Chán Đời Sống Lại

Chương 11: Tin đồn



Bảy ngày trước, tại học viện Bạch Vân.

Trong thời gian cậu chủ hôn mê, mèo Mun không được ai cho ăn, đành phải tự thân đi kiếm mồi. Con mèo này lạ lắm, nó không ăn động vật, chỉ thích ăn linh quả. Vì vậy mà dạo gần đây vườn linh dược của trường hay bị mất trộm. Bao nhiêu vị thuốc quý hiếm không cánh mà bay chọc mấy y tu tức điên lên, họ canh mãi mà chẳng thấy bóng dáng tên trộm. Chỉ có Hào Nhân mới biết thủ phạm thực sự là ai. Anh chàng sợ người khác làm mèo bị thương, nên hay đi tìm bắt nó về ổ.

Hôm nay cũng vậy, Hào Nhân lững thững ôm mèo qua chỗ Vĩnh An, vô tình nghe được Châu Thanh và Đại Dương nói chuyện. Tu vi hai người đều rất cao, người lạ xuất hiện chắc chắn họ biết. Chẳng hiểu vì sao lại không cách âm, để anh chàng nghe hết nội dung.

– —-

Vào cái đêm Đại Dương hi sinh ở lại kềm chân ma tu. Thực lực hai bên chênh lệch quá lớn, Đại Dương cũng không định đối cứng, hắn vừa xuất chiêu vừa tính đường chạy. Thật xui xẻo cho hắn, tên này có kinh nghiệm chiến đấu đầy mình, Đại Dương chạy cỡ nào cũng không thoát.

Bị quần hồi lâu, hắn vừa tức vừa sợ vừa hối hận. Biết vậy để Vĩnh An ở lại cùng nhau chiến đấu. Đầu hắn chắc chắn là bị chập mạch nên mới nảy ra ý tưởng ngu ngốc đến vậy. Trong tay Đại Dương chỉ còn lại pháp khí giữ mạng cuối cùng, nhưng dùng cái này phải trả giá cực đắt, sau này đừng mơ có thể tiếp tục tăng trưởng tu vi.

Bỏ mạng hay bỏ cơ hội tu tiên?

Đại Dương thực sự bị kẹt giữa hai con đường, rối rắm chạy lung tung khắp nơi. May mà số phận vẫn còn thương hắn, ban cho một cứu tinh từ trời rơi xuống. Nhấc tay nhấc chân liền hạ gục đối thủ. Xong việc còn tặng hắn một món quà kỳ lạ, Đại Dương chưa từng nhìn thấy vật tương tự như thế ở đảo quốc An Lạc. Vật thể lạ này chứa nguồn sức mạnh huyền bí, nó giúp Đại Dương thành công tụ đan chỉ trong ba tuần.

Thông tin Đại Dương trở thành tu sĩ tụ đan trẻ nhất trong trăm năm qua lan truyền khắp nơi. Sự kiện này thu hút sự chú ý của cả quốc đảo An Lạc.

Hắn sẽ là tương lai của nhà họ Mạc. Sau Mạc Châu Thanh, dòng họ quyền lực nhất lại sinh ra một nhân tài mới – Mạc Đại Dương. Bốn gia tộc còn lại đều ghen tị đến đỏ mắt. Ngũ đại gia tộc tu tiên hùng mạnh nhất ở An Lạc vẫn luôn kèm cựa lẫn nhau. Tin tốt của nhà này lại trở thành điều rủi của nhà khác.

Tu sĩ khắp nơi gửi quà chúc mừng, bạn bè đồng lứa hâm mộ ghê gớm. Gia chủ Mạc Thành Đông đích thân đến tận học viện thăm hỏi tình hình. Ai ai cũng muốn tạo chút quan hệ tốt đẹp với người nắm quyền trong tương lai.

Đại Dương đã vượt qua Vĩnh An. Lần đầu tiên hắn chẳng còn lo cậu ta che mờ. Hương vị chiến thắng thật tuyệt vời làm sao. Người giỏi nhất sẽ xứng đáng có được tất cả. Những thứ mà Vĩnh An may mắn nắm được trong tay, hắn cũng có tư cách sở hữu.

Đầu tiên là trở thành tu sinh riêng của giáo sư Châu Thanh. Đại Dương cho rằng ông ta lựa chọn Vĩnh An là vì tam linh căn tùy biến ngàn năm khó gặp. Như thế thì sao chứ, cuối cùng vẫn là kẻ về nhì đấy thôi!

Thực lực bày ra trước mắt như vậy, giáo sư sẽ lựa chọn như thế nào đây?

Đại Dương rất hứng thú muốn biết kết quả, bởi vậy hắn vội vàng đến chỗ giáo sư. Bốn năm chờ đợi cũng nên kết thúc!

– —-

Quay trở lại cuộc nói chuyện giữa Đại Dương và giáo sư Châu Thanh.

Hai người bọn họ ngồi đối diện với nhau. Ở giữa là chiếc bàn gỗ mộc mạc, bên trên đặt bộ bộ tách trà. Tại vị trí này có thể ngắm được toàn bộ vẻ đẹp của vườn hoa ngọc sương. Trông Đại Dương rất tự tin. Hắn ngồi ngay ngắn nhưng dáng vẻ rất ung dung, hai tay thoải mái để trên đùi, từ từ nói ra nguyện vọng của mình. Nhìn hắn nói cười nhẹ nhàng thật đúng là cảnh đẹp người vui.

Giáo sư Châu Thanh ngồi tựa lưng vào ghế, trên tay cầm tách trà. Trong khi nghe Đại Dương trình bày ý nguyện, lâu lâu ông vẫn liếc mắt về căn phòng nhỏ nơi Vĩnh An nằm mê man.

Nghe xong mong muốn của Đại Dương, ông thẳng thừng từ chối. Điều này làm hắn suy sụp, mọi việc đang tiến triển tốt đẹp, sao lại thành ra thế này!

Đưa lên thiên đàng rồi quăng vào địa ngục, có ai hiểu được cảm giác của hắn vào lúc này hay không?

– Thưa giáo sư em có chỗ nào chưa tốt? – Đại Dương cố gắng kiềm chế để mình không hét toáng lên khi nói ra câu này.

Ánh mắt người trẻ tuổi chứa đầy sự cố chấp. Chút kiêu ngạo này ông thấy quen lắm, rất giống bản thân mình trước đây. Giáo sư cất giọng, âm thanh nhạt nhẽo bình thản:

– Không, trò rất tốt.

– Thiên tư em không đủ?

– không, thiên tư em rất cao.

– Em có chỗ nào không bằng Vĩnh An ư?

– không có, thậm chí ngoại hình còn ưa nhìn hơn.

Cái gì cũng tốt, mặt nào cũng hay, nhưng kết lại là “không nhận”. Thứ thất bại vô lý này thật khó nuốt trôi.

Đại Dương nhìn thẳng vào mắt giáo sư. Phẫn nộ làm hắn quên luôn cả sợ hãi và tôn trọng. Nếu có được sự hậu thuẫn của ông, dưới bầu trời này chẳng ai dám ngáng chân hắn. Chỉ còn cách một bước, vậy mà mãi mãi bước không qua.

Hắn không cam lòng!

Đại Dương gằn từng chữ một:

– Cho em biết lý do. Vì sao giáo sư chỉ hướng dẫn cho mình Vĩnh An? Vì sao? Vì sao? – Càng về cuối câu hắn càng cao giọng.

– Vì đó là Vĩnh An. – m thanh của ông như lạnh đi vài phần.

Giáo sư Châu Thanh nhìn Đại Dương. Ông nhớ bốn năm trước cũng có cậu nhóc dám nhìn thẳng vào mắt mình như thế này. Ánh mắt ấy thật an nhiên thuần khiết, chẳng vấn vương tạp niệm cuộc đời. Ánh mắt trước mặt ông bây giờ chỉ chứa toàn dục vọng quyền lực. Rõ ràng hắn đâu cần một vị giáo sư, hắn cần tìm chỗ dựa vững chắc.

– Tâm không vững, đạo khó thành. Trò về đi. Việc này tới đây là kết thúc.

Đây là lời khuyên cuối cùng ông dành cho Đại Dương.

– —-

Ở thời điểm hiện tại, trong phòng nhỏ của Vĩnh An.

Cả nhóm quây quần bên bàn tròn, ăn bánh uống trà, chăm chú lắng nghe anh chàng thuật lại mọi chuyện.

Hào Nhân kể xong liền nhìn Vĩnh An bằng ánh mắt vô cùng mong đợi.

– Cậu thấy giáo sư trả lời thế nào?

– Nói chuyện huề vốn. Còn thế nào nữa. – Vĩnh An cảm thấy giáo sư cố tình ghẹo Đại Dương thì có.

Hải Vân bĩu môi khinh thường.

– Vĩnh An ơi là Vĩnh An, trí thông minh của cậu bỏ hết vào mấy cái trận pháp hay bị chó tha rồi hả? Câu trả lời đầy ẩn ý như thế mà cậu không hiểu sao.

Vĩnh An mờ mịt nhìn cô. – Ẩn gì? Vô nghĩa thì có. Giống như tớ hỏi cậu vì sao ăn cơm. Xong cậu trả lời vì đó là cơm. Gì mà ẩn ý nổi ý, cậu nghĩ nhiều rồi.

IQ thấp còn có thể đào tạo, EQ kém thì biết làm sao đây? Đâu phải mình cô nghĩ nhiều, cả cái xã hội này nghĩ nhiều đấy chứ. Hải Vân không đành lòng nhìn bộ dạng ngu ngốc của thằng bạn nên giải thích.

– Này nhé! Nếu như giáo sư nói là do cậu có tam linh căn tùy biến hoặc là cậu chăm chỉ, nhiều khi nói đại là do duyên chẳng hạn. Chỉ cần có một lý do thôi, mọi việc sẽ trở nên bình thường.

– Đằng này giáo sư nói: “Vì đó là Vĩnh An.” Câu này thể hiện ý tứ rất rõ: Cho dù cậu có ngu ngốc tệ hại đến cỡ nào đi nữa, chỉ cần là Vĩnh An giáo sư vẫn nhận dạy. Ngược lại, đã không phải là Vĩnh An thì cho dù mọi mặt đều hoàn hảo giáo sư cũng không nhận. Điển hình là tên Đại Dương bóng nhẫy đó đấy, cầu cạnh bao năm nay có được đâu. Điều này thể hiện giáo sư yêu thương và cưng chiều cậu không có giới hạn luôn. Và chỉ yêu thương mình cậu. Giờ thì rõ chưa hả đồ ngốc?

Chỉ có năm chữ thôi mà suy diễn ra cả nùi, khả năng bổ não thế này quả là một tài năng hiếm có. Vĩnh An cười khẩy.

– Này, sao cậu không đi viết tiểu thuyết đi Hải Vân, biết đâu sẽ thành huyền thoại. Tu tiên chi cho phí.

Cô nhét nốt miếng ô mai cuối cùng vào miệng, đưa mắt liếc xéo Vĩnh An, vừa ăn vừa cãi.

– Cậu cười đi. Câu nói: “Vì đó là Vĩnh An” đã trở thành từ khóa nóng hổi rồi nhé! Thậm chí tên cậu còn trở thành một tính từ thay cho từ “hạnh phúc”.

– Bây giờ nam nữ tỏ tình với nhau, nếu như nói: “Anh sẽ biến em thành người hạnh phúc nhất thế gian.” Sẽ đếch có cô nào tin. Hạnh phúc là gì? Quá mơ hồ. Thay vào đó nói: “Anh sẽ biến em thành Vĩnh An thứ hai.” Gái đổ ầm ầm luôn đấy!

– Cậu biết không “Vĩnh An” bây giờ đồng nghĩa với bảo vệ tuyệt đối, yêu thương hết mực, cưng chiều hết nấc. Cô gái nào chẳng muốn như thế.

– Này sao lại liên quan đến yêu đương nhăng nhít của bọn trai gái rồi? – Vĩnh An càng nghe càng rối rắm.

Phụt… Ha… Ha… Ha… Hiền Minh phun trà tứ tung ra bàn rồi cười sặc sụa. Hải Vân và Hào Nhân cũng hùa theo, ba người cười ầm lên. Chỉ có mặt Vĩnh An là ngày càng khó coi.

Cười đã đời, Hiền Minh mới khoác vai Vĩnh An tỉ tê.

– Cái này là do tin đồn mối quan hệ giữa cậu và giáo sư. Cậu biết đấy, miệng đời mà.

– Đồn cái gì? – Mắt trái bỗng nhiên giật giật làm Vĩnh An nóng nảy, cậu có linh cảm không tốt.

– Thật ra là ba tin lận cơ, cậu muốn nghe cái nào trước? – Hào Nhân từ tốn hỏi.

Vĩnh An ghét bỏ nhét ngay một miếng bánh ngọt vào miệng thằng bạn nói chậm. Rồi quay sang Hiền Minh yêu cầu.

– Cậu kể nhanh đi.

– Thứ nhất là vụ thầy của cậu tàn sát ma tu và bắt nạt giáo sư Xuân Phái trên thuyền bay, thứ hai là vì câu nói đó, nên mọi người đoán già đoán non về mối quan hệ giữa hai người. Đầu tiên người ta cho rằng thật ra cậu là con ông ấy…

Vĩnh An trợn mắt há mồm.

Hiền Minh búng tai cậu một cái cho tỉnh rồi nói tiếp.

– Nhưng tin đồn này sớm bị nhóm y tu bác bỏ. Do cậu nhìn không giống giáo sư. Mặt khác cậu là tam linh căn: mộc, hoả, kim. Giáo sư lại là thủy. Hình như người yêu trước đây của giáo sư không có linh căn. Nên nếu cậu thật sự là con của ông ấy, cậu phải là thủy hoặc biến dị từ thủy.

– Hướng thứ hai là tình thầy trò cảm động trời xanh. Tin đồn này được phụ huynh ủng hộ nhiệt liệt, nhưng giới trẻ thì bác bỏ. Lý do họ đưa ra là trời xanh không có xuất hiện dị tượng nào hết.

Hiền Minh dừng lại chút xíu. Chàng ta vỗ vỗ vào má Vĩnh An cười cười.

– Hứa bình tĩnh và không đánh tớ, tớ mới kể tiếp.

– Nhiều lời, nói đi.

– Tin này lan truyền rất nhanh và được giới trẻ ủng hộ kịch liệt, phụ huynh thì đỏ mặt tía tai. Phần lớn tu sinh cho rằng cậu và ông ấy là một đôi.

Vĩnh An đập tay cái rầm xuống bàn, mặt nóng ran, cậu nói to:

– Bậy bạ hết sức!!! Vậy mà cũng nghĩ ra được.

Thoắt cái Vĩnh An đã chộp cổ Hào Nhân, cậu nghiến răng nghiến lợi.

– Ai cho phép cậu đi đồn cái câu vớ vẩn ấy ra ngoài?

Hào Nhân vốn là y tu nên thân thể mong manh nhất nhóm. Thái độ giận dữ của thằng bạn doạ anh chàng sợ muốn tè ra quần, Hào Nhân lắp ba lắp bắp:

– Tớ… Tớ… Tớ không có đồn, đây là lần đầu tiên tớ nhắc câu nói kia trước mặt người khác.

Hải Vân cũng xác nhận. – Đúng vậy, mình và Hiền Minh cũng nghe từ người khác. Không phải do Hào Nhân đâu.

Cậu đã đoán được thủ phạm là ai. Tên Đại Dương này tạo sao cứ phải nhằm vào Vĩnh An, hắn có mục đích gì, chỉ đơn giản là ghen tị thôi sao? Lý do này khó thuyết phục được cậu. Tu vi của hắn đã vượt cậu chẳng có lý do gì để làm như thế cả.

– Các cậu nghĩ tại sao Đại Dương phải làm như vậy? – Vĩnh An muốn lắng nghe ý kiến đám bạn, nhiều người thì sáng suốt hơn một người.

Hào Nhân nhấp ngụm trà rồi bắt đầu giở cái giọng ông cụ non ra phân tích vấn đề.

– Vĩnh An, ngoài việc nghiên cứu trận pháp ra, cậu nên để ý đến cuộc sống bên ngoài. Cậu tồ quá đấy! Đại Dương có hàng trăm lý do.

Bên đạo tu có ngũ đại gia tộc hùng mạnh, nhưng đứng đầu là nhà họ Mạc. Vì sao bốn nhà kia không bằng? Không phải vì Mạc Thành Đông giỏi giang, mà là do thầy của cậu có tu vi cao nhất hiện nay. Đáng ra trên cấp bậc phân hồn còn kỳ hợp thiên. Tuy nhiên mấy lão tổ hợp thiên có ai thấy mặt đâu. Nhiều khi bế quan rồi phi thăng xuống địa phủ cũng không chừng.

Chỗ dựa của cậu to khủng khiếp luôn đấy! Cậu nên nhớ gia tộc tu tiên không coi trọng dòng máu. Cùng huyết thống thì tốt, lỡ khác cũng chẳng sao, thiên tư cao là được. Tu sĩ xuất sắc sẽ được ngũ đại gia tộc chèo kéo về nhập hội, họ sẵn sàng để tu sĩ cải họ. Tu sĩ họ Mạc chưa chắc đã có dòng máu họ Mạc.

Thiên tư và địa vị của cậu hoàn toàn có thể trở thành thiếu chủ đời tiếp theo. Chỉ cần giáo sư muốn, ai dám không phục?

– Nhưng tớ và giáo sư không hề có ý nghĩ đó. – Vĩnh An chưa bao giờ ham muốn vị trí ấy. Vừa nghĩ đến quyền lực và thủ đoạn tranh đấu là cậu đã đau đầu.

Hiền Minh đang định đưa tay vuốt tóc Hải Vân đã bị vỗ cho cái bốp. Cô giật ngược lại tóc thằng bạn đồng thời thông não cho Vĩnh An.

– Cậu nghĩ gì ai quan tâm. Người ta tin vào cái gì mới quan trọng. Hôm nay cậu không muốn chưa chắc ngày mai đã từ chối. Đại Dương sẽ không để quyết định của cậu chi phối cuộc đời hắn đâu. Hai người sinh ra đã buộc định là đối thủ, làm sao có thể khác được.

– Trừ khi…- Hiền Minh chen ngang rồi bỏ lửng câu nói.

– Nói cho hết đi, lấp lửng cái gì. – Vĩnh An rất ghét cái tật này của thằng bạn. Đàn ông con trai mà ấp a ấp úng chả ra làm sao.

Hiền Minh nhìn cậu bằng ánh mắt đểu cáng đồng thời rống to:

– Khi hai ta về một nhà, khép đôi mi cùng một giường. Đôi khi mơ cùng một giấc, thức giấc chung một giờ *

– Cút ngay!!! – Vĩnh An nổi điên sút thằng bạn ra khỏi phòng.

– ————————–

(*) Trích lời bài hát Một Nhà của Da LAB

Vui một tí!!!!

– Tác giả: Cậu và giáo sư là quan hệ cha con.

– Vĩnh An: Dẹp, quá mức máu chó.

– Tác giả: Ok baby! Vậy tình thầy trò cảm động trời xanh thì sao?

– Vĩnh An: Cần trời xanh cảm động làm cái gì? Chúng hủ cảm động mới là chân lý. Ai sẽ thích tình thầy trò thuần khiết chứ?

– Tác giả: Hừ! Vậy thành tiếng sét ái tình, yêu đương mập mờ.

– Vĩnh An: Tôi là người đã ký hôn thú.

– Tác giả: Không sao, 3P đang là xu hướng.

– Vĩnh An: “…” Làm con của bà mẹ liêm sỉ khiêm tốn chưa bao giờ là dễ dàng!!!!


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Chán Đời Sống Lại

Chương 11: GÁNH NẶNG TRÊN VAI



Chu Sơn là biểu tượng quyền lực của học viện Bạch Vân. Thuyền bay đen tuyền lấp lánh ánh bạc là pháo đài trên không nổi tiếng nhất đảo quốc An Lạc. Với hệ thống trận pháp phòng ngự ba lớp cộng thêm lực công kích mạnh mẽ đủ để hù dọa những ai có ý định xấu xa. Tuy nhiên sức mạnh thực sự của nó lại không liên quan đến khả năng phòng thủ. Sau lưng học viện Bạch Vân là năm đại gia tộc tu tiên hùng mạnh nhất quốc đảo An Lạc. Tấn công vào thuyền bay Chu Sơn chẳng khác nào tuyên chiến với ngũ đại gia tộc.

Người có trí tưởng tượng phong phú cũng chẳng thể tin nổi có ngày Chu Sơn sẽ bị kẻ địch chặn giết. Hôm nay đó lại là sự thật. Hơn năm mươi tu sĩ ngự kiếm bao vây tất cả đường ngang ngõ dọc. Bọn họ mặc trang phục màu đen từ đầu đến chân, đeo khăn che mặt chỉ lộ ra ánh mắt đầy sát khí trông giống như băng cướp cạn bình thường. Nhưng nhìn cách sắp xếp ba tu sĩ thành một nhóm nhỏ cho thấy đây là đội quân được huấn luyện bài bản.

Tên chỉ huy đứng cách mũi thuyền khoảng nửa dặm. Bằng nhãn lực của mình y có thể thấy rõ mấy tu sinh đang nhởn nhơ ăn chơi nghỉ dưỡng. Phạm Ngân nhổ nước bọt khinh thường đám đạo tu ngu ngốc, hòa bình quá lâu nên biến thành một lũ vô dụng. Ma quân phất cao tay, tất cả ma tu dưới quyền sẵn sàng. Y hạ tay xuống, hàng loạt khối cầu đen ngòm đâm vào trận pháp phòng ngự của thuyền bay.

Chu Sơn chấn động, các tu sinh chưa biết chuyện gì xảy ra đã ngã ngửa xuống sàn, bàn ghế xô lệch tứ tán.

Một tu sinh kinh hoàng hét thất thanh. – MA TU TẤN CÔNG!!!

Ngay lập tức tất cả các tu sinh rơi vào trạng thái hoảng loạn. Tiếng la ó, tiếng khóc, tiếng kêu cứu… hòa lẫn vào nhau. Như thể nơi này là địa ngục trần gian. Đa số đứng chôn chân tại chỗ, nhất thời chưa biết phải làm gì. Chỉ có vài thiếu niên gan dạ giữ được bình tĩnh, biết vận linh lực hộ thể.

Bên ngoài, ma quân ra lệnh tăng cường công phá. Hàng loạt ma khí đổ xuống nhắm vào pháp trận phòng ngự. Nhưng yếu tố bất ngờ đã mất, Chu Sơn phản đòn, hai mươi Địa Lôi Phù đồng thời phóng ra. Tiếng nổ vang trời đồng thời nghiền ép không gian, tạo nên lực xung kích xới tung đất đá, đẩy lui đám ma tu tránh xa vài dặm. Trong nháy mắt nơi này biến thành chiến trường thực sự.

Qua vài đợt giao tranh, hai bên tạm thời lâm vào tình thế giằng co. Ma tu chưa thể phá vỡ phòng tuyến. Chu Sơn không tìm được lối thoát. Là người dày dạn kinh nghiệm đối chiến với ma đạo, Xuân Phái thừa biết đây chỉ là màn chào hỏi ban đầu. Ông quyết đoán ra lệnh.

– Các trò sẽ được đảm bảo an toàn. Tất cả bình tĩnh và nghe theo mệnh lệnh của tôi. Luyện thể trở lên đi theo giáo sư Thuận Phong, số còn lại tập trung qua bên trợ giảng Mạnh Nguyên.

Ông ngưng lại một chút rồi dùng uy lực nói tiếp. – Nhanh chân lên!

m thanh hỗn loạn ngưng bạch. Các tu sinh vội vàng đứng dậy răm rắp làm theo chỉ đạo. Nhóm luyện thể đi lên đài quan sát, bên trong đã có các giáo sư và trợ giảng đợi sẵn.

Giáo sư Thuận Phong nhẩm pháp quyết, hóa hình sơ đồ bố trí phòng ngự của Chu Sơn lên giữa căn phòng, Ông ta bắt đầu tóm tắt tình thế.

– Chúng tôi dò ra được cầm đầu nhóm ma tu có hai vị ngưng hồn, số còn lại là tụ đan. Bên ta một ngưng hồn, bốn tụ đan, tu vi của các trò phần lớn dừng lại ở nhập khí, một vài em xuất sắc đạt được luyện thể. Chênh lệch thực lực lớn như vậy, phương án hiệu quả nhất là bảo vệ hệ thống phòng ngự chờ cứu viện.

Thuận Phong nói đến đây thì dừng lại, nhường lời cho giáo sư Xuân Phái.

– Pháp khí này có ba lớp trận phòng ngự. Vị trí các mắt trận lần lượt nằm ở tầng một, hai và ba. Trận còn ta còn, trận mất ta nguy. Dưới sự tấn công mạnh mẽ lượng linh thạch dự trữ có thể duy trì trận pháp trong vòng hai ngày. Các em chia nhau thành ba đội, mỗi đội có một vị trợ giảng chỉ huy, bằng mọi giá phải đảm bảo mắt trận an toàn. Nghe rõ chưa.

– Tất cả đồng thanh. – RÕ!

Một tu sinh giơ tay thắc mắc:

– Sau hai ngày thì sao thưa giáo sư.

– Sau hai ngày viện quân không tới…TỬ CHIẾN MỘT TRẬN

Giáo Sư Xuân Phái nhấn mạnh bốn chữ cuối cùng, ai nấy nghe được đều lạnh sống lưng. Bầu không khí căn phòng rơi vào trầm lặng, kèm theo tiếng thở dài não nề. Bọn họ nhìn nhau, ánh mắt tràn đầy sợ hãi.

Giáo Sư Thuận Phong hiểu được tâm trạng của đám học trò lúc này. Tụi nhỏ bị ép học bay khi chưa đủ lông đủ cánh. Nhưng chẳng ai được quyền lựa chọn, quy luật tự nhiên ngàn đời nay vẫn thế, thích nghi hoặc là chết. Ông tiếp tục chỉ đạo.

– Các trò nhanh chóng thực hiện. Riêng Vĩnh An, Đại Dương, Hải Vân, Hoàng Khang, Nhã Vy ở lại.

Chờ mọi người rút đi hết, Xuân Phái bảo nhóm Vĩnh An ngồi xuống, ông ta mở đầu bằng một câu hỏi.

– Vĩnh An, trò nói chúng ta rơi vào đại trận?
Loading…

Cậu gật đầu xác nhận rồi giải thích thêm. – Rơi vào Phong Tỏa Trận, bán kính khoảng năm mươi dặm.

Hải Vân lấp lửng. – Cho nên…

– Mọi tín hiệu cấp cứu đều bị chặn lại, cứu viện sẽ không tới. – Vĩnh An bổ sung thông tin.

Hoàng Khang tỏ ra nghi ngờ. – Cậu chắc không? Thuyền này có trận pháp thăm dò, chẳng lẽ không phát hiện.

– Loại trận này chỉ có tác dụng cản trở liên lạc, giao động linh khí rất thấp.

Trên mặt Đại Dương vẫn còn sưng đỏ vì hai cú đấm, hắn không bỏ qua cơ hội tiếp tục làm khó. – Thấp nhưng vẫn có, làm sao không dò ra được?

Tình huống nguy cấp mà bọn này cứ hỏi vặn hỏi vẹo làm cho Vĩnh An hơi mất kiên nhẫn, cậu đanh giọng.

– Linh bạc gắn trên Chu Sơn cũng liên tục hút linh khí tạo ra giao động. Trận pháp có báo nhưng chúng ta chủ quan dẫn đến nhầm tưởng giao động kia là của linh bạc gây nên.

Nói tới đây cả nhóm mới ngã ngửa, vấn đề tưởng chừng nhỏ bé lại gây ra họa lớn khôn lường.

Vĩnh An đột nhiên đứng phắt dậy, mặt lo lắng chỉ tay về hướng tây, giọng trầm xuống.

– Bọn nó đang dựng trận hút linh. Cố chiếm lấy linh khí duy trì đại trận phòng ngự của chúng ta.

Xuân Phái và Thuận Phong trao đổi với nhau bằng ánh mắt. Tình hình ngày càng xấu đi, kẻ địch đến có chuẩn bị, thầy trò bọn họ như cá nằm trên thớt. Không hành động nhanh khó mà lường trước được hậu quả cuối cùng. Xuân Phái gấp rút trình bày kế hoạch.

– Các trò có tu vi cao nhất nhóm tu sinh, tôi muốn lập một biệt đội lén thoát vòng vây tiến về báo tin cho hiệu trưởng.

Xuân Phái lật tay hóa hình một bản đồ xuất hiện giữa không gian, ông bắt đầu hướng dẫn học trò.

– Chúng ta đang ở đây, cách năm trăm dặm về hướng đông có một trận truyền tống thẳng đến học viện.

Giáo sư vừa nói vừa phóng to điểm cần chú ý. – Nó nằm chỗ này. Tối nay các vị trợ giảng giả vờ phá vỡ vòng vây bên mũi thuyền. Các trò ở hướng đối diện lợi dụng sơ hở chạy thoát ra ngoài.

Nhã Vy lúc này mới lên tiếng.

– Sao lại phải đi tới năm trăm dặm. Thoát ra ngoài bán kính bị phong tỏa cũng có thể truyền tin về mà.

Giáo sư Thuận Phong thở dài thườn thượt, nặng nề trả lời câu hỏi:

– Hai ngày trước tôi đã gửi tín hiệu cấp cứu nhưng tại sao học viện chưa cử người đến? Chắc chắn có kẻ đã chặn tín hiệu ở đầu bên kia. Tiếp tục gửi nữa cũng vô dụng.

Nhóm tu sĩ trẻ nghe như sét đánh ngang tai, chuyến đi lần này lành ít dữ nhiều, bọn họ nhìn nhau chẳng nói chẳng rằng lặng lẽ về phòng chuẩn bị.

*********

Vĩnh An đứng đó, tại nơi cao nhất của Chu Sơn, mưa gió vần vũ phất mạnh vào mặt cậu. Ở phía xa, trận pháp hút linh của kẻ địch đang trong tiến trình hoàn thiện. Chỉ chút nữa thôi nó sẽ tranh giành linh khí với trận pháp phòng ngự của thuyền bay. Nhóm người áo đen vẫn đang thay phiên nhau tấn công nhằm suy giảm nhanh chóng lực phòng ngự. Nếu như cậu tính toán không lầm trong vòng vài giờ nữa Chu Sơn sẽ thất thủ.

Với hai ngưng hồn rình rập như hổ rình mồi, đợi khi thuyền bay bị đánh sập cuộc tàn sát lúc đó mới chính thức bắt đầu. Kiếm tu Xuân Phái mặc dù chiến lực rất mạnh cũng không thể bảo hộ tất cả tu sinh. Chính vì lẽ đó giáo sư mới lựa chọn Huyết Vũ Kiếm Trận, liều mình sống mái một phen với kẻ thù, tranh thủ cơ hội sống sót cho các bạn trẻ.

Mưa tuôn xối xả, gió rít từng cơn, dòng nước lạnh lẽo thấm ướt trang phục của chàng thiếu niên. Vĩnh An chăm chú tính đi tính lại các bước dựng trận pháp chẳng màng đến việc che mưa chắn gió. Vào giây phút này một giọt linh lực cũng không thể phí phạm.

Áp lực đè nặng lên đôi vai chưa kịp trưởng thành. Cậu hít thở thật sâu cố gắng đưa nhịp tim trở lại bình thường. Giáo sư Xuân Phái đứng đây cùng cậu, tu sĩ trợ trận đã sẵn sàng, tất cả linh thạch được đưa vào đúng vị trí. Vĩnh An dùng thần thức kiểm tra lần cuối sau đó ngước nhìn giáo sư. Ông gật đầu ra hiệu cho cậu tiến hành.

Cậu giang ngang hai tay, từ phía bên phải dòng linh lực hệ hỏa tuôn ra bên ngoài. Nó mảnh mai như tơ trời, đỏ rực như hoa phượng ngày hè. Sợi tơ lửa lan truyền trong không khí nối từng viên từng viên linh thạch lại với nhau. Từ phía tay trái một dòng linh lực hệ mộc cuồn cuộn như sóng biếc liên kết các vị tu sĩ trợ trận chấn ở bốn góc Chu Sơn. Sau đó hai dòng linh khí cùng nhau đổ về mắt trận.

Trận pháp mới đi được nửa quãng đường linh lực trong cơ thể Vĩnh An đã sắp cạn kiệt. Giai đoạn quan trọng còn ở phía trước. Bàn tay cậu rung lên ép linh lực tiếp tục tuôn trào ra ngoài.

Cố thêm chút nữa.

Thêm chút nữa.

Không được!

Linh lực đứt đoạn, trận pháp thất bại, linh thạch rơi lộp độp xuống đất. Những ánh mắt chờ mong nhanh chóng chuyển thành thất vọng. Vĩnh An thở hổn hển, loại trận này khó làm hơn cậu tưởng. Mạnh Nguyên lại gần vỗ vai an ủi:

– Nghỉ ngơi đi. Chờ linh lực khôi phục rồi làm tiếp.

Vĩnh An lắc đầu, thời gian không còn nhiều nữa, cậu nói vắn tắt với trợ giảng:

– Cho em một viên phục hồi linh lực.

Mạnh Nguyên đưa qua cho cậu nhưng không quên dặn thêm.

– Đừng quá gắng sức không được thì tính cách khác.

Vĩnh An gật đầu, lẳng lặng bỏ viên thuốc vào miệng, kiên định bắt đầu trở lại. Huyết Vũ Kiếm Trận hình thành bảy phần… Rồi dừng lại.

Mọi người nhìn cậu nửa tin nửa ngờ, phần nhiều vẫn là lo lắng không yên. Hải Vân xót bạn muốn lên cản lại. Hiền Minh lắc đầu giữ cô đứng yên tại chỗ. Mưa vẫn rơi như trút nước, ông trời cố ý làm khó cậu ư? Vĩnh An cắn răng chịu đựng, gương mặt của cậu trắng bệch, đôi môi không còn huyết sắc. Vĩnh An tiếp tục nuốt thêm hai viên bổ sung linh lực, thử lại lần nữa.

Trận pháp hình thành tám phần… Lại vỡ vụn.

Ba lần bảy lượt thất bại ngay bước cuối cùng làm Vĩnh An cáu tiết. Cậu cố chấp cầm bốn viên thuốc định quăng vào trong miệng, giáo sư Thuận Phong vội chụp tay cậu lại, ông nói:

– Quá nguy hiểm, đan điền của trò chịu không nổi. Linh căn tùy biến cũng không chịu nổi.

Vĩnh An yếu ớt giãy ra khỏi tay giáo sư, cơ thể run lên bần bật vì lạnh, giọng nói không còn liền mạch như trước. – Không… sao… sắp… sắp được rồi.

Bốn viên thuốc bắt đầu thấm vào, linh khí tăng đột biến làm đan điền của cậu căng trướng. Cơ thể không chịu nổi áp lực bắt đầu phản ứng. Mắt, mũi, miệng… Khắp nơi toàn là máu. Máu hoà vào mưa theo dòng chảy xuống.

Đây là cơ hội cuối cùng, Vĩnh An bất chấp an nguy điều khiển linh lực. Vài trăm linh thạch kết hợp với nhau di chuyển theo trật tự nhất định. Cậu chắp tay lại, hai dòng linh khí xoắn vào nhau hướng đến mắt trận. Huyết Vũ Kiếm Trận hoàn thành bảy phần. Trận pháp mãnh liệt hấp thu năng lượng, cả người Vĩnh An rung lên bần bật, hai dòng xanh đỏ liên tục kết nối xây dựng. Cậu giơ cao tay, hoả linh thạch tách nhóm hình thành màng bảo hộ gai góc. Còn một phần nữa là thành công, Vĩnh An cưỡng ép đan điền gần như cạn kiệt.

Chính là thời khắc này, cậu nâng thẳng tay báo hiệu, giáo sư Xuân Phái cắt đứt đầu ngón tay, viên gạch cuối cùng được lắp vào. Dùng huyết tế trận, kiếm khí như mưa, hoả mộc kết hợp, xâm nhập khắc giết, Huyết Vũ Kiếm Trận hoàn thiện. Một khối cầu khổng lồ chi chít kiếm khí bao bọc Chu Sơn. Từ xa nhìn lại nó giống như một con nhím xù lông hướng vào kẻ địch.

Vĩnh An kiệt sức đổ gục xuống sàn thở dốc, ánh mắt sung sướng nhìn đại trận. Cuối cùng cậu cũng thành công.

Phía bên kia, kẻ cầm đầu chau mày bặm môi nhìn màng chắn đỏ au cùng hàng ngàn bóng kiếm xoay tròn quanh Chu Sơn. Khốn kiếp! Ba lớp phòng ngự phá muốn hụt hơi, giờ thêm cái quỷ gì thế này. Phạm Ngân ra lệnh cho một nhóm tiến lên thăm dò. Ba tên áo đen tiến lại gần Chu Sơn, bọn chúng chưa kịp ra tay đã bị lực hút khổng lồ kéo vào đại trận. Kiếm khí dày đặc như mưa chém kẻ xâm nhập thành trăm mảnh, thịt vụn tung tóe khắp nơi. Tiếng thét đau đớn cất lên rồi im bạch, trong tích tắc người đã không còn. Cảnh tượng ghê rợn làm đám ma tu không dám nhúc nhích.

Thoáng thấy tình huống không ổn, ma quân Huyền Như lả lướt tới gần Phạm Ngân, cô ta nói:

– Mạnh đến cỡ nào cũng chỉ là trận pháp. Chờ hết linh thạch rồi làm thịt. Cho chúng nó sống thêm vài tiếng cũng chẳng sao.

Phạm Ngân khoái chí cười ha hả. Đúng thế, cần gì phải gấp! Cái bọn họ không thiếu chính là thời gian. Chờ quân tiếp viện ư? Bọn chúng sẽ tới để nhặt xác thì đúng hơn.

********

Phía nam đảo quốc An Lạc là vùng đất ấm áp nằm dưới sự quản lý của ngũ đại gia tộc. Người dân sống theo luật pháp do năm nhà này đề ra. Quan hệ giữa các gia tộc được hình thành dựa trên chia sẻ quyền lợi, đồng thời tạo thành liên minh chống lại ma tu.

Trái ngược với phương nam chú trọng quy tắc, phương bắc là vùng đất tôn sùng tự do và sức mạnh. Nơi quanh năm lạnh lẽo chính là địa bàn của ma tu. Ở đây không có đúng – sai, người tốt – kẻ xấu chỉ là trò chơi trẻ con, nắm đấm mới là chân lý người người tôn thờ.

Toàn bộ địa bàn phía bắc được chia làm bốn khu vực. Mỗi vùng do một ma tu chém giết đi lên rồi tự mình xưng vương. Ma tu thua cuộc buộc phải thuần phục và cống nạp cho ma quân vùng đó để đổi lấy an toàn. Triều đại của mỗi ma quân sẽ tồn tại mãi mãi… Cho đến khi bị ai đó đánh bại.

Nhiều năm trước đây Lệ Thiên một mình một ngựa tiến vào cực bắc. Anh ta khiêu chiến với ma quân mạnh nhất đương thời là Thuần Khương. Cuộc chiến long trời lở đất kéo dài suốt cả tuần lễ. Lệ Thiên càng đánh càng hăng cuối cùng ép buộc Thuần Khương quy ẩn. Anh ta bước lên vị trí ma quân cai trị vùng đất bao la trù phú.

Lần đầu tiên trong lịch sử đảo quốc An Lạc ma quân là người đến từ phương nam. Sự việc này dấy lên làn sóng phẫn nộ trong giới ma tu, bọn họ ùn ùn kéo đến thi nhau khiêu chiến. Nhưng chưa có ai thắng lợi trở về, kể cả ba vị ma quân cùng cấp.

Mọi người ngậm đắng nuốt cay chấp nhận sự thật. Ngoài mặt tươi cười nhưng trong lòng không phục. Lệ Thiên trở thành cái gai của cả hai bên. Đạo tu khinh bỉ gọi anh là kẻ trốn chạy, ma tu căm thù không chấp nhận tên ngoại lai. Một mình kẹt giữa hai phe ma – đạo chẳng làm Lệ Thiên lo lắng. Tu Vi đã đạt đến cảnh giới phân hồn, dưới vùng trời này dễ có mấy ai làm khó được anh.

Từ lúc lên ngôi cho đến bây giờ ma quân hiếm khi ra khỏi Tuyết Cung. Trước đây bốn năm Lệ Thiên vô cớ sa thải toàn bộ đội ngũ phục vụ, cung điện lạnh lẽo vì lý do đó càng thêm vắng vẻ. Kiệt tác xây từ pha lê linh băng như bị bỏ phế giữa vùng tuyết trắng. Mặc dù như vậy vẻ đẹp của nó vẫn làm người ta trầm trồ khen ngợi. Dưới ánh trăng sáng lâu đài như nàng mỹ nhân huyền bí diễm lệ. Bây giờ là mùa ấm nhất trong năm, những đóa hoa vĩ mộng bắt đầu xé tuyết nhô lên. Vài ngày nữa thôi, màu hoa đo đỏ sẽ biến nơi này thành kỳ quan rực rỡ.

Cảnh vật đẹp đến nhường ấy, nhưng hai ma tu đi trong hành lang không hề hứng thú với nó. Họ là tâm phúc duy nhất của ma quân đang trên đường về báo cáo nhiệm vụ. Không gian vắng lặng, tiếng bước chân hai người dội vào vách tường rồi vọng lại nghe rõ mồn một.

Minh Quân vừa đi vừa nói:

– Nhật Quang, tao nghĩ quân thượng bị sang chấn tâm lý chưa khỏi.

– Ừm.

– Mấy ma quân khác người hầu đông như ruồi. Ngài lại thích một mình.

– Ừm.

Bỗng nhiên bọn họ dừng bước, Minh quân lại nói tiếp:

– Không nhầm chứ, sao lại có trẻ con khóc lóc.

Hai người dỏng tai nghe kỹ hơn, rõ ràng là tiếng con nít rấm rứt. Quân Minh nghi hoặc đoán già đoán non:

– Chẳng lẽ ma quân có con? Bị chơi một vố chưa tởn hay sao, lại yêu nữa à?

– Ừm.

– Này, sao mày cứ ừm ừm thế. Không biết nói từ khác à.

Nhật Quang nghe thế tỉnh bơ trả lời:

– Tao không muốn chết chùm với mày.

Quân Minh hiểu ra vội vàng im miệng, lầm lũi đi theo phía sau đồng bạn. Ngay khi hai người vừa tới chánh điện, tiếng khóc đột ngột biến mất như chưa từng tồn tại. Bọn họ bối rối nhìn nhau, chẳng lẽ đi đêm nên gặp quỷ!?!?

Nhật Quang bình tĩnh lại trước, hắn nhìn lên trên phát hiện ma quân đang chờ bọn họ. Lệ Thiên uy nghiêm ngồi trên ghế chủ tọa, mắt nhìn chằm chằm vào vật nhỏ trên tay. Thấy người từ xa tiến vào, ma quân tạm rời mắt khỏi bảo vật buông giọng nhàn nhạt:

– Xong chưa?

Quân Minh cung kính trả lời:

– Đã báo cho Xuân Phái ngay trong đêm nhưng lão già vô dụng ấy vẫn bị chặn lại. Hai ma quân Huyền Như và Phạm Ngân lấy lý do trả thù cho quân thượng để chặn đánh bọn họ.

– Hửm, ma tu muốn giết người cũng cần lý do. Kết quả?

– Dạ! Chưa biết thế nào. Ngài xem…

Vừa nói Quân Minh vừa tung cầu ảnh ra giữa không trung. Hình ảnh ba chiều của trận chiến truyền đến sắc nét như thật. Ma tu bao vây tứ phía nhưng không cách nào bắn hạ Chu Sơn.

Nhật Quang giải thích thêm tình hình:

– Trận pháp lạ lùng kia đang cản bọn người của ma quân Phạm Ngân, tôi không nhận biết được nó. Nhìn như Huyết Vũ Kiếm Trận nhưng lại không phải, từ bao giờ trận chủ sát lại có thêm nguồn linh khí thuộc tính mộc? Mong quân thượng giải thích thêm.

Lệ Thiên không để ý đến lời nói của cấp dưới. Anh cầm ly trà trên tay, nâng lên gần mũi thưởng thức mùi thơm từ linh trà rồi từ tốn nhấp từng ngụm, từng ngụm. Sau một hồi lâu ma quân mới trả lời câu hỏi:

– Người bổ sung thêm linh khí thuộc tính mộc vào huyết Vũ Kiếm Trận nhằm hai mục đích: Tăng thêm sức bền của đại trận và kết nối với trận pháp phòng ngự có sẵn trên thuyền. Biến nó trở thành cỗ máy công thủ hoàn hảo.

Quân Minh và Nhật Quang sáng tỏ thắc mắc của mình, bọn họ không thể tin được có người làm tốt đến vậy. Nhật Quang chưa kịp hỏi bước tiếp theo nên làm thế nào đã nghe Lệ Thiên đưa ra chủ ý:

– Giúp báo tin được rồi. Không cần can thiệp quá sâu. Điều tra tiếp việc trước đây.

– Dạ quân thượng! – Hai người đồng thanh đáp.

Ma quân phất tay. – Đi đi. Quân Minh làm xong nhiệm vụ thì về đây lau bụi toàn bộ cung điện. Không dùng ma lực, lấy miệng cầm khăn.

Quân Minh ỉu xìu đáp lại một tiếng:

– Dạ! – Sau đó vội vàng chạy mất.

Chờ bọn thuộc hạ vừa đi khuất bóng, tiếng khóc lại một lần nữa vang lên. Ma quân nghiêm nghị vừa nãy trở về gương mặt bất lực. Ngón tay gõ gõ thành ghế, ánh mắt đăm chiêu nhìn lên trần đại điện khảm dày đặc ngọc băng châu… Đã đến lúc anh nên đi thăm cố nhân một chuyến.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.