Máy kiểm tra đo mẫu đã bắt đầu vận hành vào buổi chiều, trước tiên hơ nóng, theo lý mà nói, lúc này máy hẳn đã dần ổn định.
Nhưng khi Đường Thu Bạch điều khiển máy tính bắt đầu vận hành, lại từ số liệu phản ứng và hiển thị trên máy vi tính phát hiện không đúng.
Video hình ảnh hiển thị bộ lấy mẫu tự động của máy, động thì có động, cũng hút mẫu, nhưng mà nó đều không đổ chất lỏng mẫu ra.
Đường Thu Bạch thử lặp lại rất nhiều lần, phát hiện đều là nó hút thì hút, mấu chốt là nó không nhả ra, điều này khiến Đường Thu Bạch rất khó chịu, không nhả ra nàng không cách nào đo được.
“! ! Đại ca, ngài đây là uống đồ uống sao?” Đường Thu Bạch có chút bất đắc dĩ nhìn cái bệ máy này.
“Sao vậy?” Cảnh Thư Vân mới vừa đi vào phòng máy liền nghe thấy Đường Thu Bạch lầm bầm lầu bầu hiếm thấy.
“Nó, uống vào mà không nôn ra cho em!” Có lẽ thấy người tới là Cảnh Thư Vân, Đường Thu Bạch có hơi thả lỏng, nghiêng người duỗi tay chỉ vào máy trộn mẫu chỉ xoay vòng vòng, giọng điệu mạc danh ủy khuất.
Biến đổi bất ngờ, khả năng chính là như vậy đi, một bước trước còn thuận lợi, một bước sau liền có vấn đề.
Cảnh Thư Vân theo hướng tay nàng chỉ nhìn sang chiếc máy sau lưng nàng lại nhẹ giọng hỏi: “Có thể sửa không, Đường kỹ sư?”
Giọng cô mang theo một loại bình tĩnh, một loại ma lực, cái xưng hô “Đường kỹ sư” này, truyền vào tai Đường Thu Bạch, chỉ trong phút chốc liền hóa thành một liều thuốc trợ tim hữu dụng.
“Em thử xem.
” Đường Thu Bạch nói.
Cô khẽ gật đầu, thu hồi tay, ánh mắt Đường Thu Bạch nhìn theo cánh tay cô chậm rãi rũ xuống, lại giương mắt, “Vậy chị muốn giúp em sao?”
“Lần này không cho tôi đi sớm một chút nữa à?” Cô hỏi ngược lại.
“Em nghĩ rồi,” Đường Thu Bạch trầm ngâm, “Hai xú thợ giày giỏi hơn một Gia Cát Lượng.
“
“Ồ.
” Cảnh Thư Vân lạnh nhạt đáp một tiếng, xoay người muốn đi, Đường Thu Bạch tiến lên một bước, ngăn cô lại, cười nói: “Em nói giỡn, ý em là hai ta cộng lại tốt xấu gì cũng mười tuổi, chẳng lẽ không đấu lại cái máy một tuổi này sao.
“
Cảnh Thư Vân liếc Đường Thu Bạch một cái không lên tiếng, lướt qua nàng đi ra phía ngoài, Đường Thu Bạch theo ở phía sau hỏi: “Đi thật à?”
Cho đến khi Đường Thu Bạch thấy Cảnh Thư Vân đứng yên, chậm rãi cởi áo khoác tây trang, đồng thời thay đồng phục thực nghiệm màu trắng vào, xoay người, ngón tay khớp xương rõ ràng của cô lần lượt cài nút áo, thẳng đến một nút cuối cùng.
Cảnh Thư Vân đeo kính mắt gọng vàng, cần cổ tuyết trắng lộ ra bên trong áo sơmi nửa rộng mở, xương quai xanh như ẩn như hiện, đây là lần đầu tiên Đường Thu Bạch thấy cô mặc đồng phục thực nghiệm.
Trong quá khứ, Đường Thu Bạch xem người khác mặc còn không thấy gì, cảm thấy rất bình thường chỉ là một chiếc áo blouse trắng thông thường, nhưng bây giờ, Đường Thu Bạch lại từ trong phong cách học thuật nghiêm túc, cảm giác ra một tia khác biệt.
Chỉ là không đợi Đường Thu Bạch ngẫm nghĩ dùng từ ngữ gì để hình dung thì người trước mắt đã cắt ngang trước, “Không lấy gang tay cho tôi sao?”
“Có!” Đường Thu Bạch lấy lại tinh thần, chạy đi lấy găng tay và khẩu trang mới.
Hai người cùng trở lại phòng máy, Đường Thu Bạch một chân dẫm lên ghế dựa, tháo nắp ống khói trên máy xuống, sau đó một chân khác lại dẫm trên cái bàn, chống thành ngoài của máy thò đầu vào bên trong, dùng đèn pin soi kỹ chỗ đốt nóng bên trong.
Cảnh Thư Vân thì ở một bên nghe Đường Thu Bạch chỉ huy giúp nàng thao tác máy, bơm của bộ lấy mẫu tự động lại một lần chuyển tới chỗ đốt nóng thì dừng lại, Đường Thu Bạch tay trái cầm đèn pin chiếu sáng, tay phải điều chỉnh nút xoay, lấy này đến điều chỉnh vị trí bơm.
Mắt thường chỉ có thể xem đại khái, cho nên khi bơm lọt vào chiều sâu và khoảng cách nhất định, đều chỉ có thể thông qua máy tính trong tay Cảnh Thư Vân tiến hành xem xét qua video.
Hai người phối hợp, Đường Thu Bạch vừa xem video vừa phán đoán khoảng cách, đồng thời còn phát hiện ống hun nóng bên trong bị nghiêng, lại lấy một cây móc câu nhỏ chuyên dụng hình dáng giống bàn tay, thật cẩn thận móc ống hun nóng ra ngoài kiểm tra dưới ánh đèn.
Thành sau ống hun nóng rõ ràng trở nên mỏng hơn, Đường Thu Bạch quay đầu tìm Cảnh Thư Vân, lại vừa lúc đối diện nhau.
Đối phương hình như đang thất thần, chỉ là theo thói quen nhìn Đường Thu Bạch, không biết nhìn bao lâu, Đường Thu Bạch mạch não bỗng chốc đóng băng, “Sao,sao thế?”
“Em có vẻ rất nhuần nhuyễn.
” Cảnh Thư Vân cũng không che giấu mình thất thần, theo lời Đường Thu Bạch nói tiếp.
“À, trước kia lúc e còn ở trường, cái máy cũ của trường học thường xuyên xảy ra vấn đề, nhưng mà em lại cần dùng gấp, nếu xin báo sửa không biết phải chờ bao lâu, em đành phải tự mình đi tra tài liệu, lần lượt thử từng cái, sau này làm việc cũng sẽ gặp thành quen.
” Đường Thu Bạch nhún nhún vai, bất đắc dĩ nói.
Cảnh Thư Vân vẫn nhìn nàng, như suy tư gì, “Tôi cảm thấy lúc này em lại không giống một người bạn nhỏ.
“
Đường Thu Bạch nhìn vào đôi mắt Cảnh Thư Vân, bởi vì ba chữ người bạn nhỏ, hơi có chút nhíu mày, nàng không để ý người khác gọi nàng là bạn nhỏ, nhưng mà đối với Đường Thu Bạch mà nói, Cảnh Thư Vân không phải người khác.
Nếu cô luôn lấy bạn nhỏ để hình dung Đường Thu Bạch, vậy thì chứng tỏ kỳ thật ở trong lòng cô, nàng cũng là đối đãi với Đường Thu Bạch như vậy.
Đường Thu Bạch không muốn như vậy, có thể nói là kháng cự, nàng hy vọng có thể cùng Cảnh Thư Vân đứng chung một chỗ, bình đẳng đứng chung một chỗ vai sát vai, mà không phải thân phận người bạn nhỏ gì cả.
Đường Thu Bạch thu bàn chân đang dẫm lên bàn, từ trên ghế nhảy xuống, đi đến trước mặt Cảnh Thư Vân, “Lão bản, em cảm thấy chúng ta cần nói chuyện một chút.
“
Cảnh Thư Vân có chút kinh ngạc đối với sự thay đổi đột ngột của Đường Thu Bạch, đặc biệt là đột nhiên từ “Chị” đến “Lão bản”, nhưng cô vẫn duy trì bình tĩnh, “Em nói đi.
“
“Thật ra em thật sự không nhỏ nữa, em cũng 26 rồi, bất luận từ tuổi thực tế hay là tuổi tâm lý đều là trưởng thành.
” Vừa nói, chân mày Đường Thu Bạch lại nhíu chút, dừng một chút lại tự mình tiếp tục nói: “Em cũng có thể một mình đảm đương một phía, cũng có thể giúp chị làm rất nhiều việc, thực nghiệm, mở rộng hạng mục, sửa dụng cụ v.
v, em đều làm được, em cũng có thể giúp chị chia sẻ rất nhiều chuyện.
“
“Ừ.
” Cô đáp.
Cảnh Thư Vân sắc mặt rất bình tĩnh, Đường Thu Bạch nhìn không ra biến hóa gì, nàng tổng kết nói: “Cho nên em không hy vọng chị gọi em là bạn nhỏ.
“
“Bạn nhỏ không tốt sao?”
“Không tốt.
” Giọng Đường Thu Bạch trở nên có chút buồn, ánh mắt dịch khỏi Cảnh Thư Vân, nhìn bức tường bên người cô.
“Bởi vì bị coi thường?”
Đường Thu Bạch nghe tiếng lại nhìn lại ánh mắt của Cảnh Thư Vân, nghiêm túc nói: “Là không muốn bị chị coi thường, em không thèm để ý người khác.
” Chỉ để ý chị.
Trong ánh mắt Đường Thu Bạch lóe lên tia sáng, Cảnh Thư Vân nhất thời không phân rõ được là cố chấp hay là quật cường, chỉ là hơi có chút sững sờ mà nhìn nàng, đây hình như là lần duy nhất các nàng quen biết tới nay.
Những lời của Đường Thu Bạch làm cô bất ngờ, Cảnh Thư Vân không nghĩ tới Đường Thu Bạch sẽ nghiêm túc nói chuyện này với mình như vậy.
Cảnh Thư Vân nhìn người trước mặt, tỉ mỉ suy tư, quả thật bất luận là việc công hay là việc tư, Đường Thu Bạch đều xử lý rất tốt, ít nhất là chặt lỏng có độ.
Đường Thu Bạch nhíu chặt mày, ánh mắt phức tạp, nhất nhất chiếu vào trong mắt Cảnh Thư Vân, ngay cả lỗ tai đều cảm nhận được sự khó chịu khi nàng nói chuyện.
“Tôi không có coi thường em.
” Cảnh Thư Vân nói.
“Vậy chị cũng không thể lại kêu em là bạn nhỏ.
“
Một giây trước còn đang nói không phải một bạn nhỏ, nhưng một giây này rõ ràng vừa giận dỗi lại ủy khuất, Cảnh Thư Vân nhìn Đường Thu Bạch như vậy lại có chút dở khóc dở cười, cô muốn giơ tay vỗ vỗ bả vai Đường Thu Bạch, nói tiếng được, nhưng trong nháy mắt lại cảm thấy nàng hiện tại giống như một chú cún xù lông khắp người.
Động tác trên tay còn nhanh hơn ý nghĩ trong lòng, giây tiếp theo bàn tay ấm áp của Cảnh Thư Vân đột nhiên rơi xuống đầu Đường Thu Bạch, nhẹ nhàng vuốt ve, như là đưa cho Đường Thu Bạch một ly sinh tố lạnh giữa ngày hè bực dọc, khí lạnh chậm rãi đánh tới, trấn an cảm xúc của nàng.
Chú cún xù lông bỗng nhiên lâm vào trầm mặc, sau một lúc lâu mê mang nhìn cô, cảm xúc nóng nảy lên đến cao trào được giảm bớt, giữa mày như là bị Cảnh Thư Vân tinh tế vuốt phẳng.
Thời gian dừng lại tại giây phút đó, Đường Thu Bạch nhìn chằm chằm vào cô ở trước mắt, tất cả cảnh vật xung quanh được tự động làm mờ, trong ánh mắt Đường Thu Bạch chỉ còn lại có Cảnh Thư Vân, thần sắc nhu hòa nhẹ nhàng, quanh thân phảng phất như được tầng tầng vầng sáng bao phủ.
Rồi sau đó Đường Thu Bạch nghe thấy cô nhẹ giọng nói một tiếng, “Được, vậy sau này tôi không gọi em là bạn nhỏ nữa.
“
Không đợi Đường Thu Bạch phản ứng lại, Cảnh Thư Vân nhìn nàng lại hỏi: “Lúc ban đầu em mới vừa đứng lên trên là muốn nói gì với tôi?”
Đường Thu Bạch lúc này mới nhớ tới mục đích ban đầu, “À, vốn dĩ muốn kêu chị giúp em đi lấy bình Etanol lại đây, nhưng mà nghĩ chị chắc là không biết vị trí.
“
“Còn thật sự sai khiến tôi?” Cảnh Thư Vân nhướng mày.
“Không dám không dám, em tự đi, ngài ngồi, xin mời ngồi!”
Đường Thu Bạch cười chạy ra ngoài, trong chốc lát lại trở về, trong tay cầm một lọ Etanol và tăm bông, nàng cẩn thận lau chùi chỗ đặt ống đốt vài lần rồi lại lần nữa thay cái ống mới vào.
Sauk hi thử điều chỉnh vị trí bơm xong, Đường Thu Bạch để cho Cảnh Thư Vân điều khiển máy tính lại khống chế bơm tiến hành tự động làm sạch, Đường Thu Bạch phát hiện khi nó tự động làm sạch lại là hút nhả bình thường, lúc này mới lại lần nữa bắt đầu đo mẫu.
“Hy vọng có thể thành công.
” Đường Thu Bạch lau chùi ghế dựa mới vừa dẫm lên, chuyển tới bên cạnh Cảnh Thư Vân, ngồi xuống.
“Ừ.
“
Đôi mắt Đường Thu Bạch vô thức liếc nhìn thời gian dưới góc bên phải màn hình máy tính, kêu một tiếng, “Làm sao đều sắp 10 giờ rồi!”
“Em nghĩ sao.
” Cảnh Thư Vân liếc nàng một cái.
“Vậy Địch Nghiên đâu, lát nữa chị làm sao về nhà?”
“Tôi nhớ rõ,” Cảnh Thư Vân quay đầu nhìn nàng, “Tôi là người có xe, bản thân người không xe đều không lo lắng?”
Đường Thu Bạch hiện tại mới cảm thấy, trong tiềm thức nàng có thể đã bỏ qua thuộc tính ẩn hình nào đó của Cảnh Thư Vân.
Đường Thu Bạch há miệng thở dốc, một hồi lâu mới lên tiếng, “Em có thể tự mình gọi xe trở về.
“
Hai người trầm mặc xuống, Đường Thu Bạch lại thoáng nhìn cỗ máy, lần này máy xem như bình thường, chính là còn chưa đo xong số liệu, không biết kết quả cuối cùng như thế nào, Đường Thu Bạch vẫn là có chút bất an.
Cảnh Thư Vân dường như cảm nhận được nỗi bất an mơ hồ của Đường Thu Bạch, gọi tên nàng, “Đường Thu Bạch.
“
“A?” Đường Thu Bạch mờ mịt nhìn cô.
“Tại sao em lại để ý cái nhìn của tôi?”
Đường Thu Bạch phản ứng lại Cảnh Thư Vân đang nói tới cuộc đối thoại vừa nãy, Đường Thu Bạch nhìn gò má cô, cười cười che đậy cảm xúc, “Bởi vì chị là lão bản của em đó.
“
“Chỉ là bởi vì cái này sao?” Cảnh Thư Vân giương mắt nhìn về phía nàng, đáy mắt một mảnh thanh minh.
Tay Đường Thu Bạch rũ ở một bên, run run nhỏ đến mức không thể phát hiện, vừa nãy quá rõ ràng, biết rồi?
“Còn bởi vì chị đẹp.
” Giọng Đường Thu Bạch thu nhỏ chút.
“Bây giờ đều khen người ta như vậy sao?”
“Đúng vậy, bây giờ khen người ta đẹp đều trắng trợn như vậy.
” Đường Thu Bạch nghiêm trang nói.
“Ồ, vậy tôi cùng em nói suy nghĩ của tôi đối với em.
” Cảnh Thư Vân dừng một chút, “Mời em tới đây, là quyết định chính xác nhất của tôi.
“
Cảnh Thư Vân mới vừa nói xong, tiếng máy hoàn thành vang lên một tiếng vọng khắp căn phòng, “Ting.
“.
Vẻ mặt mờ mịt của Đường Thu Bạch bị nụ cười mi mắt cong cong leo lên thay thế toàn bộ, “Em rất vinh hạnh.”
Nói xong nàng nghiêng đầu nhìn hướng màn hình máy tính, xem xét số liệu đại khái, tình huống còn tạm được, nhưng cụ thể thế nào Đường Thu Bạch còn cần tính toán giá trị thực tế một lượt nữa.
Đường Thu Bạch từ một bên lấy sổ và bút qua, ghé vào trên bàn thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn màn hình lại cúi đầu tính toán, trong miệng nhỏ giọng lẩm bẩm đơn vị.
Sau một lúc lâu, nàng ngẩng lên, nghiêng nghiêng đầu nhìn Cảnh Thư Vân.
“Làm sao vậy?” Cảnh Thư Vân hỏi.
Khóe môi Đường Thu Bạch dùng tốc độ mà mắt thường có thể thấy được, nhanh chóng giương lên, “Làm ra rồi!”
“Vậy sao? Số liệu nào?”
“Cái này!” Đường Thu Bạch ngả người ra sau, giơ sổ trên bàn lên cho cô xem, sâu một chuỗi số liệu tính toán chằng chịt, là con số “5.9” viết thật to dùng nét bút màu đen vòng lên.
Cảnh Thư Vân theo động tác của nàng, ánh mắt dừng lại ở con số có chút xiêu xiêu vẹo vẹo, lại khe khẽ giương mắt nhìn Đường Thu Bạch.
“Sao vậy?” Đường Thu Bạch không hiểu ý của Cảnh Thư Vân.
“Có thể chuẩn bị tan tầm.” Cảnh Thư Vân thu hồi ánh mắt, đứng lên.
“Ồ, vâng!” Đường Thu Bạch phản ứng lại, lại xác nhận một số liệu khác, ghi nhớ trong lòng, khép sổ lại, xoay người đi tắt máy.
Thu dọn xong, Đường Thu Bạch chuyển qua đi sang phòng khác, vốn là muốn hỏi tiến độ của những người khác một chút, kết quả nàng nhìn mỗi gian phòng, phát hiện thế nhưng đều không có ai, còn tắt đèn rồi.
Ơ? Người đâu?
Lúc Đường Thu Bạch đi ra, Cảnh Thư Vân đứng ở cửa thang máy, dường như đang đợi nàng, đồng phục thực nghiệm màu trắng trên người đã bị cởi ra, áo khoác tây trang tùy ý đáp ở trên cánh tay cô, tôn lên màu da càng thêm trắng nõn.
“Lão bản, chị thấy những người khác của phòng thí nghiệm đâu không?”
“Vừa mới đi rồi.” Đôi mắt Cảnh Thư Vân từ số tầng thang máy đang hiển thị dời khỏi, lại nghiêng đầu nhìn Đường Thu Bạch.
“Ồ, em còn tưởng rằng đều chưa xong chứ.” Đường Thu Bạch cười cười bước một chân ra, thuận tay đóng cánh cửa điện tử lại, lại chốt khóa.
Đường Thu Bạch đứng ở bên người Cảnh Thư Vân, sánh vai cùng cô, “Lão bản, vậy chị là đang đợi em sao?”
“Tôi chờ em làm gì?”
“Chờ em cùng nhau đi nha.” Đường Thu Bạch nói xong, thang máy ngừng ở tầng các nàng, cửa mở ra, Đường Thu Bạch duỗi tay ngăn cửa lại, nghiêng đầu cười tươi rói nói: “Nếu không chẳng phải chị cùng bọn họ đi rồi sao?”
Cảnh Thư Vân không tỏ ý kiến, vào thang máy, Đường Thu Bạch theo sát phía sau, chẳng qua là lúc ấn thang máy, Đường Thu Bạch ấn phụ một cùng lầu một.
“Đêm nay muộn quá rồi, qua hai ngày nữa mới là chiến trường, chị cần ngủ đủ giấc.” Ngay trước lúc Cảnh Thư Vân nhìn về phía nàng, Đường Thu Bạch cười giải thích.
Cảnh Thư Vân không lên tiếng, thang máy rất nhanh đã tới tầng một, Đường Thu Bạch nhảy ra ngoài, “Cho nên em tự mình gọi xe là được rồi, chị về đến nhà báo với em một tiếng, lái xe chú ý an toàn.”
Đường Thu Bạch không nhìn ra biến hóa gì từ trong ánh mắt của Cảnh Thư Vân, chỉ nghe thấy đối phương nhẹ giọng đáp: “Được.”
Đường Thu Bạch mỉm cười, lại bỗng nhiên nhớ tới gì đó, thừa dịp cửa thang máy sắp khép lại, lớn tiếng gọi với vào bên trong: “Ngủ ngon!”
Đáng tiếc sau đó đáp lại nàng, là một tiếng “Bang” cửa thang máy đóng lại.
Đường Thu Bạch có chút ảo não, nhưng cửa cũng đóng rồi nàng không có cách nào, xoay người đi ra khỏi công ty, đêm khuya khu công viên chỉ có đèn đường vẫn còn sáng.
Về đến nhà, Đường Thu Bạch tắm rửa bước ra, mới thấy màn hình đặt trên bàn hơi sáng lên, trên đó hiển thị tin nhắn Cảnh Thư Vân gửi tới.
“Đã về đến nhà, ngủ ngon.”
Di động phát ra ánh sáng sáng ngời, chiếu sáng đôi mắt Đường Thu Bạch, vào khoảnh khắc ánh mắt nàng chạm đến những lời này, cả người bị mềm hoá.
Một đêm đó Đường Thu Bạch ngủ rất ngon, ở trong mộng, nàng mơ thấy các nàng thuận lợi mở rộng hạng mục xong xuôi, Cảnh Thư Vân nhìn nàng nhoẻn miệng cười, động lòng người lại tốt đẹp, hình như còn nói gì đó với nàng.
Nhưng mà tình huống hiện thực là, ngày hôm sau Đường Thu Bạch bị đồng hồ báo thức đánh thức, làm thế nào cũng không nhớ nổi trong mộng Cảnh Thư Vân đến tột cùng nói cái gì với mình, mộng đẹp chỉ là phù dung sớm nở tối tàn.
Thực nghiệm Mẫu Mù căng thẳng vẫn luôn liên tục kéo đến ngày thứ sáu mới kết thúc, buổi chiều thứ sáu, là Đường Thu Bạch và Bạch Trác Nhiên cùng nhau đích thân đến nhà ga xe lửa đón tổ lão sư bình thẩm.
Buổi tối Đường Thu Bạch cùng những lão sư đó cơm nước xong, báo cáo từng phần kết quả Mẫu Mù cho từng lão sư phụ trách, kết quả Mẫu Mù thường không phải là một giá trị cố định, mà là một phạm vi chính xác, chỉ cần đo trị giá ở trong phạm vi này thì có thể coi là đúng.
Cũng may, các số liệu trước mặc kệ lớn hơn hay là nhỏ hơn, tất cả đều ở trong khoảng phạm vi chính xác, còn lại một số liệu cuối cùng, là Đường Thu Bạch lăn lộn làm đi làm lại.
Đồng thời lão sư phụ trách số liệu này còn vừa khéo là vị lão sư lúc trước Đường Thu Bạch đặc biệt chỉ ra với Cảnh Thư Vân – Trần Tuyết.
“Lão sư, còn có một trị số cuối cùng là 5.9 ng/m3.” Đường Thu Bạch đứng ở bên cạnh bà ấy, nói.
Trần Tuyết nghe thấy lại cười hỏi, “Đường bộ trưởng, tốc độ của phòng thí nghiệm các cô thật nhanh, làm xong cả rồi à?”
“Đúng vậy, bởi vì đầy đủ nhân lực.” Đường Thu Bạch cười cười.
Trần Tuyết lại hỏi tiếp: “Cái số liệu này là các cô làm sao?”
“Đúng vậy, là chúng tôi làm.” Đường Thu Bạch nhìn bà ấy, nụ cười trên mặt không giảm.
“Ừ.”
Trần Tuyết đáp một tiếng thanh, không nói nữa, tiếp tục đi ra phía ngoài, Đường Thu Bạch đi ở phía trước bà ấy dẫn đường cũng không nói chuyện.
Lúc Đường Thu Bạch đưa bà ấy lên xe, bà ấy mới nói: “Đường bộ trưởng, Mẫu Mù của tôi quá nhiều, không nhớ rõ số liệu, tôi phải trở về nhìn xem, ngày mai nói với cô.”
“Vâng, Trần lão sư, không vội không vội, không có việc gì ngày mai cô có thể tới xem số liệu trên máy của chúng tôi.” Đường Thu Bạch cười vẫy vẫy tay.
Ý của Trần Tuyết rất rõ ràng, thái độ của bà ấy nghiêm túc cẩn thận, Đường Thu Bạch cùng Bạch Trác Nhiên đưa bọn họ về khách sạn rồi trở về công ty.
Tới công ty, Bạch Trác Nhiên trước đi tới phòng làm việc của Cảnh Thư Vân, Đường Thu Bạch thì tới phòng thí nghiệm sắp xếp công việc cụ thể cho ngày mai.
Đường Thu Bạch mới ra thang máy, liền thấy Hạ Sâm các nàng đều vây quanh ở cửa, nhìn thấy Đường Thu Bạch đều là ánh mắt sáng ngời, “Sư phụ! kết quả Mẫu Mù thế nào? Đúng cả rồi sao?”
“Ừ, trên cơ bản đều đúng rồi, ngoại trừ có một lão sư còn chưa biết, nhưng mà vấn đề không lớn.”
“Các em dọn dẹp phòng thí nghiệm xong chưa, lại xác nhận ghi chép dụng cụ mỗi người phụ trách một lần cuối cùng, tất cả số liệu Mẫu Mù đo trên máy nhất định phải lưu giữ kỹ, sau đó thì mỗi người cũng phải chuẩn bị đầy đủ hết các tài liệu bằng giấy, Hạ Sâm, em kiểm tra, buổi sáng ngày mai 8 giờ đến phòng thí nghiệm là được, xong rồi thì các em nghỉ ngơi sớm một chút đi.” Đường Thu Bạch nói.
“Vâng! Sư phụ yên tâm!” Hạ Sâm chắp hai tay lại kính lễ với Đường Thu Bạch, lại dẫn theo mọi người vào phòng thí nghiệm.
Còn Đường Thu Bạch lên lầu đi tới văn phòng của Cảnh Thư Vân, nàng gõ cửa đi vào, hai người trong văn phòng đang ngồi ở một bên sô pha tiếp khách.
“Lão bản em tới rồi.” Đường Thu Bạch nhìn về phía Cảnh Thư Vân ngồi ở chếch đối diện.
“Ừ, tới ngồi.” Cảnh Thư Vân khẽ gật đầu, chờ Đường Thu Bạch ngồi xuống rồi nói: “Nghe Trác Nghiên nói, các em không thuận lợi lắm?”
Đường Thu Bạch nghiêng nghiêng đầu, nhìn Cảnh Thư Vân cười, “Không có việc gì, vấn đề nhỏ.”
“Mấy lão sư Mẫu Mù khác đều đúng rồi, Trần lão sư kia thì em vẫn khá nắm chắc.” Nói xong Đường Thu Bạch lại bổ sung một câu, “Lão bản, yên tâm có em đây.”
Cảnh Thư Vân lại chợt cười, khóe môi khẽ nhếch, trong ánh mắt lóe lên tia sáng xán lạn, “Em làm việc, tôi chưa từng lo lắng qua.”
Cảnh Thư Vân cười lên, cả người đều rực rỡ lấp lánh, khí chất tự tin và mạnh mẽ trời sinh trong nháy mắt dâng trào ra, chảy đến bên người Đường Thu Bạch.
Ý cười trên mặt Đường Thu Bạch càng sâu, thậm chí còn có chút tự hào.
Nàng thích Cảnh Thư Vân, cũng thích một Cảnh Thư Vân cả người mang theo ánh sáng loá mắt như vậy, làm trái tim nàng rung động không thôi.
“Gần đây cực khổ cho em, tôi kêu Địch Nghiên pha cho em ly nước chanh, giải nhiệt.” Cảnh Thư Vân nói.
Đường Thu Bạch lúc này mới chú ý tới trên bàn chỉ có một ly nước chanh duy nhất, “Không cực khổ không cực khổ, vì lão bản phục vụ.”
Đường Thu Bạch ngoài miệng kêu khẩu hiệu, hai tay cũng đã bưng lên, nhẹ hút một ngụm, trong miệng lập tức bị mùi chanh thoang thoảng cùng vị chua ngọt bao vây, ngay cả đôi mắt đều thoải mái hơi híp lại, “Oa, ngon quá!”
Cảnh Thư Vân cũng không nói lời nào, chờ Đường Thu Bạch lại mở mắt ra từ nước chanh dời khỏi dường như nhớ tới gì đó, nói với cô: “Lão bản, 9 giờ sáng mai bắt đầu bình thẩm.”
Cô mới nhẹ giọng đáp: “Ừ.”
Nói xong Cảnh Thư Vân lại quay đầu nói với Bạch Trác Nhiên chi tiết cùng phụ trách hậu cần mà bộ phận hành chính cần chuẩn bị.
……
Ngày hôm sau, chưa đến 8 giờ Đường Thu Bạch đã tới công ty, bộ viên theo sau lục tục tới, mọi người thống nhất mặc đồng phục thực nghiệm màu trắng, bên phải ngực đính Logo huy hiệu của công ty.
Chờ khi Cảnh Thư Vân đi thang máy lên, cô nhìn thấy toàn bộ phòng thí nghiệm đã sắp xếp có thứ tự, nàng biết là Đường Thu Bạch đã sắp xếp tốt.
“Lão bản, chào buổi sáng.” Đường Thu Bạch vừa lúc đứng ở cạnh thang máy cười doanh doanh cùng cô chào hỏi.
“Chào buổi sáng.” Ánh mắt Cảnh Thư Vân thấp thoáng nhìn Đường Thu Bạch từ trên xuống dưới.
“Em cố ý chờ chị.” Đường Thu Bạch giải thích nói.
“Ồ? Không phải chờ lão sư bình thẩm sao?”
“Như vậy sao được, lão bản ngài là quan trọng nhất.” Đường Thu Bạch cười cười.
Cảnh Thư Vân khẽ nhướng mày không lên tiếng, Đường Thu Bạch đi theo phía sau cô, cùng cô kiểm tra phòng thí nghiệm.
9 giờ đúng hội nghị bình thẩm bắt đầu, đầu tiên là tổ trưởng phát biểu, tiếp theo là giới thiệu tổ viên, tuyên bố tinh thần, cuộc họp ban đầu rất nhanh kết thúc tiến vào bình thẩm hiện trường.
Đường Thu Bạch dẫn tổ bình thẩm tham quan sơ qua phòng thí nghiệm, tiếp theo là nàng đi theo tổ trưởng thẩm tra thủ tục văn kiện hệ thống, các lão sư khác thì tới hiện trường kiểm tra thao tác thực nghiệm tại hiện trường.
Trước đó Đường Thu Bạch đã nói qua với nhóm bộ viên, Hạ Sâm làm tổng phụ trách, không cần khẩn trương, bị rút đến thực nghiệm gì thì trực tiếp làm tại hiện trường là được.
Trần Tuyết xem một vòng phòng thí nghiệm xong, xoay người tới tìm Đường Thu Bạch, khi đó Đường Thu Bạch còn đang cùng tổ trưởng nói về hệ thống văn kiện.
“Đường bộ trưởng, có thể mở số liệu Mẫu Mù của cô ra cho tôi xem không? Trên máy.” Trần Tuyết nói.
“Được.”
Lúc Đường Thu Bạch xoay người, mới thấy không biết khi nào Cảnh Thư Vân ngồi ở vị trí chủ hội nghị đang nhìn mình, Đường Thu Bạch nhìn cô cười, quay đầu tìm Bạch Trác Nhiên ngồi ở bên cạnh Cảnh Thư Vân.
“Bạch tỷ, chị có thể giúp em kêu Hạ Sâm tới đây không?” Địch Nghiên không ở đây, Đường Thu Bạch không đi được, vậy chỉ có Bạch Trác Nhiên có thể kêu.
“Được.”
Đường Thu Bạch để cho Hạ Sâm dẫn Trần Tuyết đi kiểm tra số liệu trên từng máy, qua hơn mười phút sau hai người lại trở về, biểu tình trên mặt Trần Tuyết chuyển thành vui mừng, “Đường bộ trưởng, trình độ kỹ thuật viên phòng thí nghiệm các cô khá tốt đấy, đều là đúng.”
“Trước lúc làm việc huấn luyện một chút, hơn nữa đều là người trẻ tuổi cẩn thận có nhiệt tình, năng lực lĩnh ngộ cũng nhanh.” Đường Thu Bạch cười nói.
“Thực nghiệm một cái Mẫu Mù cuối cùng các cô làm như thế nào? Phương pháp cũ?” Trần Tuyết hỏi.
“Không có, là vừa làm vừa căn cứ trạng thái mẫu để xác định lượng thuốc được thêm vào, phương pháp truyền thống có chút cứng nhắc, lại tiêu giải không hoàn toàn, tôi căn cứ vào điều này gia tăng thêm chút lượng.” Đường Thu Bạch trầm ổn nói.
Trần Tuyết nhìn Đường Thu Bạch khẽ gật đầu, trong mắt mang theo chút tán thưởng, “Ừ, rất tốt, làm thực nghiệm linh hoạt.”
“Quy tắc nền tảng cần phải tuân thủ, nhưng phương pháp và lượng dùng, có thể nắm giữ được nguyên lý thì căn cứ vào mẫu để điều chỉnh thích hợp.” Đường Thu Bạch khẽ mỉm cười.
“Ồ, Đường bộ trưởng dạy tốt a.”
“Không có không có, là Cảnh tổng chúng tôi lãnh đạo giỏi.” Đường Thu Bạch cười tươi xòe bàn tay ra, hướng bà ấy tỏ ý chỉ Cảnh Thư Vân ngồi ở vị trí chủ tọa.
Trần Tuyết theo hướng tay Đường Thu Bạch nhìn sang, “Cảnh tổng ngưỡng mộ đại danh đã lâu, quý công ty có một nhân viên thế này, ưu thế thực lực càng làm người trong ngành theo không kịp.”
“Trần lão sư, khách khí rồi.”
Cảnh Thư Vân đứng dậy bắt tay cùng Trần Tuyết, ý cười trên khóe môi chậm rãi nở rộ, nụ cười lần này hoàn toàn khác với nụ cười khách sáo cùng Đường Thu Bạch khi lần đầu tiên gặp cô, tươi đẹp loá mắt, mơ hồ còn có chút kiêu ngạo.
Cả buổi sáng, tiến triển vẫn tương đối thuận lợi, Đường Thu Bạch đi theo tổ trưởng sửa sang lại văn kiện thể chế chất lượng, còn có tư liệu cơ bản xong xuôi, không có vấn đề gì lớn, sau đó là các lão sư chuyên gia khác phụ trách thẩm tra những tư liệu khác.
Tới buổi chiều Đường Thu Bạch vẫn ở trong phòng họp hỗ trợ thẩm tra tư liệu, bảo đảm nhóm chuyên gia đưa ra vấn đề đều có thể giải đáp kịp thời, cũng bảo đảm đầy đủ hết những tư liệu mà bọn họ yêu cầu.
Vào buổi chiều 6 giờ đúng, tổ bình thẩm mở cuộc họp cuối cùng, ở trong hội nghị Đường Thu Bạch đã quen thuộc với thể chế chất lượng cùng nắm vững nguyên tắc về mặt kỹ thuật, nhận được toàn bộ tổ chuyên gia nhất trí tán thành.
Sau cùng tổ trưởng tổ bình thẩm tuyên bố Lam Hoa thuận lợi thông qua lần mở rộng hạng mục nông sản này, toàn bộ phòng họp vang lên tiếng vỗ tay kích động, cũng là sự kích động của cả bộ phận nông sản, trả giá cho sự nỗ lực không uổng phí.
“Nhưng mà nói thật, công ty các cô vẫn là công ty đầy đủ tư liệu nhất, hoàn thành mở rộng hạng mục nhanh nhất tôi từng thấy.” Tổ trưởng gập máy tính, nói.
“Đúng thật, cũng là nhanh nhất tôi từng gặp, tuần trước tôi tới công ty kia liên tục làm đến chiều chủ nhật, ôi mệt chết.” Trần Tuyết cũng tán đồng nói.
“Chủ yếu vẫn là lão bản có nhãn quang, nhân lực đông đủ.” Đường Thu Bạch đứng ở bên cạnh Cảnh Thư Vân, nói.
Mọi người cười cười, Bạch Trác Nhiên dẫn tổ lão sư bình thẩm rời công ty, Đường Thu Bạch theo Cảnh Thư Vân đi ở phía sau.
Lúc Đường Thu Bạch quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ, trời vẫn còn sáng, rốt cuộc thuận lợi mở rộng hạng mục, để cho nàng thở phào một cái.
Phía trước bỗng nhiên truyền đến giọng nói của Cảnh Thư Vân làm Đường Thu Bạch hoàn hồn, “Đường Thu Bạch.”
“Hửm?” Đường Thu Bạch lên tiếng đáp lại, dừng lại, lại phát hiện chính mình cách cô gần trong gang tấc, chỉ cần non nửa bước liền sẽ chạm vào cô, mùi hoắc hương hòa cùng vị ngọt hoa hồng thoang thoảng quen thuộc, trong nháy mắt xâm nhập tới.
Sống mũi cao thẳng của Cảnh Thư Vân, đôi môi mỏng tô màu đỏ của lá phong khẽ nhúc nhích, “Em có muốn gì không?”