Bọn họ ở lại viên trang suối nước nóng hai ngày, đến chiều tất niên mới về nhà.
Vì không kịp nấu cơm nên hai gia đình ra ngoài ăn tối.
Cũng có nhiều người ra ngoài ăn tối đón giao thừa giống bọn họ.
Thực đơn trong nhà hàng vô cùng phong phú, suốt bữa ăn Mạc Sơ Quyết chưa từng ngẩng lên mà vùi đầu ăn ngon lành.
Cả năm mới có ngày này, Khương Y Linh cũng tùy ý cậu.
Chẳng những không quản thúc mà còn cho phép mua một chiếc bánh mousse sô cô la nho nhỏ ở tiệm bánh đối diện.
Mạc Sơ Quyết vui đến nỗi hai mắt hiện đầy sao nhỏ lấp lánh, vừa ăn cơm xong đã nóng lòng mở hộp múc một miếng bánh bỏ vào miệng.
Dụ Quy Tinh xoa cái bụng tròn tròn đáng yêu kia, cười nói: “Heo con”.
Mạc Sơ Quyết hừ một tiếng coi như kháng nghị rồi phớt lờ hắn.
Khương Y Linh bên cạnh cười hỏi: “Mấy tháng nay Tinh Tinh thay đổi rất nhiều, có phải có chuyện gì vui không? Dì thấy dạo này con hay cười lắm nha”.
Nhắc đến đây, Trần Cửu Cửu cũng sực tỉnh.
Khó trách cô luôn cảm thấy kỳ quái, con trai nhà mình từ nhỏ đến lớn chỉ trưng mỗi bản mặt liệt như núi băng, số lần cười đếm trên đầu ngón tay.
Khoảng thời gian này rốt cuộc là thế nào?
“Không phải đang yêu đương đấy chứ?”, Mạc Hiên Văn cười ha hả đùa một câu.
Nhưng lời vừa dứt, không khí trên bàn ăn đột nhiên im lặng lạ thường.
Trần Cửu Cửu và Khương Y Linh nhìn nhau rồi chuyển hướng lên người Dụ Quy Tinh: “Tinh Tinh, con đang yêu phải không?”.
Dụ Quy Tinh quét mắt qua chỗ Mạc Sơ Quyết, thấy tên nhóc vô tư này vẫn đang phồng má ăn bánh mà không mảy may lo lắng chuyện bọn họ sắp bị cha mẹ phát hiện.
Hắn bất lực thở dài.
Một khi quyết định ở bên Mạc Sơ Quyết, hắn đã chuẩn bị sẵn tình huống come out, nhưng không phải bây giờ.
Hiện tại thời cơ chưa đủ chín muồi.
Cả hai còn đi học, chưa tự chủ kinh tế và cũng không có khả năng chống lại ánh mắt khác lạ của người đời.
Sau trăm mối lo nghĩ, Dụ Quy Tinh bình tĩnh cất lời: “Không có.
Mẹ đừng nghĩ nhiều”.
Nói xong, hắn vô thức nhìn về phía Mạc Sơ Quyết, sợ cậu nghĩ rằng hắn không dám thừa nhận quan hệ của bọn họ rồi giận dỗi.
Mạc Sơ Quyết nhận được ánh mắt “cầu cứu” từ ai kia, trong bụng liền tỏ ngay.
Trước đây cậu từng gặp chuyện này nhiều lần.
Nam sinh tuổi dậy thì mà, nhất định tâm tư sẽ sinh chút xao động không yên, khi cha mẹ hỏi tới khó tránh khỏi cảm thấy ngượng ngùng.
Dụ Quy Tinh đây chắc là đang xấu hổ rồi.
Chuyện giải vây cho anh em cứ giao cho cậu!
Mạc Sơ Quyết bừng bừng nhiệt huyết, nuốt miếng bánh trong miệng xuống, hùng hồn nói: “Mỗi ngày con đều ở cùng cậu ấy, nếu cậu ấy yêu đương sao có thể không biết.
Dì Trần cứ yên tâm, cậu ấy không yêu sớm được đâu, có con bên cạnh trông chừng đây mà”.
Trần Cửu Cửu bị cậu chọc cười.
Nghi ngờ vừa rồi chỉ là thoáng qua, cô nhanh chóng gạt bỏ ý niệm kia đi.
Dù sao cũng là con trai mình, không ai hiểu tính con bằng mẹ.
Thằng bé này chẳng những bề ngoài lãnh đạm mà trong lòng còn thiết lập một tầng phòng vệ dày đặc.
Bao nhiêu năm qua, ngoài Mạc Sơ Quyết, cô chưa từng thấy ai có thể chân chính bước vào trái tim nó, khiến nó lưu tâm.
Vậy nên cô không tin Dụ Quy Tinh sẽ yêu sớm, nhưng mà Mạc Sơ Quyết đáng yêu như vậy, ngược lại có thể trêu chọc một chút: “Thật sao, vậy còn Tiểu Sơ thì sao? Con có thích cô gái nào không?”
Mạc Sơ Quyết choáng váng, sao đột nhiên chĩa mũi pháo lên người cậu thế này.
Khương Y Linh và Mạc Hiên Văn cũng tỏ vẻ ngồi xem náo nhiệt, hứng thú dạt dào.
Mạc Sơ Quyết quay đầu, phát hiện Dụ Quy Tinh đang khoanh tay nhìn cậu như đang xem kịch hay nên hung hăng trừng lại hắn.
Thật không có nghĩa khí! Nếu không phải nói đỡ cho tên này, cậu có bị dì Trần nhắm đến không?
Đôi mắt Dụ Quy Tinh cong cong, ánh đèn vàng ấm áp chiếu trên gương mặt hắn, ấy vậy mà trông dịu dàng vô bờ bến.
Mạc Sơ Quyết sửng sốt, lập tức trả lời Trần Cửu Cửu: “Dì Trần đừng chọc con, con chỉ có hứng thú với học tập thôi”.
Khương Y Linh không lưu tình vạch trần: “Con mới đọc mấy trang sách đã ngủ gật, bày đặt chỉ có hứng thú với học tập cơ đấy”.
Mạc Sơ Quyết giận dỗi: “Mẹ!”.
Chẳng qua thỉnh thoảng buồn ngủ quá mà thôi, nếu cậu thấy sách là ngủ, vậy sao có thể ngồi ổn định ở vị trí thứ hai trong lớp?
Mạc Hiên Văn cười mấy tiếng: “Haha, Y Linh, em giữ chút mặt mũi cho con trai chúng ta đi”.
Thời gian còn lại trôi qua trong bầu không khí nhẹ nhàng.
Người lớn có chủ đề riêng, Mạc Sơ Quyết rảnh đến phát chán, nghịch điện thoại một lúc thì đột nhiên buồn đi vệ sinh.
Cậu đứng dậy thưa mọi người rồi đẩy cửa ra ngoài.
Sau khi cậu rời đi không lâu, Dụ Quy Tinh cũng lấy cớ đi vệ sinh rời khỏi bàn.
Mạc Sơ Quyết giải quyết xong định giũ chim nhỏ, nhác thấy Dụ Quy Tinh bước vào, cậu luống cuống kéo quần lên.
Đáng tiếc Dụ Quy Tinh đã trông thấy.
Hắn nhếch miệng cười nhạt, hơi cúi người thì thầm vào tai cậu: “Ngại cái gì? Nhỏ cũng không sao, rất đáng yêu”.
Mạc Sơ Quyết: “…”
Đáng yêu em gái cậu!
“Lớn thì ngon lắm chắc?”.
Mắt Mạc Sơ Quyết dâng một tầng hơi nước, cậu vừa thẹn vừa giận, mặt và tai đều đỏ chót.
Khóe môi Dụ Quy Tinh cong lên, xoa đầu an ủi: “Đừng tức giận.
Dù sao của tôi cũng là của cậu”.
Hắn nhìn xuống, hình ảnh vừa nãy chợt thoáng qua tâm trí.
Động tác Mạc Sơ Quyết tuy nhanh nhưng thị lực hắn quá tốt đã nhìn thấy rõ ràng vật nhỏ màu hồng nhạt kia.
Lời của Dụ Quy Tinh không phải nói dối.
Trước đây hắn chưa từng chú ý cái của người khác, duy nhất xem qua chỉ có cái của bản thân và Mạc Sơ Quyết.
Nếu so ra, cái của Mạc Sơ Quyết thực sự rất dễ thương.
Mạc Sơ Quyết sững sờ: “Cái gì?”.
Này là ngôn ngữ sài lang (*) gì vậy?
– ———————————
(*) 虎狼之词: Một từ mới trên mạng, nó có nghĩa là “những câu từ bình thường không biểu thị bất kỳ thông tin khiêu dâm nào, nhưng nếu suy nghĩ sâu xa chút sẽ hiểu ngay nó liên quan tới tì.nh dục.
Tức là kiểu chơi chữ khiêu dâm”.
– ———————————
Gì mà “của tôi chính là của cậu”, Mạc Sơ Quyết rùng mình nổi da gà đầy người.
Tên này có vấn đề!
Bị đối phương nhìn chằm chằm bằng ánh mắt kỳ lạ, Dụ Quy Tinh ung dung đi sang một bên, bình tĩnh kéo khóa xuống.
Mạc Sơ Quyết trừng to mắt, nhưng chỉ nhìn thoáng qua liền rời mắt, quên mất vừa rồi mình định hỏi cái gì.
Không hổ danh nam chính một đêm bảy lần, thiết lập này khiến cậu phải nể một câu lợi hại.
Âm thanh vách bên cạnh giống như tiếng súng nước áp lực cao, dù Mạc Sơ Quyết xoay người đi nhưng cũng không cách nào ngăn âm thanh truyền đến.
Cậu cố nén ngưỡng mộ, hỏi: “Sao cậu ra đây?”.
Dụ Quy Tinh xả nước xong, sửa sang lại quần: “Đi vệ sinh, cậu không thấy à?”.
“Tớ đương nhiên biết cậu đi vệ sinh”.
Mạc Sơ Quyết thấp giọng lẩm bẩm, cùng hắn sóng vai đi ra ngoài.
Dụ Quy Tinh hỏi: “Còn đói không?”.
Radar ăn uống trên đầu Mạc Sơ Quyết lập tức dựng đứng, cậu quay ngoắt lại, giọng phấn khích: “Đói, muốn ăn đồ nướng”.
Dụ Quy Tinh tìm thấy lương tâm rồi sao?!
“Vậy tiếp tục nhịn đói đi.
Không được ăn quá no, không tốt cho sức khỏe”.
Dụ Quy Tinh điềm tĩnh đáp.
Mạc Sơ Quyết: “…!Vậy mà còn hỏi tớ có đói không!”.
Quá đáng, biết ngay Dụ Quy Tinh là hạng tiểu nhân nham hiểm xảo quyệt, hắn căn cản không có lương tâm!
Hai người tiếp tục đi về phía trước, hai bên râm ran tiếng nói chuyện sôi nổi.
Hôm nay là đêm trừ tịch, rất đông người đến ăn tất niên, không khí náo nhiệt bao trùm cả nhà hàng.
Giữa những âm thanh huyên náo, Dụ Quy Tinh đột nhiên nói một câu không đầu không đuôi: “Chuyện hôm nay cậu đừng giận, tôi chỉ không muốn người lớn biết quá sớm mà thôi”.
Mạc Sơ Quyết còn đang hờn dỗi, mặc dù rất tò mò về chuyện đối phương vừa nói nhưng không muốn hỏi.
Hai người cứ như vậy trở lại bàn.
Thấy bọn họ trở về, người bên trong đồng loạt đưa mắt nhìn, Khương Y Linh bảo: “Xem còn thiếu thứ gì không, giờ chúng ta về nhà”.
Mạc Sơ Quyết gật đầu, lấy đồ rồi đi theo sau Khương Y Linh, không đếm xỉa tới Dụ Quy Tinh.
Đường phố đêm giao thừa người đông tấp nập.
Sợ nhà hàng không có chỗ đậu xe, bọn họ chỉ lái một chiếc.
Về tới nhà, Mạc Sơ Quyết đi tắm, sau đó trèo lên giường chơi game, đột nhiên có tin nhắn hiện lên.
[Dụ Quy Tinh: Cùng đón giao thừa không?]
Wechat của Dụ Quy Tinh cũng im lìm và nhạt nhẽo như con người hắn.
Nickname dùng tên thật, hình đại diện là hình người màu xám theo mặc định hệ thống, danh sách bạn bè trống không.
Nếu không gửi tin nhắn thì y như tài khoản zombie (*) rỗng tuếch.
– ————————————–
(*) Tài khoản zombie: từ thông dụng trên internet.
Chỉ những tài khoản nằm trong danh sách bạn bè của bạn nhưng chưa bao giờ nói chuyện, cũng không online.
Dù bạn gửi tin nhắn đi cũng không phản hồi.
Có thể do chủ nhân tài khoản không còn sử dụng nữa.
Đây chính là tài khoản zombie.
– ————————————–
Mạc Sơ Quyết gõ gõ bàn phím, trả lời:
[ccyyds: Không thèm.]
Cậu vẫn chưa quên Dụ Quy Tinh bắt nạt mình thế nào đâu, giận còn chưa hết đây này.
Đâu dễ tha thứ cho hắn sớm vậy.
Tin nhắn được gửi đi, phía bên kia không có hồi đáp.
Dụ Quy Tinh sẽ không vì mình cự tuyệt mà tức giận đâu nhỉ?
Đang thắc mắc, ngoài phòng khách chợt có động tĩnh, Khương Y Linh nói gì đó, giống như đang cùng ai đó nói chuyện.
Cậu mặc kệ, duy trì tư thế nằm sấp trên giường, hai chân đung đưa trên không, sau đó bấm vào biểu tượng một app game nào đó.
Dụ Quy Tinh muốn giận thì giận đi, cậu còn chưa hết tức đâu.
Giao diện game hiện lên, định đổi tư thế thì nghe phía sau có tiếng mở cửa, quay đầu lại vừa vặn đối diện ánh mắt Dụ Quy Tinh.
“Cậu tới đây làm gì?”.
Mạc Sơ Quyết bật dậy, khoanh chân ngồi trên giường.
Dụ Quy Tinh đi tới ngồi xuống, phần nệm bên kia lún một mảng, hắn thản nhiên đáp: “Tôi đến xem xem người không chịu cùng tôi đón năm mới giờ đang làm gì”.
Mạc Sơ Quyết tự nhiên chột dạ: “Làm gì đâu, tớ muốn ngủ thôi”.
Dụ Quy Tinh rũ mắt nhìn chiếc điện thoại cậu đang giấu sau lưng: “Cậu muốn vừa ngủ vừa chơi game? Thì ra cậu có năng lực đặc biệt có thể chơi game trong mơ?”.
Mạc Sơ Quyết bị khịa đỏ mặt, trực tiếp thoát khỏi màn hình game: “Vô tình bấm trúng thôi”.
Dụ Quy Tinh vậy mà không tính toán chuyện này, chỉ đưa tay về phía cậu: “Theo tôi”.
“Đi đâu?”, Mạc Sơ Quyết tuy nói vậy nhưng vẫn ngoan ngoãn đặt tay lên lòng bàn tay hắn.
Dụ Quy Tinh kéo người đứng dậy: “Đi đi rồi biết”.
Mạc Sơ Quyết xỏ đôi dép lê theo hắn ra ngoài.
Thấy hai người đi ra cửa, còn thay giày ở huyền quan, Khương Y Linh hỏi: “Muộn rồi mà hai đứa định đi đâu thế?”.
Mạc Sơ Quyết đang lựa lời, Dụ Quy Tinh đã trả lời trước: “Dì, tụi con xuống tiểu khu đi dạo một lát, sẽ không ra ngoài đâu ạ”.
Khương Y Linh rất tin tưởng hắn: “Hai đứa đi đi, dì chỉ sợ hai đứa ra ngoài muộn quá không vào được”.
Công tác an ninh trong tiểu khu được thực hiện chặt chẽ.
Nếu quá mười hai giờ sẽ đóng cổng, hạn chế ra vào.
Dụ Quy Tinh gật đầu: “Cảm ơn dì, tụi con không về quá trễ đâu ạ”.
Nói đoạn, hắn dẫn Mạc Sơ Quyết ra ngoài.
Bàn tay Dụ Quy Tinh rất ấm áp, Mạc Sơ Quyết yên lặng đi theo đằng sau.
Thấy hắn lên lầu mà không đi xuống lầu, cậu không khỏi có chút khó hiểu: “Không phải chúng ta xuống dưới đi dạo sao?”.
Dụ Quy Tinh thản nhiên thừa nhận: “Bịa đại thôi”.
Mạc Sơ Quyết: “…”
Không ngờ tới nha, từ khi nào Dụ Quy Tinh trở nên xấu xa như vậy, rõ ràng trước kia hắn là người đứng đắn lắm cơ mà.
Hai người tiếp tục đi lên cầu thang, Dụ Quy Tinh dẫn cậu đi thẳng lên tầng trên cùng.
Sống ở đây lâu như vậy mà số lần Mạc Sơ Quyết lên đây chỉ đếm trên đầu ngón tay, phần lớn đều để phơi chăn ga giúp Khương Y Linh.
Cầu thang dẫn lên sân thượng chỉ gắn một cái đèn, vì lâu năm thiếu tu chữa nên ánh sáng rất mờ như sắp sửa vụt tắt.
Ở trên tầng cao nhất trong một đêm không trăng lộng gió, cảnh vật chung quanh cũng trở nên âm u ảm đạm.
Mạc Sơ Quyết ôm cánh tay, run rẩy hỏi: “Tụi mình tới đây làm gì?”.
Dụ Quy Tinh giấu kín như bưng, không hé nửa gợi ý: “Cậu vào rồi sẽ biết”.
Nói đoạn, hắn nghiêng người nhường đường, để lộ cánh cửa dẫn lên tầng thượng.
Mạc Sơ Quyết bán tín bán nghi, chầm chậm đi lên.
Dụ Quy Tinh tuy miệng lưỡi hơi thâm độc, lại có chút đa sự, thỉnh thoảng còn hay cố tình trêu chọc cậu, nhưng cậu vẫn rất tín nhiệm hắn, chắc hẳn không phải hạng cố ý hù dọa người khác.
Nghĩ vậy, cậu vươn tay đẩy cửa về trước.
Cánh cửa tầng thượng vốn dĩ có treo một ổ khóa nhỏ không cài mắt khóa để đề phòng mấy đứa nhỏ lẻn vào chơi.
Hiện tại ổ khóa cũng chẳng thấy đây, cậu đẩy nhẹ một cái, cửa liền mở ra.
Một tiếng kẽo kẹt khe khẽ vang lên, sau khi nhìn thấy đồ vật bên trong, Mạc Sơ Quyết kinh ngạc há hốc mồm..
Tầng thượng đặt mấy bộ bàn ghế cũ, quanh năm ít người lên tới nên cái nào cái nấy đều đóng một lớp bụi thật dày. Vậy mà bây giờ các mặt bàn đều sạch trơn, phía bên trên xếp vài chiếc đĩa nhỏ dùng một lần.
Mạc Sơ Quyết đẩy cửa vào liền ngửi thấy mùi thơm, cậu nuốt nước miếng nhìn về phía Dụ Quy Tinh, giả bộ không hiểu: “Đây là gì?”.
Dụ Quy Tinh nhướng mày nói: “Mũi chó con của cậu không ngửi ra được sao?”.
Mạc Sơ Quyết nóng lòng muốn ăn đến mức bỏ ngoài tai mấy lời độc địa của Dụ Quy Tinh, xác nhận: “Cho tớ hả?”.
“Không ăn à?”, Dụ Quy Tinh làm bộ muốn mang đi, “Không ăn thì tôi cầm đi vậy”.
Mạc Sơ Quyết đè tay đối phương, tay kia nhanh chóng lấy một xâu thịt bê nhét vào miệng: “Ai nói tớ không ăn?”.
Một bàn đầy xiên thịt nướng đủ các loại thịt rau… Mạc Sơ Quyết chưa bao giờ ăn nhiều như vậy, vui vẻ híp cả mắt.
Hương thì là thoang thoảng trong không khí, thịt bò trong miệng mềm mịn dậy hương, cắn nhẹ một miếng, nước miếng liền ứa ra nơi đầu lưỡi, Mạc Sơ Quyết nuốt trộng không kịp nhai, sau đó cắn miếng thứ hai.
Thấy cậu ăn vui đến quên trời quên đất, Dụ Quy Tinh lấy khăn giấy lau dầu mỡ bóng loáng bên miệng, trêu chọc: “Không giận tôi nữa à?”.
Mạc Sơ Quyết ngước mắt nhìn hắn, đoạn tiếp tục vùi đầu nhai thịt, ậm ừ đáp: “Ai giựn đâu”.
Dụ Quy Tinh nhéo má cậu: “Vậy người gửi tin nhắn “không thèm”, còn không chịu cùng tôi ra ngoài là ai thế nhỉ?”.
Mạc Sơ Quyết khịt mũi: “Chẳng phải đã ra đây với cậu rồi đấy sao?”.
Dụ Quy Tinh thấp giọng cười mấy tiếng.
Ăn xong thịt bò, Mạc Sơ Quyết lấy một xâu rau hẹ. Hẹ thơm phức, cậu ăn hết một xâu, nhịn không được lấy thêm xâu thứ hai. Mới ăn vài miếng thì thấy Dụ Quy Tinh đang nhìn mình bằng ánh mắt có phần kỳ quái.
“Mặt tớ dính gì sao?”, cậu không nhịn được hỏi.
Giọng Dụ Quy Tinh nhàn nhạt: “Đừng ăn nhiều, dễ bị nóng”.
Rau hẹ còn gọi là khởi dương thảo.
Mạc Sơ Quyết: “…”
Từ đầu đến giờ Dụ Quy Tinh đều không ăn, chỉ nhìn cậu như vậy.
Mạc Sơ Quyết càn quét hơn phân nửa đồ ăn trên bàn mới thỏa mãn liếm mép: “Sao hôm nay tự dưng cậu tốt tính thế?”.
“Nhóc bạch nhãn lang, bình thường tôi đối với cậu không tốt sao?”. Dụ Quy Tinh vừa dọn dẹp rác trên bàn vừa nói: “Lâu lâu ăn một lần không sao, ăn nhiều không tốt cho sức khỏe”.
Mạc Sơ Quyết được voi đòi tiên: “Tớ còn muốn ăn gà rán, được hem?”.
“Nằm mơ”. Dụ Quy Tinh bỏ rác vào túi, thu dọn xong xuôi rồi đặt sang một bên, sau đó nắm tay Mạc Sơ Quyết dẫn cậu đến bên hàng rào.
Gió đêm lành lạnh thổi qua, Mạc Sơ Quyết run rẩy, mấy sợi tóc con trên đỉnh đầu bị gió thổi bù xù: “Chúng ta đứng đây làm gì vậy?”.
Dụ Quy Tinh nhìn thời gian: “Còn một phút… Đã nói cùng nhau đón giao thừa, ăn đồ ăn của tôi xong liền quên rồi?”.
Mạc Sơ Quyết xoa xoa mũi, khuôn mặt nhỏ bị lạnh đỏ bừng: “Đứng đây lạnh muốn chết, sao không xuống dưới đi”.
Dụ Quy Tinh giúp cậu đội mũ, nhẹ nhàng nâng mặt cậu lên dùng lòng bàn tay sưởi ấm: “Muốn dẫn cậu xem pháo hoa… giờ còn lạnh không?”.
Pháo hoa có gì hay ho, ai mà ngờ một đại nam nhân như Dụ Quy Tinh cũng có tế bào lãng mạn.
Mạc – thẳng nam – Sơ Quyết âm thầm phỉ báng nhưng ngoài miệng vẫn thành thật nói: “Không lạnh. Sao tay cậu dễ chịu vậy? Nóng hổi ý!”.
Dụ Quy Tinh nở nụ cười.
Đúng lúc này, trên trời truyền đến tràng âm thanh vang dậy. Một quả pháo hoa ngũ sắc rực rỡ nổ tung trên nền trời, trong nháy mắt thắp sáng màn đêm u tối.
Hai người đồng loạt quay đầu, đáy mắt in đầy ánh sáng màu rực rỡ.
Tay Dụ Quy Tinh vẫn kề bên mặt Mạc Sơ Quyết. Bọn họ duy trì động tác này, lặng ngắm từng chùm pháo hoa đủ màu sắc nổ trên bầu trời.
Đì đùng.
Tiếng pháo như trùng lẫn với tiếng tim đập. Bên tai là tiếng pháo hoa nở rộ giòn giã, bên trong Dụ Quy Tinh là tiếng lòng rung động rộn ràng. Hắn bỗng cúi đầu tựa trán Mạc Sơ Quyết, dịu dàng nói: “Năm mới vui vẻ, Tiểu Sơ”.
Mạc Sơ Quyết bị hơi thở nóng hổi làm cho đỏ mặt, lắp bắp đáp lại: “Năm, năm mới vui vẻ”.
Người này bị gì thế, tự dưng làm vậy, gớm muốn chết!
Dụ Quy Tinh nói một câu không đầu không đuôi: “Cậu sẽ ở bên cạnh tôi chứ?”.
Mạc Sơ Quyết tỏ vẻ khó hiểu: “Chỉ cần cậu không chuyển nhà, hẳn là tụi mình sẽ bên nhau suốt thôi. Chúng ta định thi vào cùng một trường đại học mà?”.
Dụ Quy Tinh bị đáp án của đối phương chọc cười thành tiếng: “Ừm, tôi cũng vậy”.
Bọn họ sẽ luôn ở bên nhau.
Sau khi pháo hoa kết thúc, hai người cùng xuống lầu, Dụ Quy Tinh xuống vứt rác trước, sau đó mới dẫn Mạc Sơ Quyết về nhà.
Khương Y Linh sắp ngủ gật trong phòng khách, Mạc Hiên Văn còn tỉnh táo đang cao hứng xem chương trình Gala năm mới CCTV.
Thấy hai người trở về, Mạc Hiên Văn đẩy gọng kính: “Hai đứa lén lút trao đổi bí mật nhỏ gì rồi?”.
Chuyện thịt nướng không thể bại lộ, Mạc Sơ Quyết đáp: “Tụi con chỉ đi dạo lòng vòng thôi. Ba, mẹ, năm mới vui vẻ!”.
Mạc Hiên Văn nhanh chóng chuyển hướng chú ý, vui vẻ nói: “Năm mới vui vẻ. Hai đứa qua đây ba phát lì xì nào”.
Mạc Sơ Quyết và Dụ Quy Tinh cùng đi qua.
Bọn họ tán gẫu vài câu, cơn buồn ngủ của Khương Y Linh cũng biến mất. Cô vươn vai, được nửa chừng thì đột nhiên dừng lại, khịt mũi mấy cái, thắc mắc: “Sao em nghe có mùi thịt nướng nhỉ?”.
Trái tim Mạc Sơ Quyết đánh thịch một cái, bất giác lùi về sau nửa bước.
Dụ Quy Tinh ngược lại rất bình tĩnh, siết chặt tay Mạc Sơ Quyết để biên độ động tác của cậu không quá lớn.
Mạc Hiên Văn nói: “Em nghe nhầm rồi chăng, nhà mình lấy thịt nướng đâu ra”.
Khương Y Linh ngẫm nghĩ: “Cũng phải, có thể là em nghe nhầm”.
Mạc Sơ Quyết thầm thở phào một hơi.
Mạc Hiên Văn lấy trong túi ra hai phong bao lì xì đỏ rồi lần lượt phát cho hai người, đồng thời nói vài câu chúc phúc động viên.
Mạc Sơ Quyết vui sướng nhận lấy: “Cảm ơn ba!”.
Dụ Quy Tinh: “Cảm ơn chú”.
Phát xong tiền mừng tuổi, Mạc Hiên Văn nhìn đôi mắt díu lại của Khương Y Linh, nói: “Y Linh, đừng ngủ, muốn ngủ thì về phòng, ở đây dễ cảm lạnh”.
Khương Y Linh đáp lại, ngáp một tiếng đi về phòng: “Mấy đứa cũng ngủ sớm đi, đặc biệt là Tiểu Sơ, con đừng thức khuya đó”.
Mạc Sơ Quyết đồng ý ngay tắp lự: “Con sang chào hỏi dì Cửu Cửu rồi về ngay”.
Khương Y Linh đóng cửa lại: “Đi đi”.
Mạc Sơ Quyết đưa Dụ Quy Tinh ra ngoài. Cửa vừa khép, Dụ Quy Tinh liền nói: “Cuối cùng tôi đã biết mũi chó con của cậu là từ đâu ra”.
Mạc Sơ Quyết phát cáu: “Cậu mới mũi chó… nhưng mà công nhận mẹ tớ mũi thính thật, hồi nãy làm tớ sợ muốn chết”.
Dụ Quy Tinh nói: “Cho dù ngửi thấy cũng không cần khẩn trương. Lần nào cậu cũng bại lộ kiểu vậy, động tác quá lộ liễu”.
“Hả?”. Mạc Sơ Quyết ngây ngốc, chả trách mỗi lần ăn vụng đều bị Khương Y Linh bắt được, hóa ra do phản ứng của cậu quá rõ ràng?
Dụ Quy Tinh cười cười xoa đầu cậu: “Đồ ngốc, đi thôi”.
Lúc bọn họ đi qua, Trần Cửu Cửu vẫn đang ôm máy tính xem phim, cô dụi mắt: “Hai đứa về rồi?”.
Hai người chào hỏi vài câu, cô lấy trong túi ra hai phong bao đỏ, cười nói: “Tiền mừng tuổi, hi vọng sau này mấy đứa đều vui vẻ”.
“Cảm ơn dì”.
“Cảm ơn mẹ”.
Bọn họ ngồi trong phòng khách trò chuyện một hồi, Trần Cửu Cửu đã buồn ngủ không chịu nổi nhanh chóng trở về phòng ngủ. Cô vừa đi, Dụ Quy Tinh liền càn rỡ bóp má Mạc Sơ Quyết: “Buồn ngủ chưa?”.
Mạc Sơ Quyết gạt tay hắn ra, ngáp ngắn ngáp dài: “Buồn ngủ, tớ cũng muốn về ngủ”.
Dụ Quy Tinh: “Vậy về ngủ đi. Ngày mai có dự định gì không?”.
Mạc Sơ Quyết vừa bước ra ngoài: “Mai sang nhà ông bà nội”.
Tết là thời gian để mọi người đi thăm viếng họ hàng khắp nơi. Trần Cửu Cửu cũng muốn dẫn Dụ Quy Tinh về nhà cha mẹ ruột, nhưng bà con bên này khá ít, bình thường đến mồng năm là thăm hỏi xong hết. Mạc Sơ Quyết thì không hạnh phúc như vậy, thăm ông bà nội xong lại phải sang thăm ông bà ngoại”.
Hai bên đều con cháu đầy đàn, chỉ tính riêng anh chị họ (*) thôi đã gom được một sọt.
– —————————————
(*) 表哥/表姐/堂哥/堂姐: bên TQ xưng hô anh em họ theo tuổi tác chứ không theo vai vế cha mẹ. Ai lớn tuổi hơn thì gọi là anh/chị. Con của chú, bác thì thêm chữ biểu (表), còn con của cô, dì hoặc cậu thì thêm chữ đường (堂) ở phía trước.
– —————————————
Vì vậy, hai người căn bản không chạm mặt nhau trong dịp năm mới, nhưng mỗi tối Dụ Quy Tinh đều gọi điện hỏi thăm tình hình bạn trai nhỏ.
Lần nào Mạc Sơ Quyết nói chuyện điện thoại với hắn xong đều cảm thấy nghi hoặc hết sức.
Từ khi nào Dụ Quy Tinh trở nên dính người như vậy? Còn bảo cậu dính người, rõ ràng Dụ Quy Tinh còn dính hơn cả cậu!
Nhưng mà mỗi lần nhận được điện thoại từ đối phương cậu vẫn rất vui. Mạc Hiên Văn và Khương Y Linh kết hôn muộn nên cậu được coi là con út trong nhà, so với các anh chị đã đi làm, cậu căn bản không có chung đề tài nào cả.
Mặc dù bọn họ rất thích trêu chọc, lại còn thích lấy đủ thứ quà vặt cho cậu ăn, nhưng Mạc Sơ Quyết đã quen với việc có Dụ Quy Tinh bên cạnh, lần nào cũng vô thức gọi tên Dụ Quy Tinh, lúc nhận ra thì lập tức đỏ mặt.
Mãi đến mồng tám tháng giêng Mạc Sơ Quyết mới từ quê lên, mồng mười chính thức vào học. Cũng may cậu nhìn xa trông rộng giải quyết xong bài tập.
Cậu vừa về đến nhà liền nhận được cuộc gọi cầu cứu từ Âu Dương Húc. Tên này chưa động chữ nào nên tìm gặp Mạc Sơ Quyết xin đáp án.
Mạc Sơ Quyết hẹn hắn ta tại một tiệm trà sữa. Lúc gặp mặt, Âu Dương Húc cung phụng cậu như Bồ Tát, một mực hỏi han ân cần, sau khi lấy được đáp án mặt mày liền phơi phới.
“Sao bây giờ cậu mới nhớ tới bài tập hả?”. Mạc Sơ Quyết nhìn vở bài tập trắng trơn của đối phương, lặng lẽ lắc đầu.
Âu Dương Húc thở dài: “Còn không phải do game quá hấp dẫn sao. Chơi vô rồi ai mà nhớ tới vụ bài tập nữa. Nếu hôm qua lúc nói chuyện Trần Tiểu Mẫn lớp Chín không nhắc, chắc tớ cũng quên luôn”.
Mạc Sơ Quyết bật cười: “Cậu cũng lợi hại ghê”.
Âu Dương Húc sực nhớ gì đó, đột nhiên trở nên khẩn trương: “Cậu biết hôm qua Trần Tiểu Mẫn nói gì với tớ không?”.
Mạc Sơ Quyết: “Trần Tiểu Mẫn là ai?”.
Âu Dương Húc: “…”
Âu Dương Húc: “Không phải lần trước đã nói với cậu rồi sao?”.
Mạc Sơ Quyết nghiêng đầu, vẻ mặt hoang mang: “Có hả?”.
“Cậu đừng có bán manh (*) với tớ”. Âu Dương Húc bị sự dễ thương chọc cho ôm ngực. Cuối cùng hắn đã hiểu cảm giác của Dụ Quy Tinh. Thằng nhóc này cmn quá đáng yêu: “Mặc dù Trần Tiểu Mẫn không bằng nữ thần của tớ nhưng cũng nổi tiếng cỡ Tống Mạn Mạn. Cô ấy giờ là hoa khôi số 2 trong trường đó”.
– ————————————–
(*) Bán manh: cố tình hành động dễ thương để gây ấn tượng với người khác.
– ————————————–
Khóe miệng Mạc Sơ Quyết giật giật, hoa khôi cũng chia số 1 số 2 hả? Cậu tò mò: “Bảng xếp hạng của mấy cậu căn cứ vào đâu?”.
Âu Dương Húc ra vẻ trang nghiêm: “Phẩm chất toàn diện, nhân phẩm, học lực, ngoại hình, năng khiếu… Đương nhiên, ngoại hình vẫn quan trọng nhất. Nữ thần của tớ nhan sắc đẹp, nhân phẩm tốt, học lực đặc biệt giỏi, đương nhiên xếp thứ nhất”.
Nói xong, hắn ưỡn ngực tự hào như thể người sở hữu những ưu điểm đó cũng bao gồm hắn.
Mạc Sơ Quyết không nhịn được cười, buột miệng hỏi: “Vậy Trần Tiểu Mẫn kia thì sao?”.
Âu Dương Húc đáp: “Cô ấy rất tốt, ngoại hình cũng đẹp, biết hát biết nhảy, chỉ kém nữ thần một chút”.
Mạc Sơ Quyết nói: “Không phải cậu thích người ta chứ?”.
Lần này Âu Dương Húc không phản bác mà âu sầu thở dài: “Có chút, nhưng mà kể từ hôm qua tớ đã chết tâm rồi”.
Mạc Sơ Quyết theo chủ nghĩa nhân đạo quan tâm bạn cùng phòng: “Sao thế? Xảy ra chuyện gì?”.
Âu Dương Húc nói: “Tớ với cô ấy nói chuyện trên mạng mấy tháng. Tớ còn tưởng cô ấy có ý với mình. Nào ngờ hôm qua tự dưng nói với tớ chừng nào khai giảng cô ấy sẽ thổ lộ với Dụ Quy Tinh. Hèn gì cô ấy cứ hỏi tới hỏi lui Dụ Quy Tinh thích ăn gì, sở thích ra sao, hóa ra người ta chỉ xem tớ là công cụ hình người! Bọn con gái thật quá đáng! Nỡ lòng nào lừa gạt trái tim bé nhỏ này…”
Nói đoạn, hắn ta oán hận liếc Mạc Sơ Quyết: “Nữ thần của tớ thích cậu, còn đối tượng đơn phương hiện tại thì thích Dụ Quy Tinh. Này rốt cuộc là nghiệt duyên gì vậy trời?”.
Trọng điểm của Mạc Sơ Quyết không phải ở đây: “Cô ấy muốn tỏ tình với Dụ Quy Tinh?”.
Âu Dương Húc: “…”
Úi cha, lỡ mồm rồi.
Sao hắn lại quên mất hai người này là một cặp chứ!