Vi Phu Từng Là Long Ngạo Thiên

Chương 11: 11: Tìm Hiểu Tô Nguyệt Ly Tới Cuối Cùng 1



“Sao ngươi biết ta có cách?”
Tần Uyển Uyển buột miệng nói ra, Giản Hành Chi kinh ngạc: “Ngươi thật sự có?”
Lời vừa nói ra, Giản Hành Chi lập tức cảm thấy lời này có chút không đúng, nhanh chóng hỏi lại: “Ngươi nghĩ sao?”
Tần Uyển Uyển không nói chuyện, nàng do dự, nhìn mặt Giản Hành Chi, muốn nói lời “chia tay” cho xong, nhưng lại không thể nào nói nên lời, nghẹn nửa ngày, mới nghẹn ra một câu: “Ta có cách của ta, ngươi đừng manh động.

Ta sẽ đưa khế ước bán thân và bạc cho ngươi, ngươi đi theo đường hầm!.


“Ngươi muốn vứt bỏ ta?” Giản Hành Chi nghe hiểu được, nhướng mày, Tần Uyển Uyển lắc đầu theo bản năng: “Không có!”
“Vậy tại sao ngươi muốn cho ta đi?”
“Ta!.

” Bị người nhìn thấu ý đồ, Tần Uyển Uyển sợ tới mức lắp bắp: “Ta muốn ngươi đi đến một nơi an toàn hơn.


Tìm được lý do, Tần Uyển Uyển nhanh chóng phát huy: “Trên núi này có rất nhiều nguy hiểm, ngươi chỉ là một phàm nhân, ở lại bên ta không an toàn.


“Ta không sợ nguy hiểm!” Giản Hành Chi nói rất đúng lý hợp tình: “Ta phải đi cùng ngươi.


Cảm động.

Đối mặt với tình sâu nghĩa nặng như vậy, Tần Uyển Uyển cảm thấy rất cảm động.

Nhưng càng cảm động, nàng lại càng cảm thấy áy náy.

Trên mặt nàng hiện lên vẻ rối rắm, Giản Hành Chi che môi quan sát Tần Uyển Uyển đối diện vẫn không chịu đồng ý giữ hắn lại, hắn đổi vị trí để suy nghĩ, có lẽ hiểu được ý của Tần Uyển Uyển: “Ngươi cảm thấy ta vô dụng?”
“Không!.


“Ta rất hữu dụng.

” Giản Hành Chi cảm thấy mình đã tìm được điểm yếu rồi, hắn tự đề cử mình: “Nếu ngươi muốn đi xuống núi, hẳn là phải có chút kế hoạch chứ? Bây giờ khẳng định do ngươi bị canh giữ nên không ra được, nhưng ngươi vẫn phải làm chút gì đó.

Ngươi nhìn ta này, thân thể tốt, sức lực nhiều, ở lại Vấn Tâm Tông cũng không có trở ngại gì, ngươi muốn đi đâu thì nói với ta một tiếng, ta lập tức đào cho ngươi, ngươi giữ ta lại, ta tuyệt đối không phải là gánh nặng.


Tần Uyển Uyển nghe Giản Hành Chi nói đến sửng sốt.

Nàng suy nghĩ một chút, đột nhiên cảm thấy như vậy cũng có đạo lý.

Tuy Giản Hành Chi là nam sủng, nhưng khí thế rút kiếm vào lúc lần đầu gặp mặt, xét theo năng lực hiện nay ở Vấn Tâm Tông, hắn chính xác có chút tác dụng.

Nàng là kiểu người có thể sống tốt hơn ngày nào thì hay ngày đó, sau khi nhận ra tác dụng của Giản Hành Chi, nàng nghĩ nghĩ, nâng tay kéo khuỷu tay của Giản Hành Chi, trịnh trọng nói với hắn: “Về sau nhất định ta sẽ cho ngươi thật nhiều tiền.


“Nói hay lắm.


Lực chú ý của Giản Hành Chi bị hấp dẫn ở chỗ nàng kéo mình.

Lần đầu tiên hắn tiếp xúc với một cô nương mà không phải đánh nhau, không biết vì sao hắn lại cảm thấy có chút kỳ quái.

Muốn kéo tay Tần Uyển Uyển ra, lại cảm thấy làm thế có chút hẹp hòi.

Chỉ có thể di chuyển ánh mắt đi chỗ khác, ra vẻ bình tĩnh uống nước.

“Kế hoạch bây giờ của ngươi như nào?”
Dù sao cũng không thể đến mức không có một chút kế hoạch nào.

“Ta nghĩ thế này.

” Tần Uyển Uyển suy nghĩ: “Sở dĩ bọn họ không tha cho ta, là bởi vì muốn ta làm Tô Nguyệt Li tỉnh lại, chúng ta cũng không ngại đi xem, nếu thật sự có thể khiến Tô Nguyệt Li tỉnh lại, chúng ta có thể dùng biện pháp này làm điều kiện trao đổi để bọn họ thả chúng ta xuống núi, không phải rất tốt sao?”
“Ngươi nói đúng.

” Giản Hành Chi gật đầu: “Bây giờ xuống núi, trước sau ngươi cũng phải cõng cái danh mưu hại đồng môn, chi bằng trực tiếp giải quyết vấn đề đi.


“Đúng là ý này.

Tần Uyển Uyển nhìn “Giản Chi Diễn” nói, vô cùng vui mừng, xem ra nam sủng này cũng không phải chỉ có mỗi khuôn mặt.

Nàng quay đầu nhìn sắc trời bên ngoài, thấy trời đã khuya, đang định khuyên hắn đi ngủ thôi, thì thấy người này vỗ tay một cái, đứng dậy nói: “Vậy đi thôi.


“Hả?”
Tần Uyển Uyển hơi ngơ ngác, Giản Chi Diễn dùng thần thức quét một vòng Vấn Tâm Tông, quay đầu nhìn về phía Tần Uyển Uyển: “Ngươi có biết Tô Nguyệt Li kia ở đâu không?”
Tần Uyển Uyển ngẩn người một lúc mới phản ứng lại: “Bây giờ đi?”
“Nếu không thì sao?” Giản Hành Chi hỏi rất đúng lý hợp tình: “Ngươi chờ đến tết à?”
Nói xong, Giản Hành Chi cũng không cho nàng cơ hội do dự, kéo nàng về hướng cửa sổ, hai người cùng nhau bay qua cửa sổ, Giản Hành Chi kéo nàng nhảy vào đường hầm, hắn quay lại che đường hầm như cũ, xoay người lại nhìn Tần Uyển Uyển vẫn còn ngơ ngác, thúc giục nàng: “Phòng nào, đi không?”
Cuối cùng Tần Uyển Uyển cũng hoàn hồn, nàng cúi đầu “À” một tiếng.

Nhớ lại hai ngày nay nàng đều dùng thần thức quan sát Vấn Tâm Tông, xác nhận nơi này: ” Chắc đây là Linh Lung Các.


Giản Hành Chi biết được phương hướng, không nói nhiều lời, trực tiếp đào.

Hắn đào rất nhanh, ngang với tốc độ đi bộ của Tần Uyển Uyển, Tần Uyển Uyển lấy một viên dạ minh châu trong túi Càn Khôn ra, cầm túi vải cột lên đỉnh đầu, tay thì rảnh rỗi, lấy hạt dưa trong túi Càn Khôn cắn, đi cách Giản Hành Chi không xa không gần, chậm rãi cắn hạt dưa, nhìn một công tử vốn dĩ ngọc thụ lâm phong tuấn nhã lại cầm cuốc đào đất.

Với tình cảnh này, vậy mà hai người lại quỷ dị không cảm nhận được có gì không đúng.

Một đường đi đến Linh Lung Các, Giản Hành Chi theo thói quen nói với Tần Uyển Uyển: “Ta đi lên xem trước, nếu không có vấn đề gì thì ta gọi ngươi.


Tần Uyển Uyển gật đầu: “Đi đi, ta chờ ngươi.


Chờ nói xong, hai người trầm mặc một lúc, hai cái hệ thống đồng thời thở dài.

666: “Đại lão, tôi đã nói đến mệt rồi.

38: “Ký chủ, nên làm gì thì chắc không cần ta phải nói nhiều đi.


“Nếu không!.

Hay là cứ để ta lên trước?”
Tần Uyển Uyển đề nghị đầu tiên, Giản Hành Chi gật đầu, cầm cuốc ra nhường chỗ cho nàng.

Tần Uyển Uyển đi đến cửa động, cửa động này vuông góc hướng về phía trước, Tần Uyển Uyển nhìn một lúc, tay chân bắt đầu bò lên trên.

Giản Hành Chi nắm cuốc, nhìn Tần Uyển Uyển từng chút từng chút đi lên, trên mặt có chút âu sầu.

“Ngươi nói thử nàng ta cứ như thế thì leo đến khi nào chứ?”
“Đại lão.

” 38 nhịn không được nhắc nhở hắn: “Đây mới là tốc độ của người bình thường, ngài không cần lo lắng, sẽ rất nhanh thôi.


Đối với một người đến Trúc Cơ kỳ mà nói, bò lên một cái động cũng không khó.

Cho dù là Tần Uyển Uyển.

Nàng thuận lợi bò đến cửa động, đứng ở cửa động nhìn xung quanh một lúc, sau khi dùng thần thức xác nhận không có thủ vệ nào mới hoàn toàn bò ra khỏi đường hầm, tìm một chút cỏ che lại, vội vội vàng vàng đi đến Linh Lung Các.

.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Vi Phu Từng Là Long Ngạo Thiên

Chương 11: 1: SAN BẰNG VẤN TÂM TÔNG....



“A a a a a!!!”

Tiếng hét chói tai của 38 từ trong đầu truyền đến, nó kích động hét lên: “Get mệnh lệnh bằng giọng nói, kích hoạt hệ thống, ký chủ quá soái rồi!”

Tần Uyển Uyển giữ nguyên vẻ mặt, nàng kiêu ngạo ngước cái đầu nhỏ lên.

Nhìn xem, chế tạo bầu không khí không nhất thiết phải đau đớn, cắt tóc cũng mang cảm giác như vậy!

Tần Uyển Uyển nghĩ nghĩ, chợt nghe thấy âm thanh răng rắc răng rắc của máy móc ở trong đầu, sau đó trong đầu nàng hiện lên một cái màn hình, trên màn hình có vài điểm sáng màu xanh lục, rà quét xung quanh giống như một cái radar.

“Chúc mừng ngài đã chính thức kích hoạt hệ thống 3838438 nghịch tập nữ chính hoàn mỹ, bổn hệ thống sẽ cung cấp cho ngài các dịch vụ tương ứng với tích phân, giúp ngài thành công nghịch tập. Tích phân ban đầu hiện tại: 50, tiến độ hoàn thành nhiệm vụ: 90%, mời xuống núi ngay lập tức, có thể hoàn thành nhiệm vụ và nhận phần thưởng!”

Âm thanh 38 tràn ngập vui sướng: “Ký chủ, xông lên!”

Tần Uyển Uyển không nói chuyện, nàng quan sát xung quanh, quay đầu nhìn thoáng qua Giản Hành Chi, cho hắn một ám chỉ.

Giản Hành Chi hiểu ý nàng, gật gật đầu, yên lặng lui xuống một bước.

“Tính toán xong?” Những người xung quanh hoàn toàn phớt lờ tính toán của bọn họ, Quân Thù trào phúng mở miệng “Vậy hôn ước giữa hai nhà ta và ngươi thì tính như thế nào?”

“Ngươi còn có mặt mũi để tính?” Nghe thấy lời này, Giản Hành Chi dựa vào bên cạnh bàn, nghiêng nghiêng đầu, ném một đống hạt dưa trong tay, nhìn Quân Thù cười như không cười “Mới vừa còn ở trong thức hải của Tô Nguyệt Li làm thỏ, bây giờ lại nhớ tới hôn ước của mình rồi?”

“Giản Chi Diễn!”

Quân Thù đảo mắt nhìn qua, lạnh lùng nói: “Đừng tìm chết.”

Nghe thấy lời này, Giản Hành Chi liền muốn đánh người, nhưng nhìn cái bảng “cấm ẩu đả đánh nhau” của 666 ở bên cạnh, hắn nhẫn nhịn chịu đựng, bỏ hạt dưa xuống, vẫy vẫy tay với Quân Thù: “Ngươi lại đây, ta nói một chút chuyện quan trọng với ngươi.”

Quân Thù nhíu mày, vẻ mặt Giản Hành Chi chân thành: “Thật sự rất quan trọng, có liên quan rất lớn với hôn ước của ngươi, ngươi mau tới nghe đi.”

Nói xong, hắn bắt đầu nháy mắt ra hiệu với Tần Uyển Uyển, tuy Tần Uyển Uyển không rõ vì sao hắn muốn cho mình đi trước, nhưng vẫn không dấu vết đi về phía cánh cửa.

Ánh mắt của mọi người đều tập trung nhìn lên Giản Hành Chi đang nói chuyện, Giản Hành Chi thấy Quân Thù không nói lời nào, nhướng mày: “Không phải nói muốn giết ta sao? Một câu cũng không dám nghe ta nói?”

“Có gì mà không dám?”

Quân Thù cười nhạo, đi đến bên cạnh Giản Hành Chi, hơi hơi cúi đầu tới gần hắn, Giản Hành Chi ngẩng lên, thấp giọng nói: “Ta nói với ngươi, Vãn Vãn với ta, nàng đã sớm……”

Quân Thù vểnh tai lên, lời nói còn chưa dứt, tay Giản Hành Chi nhanh như chớp, nắm lấy đầu Quân Thù hung ác đập xuống bàn, hô to một tiếng: “Đi!”

Cũng chính vào khoảnh khắc hắn động thủ, Tần Uyển Uyển bất ngờ xông ra bên ngoài lúc mọi người không kịp đề phòng, Giản Hành Chi đánh một quyền xuống xong, động tác nhanh nhẹn như gió, hắn dựa lưng vào ghế sau, một tay chống đất, lộn một vòng rời xa Quân Thù, một cái bạo phá phù liền bùng nổ ở Linh Lung Các.

Náo loạn quanh thân nổi lên bốn phía, mặt đất rung chuyển, Tần Uyển Uyển mới vừa lao ra khỏi Linh Lung Các, nghe thấy tiếng nổ mạnh, nàng kinh ngạc quay đầu lại, hô to một tiếng: “Giản Chi Diễn!”

“Ở chỗ này!”

Giản Hành Chi vút qua một cái như gió, bắt lấy cổ tay nàng, Tần Uyển Uyển sững sờ quay đầu lại, liền nhìn thấy ống tay áo màu hồng nhạt phấp phới của thiếu niên, ngũ quan tuấn tú, nàng đảo mắt một hồi, cười thật tươi nói:”Đi!”

Khi nói chuyện, Quân Thù đã đuổi theo tới, hô to: “Tần Vãn!”

Giản Hành Chi vừa quay đầu đã nèm ra ba tấm bạo phá phù, hắn tiến lên hai ba bước, cầm lấy cổ tay Tần Uyển Uyển nhảy lên phía trước, lập tức phóng người vượt qua tiến về phía trận thuấn di đã sớm chuẩn bị tốt ở trước quảng trường, nháy mắt biến mất ngay trước mặt Quân Thù.

Lúc này thần thức Quân Thù lập tức phóng rộng cả Vấn Tâm Tông, ngay sau đó dừng ở ngay dưới chân một trận pháp thuấn di, đuổi vọt theo.

Trận phép thuấn di mang hai người cùng nhau xuống sườn núi, hai người vừa mới tiếp đất, liền cảm giác mặt đất dưới chân rung chuyển, dường như khó có thể đứng vững, Tần Uyển Uyển còn chưa kịp lên tiếng, liền nghe một trận gió mạnh phía sau thổi tới, Giản Hành Chi kéo Tần Uyển Uyển sang một bên, hô to: “Xuống núi!”

Nói xong, hắn dẫn Quân Thù nhảy lên một chỗ cao, Giản Hành Chi không có tu vi, nên không thể bay, chật vật chạy trên mặt đất, hô to với Tần Uyển Uyển: “Phía Đông Nam, 300 trượng!”

Tần Uyển Uyển không nói hai lời, mũi chân xoay một chút, bay qua phía Đông Nam, Quân Thù đi lên ngay sau đó, bắt lấy Tần Uyển Uyển: “Ngươi muốn xuống núi, ta sẽ mang ngươi đi, ngươi chạy cái gì?”

Tần Uyển Uyển đá một chân đi, Quân Thù nắm lấy mắt cá chân nàng, giữ chân nàng vung giữa không trung, Tần Uyển Uyển nôn nóng lên tiếng: “38!”

Vừa dứt lời, một trận điện lưu từ trên người Tần Uyển Uyển lập tức đánh tới tay Quân Thù, Quân Thù đau đến buông tay, Tần Uyển Uyển lập tức tránh tới phía Giản Hành Chi chỉ định.

“Điện giật thành công, khấu trừ 5 điểm tích phân.”

Âm thanh 38 vang lên, bàn tay của Tần Uyển Uyển run lên, cũng chính là trong chớp mắt này, Quân Thù lại bắt được nàng một lần nữa, hắn nhíu mày: “Vãn Nhi…”

“Rốt cuộc tại sao ngươi quấn lấy ta?!”

Tần Uyển Uyển không thể lý giải.

“Điện giật lần thứ hai, khấu trừ 5 điểm tích phân.” 38 không chút do dự phóng điện, cánh tay Quân Thù cũng bị giật đến run lên, lập tức buông tay, lấy một dải lụa trắng trong tay áo vứt ra, cột ở trên eo Tần Uyển Uyển, mím môi, gian nan mở miệng, “Trước đây là ta trách oan muội, mà dù sao muội và ta cũng có hôn ước…”

“A a a 38!”

Tần Uyển Uyển ý thức được nàng muốn nói gì, nàng ngã quỵ tại chỗ, lập tức 38 cũng đánh qua một luồng điện đến, run rẩy mở miệng: “Người này quá ghê tởm, hắn sẽ không đột nhiên tỉnh ngộ muốn làm lại từ đầu với ngươi chứ?”

“Đừng nói nữa, toàn thân ta nổi hết da gà lên rồi!” Tần Uyển Uyển điên cuồng đi về phía trước, 38 thở phào nhẹ nhõm, thông báo:”5 điểm tích phân, ngươi còn dư lại 35 điểm tích phân.”

Trong nháy mắt, Tần Uyển Uyển siết chặt nắm tay: “Ta có thể trực tiếp dùng điện giật chết hắn bằng 30 điểm tích phân hay không?”

“Ký chủ ngươi tỉnh táo lại” 38 cảm thấy Tần Uyển Uyển không thể nói lý “30 điểm tích phân liền muốn giết Nguyên Anh, ngươi không cần trở về ngủ thêm nhỉ?”

Nàng biết là hệ thống này vô dụng mà!

Tần Uyển Uyển không thể ký thác vào nó, nàng chỉ có thể ký thác vào sự bố trí của “Giản Chi Diễn”.

***

Động lực của bọn ta là những ngôi sao của các nàng đó~~~


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.