Chuyện đã chắc như đinh đóng cột, Đan Ý quyết định đến đâu thì đến vậy.
Hiện giờ không thể lựa chọn lại nữa, chỉ đành đến buổi học đầu tiên xem có thể giải quyết vấn đề này được không thôi.
Buổi chiều có lớp giáo dục thể chất, cũng là môn đại cương bắt buộc.
Điểm khác với cao trung chính là, có nhiều khóa học về giáo dục thể chất và mỗi học kỳ chọn một trong số các môn thể thao như aerobics, cầu lông, bóng rổ, bóng chuyền và bóng đá để học.
Cả phòng của Đan Ý đều đồng lòng lựa chọn bóng rổ, nhưng nguyên nhân lại rất khác nhau.
Đan Ý là bởi vì thời điểm học cao trung có cùng đám Trình Tinh Lâm, Trác Khởi chơi qua, có tiếp xúc đến bóng rổ, nhưng toàn bị bọn họ hành.
Hơn nữa đối với bóng bàn, bóng đá cô lại không có quá nhiều hứng thú, cho nên mới lựa chọn bóng rổ.
Hai chị em Mộc Niên Mộc Cận chọn bóng rổ bởi vì các nàng đều muốn….!cao lên.
Mộc Niên: “Tớ nghe trên mạng nói, con gái trước 20 tuổi đều có khả năng cao thêm”
Mộc Cận: “Vì thế trước khi qua 20 chúng ta phải vượt qua 1m60!”
Ôn Di Ninh thì thấy ba người bọn họ đều chọn bóng rổ, vì thế cũng đăng kí theo cho vui.
Vừa khéo chính là, lớp bóng rổ này của các cô vừa vặn học cùng chỗ với khoa máy tính.
Trác Khởi cũng chọn bóng rổ, chính cậu ta còn tự mang bóng đến, thời điểm đi vào sân bóng liếc mắt một cái liền thấy Đan Ý.
Cô hôm nay không xõa tóc mà quấn cao trên đỉnh đầu kết hợp với một chiếc băng đô thể thao trên trán, mặc một bộ màu đen rộng rãi cho dễ vận động.
Trác Khởi chạy qua vỗ vỗ vào bả vai cô, “Ý tỷ!”
Đan Ý nghe được tên mình, quay đầu lại nhìn hắn một cái.
Trác Khởi nhận ra bên cạnh cô là ba cô gái ngày hôm qua, chủ động mở miệng chào hỏi, “Chúng ta lại gặp mặt rồi”
Cả ba cũng vẫy tay chào cậu ta.
Ánh nắng chiếu rọi trên người nam sinh, cậu nở một nụ cười rạng rỡ, tỏa nắng như ánh mặt trời.
Ôn Di Ninh trộm liếc hắn một cái.
Giáo dục thể chất ở đại học rất đơn giản, lão sư chỉ nói một số điều cần phải chú ý, sau đó cho bọn họ tự do hoạt động.
Sau khi giải tán.
Trác Khởi cầm quả bóng rổ trong tay, đi đến chỗ Đan Ý, nghiêng đầu hỏi cô, “Ý tỷ, đấu không?”
“Được nha”, Đan Ý rất nhanh đáp ứng, hai tay đan vào nhau xoay tròn, vận động các cơ và xương.
Ngay lúc bắt đầu, Đan Ý liền đoạt lấy bóng trong tay Trác Khởi, sải chân thật mạnh, đạp xuống đất, co chân phải rồi nhấc bổng lên, dùng hai tay nâng bóng lên đầu, nhắm chuẩn rồi ném vào rổ ——
Quả bóng đi một đường vòng cung trong không khí và đáp chuẩn xác vào rổ.
Một bố cục ba bước hoàn hảo, nhịp điệu nhanh và chính xác.
Trên sân truyền đến tiếng huýt sáo từ các nam sinh, bày tỏ sự tán thưởng đối với động tác uyển chuyển vừa rồi của cô, “Soái!”
Trác Khởi lúc này mới phục hồi lại tinh thần, chạy đến dưới vó bóng rổ lấy quả bóng kia, sau đó nhón mũi chân lấy đà, quả bóng lại một lần nữa rơi vào rổ.
Hắn nhướng mày nhìn Đan Ý, “Một đấu một”
Hai người chính thức tiến vào trận đấu.
Trận đấu bên này đã hấp dẫn không ít người vây đến xem, nữ sinh chơi bóng động tác rất điêu luyện, nhất cử nhất động đều phi thường thuần thục lại còn đẹp mắt nữa.
Hơn nữa rất ít khi nhìn thấy nam sinh cùng nữ sinh 1v1.
Mộc Cận Mộc Niên đứng bên canh hét chói tai, “Ý Ý cố lên!”
Sau một vài vòng, quả bóng lại lần nữa tới tay Đan Ý.
Cô vừa đẩy bước chân vừa rê bóng, sau đó nhìn lên vòng rổ, ánh mắt dừng lại một hai giây, Trác Khởi nghĩ cô sẽ ném, vô thức bật dậy, vươn tay chặn ——
Một nam sinh bên ngoài đang xem trận đấy nhìn thấy và hét lên: “Động tác giả đó!”
Nhưng đã không kịp rồi, Đan Ý đè thấp trọng tâm, tiếp cận với tư thế chống lưng, rồi xoay người, đồng thời kẹp chân phải của Trác Khởi và thực hiện một cú nhảy.
Bóng đáp đúng vào rổ sau đó rơi xuống đất, Trác Khởi không chạy đến nhặt, một bên thở phì phò, nói: “Tớ nhận thua, không đánh nữa đâu”
Nói xong trực tiếp ngồi bệt xuống đất, nâng mu bàn tay lên xoa mồ hôi trên trán.
Đan Ý cũng mồ hồi nhễ nhại đứng đó, hai tay chống nạnh, thở không ra hơi.
Ôn Di Ninh thấy vậy liền từ trong túi lấy ra một gói khăn giấy đưa cho Đan Ý.
Cô nhìn nhìn nam sinh đang ngồi dưới đất, đi qua, đưa cho hắn một gói khăn giấy.
“Lau mồ hôi đi”
Trác Khởi ngẩng đầu nhìn cô một cái, cũng không khách khí mà trực tiếp nhận lấy.
Đầu ngón tay còn mang hơi nóng của anh vô tình chạm vào cô, anh nói: “Cảm ơn nha”
“Không cần khách khí” Ôn Di Ninh như bị giật điện nhanh chóng rút tay về, và rời đi sau khi đưa khăn giấy.
——
Đoạn video quay hai người chơi bóng được đám đông đăng tải lên diễn đàn trường và nhanh chóng được bàn tán rồi sôi nổi.
【Lầu 1】Là Đan Ý khoa thanh nhạc, tôi đã ở đấy chứng kiến toàn bộ, cô ấy chơi bóng rất soái! Đặc biệt là động tác giả cuối cùng!
【Lầu 2】Nam sinh chơi cùng cô ấy là ai vậy, bạn trai hả?
【Lầu 3】Trác Khởi bên khoa máy tính, ngày hôm qua tôi còn nhìn thấy hắn ta cùng hoa khôi ở quán bar cùng nhau cơ.
【Lầu 4】Không phải đâu, bài đăng hôm tiệc chào đón tân sinh viên vẫn còn đó.
Cô ấy không phải có gì đó với Chu thần sao?
【Lầu 5】Nói thật nha tôi cảm thấy nam sinh này hợp với cô bé kia hơn, hơn nữa hai người này còn chơi bóng rổ với nhau, thật là ngọt ngào aaaaa!
【Lầu 6】Chu thần ngày thường đều rất bận, chắc là không có thời gian cùng bạn gái chơi đùa như thế này, hai người phỏng chừng không thích hợp đi.
【Lầu 7】Hai người này không hợp nhau lắm, chỉ cần nhìn qua là thấy Đan Ý là người thích náo nhiệt, ham vui.
……
Sau một hồi phân tích kỹ lưỡng, mọi người đã “đổi bạn trai mới” cho Đan Ý.
Nhà ăn số 1 Thanh đại.
Tiết thể dục vừa kết thúc, Trác Khởi liền theo đám người Đan Ý đến nhà ăn ăn cơm.
Đan Ý ngồi bên cạnh Trác Khởi, ba người còn lại ngồi ở phía đối diện.
Mọi người trong nhà ăn đều đã thấy bài viết trên diễn đàn trường, vì thế ánh mắt bát quái liền như có như không đều hướng về phía hai nhân vật trung tâm này.
Tiếng thảo luận nhỏ mơ hồ truyền đến.
“Vậy việc kia là thật rồi, nhìn kìa họ còn ngồi ăn cùng nhau”
“Như vậy xem ra bọn họ xác thực là một cặp rồi, trông không khí hòa hợp thế cơ mà”
Đan Ý đang ăn cơm, có vẻ nhận thấy điều gì không thích hợp, nhìn thoáng qua Trác Khởi.
Cái quỷ gì vậy?
Vừa rồi sao lại nghe thấy tên mình cùng Trác Khởi.
Trác Khởi cũng cảm thấy nữ sinh bên cạnh đang nhìn mình, quay đầu nhìn, trong miệng vẫn còn đang ăn.
“A a a a bọn họ nhìn nhìn nhau kìa! Ngọt quá!!!!”
Nhân vật chính đều nghe rất rõ ràng lời nói kia, hai mắt trợn tròn, đồng thời phun ra một ngụm cơm.
Hạt cơm bay tung tóe khắp nơi.
“Khụ khụ ——”
“Khụ khụ ——”
Trác Khởi che miệng ho khan, đồng thời đưa tay vỗ lưng cô, xin lỗi nói: “Thực xin lỗi, thực xin lỗi…”
Đan Ý cũng ho khan, ngăn tay hắn.
Ba người ngồi phía đối diện bị tình huống bất thình lình xảy ra này làm cho ngơ ngác, không biết phải làm sao.
Vẫn là Ôn Di Ninh phản ứng nhanh, đẩy đẩy chén canh đến trước mặt bọn họ: “Uống chút canh này cho thoải mái..”
Hai người đồng loạt nhấc chén canh trước mặt, ngẩng đầu uống cạn.
Một lúc sau, cuối cùng không còn nghe thấy tiếng ho khan nữa.
Đan Ý cuối cùng cũng bình tĩnh lại, phản ứng đầu tiên là quay qua nhìn Trác Khởi nói: “Chuyện quái gì đang diễn ra vậy?”
Trác Khởi vẻ mặt ngây ngốc, “Chuyện quái gì là chuyện gì?”
Đan Ý: “Cậu không biết cái gì đang diễn ra à?”
Trác Khởi: “Tớ làm sao mà biết được cái gì đang xảy ra chứ?”
Đan Ý: “Cậu không biết chuyện gì thì ai biết?”
Trác Khởi: “Tớ làm sao biết ai biết chuyện gì đang xảy ra chứ?”
Bị họ làm cho quay mòng mòng, chị em Mộc Cận Mộc Niên đồng loạt dơ tay lên, nói: “Chúng tớ biết chuyện gì đang xảy ra”
Mộc Niên dơ điện thoại ra cho bọn họ xem: “Đoạn video hai người chơi bóng rổ chiều nay bị người ta phát tán trên diễn đàn trường”
Mộc Cận: “Hiện tại bọn họ đều nói quan hệ của hai người là người yêu, cho nên…”
Cho nên những ánh mắt kia cũng là vì lí do này đi.
Đan Ý chỉ lướt qua bình luận, sắc mặt càng ngày càng đen, sau đó đưa điện thoại cho Trác Khởi để anh ta tự mình xem.
Trác Khởi mới đầu còn mờ mịt sau đó thì cũng không biết phải làm sao.
“Những người này, giỏi bịa chuyện quá rồi đấy”
Đan Ý đưa cho hắn xem xong, từ tay hắn lấy điện thoại của Mộc Niên về, “Tớ dùng điện thoại của cậu đính chính nhé!”
Điện thoại của cô để ở ktx không mang theo.
Mộc Niên gật đầu, cho cô tùy tiện dùng.
Trên diễn đàn của Thanh đại thông qua một hệ thống ẩn danh, vì vậy bọn họ thích nói cái gì thì nói.
Cô quay qua hỏi Trác Khởi hai câu trước khi đăng bài: “Bây giờ cậu còn độc thân chứ?”
Trác Khởi: “Đương nhiên”
Đan Ý lại hỏi: “Người khác theo đuổi cậu được không?”
Trác Khởi không rõ tại sao đột nhiên cô lại hỏi câu này, những vẫn trả lời đúng sự thật, “Có, có thể a”
Vài phút sau, một bình luận mới xuất hiện trên bài đăng vừa rồi.
【 tôi, Đan Ý, độc thân, không tán tỉnh.
Người chơi bóng rổ chiều nay là huynh đệ của tôi, còn độc thân, đang đợi người theo đuổi.
】
Phía dưới thực nhanh có người đáp lại.
【 Ngữ văn của tôi không được tốt, có ai diễn giải câu này hộ tôi được không, vì sao một người độc thân thì không thể tán còn người kia độc thân thì có thể tán tỉnh? 】
【 Độc thân nhưng không thể tán tỉnh tức là đang đơn phương ai đó, chưa thể ở bên nhau, còn độc thân có thể tán thì người huynh đệ kia có thể theo đuổi cô ấy, ý tứ là như này đi? 】
【 Bổ sung thêm ý cho lầu trên, đồng thời cũng biểu lộ rằng người cô ấy thích không phải người anh em kia, mà là người khác.
Dù sao nếu tôi có thích một ai đó, tôi cũng không muốn các cô gái khác theo đuổi anh ấy.
】
【 Nghĩ kĩ lại một chút thì người Đan Ý thích rốt cuộc là ai? Hai người lại không ở bên nhau à? 】
【 Tôi cảm thấy là Chu thần đấy, hơn nữa lần trước tin đồn Chu thần với cô ấy truyền ra cũng không thấy chính chủ ra làm rõ sáng tỏ, lần này lại làm sáng tỏ nhanh như vậy.
】
【 Người anh em lầu trên giống tôi đấy, tôi đánh cược một gói que cay là Chu thần.
】
【 Tôi cược hai gói que cay với chú.
】
….
Ký túc xá nam năm hai.
Đường Tinh Chu đang ngồi trên ghế, hơi nghiêng người, giữa hai ch@n đặt một quyển tiếng Anh chuyên ngành, đang cúi đầu đọc sách.
Đối diện là Chu Mộ Tề đang đọc cho anh những bình luận ở bài viết vừa rồi trên diễn đàn.
Lúc này trong phòng chỉ có hai người bọn họ, hai người khác đã ra ngoài đi ăn cơm.
Chu Mộ Tề: “Lão tứ, có phải cậu cảm thấy như đang ngồi trên tàu lượn siêu tốc hay không?”
Thay đổi rất nhanh.
Buổi chiều bài post kia đứng đầu trên diễn đàn, Chu Mộ Tề đã thấy được.
Đường Tinh Chu mặt mày vô cảm mà nghe hắn ở đó nói, trên thực tế biểu tình cũng không có cái gì gọi là dao động, nhưng để ý kĩ sẽ thấy quyển tiếng Anh trên tay kia một tờ cũng chưa lật qua.
Tâm phiền ý loạn thì sao có thể để tâm đ ến chuyện học hành cơ chứ.
Anh cầm lấy điện thoại đặt trên bàn, mở danh bạ, sau đó nhấn gọi đi.
Bên kia nhanh chóng tiếp nhận, một giọng nam truyền đến: “Tinh Chu ca?”
“A Trăn, tôi có chuyện muốn nhờ cậu”
“Anh nói đi”
“Giúp tôi một chút, hack một bài post”
“…..”
Tác giả có lời muốn nói:
Đường Tinh Chu: Nhắm mắt làm ngơ.
——
Editor: Sorry mọi người vì bây giờ mới có thể update chương mới được, cũng bởi vì tuần này chúng tớ mới nhập học, phải lo nhiều thứ quá nên tốc độ ra chương giảm so với các tuần trước, mong mọi người thông cảm.
Qua đoạn thời gian này chúng tớ hứa sẽ update truyện đều để không làm lỡ dở mạch truyện của mọi người.
Cảm ơn các bạn vì đã ủng hộ truyện, cũng như team edit ạ.
(Nếu có thể cmt thêm tương tác thì tuyệt lắm ạ ^ ^).
À do chương này có nhiều đoạn miêu tả việc chơi bóng rổ, mà team mình chưa ai từng chơi hay đọc qua nên edit không được hay cho lắm, mọi người có góp ý gì thì cứ cmt, chúng mình sẽ đọc và sửa chữa ạ..
Cuộc sống làm việc và nghỉ ngơi gần đây của Đan Ý đều theo quy luật, xoay quanh hai địa điểm là quán bar và trường học.
Sau nhiều tuần học, thời gian đã đến giữa tháng 11, các hoạt động khác trong trường lần lượt tổ chức.
Đại hội thể thao là một trong những sự kiện có quy mô lớn.
Người phụ trách đã gửi thông báo trong nhóm lớp khuyến khích sinh viên tích cực tham gia giành vinh quang về cho khoa thanh nhạc.
Đối với thể thao Đan Ý vẫn ổn, lúc còn học cao trung cũng tham gia, đăng kí vào hạng mục nhảy cao và chạy ngắn 800 mét. Vì vậy lần này cô cũng đăng kí hạng mục tương tự như vậy.
Đại hội thể thao của trường kéo dài ba ngày, khai mạc chính thức tất cả các khoa đều phải tham gia làm nghi thức, người đi trước cầm bảng hiệu.
Nói chung tham gia đợt làm nghi thức này chính là đại diên cho bộ mặt của khoa, cho nên mọi người không hề chần chừ mà chọn ngay Đan Ý.
Khoa thanh nhạc có nhiều mỹ nữ hơn các khoa khác vì thế họ tận dụng hết lợị thế của mình, tốn nhiều công sức hơn cho bộ mặt của Khoa.
Vì vậy trải qua hoạt động tuyển chọn, cuối cùng cử người ưa nhìn để tham gia vào đợt nghi thức, mỹ nữ trong các mỹ nữ.
Mà Đan Ý, với tư cách một chiến binh giữa dàn mỹ nữ, ngay cả trang phục cô mặc cũng khác với những cô gái khác.
|
Ngày hội thể thao đầu tiên.
Mùa thu, làn gió nhẹ mang theo cảm giác man mát, nhẹ nhàng cuốn những chiếc lá rụng trên mặt đất.
Dưới bầu trời trong xanh, lúc này trên sân thể dục của Thanh Đại có rất nhiều người, sinh viên từ nhiều khoa khác nhau đều mặc quần áo riêng biệt, xếp hàng ngay ngắn đi qua bàn chủ trì hội nghị.
Giọng của người dẫn chương trình truyền qua micro: “Đội đang tiến về phía chúng ta là khoa thanh nhạc…”
Ở chính giữa hàng ngũ, cô gái đứng đầu là người dễ nhìn thấy nhất, ngũ quan tinh xảo xinh đẹp, mái tóc xoăn gợn sóng lọn to dài ngang lưng kết hợp với sườn xám khiến người ta nhìn không dời mắt.
Ở cổ áo còn được thiết kế một giọt nước, một con công thêu từ vai trái xuống thắt lưng, dưới tay áo phồng chính là đôi tay bóng loáng mịn màng, làn da trắng đến phát sáng.
Chiếc sườn xám màu đỏ hoàn toàn phù hợp với dáng người có đường cong hoàn mỹ như cô, uyển chuyển ôm chặt lấy vòng eo nhỏ, dưới chỗ xẻ tà thấp thoáng đôi chân dài miên man.
Mỗi bước đi đều quyến rũ, càng lúc càng duyên dáng và mê hoặc lạ thường.
Mỹ nhân phong tình vạn chúng, nhưng không hề có chút bụi bặm.
Yêu mà không mị, vẻ đẹp từ trong xương cốt.
Quả thực xứng đôi với bốn chữ ‘Yêu tinh nhân gian’.
Đi sau cô là một nhóm mỹ nam mỹ nữ mặc kiểu áo dài Tôn Trung Sơn và sườn xám, tay trong tay đi theo cặp, giống như những nhân vật thời Dân quốc.
Sự xuất hiện của khoa thanh nhạc chắc chắn là một màn mãn nhãn nhất, đồng thời cũng khiến mọi người choáng váng.
…..
Sau màn nghi thức, đại hội thể thao chính thức bắt đầu.
Lúc này Đan Ý được hai chị em Mộc Niên Mộc Cận dìu đi.
Hoàn toàn không có khí thế như vừa rồi lên sân khấu.
“Sự thật chứng minh, muốn mặc đẹp đều phải trả giá”
Đôi giày cao gót hiện tại cô đang đi là mới mua mấy hôm trước, hôm nay là ngày đầu tiên đi, chân bị ma sát một chút.
Làn da ở gót chân đã hơi đỏ lên.
Ôn Di Ninh chỉ vào khán phòng bên cạnh: “Nếu không cậu vào trong đó ngồi đi, tớ quay về kí túc xá lấy đôi giày khác cho cậu”
Đan Ý khoát tay: “Không cần phiền toái, đợi chỗ bị xứt khô lại là ổn rồi”
Mới vừa nói xong, cánh tay phải của cô đột nhiên có người dùng lực đụng vào, Đan Ý nâng mắt nhìn về phía Mộc Niên: “Làm sao vậy?”
Âm thanh Mộc Niên có chút kích động: “Chu, Chu thần, đang đi về phía chúng ta”
Đan Ý nâng mắt nhìn, thân ảnh nam sinh đã ở trước mặt cô.
Hôm nay Đường Tinh Chu có một hạng mục thi đấu, cho nên anh mặc quần áo thể thao, áo ngắn tay màu đen cùng quần đùi, bên ngoài khoác thêm một chiếc áo gió.
Anh nhìn thấy hai nữ sinh đang dìu Đan Ý, không mở miệng, không nói chuyện.
Đan Ý ngẩng đầu nhìn anh, cũng không nói chuyện.
Nhân vật chính còn chưa phản ứng gì, hai người bên cạnh cũng không dám hé răng.
Mộc Niên trao đổi ánh mắt với đứa em sinh đôi của mình: “Bây giờ là tình huống gì vậy?”
Mộc Cận: “Không biết aa”
Mộc Niên: “Không biết vì sao, chị cảm thấy có hơi lạnh”
Mộc Cận: “Hơn thế là đằng khác, Chu thần đơn giản chính là một tảng băng di động”
Thẳng đến khi hai cánh tay Đan Ý bị véo một cái, cô mới hé mở đôi môi đỏ mọng: “Anh….”
Mộc Niên, Mộc Cận lập tức nín thở.
“Cản đường chúng tôi”
“….”
Ánh mắt Đường Tinh Chu dừng trên chân cô, vừa nhìn thấy cô đi với bộ dạng khập khiễng, hỏi: “Chân làm sao vậy?”
Mộc Niên nhanh nhảu trả lời anh, “Đôi giày của Ý Ý hơi cọ chân, cho nên đi đường không thoải mái”
‘Cọ chân’ hai từ này được nhấn rất mạnh.
Mộc Cận thêm mắm dặm muối, nói: “Còn giống như sứt da, khá đau”
Đan Ý nghĩ nó không nghiêm trọng như hai người bọn họ nói, chỉ là cọ chân thôi mà, dán băng cá nhân vào rồi đổi đôi giày khác là ổn rồi.
Sở dĩ nhờ hai người họ dìu, là bởi vì hôm nay cô mặc sườn xám đi lại có chút không tiện, không cận thẩn một chút rất dễ dàng bị lộ hàng.
Nhưng Đường Tinh Chu lại đặc biệt quan tâm, lập tức kéo khóa áo trên người cởi xuống, rồi bước nhỏ về phía cô.
Mà Mộc Niên Mộc Cận, thời điểm nam sinh tới gần, rất tự giác mà buông Đan Ý ra, đồng thời lùi về phía sau.
Hành động mười phần ăn ý.
Cơ thể Đan Ý đột nhiên mất đi điểm tựa, ngã về phía trước một cách mất kiểm soát, cứ như vậy bàn tay bám vào cánh tay của anh.
Trên người chàng trai có mùi hương gỗ thoang thoảng, vòng tay ôm lấy eo của cô, áo khoác ở phía sau vừa vặn che ngang bắp chân cô.
Cũng che được làn da mỏng manh thấp thoáng dưới chỗ xẻ tà.
Ánh mắt Đường Tinh Chu trầm hẳn xuống, anh đã muốn làm điều này kể từ khi cô xuất hiện.
Đan Ý cúi đầu nhìn chiếc áo không thuộc về mình, chưa kịp mở miệng nói chuyện, thì nam sinh đã luồn bàn tay xuống hai chân cô, ôm kiểu công chúa.
Bên cạnh truyền đến tiếng kinh hô của Mộc Niên Mộc Cận.
Lúc mất đi trọng lực, Đan Ý theo bản năng tìm kiếm điểm chống đỡ, tay khoác lên vai anh.
Cô kêu tên của anh: “Đường Tinh Chu?”
Anh làm cái gì vậy?
Đột nhiên ôm cô kiểu này để làm chi?
Nam sinh cúi đầu trầm mặc nhìn cô một cái, xoay người đi hướng khác nói: “Không phải bị cọ chân sao, mang em đến bệnh viện”
Bị một màn này làm cho kinh ngạc, ba người ktx đứng im tại chỗ, nhìn theo bóng bọn họ đi xa dần.
Cọ cái chân thôi mà, có nhất thiết phải đi bệnh viện không???
Mộc Niên: “Có phải vừa rồi tớ nói nghiêm trọng quá không?”
Mộc Cận: “Tớ còn nói bị toạc da nữa”
Ôn Di Ninh: “Tớ cái gì cũng chưa nói”
__________
Đường Tinh Chu ở trường học chính là nhân vật phong vân, nhất cử nhất động đều bị người ta nhìn chăm chú.
Huống chi anh hiện tại đang ôm nữ sinh ở sân thể dục, nháy mắt hấp dẫn được tất cả ánh nhìn xung quanh.
Đan Ý bất đắc dĩ đem mặt vùi vào trong ngực anh, hai chân đá lung tung, “Anh mau bỏ tôi xuống”
Đường Tinh Chu chỉ cảm thấy đôi chân đi giày cao gót trắng đến chói mắt, “Đừng nhúc nhích”
Giãy dụa không có kết quả, Đan Ý quyết định áp dụng lý luận cãi cọ, “Tôi không đi bênh viện”
Đường Tinh Chu: “Không phải chân đau sao?”
Đan Ý níu áo trên vai anh, mặt đỏ gần như chảy cả máu, “Tôi chỉ bị cọ chân thôi mà, chỗ bị xứt khô lại là ổn rồi”
Ai đời vì bị cọ chân thôi mà cũng đi bệnh viện.
Không biết chừng bác sĩ nhìn thấy loại tình huống như này thì sẽ dùng chổi để thổi bay họ ra ngoài mất.
Cô dùng giọng điệu mềm mại cùng anh thương lượng, “Anh bỏ tôi xuống trước đi, tôi ra cửa hàng mua băng cá nhân dán vào là được rồi”
Đường Tinh Chu cuối cùng cũng dừng lại, hai người đến khu ktx của cô.
Nơi đó có một gốc cây bông gòn, anh đem người thả xuống chiếc ghế đá dưới gốc cây.
Hai chân Đan Ý đồng loạt được tiếp đất.
Nhưng chiếc áo choàng quanh eo thắt nút hơi chặt khiến cô ngồi không thoải mái.
Vì vậy cô đưa tay ra để tháo nút thắt của ống tay ở sau lưng.
“Không được tháo” giọng điệu lạnh lùng của nam sinh rơi xuống trên đỉnh đầu cô, ngữ khí cảnh cáo.
Tiếp theo anh còn nói một câu: “Nhìn thấy chướng mắt”
Đan Ý: “???”
Cái gì mà kêu “Nhìn thấy chướng mắt”?
Thật sự là chẳng hiểu ra làm sao.
Bên dưới ktx trường học đều có cửa hàng tiện lợi để cung cấp các nhu yếu phẩm cần thiết cho sinh viên.
Đường Tinh Chu nhìn thoáng qua cách đó không xa có cửa hàng tiện lợi, dặn dò nói: “Em ngồi yên ở chỗ này”
Đan Ý nhìn bóng dáng nam sinh rời đi, lại cúi đầu nhìn chiếc áo khoác bên hông của mình.
Cô nín thở, thỉnh thoảng nhìn về phía cửa hàng, rất nhanh đã thấy Đường Tinh Chu xuất hiện ở quầy thu ngân.
Sau đó đi về hướng của cô.
Tay anh cầm một chiếc túi, bên trong lấy ra đôi dép đi trong nhà và một chiếc băng gạt.
Sau đó ngồi xổm xuống, đầu gối co lại duỗi tay về phía chân cô.
Đan Ý trợn tròn mắt, ý thức được động tác này là muốn làm gì, vội vàng né tránh, “Tôi tự làm được”
Bởi vì động tác né tránh rất nhanh nên áo khoác hơi tuột ra, dính vào sườn xám bên trong, lộ ra một chút da thịt ở phần xẻ tà.
Trắng như miếng đậu hũ.
Đường Tinh Chu rũ mắt xuống, khoác lại chiếc áo khoác, che lại khung cảnh bị lộ ra ngoài.
“Đừng lộn xộn”
Vì ở gần nên đầu anh gần như chạm vào đùi cô.
Hơi thở ấm áp xuyên qua áo khoác mỏng làm cho thân thể Đan Ý trở nên cứng nhắc.
Đầu ngón tay ấm áp của chàng trai chạm vào mắt cá chân của cô, cởi đôi giày cao gót màu đen xấu số, đặt chúng sang một bên.
Sau đó xé miếng băng cá nhân nhẹ nhàng dán vào chỗ bị thương của cô.
Đan Ý chưa từng nghĩ tới có một ngày, nam sinh này sẽ vì cô mà làm những việc nhỏ bé như vậy.
Còn rất nghiêm túc và cẩn thận, như thể đang xử lý một món đồ quý giá.
Khiến cô hoàn toàn quên mất phải phản ứng như thế nào.
Đường Tinh Chu giúp cô đem chiếc guốc còn lại tháo ra, sau đó lấy đôi dép đi trong nhà đi cho cô.
Đan Ý rốt cục cũng phục hồi lại tinh thần, đè cánh tay của anh, lắp bắp nói: “Tôi, tôi tự mình đi là được rồi”
Sợ anh lại làm tiếp, cô nhanh tay xỏ đôi dép vào.
Đường Tinh Chu lúc này mới thu tay về.
Đan Ý nhìn anh vẫn duy trì tư thế ngồi xổm kia, nói: “Anh có thể đứng lên được không?”
Cứ ngồi xổm trước mặt cô như vậy hơi kỳ.
Cũng may hiện tại ktx nữ không có ai, tất cả mọi người đều tập trung ở sân thể dục xem thi đấu.
Bằng không nếu nhìn thấy nam thần của bọn họ như thế này, cô không biết phải giải thích làm sao nữa.
Đường Tinh Chu vẫn không nhúc nhích mà nhướng mày nhìn cô.
Đôi mắt đen trong veo ấy không hờ hững như mọi khi, ẩn chứa một niềm khao khát khôn nguôi.
Hầu kết anh hơi động, giọng hơi khàn đi:. Truyện Đông Phương
“Vậy em có thể hay không…”
“Đừng mặc sườn xám”
Tác giả có lời muốn nói:
Đan Ý: Anh đừng có mà hối hận!
Một ngày sau khi kết hôn…
Đường Tinh Chu: Cũng không phải là không thể mặc, mà chỉ được mặc cho một mình anh xem thôi.