôi tay từ cánh tay với khe hở bên hông cô rồi vòng qua, vòng đến phía sau cô.
Anh tự nhiên cởi bỏ dây sau lưng cô, Vân Li có thể cảm giác được sợi dây quanh eo nới lỏng ngay lập tức, tim cô bởi vậy mà nắm thật chặt.
Nới lỏng cho cô, anh không thu tay lại mà ấn vào eo cô.
Vân Li ngẩng đầu, hai người sát đến gần, màu đen trong mắt anh mang theo chút chân tình.
Không khí nóng lên nhanh chóng.
Vân Li muốn mở miệng nói cái gì, trong nháy mắt lại trầm luân trong ánh mắt anh, cô không tự giác mà nhón chân, nhẹ nhàng dán lên môi anh.
Chỉ là chạm vào một chút.
Cô lấy lại tinh thần, sau khi nhận ra mình đã làm gì, suýt nữa khó có thể khống chế biểu cảm trên gương mặt, cô cúi đầu, ý đồ che giấu vẻ thất thố của mình.
Người trước mặt vẫn không nhúc nhích.
Vân Li cắn cắn môi dưới, sau một lúc lâu, thanh âm yếu ớt như tiếng muỗi: “Em nhịn không được……”

Ngữ khí cô có chút ủy khuất, giống như anh đang cố ý cám dỗ cô.
Phó Chí Tắc khẽ ừ một tiếng, dùng đầu ngón tay cọ cọ xoa nhẹ lên môi cô.
Cái chạm nhẹ này khiến trong lòng Vân Li cảm thấy tê dại, cô ngước mắt, trong mắt không thể kiềm chế tình cảm, khi ánh mắt chạm vào nhau, đầu ngón tay của Phó Chí Tắc dừng lại, cúi đầu, áp môi mình lên môi cô, sau đó, vô cùng khắc chế mà, nhẹ nhàng cắn một chút.
……
Sau khi anh hắn tách ra, Vân Li đi vào phòng khách để tĩnh tâm một lúc mới quay lại bếp bưng thức ăn, Phó Chí Tắc còn ở trong phòng bếp, cầm lấy tạp dề hỏi cô: “Anh mặc cái này được không?”
“……”
Không biết anh muốn làm gì, Vân Li đúng sự thật trả lời: “Chắc là mang không được.”
Phó Chí Tắc treo lại tạp dề.
Anh hỏi như vậy hẳn là có ý muốn mang, Vân Li có chút khó có thể tưởng tượng cái hình ảnh kia, một thân anh màu hồng nhạt, cô theo bản năng mà bài xích nói: “Đừng mang của em.”
Phó Chí Tắc quét mắt nhìn đầu ngón tay đỏ bừng đông lạnh của cô.
“Giúp anh chọn một cái.”
……
Ăn xong khoảng nửa tiếng, sau khi dọn xong bát đũa, Vân Li với Phó Chí Tắc nấp trên sô pha, nhiệt độ trong phòng ấm lên, anh mặc một áo len mỏng, dựa vào bên cạnh cô.
Không còn việc gì phải làm, Phó Chí Tắc cùng Vân Li lướt trạm E, chả có gì mới mẻ, cả hai chọn một bộ phim.
Di động của Vân Li vang lên.
“Li Li, ngày mai cùng nhau đón giao thừa hem?” Là điện thoại Đặng Sơ Kỳ, “Ngày mai Hạ Hạ về nhà, tớ đi tìm cậu.”
Di động có chút tạp âm, Vân Li nhìn về phía Phó Chí Tắc, anh không động tĩnh, chỉ là duỗi tay thưởng thức nghịch tóc bên tai cô.
Đầu ngón tay trong lúc lơ đãng lướt qua má cô.
Vân Li đỏ mặt, cố gắng thoát khỏi tay Phó Chí Tắc, anh bật cười.
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, Đặng Sơ Kỳ nghi hoặc nói: “Hình như tớ nghe thấy tiếng cười của đàn ông, cậu nghe không?”
Vân Li: “……”
Vân Li: “Là tớ đó.”
Đặng Sơ Kỳ: “……”
Vân Li dứt khoát đứng dậy khỏi ghế sô pha, muốn tránh Phó Chí Tắc quấy rối, chưa kịp cất bước, lại bị anh kéo tay túm trở lại trên sô pha, cô không ngồi yên, nửa người trên đưa lưng về phía trong lòng ngực anh.
Di động còn truyền đến thanh âm: “Vậy cậu còn tiện nghe điện thoại không?”
Lời này nói hình như hai người bọn họ đang làm chuyện gì đó xấu hổ.
Vân Li nhìn về phía Phó Chí Tắc, gần như anh không dục vọng muốn làm sáng tỏ, cô chỉ có thể sốt ruột nói: “Thuận tiện mà, cậu đừng nghĩ bậy.” Hít sâu một hơi, cô thừa nhận: “Tớ đang yêu.”
“Vãi.

Ai thế?”
Giống như phản ứng mà Vân Li tưởng tượng, trong lòng Đặng Sơ Kỳ cũng sẽ không quá thoải mái nếu không báo cho cô nàng trước tiên.

Không biết cái tên Phó Chí Tắc này có thể cho cô thêm kích thích lớn hơn hay không, Vân Li do dự một hồi lâu không lên tiếng.
Người ôm lấy cô lại không duy trì sự trầm lặng thường ngày.
“Lúc này không biết tên anh sao?”
Lời này là đang hỏi Vân Li, lại cố ý đến gần di động nói.
Bên kia điện thoại im lặng một hồi, sau đó thức thời mà trực tiếp cúp máy.
“……”
==========================
185528022022
Tác giả có lời muốn nói: Tuy muộn nhưng đến.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Chiết Ánh Trăng

Chương 48



Vân Li lắng nghe tiếng bíp, cảm nhận được cái tay ôm lấy mình đang dần siết chặt, cô nghiêng đầu, nâng cằm lên nhìn anh, Phó Chí Tắc mặt vô biểu tình mà nhìn cô.

Như là đang chờ đợi cô bên dưới.

Ra vẻ điềm tĩnh mà bẻ ngón tay anh ả, Vân Li đến phòng bếp rót một cốc nước, đầu óc một bên nhanh chóng chuyển động.

Không nói chuyện bọn họ yêu đương cho bạn thân biết, khi Đặng Sơ Kỳ hỏi, cô cũng không thừa nhận thân phận của anh.

Quả thật không được tốt lắm.

Anh sẽ vì chuyện này mà giận không?

Vân Li ló đầu ra khỏi bếp, Phó Chí Tắc rũ mắt, nhìn không ra cảm xúc. Hình như là cô suy nghĩ nhiều rồi, trở lại sô pha ngồi xuống, cô nuốt nước miếng: “Chúng ta tiếp tục xem phim đi.”

Phó Chí Tắc nghịch điều khiển từ xa, không có ý ấn phím.

Vân Li đẩy đẩy đầu gối anh, dường như không có việc gì mà ra hiệu cho anh nhanh chóng bắt đầu. Vài giây sau, Phó Chí Tắc nhấn nút khởi động, Vân Li đứng dậy tắt đèn, trên tường hình chiếu hình ảnh.

Cô ngồi lại một bên của ghế sofa, Phó Chí Tắc nằm trên sô pha, nửa người dựa vào sườn khác, thu hồi một chân.

Là một bộ phim tình cảm được nhiều người yêu thích, trong phim không có phân cảnh ái muội hay quá giới hạn, phần lớn là cảm tượng ngây thơ tim đập thình thịch cùng với lãng mạn tự nhiên Nhìn hảo một trận, Vân Li xê dịch cơ thể, lại gần Phó Chí Tắc một chút.

Chỉ có ánh sáng phát ra từ máy chiếu trong phòng, phản chiếu trên khuôn mặt anh. Vân Li nghiêng người, anh nhìn chằm chằm màn ảnh, biểu tình bình tĩnh tự nhiên, không giống bộ dáng tức giận.

Hai tay ôm ngực.

Cô tiến lại gần, ngồi ở trước người anh.

Cô không hề xem phim, thăm dò mà muốn anh không cần tức giận. Một hồi lâu, người phía sau không giằng co với cô nữa, duỗi tay ôm cô vào lòng ngực.

Thấy anh cuối cùng buông lỏng, Vân Li yên lòng.

Phim chỉ kéo dài một tiếng rưỡi, kết thúc có hậu, khi âm nhạc vang lên, Vân Li ngẩng đầu nhìn anh, lại phát hiện anh dựa vào sô pha, mắt nhắm nghiền.

Ngủ rồi.

“……”

Vân Li cảm thấy phim này có chút ngây thơ, nhưng cũng không đến nỗi nhàm chán như vậy.

Cô quan sát khuôn mặt khi ngủ của anh, hàng mi rõ ràng, đuôi mắt hẹp dài. Vân Li vươn ngón tay chạm vào lông mi anh, giữa mày anh nhíu chặt, đôi mắt nhắm nghiền khẽ run lên.

Lại làm ác mộng rồi.

Cô nhớ lần đầu tiên thấy anh cuộn mình trên ghế sofa trong phòng nghỉ ở EAW, xương bả vai thon gầy. Cô ý thức được, mỗi khi màn đêm buông xuống, sẽ có một màn sương đen vô hình bao trùm lấy anh, để anh ở trong đó vĩnh viễn không thể thoát ra.

Vân Li xoa xoa giữa mày anh. Giống như anh giành được sự trấn an, mặt mày gian chậm rãi thư giãn, như được ủng hộ, lực đạo trên tay cô càng nhỏ chút, thẳng đến khi anh mở mắt, bắt lấy tay cô.

Đột nhiên không kịp phòng ngừa.

Cô theo bản năng mà lùi lại, lại bị anh giữ thân thể, anh bình thản ung dung mà thả tay cô giữa mày anh, nhắm mắt lại, duy trì hơi thở đều đặn.

Vân Li: “……”

Cũng không mang theo giả bộ ngủ như vậy.

……

Trước khi đi, Phó Chí Tắc gửi cho Vân Li nhà hàng cao chọc trời, anh đặt buổi tối để đón đêm giao thừa. Nhà hàng ở tầng cao nhất của trung tâm Thiên Khải, xung quanh nhà hàng có thể cảnh đêm toàn thành phố.

Cô gọi điện cho Vân Dã, hai anh em thường đón giao thừa cùng nhau, hiếm thấy đối tượng không phải là cậu, cô có chút không thích ứng. Vân Dã dựa vào giường, đang chơi trò chơi trên máy tính bảng, đặt điện thoại sang một bên, không thèm nhìn, hỏi: “Làm gì.”

Vân Li tự nhận là đã có một đêm giao thừa hoàn mỹ, ôn tồn nói: “Ngày mai em đón giao thừa thế nào?”

Đêm giao thừa?” Vân Dã ngước mắt lên nhìn cô, chẳng hề để ý nói: “Chị không chung với em thì đón kiểu gì.”

Vân Li sửng sốt, ngũ quan thiếu niên mấy năm nay dần dần nẩy nở, mặt mày lại vẫn là giữ lại hơi thở quen thuộc, thói quen cô nói móc nói: “Em còn rất thâm tình nha.”

Cô nói sang chuyện khác: “Ba mẹ cho phép em chơi game à.”

“Trò chơi này chính là cậy sinh vật, em chỉ ôn lại những thứ trong lớp sinh học.” Vân Dã phổ cập khoa học cho cô, bỗng nhiên, cậu tắt máy tính bảng, đứng dậy khỏi giường, nhảy xuống đất, lê dép lê hướng tới gần màn ảnh.

Vân Li: “Chị đừng nhảy qua sàn nhà.”

Vân Dã: “……”

Cậu cầm lấy di động, lại ngã trên giường, mặt tới gần màn ảnh, xú mặt như mọi khi: “Mai chị đón giao thừa một mình à?”

Khi Vân Li cùng Vân Dã, thói quen sẽ làm chút chuyện khác, ví dụ như chơi mấy trọ linh tinh trên trạm E. Cô không thấy cậu, thuận miệng nói: “Quản chị à.”

Vân Dã phản hắc: “Em mặc kệ, chỉ trông ngóng chị thảm giống em.”

Hai người cà khịa chuyện thường ngày, cúp điện thoại. Di động rung lên, là tin nhắn Vân Dã gửi bao lì xì, cái tên rất đơn giản 【 đêm giao thừa cho Vân Li 】.

“……”

Có chút áy náy là chuyện nào vậy.

Sau khi gọi cho Vân Dã xong, Vân Li cũng gọi cho Đặng Sơ Kỳ, người đầu dây bên kia không nói ngay. Vân Li tuỳ thời nhanh chóng xin lỗi: “Kỳ Kỳ, cậu đừng nóng giận, vốn dĩ tớ muốn lần sau gặp mặt sẽ nói cho cậu.”

“Được rồi, tớ cũng không quá mức thương tâm đâu.” Đặng Sơ Kỳ cười một cái, làm bộ ra vẻ, “Thanh âm kia là cậu nhỏ của Hạ Hạ sao? Mấy ngày không gặp hai ngươi ở bên nhau à.”

Vân Li ngượng ngùng, nhỏ giọng nói: “Đúng vậy.”

Đặng Sơ Kỳ: “Hai người bên nhau như nào thế? Tiến triển thế nào rồi?”

Vân Li loại bỏ các chi tiết, thô sơ giản lược mà nói đại khái.

“Lần trước cậu theo đuổi lâu không có kết quả như vậy, lúc này không theo đuổi theo tựa như xe khai hỏa ấy” Đặng Sơ Kỳ phỉ nhổ một chút, “Nhưng mà xem ra như vậy, đoán chừng lần trước người anh ta muốn hẹn chính là cậu chăng.”

Nói xong, Vân Li không quên câu muốn hỏi: “Anh ấy tìm tớ cùng ăn cơm đón giao thừa, ý có phải là muốn cùng tớ đón giao thừa không?”

“Đương nhiên là vậy,”

Đặng Sơ Kỳ đăm chiêu suy nghĩ: “Đoán không ra cậu nhỏ Phó có tâm tư gì, ban đầu tớ cho rằng tính tình anh ta lãnh đạm, bây giừo xem ra hình như không phải rồi.”

Vân Li khó hiểu: “Ý gì đây?”

Đặng Sơ Kỳ đột nhiên nghiêm túc: “Li Li, cậu phải tự mình bảo vệ. Đón giao thừa chỉ qua 12 giờ, không thể qua đêm.”

Vân Li: “……”

Ngày hôm sau, sau khi ăn trưa, Vân Li ngồi trước bàn trang điểm, trang điểm thật lâu, từ trong tủ lấy ra một chiếc váy len màu nâu nhạt.

Trước khi thay đồ, cô một tin nhắn cho Phó Chí Tắc: 【 hôm nay anh có thể chụp toàn thân của anh cho em nha? 】

Phó Chí Tắc không hỏi nguyên nhân, qua vài phút, gửi trực tiếp một bức ảnh.

Áo len tro cùng với quần thể thao màu xám nhạt.

Vân Li: 【 áo khoác đâu? 】

Phó Chí Tắc lại gửi một bức ảnh khác.

Áo khoác đen.

Nhìn vào ảnh chụp, Vân Li chọn ra một chiếc áo len với cái váy cùng màu, cùng với một áo khoác lông màu đen dài.

Mặc thử vào phía sau, Vân Li chụp ảnh, gửi cho Phó Chí Tắc.

Từ phù hợp: 【 hôm nay chúng ta mặc đồ đôi đi. 】

Vân Li đi ra ngoài sớm, đi Hải Thiên Thương Đô để xem những món quà có thể tặng cho Phó Chí Tắc.

Sau khi dạo quanh khu mua sắm, Vân Li dừng lại trước cửa hàng bán hương liệu.

Giấc ngủ của anh không tốt.

Vân Li chọn ngọn nến hương phong lan, thử ngửi qua, mang chút mùi chanh với cây. Nến thơm được đóng gói trong một hộp nhỏ, cất vào túi giấy tinh xảo.

Ở ven đường, Vân Li đang soạn tin nhắn, định nhờ Phó Chí Tắc đến Hải Thiên Thương Đô đón cô. Hai khu mua sắm cách nhau một khoảng, cô đứng ở ven đường, không để ý tới phía sau có cái gì.

Bỗng nhiên nghe thấy có người tiếng kinh hô:”Cướp, cướp!”

Vân Li cảnh giác nhìn về phía bên phải, không phát hiện dị thường, lại nghe thấy phía sau có tiếng bước chân dồn dập: “Tránh ra cho tao!”

Vân Li không kịp phòng, bị hất văng xuống đất từ ​​phía sau bên trái. Túi quà đang mang theo cũng bay ra ngoài.

Tên cướp đụng phải người, lảo đảo một chút, nhanh chóng lấy lại tư thế tiếp tục chạy về phía trước, nhân tiện nhặt được túi quà của cô luôn.

Sự tình quá đột ngột, Vân Li quỳ trên mặt đất, thậm chí có chút mờ mịt: “Đồ của tôi……”

Phía sau có người tiếp tục đuổi theo, không tới vài giây, bóng dáng hai người chạy trốn đều khuất dạng.

Điện thoại trong túi vang lên, Vân Li vỗ vỗ bụi trên đầu gối, cố hết sức mà đứng lên. Móc di động ra, ID người gọi là Phó Chí Tắc, cô khẽ chạm nghe: “Alo?”

“Ở đâu, anh đón em.”

Vân Li nhìn nhìn bốn phía: “E ở con đường phía sau cổng bắc của Hải Thiên Thương Đô.” Tay phải đau nhói, Vân Li đổi tay cầm điện thoại, động tác trở nên vô cùng khó khăn. Cô nhìn nhìn tay phải, khi ngã xuống, mu bàn tay cọ xát nền xi-măng, giờ đây, một mảng da lớn bị vỡ ra, máu xen lẫn với bụi đất.

Vân Li nhìn thoáng qua, cảm thấy vô cùng đẫm máu, mắt lại dời đi. Cô cảm thấy ảo não: “Chắc em đến muộn.” Té ngã một cái, đã thế còn bị mất quà.

Phó Thức Tắc: “Làm sao vậy?”

Khi còn nhỏ bị té mà về nhà, sẽ bị Vân Vĩnh Xương mắng một trận, nói cô khiến người ta không bớt lo, Vân Li theo bản năng không dám trực tiếp khai báo vấn đề, đối với Vân Vĩnh Xương, là cô xuất phát từ sợ hãi.

Phó Chí Tắc kiên nhẫn mà hỏi lại một lần: “Làm sao vậy?”

Ngữ khí làm Vân Li yên lòng.

Không muốn anh quá lo lắng, Vân Li nói sang chuyện khác: “Cửa hàng mà anh đặt hình như rất khó hẹn, có thể em sẽ đến trễ, có thể hoãn lại được không?”

Phó Chí Tắc phớt lờ câu hỏi của cô: “Cửa bắc Hải Thiên Thương đô, em ở đó chờ anh.” Điện thoại chưa ngắt, Vân Li ghe thấy tiếng động cơ khởi động, tưởng rằng anh quên cúp điện thoại, đối diện lại truyền đến ――

“Cúp điện thoại.”

Vân Li không muốn cho Phó Chí Tắc đến đây lại vồ hụt không khí, đứng ở vị trí dễ thấy ở bên đường, đồng thời nhẹ nhàng thổi lên vết thương trên mu bàn tay phải.

Xe Phó Chí Tắc nhanh chóng đến nơi, sau khi Vân Li ngồi trên ghế phụ, anh lái xe đến một chỗ đậu xe tạm thời bên đường.

Anh tắt máy, ánh mắt từ trên đỉnh đầu cô di chuyển xuống, không bỏ sót một vị trí nào, quét từng từng li từng tí trên da cô.

Trước ánh mắt như xạ tuyến của anh, Vân Li hỏi lại, “Nhà hàng đó có thể lùi lại được không?”

Người bên cạnh không hé răng, anh cởi đai an toàn, cúi người tới gần cô, Vân Li sửng sốt, Phó Chí Tắc đã tìm được vị trí bị thương của cô, cầm nhẹ mu bàn tay cô, cau mày, “Tay bị sao vậy?”

Này rõ ràng cũng giấu không được, Vân Li nói thẳng: “Em mua quà cho anh, nhưng vừa mới bị người ta cướp đi rồi……” Khi cô thốt ra từng chữ, điểm sơn hai tròng mắt lạnh đi với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường, giây tiếp theo liền có cảm giác muốn phá hủy dãy Ngân Hà.

Vân Li trái lại an ủi anh: “Người kia đụng vào em, em té ngã một cái, không có gì to tát đâu, da vỡ có chút.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.