Chiết Ánh Trăng

Chương 47: Chương 46



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Trái tim như ngừng đập nửa nhịp, Vân Li ngẩng đầu liền bắt gặp ánh mắt của anh.
Trong vài giây, vẻ mặt kiềm chế mà bình tĩnh của anh có chút thay đổi.

Tay phủi bông tuyết cho cô dừng một chút, bỗng nhiên ấn nhẹ cái gáy cô.
Vân Li còn chưa phản ứng lại, liền bị anh nhẹ nhàng ôm vào lòng.
Không khí lại ướt lại lạnh, hơi lạnh thấm vào da thịt trần trụi, gương mặt vốn dĩ bị đông lạnh mất đi tri giác.

Nhưng giờ phút này, Vân Li như được bao quanh bởi một ngọn lửa ấm áp, hơi nóng thân thể của người kề sát truyền tới.
Cô nâng cằm lên, có thể thấy đường cong vành tai rõ ràng của anh.
Bên tai là tiếng tim đập của anh.
Hình như……!Cũng khá nhanh nhỉ.
Vân Li vùi đầu vào ngực anh, ôm anh trở lại.

Cảm nhận được cô đáp lại, Phó Chí Tắc siết chặt vòng tay của mình, như thể đang ôm lấy một bảo vật vô cùng quý giá.
Cũng không để ý qua bao lâu, khi buông nhau ra, phẩn đỏ trên má đông lạnh của Vân Li dường như lan ra sau tai.
Phó Chí Tắc rũ mắt nhìn cô, bàn tay di chuyển theo cánh tay cô một cách tự nhiên.
Mặc dù là mặc một áo khoác dày, Vân Li cũng có thể cảm nhận được ngón tay anh chuyển động, sau đó, tay phải bị anh nắm giữ.
Anh quen thuộc sân bay Nam Vu, nắm tay Vân Li đi đến bãi đỗ xe, mở cửa ghế phụ cho Vân Li.

Anh ngồi trở lại ghế lái, thuận theo tự nhiên mà tới gần thắt dây an toàn cho cô.
“ANh muốn về thẳng nhà không?”
Phó Chí Tắc mở miệng: “Còn sớm.”
Nghe có vẻ như chuẩn bị ở cùng cô một hồi, tâm tình cô rất vui vẻ, ngồi phó lái lướt điện thoại, nhiều người trong vòng bạn bè đã đăng video về tuyết đầu mùa của Nam Vu, phần lớn chụp chỗ mình.
Cô thuận miệng hỏi: “Nhà ngươi đang ở đâu vậy?”
Phó Thức Tắc: “Ba mẹ anh ở Bắc Sơn Phong Lâm, anh thường ở Giang Nam uyển.”
Bắc Sơn Phong Lâm?

Khi Vân Li lướt trạm E thì thấy bảng đánh giá phòng ốc của Bắc Sơn Phong Lâm, là tiểu khu cao cấp nổi tiếng ở thành phố Nam Vu.

Cô yên lặng mà mở điện thoại, tìm kiếm Giang Nam Uyển, ở trung tâm thành phố Nam Vu, là nhà cổ từ thập niên 90, nhưng vị trí địa lý đặc biệt với nguồn tài nguyên giáo dục và y tế cũng làm nó trở nên có giá trị.
“……”
Cô im lặng một lúc, nghĩ đến bản thân khi còn nhỏ, điều kiện tài chính trong nhà không tốt, sau khi Vân Vĩnh Xương mở trường dạy lái xe mới dư dả rất nhiều.
Dù vậy, căn hộ kia ở Tây Phục, chỉ mới trả hết khoản vay vài năm trước.
Vân Li không có cái loại cảm giác thích thú tìm phú nhị đại, trái lại, sự chênh lệch điều kiện kinh tế giữa hai gia đình tạo ra một chút áp lực cho cô.
Cô không muốn khoảng cách của bọn họ chênh lệch quá lớn.
Nhưng có vẻ như không thể tránh né.
Cô bắt đầu tính toán thu nhập của mình khi làm Uploader, tuy rằng không nhiều, nhưng theo xu hướng hiện nay thì khi tốt nghiệp cô cũng có thể tiết kiệm được một khoản.

Sau khi tốt nghiệp rồi đi làm hai năm, khi mua phòng ở mới miễn cưỡng trả đủ một phần đầu.

Không tính là nhiều, nhưng cũng không đến mức chẳng thấm vào đâu.
……
Sân bay ở một nơi tương đối hẻo lánh, hai bên đường phủ đầy tuyết trắng xóa.

Những hạt tuyết rơi trên kính chắn gió, lại bị cần gạt nước mang đi, Phó Chí Tắc nhìn chằm chằm con đường phía trước, đặt điện thoại lên chân Vân Li.
“Xem nhiệt độ ngày mai đi.”
Vân Li nhấp vào phần mềm thời tiết trên điện thoại của mình, Phó Chí Tắc nói: “Dùng di động của anh.”
“?”
Cô hơi khó hiểu, nhưng cũng không nghi ngờ lời anh nói, cầm điện thoại anh lên, mở màn hình.
Màn hình khóa là ảnh chụp chung của bọn họ.
Vốn dĩ muốn xem không phải là dự báo thời tiết.
Cô cong khóe môi, mở khóa điện thoại.
Chiếc xe đậu ở dưới lầu chung cư, Phó Chí Tắc cùng cô lên lầu, hơi nóng từ căn hộ đa ập vào mặt.
Trước khi Vân Li rời đi, lo lắng Phó Chí Tắc sẽ cảm thấy lạnh khi đến nơi, liền mở điều hòa.

Giờ phút này cô cũng cảm thấy oi bức, nới lỏng khăn quàng cổ treo lên giá treo áo khoác.
Cô cởi áo khoác ra, để lại một cái váy màu đen cao.

Cô mua cái này khi mới đến Nam Vu, eo cô nhỏ, lúc ấy vòng eo trên quần áo rất hợp, nên mua luôn.
Người bên cạnh an tĩnh mà nhìn cô.
Vân Li đi đến trước cửa sổ, muốn mở khe để thông gió, tay cô còn chưa đụng tới khóa cửa sổ, phía sau đột nhiên bị nguồn nhiệt bao vây.

Phó Chí Tắc dán phía sau lưng cô, ôm cô từ phía sau.
Anh cởi áo khoác, bên trong cũng còn sót lại một áo đơn, so với hai lần ôm trước đó, giờ phút này Vân Li cảm giác ngăn cách dày năng hai người rút đi kia dày nặng, thậm chí cô có thể cảm nhận được đường cong cơ bắp của anh.
Cô không dám nhúc nhích, ngơ ngác mà nhìn cửa sổ, nhịp tim đập tùy tiện tăng nhanh một cách tự nhiên.
Hình bóng mờ của họ được phản chiếu trên tấm kính, bông tuyết bay theo hướng gió, nghiêng sôi nổi rơi xuống, bầu trời đằng xa là một màu đen tuyền, Vân Li nhìn xuống, chỉ để ý đến hai người tuyết mini mà cô đã tạo sẵn trước khi rời đi.
Trên bệ cửa sổ, nương tựa lẫn nhau.

Cô đan hai sợi tơ hồng để làm khăn quàng cổ của người tuyết, người tuyết nửa người dưới phụ cận chồng chất sau lại rơi xuống tuyết.

Phó Chí Tắc nhìn theo ánh mắt của cô, vẻ mặt anh dịu đi, siết chặt tay cô hơn một chút.
Anh tựa cằm vào vai cô, khuôn mặt anh khẽ chạm vào mặt cô.
Vân Li cảm thấy chỗ chạm vào như điện giật, ngưa ngứa, cô vừa định tránh đi, mặt bên cạnh lại nhẹ cọ cô.
Dùng tốc độ cực chậm.
Lên, xuống, lên, xuống.
Tuyết vĩnh viễn không ngừng, tình cảm không bao giờ thay đổi.
Rõ ràng vào sau khi vào nhà chưa từng nói qua một câu, nhưng trong nháy mắt kia, Vân Li cũng hiểu được.

Hắn là trở về cùng cô đi ngắm tuyết đầu mùa, tuyết đầu mùa ở Nam Vu, cũng là tuyết đầu mùa đầu tiên trong đời cô.
Hành động này kéo dài vài phút, kết thúc ôn chuyện, Phó Chí Tắc dựa vào ghế sô pha, trên bàn trà còn bể cá mà anh để lại khi rời đi, Vân Li cũng mua một máy bơm oxy và đèn trang trí, mấy con cá chạy tán loạn xung quanh.

Vân Li không quên dâu tây tối hôm qua anh đã dặn dò, rửa sạch sau đó để lên đĩa đặt trước mặt anh.
“Em mua của người bán rong kia, hình như người đó có vườn dâu tây riêng, nên rất tươi.” Vân Li ngồi bên cạnh anh.
Có lẽ anh cũng không phải đặc biệt muốn ăn, không vội mà nhìn một hồi, duỗi tay cầm lấy một cái, lại chỉ đặt lên cái khác.
Chờ anh dời những quả dâu tây tầng thứ nhất, Vân Li mới ý thức được là anh đang nhìn vào những quả dâu tây ở lớp dưới cùng.
Sau khi xem xong, anh trầm mặc.
“Anh tìm đồ sao?” Vân Li khó hiểu, cầm một miếng lên ăn, vị giòn ngọt, Phó Chí Tắc nhắm mắt, không bướng bỉnh, tùy tiện cầm lấy một cái ăn.
Anh hiếm khi có chút tâm sự, đột nhiên hỏi nói: “Khăn quàng cổ đâu?”
Vân Li sửng sốt, hai ngày cô đẩy nhanh tốc độ, bởi vì đan quá xấu, liền qua loa kết thúc thành khăn quàng cổ ngắn, nghĩ mang về cho Vân Dã, sau đó tìm thời gian khác đan cho Phó Chí Tắc một cái mới.
“Đan ổn, nhưng có chút xấu, em chụp cho Vân Dã nhìn.” Vân Li vào phòng lấy khăn quàng cổ, là màu xám, đường đan không đồng đều.

Cô đưa cho Phó Chí Tắc, anh nhìn, liền đặt ở một bên.
Giọng điệu của cô không có gì ngạc nhiên: “Quả nhiên em ấy nói xấu.”
Vân Li không quên cho Phó Chí Tắc xem lịch sử trò chuyện của hai chị em, con ngươi anh chuyển động lên xuống một lúc rồi nhắm lại.
Anh không ăn nhiều dâu tây, lấy hai quả để ăn, cố gắng phân tán lực chú ý của mình.
Trong nhà gọi cho anh mấy cuộc, Phó Chí Tắc không ở lâu với Vân Li, hắn khi anh chuẩn bị rời đi, bỗng nhiên nói với cô: “Anh muốn trang trí dâu tây mang về.”
Vân Li đứng dậy đi vào bếp lấy cho anh một cái túi kín, mơ hồ nghe được âm thanh Phó Chí Tắc thu dọn đồ đạc.
Còn lại hơn một nửa hộp dâu tây, sau khi Vân Li đóng gói rồi đưa cho anh bỏ vào túi.
Sau khi rời đi, Vân Li nhận được tin nhắn của Vân Dã, khẩu khí còn của cậu có chút miễn cưỡng: 【cũng ổn, tuy rằng có chút xấu, nhưng chị vẫn mang về đây cho em đi, miễn cưỡng chấp nhận vậy.


Vân Li: 【 muốn thích hay không.


Thức đêm đan khăn quàng cổ không đạt được hiệu quả mong muốn, vẻ mặt Vân Dã lại ghét bỏ, trong lòng Vân Li có chút buồn bực, liền nghĩ đến việc vứt bỏ.

Cô đứng dậy tìm tìm khăn quàng cổ, lại không thấy bóng dáng nó đâu.
Không biết lúc nãy để ở đâu,Vân Li lại lục tung tìm một trận.
Sau vài phút, điện thoại rung lên, là tin nhắn của Phó Chí Tắc–
【 không cẩn thận bỏ khăn quàng cổ vào túi rồi.


Vân Li: “……”
……
Ngày hôm sau là ngày làm việc cuối cùng của năm 2016.

Sau khi Vân Li đến EAW, trong hội trường trải nghiệm vẫn co nhóm học sinh Nhất Trưng ở Nam Vu, ước chừng hôm nay là ngày trải nghiệm cuối cùng.
Học sinh cao trung chưa thoát khỏi tính trẻ con dã nhuộm hội trường trải nghiệm bằng tinh thần phấn chấn, âm nhạc luôn được phát trong hội trường trải nghiệm cũng bị bao phủ bởi tiếng ồn.
Vân Li bị phái đến hội trường nghiệm như thường lệ, cô đứng trên hàng rào kính ở tầng 5 nhìn xuống, phía dưới đều chi chít học sinh, giống một khối pixel vận động không có quy tắc.

Vừa chuyển mắt, Vân Li nhìn thấy trong đám đông có một cô gái buộc tóc đuôi ngựa cao, cao hơn so với các bạn cùng trang lứa, trên mặt không trang điểm, khuôn mặt trắng nõn cũng xinh đẹp xuất chúng.

Trò chuyện với một nhóm nữ sinh, thái độ nói chuyện nghiêm túc chuyên chú, ôn nhu có lễ phép.
Vân Li nhìn chằm chằm trong chốc lát, cảm giác cũngcó thể hiểu được Vân Dã tâm động.

Trộm chụp một tấm ảnh gửi cho Vân Dã.
Bây giờ vẫn còn là ban ngày, Vân Dã có lẽ vẫn chưa thể nhìn di động.
Cũng không biết nhìn bao lâu, sau lưng đột nhiên vang lên một giọng nói: “Thật là trùng hợp.”
Vân Li quay đầu lại, phát hiện là Doãn Dục Trình.
Cô sửng sốt: “Anh đến đây chơi à?”
Doãn Dục Trình đi tới bên cạnh cô, nhìn theo ánh mắt vừa rồi của cô: “Em gái tôi và bạn của em ấy đến dạo chơi, tôi cũng tới xem náo nhiệt.”
Doãn Dục Trình cẩn thận nhìn nhìn, cũng thấy được Doãn Vân Y: “Cô đang nhìn em gái tôi sao?”
Vân Li không muốn thừa nhận, nói: “Không có.”

Doãn Dục Trình không vạch trần lời nói dối của cô, mà chỉ về một hướng: “Ở đó.”
“Quả thật là một cô gái rất dễ thương.” Vân Li chân thành nói.
Doãn Dục Trình cười nói: “Còn được.” Anh ta nghĩ nghĩ nói:” Có lẽ Vân Dã cũng không tồi, dù sao cậu ấy cũng khá đẹp.”
“……”
Lần đầu tiên bị chàng trai không thân quen khen trực diện, Vân Li cảm thấy không biết theo ai.

Có tới có lui, cô khó xử nói: “Tôi thấy hình như em gái anh đến hỗ trợ lấy đồ lại hỗ trợ xếp hàng, dáng vẻ rất tốt bụng.”
Doãn Dục Trình không phủ nhận: “Ba mẹ tôi từ nhỏ đã dạy chúng tôi trở thành người thích giúp đỡ mọi người, cho nên tôi cũng như vậy.”
Loáng thoáng cảm thấy đối phương tự khen mình, Vân Li phụ họa nói: “Xem ra ba mẹ anhđã dạy tốt.”
Doãn Dục Trình: “Nếu đã gặp nhau, không bằng cô gọi Vân Y đi với nhau.”
Vân Li sợ gặp mặt không biết nói cái gì, đang muốn cự tuyệt.

Doãn Dục Trình khuyên nhủ: ” “Không sao, gặp mặt đi, chắc hẳn em ấy cũng rất muốn gặp cô.”
“Được.” Vân Li đành phải đồng ý.
Hai người đi xuống lầu để gặp Doãn Vân Y, phát hiện trên người khoác của cô ấy đã cởi ra.

Còn lại một chiếc áo len và áo sơ mi.

Doãn Vân Y nhìn thấy Vân Li, mỉm cười gật đầu nói: “Chào chị.” Khóe môi cô ấy cong lên, “Vân Dã rất giống chị.”
Vân Li: “Nhiều người nói chúng tôi giống nhau.”
Doãn Dục Trình nhìn dáng vẻ gầy gò của cô ấy, hỏi: “Tại sao em không mặc áo khoác?”
Doãn Vân Y nhìn quanh, xác nhận bạn học không có ở đó, nhỏ giọng nói: “Cho bạn học mượn ạ.”
Anh ta nhíu nhíu mi: “Vậy thì em chỉ mặc hai cái, không thấy lạnh sao?”
Doãn Vân Y: “Trong đây có khá nhiều người, không lạnh mấy ạ.”
Lần trước nhận được lắc tay của cô ấy, hơn nữa đối phương là người Vân Dã thích, Vân Li cũng không thể làm ngơ.

Chủ động mở miệng nói: “Chị còn có một áo khoác trong phòng nghỉ, nếu em không ngại thì chị đi lấy?”
“Không cần đâu chị,” Doãn Vân Y cười cười, lễ phép nói: “Em không ngại, chị cũng mặc không nhiều, đừng để bản thân bị cảm lạnh ạ.”
“Không sao, chị đặt ở phòng nghỉ để dự phòng thôi.” Vân Li không thường xuyên nói chuyện như vậy, vẫy vẫy tay, “Chị lấy cho em.”
Trở lại phòng nghỉ, Vân Li mở tủ lấy quần áo ra, kiểm tra cẩn thận một lần, xác nhận quần áo sạch sẽ.
Xoay người muốn quay lại hội trường trải nghiệm, phát hiện Phó Chí Tắc đang ở phía sau
Anh nhạt nhạt nói: “Đi đâu vậy?”
“Đối tượng thầm mến của Vân Dã là học sinh Nhất Trung Nam Vu tới đây.” Vân Li quơ quơ quần áo trên tay, “Cô ấy cho người khác mượn áo, em sợ cô ấy lạnh, liền lấy quần áo cho cô ấy.”
“Ừ,” Phó Chí Tắc dựa vào cạnh cửa, “Một mình cô ấy sao?”
“Không, anh trai cô ấy cũng ở đó, trước đó em có gặp anh trai cô ấy trước.

Sau đó mới đi theo chào hỏi cô ấy.”
“Ừ.”
Vân Li thấy hắn xử tại cửa chặn đường, cô cười lôi kéo tay anh: “Không có gì nói, em đi trước nhé?”
“Ừ.” Phó Chí Tắc nhường nhường.
Sau khi Vân Li đi ra ngoài, nghe thấy phía sau thanh âm truyền đến: “Anh đi với em.”
========================
T2072028022022.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Chiết Ánh Trăng

Chương 47



Trở lại tầng 3 của hội trường trải nghiệm EAW, Doãn Vân Y với Doãn Dục Trình liền đợi trên ghế dài ở lối vào của siêu tốc ảo. Nhìn thấy Vân Li, hai người đồng thời đứng lên.

Doãn Vân Ynhận lấy quần áo từ tay Vân Li: “Cảm ơn chị Vân Li.”

Vân Li cười cười: “Không cần khách khí.”

Doãn Dục Trình liếc thoáng qua người phía sau Vân Li phía: “Phó Chí Tắc?”

Hoàn toàn không nghĩ tới bọn họ có liên quan đến nhau, Vân Li hỏi: “Hai người biết nhau sao?”

Doãn Dục Trình cười nói: “Lúc còn đi học có tham gia thi đấu, gặp qua vài lần.” Doãn Dục Trình chưa thấy cảnh hai người bọn họ đến cùng nhau, nhìn thấy Phó Chí Tắc treo thẻ EAW trên ngực, chỉ coi hai người là đồng nghiệp

Sau khi Doãn Vân Y mang áo khoác vào, Doãn Dục Trình dẫn đầu mở miệng nói: “Đây là lần đầu tiên tôi và Vân Y đến đây, nếu không cô dẫn chúng tôi đi dạo ở đây được không?”

Đối phương đã mở miệng, Vân Li cũng không tiện từ chối: “Được.”

Doãn Dục Trình nhìn thấy bên cạnh đi theo một cái Phó Thức Tắc, cảm thấy nghi hoặc: “Anh đi theo chúng ta sao?”

Phó Chí Tắc coi câu hỏi này như một lời mời: “Được.”

Doãn Dục Trình: “……”

Vân Li khó hiểu cảm thấy xấu hổ, giảm bớt không khí nói: “Nếu không mọi người chơi tàu lượn siêu tốc bên cạnh này trước nha? Cái cảm giác trải nghiệm này khá tốt.”

“Chị, chị đi cùng chúng ta? Ta tưởng muốn chơi cùng chị ạ.” Doãn Vân Y chủ động mời.

Không muốn để lại cho Doãn Vân Y một ấn tượng chị gái của Vân Dã là một người khó gần, Vân Li gật gật đầu.

Mấy người đang xếp hàng, Doãn Dục Trình cùng Phó Chí Tắc đứng phía sau, anh ta nhìn Phó Chí Tắc nói: “Tôi vốn tưởng anh tốt nghiệp ở tây khoa đại, sẽ tìm một công việc phi thường.”

Phó Chí Tắc cũng không để ý sự mỉa mai mơ hồ trong lời anh ta nói, bình tĩnh nói: “Lần trước nghe thấy quảng bá ở nam lý công, nói chuyện tình yêu học đường?”

Doãn Dục Trình lập tức nhớ tới nội dung cuộc phỏng vấn lần đó, có chút vô ngữ: “Hiện tại đang đang nỗ lực, còn anh thì sao?”

Phó Chí Tắc: “Mới vừa giải quyết.” Anh nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Trước anh”

Có hai người đang đứng phía trước, người Phó Chí Tắc nói không có khả năng là em gái anh ta.

“……”

Doãn Dục Trình miễn cưỡng cười một chút, anh ta nhanh chóng chuyển chủ đề, nhưng Phó Chí Tắc không cảm thấy hứng thú lắm, anh sẽ không trả lời cái gì trừ khi cần thiết.

Không bao lâu, hàng ngũ đã đến nơi. Ghế ngồi của tàu lượn ảo giống với tàu lượn thật, một tiết thùng xe có mấy bài, mỗi một loạt có hai cái ghế dựa.

Xem như bị tổn thương, Doãn Dục Trình không biểu hiện ra ngoài mặt, khi ngồi cạnh Doãn Vân Y lại có chút xuất thần. Phó Chí Tắc mở khóa an toàn cho Vân Li, thuận thế ngồi bên cạnh cô.

Cái này hạng mục Vân Li đã chơi rất nhiều lần, ban đầu là tới EAW để quay video phát triển, sau này đến EAW với tư cách là thực tập sinh, vì có thẻ nhân viên nên có thể vào thẳng hội trường trải nghiệm, cho nên khi không công việc lười biếng, hoặc là sau khi tan tầm thỉnh thoảng sẽ đến chơi một chút.

Sau rất nhiều lần, cảm giác sốc ban đầu không còn nữa, dù đã quen rồi nhưng cũng vẫn bị hình ảnh có độ cao nguy hiểm của mắt kính VR dọa đến.

Hình ảnh trước mắt dần dần chuyển từ dưới lên trên, sắp lao xuống từ đỉnh của tàu lượn siêu tốc.

Vân Li nắm chặt xà ngang trước mặt, cảm nhận được một cái tay khác duỗi ra, không nhẹ không nặng bao trùm tay cô, mang theo chút hơi thở trấn an.

Vào khoảnh khắc khi tàu lượn lao xuống, cô không thể phân biệt được cảm giác kinh sợ của tàu lượn siêu tốc mang đến nhiều hay là cái hơi ấm trên tay mang đến sự động tâm.

Sau hai vòng của tàu lượn siêu tốc ảo, Doãn Vân Y nói phải về lớp, Doãn Dục Trình đi cùng cô ấy quay về.

Doãn Vân Y hỏi: “Chị Vân Li, khi nào thì em trả lại áo khoác này cho chị được ạ?” Vốn dĩ anh trai cô ấy có thể trả lại, nhưng bây giờ xem ra cảm giác không quá thích hợp.

Vân Li nghĩ nghĩ: “Cái áo này chị không thường mặc, em học cao trung cũng không có thời gian, chờ Vân Dã tới tìm em rồi đưa lại cho chị.”

Vân Li với Phó Chí Tắc cùng nhau đi thang máy, trong khi Doãn Dục Trình với Doãn Vân Y đi thang cuốn. Bốn người giải tán.

Doãn Vân Y đứng bên cạnh Doãn Dục Trình, mở to hai mắt hỏi: “Anh,hình như chị Vân Li có bạn trai rồi.”

Doãn Dục Trình giật giật khóe miệng: “Chắc vậy.”

Doãn Vân Y biết rõ cố hỏi, bổ một đao: “Lần trước anh không hỏi rõ ràng à?”

Doãn Dục Trình không muốn nói chuyện: “Đúng vậy.”

Hai người ở đầu kia bước vào thang máy đứng cạnh nhau, Phó Chí Tắc vươn tay, gãi gãi lòng bàn tay cô.

Hai người nhất trí sẽ không có hành vi thân mật trong công ty, cả ngày hôm nay đều có ý thức mà vẫn duy trì khoảng cách, nay lại đột nhiên kéo gần, sợ bị đồng nghiệp phát hiện, trong lòng nảy sinh ý nghĩ kỳ dị quấy phá.

Vân Li phản thủ vì công, tay hướng về phía trước nâng một ít, rồi đan vào khe hở ngón tay anh, nắm mười ngón tay.

Cái tay kia cũng rất phối hợp mà tiền bao lấy cô.

Vân Li vẫn đang suy nghĩ xem nên làm như thế nào, qua vài giây, Phó Chí Tắc nói: “Không có bước tiếp theo sao?”

Anh không e lệ chút nào mà trực tiếp làm rõ, làm xáo trộn nỗi lòng của Vân Li.

Vừa vặn thang máy dừng ở lầu một, Vân Li nhanh chóng buông tay anh, vội vội vàng vàng ra thang máy: “Trở về làm việc.”

Thời gian làm việc cuối cùng, trong công ty không có người tăng ca. Vân Li là người cuối cùng tan sở của bộ phận, sau khi tắt đèn, cô mới thở phào nhẹ nhõm. Lần sau đến EAW, sẽ là năm 2017.

Phó Chí Tắc đang đợi cô ở lối đi, anh mặc áo khoác màu xanh dương, mang mũ lưỡi trai, nghe thấy tiếng cô mở cửa liền ngẩng đầu lên.

Cổ bị khăn quàng cổ màu xám che lại.

Là cái cô đan.

Vân Li thò lại gần, chủ động dắt lấy tay anh.

Tuyết vẫn đang rơi.

Tuyết vẫn rơi, bọn họ không có dù, Phó Chí Tắc tháo mũ lưỡi trai xuống mang trên đầu cô. Tuyết đọng lại ở lầu một đã qua mắt cá chân.

Một bóng người đứng ở cửa, cầm ô. Vân Li dựa vào bên cạnh Phó Chí Tắc, không để ý tới người đó, dẫm lên tuyết an tĩnh mà đi ra ngoài.

“Chờ một chút.”

Bóng người đuổi theo bọn họ, Vân Li mới phát hiện là Doãn Dục Trình, trên tay anh ta xách cái túi, chắc hẳn bên ngoài đợi rất lâu, tóc cũng dính tuyết.

Anh ta rũ mắt nhìn mắt bàn tay đan chặt, muốn nói gì, lại không mở miệng. Vài giây sau, thần sắc mới tự nhiên mà đem túi đưa cho Vân Li: “Đây là quần áo cô.”

“Anh không cần cố ý lại đây.” Vân Li ngoài ý muốn nói, duỗi tay tiếp nhận.

Không sao đâu.” Anh nhẹ nói.

Anh ta chỉ tới xác nhận một chút.

Nói câu chúc mừng năm mới, Doãn Dục Trình xoay người rời đi, xe đậu ở ven đường, một lúc sau bóng dáng cao dài thân ảnh không nhiều lắm sẽ liền biến mất khỏi tầm mắt. Vân Li ánh mắt không lưu lại nhiều, tiếp tục đi về hướng vừa rồi.

Vân Li hỏi: “Anh ta nói hai người đã biết nhau trong thi đấu à.”

Phó Thức Tắc: “Ừ.”

Nhớ tới bộ dáng Doãn Dục Trình vừa rồi muốn nói lại không thể, Vân Li hoang mang nói: “Có phải anh ta thích anh lắm phải không?”

Cô coi đó là điều đương nhiên mà nói thêm: “Rốt cuộc thì nơi có anh, anh ta nhiều nhất chỉ có thể chiếm vị trí thứ hai.”

“……”

Cô có chút trì độn.

Phó Chí Tắc không nói chuyện. Tháo mũ cô xuống, xoa xoa đầu cô, rồi đội lại cho cô.

Tuyết trên quảng trường bị xúc ra khỏi con đường, rải cỏ tranh tránh cho người đi đường trượt té. Đi đến trong tiểu khu, tuyết đọng khắp nơi.

“Đi theo sau anh.”

Phó Chí Tắc đi ở phía trước, giày của anh lớn hơn so với Vân Li, sau khi ra dấu chân thì cho cô giẫm, giày cô cũng sẽ không vùi vào trên nền tuyết.

Khi về đến nhà mặt đã đông lạnh đã tê rần, Vân Li mở điều hòa, rót cốc nước nóng cho Phó Chí Tắc. Gần 6 giờ, trong tủ lạnh có rau và thịt đã chuẩn bị trước, Vân Li mang nguyên liệu vào bếp, còn chưa bắt đầu nấu ăn, Phó Chí Tắc cầm cái ly đi vào.

Anh cầm ly nước, nhưng không đi ra ngoài, dựa vào tủ lạnh nhìn cô.

Dường như nhận thấy ánh mắt của anh, Vân Li quay đầu lại: “Anh ra ngoài ngồi một lát trước đi.”

Cô mặc một chiếc tạp dề màu hồng nhạt, mái tóc dài ngang vai được cô dùng dây buộc tóc sặc sỡ cột thành một chùm, để lộ ra gáy. Nước chảy theo yết hầu của Phó Chí Tắc, anh rũ mắt nhìn chằm chằm thân ảnh bận rộn kia, chiếc nơ buộc sau tạp dề, lộ ra vòng eo.

Vừa lơ đãng, nước trong ly thấy đáy, anh đặt ly sang một bên, tới gần Vân Li, ôm cô từ phía sau.

Vân Li thân thể cứng đờ, dùng vai phải đẩy anh, có chút bất đắc dĩ nói: “Anh đi ra ngoài trước, như vậy không làm được đồ ăn đâu.”

Tay cô dính nước, che trên măng tây, đang cắt lát. Nước đều là đá, Phó Chí Tắc tiến lên dọc theo cổ tay cô, chỉ dừng ở mu bàn tay một hồi, liền dừng ở trên thớt.

“Anh đến giúp.”

Anh không ở lại lâu, buông cô ra, tự mình dựa vào thành bồn rửa bên cạnh, rửa sạch rau xanh cô để trong đó. Lại đem măng tây trên thớt, dựa theo độ dày ngay ngay ngắn ngắn cô thái mà làm theo.

Có thể nhìn ra Phó Chí Tắc rất ít nấu cơm, động tác thay cô rửa rau xắt rau cũng hơi vụng về.

Anh cũng không cảm thấy mình đang chiếm chỗ trong bếp, lúc đầu Vân Li sợ anh nhàm chán, liên tiếp tống cổ anh ra ngoài, Phó Chí Tắc cũng chưa phản ứng.

Vân Li kêu anh lấy đồ thì anh mới động một tý, không cần thì anh liền dựa vào một bên nhìn cô.

Khi cô đứng bất động còn phải thò qua tới ôm bám vào một cái.

Một bữa cơm làm cô mặt đỏ tai nóng.

Thật vất vả làm xong cơm, Vân Li xoay người nhìn về phía Phó Chí Tắc, có vẻ đối với anh thường xuyên quấy nhiễu có chút bất mãn.

Anh thoải mái mà dựa ở kia.

Cô đưa hai tay ra sao, định cởi tạp dề ra, Phó Chí Tắc tới gần cô, đôi tay từ cánh tay với khe hở bên hông cô rồi vòng qua, vòng đến phía sau cô.

Anh tự nhiên cởi bỏ dây sau lưng cô, Vân Li có thể cảm giác được sợi dây quanh eo nới lỏng ngay lập tức, tim cô bởi vậy mà nắm thật chặt.

Nới lỏng cho cô, anh không thu tay lại mà ấn vào eo cô.

Vân Li ngẩng đầu, hai người sát đến gần, màu đen trong mắt anh mang theo chút chân tình.

Không khí nóng lên nhanh chóng.

Vân Li muốn mở miệng nói cái gì, trong nháy mắt lại trầm luân trong ánh mắt anh, cô không tự giác mà nhón chân, nhẹ nhàng dán lên môi anh.

Chỉ là chạm vào một chút.

Cô lấy lại tinh thần, sau khi nhận ra mình đã làm gì, suýt nữa khó có thể khống chế biểu cảm trên gương mặt, cô cúi đầu, ý đồ che giấu vẻ thất thố của mình.

Người trước mặt vẫn không nhúc nhích.

Vân Li cắn cắn môi dưới, sau một lúc lâu, thanh âm yếu ớt như tiếng muỗi: “Em nhịn không được……”

Ngữ khí cô có chút ủy khuất, giống như anh đang cố ý cám dỗ cô.

Phó Chí Tắc khẽ ừ một tiếng, dùng đầu ngón tay cọ cọ xoa nhẹ lên môi cô.

Cái chạm nhẹ này khiến trong lòng Vân Li cảm thấy tê dại, cô ngước mắt, trong mắt không thể kiềm chế tình cảm, khi ánh mắt chạm vào nhau, đầu ngón tay của Phó Chí Tắc dừng lại, cúi đầu, áp môi mình lên môi cô, sau đó, vô cùng khắc chế mà, nhẹ nhàng cắn một chút.

……

Sau khi anh hắn tách ra, Vân Li đi vào phòng khách để tĩnh tâm một lúc mới quay lại bếp bưng thức ăn, Phó Chí Tắc còn ở trong phòng bếp, cầm lấy tạp dề hỏi cô: “Anh mặc cái này được không?”

“……”

Không biết anh muốn làm gì, Vân Li đúng sự thật trả lời: “Chắc là mang không được.”

Phó Chí Tắc treo lại tạp dề.

Anh hỏi như vậy hẳn là có ý muốn mang, Vân Li có chút khó có thể tưởng tượng cái hình ảnh kia, một thân anh màu hồng nhạt, cô theo bản năng mà bài xích nói: “Đừng mang của em.”

Phó Chí Tắc quét mắt nhìn đầu ngón tay đỏ bừng đông lạnh của cô.

“Giúp anh chọn một cái.”

……

Ăn xong khoảng nửa tiếng, sau khi dọn xong bát đũa, Vân Li với Phó Chí Tắc nấp trên sô pha, nhiệt độ trong phòng ấm lên, anh mặc một áo len mỏng, dựa vào bên cạnh cô.

Không còn việc gì phải làm, Phó Chí Tắc cùng Vân Li lướt trạm E, chả có gì mới mẻ, cả hai chọn một bộ phim.

Di động của Vân Li vang lên.

“Li Li, ngày mai cùng nhau đón giao thừa hem?” Là điện thoại Đặng Sơ Kỳ, “Ngày mai Hạ Hạ về nhà, tớ đi tìm cậu.”

Di động có chút tạp âm, Vân Li nhìn về phía Phó Chí Tắc, anh không động tĩnh, chỉ là duỗi tay thưởng thức nghịch tóc bên tai cô.

Đầu ngón tay trong lúc lơ đãng lướt qua má cô.

Vân Li đỏ mặt, cố gắng thoát khỏi tay Phó Chí Tắc, anh bật cười.

Đầu dây bên kia im lặng một lúc, Đặng Sơ Kỳ nghi hoặc nói: “Hình như tớ nghe thấy tiếng cười của đàn ông, cậu nghe không?”

Vân Li: “……”

Vân Li: “Là tớ đó.”

Đặng Sơ Kỳ: “……”

Vân Li dứt khoát đứng dậy khỏi ghế sô pha, muốn tránh Phó Chí Tắc quấy rối, chưa kịp cất bước, lại bị anh kéo tay túm trở lại trên sô pha, cô không ngồi yên, nửa người trên đưa lưng về phía trong lòng ngực anh.

Di động còn truyền đến thanh âm: “Vậy cậu còn tiện nghe điện thoại không?”

Lời này nói hình như hai người bọn họ đang làm chuyện gì đó xấu hổ.

Vân Li nhìn về phía Phó Chí Tắc, gần như anh không dục vọng muốn làm sáng tỏ, cô chỉ có thể sốt ruột nói: “Thuận tiện mà, cậu đừng nghĩ bậy.” Hít sâu một hơi, cô thừa nhận: “Tớ đang yêu.”

“Vãi. Ai thế?”

Giống như phản ứng mà Vân Li tưởng tượng, trong lòng Đặng Sơ Kỳ cũng sẽ không quá thoải mái nếu không báo cho cô nàng trước tiên. Không biết cái tên Phó Chí Tắc này có thể cho cô thêm kích thích lớn hơn hay không, Vân Li do dự một hồi lâu không lên tiếng.

Người ôm lấy cô lại không duy trì sự trầm lặng thường ngày.

“Lúc này không biết tên anh sao?”

Lời này là đang hỏi Vân Li, lại cố ý đến gần di động nói.

Bên kia điện thoại im lặng một hồi, sau đó thức thời mà trực tiếp cúp máy.

“……”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.