Minh Quân đang nằm dài trên bàn, nheo nheo đôi mắt một mí nhìn Nhật Quang. Hắn nhìn như vậy hơn một tiếng, vẫn chẳng thấy người kia ngẩng đầu lên. Chả biết y rị mọ với mấy cái báo cáo đến bao giờ mới xong. Quân Minh lại trở mình, đổi hướng ngắm trần nhà, mẹ nó, mấy cái đèn chùm chết tiệt này nhìn cộm cả mắt. Không biết thằng ngu nào đi sơn tường màu hồng, sến súa. Thảm thì đi dùng màu ngà trông còn tệ hơn miếng dẻ lau. Trong này im ắng đến phát chán, hắn ngồi bật dậy định đi tới đi lui cho khuây khỏa. Mà cái phòng bé tí vài chục mét vuông thế này thì chỗ đâu mà đi. Mỗi lần thấy chán là y như rằng hắn lại ngứa miệng.
– Này… – Hắn gọi Nhật Quang. Nhưng y vẫn làm lơ đồng bạn, tập trung vào công việc của mình đặng chút nữa báo cáo cho quân thượng. Tình hình hai bên ma – đạo đang căng thẳng, quân thượng lại chẳng ngả theo ai, vì thế đẻ ra quá nhiều việc để xử lý.
– Này… – Hắn nhích gần, khều Nhật Quang, miệng nói thì thầm. – Có tin này hay lắm, mày nghe không?
– Không nghe. – Nhật Quang vẫn chăm chú nhìn báo cáo, lạnh lùng trả lời.
Quân Minh liếc mắt khó chịu. – Vậy thì tao nói một mình. – Sau đó hắn rống hết công lực, hét vào tai đồng bạn:
– Quân thượng có bồ mới. Mặt ưa nhìn, ngực lép, thích mặc đồ con trai. Nói chung là không đẹp bằng người cũ.
Tiếng vỗ tay bôm bốp đột nhiên vang lên.
– Tin tức nhanh nhạy đấy. – Lệ Thiên khen ngợi.
– Chết mẹ mày chưa con. – Nhật Quang bắt chước dáng vẻ thì thầm của Minh Quân.
Ơ cái đệch, lần nào buôn chuyện cũng bị bắt quả tang. Chắc kiếp trước hắn mang số chó mực, đầu thai kiếp này chỉ được thay hình chứ mệnh vẫn nguyên. Minh Quân sợ đến cứng người, lưng thẳng tăm tắp, cúi gằm mặt, trong lòng thấp thỏm chờ quân thượng trách phạt.
Ngoài dự đoán của hắn, Lệ Thiên đi thẳng vào chính sự, đưa tay nhấc mấy cái báo cáo Nhật Quang soạn sẵn. Ma quân liếc nhìn danh sách những người có liên quan đến vụ vây công bốn năm về trước. Tổng cộng hơn trăm người. Tính ra đạo tu thật sự nghiêm túc trong việc đuổi giết anh đấy chứ. Bung ra lực lượng toàn nhân tài kiệt xuất. Lệ Thiên cười mỉa, ánh mắt phẳng lặng không chút giao động, quăng lại danh sách qua cho Nhật Quang, ra lệnh nhẹ tênh:
– Giết.
– Dạ! – Nhật Quang há mồm nhận lệnh theo thói quen. Sau đó… chết tiệt, lại bốc phân nữa rồi, y lừng khừng không biết nên giải thích thế nào – Nhưng…
– Hửm! – Lệ Thiên vân vê môi dưới, thấp giọng hỏi lại. – Có chuyện gì?
– Trong đó có mấy gia chủ của ngũ đại gia tộc, Châu Thanh, Tam Phong, cùng nhóm cấp ngưng hồn không dễ xử lý. – Đây là Nhật Quang nói giảm nói tránh, thật ra mấy người này một là y đánh không lại, hai là được bảo vệ rất kỹ khó lòng đụng vào.
Ựm ừ… Lệ Thiên hắng giọng chữa thẹn. Nãy giờ mải nghĩ đến cậu nhóc làm bản thân hồ đồ mất rồi.
– Đám đó cậu không cần quan tâm. Giao cho Minh Quân đi.
Hả??? – Mặt mày Quân Minh méo xệch, đôi chân nhũn ra, thiếu điều muốn quỳ mọp xuống đất. Hai tay vả mặt bôm bốp, mếu máo xin tha.
– Quân thượng! Tôi sai rồi. Tôi biết sai rồi. Chết dưới tay mấy tên khốn ấy, không bằng quân thượng đâm tôi một nhát còn sảng khoái hơn.
Lệ Thiên lạnh lùng nhìn hắn.
Nhật Quang cũng nhìn hắn, mẹ nó, sao lúc nào cũng bị thằng khốn này liên lụy. Chót lọt lần này thì biết tay ông.
– Cầu xin quân thượng tha cho Quân Minh lần cuối.
Ma quân dửng dưng nhìn vào tên thuộc hạ lắm mồm. Một khắc sau đó miệng hắn tuôn ra đầy máu. Băng lạnh cứ thế xuyên từ thẳng từ cằm qua lưỡi.
– Đây là cảnh cáo. Lần sau nó sẽ xuyên qua đầu. Hiểu?
Hắn gật đầu đáp ứng, miệng ư ư a a chẳng rõ nói gì.
Ma quân hài lòng thu lại tầm mắt.
– Đám đó để ta xử lý. Nhật Quang xử lý những tên còn lại. Làm gọn gàng vào.
– Dạ! Nhưng vết thương của Quân thượng…
Ma quân xua tay. – Ổn rồi. – Đồng thời cụp mắt liếc xuống bức ảnh đặt trên bàn. Anh đăm chiêu một hồi, nghi ngờ hỏi lại:
– Nhật Quang, đúng người không?
– Trăm phần trăm ạ!
Lệ Thiên gật gù thu lại tấm hình vào nhẫn trữ vật, nhanh chóng chuyển qua một vấn đề khác.
– Minh Quân rà soát lại thuộc hạ phía dưới. Ai dính phải dẫn ma đều giết hết. Cử một nhóm cài cắm vào quân đội của Thuần Khương, áng binh bất động tại đó. Một đội khác đi cướp linh thạch tại các mỏ khai khoáng của đạo tu.
– Ạ… ạ… – Minh Quân khó nhọc gật đầu vâng dạ. Nhức nhối quá! Thật muốn nhổ ra. Hắn lén nhìn quân thượng… thôi, để yên cho lành.
Ma quân tiếp tục chỉ đạo. – Nhật Quang cử người thu mua lương thực, thuốc men và dược liệu. Gom càng nhiều càng tốt.
– Dạ quân thượng yên tâm. Còn Tuyết Cung sao ạ?
Lệ Thiên quả quyết. – Hạ trận pháp niêm phong lại đi. Còn vấn đề gì nữa không?
– Dạ không.
– Tốt, nhanh chóng triển khai. – Anh vừa nói vừa đi ra cửa.
Đợi cho quân thượng đi đủ xa, Minh Quân mới dám rút cọc băng, dùng linh lực chữa thương, vừa chữa vừa xuýt xoa kêu rên. Nhật Quang ngứa mắt đá hắn một cái, chừng mắt khuyên nhủ:
– Mày nên khâu cái miệng ngu ngốc đó lại hoặc là đi xuống âm phủ mà nhiều chuyện.
Trong lòng y còn chưa hết tức định đá hắn thêm cái nữa. Nhưng mà nhìn đi nhìn lại cũng thấy tội, cuối cùng chuyển qua ném cho hắn lọ thuốc chữa thương. Lại phát hiện hình như bản thân mới làm chuyện dư thừa, Nhật Quang “hừ” một tiếng quay lưng bỏ đi.
Trong khoảng thời gian này, phía ma đạo cũng đang ráo riết chuẩn bị cho cuộc chiến sắp tới.
Hắc Bảo Cung tấp nập người ra người vào. Không gian u ám như địa ngục vì thế mà có thêm vài phần sức sống. Phía trên đại điện, Thuần Khương nhắm mắt ngưng thần, thỉnh thoảng ông ta lại nhíu mày một cái. Nét mặt thoạt trông rất khổ sở.
Huyền Như ưỡn ẹo bước từng bước khoan thai từ ngoài đi vào. Trên môi thường trực nụ cười quyến rũ mê hoặc. Cô ta vừa thấy dáng vẻ yếu đuối như thằng nghiện của ma đế, bao nhiêu hứng thú trong lòng tự nhiên tắt ngấm. Vẫn là nên bỏ ý nghĩ lên giường với tên này, nhìn thôi đã phát tởm.
– Dạ thưa ma đế. – Giọng nói oanh vàng cất lên.
Thuần khương ghé mắt nhìn xuống thuộc hạ bên dưới, hỏi một câu chỏng không. – Sao rồi?
– Y như ngài dự đoán. Phía đạo tu đã bắt đầu rục rịch chống lại chúng ta. Hiện tại chúng đã bắt đầu tăng cường tu sĩ tại khu vực biên giới. Vực vô vọng căn phòng rất cẩn mật.
– Ừ. – Thuần Khương gật đầu, mọi thứ hoàn toàn nằm trong dự tính của ông. – Cuộc họp của quốc trưởng bên đó thì sao?
– Vẫn mấy lời tiền hô hậu ủng kích thích tinh thần không có gì đặt biệt. Chỉ là mật thám của chúng ta phát hiện còn có một cuộc gặp gỡ khác, chủ trì là Bạch Khả Anh, nội dung cuộc họp vẫn là bí mật. Lần này còn xuất hiện thằng nhãi Vĩnh An, nên tôi hơi lo lắng… – Cô ta nói đến đây thì ngừng.
Ma đế cười khẩy, nhướng mày ngạc nhiên. – Thằng nhóc có bản lĩnh thế nào mà có thể làm ma quân xinh đẹp lo lắng.
Huyền Như nhoẻn miệng cười duyên. – Ma đế quá khen. Ngài không biết đấy thôi. Lần tấn công thuyền bay Chu Sơn cũng vì thằng nhóc ấy mà kế hoạch thất bại thảm hại, toàn quân bị tiêu diệt, chỉ có tôi và Phạm Ngân có thể chạy thoát.
Nhớ lại thảm trạng lúc ấy, ma quân tức đến hộc máu. Nếu không phải vì Huyết Vũ Kiếm Trận xay người thành thịt vụn thì kế hoạch đâu dễ đổ vỡ như thế. Cô ta nghiến răng nghiến lợi kể lại tất cả sự việc.
– Thằng nhãi ấy theo điều tra thì chỉ là tu sĩ luyện thể cỏn con không đáng nhắc đến. Có điều… nó rất giỏi trận. Yểu Mệnh Nhi bại dưới tay nó cũng là vì thế. Cho nên tôi nghi ngờ đạo tu đang chuẩn bị trận pháp gì đấy để đối phó với chúng ta.
– Cho người điều tra xem đó là trận gì. Về thằng nhãi, cử người giết đi.
– Dạ!. Còn Lệ Thiên ngài tính sao? Quân đội của hắn đã lặng lẽ biến mất vào bốn năm trước, chỉ còn một Tuyết Cung tồn tại. Chẳng biết Lệ Thiên đang tính toán cái gì?
Nhắc đến đối thủ, biểu cảm của Thuần Khương đột nhiên đanh lại. Cái gai này sớm muộn cũng phải nhổ.
– Tạm thời để đó. Tuyết Cung thu vào trong tay cũng chẳng để làm gì. Tập trung lực lượng đối phó với đạo tu trước. Thiên hạ đã thống nhất rồi xem hắn chạy đi đâu.
Ma đế đứng dậy chắp tay sau lưng, đi tới đi lui trong đại điện. Mặt ngửa lên trời suy tư gì đấy. Huyền Như trưng ra bộ mặt năm phần nhẫn nại năm phần ngoan ngoãn, tuy nhiên trong lòng đã sớm muốn băm tên này ra thành trăm mảnh. Nếu không vì dẫn ma thì cô ta làm gì phải giả vờ giả vịt như thế.
– Ma quân phối hợp với Phạm Ngân chuẩn bị cho tốt. Ta cần bế quan một thời gian, sau khi ra sẽ tiến đánh miền Nam
Huyền Như đáp lại. – Dạ! – Sau đó ngập ngừng nói tiếp. – Còn… lời ngài đã hứa.
Thuần Khương quắc mắt, nhấp nháy đã xuất hiện trước mặt Huyền Như. Đôi tay xương xẩu rạch một đường trên gương mặt xinh đẹp, máu tươi theo đó chảy xuống tí tách. Ông ta thè lưỡi liếm láp thứ chất lỏng tanh rình đó một cách ngon lành. Đột nhiên ánh mắt ông ta lóe sáng như vỡ ra gì đó, giọng nói âm lãnh vang lên:
– Muốn làm việc lớn phải học được chữ nhẫn. Không thôi cái mạng nhỏ của cô sẽ khó giữ. Lui ra ngoài quăng mấy tên vô dụng vào đây.
Huyền Như khiếp vía gật đầu lia lịa, ba chân bốn cẳng chạy thẳng ra ngoài
Giáo sư Xuân Trường đặt chân lên bậc thềm đá cũ kỹ, đi đến giữa hai đấu thủ, ông ngước mặt lên nhìn khắp khán đài một lượt. Đấu trường này mọc lên cùng lúc với học viện Bạch Vân, đến nay đã ngoài hai trăm tuổi. Những viên gạch nâu đỏ nhuộm màu thời gian là nhân chứng cho biết bao thế hệ học trò tài năng so găng. Từ trên cao nhìn xuống, nó giống như vương miện khổng lồ, với những dãy ghế trải dài từ cao xuống thấp. Ông đang đứng ngay trên võ đài, cũng là tâm điểm của đấu trường, ngăn cách với khu vực khán giả bằng trận pháp phòng hộ, nhằm đảm bảo an toàn cho người xem.
Giáo sư giơ cao tay để tất cả chú ý đến mình, sau đó mời Đại Dương và Vĩnh An bước lại gần. Ông bắt đầu nhắc lại lần nữa luật lệ thi đấu. Âm thanh được rót vào linh lực truyền đến mọi ngóc ngách của đấu trường.
– Trận đấu kéo dài trong hai tiếng. Người bị đẩy xuống khỏi võ đài trước sẽ thua cuộc. Nếu hết thời gian, vẫn không có ai ngã khỏi vòng thi đấu, kết quả sẽ dựa vào điểm số để quyết định người chiến thắng.
Ông dừng lại một chút để tất cả nắm bắt thông tin rồi mới tiếp tục.
– Quy tắc tính điểm như sau: Một lần đánh trúng đối thủ cộng mười. Người trúng đòn bị trừ năm. Đến cuối cùng ai nhiều điểm hơn sẽ thắng cuộc.
– Trong thi đấu chỉ chấp nhận đấu pháp và đấu kiếm. Sử dụng phù chú trừ mười điểm mỗi lần. Sử dụng trận pháp hoặc pháp khí có ẩn trận pháp trừ hai mươi điểm mỗi lần.
Khi giáo sư nói đến phần quan trọng nhất, ông nhấn giọng, nhìn thẳng vào hai đấu thủ nói rành mạch:
– Nghiêm cấm ra sát chiêu. Nếu phát hiện sẽ ngay lập tức bị xử thua. Tuy nhiên, đao kiếm vô tình, không thể nào tránh khỏi tổn thương.
Xuân Trường nhìn chằm chằm vào Vĩnh An, như muốn nhắn nhủ riêng với học trò. – Vì an toàn của chính mình, nếu cảm thấy bản thân không thể chống trả, hai trò có quyền nhận thua.
– Hai trò nắm rõ chưa?
– Dạ rõ! – Cả hai đồng thanh trả lời.
– Tốt! – Ông đưa tay lên cao rồi phất xuống. Trận đấu được bắt đầu.
Khán giả phấn khích hò reo cuồng nhiệt. Kèn trống bừng bừng khí thế tiếp sức cho đấu sĩ, âm thanh vang vọng dội ầm ầm vào vách tường. Làn sóng người nhấp nhô nhịp nhàng, khuấy động không khí trên sân hừng hực như trong chảo lửa. Hàng ngàn con mắt đổ dồn xuống võ đài, trông chờ một trận đấu pháp đẹp mắt.
Bên trong võ đài, thiên thần và ác quỷ vẫn lặng lẽ nhìn nhau không chớp mắt. Ngay khi trọng tài lùi lại phía sau, Vĩnh An nhìn về phía ba đứa bạn khẽ gật đầu, Đại Dương lợi dụng thời cơ nhẩm nhanh pháp quyết, chín vòi rồng xuất hiện trong tích tắc. Loading…
Khán giả phấn khích ồ lên đồng loạt, giây đầu tiên đã giáng đòn dằn mặt, tốn tiền mua vé quả thật không uổng.
Từng vòi rồng to cỡ cột nhà xoắn tít từ trời cao đâm thẳng xuống đất. Sức gió giật mạnh, mấy lá cờ bay phần phật rồi rách bươm thê thảm. Tiếng gió rít gào bên tai Vĩnh An, cậu nghiến răng dùng linh lực hộ thể, tránh cho bản thân bị ác phong thổi bay. Chúng nó quét tới đâu gạch đá rên siết đến đó, oằn mình ra gánh chịu áp lực đè nén, đến cuối cùng vẫn buông tay chịu thua, sàn đấu bị lật tung lở lói lởm chởm.
Hai bàn tay của Đại Dương di chuyển gần lại, tiếp đó xoay tròn quanh nhau. Chín mũi tấn công lập tức theo lệnh bao vây Vĩnh An. Sức gió như ánh đao, từ từ khép chặt vòng vây, biến thành lồng giam chết chóc, xay nát bất cứ con mồi nào bị kẹt trong đó. Hắn ngự kiếm bay lên cao, tà áo trắng uốn lượn nhẹ nhàng trong gió, tựa như cuồng phong cách đó nửa mét chỉ là ảo giác.
Khán giả câm nín theo dõi, tấm tắc khen ngợi tài năng. Điều khiển gió đến bậc này, quả thật là tinh thông nhuần nhuyễn.
Vĩnh An nheo mắt, sức gió quá hung tợn cản trở tầm nhìn vô cùng khó chịu. Mùi hận thù lẩn quẩn trong cuồng phong ngày càng nồng đậm. Lưỡi đao gió đã kề sát ngay cổ. Đường thoát duy nhất là nhảy xuống võ đài.
Đại Dương bay là là trên cao, nhìn xuống đối thủ đang chật vật tìm đường thoát thân bên dưới. Hắn cười, nụ cười của một vị thiên thần nắm trong tay sức mạnh vô biên, thừa sức bóp chết ác quỷ xấu xí hèn mọn trong chớp mắt.
Thế trận nghiêng hẳn về phía Đại Dương. Khán giả ủng hộ hắn vỗ tay vang dội. Phe Vĩnh An thì xoắn xít lo lắng cho thần tượng của mình. Giáo sư Xuân Trường dự đoán trận đấu sắp kết thúc, chuẩn bị đi lên võ đài tuyên bố người chiến thắng.
Đột nhiên dị biến xuất hiện.
Hàng triệu sợi tơ mỏng manh từ dưới đất chui lên. Chúng nó mềm mại xoắn theo chiều gió, bao bọc bên ngoài vòi rồng, đồng thời thuần thục bện lại với nhau tạo thành tấm lưới kín mít không một khe hở. Tất cả khán giả đồng loạt há hốc miệng. Bắt giam chín vòi rồng, ý tưởng quá điên rồ. Chỉ trong chớp mắt cán cân đã thay đổi, kẻ bị giam lật ngược thế cờ biến thành cai ngục đáng sợ. Hàn Phong nhấc bổng Vĩnh An lên cao, quần áo mặc trên người rách bươm, mái tóc rối bù vương theo bụi đất, gương mặt thâm trầm.
Thời khắc của ác quỷ đã điểm.
Những người cổ vũ Vĩnh An hú hét điên cuồng.
Chỉ còn chút nữa là thành công. Vậy mà… Đời hắn luôn thiếu một chút như thế. Đại Dương nắm chặt hai tay, đôi mắt long lên sòng sọc, quyết tâm dâng cao ngùn ngụt, phải đạp kẻ này dưới chân bằng mọi giá.
Mây đen từ phía chân trời cuồn cuộn kéo đến, sấm sét ầm ầm đinh tai nhức óc, gió giật điên đảo. Khu vực khán giả cũng bị ảnh hưởng, hàng ghế già cỗi run lên bần bật. Mọi người im bặt theo dõi kỳ biến.
Linh lực ngũ sắc từ trong tay Đại Dương tuôn trào vào trong lốc xoáy. Ngay tức khắc, lưới tơ hồng vỡ tung. Cơn mưa xối xả dội xuống ào ào. Gió dữ xoáy vỡ lồng linh lực bảo vệ của cậu. Làn da trơ ra trong nước mưa sắc bén lạnh lẽo. Một cơn lốc khác chộp lấy Hàn Phong, bẻ gãy nó ra làm hai. Vĩnh An mất đà lao mình xuống vũng nước bên dưới. Cả người trầm luân trong bùn lầy nhớp nhúa.
Đại Dương chưa dừng lại ở đó, hắn sáp nhập chín cơn lốc vào nhau, từ trên cao đâm thẳng xuống chỗ Vĩnh An đang nằm. Áp suất của nó cực lớn, có thể nghiền vụn bất kỳ thứ gì trên đường đi. Nó hạ xuống từ từ như lưỡi đao sắc bén chặt cổ nạn nhân.
Giáo sư Mạnh Nguyên nhíu mày lo lắng, ông dự định ra tay cản đòn. Nào ngờ Xuân Trường ngăn lại và nói:
– Vĩnh An chưa chịu thua, chúng ta không có quyền can thiệp. Thượng tôn luật lệ.
Mạnh Nguyên buộc phải thu tay lại thế nhưng vết nhăn trên trán vẫn còn nguyên đó.
Hào Nhân ủ dột cúi mặt, cậu không có gan nhìn cảnh tượng này.
Hải Vân phóng xuống hỗ trợ đồng đội. Hiền Minh vội vàng lao theo ôm cô lại. Bọn họ đâu đủ sức phá vỡ trận pháp, làm thế chỉ khiến tình hình thêm rối.
Tâm trạng khán giả trên sân cũng chia làm hai nửa. Nửa khoái trá, nửa hoang mang. Nửa ồn ào, nửa thinh lặng.
Lốc xoáy áp sát, nước bùn văng tung tóe, nó vẫn đào sâu xuống, cho đến khi thành một cái hố sâu hoắm mới ngừng lại. Đại Dương dừng tay, nghe ngóng động tĩnh bên dưới truyền lên.
Cả đấu trường cũng dõi mắt theo.
Chẳng có gì xảy ra.
Trò chơi kết thúc.
Đại Dương mỉm cười thỏa mãn. Linh lực dưới tay hình thành một con dao nhọn, chuẩn bị hạ chiêu cuối cùng.
Bỗng chốc từ trong hư không đột ngột xuất hiện sợi thừng rắn chắc, trên thân chi chít gai nhọn. Nó cuốn lấy chân Đại Dương, giật mạnh xuống đất. Bộ võ phục trắng tinh lấm lem bùn đất. Vĩnh An chui ra từ lồng bảo vệ của tơ hồng, bật nhảy khỏi hố.
Khán giả gào thét hô to “đánh, đánh, đánh…”
Cậu liên tục tung ra phản đòn, thêm hai ba sợi thừng quật mạnh vào thân thể Đại Dương, xé rách màng linh lực hộ thể, gai nhọn cào cấu vào da thịt. Cảm giác nhức nhối truyền trực tiếp vào não của hắn.
Đại Dương vận linh lực giật tung dây thừng. Hắn đứng dậy khỏi vũng bùn. Cơ thể gồng lên giận dữ, máu trong người sôi lên sùng sục, hai mắt hằn lên tia máu đỏ cạch. Vĩnh An đã xé rách giới hạn cuối cùng của hắn. Ác quỷ là cái thá gì! Thiên thần sa đọa mới là thứ đáng sợ nhất.
Linh lực ngũ sắc cuồn cuồn bổ sung vào trung tâm lốc xoáy. Gió dữ giật đùng đùng, cây cối xung quanh đổ rạp xuống đất, sấm sét kinh thiên động địa đua nhau rạch ngang bầu trời. Hắn dùng tới sát chiêu. Cuồng phong biến thành hàng trăm lưỡi đao sắc bén lia đến đối thủ. Mùi vị hoang mang lan rộng trong khu vực khán giả.
Mạnh Nguyên lao lên ngăn lại. Xuân Trường mạnh mẽ cản bước. Hai vị giáo sư bỗng chốc xông vào ẩu đả.
Các tu sinh hết nhìn bên này đến nhìn bên kia, trận nào bỏ lỡ cũng rất đáng tiếc. Không ngờ học viện lại có chính sách xem một tặng một.
Lốc xoáy tiếp tục áp sát vào người Vĩnh An. Cậu triệu tập tất cả tơ vàng đến trước mặt nhằm cản lại đòn tấn công. Nhưng chênh lệch về thực lực đã phá vỡ mọi kế hoạch trước đó. Lớp bảo vệ bị nghiền nát trong tích tắc.
Hải Vân hét toáng lên “KHÔNG!!!” Đồng thời vung kiếm chém vào trận pháp phòng hộ. Màng linh lực chẳng mảy may suy giảm. Cô suy sụp khóc ngất tại chỗ.
Hiền Minh cắn răng đến bật máu. Chàng ta có thể làm gì đây? Không quyền, không thế, năng lực yếu kém thì chỉ là đồ vô dụng. Nước mắt trực trào lăn dài trên má.
Hào Nhân chỉ nhận được cái lắc đầu từ chính người cha của mình. Thiếu gia giàu có bỗng dưng nhận ra tiền không mua được tất cả, ít nhất là mạng sống của thằng bạn nối khố.
Vĩnh An bị cơn lốc hất tung lên trời, sau đó lại quật mạnh xuống đất, văng ra khỏi võ đài, thân thể mềm nhũn, miệng trào máu ồng ộc.
Đại Dương cười khằng khặc đầy thỏa mãn. Hắn ngước lên nhìn khán đài. Một số người kích động hò hét “giết, giết, giết…”
Thiên thần sa đọa bước từng bước vững vàng đến bên cạnh kẻ thua cuộc. Một khi đối thủ đã bị rớt xuống khỏi võ đài, trận đấu xem như kết thúc. Nhưng đâu còn ai cản lại, cơ hội tốt thế này tại sao phải dừng tay? Hắn sẵn sàng phạm luật, dùng chút thủ thuật nhỏ để hoàn thành nhiệm vụ được giao. Sau đó triệt tiêu con đường tu tiên của đối thủ. Ra sát chiêu sẽ bị xử thua ư? Thật nực cười! Hắn sẽ nhường cho tên này làm kẻ thắng cuộc nhục nhã. Xem như là quà tặng trước khi chia tay.
Đại Dương bước lại gần thân thể nằm bẹp dí dưới đất, nâng cao đối thủ lên khỏi đầu, xoay tròn để tất cả mọi người đều nhìn thấy rõ. Hắn kiêu ngạo khoe khoang thành tích của mình, chẳng khác gì một con thú săn mồi khát máu, đang thị uy trước mặt quần hùng. Tay chân của cậu buông thõng vô lực, chứng tỏ sức sống đang dần trôi đi.
Một luồng ánh sáng đỏ từ tay Đại Dương lặng lẽ qua mặt tất cả những người có mặt tại đây tiến vào cơ thể của Vĩnh An.
Một giây…
.
Hai giây…
.
Ba giây…
.
Đại Dương chưa thấy nó quay lại, hắn vội vã nhìn xuống cơ thể trong tay mình. Lồng ngực của đối phương đã thôi không còn phập phồng lên xuống. Đôi mắt xinh đẹp mãi mãi chẳng thể nào mở ra.
Chết rồi sao?
– KH… KHÔNG!!! – Đại Dương hét lên đau đớn.
Hắn đã bị người ta lừa.