Xuyên Thành Niên Đại Văn Cô Em Chồng

Chương 50: 50: Chương 45



Editor: Băng Tâm
“Tốt rồi, đã mang giày vào, em xuống dưới đi.” Lệ Ngự cảm thấy sự kiên nhẫn của anh với Đường Miên là vô hạn.
Nếu mà đám cẩu độc thân bộ đội kia nhìn thấy anh cúi người mang giày cho một cô gái sẽ cười nức nẻ tới sáng mai.

Đừng nói là đám cẩu độc thân ở bộ đội, ngay cả nhóm tiểu tử Tô Vệ Quốc nhìn thấy cũng phải há hốc mồm, nói cái gì mà xem người ta là em gái, cậu sẽ đối xử như vậy với em gái sao? Tục ngữ nói nam nữ bảy tuổi đã khác biệt, cho dù là anh em ruột thịt cũng phải giữ khoảng cách.
Đừng nói cái gì mà anh em ruột không cần phải khách khí xa cách như vậy, mặc kệ là quan hệ thế nào cũng cần phải giữ khoảng cách, đây là mấu chốt cơ bản của đạo làm người.

Nếu không làm được thì phải thẹn với lương tâm, cũng khó đảm bảo người khác sẽ không đàm tiếu, không ai có thể đảm bảo bảo rằng mọi người đều có suy nghĩ thuần khiết, cho nên duy trì khoảng cách là điều nhất thiết phải làm.
Đường Miên ngủ một giấc trong đầu ba phần thanh tỉnh đều đã bỏ nhà ra đi, cô nhìn người đàn ông tuấn tú trước mặt, ánh mắt quyến luyến chậm rãi hạ xuống nhìn yết hầu của người đàn ông, tựa hồ khá tò mò, Đường Miên vươn tay đến chạm vào người anh.
Lệ Ngự đã bắt lấy cổ tay Đường Miên trước khi cô chạm vào người anh, Lệ Ngự nghiêm mặt nhíu mày nhưng đâu đó lại mang theo vài phần sủng nịnh mà anh chưa phát hiện ra, giọng nói trầm ấm vang lên: “Ngoan, nghe lời, trở về ngủ.”
Đường Miên chớp mắt, gương mặt bỗng dưng lộ ra một nụ cười, ngây ngốc nói: “Không, không nghe lời.”
Khương Yên đứng phía sau xem không nổi nữa, vội vàng tiến lên hai bước, nhìn người đàn ông sau đó lại nhìn sang Đường Miên đang say, dịu dàng nói: “Miên Miên, cậu mau đi xuống, chúng ta về túc xá ngủ, ngày mai còn phải đi học nữa.”
Đường Miên nghe Khương Yên nói rút bàn tay bị Lệ Ngự bắt lấy về, hơi giật mình nhìn Khương Yên một hồi lâu, sau đó cười hì hì nói: “Được, cậu bế tớ đi.”
Khương Yên biểu tình là cái dạng này:???
Bế…… bế cô?!
Khương Yên nhìn mình tay nhỏ chân nhỏ, tâm tắc, Đường Miên Không phải đang muốn làm cô khó xử chứ?
Bất luận là chiều cao hay dáng người cô đều không thể so với Đường Miên, muốn một cô gái cao 1m59 như cô bế một cô gái cao hơn 1m65 lên lầu 4…… Đừng nói giỡn!
Đường Miên say đến ngốc thấy Khương Yên không có động tác, cười hắc hắc nhào về phía Khương Yên, cả người đâm sầm vào người Khương Yên khiến cô phải lùi về sau hai bước trước mắt thấy cả hai sắp ngã xuống mặt đất.

Lệ Ngự bên cạnh lanh tay lẹ mắt đỡ lấy thân thể nhỏ bé của Đường Miên, một cái tay khác nắm lấy cánh tay Khương Yên, giải trừ vận mệnh sắp phải hôn đất mẹ của cô.
Đường Miên một lần nữa trở lại trong lòng ngực Lệ Ngự, ngửi được mùi hương nam tính quen thuộc, Đường Miên làm nũng mà cọ cọ, giơ tay ôm lấy cổ anh.
Lệ Ngự thấy Khương Yên đã giữ được thăng bằng lập tức buông tay, không một giây chần chừ.
Khương Yên ổn định được thân thể, nhìn kẻ gây họa đang trong vòng tay người đàn ông khuôn mặt thanh tú lộ ra vẻ kinh ngạc.
Hóa ra khi Đường Miên uống say là cái dạng này, giống như một tiểu yêu tinh dính người, thích làm nũng, còn muốn được bế lên, Khương Yên tỏ vẻ bản thân đã bất lực.
Hơn nữa Khương Yên cảm thấy người đàn ông này quá mức tiêu chuẩn kép.

Đều bị té giống nhau một người ôm vào lòng, một người nắm lấy cánh tay, đây là ghét bỏ cô sao? Hơn nữa cô vừa đứng vững thì người đàn ông này liền buông ra, còn con nhóc đang làm nũng trong lòng anh thì sao?
Này mẹ nó chuyện này là thế nào?
Lệ Ngự lúc này cũng rất bất đắc dĩ, đặc biệt là khi cô gái nhỏ đang cọ đầu vào cổ anh, bàn tay ôm cô của Lệ Ngự có chút cứng đờ, cô gái nhỏ cả người mềm như bông nằm gọn trong lòng anh, khuôn mặt nhỏ nhắn kia dường như sắp dán vào cổ anh, từng đợt hơi thở ấm áp phả vào cổ anh, khiến cổ Lệ Ngự có cảm giác nóng bỏng.
Lệ Ngự ngửi được một mùi hương thơm nhàn nhạt, mùi hương đó khiến anh thấy không được tự nhiên.
Lệ Ngự hít sâu một hơi, lay lay cô gái nhỏ trong lòng, khàn giọng nói: “Đường Miên, em mau đứng lên.”
“Đứng, đứng không vững.” Đường Miên mềm mại đáp lời, cả người cô đều nằm trong vòng tay anh.
Thấy một màn này Khương Yên tỏ vẻ không nhìn nổi nữa, đặc biệt là hai người này đã vô tình thu hút sự chú ý của các sinh viên ở ký tú xá, Khương Yên xoa xoa giữa mày, chỉ có thể đến chào hỏi quản lý ký túc xá, nói rõ tình huống hiện tại.

Dì quản lý sao có thể tùy tiện để một người đàn ông vào ký túc xá nữ? Nghe Khương Yên nói xong lập tức tới đây, thấy cô gái kia say khướt nằm gọn trong vòng tay của người đàn ông biết cô đã quá say.
Lúc Khương Yên cho rằng dì quản lý sẽ đồng ý cho Lệ Ngự đưa người lên, đập vào mắt cô lại là hình ảnh dì quản lý đi thẳng đến trước mặt Lệ Ngự duỗi tay ra ôm lấy Đường Miên, không một chút cố sức bế cô lên.
Khương Yên sợ ngây người, nhất là khi thấy dì quản lý bế Đường Miên kiểu côn chúa, quả thực cảm thấy mình thật cặn bã, dì quản lý nào giống như Khương Yên nghĩ người ta là thâm tàng bất lộ.
Lợi hại, chậc chậc chậc, lợi hại chết mất!
Kinh đại có khác, ngay cả dì quản lý ký túc xá thôi cũng là một nhân vật thâm tàng bất lộ, không biết chừng chú lao công ngày mai gặp lại là một cao nhân ẩn dật.
Lệ Ngự thấy dì quản lý bế người lên cũng sửng sốt, trong lòng ngực đột nhiên trống trải khiến Lệ Ngự cảm thấy có chút mất mát, nhìn dì quản lý bế người rời đi Lệ Ngự quay sang nói với Khương Yên vài câu, ý đại khái là nhờ Khương Yên chăm sóc tốt cho Đường Miên đang say.
Khương Yên gật gật đầu, sau đó đuổi theo dì quản lý ký túc xá.
Lệ Ngự trở lại xe, sau đó lái xe rời đi.
Đường Miên uống say thật là không nói đạo lý, là không thể nói lý, bá đạo hơn nữa còn kiều khí.
Ngày hôm sau, Đường Miên tỉnh lại cảm thấy trên giường mình có nhiều thêm một người.
Mở to mắt nhìn sang người bên cạnh, thấy gương mặt quen thuộc của Khương Yên mới thở dài nhẹ nhõm, còn tốt, không phải uống say làm loạn.
Ký ức tối hôm qua của Đường Miên ký ức cơ hồ dừng lại ở cảnh gặp được Lệ Ngự, phía sau giống như cuốn phim đứt đoạn mất hết, cho tới bây giờ đầu Đường Miên còn ẩn ẩn đau.
Lại lần nữa nhìn Khương Yên nằm trên giường của mình, Đường Miên vỗ mặt, sau đó duỗi tay lay Khương Yên đang ngủ bên cạnh.
Trong lúc ngủ mơ Khương Yên bị đẩy cũng không có tỉnh, mà mơ mơ màng màng nói: “Đường Miên, xin cậu đó, tha cho tớ đi, tớ thật sự rất mệt, cậu cho tớ ngủ một lát nha.”
Đường Miên nhìn bộ dạng tàn tạ của Khương Yên, nháy mắt hiểu tối qua mình chắc là đã làm loạn, có chút ấy náy.
Vì tỏ vẻ xin lỗi, Đường Miên hào phóng để cho Khương Yên tiếp tục ngủ trên giường mình, còn cô sau khi đánh răng rửa mặt đi xuống căn tin mua ba phần đồ ăn sáng.
Trên giường Khương Yên ngửi được mùi đồ ăn trong lòng giãy dụa một lúc vẫn là ngồi dậy, rửa mặt xong liền cùng Đường Miên và Nam Chanh ăn sáng.
Đường Miên thấy Khương Yên đã tỉnh, cuối cùng có thể hỏi chuyện đã xảy ra tối hôm qua.
“Tại sao tối hôm qua cậu lại ngủ trên giường của tớ?”
Đường Miên vừa mở miệng liền thu được ánh mắt ai oán của Khương Yên, Khương Yên sâu kín nói: “Miên Miên, cậu cảm thấy vì sao tớ phải ngủ trên giường của cậu hả? Tớ thật sự rất bội phục cậu, không ngờ khi say cậu lại là người như vậy.

Tối hôm qua chiến hữu của anh trai cậu đưa cậu về, sau đó cậu bắt tớ bế cậu xuống xe! Đường Miên, cậu cảm thấy một cô gái chân yếu tay mềm như tớ có thể bế được cậu sao? Cuối cùng dì quản lý phải bế cậu về phòng, trở về rồi cậu còn quậy tớ một trận, dốc hết sức bức tớ, chốc lát đòi uống nước, chốc lát lại muốn rửa mặt, tớ vất vả hầu hạ cậu đến nửa đêm buồn ngủ gần chết còn không thể về giường ngủ.

Đường Miên, cậu lúc uống say chính là ma quỷ! Cầu xin cậu, đừng bao giờ uống rượi nữa, rất đáng sợ.”
Đường Miên nghe Khương Yên tường thuật mọi chuyện vẻ mặt mộng bức quay sang nhìn Nam Chanh, nhận được ánh mắt khẳng định của Năm Chanh, Đường Miên cũng sợ hãi.
Tôi đi, cô uống say là dạng này sao?
Không không không, cô hoàn toàn không nhớ rõ.
Người tối hôm qua chắc chắn không phải là cô.
Đường Miên ăn sáng dưới ánh nhìn u uất của Khương Yên, Đường Miên cảm thấy ăn xong bữa này cô sẽ bị khó tiêu.
Truyện chỉ đăng duy nhất và cập nhật nhanh nhất tại wattpad nguyenngocbangtam95 những nơi khác là reup chưa qua xin phép.
Bên kia, Lệ gia.
Trong một căn phòng trên lầu hai, Lệ Ngự đen mặt đứng tắm dưới vòi sen, từng giọt chảy xuống tạo thành bọt nước, nghĩ đến tối cảnh trong mơ tối qua sắc mặt Lệ Ngự càng thêm u ám, mặc quần áo rồi ra khỏi phòng.
Trong phòng, trên giá đỡ của phòng tắm có chiếc khăn, phản ánh giấc mơ không thể miêu tả tối qua của Lệ Ngự.

Lệ Ngự xuống lầu một, Lận Thư Nhiên nhìn thấy Lệ Ngự sắc mặt u ám, trong lòng cảm thấy hiếm lạ.
Chuyện khiến cho đồng chí Lận Thư Nhiên hiếm lạ là Lệ Ngự hôm nay ngủ nướng, điều này không thích hợp.
Tốt đi, tuy rằng 8 giờ thức không tính là trễ, nhưng đối với Lệ Ngự từ lúc mười lăm tuổi đã mặc gió, mặc mưa 6 giờ rời giường đi ra ngoài rèn luyện một tiếng rưỡi, chưa từng có tiền lệ ngủ đến tận 8 giờ, đồng chí Lận Thư Nhiên khẳng định, hôm nay Lệ Ngự không bình thường.
Lệ Ngự dưới ánh nhìn chăm chú nóng rực của mẹ bất động thanh sắc ăn bữa sáng, vài phút lúc sau, Lệ Ngự cảm thấy hôm nay tâm tình thật nóng nảy, đặc biệt là lúc nghĩ đến giấc mộng tối qua, Lệ Ngự cảm thấy không chỉ có mỗi tâm là nóng nảy.
Đồng chí Lận Thư Nhiên phát hiện biểu tình này của Lệ Ngự thì nhíu mày, nhịn không được hắng giọng nói hỏi: “Lệ Ngự, sao hôm nay con không đi rèn luyện?”
“Thân thể có chút không thoải mái.” Lệ Ngự trả lời.
“Chỗ nào không thoải mái? Có phải là miệng vết thương không? Mẹ đã bảo là phải ở nhà dưỡng thương cho tốt lại cứng đầu đi ra ngoài chơi, con có muốn đến bệnh viện kiểm tra không?” Lận Thư Nhiên nhíu mày, hỏi.
“Không phải miệng vết thương, có lẽ là tối qua bị cảm.” Lệ Ngự nói rồi giải quyết xong bữa sáng trong vài phút, dọn bàn xong, Lệ Ngự ngẩng đầu nhìn về phía Lận Thư Nhiên, hỏi: “Ba đâu rồi ạ?”
“Sáng sớm tinh mơ đã đi ra ngoài, con lại muốn ra ngoài?” Lận Thư Nhiên hỏi.
“Vâng, con đi tìm Tô Vệ Quốc hỏi vài chuyện, trưa nay sẽ không về ăn cơm.” Lệ Ngự nói xong còn cố ý trở về phòng mình, giặt sạch chiếc khăn ở trên giá sau đó đem phơi trên lỗ thông gió.
Sáng sớm Lệ Ngự đã tìm đến Tô Vệ Quốc vẻ mặt mờ mịt, vốn dĩ anh ta còn định chút nữa sẽ đến trường học dỗ bạn gái, nhìn Lệ Ngự lúc này đang ngồi trong phòng mình, Tô Vệ Quốc cảm thấy kế hoạch anh ta sợ là phải sửa lại.
Tối hôm qua Tô Vệ Quốc cởi trần ngủ, anh ta cũng chẳng thèm bận tâm khi Lệ Ngự ở đây, trực tiếp xốc chăn lên tìm đại một chiếc áo mặc vào, đi rửa mặt sau đó trở về lại phòng với Lệ Ngự.
Tô Vệ Quốc nhìn biểu tình kia của Lệ Ngự nhíu mày, lấy ra một điếu thuốc ném cho Lệ Ngự, mở miệng nói: “Này mới sáng sớm cậu đến nhà tôi bày ra bộ mặt sầu não đó là sao? Tới, làm một điếu thuốc, nói mau, chuyện gì hệ trọng đến mức làm cậu sáng sớm tinh mơ đã đến tìm tôi.”
Lệ Ngự giơ tay nhận lấy điếu thuốc Tô Vệ Quốc đưa đến, móc bật lửa từ trong túi áo ra chuẩn bị châm điếu thuốc lại nhớ đến tối hôm qua cô gái nhỏ nói ghét mùi thuốc, động tác châm thuốc khựng lại, hai giây sau, Lệ Ngự thu hồi bật lửa, nghịch điếu thuốc trong tay.
Tô Vệ Quốc thấy một loạt động tác này của Lệ Ngự trong lòng thấy kỳ quái, hỏi: “Sao lại không hút? Tôi nói cho cậu biết thuốc của tôi là hàng cao cấp, bình thường tôi sẽ không đem cho cậu đâu.”
“Cai thuốc.” Lệ Ngự nhàn nhạt nói hai chữ.
Phốc, Tô Vệ Quốc trừng to mắt chó…… Cai, cai thuốc?!
Tôi đi, một đêm qua đi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà anh ta không biết, tối hôm qua lúc ăn cơm Lệ Ngự còn cùng bọn họ hít mây nhả khói, vừa ngủ một giấc tỉnh dậy lại nghe anh nói muốn cai thuốc, mẹ nó như thế nào lại huyền huyễn vậy?
Không, không thích hợp!
Tô Vệ Quốc đầu óc quay cuồng đột nhiên nhảy số nhận ra vấn đề.
Tối hôm qua Lệ Ngự đưa Đường đồng học đi về, sau đó hôm nay anh nói muốn cai thuốc là sao?
Tiến triển nhanh như vậy?
Tô Vệ Quốc trộm liếc Lệ Ngự, ngập ngừng hỏi: “Lệ Ngự, cậu muốn cai thuốc là có…… liên quan đến Đường đồng học?”
Lệ Ngự trầm mặc, nhàn nhạt quét mắt liếc Tô Vệ Quốc, sau đó nhả ra từng chữ: “Liên quan cái rắm của cậu!”
“Ai ai ai, Lệ Ngự sao cậu lại ăn nói thô tục như thế? Đã nhiều năm không nghe cậu nói tục, để tôi nghĩ xem.

Ai da, từ sau khi nhập ngũ cậu đã không còn nói tục, hôm nay cậu làm sao vậy? Có chút không bình thường.”
Ánh mắt sắc bén của Lệ Ngự tia về Tô Vệ Quốc, Tô Vệ Quốc do dự một giây, ngượng ngùng cười nói: “Được, không nói chuyện này nữa, hôm nay cậu đến tìm tôi là có chuyện gì? Mới sáng sớm đã đến khẳng định là chuyện quan trọng đi?”
Lệ Ngự nghe Tô Vệ Quốc hỏi như vậy trong lòng lại nóng lên, suy nghĩ một hồi lâu mới nói: “Một người bạn của tôi gặp phải một chuyện, cậu có nhiều kinh nghiệm, muốn hỏi cậu một chút.”
“Ừm, cậu cứ nói.” Tô Vệ Quốc vừa hút thuốc vừa nói.
“Người bạn kia của tôi…… Đột nhiên mơ thấy một cô gái.”
“Khụ khụ…… Khụ khụ khụ…… Khụ khụ!” Tô Vệ Quốc đột nhiên bị sặc khói thuốc, trừng lớn mắt nhìn Lệ Ngự một hồi lâu không có đáp lại, ho khan đến cái phổi của anh ta muốn rớt ra.

Lệ Ngự đối diện nhìn Tô Vệ Quốc bằng ánh mắt quỷ dị, sắc mặt trầm xuống, hỏi: “Cậu có biểu tình đó là thế nào?”
“Khụ khụ…… Khụ khụ, cái kia, không có việc gì, chỉ là hương vị của thuốc này quá nồng nên sặc.

Ha ha, thuốc của nhãn hiệu này không tốt, mùi vị quá nặng dễ sặc, lần sau tôi sẽ không hút loại này.” Tô Vệ Quốc hô khan một hồi lâu mới ngừng, sau đó nhìn Lệ Ngự nói “Cái kia, cậu cứ nói tiếp, bạn của cậu mơ thấy một cô gái, sau đó thì sao?”
Truyện chỉ đăng duy nhất và cập nhật nhanh nhất tại wattpad nguyenngocbangtam95 những nơi khác là reup chưa qua xin phép.
Lệ Ngự cảm thấy thái độ của Tô Vệ Quốc không đúng, nhưng lại không thể nói được là không đúng chỗ nào, Lệ Ngự nội tâm nóng nảy, không thèm nghĩ nữa trực tiếp bỏ qua chuyện này, lại tiếp tục nói: “Người bạn của tôi luôn xem cô gái kia là em gái, đột nhiên mơ thấy có phải không tốt lắm không?”
“Không, không có gì không tốt.” Tô Vệ Quốc nội tâm đáng khinh cười, trên mặt lại trấn định như cũ, hỏi: “Người bạn kia của cậu mơ thấy cái gì?”
Lệ Ngự nghe Tô Vệ Quốc hỏi như vậy, nháy mắt trầm mặc.
Tô Vệ Quốc là người từng trải, vừa thấy Lệ Ngự biểu tình như thế lập tức hiểu ngay.
Nha nha nha, không thể miêu tả.
“Khụ khụ, vậy để tôi đổi câu hỏi, người bạn của cậu làm gì với người kia trong mơ? Trong mơ đã xảy ra chuyện gì?”
Lệ Ngự nhìn Tô Vệ Quốc, mở miệng: “Hai câu hỏi này của cậu khác nhau ở chỗ nào?”
Tô Vệ Quốc đối diện với ánh mắt sắc bén của Lệ Ngự nháy mắt hoàn hồn, vội vàng khắc chế độ cong của khóe môi, lại lần nữa nói: “Tôi lại đổi câu hỏi khác, người bạn kia của cậu thật sự xem người ta là em gái?”
“Ừm.” Lệ Ngự gật đầu.
“Không sao cả, có thể là do ban ngày gặp mặt nên buổi tối liền mơ thấy, không có gì kỳ quái, cậu…… bạn của cậu sau này sẽ tự hiểu rõ.” Tô Vệ Quốc nghiêm túc trả lời.
Đồng thời trong lòng Tô Vệ Quốc đã phá lên cười.
Ha ha ha, Lệ Ngự cậu mẹ nó cũng có ngày hôm nay.
Xem người ta là em gái, đến lúc có tiểu sói con nào đó nhớ thương em gái, cậu còn xem người ta là em gái được nữa không?
Lệ Ngự rời khỏi nhà Tô Vệ Quốc sắc mặt cũng không tốt lên là bao, anh luôn có cảm giác Tô Vệ Quốc đang lừa mình, nói nhiều như vậy chẳng khác nào không nói.
Tô Vệ Quốc nhìn bóng dáng Lệ Ngự rời đi từ lầu hai, rốt cuộc nhịn không nổi nữa cười hai tiếng.
Dưới lầu, Lệ Ngự đột nhiên nghe thấy tiếng cười từ trên lầu hai, nháy mắt ngẩng đầu nhìn về phía phòng Tô Vệ Quốc.
Nụ cười trên mặt Tô Vệ Quốc cứng đờ, đối diện ánh mắt Lệ Ngự, Tô Vệ Quốc lập tức điều chỉnh biểu cảm, vẫy tay với Lệ Ngự qua khe cửa sổ, nói: “Đi đi, cậu cứ để thuận theo tự nhiên, người bạn kia của cậu chưa từng quen bạn gái, ở chung với người ta nhiều một chút có thể sẽ không cảm thấy kỳ quái nữa, cậu bảo bạn của cậu…… Mời cô gái kia một bữa cơm, cùng nhau đi ra ngoài chơi, không chừng liền không thấy kỳ quái nữa.”
Tô Vệ Quốc thầm than một câu nguy hiểm thật, suýt chút nữa đã đem ba chữ “Đường đồng học” kia nói ra.
Lệ Ngự nhìn Tô Vệ Quốc vài giây, sau đó xoay người nhanh chóng rời đi.
Tô Vệ Quốc chờ Lệ Ngự hoàn toàn đi xa mới ôm bụng cười ngật ngẽo.
Tôi đi, không được, chuyện này anh phải chia sẻ với người khác, một người vui không bằng mọi người cùng vui nha.
Giữa trưa nên hẹn bọn An Ba ra ngoài ăn cơm.
Hóa ra Lệ Ngự cũng có lúc ngốc như vậy.
Giữa trưa, bọn An Ba nghe Tô Vệ Quốc nói chuyện của Lệ Ngự đều nhìn Tô Vệ Quốc với vẻ cảm thông, Tô Vệ Quốc cảm thấy không thể giải thích được.
“Như thế nào, không buồn cười sao? Lệ Ngự hóa ra lại ngốc nghếch như vậy, vì sao các cậu lại không cười?” Tô Vệ Quốc kỳ quái hỏi.
Nghe thấy câu hỏi nhớ ngẩn của Tô Vệ Quốc, rốt cuộc có người nhịn không được cười.
“Phốc ha ha……”
“Phốc, Tô Vệ Quốc, cậu lừa Lệ Ngự như vậy, cậu đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị cậu ta đánh gãy xương sườn rồi sao? Sau này Lệ Ngự biết cậu lười cậu ta, đánh gãy xương sườn sợ là còn nhẹ, không chừng còn bị đánh gãy luôn cả chân chó của cậu?”
“Ha ha ha, Vệ Quốc, nén bi thương, bọn tôi thật sự thông cảm cho cậu, ha ha ha……”
Tô Vệ Quốc tươi cười dần dần biến mất……
Anh ta, cười không nổi!
Thật sự, một chút đều cười không nổi.
Dù sao cũng là bạn nối khố, Lệ Ngự hẳn là sẽ thủ hạ lưu tình đi?
Tô Vệ Quốc nghĩ đến nắm đấm của Lệ Ngự, lúc trước chưa nhập ngũ nắm đấm của Lệ Ngự đã có tiếng là cứng rắn, hiện tại đi lính đã lâu như vậy, Tô Vệ Quốc hoài nghi cái mạng nhỏ của mình…… Muốn chơi xong rồi!

Bên này, Lệ Ngự vẫn còn rối rắm, Tô Vệ Quốc muốn anh tiếp xúc nhiều hơn với Đường Miên, nhưng anh biết phải lấy cớ gì để tiếp xúc với cô?
Truyện chỉ đăng duy nhất và cập nhật nhanh nhất tại wattpad nguyenngocbangtam95 những nơi khác là reup chưa qua xin phép.
Tối hôm qua cảnh trong mơ Lệ Ngự nhớ không rõ lắm, chỉ nhớ làn da trắng nõn mềm mại, sau đó là khuôn mặt nhỏ ngoan ngoãn của Đường Miên.
Đến nỗi vì sao sáng nay thân thể anh cảm thấy khác thường Lệ Ngự còn cho là anh bị nóng trong người.
Lệ Ngự cũng không phải khờ thật, anh có nghĩ tới phương diện kia, nhưng lại cảm thấy mình quá cầm thú.
Lệ Ngự không thể phủ nhận, anh muốn gặp cô gái nhỏ, nhưng lại không có cớ để đến tìm người.
“Đinh linh linh……”
Ngay lúc Lệ Ngự ngồi trong phòng khách vắt óc suy nghĩ nên lấy cớ gì, bỗng dưng chuông điện thoại bên cạnh vang lên.
Lệ Ngự không nghĩ nhiều, duỗi tay tiếp nhận điện thoại.
“Uy, Lệ Ngự, tôi là Đường Chiến, xin lỗi vì đã quấy rầy cậu, tôi chỉ muốn hỏi chuyện đã nhờ cậu đến Kinh đại thăm em gái tôi, con bé nói lúc nào sẽ đến, tôi biết còn xin nghỉ phép để ra ga tàu đón.”
“Đường Miên nói nghỉ Quốc Khánh sẽ đi, cậu không xin nghỉ, đến lúc đó tôi cũng phải trở về quân khu, tôi có thể đi chung với cô ấy, chuyện này cậu không cần lo lắng.” Lệ Ngự trả lời.
“Ai nha, cậu làm tôi ngại quá, nếu có cậu đi cùng thì tôi cũng an tâm rồi, em gái tôi còn nhỏ dễ bị người khác ức hiếp, nó đi cùng cậu thì tôi đỡ lo hơn nhều.

Đúng rồi, cậu gặp em gái tôi rồi phải không? Con bé có gầy lắm không? Tôi nghe nói việc học rất vất vả, nhờ cậu nhắc con bé nhớ phải nghỉ ngơi, đừng để bản thân kiệt sức, còn có, Lệ Ngự cậu hỏi thử em gái tôi ở trường học có quen bạn trai không? Tôi lo lắng con bé sẽ bị người ta lừa, em gái tôi xinh đẹp như vậy, lỡ như bị bọn người có tâm cơ bất chính lừa thì phải làm sao? Lệ Ngự, cậu còn nghe tôi nói chứ?”
“Nghe, thấy cậu lo lắng như vậy, tôi sẽ giúp cậu đi gặp cô ấy, thuận tiện mang đồ ăn đến bồi bổ cơ thể cho cô ấy, để cô ấy không bị kiệt sức, còn chuyện quen bạn trai tôi cũng sẽ để mắt giúp cậu, yên tâm đi.” Khẳng định sẽ không để cô gái nhỏ quen bạn trai.
“Vậy tốt, cậu nhớ mua đồ tốt, tốn bao nhiêu tiền đến lúc về bộ đội tôi trả lại cho cậu, phiền cậu rồi, chuyện quen bạn trai chỉ cần hỏi thăm là được, cũng không phải không cho, chỉ là phải tìm hiểu xem người đó nhân phẩm như thế nào thôi.” Đường Chiến cười hắc hắc nói.
“Không cần khách khí, chúng ta là chiến hữu, chỉ là chút ít tiền, cậu quá khách khí rồi.” Lệ Ngự trầm giọng nói.
“Tôi không thể mặt dày như vậy, anh em ruột còn phải sòng phẳng với nhau mà, chuyện này cứ quyết định vậy đi, trở về tôi sẽ trả lại tiền cho cậu, mong cậu chiếu cố em gái tôi nhiều một chút.”
“Được, không thành vấn đề, cậu cứ yên tâm.” Lệ Ngự nói.
“Tất nhiên, tôi rất yên tâm về cậu, tôi phải đi đến nhà ăn, nói cũng nhiều rồi ngắt máy được chứ?”
“Được.” Lệ Ngự nghe được lời này thì đặt microphone trong tay xuống.
Đứng dậy, lên lầu, mở tủ quần áo ra.
Mày kiếm nhíu lại, sao lại cảm thấy mình không có bộ quần áo nào đẹp vậy?!
Lệ Ngự đi nhanh xuống lầu, sau đó gọi điện đến đơn vị của Lận Thư Nhiên.
“Uy, mẹ, lần trước mẹ mua quần áo mới cho con để chỗ nào rồi?”
“Quần áo gì?”
“Sau khi xuất viện vài ngày mẹ có mua cho con một bộ quần áo mới đó.”
“Không phải con nói không thích sao? Mẹ để ở phòng mẹ, cho ba mặc con, dù sao dáng người của cả hai không khác mấy.”
“Ba béo hơn con, ông ấy sao có thể mặc vừa kích cỡ quần áo của con?”
Đồng chí Lận Thư Nhiên nghẹn họng: “……”
Biết không mặc vừa nên cất trong tủ được không?
“Mẹ định để cho ba con giảm cân, không thể lãng phí một bộ quần áo đẹp, tiết kiệm là một đức tính tốt.”
“Vâng, khá tốt, không cần bắt ba con giảm cân, con sẽ mặc bộ quần áo này.”
“Không phải con không thích trưng diện sao?”
“Đột nhiên thích, mẹ, không có việc gì con cúp máy đây, cứ như vậy đi.”
Lệ Ngự nói xong ngắt điện thoại đi đến phòng Lận Thư Nhiên, lấy bộ quần áo lần trước trong tủ.
Nửa giờ sau, Lệ Ngự mặc quần áo mới ra cửa…….


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Xuyên Thành Niên Đại Văn Cô Em Chồng

Chương 50



Suy nghĩ đó đột nhiên lóe lên khiến Đường Chiến phải đánh giá Lệ Ngự lại lần nữa, căn cứ vào nhiều năm quen biết thì Lệ Ngự thật sự là một người không tồi, dù là vẻ ngoài hay nhân phẩm đều ổn áp, tính cách trầm ổn, không gần nữ sắc, làm việc cũng rất nghiêm túc, rất tình nghĩa với bạn bè.

Nhưng mà, kia đều là đánh rắm!

Đối với Đường Chiến, Lệ Ngự muốn làm em rể anh là một ý tưởng cần phải loại bỏ.

Quá già!

Miên Miên nhà bọn họ năm nay mới thành niên, còn chưa đến mười chín tuổi, độ tuổi thanh xuân. Còn Lệ Ngự đã 28, quá chênh lệch, hơn thua tận mười tuổi đấy.

Thế nào, ông chú già Lệ Ngự dám mơ ước Miên Miên như hoa như ngọc nhà bọn họ?

Trâu già gặm cỏ non cũng không nhìn xem đối tượng, đóa hoa của Đường gia sao có thể để Lệ Ngự tùy tiện gặm đi mất?

Thân thể cao lớn của Đường Chiến trực tiếp chặn ở cửa, hoàn toàn không có chút ý định cho người vào, nhìn chằm chằm Lệ Ngự hỏi thẳng: “Lệ Ngự, cậu không phải là……”

“……” Lệ Ngự trầm mặc.

Lệ Ngự im lặng khiến Đường Chiến cảm thấy không ổn, đặc biệt là khi đối mắt với Lệ Ngự anh không khỏi mở to hai mắt nhìn.

Tôi đi, thật mẹ nó có kia ý tưởng à?

“Lệ…… Lệ Ngự, tôi, tôi nói cho cậu hay, cậu đừng tưởng rằng không nói lời nào tôi liền không biết cái dục vọng cầm thú kia của cậu!” Đường Chiến giận tím người, trộm quay đầu nhìn về phía em gái ở trong phòng, đối với đáng vẻ ngoan ngoãn đáng yêu của em gái Đường Chiến hít sâu một hơi, sau đó duỗi tay túm lấy cổ áo Lệ Ngự, trầm mặt nói: “Chúng ta ra ngoài tâm sự.”

Không đợi Lệ Ngự mở miệng Đường Chiến đóng cửa lại túm Lệ Ngự lôi ra ngoài.

Lệ Ngự khẽ cau mày, giữa phản kháng và thuận theo anh chọn vế sau, rốt cuộc Đường Chiến là anh trai của cô gái nhỏ, không thể xem thường.

Lệ Ngự nghĩ vẫn nên cho Đường Chiến chút mặt mũi, Đường Chiến kéo cổ áo của Lệ Ngự không lâu, đóng cửa lại liền buông tay.

Dù sao Lệ Ngự cũng là cấp trên của anh, khu nhà này có rất nhiều người, Đường Chiến cũng để tâm đến thể diện của Lệ Ngự.

Hai người đến một nơi tương đối hẻo lánh gần tòa nhà.

Đường Chiến trừng Lệ Ngự, lửa giận trong lòng ngực bừng lên như sắp bùng nổ.

Tôi đi, tôi xem cậu là anh em tốt, để cậu chăm sóc em gái.

Kết quả thì sao? Cậu mẹ nói muốn làm em rể tôi?!

Không ngờ cậu lại là kẻ không có tiết tháo như vậy!

Đường Chiến chỉ cần nghĩ đến lúc trước anh còn nhờ Lệ Ngự chiếu cố Đường Miên, hiện tại Lệ Ngự chiếu cố đến trong lòng, này mẹ nó liền không thể nhẫn nhịn, Đường Chiến muốn dùng một chùy đập đầu của tên chó chết này, nếu lúc trước anh biết Lệ Ngự lòng lang dạ sói sẽ không nhờ vả tên cầm thú đó chăm sóc em gái Miên Miên đáng yêu của mình.

“Lệ Ngự, cậu nói đi, cậu đừng tưởng rằng cậu không nói lời nào thì tôi sẽ buông tha cho cậu.” Đường Chiến siết chặt tay thành nắm đấm, đưa mắt nhìn chằm chằm gương mặt đẹp kia của Lệ Ngự, nghĩ xem lúc nữa nên đánh bên má trái hay má phải.

Lệ Ngự đối diện với ánh mắt tràn đầy sát khí của Đường Chiến vẫn trấn định như cũ, trầm mặc một lát mới nói: “Đường Chiến, chúng ta quen biết nhau cũng đã nhiều năm, tôi là người như thế nào cậu hiểu rõ mà, điều kiện của tôi cũng rất tốt, chẳng lẽ cậu không cảm thấy tôi với Miên Miên rất xứng đôi sao?”

Đường Chiến hoàn toàn choáng váng với độ mặt dày của Lệ Ngự, mẹ nó tiết tháo của cậu rớt đâu mất rồi?

Cái gì mà xứng đôi chứ, cậu không biết tự xem lại tuổi tác của mình à, cái gương mặt già trát đó của cậu xứng với Miên Miên ở chỗ nào hả?

“Lệ Ngự, cậu cút mẹ nó đi! Tôi mẹ nó tin tưởng cậu nên mới giao em gái cho cậu chăm sóc, kết quả thì sao? Tôi xem cậu là anh em tốt, cậu mẹ nó muốn làm em rể của tôi? Lệ Ngự, tôi nói rõ với cậu là chuyện của cậu và Miên Miên tôi không đồng ý!”

“Vì sao lại không đồng ý?”

“Cậu còn hỏi vì sao không đồng ý? Miên Miên nhà tôi mới 18 tuổi, cậu đã 28 tuổi, cậu cảm thấy cậu xứng sao? Lệ Ngự cậu muốn trâu già gặm cỏ non à, cậu có biết xấu hổ không hả? Tôi trước kia sao không phát hiện ngươi là loại người này chứ, cậu gọi cái gì, cái gì mà, đề phòng trộm cậu có biết không?” Đường Chiến nói.

“Tuổi đại biết đau người.” Lệ Ngự ý đồ thuyết phục Đường Chiến, tiếp theo lại mở miệng nói: “Đường Chiến, cậu bình tĩnh một chút, cậu ngẫm lại thử, chúng ta là chiến hữu đã nhiều năm, hiểu nhau tận gốc rễ, cậu đem Miên Miên giao cho tôi không phải an tâm hơn sao, khách quan mà nói tôi có chỗ nào không tốt chứ?”

Lệ Ngự trong lòng âm thầm bỏ thêm một câu: Chỗ nào không tốt, anh sửa không được sao?

Đương nhiên, phương diện tuổi tác Lệ Ngự không thể nào sửa, điểm này thì anh chẳng có cách nào cả.

“Bây giờ tôi thấy cậu không có chỗ nào tốt cả, Lệ Ngự tôi nói cho cậu biết, cách xa Miên Miên một chút, có tôi ở đây, cậu đừng hòng mơ tưởng.” Đường Chiến ném xuống một cậu rồi nhanh chóng xoay người rời đi, trong lòng âm thầm quyết định mấy ngày Miên Miên ở bộ đội sẽ canh phòng thật nghiêm ngặt không để cho Lệ Ngự đến gần em gái dù nửa bước.

Lệ Ngự nhìn bóng dáng Đường Chiến rời đi, có chút đau đầu.

Nhìn xuống hai hộp cơm còn nguyên chưa hề động, Lệ Ngự đứng đó hồi lâu mới rời đi.

Ngày hôm sau, Lệ Ngự tiến vào văn phòng liền mở tư liệu ra xem, Tiết Bạch ở bên cạnh thấy Lệ Ngự vừa đến liền chuẩn bị công tác, trong lòng còn cảm thấy kỳ quái.

“Cậu sao vậy, trong lòng có gì phiền muộn à? Đúng rồi, hôm qua tôi nghe nói, em gái Đường Chiến rất xinh đẹp, Lệ Ngự cậu đến đây cùng cô bé, nói xem người thật có đẹp như mấy tên nhãi ranh kia nói không? Nói đi, tôi còn chưa gặp được cô bé đó.” Tiết Bạch cười hì hì nói.

Lệ Ngự nhìn vẻ cợt nhả của Tiết Bạch, đột nhiên nhớ tới lần đầu gặp cô gái nhỏ tên cầm thú kia còn có chút nhớ thương, nghĩ đến đây sắc mặt Lệ Ngự trầm xuống, cô gái nhỏ của anh có rất nhiều người theo đuổi, tình địch mẹ nó nhiều đến khủng bố.

Lệ Ngự thu hồi tầm mắt, nhìn văn kiện trong tay, bỗng dưng nói: “Ngày hôm qua cậu nói huấn luyện tân binh, hôm nay tân binh đã đến?”

“Đúng vậy, khoảng chừng 10 giờ họ sẽ đến đây.” Tiết Bạch trả lời.

“Ừm, gần đây Đường Chiến có vẻ rất nhàn, tân binh tới thì để cậu ta dẫn đội.” Lệ Ngự nói.

“Cái này không tốt lắm đâu, em gái Đường Chiến đang ở đây, mà huấn luyện tân binh đợt này rất vội, Đường Chiến nhận nhiệm vụ này còn em gái cậu ta phải làm sao?” Tiết Bạch cảm thấy chuyện này có khả năng Đường Chiến không muốn nhận.

Lệ Ngự liếc Tiết Bạch, nhàn nhạt nói: “Nghĩa vụ của quân nhân là gì?”

“Phục tùng mệnh lệnh vô điều kiện.” Tiết Bạch nghiêm túc gật đầu đáp, sau đó nói: “Tôi đã biết, lát nữa tôi sẽ nói chuyện này với Đường Chiến.”

Nửa giờ sau Đường Chiến nghe được Tiết Bạch phân công nhiệm vụ dẫn đội tân binh, đôi mắt trừng lớn, đầu óc từ trước đến nay có chút chậm nhịp đột nhiên hôm nay lại nhảy số.

“Tiết Bạch, có phải nhiệm vụ lần này là tên vô sỉ Lệ Ngự kia giao phó cho tôi đúng không? Mẹ nó thật quá vô sỉ, sao trước kia tôi lại không biết lão già đó vô sỉ đến vậy?” Đường Chiến trong lòng thầm mắng Lệ Ngự vô sỉ đến máu chó đầy đầu.

Nhưng làm sao bây giờ, anh phải phục tùng mệnh lệnh.

Tiết Bạch không hiểu giữa Lệ Ngự và Đường Chiến đã xảy ra chuyện gì, trước đây quan hệ giữa bọn họ khá tốt, sao bây giờ lại cảm thấy bầu không khí giữa hai người có chút không ổn?

Vừa rồi Lệ Ngự giao việc phụ trách tân binh cho Đường Chiến, Tiết bạch đã cảm thấy kỳ quái, lúc này nghe Đường Chiến mắng Lệ Ngự vô sỉ thì càng thêm tò mò.

Lệ Ngự sao lại vô sỉ?

Bắt đầu có mùi drama rồi.

“Đường Chiến, cậu và Lệ Ngự làm sao vậy? Các cậu có mâu thuẫn gì à?” Tiết Bạch nhìn chằm chằm sắc mặt Đường Chiến, thử dò hỏi.

“Mâu thuẫn, đâu chỉ là mâu thuẫn, Tiết Bạch cậu là người ngoài cuộc nên phân xử xem, lúc trước tôi nhờ Lệ Ngự giúp tôi chăm sóc em gái đúng không? Lúc ấy Lệ Ngự nói sẽ hộ tống em gái tôi đến đây làm tôi rất cảm kích, nhưng hiện tại tôi cảm thấy mình quá ngây thơ rồi. Tôi đã đem em gái giao phó cho một con sói, Lệ Ngự muốn cướp em gái tôi, cậu thấy cậu ta có quá đáng không?”

“Em gái cậu mới 18 tuổi, Lệ Ngự đã lớn tuổi rồi, hai người họ không hợp, hiện tại bắt tôi phụ trách tân binh có lẽ là đẩy tôi ra để cậu ta có cơ hội tiếp cận em gái tôi? Cậu nói tên Lệ Ngự xấu xa đó có phải quá vô sỉ không?”

Tiết Bạch nhất thời không biết nói sao, lượng tin tức Đường Chiến mang đến có chút lớn, Tiết bạch tỏ vẻ anh ta cần chút thời gian.

Một hồi lâu Tiết bạch mới đem chuyện tiêu hóa hết, mở miệng nói: “Cậu nói, Lệ Ngự thích em gái cậu?”

“Đúng vậy, lúc trước tôi nên nghĩ đến, em gái tôi đẹp như vậy, ngoan ngoãn hiểu chuyện, không nên để cho Lệ Ngự tiếp cận em gái tôi, tôi thật là quá ngây thơ rồi.” Đường Chiến thở phì phì nói.

“Tôi tuyệt đối sẽ không để Lệ Ngự đến gần em gái tôi một bước, không, nửa bước cũng không được!”

Tiết Bạch im lặng liếc Đường Chiến.

Đường Chiến cậu thật ngây thơ, cậu cho rằng Lệ Ngự thích, cậu ngăn cản là có thể khiến Lệ Ngự từ bỏ sao?

A, Đường đầu đất vẫn thật ngây thơ.

Tuy nhiên sau đó, Đường Chiến biết Lệ Ngự còn có thể vô sỉ hơn nữa, để anh huấn luyện tân binh còn chưa tính, lúc nghỉ trưa còn bắt anh phải dẫn đội chạy việt dã 5 km, mẹ nó đây là việc người làm sao?

Đường Chiến chạy việt dã 5 km, ngược lại tâm tình Lệ Ngự rất tốt, chuẩn bị tìm Đường Miên đi nhà ăn.

Tiết Bạch thấy Lệ Ngự đứng dậy, lập tức đứng dậy đi theo nói: “Lệ Ngự, chúng ta cùng nhau đi nhà ăn nha.”

“Cậu tự mà đi.” Lệ Ngự liếc Tiết Bạch, cự tuyệt không một chút lưu tình.

“Cùng nhau đi, vừa lúc tôi có chút chuyện hỏi cậu.”

“Không rảnh, có chuyện thì buổi chiều nói.” Lệ Ngự nói xong không để ý Tiết Bạch bỏ đi.

Tiết Bạch là loại dễ dàng để cho người ta chạy thoát khi chưa đặt mục đích sao?

Lệ Ngự không đồng ý Tiết Bạch vẫn mặt dày đi theo.

“Lệ Ngự, tôi nghe Đường Chiến nói…… Cậu thích em gái cậu ta à? Thiệt hay giả?” Tiết Bạch bát quái mà nhìn lén sắc mặt Lệ Ngự.

Nhưng mà Lệ Ngự không có biểu tình nào, thực sự làm Tiết bạch thất vọng rồi.

“Ai, vậy cậu thật sự thích em gái nhà người ta hả? Em gái Đường Chiến chỉ mới 18 tuổi, cậu hạ thủ được?” Tiết Bạch lại nói.

“Có phải cậu cũng rất nhàn rỗi?” Lệ Ngự quay đầu, nhàn nhạt liếc Tiết Bạch.

Tiết Bạch lập tức câm miệng, anh ta không muốn bị giống Đường Chiến.

Im thì im, nhưng Tiết Bạch vẫn đi theo sau Lệ Ngự, không hề có ý định rời đi, hôm nay dù thế nào anh ta cũng phải thấy được cô gái mà Lệ Ngự thích trông ra sao mà có thể khiến Lệ Ngự không gần nữ sắc phải động sắc tâm.

Tới khu nhà gia đình bên kia, Tiết Bạch theo sau Lệ Ngự lên lầu, tiếp đó hai người dừng lại bên phiến cửa.

“Thịch thịch thịch!” Lệ Ngự giơ tay gõ cửa.

Đợi trong chốc lát, trong phòng không động tĩnh.

Lệ Ngự nhíu mày, giơ tay gõ cửa lại lần nữa.

Lại đợi trong chốc lát, vẫn không có động tĩnh.

Tiết Bạch ở phía sau nhìn Lệ Ngự nhíu mày, mở miệng nói: “Chắc là người không có ở đây? Có thể ra ngoài rồi.”

Lệ Ngự nghe Tiết Bạch nói càng câu mày hơn, Đường Miên ở chỗ này trời xa đất lạ, Đường Chiến dẫn tân binh chạy việt dã 5 km, Đường Miên không ở đây vậy là có ai dẫn ra ngoài hay là tự mình ra ngoài?

Lệ Ngự nghĩ vậy liền xoay người xuống lầu, khi xuống lầu thì gặp một quân tẩu, hỏi một câu mới biết được có một anh lính đến dẫn Đường Miên đi ăn rồi.

Lệ Ngự đi nhanh hướng tới nhà ăn, Tiết Bạch đi theo phía sau.

Nhà ăn ——

Đường Miên cảm mình giống như là quốc bảo, mọi người xung đều đang nhìn cô, nhưng Đường Miên có thể cảm nhận được những anh lính đáng yêu này không có ác ý, có đôi khi Đường Miên ngẩng đầu lên xem không ít người còn đỏ mặt cúi đầu.

Đường Miên ngồi đối diện với một anh lính trạc tuổi cô, tên là Lý Quang Diệu.

Lý Quang Diệu, 19 tuổi, hai năm trước học xong cao trung liền nhập ngũ.

Lý Quang Diệu là người được Đường Chiến lệnh dẫn Đường Miên đi ăn cơm.

Lần này Đường Chiến đã học khôn, một bài giáo huấn của Lệ Ngự anh ăn một lần đã đủ. Đừng nhìn Lý Quang Diệu nhỏ tuổi, kỳ thật cậu ta đã có vợ, hơn nữa vợ chồng Lý Quang Diệu còn là thanh mai trúc mã, trước khi Lý Quang Diệu nhập ngũ họ đã đi lãnh chứng uống rượi mừng, Lý Quang Diệu là người thành thật, không giống với tên bụng dạ đen tối Lệ Ngự kia.

Phải nói cách làm lần này của Đường Chiến thật thông minh, Lý Quang Diệu không hề có chút tâm tư nào với Đường Miên, là một người đã có gia đình, Lý Quang Diệu kiên quyết không nhìn bất cứ cô gái nào khác ngoài vợ, cho dù Đường Miên ngồi đối diện có xinh đẹp hơn nữa Lý Quang Diệu cũng vẫn cúi đầu ăn cơm của mình.

Lệ Ngự và Tiết Bạch đến nhà ăn vừa lúc thấy mấy tên tiểu tử xung quanh đang né tránh ánh mắt của Đường Miên, rõ ràng là thẹn thùng.

Lệ Ngự đen mặt đi nhanh về phía Đường Miên, phía sau Tiết Bạch nhìn chằm chằm sườn mặt của Đường Miên.

Truyện chỉ đăng duy nhất và cập nhật nhanh nhất tại wattpad nguyenngocbangtam95 những nơi khác là reup chưa qua xin phép.

Đó là em gái của Đường Chiến?

Nhìn có chút quen mắt nha.

Sau khi Tiết Bạch bỗng dưng nhận ra, biết vì sao nhìn đối phương thấy quen mắt.

Tôi đi, có thể không quen mắt sao?

Đấy là cô bé xinh đẹp mà họ đã gặp 2 năm trước ở tỉnh H, lúc đó cô bé còn mặc đồng phục học sinh, một cô bé xinh đẹp thế kia Tiết Bạch khẳng định là có ấn tượng.

Điều khiến Tiết Bạch khắc sâu ấn tượng chính là…… khi đó Lệ Ngự mắng anh ta là cầm thú.

Sau đó, tên kia không lâu trước đây còn đen mặt mắng khác là cầm thú giờ thì thế nào?

Tiết Bạch nhìn chằm chằm Lệ cầm thú một lúc lâu mới bước đến, ngồi xuống đối diện Lệ Ngự, tầm mắt dừng trên người Lệ cầm thú và cô bé kia một hồi lâu.

Đường Miên nhìn Tiết Bạch, nhe răng cười, nhuyễn thanh nói: “Chào anh, chúng ta lại gặp nhau rồi.”

Lúc cô cười lên trông rất đẹp, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi phiếm hồng, đặc biệt là đôi mắt to long lanh ánh nước cong lên trông rất đáng yêu, mái tóc đen tết thành bím xõa 2 bên, một vài cọng tóc con rơi xuống vầng trán nhỏ, khiến gương mặt nhỏ trắng nõn càng thêm tinh xảo.

“Chào em, không ngờ em lại là em gái của Đường Chiến, thật trùng hợp.” Tiết Bạch cười ngâm ngâm nói, sau đó lại tia mắt nhìn tên mặt than Lệ Ngự, trong lòng vui như mở hội, tiếp tục nói chuyện với Đường Miên.

Tiết Bạch và Đường Miên nói càng nhiều, sắc mặt Lệ Ngự càng tối.

Rốt cuộc, Lệ Ngự nhịn không được tia mắt liếc Tiết Bạch, lạnh giọng nói: “Cậu không vào bếp múc cơm mà ngồi đây nói chuyện bộ muốn uống gió tây bắc để no bụng à?”

Tiết Bạch nghe giọng điệu chua ngoa của Lệ cầm thú, trong lòng đã cười điên rồi, bả vai run nhè nhẹ, khắc chế cảm giác muốn cười ầm lên, trả lời lại: “Không vội, tôi và Đường Miên đã lâu không gặp, trò chuyện, không……” vội.

Tiết Bạch còn chưa kịp nói chữ cuối đã bị cho ăn một cước vào chân, Tiết Bạch đau đến không giữ được nụ cười tươi trên mặt, cơn đau ở nơi bắp chân khiến cho anh ta cảm nhận được Lệ Ngự đang ghen.

Tiết Bạch giả vờ không hiểu ý Lệ Ngự, ngẩng đầu nhìn Lệ Ngự, vẻ mặt vô tội nói: “Lệ Ngự, sao cậu đá tôi?”

“Cậu nói đi?” Lệ Ngự nhàn nhạt nhìn lại, khóe miệng gợi lên một độ cung nguy hiểm.

Tiết Bạch nhìn Lệ Ngự như vậy, đoán rằng nếu tiếp tục thì mình sẽ thành bại tướng, vội vàng nhận thánh chỉ, ngoan ngoãn đứng dậy đi múc cơm, còn rất hiểu chuyện lấy cơm giúp Lệ Ngự.

Đường Miên bên cạnh Lệ Ngự cúi đầu tiếp tục ăn cơm, trong mắt tràn ngập ý cười.

Cơm nước xong Lệ Ngự đưa Đường Miên trở về, thuận tiện dẫn cô đi dạo, còn Tiết Bạch và Lý Quang Diệu đã bị Lệ Ngự đuổi đi từ lâu.

Lệ Ngự đưa Đường Miên đi dạo một vòng, nói cho cô biết những khu vực cấm không được phép vào, đồng thời nêu ra những nơi có thể tự do đi lại.

Lệ Ngự dẫn Đường Miên đi rồi, bên này Lý Quang Diệu và Tiết Bạch cũng rời nhà ăn.

Lý Quang Diệu tuy rằng tư tưởng còn lạc hậu nhưng không phải kẻ ngốc, vừa rồi ở nhà ăn Lý Quang Diệu chứng kiến hết thảy, tình huống khi nãy có thể thấy là Lệ doanh có ý với em gái Đường Chiến còn Tiết Bạch thì đứng ngoài xem kịch vui.

Đường Chiến lệnh cho cậu ta dẫn Đường Miên đi ăn, có phải là Đường Chiến đã đoán trước rằng Lệ Ngự sẽ đến tìm người? Hoặc nói cách khác là Đường Chiến không muốn Lệ Ngự làm em rể anh?

Lý Quang Diệu vừa đi vừa nghĩ, nếu cậu ta có một cô em gái giống Đường Chiến, cậu ta cũng sẽ không vui khi em gái ngoan nhà mình bị người ta lừa đi mất.

Tiết Bạch trong lòng lúc này rất vui vẻ, nhớ trước đây Lệ Ngự mắng anh ta là cầm thú, nói anh ta là ông chú già.

Hiện giờ, ha ha ha, phong thuỷ luân chuyển rồi đi?

Rốt cuộc ai là cầm thú, ai là ông chú già hả?

Sự thật chứng minh rằng Lệ Ngự mới là cầm thú.

Bên kia, Đường Chiến nhìn đám tân binh đang chạy bộ phía trước, chậm rì rì theo ở phía sau, ở bộ đội đã nhiều năm, chạy việt dã 5 km với Đường Chiến chỉ đơn giản như ăn một bữa sáng, cho nên mấy tay mơ ở phía trước mồ hôi ướt đẫm còn Đường Chiến ở phía sau theo dõi vẫn dung dăng dung dẻ như đi dạo phố.

Đường Chiến khóe miệng gợi lên một nụ cười vui vẻ, hiển nhiên là tâm tình rất tốt.

Hắc hắc hắc, Lệ Ngự cho rằng đẩy anh đi là có thể tiếp cận em gái anh, để hắn ta nằm mơ đến tết năm sau đi!

Lệ Ngự chắc hẳn không nghĩ ra anh còn có chiêu này, hừ hừ, anh đã sắp xếp cho Lý Quang Diệu dẫn Miên Miên đi ăn.

Nhưng mà giờ phút này Đường Chiến không hề biết còn có câu nói người tính cao một thước, cầm thú tính cao một trượng.

Lệ Ngự so với anh tưởng tượng còn vô sỉ hơn, theo đuôi đến tận nhà ăn.

Lúc này Lệ Ngự đang cùng em gái bảo bối của anh đang đơn độc ở cùng với nhau!

Lệ Ngự dẫn Đường Miên đi dạo khắp nơi, sau đó đưa người về, tới cửa, Đường Miên mở cửa đi vào, xoay người chuẩn bị đóng cửa, Lệ Ngự đột nhiên tiến lên một bước duỗi tay chặn cửa.

Bởi vì chiều cao, Đường Miên muốn đóng cửa, Lệ Ngự lại một tay chặn cửa, nhìn từ xa giống Lệ Ngự đang dang tay ôm Đường Miên vào lòng.

Truyện chỉ đăng duy nhất và cập nhật nhanh nhất tại wattpad nguyenngocbangtam95 những nơi khác là reup chưa qua xin phép.

Đường Miên ngửi được hơi thở thơm mát của người đàn ông, lui về sau một bước, kéo ra khoảng cách ám muội giữa hai người, ngẩng đầu, đôi mắt long lanh nhìn người đàn ông.

Lệ Ngự nhìn động tác lui về phía sau của Đường Miên, ánh mắt trầm xuống, giọng nói khàn khàn vang lên: “Tôi có thể đi vào uống cốc nước không?”

Uống nước?!

Đường Miên ngẩng đầu nhìn biểu tình trang nghiêm của Lệ Ngự, xác định đối phương không có ý đồ khác, Đường Miên cảm thấy mình đã nghĩ nhiều, tài xế già Đường Miên suýt chút nữa tưởng rằng cô bị người ta chiêu chọc.

Phải biết rằng ở thế hệ sau khi một tên đàn ông muốn vào nhà của một cô gái uống nước, thì không đơn giản chỉ là uống nước.

Đường Miên biết mình hiểu sai, giơ tay vén mớ tóc mai bên tai, vành tai trắng nõn đáng yêu có hơi phiếm hồng.

Một tác gia internet, bắt buộc phải là một tay già đời nhưng có vẻ Đường Miên là hàng rởm rồi.

Này vừa lơ đãng liền hiểu sai.

“Vậy anh vào đi.” Đường Miên nói xong liền xoay người đi vào, rốt một cốc nước đặt lên bàn.

Lệ Ngự vừa nhìn đã hiểu, cô gái nhỏ đang thẹn thùng, lỗ tai trắng nõn đến bây giờ vẫn còn phiếm hồng, làm người nhìn cảm thấy thật đáng yêu.

Lệ Ngự không biết vì sao đột nhiên cô gái nhỏ lại thấy ngại, nhưng Lệ Ngự biết đây là dấu hiệu tốt, trước mặt anh mà cô cảm thấy thẹn thì có nghĩa là cô có chút thích anh.

Lệ Ngự chân dài sải một bước đi vào phòng.

Lệ Ngự không có đóng cửa, mà để cửa mở, đây cũng là vì suy xét đến thanh danh của Đường Miên.

Lệ Ngự vốn dĩ chỉ muốn trêu cô gái nhỏ chứ không thật sự muốn vào thật, nhưng đã vào rồi thì anh sẽ không rời đi sớm, anh muốn ở chung với cô thêm một lát nữa, thời gian ở bên cô chưa bao giờ là đủ.

Lệ Ngự vươn tay cầm lấy cái cốc trên bàn, ngửa đầu uống ừng ực một hơi, bởi vì ở cùng cô trong một không gian nhỏ hẹp nên Lệ Ngự cảm thấy khô nóng.

Đường Miên im lặng nhìn về phía Lệ Ngự.

Khi anh uống nước yết hầu lên xuống, cổ áo hơi lộ ra một mảng da màu đồng gợi cảm, tràn ngập hơi thở nam tính của đàn ông.

Đường Miên không biết nhưng người đàn ông khác uống nước như thế nào, nhưng Lệ Ngự người đàn ông này khi uống nước thật gợi cảm nha.

Lệ Ngự uống đến một nửa nhận ra cô gái nhỏ đang nhìn mình, động tác uống nước trong nháy mắt trở nên cứng đờ.

Trong lòng thấp thỏm, có phải cô cảm giác động tác của anh quá thô lỗ không?

Có lẽ, vừa rồi anh nên chú ý một chút.

Nhưng bình thường anh đều uống nước như thế này, là thói quen rồi, bắt anh phải chậm rì rì uống nước, Lệ Ngự không làm được.

Lệ Ngự nhận ra ánh mắt Đường Miên, bình tĩnh lau khóe môi, sau đó ngước mắt nhìn về phía cô gái nhỏ.

Đường Miên nhìn người đàn ông đối diện, lộ ra một nụ cười, đôi mắt cong cong, trông rất ngoan ngoãn đáng yêu.

Nhìn cô như vậy Lệ Ngự cảm giác anh uống hết cốc nước kia không đủ để giải khát, cổ họng lại bắt đầu khô khốc.

Trong phòng không khí bỗng nhiên nóng lên, Lệ Ngự ngồi nghiêm chỉnh, đối diện là với cô gái nhỏ đang cười với anh.

“Đường Miên, em đừng nhìn tôi như vậy.” Giọng nói của Lệ Ngự khàn khàn, trầm thấp lại dễ nghe.

“Dạ?” Đường Miên nhìn anh.

Lệ Ngự cả người khô nóng, trầm mặc.

Bởi vì, cô nhìn anh thế kia, sẽ khiến tim anh…… đập mạnh liên hồi.

Không khí càng thêm nóng bỏng, còn ẩn ẩn mang theo một chút ái muội.

Bỗng dưng “rầm” một tiếng, ngoài cửa xuất hiện một thân ảnh cao lớn.

Hai người trong phòng nghe thấy động tĩnh thì quay lại nhìn, Đường Chiến đang đứng ngoài cửa.

“Hai người đang làm gì?” Đường Chiến khẽ hỏi, tầm mắt nhìn chằm chằm hai người.

Đường Chiến cảm thấy mình về thật đúng lúc!

Miên Miên lúc nãy rõ ràng là bị vẻ ngoài của tên Lệ Ngự kia mê hoặc……

Em gái à, em mau tỉnh táo lại, trai đẹp không đáng tin đâu!!!


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.