“Hoàng Thượng, hôm nay thần được trải nghiệm vô cùng đặc sắc, còn thú vị hơn trong truyện, không nhịn được muốn tấu cho ngài ngay lập tức.”
“Chúng thần đến thành Ký Châu, từ đầu đến cuối không hề thấy lưu dân, càng không nghe được chuyện cửa sông bị vỡ, việc này rất kỳ quặc. Thần vào cửa thành nhìn thấy binh sĩ trấn giữ cửa thành Ký Châu cũng không phải là binh sĩ phổ thông, bọn họ mặc giáp rất kiến cố, kiểm tra nghiêm ngặt, thu thuế cửa thành cũng rất kiên quyết, không hề che giấu sự tham lam. Khác với nhiều mộ binh trấn giữ cửa thành bình thường, đây chính là quân chính quy của phủ Ký Châu, điều không hợp với lẽ thường.”
“Thần liền để ý, sau khi tiến vào trong thành đã cố gắng kết bạn với nhiều công tử bột với Chu Giáng, nghe ngóng cách làm việc của quan viên phủ nha. Quả nhiên giống như Hoàng Thượng nói, Trương Do Cao là người hiền lành nhã nhặn, tài cán thường thường, tính nết hiền hào, lại bị bệnh mắt rất nặng. Bây giờ phần lớn phủ nha đều do Phủ thừa Đỗ Trung Vân và các quan viên khác nắm giữ, người trong thành chỉ nói nếu muốn làm gì thì cứ tìm Đỗ Trung Vân là đủ.”
“Nhưng buổi chiều về khách sạn, Hoài Tố công tử chợt nói Đỗ Trung Vân tự mình liên hệ với gã, nói mình nắm trong tay các chứng cứ Trương Do Cao cấu kết với quân Ký Châu, trị sông bất lực, ăn bớt ăn xén nguyên vật liệu, lại tình nguyện tố cáo, đồng ý ghi lên khẩu cung. Nhưng lại muốn nhìn thấy mấy vị khâm sai chúng ta ở trang tử vào đêm mới có thể tin tưởng.”
“Hoài Tố công tử định đi, thần lại nghĩ đến Hoàng Thượng vẫn luôn biết nhìn người, mắt sáng như đuốc, Trương Do Cao đã là người kiểu này thì sao dám làm ra chuyện lớn như thế? Thần luôn nghe nói đến chuyện quan chức địa phương lừa tr3
gạt dưới, cấu kết với thế gia vọng tộc, làm chuyện phạm pháp. Bởi vì đa số gia tộc địa phương có quyền thế, thế lực cường đại. Quan viên mà triều đình phái xuống địa phương có nhiệm kỳ ngắn cho nên rất khó quản thúc, có khi nào Trương Do Cao này cũng bị thuộc hạ đổ tội thì sao? Thế là thần mới để ý thêm, thừa dịp cửa thành còn chưa đóng đã bảo Thanh Tùng cầm Thiên Tử Kiếm ra khỏi thành, đến Ung Châu điều quân.”
“May mắn Hoàng Thượng đã sớm bày mưu nghĩ kế tận ngoài ngàn dặm, trước đó điều quân Ký Châu ở biên giới. Giờ Tý chúng ta đến trang tử, quả nhiên Đỗ Trung Vân kia cả gan làm loạn, chúng ta vừa vào trang tử liền phát hiện bị quân Ký Châu bao vây. Hóa ra đều là Đỗ Trung Vân kia cấu kết với phó tướng quân Ký Châu, vậy mà lại muốn chặn giết khâm sai đại thần, sau đó vu oan cho Trương Do Cao.”
“May mà đám hộ vệ và tiêu cục chúng ta dẫn theo đều là cao thủ, có thể chống đỡ được đến khi Thanh Tùng dẫn kỵ binh quân Ung Châu đến giải vây, còn bắt được đám tặc tử Đỗ Trung Vân. Bây giờ đang trong quá trình hỏi khẩu cung, chắc là bọn họ đã coi lưu dân thành giặc cỏ rồi giết hết, giấu giếm chuyện vỡ đê, bởi vì họ biết một khi chuyện cửa sông vỡ đê xảy ra, chuyện bọn họ tham ô bạc sửa sông sẽ bị phát hiện. Đáng tiếc Trương Do Cao đại nhân đã bị bọn họ độc ch3t, ngay cả khẩu cung sợ tội tự vẫn đều đã viết sẵn đặt ở tr3
bàn sách phủ nha. Sau này sẽ còn có bản tấu kỹ càng hơn đưa lên triều đình, thần vẫn tốt, Hoàng Thượng không cần chờ mong.”
Đinh Đại lau mồ hôi đọc xong một trang giấy kín chữ của Chiêu Tín Hầu, Cơ Băng Nguyên bình tĩnh nói: “Nếu biết có kỳ quặc, sao lại dám đến trang tử kia? Thiếu niên đúng là không biết nặng nhẹ.”
Đinh Đại đành phải cười nói: “May mà dẫn theo Long Tương Doanh và hộ vệ tiêu cục. Hầu gia cũng vội vã muốn lập công, đều nói không vào hang cọp làm sao bắt được cọp con, nếu không phải nhờ nước cờ hiểm này, cũng sẽ không thể vạch trần bộ mặt kẻ ác nhanh như vậy.”
Cơ Băng Nguyên thở dài: “Trẫm vốn cũng muốn để Trương Do Cao làm cho xong nhiệm kỳ này rồi mới đổi người. Đáng tiếc, nếu là thái bình thì chắc cũng chẳng có một kiếp này đâu, chung quy là trẫm không đành lòng, ngược lại hại Trương Do Cao không được ch3t tử tế.”
Đinh Đại sợ hết hồn nói: “Hoàng Thượng sao có thể trách mình như thế? Một ngày ngài bận trăm công ngàn việc, làm sao quản lý được một Ký Châu nho nhỏ? Trương Do Cao này cũng lão thần Tiên đế đã từng dùng, Hoàng Thượng vẫn luôn ưu ái lão thần, hơn nữa bình thường Ký Châu cũng đều mưa thuận gió hoà. Tiểu nhân thấy Trương lão đại nhân cũng quá ngu ngốc, cấp dưới làm việc càn rỡ như vậy, cũng không biết ngày thường bóc lột người dân thế nào đâu. May mà lần này không có việc gì, ta thấy Đô sát viện cũng đỡ phải vạch tội ông ta hoa mắt ù tai.”
Cơ Băng Nguyên khẽ thở dài, day trán lắc đầu: “Trẫm viết một phong thư cho Cát Tường Nhi, bảo hắn lập tức về kinh.”
Đinh Đại nhìn dáng vẻ này của Cơ Băng Nguyên, nghĩ thầm Chiêu Tín Hầu trở về chắc chắc sẽ bị tính sổ, không khỏi lau mồ hôi thay Vân tiểu hầu gia, liền vội vàng đi qua trải rộng giấy cho Cơ Băng Nguyên.
Quả nhiên rất nhanh Vân Trinh đã nhận được hồi âm của Cơ Băng Nguyên: “Thư trước ba hoa chích chòe, nói hươu nói vượn chỉ để che giấu hành động cấp tiến liều lĩnh. Không thể tự tiện làm việc nguy hiểm nữa, lập tức trở về kinh, mọi việc giao Cơ Hoài Tố ở lại Ký Châu xử lý.”
Vân Trinh nhận được thư cảm thấy đáng tiếc, nhưng đã bắt được giắc, tiếp theo chính là chuyện trị sông — hắn cũng không muốn mỗi ngày nhìn đám người Cơ Hoài Tố kiểm kê công trình trị thuỷ, vận chuyển lương thực đất đá, thậm chí còn tổ chức người trồng cỏ bên tr3
đê đập nữa. Không thể không nói Cơ Hoài Tố rất có tài trong chuyện này, chuẩn bị cực kì đầy đủ. Nếu không phải phán đoán sai lầm ở chuyện Trương Do Cao, lúc này gã thật sự đã lập một công lớn.
Quả nhiên khoái mã từ kinh thành cách tám trăm dặm khẩn cấp đưa ý chỉ tới, ra lệnh cho tứ tử Khang vương – Cơ Hoài Tố làm Đại lý tự khanh xử lý thuỷ lợi, trước tiên phải xử lý chuyện sông ngòi Ký Châu. Phong nhị tử Tấn vương – Cơ Hoài Thịnh làm Thiếu khanh, tham gia tính toán nguyên liệu đất đá tu sửa đê đập, công trình trị thuỷ, khẩu phần lương thực. Chiêu Tín Hầu – Vân Trinh giải tất cả phạm nhân vào kinh cho Đô sát viện thẩm tra xử lí.
Vân Trinh sắp xếp mọi chuyện xong xuôi, sai người nhốt phạm nhân vào xe chở tù chuẩn bị áp giải vào kinh, lại chờ Cơ Hoài Tố viết tấu chương, đưa tất cả khẩu cung cho hắn.
Đương nhiên tài viết lách của gã không cần phải bàn, Vân Trinh nhìn qua thấy không có vấn đề gì, cũng ký tên. Cơ Hoài Tố nói: “Lần này ngươi lập công đầu, hổ thẹn, là ta dễ tin khinh thường, hại mọi người rơi vào trong nguy hiểm.” Gã cực kì hổ thẹn. Lần này đúng là gã chủ quan, gã quá tin vào kinh nghiệm của kiếp trước!
Bây giờ xem ra, chỉ sợ một đời trước Trương Do Cao đã bị gài bằng chứng như thế này. Tuy về sau mấy người Đỗ Trung Vân không thể sống, nhưng chỉ sợ lúc ấy Đô sát viện cũng bị lừa.
Lần này đã cho gã một bài học, nếu không phải Vân Trinh thông minh, sớm cho người cầm Thiên Tử Kiếm đi điều quân, chỉ sợ gã vừa sống lại đã lập tức thua trong tay đám người này rồi!
May mà Hoàng Thượng cũng không trách cứ, còn cho mình một chức quan. Tuy trị sông rất vất vả, lại cực khó giải quyết. Nhưng gã chưa bao giờ sợ khổ, chỉ sợ không có cơ hội, chỉ có thể thành thật làm việc mấy năm, tạo ra được thành tích…
May mà còn mấy năm nữa mới đến loạn Bắc Cương, gã vẫn còn kịp. Có vẻ Cơ Hoài Thanh đã bị đào thải, lần này đào thải quá sớm, đại khái là do Cát Tường Nhi cản trở. Mẫu thân Cơ Hoài Thịnh xuất thân từ thương nhân, chỉ là điểm này đã không có cách nào chống lại mình rồi. Mà hiển nhiên hắn ta cũng không có chí hướng trong việc này, chỉ vào kinh báo danh và tạo quan hệ với Thái tử tương lai thôi, chắc hẳn cũng sẽ giúp đỡ mình. Có thương gia giàu có như nhà họ Chu đứng ở phía sau ủng hộ, lần làm việc này đã thoải mái hơn rất nhiều. Đây cũng chính là nguyên nhân Hoàng Thượng phong Cơ Hoài Thịnh làm Thiếu khanh.
Gã tính toán lại trong lòng, vô cùng có hy vọng sẽ đạt được trữ vị lần nữa. Cho nên chỉ coi đây là một bài học, không thể dễ dàng ỷ vào kinh nghiệm kiếp trước, càng phải chú ý cẩn thận hơn mới được.
Vân Trinh nhìn gã một cái, không nói gì, Cơ Hoài Thịnh cười nói: “Chúng ta cũng không ngờ, đều nhờ ơn cứu mạng của Vân hầu gia.”
Cơ Hoài Tố giãn mặt ra, cười nói: “Lần này chúng ta cùng chung hoạn nạn một lần, cũng được tính là quan hệ sống ch3t có nhau. Tiếp theo chúng ta lại đồng tâm hiệp lực làm xong việc trị thủy, cũng coi như không phụ thánh lệnh, không hổ thẹn với bách tính.”
Vân Trinh lại quay đầu nhìn gã một cái, hôm nay Cơ Hoài Tố mặc quan phục tam phẩm mới may, dung nhan tuấn tú, đôi mi thon dài, trong ánh mắt tràn đầy vẻ tự tin. Hắn bỗng nhiên cười trào phúng: “Quan hệ sống ch3t có nhau?”
Cơ Hoài Tố nhìn sắc mặt hắn, bỗng nhiên nghẹn lời. Vân Trinh gật đầu, lại nói: “Thật sự không cần, cứ thành thật trị sông là được.”
Hắn ngẫm lại Cơ Hoài Tố nhận nhiệm vụ trị sông khó giải quyết, chỉ sợ cũng phải làm mấy năm mới xong. Lúc này mình về kinh, có thể không cần gặp gã rất lâu. Nếu mấy năm này cố gắng nói xấu trước mặt Hoàng Thượng, làm hỏng trữ vị của gã, đuổi gã về đất phong thì đúng là một chuyện cực hay. Hắn không khỏi cảm thấy thoải mái, còn đồng ý nói chuyện với Cơ Hoài Tố:
“Hoài Tố công tử, thật ra ngươi không chỉ có tài cán, mà lại còn giỏi văn chương. Chỉ là có một ít tật xấu, nếu ngươi sớm sửa lại, tương lai ắt sẽ có tiền đồ vô lượng.”
Cơ Hoài Tố nghe giọng điệu trào phúng của hắn, biết không phải lời tốt lành gì. Nhưng nhìn đôi mắt linh động rạng rỡ của hắn, lại nghĩ đến dáng vẻ thê thảm lúc hắn ch3t trong lòng mình, trong lòng mềm nhũn, nghĩ thầm bị hắn trào phúng vài câu cũng không sao cả, cũng cười hỏi: “Tật xấu gì?”
Vân Trinh nhướng mày: “Đôi mắt của ngươi chỉ nhìn được người mạnh hơn ngươi thôi.”
“Có tật xấu ngưỡng mộ cái mạnh này, ai dám có quan hệ sống ch3t có nhau với ngươi chứ.” Sợ chỉ có ngươi sống ta ch3t đi!
Hắn xoay người leo lên ngựa, cười một tiếng với Cơ Hoài Tố rồi giơ roi hét lên “Giá!”, sau đó cưỡi bảo mã tuyết trắng của hắn nhanh chóng đi. Chu Giáng muốn cười, rốt cuộc vẫn nhịn được, chỉ huy đám hộ vệ áp giải xe chở tù, chậm rãi tiến lên.
Cơ Hoài Thịnh nghe thấy Vân Trinh châm chọc Cơ Hoài Tố, cũng cảm thấy buồn cười. Nhưng rốt cuộc cũng đã trưởng thành, liền quay đầu mỉm cười hoà giải: “Chiêu Tín Hầu thiếu niên khí phách, mở miệng không suy nghĩ, không cần để ở trong lòng.”
Cơ Hoài Tố hơi nhếch khóe miệng lên, cũng cười nói: “Tr3
đời này ai nấy đều ngưỡng mộ kẻ mạnh cả. Chiêu Tín Hầu còn tuổi nhỏ, hồn nhiên ngây thơ, đáng để kết bạn, Hoài Thịnh huynh không cần để ở trong lòng. Bây giờ hai chúng ta làm chung một việc, vẫn phải đồng tâm hiệp lực tốt tốt mới được.”
Gã cười vô cùng thật lòng, cứ như là hoàn toàn không quan tâm vậy. Cơ Hoài Thịnh âm thầm kinh ngạc, cũng không biết người giỏi nhẫn nhịn, hay thật sự lộng lượng hoàn toàn không để ý. Hai người lại bàn bạc về việc trị sông một lát rồi mới chia tay.
Hắn ta lại không biết, từ nhỏ Cơ Hoài Tố ở vương phủ bị ức hiếp tra tấn, chẳng biết từ lúc nào đã sinh ra suy nghĩ kì quái: Kẻ yếu vốn dĩ phải bị kẻ mạnh thống trị. Về phần kẻ mạnh là nhân nghĩa hay là ngang ngược, kẻ yếu đều không có cách nào phản kháng, chỉ có thể chịu đựng. Nếu như không muốn bị ức hiếp, đương nhiên phải tự mình đi đến chỗ cao nhất, trở thành người mạnh nhất mới được.
Cũng bởi vậy khi gã nghe Vân Trinh nói mới không cảm thấy xấu hổ, mà còn suy nghĩ lệch đi. Chẳng lẽ vì thế mà đời này Cát Tường Nhi mới cố gắng mạnh lên? Ở kiếp trước bọn họ có tình cảm rất sâu đậm, há có thể vừa sống lại là dễ dàng buông bỏ được. Tuy hắn đối xử với mình lạnh như băng, nhưng sao biết không phải yêu càng sâu, hận càng nhiều chứ. Hắn nghe mình đàn, không phải cũng sầu não đến rơi lệ ư? Có thể thấy được mình vẫn còn cơ hội. Vừa nghĩ như thế, dã tâm bừng bừng kia càng thiêu đốt trong lồng ng.ực gã, chỉ có khi trở thành người mạnh nhất lần nữa, gã mới có thể lấy được chiến lợi phẩm của mình.
Áp giải tù phạm sẽ đi rất chậm. Nhất là khi trong lòng Vân Trinh nghĩ càng về kinh thành chậm thì càng tốt. Một lát cả mấy kiếp Vân Trinh đều chưa từng ra ngoài kinh thành trải sự đời tử tế, bây giờ hiếm khi được ra, không khỏi muốn đi khắp nơi tìm tòi khám phá. Hai là vừa nghĩ tới về kinh Hoàng Thượng sẽ lại kiểm sát bài tập, hắn còn thiếu không ít chữ, còn chột dạ vì chuyện dấn thân vào nguy hiểm. Rõ ràng đã nhìn ra không đúng mà vẫn còn muốn mạo hiểm, nghĩ một chút là biết Hoàng Thượng sẽ rất tức giận.
Tóm lại vẫn nên về kinh thành càng muộn càng tốt. Hắn nhớ lại mấy ngày sau Hoàng Thượng sẽ đi Thái Sơn tế trời, như vậy nếu kéo dài một tháng , chờ Hoàng Thượng trở về chắc chắn sẽ quên gần hết chuyện này rồi.
Hắn nghĩ rất hay, ban ngày vừa đi vừa nghỉ với Chu Giáng, ban đêm ngồi làm bù bài tập. Chu Giáng vốn là một người giỏi vui đùa, trên đường đi cười cười nói nói vô cùng thích ý. Chỉ tiếc Vân Trinh đang muốn đi lâu thêm một chút, lại thấy Cao Tín tự mình đến đón.
Vân Trinh nhìn Cao Tín dẫ theo một đội người đến hành lễ, còn cho rằng tình cờ gặp hắn trên đường đi làm việc, nên mới cười hỏi: “Cao thống lĩnh đi đâu làm việc vậy?”
Cao Tín cười nói: “Hoàng Thượng sắp đi Thái Sơn tế trời, muốn dẫn cả Hầu gia cùng đi, bởi vì sợ Hầu gia áp giải tù phạm làm chậm trễ thời gian, nên đã ra lệnh cho ti chức đến đón Hầu gia. Ngài cứ yên tâm giao tù phạm cho hộ vệ của ta đi, ta thì đi cùng Hầu gia, Chu ngũ công tử về kinh.”
Vân Trinh khẽ giật mình, Chu Giáng đã vui vẻ nói: “Có thể đi tế trời với Hoàng Thượng! Đây là vinh quang cỡ nào chứ!”
Cao Tín nhẹ nhàng cười: “Đúng thế, đại thần trong triều có thể đi cùng chỉ có trọng thần thôi.”
Suy nghĩ lười biếng của Vân Trinh lại bị tiêu diệt lần nữa, đành phải sai người chuyển giao tù phạm, mình thì ngồi xa giá về kinh với Cao Tín.
Quả nhiên mấy ngày sau đã trở về kinh thành. Cơ Băng Nguyên nhìn thấy hắn trở về, trước tiên hỏi xem có bị thương không mới yên tâm. Y giữ Vân Trinh và Chu Giáng ở lại dùng bữa, nói với Vân Trinh: “Lần này ngươi làm việc quá mức qua loa cấp tiến, trẫm biết ngươi một lòng muốn lập công nên trẫm mới phái ngươi đi. Nhưng người cầm đầu không thể lơ là như thế, ngươi còn cần phải rèn luyện thêm. Trẫm đã nghĩ rồi, sau khi trở về từ Thái Sơn, ngươi hãy đến đại doanh Tây Sơn làm phó tướng, học hỏi một vài bản lĩnh bày binh bố trận, bày mưu nghĩ kế đi.”
Đại doanh Tây Sơn! Đây chính là đại doanh thực thụ! Vân Trinh hỏi: “Vậy cũng không cần vào Thượng Thư Phòng học nữa sao?” Vào trong quân doanh đương nhiên là phải sinh hoạt với các tướng sĩ, không thể vào cung học được rồi.
Đinh Đại ở bên cạnh đã không nhịn được cười: “Hoàng Thượng quả nhiên không đoán sai, vừa nói đến việc đi đại doanh Tây Sơn, chắc chắn Hầu gia sẽ vui mừng vì không cần đi học.”
Vân Trinh cười hì hì.
Cơ Băng Nguyên nói: “Tuần Dương quận vương sắp thành thân, đến lúc đó cũng không cần vào học nữa. Hoài Tố và Hoài Thịnh đều được phái đi làm việc, trong cung chỉ còn mấy người nhỏ tuổi cho các học sĩ Hàn lâm viện dạy. Dù sao ngươi cũng không học hành tử tế được, cho nên cũng không cần để các Đại học sĩ phải nhức đầu thì hơn.”
Vân Trinh hớn hở ra mặt: “Quá tốt rồi, Hoàng Thượng ngài thật sự là nhìn xa trông rộng, gặp gì biết nấy, cực kỳ anh minh.”
Cơ Băng Nguyên cười: “Các Đại học sĩ không dạy được, trẫm đành phải tự mình đến dạy rồi.”
Vân Trinh chấn động: “Cái gì?!”
Cơ Băng Nguyên gật đầu: “Mỗi ngày một tờ chữ lớn, mỗi tháng một bài luận, trẫm đều muốn xem. Mỗi tháng sẽ có sứ giả đi thu, thiếu một ngày cũng không được.”
Vân Trinh trợn mắt há hốc mồm, Cơ Băng Nguyên nhìn vẻ mặt hắn thì buồn cười nói: “Sao nào, học thức của trẫm không xứng dạy ngươi? Hay là trẫm không thể quản giáo ngươi được?”
Vân Trinh miễn cưỡng cười: “Sao có thể chứ, Hoàng Thượng học thức trác tuyệt, thừa sức dạy thần. Ngài lại là trưởng bối của thần, quản giáo thần là điều hiển nhiên, có điều thần chỉ là khúc gỗ mục…”
Cơ Băng Nguyên nhếch miệng: “Không được tự coi nhẹ mình, đây chính là phần thưởng cho ngươi lần này. Chúng ta lại xem nên thưởng cho Chu ngũ thứ gì đây.”
Chu Giáng ngẩng đầu, sợ sệt nói: “Hoàng Thượng, lần này thần đi cũng không làm cái gì cả, không dám cầu thưởng.”
Cơ Băng Nguyên nói: “Nên thưởng, Cơ Hoài Tố Cơ Hoài Thịnh đều được thưởng, Cát Tường Nhi cũng được đến đại doanh Tây Sơn như mong muốn, ngươi thì sao? Trước đó trẫm thấy Định quốc công có ý muốn xin cho ngươi chức Ngự tiền thị vệ, mấy năm nữa kết hôn là đẹp.”
Chu Giáng chợt đứng dậy, quỳ xuống nói: “Thần muốn đến biên quân nhậm chức, cầu Hoàng Thượng ân chuẩn.”
Cơ Băng Nguyên khẽ giật mình, ngay cả Vân Trinh cũng ngây người nhìn về phía Chu Giáng. Bình thường Chu Giáng luôn ham chơi, hoàn toàn chưa nói về suy nghĩ này, bây giờ lại bị làm sao vậy? Hắn ta có biết biên quân là gì không?
Chu Giáng nói: “Trước kia thần mơ mơ hồ hồ, nhưng mấy ngày nay ra ngoài với hai vị công tử tông thất và cùng Chiêu Tín Hầu mới cảm thấy thần sống quá lãng phí, bởi vậy cũng đã nghiêm túc suy nghĩ. Lần này sau khi cải cách quân chế, biên cương thiếu tướng lĩnh, thần lại xuất thân từ thế gia võ tướng, khẩn cầu được đến biên quân nhậm chức.”
Cơ Băng Nguyên cúi đầu nhìn hắn ta: “Chu Giáng, ngươi có biết biên tướng trấn thủ biên cương sẽ vất vả như thế nào không? Tướng lĩnh trấn thủ biên cương có trách nhiệm trọng đại, phần lớn chỉ có thể dẫn cả nhà đi theo, mấy năm thậm chí là cả một đời đều không được về kinh. Ngươi chưa thành thân, hơn nữa Định quốc công tuổi tác đã cao, còn cần ngươi phụng dưỡng tận hiếu. Việc này trẫm không thể tuỳ tiện đồng ý với ngươi, ngươi vẫn nên trở về bẩm báo với tổ phụ, cao đường nhà ngươi đi đã.”
Chu Giáng nói: “Ta cũng không phải trưởng tử trưởng tôn, gia nghiệp không cần ta thừa kế, cao đường có huynh đệ khác tận hiếu. Ngày xưa tổ phụ dũng mãnh bình định thiên hạ, thần nguyện ý làm theo để đền đáp quân thượng quốc dân. Còn trưởng bối trong nhà, thần sẽ trở về thuyết phục bọn họ, nhưng cầu xin Hoàng Thượng ân chuẩn.” Nói xong hắn ta dập đầu mấy cái, giống như thật lòng muốn đi trấn thủ biên cương.
Cơ Băng Nguyên sai người đỡ hắn ta, bỗng nhiên có cái nhìn mới về tên công tử bột ăn chơi này: “Đứng lên đi, nếu đã vậy, ngươi cứ về phủ trước, trẫm thưởng ngươi chút vàng bạc mang về. Lần này ngươi ra ngoài một lần, cũng nên trở về tận hiếu với Định quốc công. Nếu đã có chí hướng như vậy thì cũng phải bẩm báo với trưởng bối mới được.”
Chu Giáng vui mừng nhìn Vân Trinh, dập đầu lui xuống.
Vân Trinh không thể hiểu nổi hành động này của Chu Giáng: “Chu Giáng ra ngoài một lần bị trúng gió rồi sao? Biên tướng đấy! Biên thành không có nơi vui chơi, có khi nào hắn ta mới đi được mấy ngày đã khóc lóc cầu xin ta nói với Hoàng Thượng gọi mình về kinh không.” Hắn cũng hơi lo lắng Chu Giáng đột nhiên nhiệt huyết, vài ngày nữa là hối hận, liền dứt khoát nói luôn với Cơ Băng Nguyên, tránh việc mấy ngày sau lại phải biện hộ xin rút lại cho hắn ta. Có thể nói mò trước mặt Hoàng Thượng sao? Huống hồ trước đó cũng không bàn bạc với mình nữa, Vân Trinh nghĩ mãi mà không ra.
Cơ Băng Nguyên cười nhìn Vân Trinh vẫn còn đang ngơ ngác: “Có lẽ phát hiện các ngươi đều quá có tiền đồ, hắn cũng có chí lập công đi.”
Y lại thở dài nói: “Vốn dĩ đám con cháu công thần này đi tòng quân mới là điều tốt nhất. Phòng thủ tới mấy năm, nắm biên quân ở trong tay, muốn lập công huân cũng cực kì dễ dàng. Nhưng phần lớn đám con cháu công huân đều ỷ lại vinh quang của tiền bối mà ăn chơi đàng điếm, hiếm có ai nguyện ý đi làm thủ tướng ăn gió ăn đất, cũng coi như vô cùng có cốt khí. Nhưng nếu Định quốc công lại đến tìm trẫm cầu xin, trẫm cũng không gánh được tội danh khắt khe con cháu công thần này. Cứ để xem hắn ta thuyết phục người trong nhà thế nào đã.”
Vân Trinh có chút rầu rĩ, Cơ Băng Nguyên nhìn hắn không có tinh thần, liền gọi người đến: “Đi lấy lọ hương trẫm điều chế mấy ngày trước cho Hầu gia mang về phủ đi, ngày mai lại vào cung gặp trẫm. Trẫm biết bây giờ ngươi chỉ muốn hỏi xem rốt cuộc Chu Giáng nghĩ như thế nào đúng không?”
Vân Trinh có chút xấu hổ: “Vốn dĩ trở về phải nói mấy chuyện bên ngoài với ngài. Chúng ta mặc kệ hắn, ta kể chuyện cho Hoàng Thượng thôi.”
Cơ Băng Nguyên cười một tiếng: “Trẫm bận lắm, sứ thần vẫn đang chờ trẫm ở bên ngoài kìa. Lúc nào nói cũng được, nhìn ngươi thấp thỏm ngồi đây chẳng thú vị gì.”
Chỉ thấy một cung nữ cầm lọ hương đến, Vân Trinh nhận lấy. Đột nhiên một mùi hương trên người cung nữ bay thẳng vào trong mũi, hắn không nhịn được hắt hơi một cái, cuống quít cầm khăn lau đi. Đây chính là thất lễ đại bất kính, hắn đỏ mặt nhìn về phía Cơ Băng Nguyên.
Cơ Băng Nguyên xua tay nói: “Không cần nhìn trẫm, ngươi cũng thất lễ nhiều trước mặt trẫm rồi, về đi.”
Vân Trinh vội vàng nhận thưởng đi xuống.
Trong điện khôi phục yên tĩnh, cung nữ nâng hương uyển chuyển lui về sau mấy bước, mùi thơm trên người càng nồng đậm.
Cơ Băng Nguyên ngửi được mùi thơm, ngẩng đầu nhìn cung nữ kia một cái.
Cung nữ khẽ giật mình, trên mặt hiện lên một ráng mây hồng.
Cơ Băng Nguyên lại cụp mắt xuống, mặt không biểu cảm. Cung nữ kia cảm thấy thấp thỏm trước ánh mắt như nhìn thấu lục phủ ngũ tạng, nhưng vẫn hơi cúi đầu lui ra ngoài.
Cơ Băng Nguyên hỏi Đinh Đại: “Cung nữ vừa rồi tên là gì.”
Đinh Đại ngừng thở, thấp giọng nói: “Chiêu Hà, ba năm trước nhập cung, người Hòa Xuyên, gia đình trong sạch.”
Cơ Băng Nguyên thản nhiên nói: “Đuổi khỏi cung, sau này không được hầu hạ trong cung nữa.”
Đinh Đại cúi người thật sâu: “Nô tỳ tuân chỉ.” Trong lòng lại thở dài.
Cơ Băng Nguyên lại suy nghĩ một chút rồi nói: “Để ý Định quốc công phủ, nhìn xem tại sao đang yên đang lành Chu ngũ lại bỗng nhiên muốn tòng quân, có phải trong nhà có chuyện gì hay không.”
Đinh Đại lên tiếng đáp rồi lui xuống.