Trước đây Khổng Hi Nhan làm việc và nghỉ ngơi không ổn định, bởi vì mệt nhọc có lúc một ngày ngủ 4 tiếng là chuyện thường nhưng hai năm qua, làm việc và nghỉ ngơi ngược lại ổn định hơn, đến giờ là lên giường nghỉ ngơi. Cô mang theo con mèo trắng đặt trên giường, nghiêng đầu xoa cái bụng mềm của nó, nhớ lại vừa rồi Trì Vãn Chiếu gọi nó là gì.
“Yên Yên?”
Cô do dự kêu thử, con mèo trong lòng nhấc đầu nhìn cô, con ngươi màu xanh thẳm trong suốt cực kỳ đẹp, cô nhịn không được xoa đầu Yên Yên, nhỏ giọng gọi thêm vài tiếng:
“Yên Yên, Yên Yên.”
Con mèo trắng meo meo hai tiếng, đứng lên lắc lắc, Khổng Hi Nhan nằm thẳng, Yên Yên bước nhỏ đến trong lòng Khổng Hi Nhan, ngồi xuống, vươn cái đầu lưỡi béo mập liếm liếm móng vuốt.
Khổng Hi Nhan: …
Một cục nặng nề.
Thở muốn không nổi.
Cô ngồi dậy, đem Yên Yên đặt trên hai chân, xoa bộ lông trắng của nó.
Lông rất dày nhưng xử lý tốt, sạch sẽ như tuyết, tay sờ lên mềm mại, giống như bông vải, Khổng Hi Nhan xoa hai cái không nhịn được đem mặt vùi vào trong bộ lông trắng đó.
Thật sự rất thoải mái!
Cô thích mèo, trước khi chưa ra mắt nhà cô có nuôi một con mèo 4 5 năm, quan hệ rất tốt sau này ra mắt cô cũng không thường xuyên về nhà, ba cô muốn đem con mèo tặng cho người khác, cô không đồng ý nên mang theo bên mình nuôi.
Đó chỉ là một con mèo nông thôn, tính cách quái đản, không nghe lời, lúc nhìn người thì có loại khí thế như nhìn thiên hạ bằng nửa con mắt, fan hâm một đặt cho nó cái biệt danh Nữ vương.
Đáng tiếc Nữ vương của cô không có chết già.
Mấy tuần ba cô gặp chuyện không may, cô ở trong bệnh viện bận rộn như con quay, căn bản không có thời gian chăm sóc nó, vốn có trợ lý chăm sóc nhưng cũng bởi vì chuyện của công ty nên bỏ chạy, chờ cô trở về chỗ ở thì đã trống rỗng.
Cái gì cũng không có.
Trong điện thoại của cô còn tin nhắn của trợ lý gởi tới: Khổng tỷ, xin lỗi, Nữ vương mấy hôm trước chạy ra ngoài chơi không may bị xe tải đụng….
Khổng Hi Nhan nhắm mắt lại, hai tay dần siết chặt, Yên Yên cảm nhận được cảm xúc lên xuống của cô nó trợn mắt ngẩng đầu meo meo mấy tiếng, còn dùng đầu cọ cọ lên nắm tay của cô.
Mềm mềm chạm vào đầu ngón tay, Khổng Hi Nhan mở mắt, đối diện với đôi mắt phát quang của Yên Yên, cô cười cười, đưa tay ôm nó vào lòng, thật là vật nhỏ khiến người yêu thích.
Một người một mèo ở trên giường nghỉ ngơi, tiếng gõ cửa có tiếng tấu vang lên, Khổng Hi Nhan nhíu mày.
“Ai?”
Trì Vãn Chiếu giọng lạnh nhạt từ cửa bay tới:
“Là tôi.”
Khổng Hi Nhan thở phào, cảm giác mình có tố chất thần kinh, ở cái nhà này ngoại trừ người kia còn có thể là ai.
Cô vội xuống giường, mang dép đi mở cửa, nhìn thấy trì Vãn Chiếu ôm chăn và gối đầu đứng ở cửa.
Khổng Hi Nhan:…
Trì Vãn Chiếu ôm ôm cái chăn sắp rơi, nhìn về phía Khổng Hi Nhan:
“Phiền cô nhường đường cho.”
Khổng Hi Nhan:
“Trì tổng, đây là phòng của tôi.”
Trì Vãn Chiếu sau khi đi vào đem gối và chăn cất xong đi ra nói:
“Tôi biết, nên tôi mang theo chăn đến.”
Khổng Hi Nhan:
“Không phải, tôi nhớ kỹ trên hợp đồng viết rất rõ ràng, chúng ta không cần ngủ chung một cái giường.”
Trì Vãn Chiếu khẽ gật đầu:
“Chính xác.”
“Thế nhưng hợp đồng cô vừa ký có ghi rõ, ngoại trừ ra ngoài quay phim, những khoảng thời gian khác đều ở cùng Yên Yên.”
Đầu óc Khổng Hi Nhan có chút mông lung, có liên quan sao?
Chẳng lẽ bây giờ cô không mang theo Yên Yên ngủ chung à?
Trì Vãn Chiếu đang quậy cái gì!?
Nhìn thấy Khổng Hi Nhan vẫn còn trong trạng thái mờ mịt, Trì Vãn Chiếu ngồi trên giường, đưa tay ôm Yên Yên lên, ngón tay quát quát chóp mũi béo mập của nó.
Cô bình tĩnh mở miệng:
“Buổi tối ngủ, tôi không-thể-rời-xa-Yên-Yên.”
Khổng Hi Nhan:…
Đây không phải là trá hình của chung giường chung gối?
Trì Vãn Chiếu đang bẫy cô?
Ánh mắt của Khổng Hi Nhan hoài nghi nhìn chằm chằm người trước mặt, tuy nói người kia không phải mỹ nữ nghiêng nước nghiêng thành, thế nhưng có vài phần tư sắc, lẽ nào người kia có ý đồ với mình?
Khổng Hi Nhan không thể tiếp thu, cô suy nghĩ một chút nói:
“Trì tổng, hay là cô mang Yên Yên về phòng đi?”
Trì Vãn Chiếu khẽ cười, nhìn Khổng Hi Nhan bằng nửa con mắt:
“Khổng tiểu thư sợ tôi có ý đồ với cô à?”
Khổng Hi Nhan không có trả lời, đôi mắt sáng liếc nhìn qua một bên.
Trì Vãn Chiếu:
“Khổng tiểu thư quả thực có vài phần tư sắc nhưng tôi sẽ không đói bụng ăn quàng đâu.”
Khổng Hi Nhan có ý muốn chặn miệng của tên nào đó.
Trì Vãn Chiếu thấy người kia vẫn nhìn nơi nào đó, môi mỏng khẽ mở:
“Hay là cô cảm thấy… cô đáng yêu hơn Yên Yên?”
Khổng Hi Nhan:…
Cô không đáng yêu ở chỗ nào?
Hừ! Sao cô lại lượn quanh câu hỏi của Trì Vẫn Chiếu nữa rồi.
Khổng Hi Nhan xoay người nhìn Trì Vãn Chiếu, phòng của cô chỉ mở đèn bàn trước giường cũng không quá sáng, nhưng ánh sáng chiếu lên góc nghiêng gương mặt của Trì Vãn Chiếu một cách rõ ràng, đường cong hoàn mỹ, cô suy nghĩ suy xét rồi mở miệng:
“Trì tổng, cô dẫn Yên Yên về phòng đi.”
Mặt Trì Vãn Chiếu lạnh đi ba phần:
“Khổng tiểu thư cùng một vấn đề tôi không muốn lặp lại 2 lần, chúng ta đều theo yêu cầu của mình, bây giờ cô muốn nuốt lời?”
Khổng Hi Nhan cắn chặt răng:
“Không phải.”
Trì Vãn Chiếu:
“Lên giường.”
Khổng Hi Nhan:…
Giường rất lớn, Khổng Hi Nhan và Trì Vãn Chiếu đều nhất quyết mỗi người một bên, hai cái gối đầu, Yên Yên nằm ngang giữa hai người. Nó rõ ràng yêu thích Trì Vãn Chiếu hơn, đầu đặt trên vai Trì Vãn Chiếu, đuôi hướng về phía Khổng Hi Nhan, liên tục lắc lư, chiếc đuôi mượt mà quét từ gò má đến cổ Khổng Hi Nhan, ngứa ngứa.
Khổng Hi Nhan buồn bực không lên tiếng, nắm lấy cái đuôi lắc lư không ngừng của Yên Yên nhét xuống mông của nó, còn chưa kịp rút tay về cái đuôi của Yên Yên lại giơ lên, vừa vặn đánh lên mặt cô.
Bên tai truyền đến tiếng cười khẽ.
Trì Vãn Chiếu nằm nghiêng trên giường, nhìn hành động ngây thơ của Khổng Hi Nhan, mặt mày sắc sảo cũng trở nên dịu dàng hơn một chút, ánh mắt lơ đãng quét qua.
3 năm trước đây mặc dù Khổng Hi Nhan mới ra mắt nhưng đã leo lên vị trí tứ tiểu hoa đán, thứ nhất là do kỹ thuật diễn tốt, chỉ đóng vai chính một bộ phim điện ảnh thì ngày đầu mở bán vé đã tạo nên một đỉnh cao mới, đoạt vô số giải thưởng.
Hoàn thành một đoạn truyền kỳ.
Thứ 2 chính là giá trị nhan sắc cao.
Tần thủ nga mi, phong cơ tú cốt xinh đẹp không hề khoa trương nhưng khiến người ta không bỏ qua được.
*Tần thủ nga mi, Xảo tiếu thiến hề, Mĩ mục phán hề” 螓首蛾眉, 巧笑倩兮, 美目盼兮 (Vệ phong 衛風, Thạc nhân 碩人) Trán nàng rộng và vuông đẹp như trán cồ cộ, lông mày nhỏ và dài như râu con ngài. Con cồ cộ, vì trán nó rộng mà vuông, cho nên người nào đầu trán đẹp gọi là tần thủ 螓首. Ta quen đọc là chữ trăn.
Cứ như vậy nằm trên giường, chăn che kín mít, chỉ để lộ cái đầu, nhưng cũng có thể khiến ai cũng mơ tưởng không giới hạn.
Trì Vãn Chiếu dần thu hồi đường nhìn, tắt đèn, trong phòng nhất thời tối đen, Yên Yên nhịn không được hướng vào lòng Trì Vãn Chiếu cọ cọ, bộ dạng ngoan ngoãn nghe lời.
Khổng Hi Nhan chưa ngủ, cô ở trên giường lật qua lật lại, cuối cùng nhịn không được hỏi:
“Trì tổng, ảnh chụp khi nào cô đưa cho tôi?”
Tay Trì Vãn Chiếu đang vuốt ve hơi ngừng lại, giọng lành lạnh xé toạt bóng tối:
“Còn chưa tới lúc.”
Khổng Hi Nhan nhịn, không nói chuyện.
Tư thế ngủ của Trì Vãn Chiếu rất tốt, hầu như không có thay đổi vị trí, Yên Yên rúc vào cạnh cánh tay của cô, tiếng hô hấp một người một mèo đều đặn.
Chỉ có Khổng Hi Nhan mở mắt đếm sao.
Bên cạnh có thêm người, dù thế nào cô cũng không ngủ được, mãi cho đến khi trời tờ mờ sáng, cô mới chợp mắt chút chút.
Trong lúc cô ngủ chuông báo vang lên, Trì Vãn Chiếu thức dậy nhanh tay tắt báo thức, nghiêng đầu nhìn Khổng Hi Nhan, đôi mắt không có chút buồn ngủ nào.
Yên Yên bị cô đánh thức nên bừng tỉnh, meo meo vài tiếng rồi đứng lên duỗi người, Trì Vãn Chiếu ôm lấy nó, nhẹ tay nhẹ chân ra khỏi phòng.
Ngoại trừ bữa trưa ở công ty ăn đồ bên ngoài còn lại 2 bữa cô đều tự mình làm, có thể bởi vì quanh năm ở nước ngoài, cô ăn không quen đồ ăn nước ngoài, mới có thói quen tự mình làm cơm.
Trì Vãn Chiếu đập trứng chiên ốp la, bưng sữa tươi đi tới trước bàn ăn, Yên Yên đang ngồi chồm hổm canh giữ khay đựng đồ ăn bên cạnh của mình, nó meo meo vài tiếng, cô nhìn chằm chằm Yên Yên:
“Không được, mi phải giảm cân.”
Yên Yên dường như nghe hiểu lời Trì Vãn Chiếu, nhích tới bên chân của Trì Vãn Chiếu, cắn góc quần bộ đồ ngủ của cô, dùng cơ thể cọ tới cọ lui.
Đây là cách nó làm nũng, trăm thử trăm linh.
Quả nhiên Trì Vãn Chiếu thở dài, ôm lấy nó đi tới ngăn kéo lấy thức ăn cho mèo.
Yên Yên hưng phấn vây lấy Trì Vãn Chiếu, lượn quanh, meo meo meo liên tục kêu, Trì Vãn Chiếu nhìn vào phòng nói:
“Kêu nữa sẽ không có ăn đâu.”
Yên Yên:
“Meo meo…”
Ăn sáng xong, đúng lúc này Chu Sinh tới cửa nhà, nhìn thấy Trì Vãn Chiếu đã mặc đồ công sở màu vàng nhạt đi ra, vẻ mặt nghiêm nghị, hắn vội vàng mở cửa xe, cung kính gọi:
“Trì tổng.”
Trì Vãn Chiếu khẽ gật đầu, lên xe, Chu Sinh cũng theo cô lên xe, nhìn qua vành đen dưới mí mắt của Trì Vãn Chiếu hỏi:
“Trì tổng tối qua không nghỉ ngơi tốt sao?”
“Tàm tạm.”
Giọng lạnh lùng, thái độ từ chối người ngoài ngàn dặm, Chu Sinh đã sớm tập thành thói quen, hắn mở máy tính bảng, báo cáo lịch trình với Trì Vãn Chiếu:
“Trì tổng 9 giờ cùng Vệ tổng của Hâm Huy ký hợp đồng, 10 giờ rưỡi có cuộc họp, tài liệu ở chỗ Mễ Lâm, buổi chiều…”
Trì Vãn Chiếu từ đầu đến cuối đều im lặng nghe hắn nói, mãi cho đến khi hắn nói xong lịch trình, cô mới mở miệng hỏi:
“Ngụy Diễm có phải sắp về nước?”
Chu Sinh nhìn nhìn máy tính:
“Đúng vậy, bay chuyến sáng sớm hôm nay.”
Bây giờ Ngụy Diễm cũng là người Cảnh Yên nâng đỡ, từ sau khi chuyện 3 năm trước xảy ra vẫn luôn không giận không hờn, bỗng dưng hai năm trước được tới Cảnh Yên, Cảnh Yên cho hắn tài nguyên, lúc này hắn như cá muối lật mình*, dần dần trở nên nổi tiếng.
*Hàm ngư phiên thân (咸鱼翻身): cá muối lật mình | cá muối tức đã chết rồi thì không thể lật mình -> hình dung: ở tình thế xấu chuyển thành tốt đẹp. (phần lớn dùng có ý trêu chọc, châm trích)
Nghe đồn, hắn đã được đề cử ở 3 hạng mục giải thưởng lớn, danh tiếng không thể xem thường.
Nghe lão bản nhà mình nhắc tới hắn, Chu Sinh nhỏ giọng hỏi:
“Trì tổng, có cần để cho Ngụy Diễm trở về công ty một chuyến không?”
Đôi mắt Trì Vãn Chiếu nheo lại, môi mỏng khẽ mở:
“Không vội, trước hết để cho hắn nghỉ ngơi đi.”
Chu Sinh cúi đầu:
“Vâng.”
Rất nhanh hai người tới công ty, Trì Vãn Chiếu ngồi trên ghế, Chu Sinh mở tivi, nhìn nam nhân trong tivi bị fan vây kín nửa bước cũng khó di chuyển, fan còn giơ banner Em yêu Ngụy Diễm!!!, Ngụy Diễm cưới em đi!!!, Ngụy Diễm tốt nhất trên thế giới này!
Đủ lại banner, sân bay ầm ĩ, phóng viên cũng nắm chặt thời gian hỏi:
“Ngụy tiên sinh, nghe nói tiếp theo ngài có tham gia diễn Ánh bình minh đúng không?”
“Ngụy tiên sinh, nghe nói ngài ở nước ngoài thân thể không khỏe?”
“Ngụy tiên sinh…”
Liến tiếp các câu hỏi, Ngụy Diễm từ đầu đến cuối đều mang theo nụ cười nhàn nhạt, không mở kim khẩu, vệ sĩ bên cạnh giúp hắn cản phóng viên và fan.
Trong bầu không khí ầm ĩ đó, một phóng viên tới gần Ngụy Diễm bỗng dưng hỏi:
“Ngụy tiên sinh, ngài có biết tin Khổng tiểu thư đã quay lại lần nữa không? Điều này có ảnh hưởng gì đến ngài không?”
Thân ảnh Ngụy Diễm nghiêng ngả, sân bay vốn ầm ĩ trong nháy mắt yên lặng không ít, banner của fan càng giơ cao hơn, mọi người nhất trí chờ Ngụy Diễm trả lời.
Trợ lý ở bên cạnh hắn nói với phóng viên:
“Xin lỗi, chuyện này…”
Ngụy Diễm kéo trợ lý, thở dài nói:
“Tôi chỉ muốn nói, chuyện trước đây thật sự xin lỗi, sau này chúng tôi đều không liên quan gì.”
Trợ lý buồn bực giậm chân, phóng viên còn muốn đặt câu hỏi, fan lại kêu gào.
“Diễm Diễm cố gắng lên!!!”
“Diễm Diễm đừng khó chịu! Anh còn có tụi em!”
Ngụy Diễm miễn cưỡng cười cười, bị trợ lý hối lên xe, Trì Vãn Chiếu nghiêng đầu nhìn về phía cửa sổ sát mặt đất bên cạnh, đưa tay tắt tivi.
Chu Sinh đứng sau lưng Trì Vãn Chiếu:
“Trì tổng, toàn bộ ảnh chụp đã lấy được, cần giao cho phu nhân không?”
Trì Vãn Chiếu lắc đầu:
“Không cần, để lên bàn của tôi.”
Chu Sinh móc một phong thư nhỏ trong ngực ra, đặt lên bàn làm việc của Trì Vãn Chiếu, hắn có chút xoắn xuýt, mở miệng:
“Phu nhân bên kia…”
Trì Vãn Chiều nhìn dưới lầu người đến người đi, cô nghiêm mặt, đuôi mày càng có vẻ sắc bén, đôi mắt toát ra vài phần âm trầm lạnh lẽo.
Một lúc sau, cô mới mở miệng:
“Chu Sinh à, đứng yên một chút lực đánh người mới có thể mạnh hơn, càng chuẩn thì sẽ không bởi vì vậy mà thân mình nghiêng ngã.”
Chu Sinh cúi đầu:
“Tôi đã hiểu.”
——————————————
Ps. Trì tổng muốn lên giường không thiếu cớ :v Khổng tỷ mời tiếp chiêu 🙂
Khổng Hi Nhan tỉnh dậy khỏi giấc mơ, đã hơn mười giờ, nàng mờ mịt nhìn quanh bốn phía, sau đó cúi đầu nhìn ga giường cùng chăn, cuối cùng nhìn thấy Yên Yên đang chơi đùa một mình trong phòng.
Suýt thì nàng quên mình đang ở đâu.
Yên Yên thấy nàng tỉnh rồi liền nhảy một cái từ trên sàn lên giường, bước vào giữa hai chân nàng, ngẩng hai con mắt màu xanh lam chăm chú nhìn Khổng Hi Nhan, liên tục kêu meo meo.
Khổng Hi Nhan ôm lấy nó, chống cái trán hỏi: “Sao vậy? Em đói bụng à?”
Yên Yên nghiêng đầu, liếm liếm hổ khẩu của nàng, đầu lưỡi liếm lên xuống làm nàng ngứa ngứa, Khổng Hi Nhan cười khẽ buông nó ra.
(1) hổ khẩu: kẽ tay giữa ngón cái và ngón trỏ
Nàng xuống giường đi vào phòng tắm rửa mặt xong đi xuống tầng dưới, Yên Yên trước sau đều đi bên cạnh nàng, xuống nhà xong nó cắn nàng ống quần, đứng tại khay thức ăn.
Khổng Hi Nhan:…
Con mèo này thành tinh rồi.
Nhìn cặp mắt đầy hy vọng kia, Khổng Hi Nhan không trách tội được, tối qua cũng quên hỏi Trì Vãn Chiếu thức ăn mèo ở đâu, giờ muốn cho ăn cũng không biết tìm chỗ nào, Khổng Hi Nhan có chút nhụt chí, nàng cầm điện thoại trên bàn lên, tầm mắt nhìn thấy một tờ giấy đặt trên khay trà.
Một tờ giấy nhớ nho nhỏ.
Vừa rồi nàng không chú ý đến nó.
Trên giấy viết: Đừng cho Yên Yên ăn gì, nó cần giảm cân, Khổng tiểu thư có thể đưa nó ra ngoài đi dạo càng tốt.
Yên Yên đúng lúc cọ ống quần nàng làm nũng, meo meo mấy tiếng làm lòng người nhũn lại, Khổng Hi Nhan cuối cùng cũng biết vì sao Trì Vãn Chiếu cần người khác chăm sóc nó.
Chính vì bản thân cô không thể nghiêm khắc với nó được.
Một con vật nhỏ đáng yêu như vậy, chỉ việc nhìn nàng chăm chú như kia cũng đã khiến nàng muốn ôm chặt nó vào lòng nâng niu chứ đừng nói đến việc nó kêu đáng thương thế này.
Nhưng còn việc giảm cân…Khổng Hi Nhan cúi đầu nhìn Yên Yên, có chút khó khăn nha.
Yên Yên nhảy nhót tưng bừng đều không được đáp lại, cuối cùng không cam lòng co lại thành một quả cầu tuyết trên ghế sofa, Khổng Hi Nhan không đành lòng, khẽ cắn răng nghiêng đầu không nhìn nó nữa.
Nàng mở điện thoại di động, nhìn thấy WeChat mấy cái tin nhắn mới nhất, có hai tin là Đồng Duyệt gửi, còn lại đều là của Tiêu Thừa.
Đồng Duyệt nhắn đến là lịch trình cùng cách thức liên lạc với trợ lý mới của nàng.
Mà Tiêu Thừa.
Đơn giản là mấy tin nhắn tán gẫu.
Hơn mười giờ tối qua hắn gửi một tin: [Khổng tỷ, ngủ ngon.]
Sáng sớm hôm nay lại gửi đến hai tin nữa:
[Khổng tỷ, chị xem Weibo sao? Đừng để ý, hai ngày nữa liền hết rồi.]
[Khổng tỷ, có muốn ra ngoài đi chơi chút không?]
Khổng Hi Nhan nghĩ một chút trả lời.
[Xin lỗi, di dộng để im lặng, tôi còn có ít việc riêng, cậu đi chơi vui vẻ.]
Tiêu Thừa rất nhanh đã nhắn lại: [Khổng tỷ đừng nghĩ quá nhiều, mai gặp nhé.]
Ngày mai muốn chụp poster, Tiêu Thừa cũng phải đi.
Khổng Hi Nhan trả lời: [Mai gặp]
Câu chuyện kết thúc, ngón tay Khổng Hi Nhan tại tin nhắn hắn gửi tới bên trên.
Weibo?
Weibo này là có chuyện gì?
Nàng mở Weibo ra, nhìn thấy đề tài hot search có #Ngụy Diễm về nước, #Minh tinh cũng làm chuyện này, #Hóng chuyện bát quái các loại, chỉ là không có tên nàng, nhưng lướt xuống một chút thì thấy tên nàng.
Hiện tại đúng là điểm nóng rồi.
#Người bị phong sát một lần nữa xuất đạo? Tham gia diễn Phá kén
#Ngụy Diễm cùng tình cũ hội ngộ tại Cảnh Yên
Nàng nhấn vào đề tài, nhìn thấy antifan công kích không ít.
– – Đừng có phá hủy Phá kén, cảm ơn. Mới ba năm, quả nhiên đem chuyện đã làm quên đến không còn gì, sao, chuẩn bị thủy quân tẩy trắng kỹ lắm rồi à?
– – Hiện tại mắng Khổng Hi Nhan là tiểu tam còn có người bênh à?
– – Tẩy chay Khổng Hi Nhan, đồ không biết xấu hổ! Làm hại nam thần cùng nữ thần nhà tôi chia tay, liền ở đây mắng chết cô đi.
– – Thủy quân đến rồi! Đến một tên đánh một tên, đến hai tên đánh hai tên! Tự mình làm ra chuyện xấu như vậy còn không ngại mà dám xuất đạo lần nữa à?
– – Phá kén không chứa người xấu xa như vậy, cảm ơn.
– – Tiểu tam tỷ tỷ, cô không xấu hổ à @KhổngHiNhan @KhổngHiNhanHậuViệnHội @KhổngHiNhanBlog @KhổngHiNhanTieba
Không một người trả lời.
Khổng Hi Nhan bấm vào những tài khoản được tag, số lượng người theo dõi tài khoản Weibo đã sớm bị lãng quên của nàng là số 0, chẳng còn gì cả, bên Hậu Viện Hội thì còn mấy trăm ngàn fans, số người theo dõi Blog nhiều hơn chút.
Những cái này đều là người quen thuộc, từng trước đây mỗi lần mình đăng Weibo bọn họ đều như tranh cướp vào trước bình luận vui vẻ bao nhiêu. Bài đăng trên Blog gần nhất lại chính là từ ba năm trước, ghi rằng: “Coi như tôi yêu sai người rồi.”
Nàng im lặng một lúc, đặt điện thoại di động xuống.
Yên Yên đã đi vài vòng quanh nhà, xác định không tìm được thức ăn mới lại trở lại bên chân Khổng Hi Nhan, cắn ống quần nàng.
Đối với Trì Vãn Chiếu thì là trăm lần thử trăm lần thành công.
Nhưng đối với Khổng Hi Nhan chính là không có tác dụng.
Nó không cam lòng dùng đầu cọ mắt cá chân nàng, liếm mu bàn chân nàng, Khổng Hi Nhan đưa tay bế nó lên, chọt chọt cái mũi nhỏ của nó rồi nói: “Chúng ta đúng là đồng bệnh tương liên đây.”(2) đồng bệnh tương liên: người cùng cảnh ngộ bất hạnh thì thương xót giúp đỡ lẫn nhau.
Trong phòng khách, một người một mèo đồng bệnh tương liên chơi chán, Khổng Hi Nhan lặng lẽ bế nó lên phòng trên tầng.
Buổi trưa.
Tối qua nàng vốn là không ăn gì mấy, sáng nay cũng không dậy ăn sáng, hiện tại bụng trống trơn, nàng định ăn nhanh một bán mì, liên tục nhìn về phía cửa phòng trên tầng, thấy không có động tĩnh gì mới bắt đầu ăn.
Chưa ăn đến hai miếng đã nhìn thấy Yên Yên nhảy lên bàn ăn, ngồi ở phía trước bát mì, liếm liếm nước.
Khổng Hi Nhan:…
Kế hoạch giảm cân bước một – Thất bại.
Sau khi ăn xong, Khổng Hi Nhan muốn đem Yên Yên ra ngoài đi dạo, thế mà vừa ra khỏi cửa nhà, Yên Yên liền nằm lì trên đất, kiểu gì cũng không chịu di chuyển, dù Khổng Hi Nhan uy hiếp cỡ nào cũng vô dụng, nàng thậm chí còn quyết tâm tàn nhẫn kéo cái dây buộc cổ nó.
Yên Yên chẳng khác gì một con cá muối bị kéo lê trên đất.
Khổng Hi Nhan tức giận: “Em còn như vậy, trưa mai chị cũng không cho em ăn.”
Vừa dứt câu, Yên Yên đang nằm ngửa bụng trên đất loáng cái đứng dậy, chậm rãi đi tới bên cạnh Khổng Hi Nhan, đi qua nàng, bước dọc theo bồn hoa, thỉnh thoảng còn quay đầu lại nhìn nàng.
Giống như đang giục nàng đi mau lên.
Khổng Hi Nhan:…
Làm sao bây giờ, càng ngày nàng càng thấy con mèo này giống yêu tinh!
Một người một mèo dọc theo bồn hoa đi dạo hai vòng, Khổng Hi Nhan lại mang theo nó đi chơi ngoài công viên xong mới quay về biệt thự, thời tiết không nóng lắm nhưng đi như vậy vẫn chảy không ít mồ hôi, Khổng Hi Nhan ôm Yên Yên đến trong phòng tắm rửa ráy qua, vừa xong liền nhận được cuộc gọi từ Đồng Duyệt.
Đồng Duyệt ở phía bên kia đầu dây thẳng thắn ngữ khí: “Xem Weibo chưa?”
Khổng Hi Nhan chần chờ đáp: “Em xem rồi.”
Đồng Duyệt đang đánh văn bản, tiếng bàn phím lạch cạch truyền đến, cô nói: “Đừng xem, cũng đừng trả lời cái gì, coi như không có chuyện gì xảy ra cả, chuyện trên Weibo bọn chị đang xử lý. Ngày mai, chị để Tiểu Thu đón em đi chụp poster, em chỉ cần duy trì trạng thái tốt nhất là được.”
Khổng Hi Nhan nghe cô nói liên thanh, nàng đột ngột hỏi: “Đồng tỷ, chị tin tưởng những gì trên mạng kia không?”
Đồng Duyệt đang gõ thì dừng lại, yên lặng hai giây, trả lời như không có chuyện gì xảy ra cả: “Chị chỉ tin lời em nói.”
“So với tin tưởng người ngoài, chị tình nguyện tin tưởng nghệ sĩ của chị.”
Tay Khổng Hi Nhan nắm chặt điện thoại: “Cảm ơn Đồng tỷ.”
Cúp máy, nàng nửa nằm nửa ngồi trên ghế sofa, ba năm, sự kiện lúc trước đã trôi qua được ba năm, Đồng Duyệt vẫn là người đầu tiên nói với nàng “chị chỉ tin lời em nói.”
Tâm tình trong lòng khó tả, Khổng Hi Nhan mím môi nghiêng đầu nhìn về hướng khác, Yên Yên vừa tắm xong bước đến bên người nàng, ngồi xuống trên bụng nàng.
Sau năm phút.
Khổng Hi Nhan ôm lấy Yên Yên: “Em thật sự phải giảm cân đó.”
Yên Yên: Méooo
– ————————–
Yên Yên siêu cấp đáng yêu:))))