“Em ra ngoài một chút.” Ăn tối xong, Tần Hải Tuấn nói với Lưu Trưng một tiếng, sau đó cầm chìa khóa xe đi ra ngoài.
“Ừ, về sớm một chút.” Lưu Trưng cho rằng tâm trạng cậu không tốt, muốn ra ngoài giải sầu, vì vậy gật đầu, tiếp tục vẽ tranh.
Đường phố đèn đuốc sáng bừng, người đến người đi.
Tần Hải Tuấn lái xe, cố tình thả chậm tốc độ, đi sát ven đường tìm cửa hàng mình đang cần. Cậu cau mày, bởi vì không tìm được. Ngày thường rõ ràng luôn nhìn thấy, đến lúc cần lại không tìm ra.
“Kỳ quái…” Tần Hải Tuấn nói thầm một tiếng, dừng tạm một chỗ nào đó hết nhìn đông rồi lại nhìn tây, cuối cùng cậu cũng thấy được cửa hàng bán đồ tình thú.
Không sao cậu tìm mãi không thấy, ra là biển quảng cáo bằng đèn neon bị hỏng, nên ông chủ đang tu sửa lại.
“Cậu trai, muốn mua gì?” Ông chủ sử dụng công phu mời chào, tiếp đón Tần Hải Tuấn bước vào.
“Tôi…” Tần Hải Tuấn khẩn trương, đứng trước tủ kính không biết làm sao.
Kiến thức ông chủ rộng rãi, đoán được Tần Hải Tuấn là một cậu trai da mặt mỏng, vì vậy gương mặt tỏ vẻ thiện ý mỉm cười: “Cậu trai muốn mua cho mình chơi hay là hai người cùng chơi?”
Tần Hải Tuấn mím môi, duỗi ra hai ngón tay.
“Lần đầu tiên?”
“Ừm.”
Chàng trai trẻ rụt rè gật đầu, khiến ông chủ cười không ngừng: “Vậy thì mua mấy món cơ bản nhất, bao cao su. Nếu muốn chơi tình thú một chút…” Đột nhiên ông chủ hỏi: “Đối tượng của cậu nam hay nữ?”
Tần Hải Tuấn nói nam.
“Ồ ồ, mạo muội hỏi thêm một câu, này là mua cho cậu dùng hay là đối tượng dùng? Kích cỡ thế nào?” Ông chủ tỉ mỉ hỏi rõ.
“Chắc là cỡ lớn.” Tần Hải Tuấn suy nghĩ, nhưng không nói là cho ai dùng, bởi vì độ lớn của cậu và Lưu Trưng cũng không xê xích bao nhiêu.
“Được rồi, lấy cho cậu hai hộp bao, hai hủ bôi trơn, lần đầu tiên nên bôi trơn trước, đừng quá gấp gáp.” Ông chủ giúp cậu bỏ vào túi đựng, tốt bụng kiến nghị: “Muốn chơi tình thú thì chờ lần sau đi, dùng hết hai hộp này, kỹ thuật sẽ diêu luyện hơn.”
“Được, cảm ơn rất nhiều.” Tần Hải Tuấn nói cảm ơn sau đó trả tiền, xách túi nhỏ lên đứng một chỗ do dự, cậu ấp úng mở miệng nói: “Ông chủ, chỗ của chú có cái loại kia không… Thuốc.”
Ông chủ vội vàng lắc đầu: “Đó là phi pháp, chú không có đâu.” Ông nhìn chàng trai trẻ trong nháy mắt trở nên thất vọng, biểu cảm làm người ta đau lòng, liền gật đầu nói: “Nhưng cũng có thể tự chế, cậu đưa tai lại đây tôi nói với cậu…”
…
Lưu Trưng rất bất ngờ bởi vì Tần Hải Tuấn trở về cực kì nhanh.
“Về rồi hả?” Anh nhướng mày hỏi.
“Ừm.” Chàng trai lạnh nhạt đáp một tiếng, vẫn là vẻ mặt đó, sau khi trở về lập tức nhào lên giường mở laptop ra, xem video.
Cậu xem không phải gì khác mà chính là video hoạt động tình yêu của các thanh niên Âu Mĩ
Nghe tiếng kêu tốt đẹp ưm..ưm..a..a.. vang khắp phòng, trong lòng Lưu Trưng phiền muộn, nghe mấy thứ này làm sao nghiêm túc vẽ được đây.
Đồng thời anh cũng tò mò, không phải là tâm trạng Tần Hải Tuấn đang không tốt sao? Chẳng lẽ xem gv sẽ giúp cảm xúc con người chuyển biến tốt hơn?
“Ăn khuya không?” Đến đêm khuya, Tần Hải Tuấn xuống giường, gọi điện thoại đặt đồ ăn.
Sau đó cậu bắt chuyện mời Lưu Trưng ăn chung.
Lưu Trưng vuốt vuốt bụng, cảm thấy có chút đói bụng, anh ngồi xuống ăn chung với Tần Hải Tuấn.
“Đây là nước ngọt gì vậy, vị hơi là lạ.” Ly nước thoạt nhìn giống bia, nhưng mùi vị lại không phải bia, có hơi ngọt.
“…” Tần Hải Tuấn liếc nhìn một cái, không lên tiếng, cúi đầu ăn đồ ăn của mình.
Ăn xong là đến 11 giờ rưỡi, Lưu Trưng bảo rằng muốn đi tắm, còn Tần Hải Tuấn tự mình dọn dẹp bàn ăn.
Anh đứng lên cảm thấy bước chân có chút lâng lâng, ở trong phòng tắm xối nước nóng, đầu óc đột nhiên trở nên choáng váng lại cực kỳ hưng phấn.
Sau khi bước ra cả người đều không mặc gì, dáng đi của Lưu Trưng nghiêng ngả nằm lên giường, duỗi cánh tay che đôi mắt mình lại, giọng nói ngập ngừng.
“Tiểu Tuấn Tuấn, anh nóng quá.”
Tần Hải Tuấn nghe vậy, lập tức đứng dậy đi vào phòng tắm, tắm rửa bản thân một lúc, đến lúc cậu đi ra cả người cũng trống trơn. Biểu cảm trên mặt mang theo một vẻ kỳ quái, ánh mắt mông lung lập lòe sự bất an.
Cậu đứng bên mép giường chần chừ một chút rồi đi tới túi đồ của mình lấy ra một món đồ chơi nhỏ…
Lưu Trưng nằm trên giường trở mình, bàn tay chạm tới làn da trắng mịn, theo bản năng xoa nắn, sau đó trực tiếp ôm chầm lấy.
Cơ thể thon dài rắn chắc của chàng trai, ôm vào trong ngực ấm áp thoải mái, cảm giác cực kì tốt.
Vốn dĩ Lưu Trưng rất thích ôm Tần Hải Tuấn, càng đừng nói đến là hiện giờ đầu óc đang bị hưng phấn, cơ thể rất mẫn cảm, cực kỳ muốn thân thiết với người.
Vì vậy muốn làm là lập tức làm, tự mình thực hiện một cách vô cùng nhiệt tình.
“Lưu Trưng…” Giọng nói Tần Hải Tuấn mờ mịt, cậu có chút không thể xác định được, có thật sự nhất định phải làm như vậy hay không.
Lỡ như phản ứng sau đó của Lưu Trưng làm người thất vọng thì sao?
“Tiểu Tuấn, em cho anh ăn cái gì?” Lưu Trưng lầu bầu nói, đôi môi ép chặt bờ môi chàng trai tùy ý nghiền nát, nụ hôn ướt át vừa nhiệt tình lại hung mãnh, làm người ta không tài chống đỡ được, đồng thời anh kéo tay chàng trai xuống phía dưới của mình: “Em nhìn xem, cứng thành như vậ rồi y.”
Tần Hải Tuấn nằm dưới thân anh, tim đập rất nhanh.
Cậu cắn chặt hàm răng, cảm xúc kích động và thấp thỏm mỗi bên một nửa. Cậu xoắn xuýt không nhận rõ hiện giờ Lưu Trưng đang thanh tỉnh hay mơ hồ. Nếu là tỉnh táo, Lưu Trưng sẽ làm thế nào? Có tức giận rời đi hay không?
Tần Hải Tuấn có chút hi vọng Lưu Trưng đang mơ hồ, thế nhưng… lần đầu tiên bên Lưu Trưng, làm dưới tình trạng anh ấy không được tỉnh táo, Tần Hải Tuấn luôn có cảm giác không cam tâm.
“Bảo bối, lúc này rồi mà cưng còn có thể thất thần, là anh khiến cưng quá thất vọng sao?” Lưu Trưng càng dùng sức hôn môi người con trai nằm dưới thân, hôn người ấy đến mức thất điên bát đảo*, không còn tâm tư để suy nghĩ việc khác.
*Thất điên bát đảo: cuống quít và lộn xộn đến cực độ vì hoảng hốt.
Tần Hải Tuấn vừa mong chờ lại sợ hãi, lần đầu hiện ra vẻ sợ hãi rụt rè, âm thanh run rẩy.
Lúc Lưu Trưng làm đến bước cuối cùng, cậu nhắm mắt lại cảm giác như chịu chết…
Sau một hồi chiến đấu kịch liệt nước sôi lửa bỏng, Tần Hải Tuấn suy yếu nằm trên giường, trên lưng cậu là Lưu Trưng đang thỏa mãn thở dốc.
Bởi đây là lần đầu của cậu nhóc, Lưu Trưng lựa chọn dùng phương thức xâm nhập từ đằng sau khiến hai bên cùng đạt đến cao trào.
Từ lúc bắt đầu đến khi kết thúc, phải cọ xát rất lâu, dùng hơn 1 giờ đồng hồ mới có thể hưởng thụ còn ngày thường 15 phút là có thể vui sướng rồi. Vì vậy Lưu Trưng mới nói làm cái này rất phiền toái, mấy thứ bên trong gv đều là gạt người.
Nhưng mà, cảm giác cũng không quá tệ là được rồi.
Nói tóm lại, đối với hai người không có kinh nghiệm thực chiến, có thể làm được đến trình độ này đã cực kỳ ổn rồi, ít nhất không phát sinh ra thảm án.
Tuy rằng Tần Hải Tuấn trải nghiệm có cảm giác hơi đau, nhưng lại rất thỏa mãn.
Trong toàn bộ quá trình, Lưu Trưng đối với cậu rất dịu dàng săn sóc. Bất cứ một động nào cũng biểu lộ tình yêu, khiến người khác rất khó tin rằng, người này đang cố gắng muốn rời khỏi cậu.
Trải qua trận hoan ái nồng tình mật ý này, đánh chết Tần Hải Tuấn cũng không tin Lưu Trưng không yêu mình. Động tác dịu dàng cẩn thận, phản ứng mãnh liệt như vậy, rõ ràng là rất yêu thích?
Nếu không phải đã có ý với nhau, thì làm sao xuất hiện thứ cảm giác rung động khiến trái tim đập nhanh muốn thoát khỏi lồng ngực thế này?
“Tiểu Tuấn có mệt không?” Khuôn mặt Lưu Trưng nhộn nhạo, anh từ trên lưng Tần Hải Tuấn hạ xuống dưới, đồng thời ôm Tần Hải Tuấn lên đặt người mình, hai người thay đổi vị trí cho nhau.
Thân thể Tần Hải Tuấn mềm nhũn mặc kệ anh lăn lộn, vào lúc này không chỉ có chân mềm, mà toàn bộ cơ thể đều mềm.
Trái tim cũng mềm đến mức rối tinh rối mù, ánh mắt dại ra thất thần, tạm thời vẫn chưa thể thoát khỏi mây mưa vừa nãy.
Bởi vậy Lưu Trưng không được đáp lại đúng lúc, đáng chê trách chính là đầu óc anh đầy hỗn loạn, không được tỉnh táo.
Dư vị cao trào qua đi, toàn thân thả lỏng, trong một lát Lưu Trưng liền ngủ say.
Sau khi Tần Hải Tuấn bình tĩnh lại, thở ra một hơi dài mới có tinh lực nhìn sang Lưu Trưng.
“…” Nhanh như vậy đã ngủ rồi à?
Yên lặng nhìn gương mặt tuấn tú của Lưu Trưng, Tần Hải Tuấn có chút buồn bực, ảo tưởng muốn thổ lộ cõi lòng với Lưu Trưng chết từ trong bụng.
Càng nghĩ càng không cam tâm, Tần Hải Tuấn duỗi tay nhéo mũi Lưu Trưng, cố ý muốn làm Lưu Trưng tỉnh giấc.
“Đừng nghịch…” Lưu Trưng lẩm bẩm một câu nhéo lên bàn tay ấy, đặt lên môi, hôn một cái: “Tiểu Tuấn.”
Anh mơ màng nói, cho dù đang trong giấc mộng, vẫn theo thói quen gọi tên Tần Hải Tuấn.
Điều này biểu thị trong cuộc sống của Lưu Trưng, Tần Hải Tuấn chiếm vị trí tuyệt đối.
Trong thế giới bần cùng của anh, Tần Hải Tuấn khác biệt rất nhiều. Mặc dù bản thân anh không thừa nhận, nhưng trước mắt đúng là như vậy. Trọng tâm trong cuoc sống này có hơn phân nửa đều vây quanh Tần Hải Tuấn.
“Ngủ ngon, Lưu Trưng.” Tần Hải Tuấn từ bỏ việc đánh thức anh, không có thổ lộ buồn bực nữa, khó chịu cũng tiêu tán không ít.
Sáng sớm ngày mai, sau khi Lưu Trưng tỉnh lại tinh thần sảng khoái, ngoại trừ đầu có chút nhỏ nhặt, còn lại hết thảy đều tốt.
Nhưng quay ngược lại lời nói, nhỏ nhặt là thế nào?
Lưu Trưng nhớ rõ bản thân không uống rượu, nhưng quay đầu nhìn bên cạnh, chàng trai nằm ngủ trên người tràn đầy dấu hôn, sắc mặt của anh lập tức thay đổi.
Tâm trạng tươi sáng như nắng mặt trời trong nháy mắt bị giội một xô máu chó, khuôn mặt anh như bị sét đánh ngang tai
“**…” Sửng sốt một lúc, Lưu Trưng nhấc mền lên, phát hiện làn da dưới mền chỗ nào cũng hồng hồng tím tím, có thể gọi là một trận náo nhiệt.
Này không phải chuyện đáng sợ, mà đáng sợ nhất chính là Lưu Trưng không nhớ nổi, tối hôm qua đến cuối cùng là mình thế nào lại làm ra chuyện ngay cả cầm thú cũng không bằng này… Hoặc nói là anh biết làm, nhưng tại sao lại bộc phát ra ngoài?
Mình không thể nào cầm thú như vậy được…!
Lưu Trưng ảo não gãi đầu, ôm đầu, muốn chết lặng.
Trong lòng quá hỗn loạn, thừa dịp Tần Hải Tuấn vẫn chưa tỉnh ngủ, anh xuống giường chuẩn bị tránh đi.
“Lưu Trưng…” Đôi tay Tần Hải Tuấn từ phía sau ôm lấy eo Lưu Trưng, cậu mơ mơ màng màng nói: “Dậy sớm vậy, mấy giờ rồi?”
Lưu Trưng cứng đờ dừng lại, nuốt nuốt nước miếng nói: “Đúng 6 giờ, em ngủ tiếp đi…” Anh tiếp tục động tác xuống giường.
“Ừm…” Tần Hải Tuấn lập tức buông anh ra.
Lưu Trưng mặc quần áo vào trước, sau đó thất thần đi vào toilet, anh xả nước rửa mặt.
Sau đó anh lén lút lấy bóp tiền và điện thoại, mang giày vào, chuẩn bị ra ngoài.
“Lưu Trưng, đi đâu mà sớm vậy?” Đôi mắt Tần Hải Tuấn tròn xoe nhìn anh.
“Anh…”Bàn tay mở cửa của Lưu Trưng chột dạ rút về, anh căn da đầu trả lời: “Hôm qua quên vứt rác, sẽ có mùi, anh xuống lầu đỗ rác thải, tiện thể mua đồ ăn sáng.”
“Ừm.” Tần Hải Tuấn ngoắc ngoắc tay muốn anh lại đây trước đã.
Bước chân Lưu Trưng lơ mơ đi tới, nhỏ giọng hỏi: “Chuyện gì?”
“Không có.” Tần Hải Tuấn nhướng nửa người lên, kéo cổ Lưu Trưng xuống, hôn một cái vào má anh: “Muốn hôn anh một cái thôi, em yêu anh.”
Giọng nói nhỏ nhẹ thông báo, như đã phá vỡ lá chắn cuối cùng vào sáng hôm nay.
Vốn phải nên hạnh phúc.
Ừ, anh đi xuống trước.” Ánh mắt Lưu Trưng né tránh, sau đó giống như chạy trốn khỏi hiện trường.
Tần Hải Tuấn cười cười tiếp tục ngủ, cậu nằm trong phòng, toàn tâm toàn ý chờ Lưu Trưng trở về, sau đó cùng nhau đi làm.
Nhưng chờ mãi, chờ mãi người cần trở về vẫn chưa thấy về.
Tần Hải Tuấn ngồi trên giường, cau mày gọi điện cho Lưu Trưng.
Vào lúc này, Lưu Trưng ngồi xổm ở một cái công viên gần đó, hút thuốc nhìn mấy đứa trẻ nghịch cát. Vẻ mặt anh buồn khổ rối rắm, đầu anh ong ong đau.
“Chú ơi, sao chú không nghe điện thoại?” Một bé loli cột tóc sừng dê đi tới, tay cầm xẻng nhỏ nói với Lưu Trưng.
Cô bé nghe thấy điện thoại Lưu Trưng cứ reo mãi, nhưng cái chú ngơ ngác này lại không nghe thấy, vì vậy cô bé tốt bụng đi đến nhắc nhở một chút.
Lưu Trưng nhức đầu: “Bảo bối nhỏ ngoan lắm, đi chơi đi, chú sẽ nhận điện thoại.”
Dỗ dành bé loli xong, lấy điện thoại di động ra vừa nhìn đã thấy đúng 7 giờ rồi, cách lúc mình trốn khỏi phòng trọ vừa đủ một 1 tiếng đồng hồ.
Vốn Lưu Trưng tưởng rằng 1 tiếng này có thể giúp mình suy nghĩ thật kỹ kế hoạch tiếp theo, thế nhưng anh phát hiện, đầu mình vẫn là một đống bùn nhão như cũ, bất cứ chủ ý nào cũng không có.
“Lưu Trưng, anh xảy ra chuyện gì? Sao vẫn chưa về?” Bấm nhận cú điện thoại, âm thanh của Tần Hải Tuấn phát ra từ trong điện thoại.
Giọng nói quen thuộc lại khiến Lưu Trưng tê cả da đầu, không hoàn toàn bởi vì không dám đối mặt, mà vì Lưu Trưng cảm thấy giọng nói này sao đột nhiên lại êm tai như vậy, rõ ràng trước đây không có thứ cảm giác này.
“Tiểu Tuấn, anh…” Lưu Trưng muốn nói mình tạm thời sẽ không trở về, bảo em ấy ăn sáng trước, sau đó trong ngăn kéo có một quyển phát thảo em lấy ra xem… Thế nhưng, Lưu Trưng không nói được.
Thời cơ không đúng, hôm nay anh không thể cùng Tần Hải Tuấn nói thẳng tất cả, như vậy là đả kích quá lớn đối với em ấy.
“Cái gì?” Tần Hải Tuấn cau mày hỏi anh: “Anh ở đâu?”
Lưu Trưng vuốt ve ngực, trả lời cậu: “Anh đang ở công viên gần đây, sẽ lập tức trở về, hả, à ngày hôm nay không đi làm, em cần phải nghỉ ngơi.”
Lúc này lông mày Tần Hải Tuấn mới dần thả lỏng, khuôn mặt giãn ra nói: “Cũng tốt, anh trở về đi, nhớ mua đồ ăn sáng.”
“Được.”
Lưu Trưng thay đổi sắc mặt, đứng dậy rời khỏi công viên, sau đó đi mua bữa sáng đem về nhà.
Anh chầm chậm từng bước, cảm giác chân đi thật nặng nề, trong lòng có chút khó chịu khác thường. Rõ ràng đã sớm quyết định xong xuôi, chỉ cần làm như vậy là được, thế nhưng nước đã đến chân còn mình lại trở nên lề mề.
Lưu Trưng không ngừng thôi miên bản thân, có thể mà, Tần Hải Tuấn không yếu ớt như vậy đâu, em ấy sẽ chịu đựng được.
“Haiz…” Cục diện bây giờ chỉ có thể khiến người ta thở dài.
Mở cửa đi vào, nhìn thấy tư thế xuống giường khó khăn của chàng trai, Lưu Trưng hận không thể chặt đi hai bàn tay mình —— mày đúng là không bằng cầm thú!
“Tiểu Tuấn.” Anh đặt bữa sáng xuống, đi tới đỡ Tần Hải Tuấn.
“Không có gì đâu…” Tần Hải Tuấn rất không được tự nhiên, cậu từ chối được Lưu Trưng đỡ, nghiêm mặt nói: “Tự mình em có thể.”
Ban nãy rất hi vọng Lưu Trưng trở về, hiện tại Lưu Trưng đã đứng trước mắt, nhưng lúc đối mặt với nhau lại có chút xấu hổ.
“Anh không yên tâm.” Lưu Trưng không nói hai lời, ôm người vào phòng tắm, mở vòi hoa sen đứng tắm rửa cho cậu. Đồng thời lo lắng hỏi: “Có phải rất đau không?”
Bàn tay Lưu Trưng đặt bên hông, Tần Hải Tuấn lắc đầu nói: “Không đau.”
Lúc mới bắt đầu cảm thấy có chút đau, còn hiện giờ chỉ sót lại cảm giác nhức mỏi, mặc khác cảm giác nhiều nhất chính là cảm giác quái dị
Giống như có thứ gì đó bên trong.
Lưu Trưng đột nhiên nhớ tới, tối hôm qua vừa có bôi trơn cùng biện pháp phòng tránh, sao có thể được? Trừ phi là…
Anh ngẩng đầu nhìn Tần Hải Tuấn: “Giải thích cho anh một chút, tối hôm qua có chuyện gì xảy ra?”
Tiếp điện thoại Tần Thiên ngay trước mặt Lưu Trưng, khiến Tần Hải Tuấn có cảm giác hơi kỳ kỳ. Từ sau khi cậu biết Lưu Trưng chính là mình, loại cảm giác vi diệu này thỉnh thoảng sẽ thoát ra, ví dụ như là bây giờ.
Tần Hải Tuấn không nghĩ ra, cảm giác hiện giờ của Lưu Trưng đối với Tần Thiên rốt cuộc là thế nào?
“Có bắt máy không?” Cậu theo bản năng dò hỏi Lưu Trưng.
“Đây là điện thoại của em, tùy em quyết định.” Lưu Trưng hơi kinh ngạc, hóa ra sự ỷ lại của Tần Hải Tuấn đối với mình đã đến mức độ này rồi. Nhưng anh lập tức đưa ra một ý kiến hữu dụng: “Anh cảm thấy ba tìm em, hẳn là không có chuyện tốt. Giai đoạn này sẽ phát sinh những chuyện có liên quan đến em, có thể là ba phát hiện bản thân mình vô sinh.”
Tần Hải Tuấn nhướn mày, bởi vì sau khi Tần Thiên phát hiện bản thân vô sinh kết quả chính là, ép con trai mình phải kết hôn.
“Em sẽ nhìn xem anh đoán có đúng hay không.” Tần Hải Tuấn nhận điện thoại, thế nhưng vô cùng chắc chắn bản thân sẽ không làm theo sắp xếp của Tần Thiên, đồng thời cậu hướng về phía Lưu Trưng bảo đảm: “Cho dù là thật, cũng vô dụng, em sẽ không kết hôn, em chỉ cùng anh ở bên nhau.”
“Tiểu Tuấn, hôm nay là cuối tuần, con ở đâu? Tại sao không về nhà?” Âm thanh bình đạm của Tần Thiên truyền đến, giọng nói của ông vẫn luôn như vậy, đối với người ngoài lẫn con ruột đều không có gì khác nhau.
“Con ở bên ngoài chơi với bạn, ba có chuyện gì?” Tần Hải Tuấn hỏi ông.
“Đương nhiên là có chuyện, con về trước một chuyến, ba có chút việc muốn nói chuyện với con.” Tần Thiên nói.
“Chuyện gì mà phải trở về mới nói, bây giờ nói không được ạ?” Ngữ điệu của Tần Hải Tuấn đối với cha mình cũng là nhàn nhạt.
“Việc hệ trọng, chờ con trở về hẵng nói, nhanh lên một chút.” Tần Thiên dứt lời treo điện thoại, không cho Tần Hải Tuấn có cơ hội từ chối.
“Ba cúp máy.” Tần Hải Tuấn nhìn Lưu Trưng, dùng ánh mắt hỏi anh nên làm gì bây giờ?
“80 đến 90% là sự kiện kia.” Lưu Trưng ôm lấy bả vai cậu, dẫn cậu rời khỏi sân vườn: “Đi, đi về trước xem kỹ rồi lại nói.”
Tần Hải Tuấn ngoài ý muốn cảm thấy nhẹ nhõm: “Anh với em đi cùng nhau sao?” Cậu cho rằng Lưu Trưng sẽ muốn cậu tự mình trở về.
“Đó là đương nhiên, dù sao ba cũng không phải chưa từng gặp anh.” Lưu Trưng thờ ơ nói.
“Anh không sợ ba phát hiện?” Tần Hải Tuấn rất hưởng thụ thứ cảm giác ở bên cạnh Lưu Trưng này, luôn cảm thấy có anh ở bên nên thứ gì cũng không sợ.
Lưu Trưng bất cần nói: “Phát hiện thì thế nào, trên đời này chỉ một đứa con trai ruột là em, ba có thể đối với em thế nào?” Tiếp theo sát lại gần khuôn mặt Tần Hải Tuấn: “Cho dù ba muốn làm thế nào với em, không phải vẫn còn có anh sao?”
Tần Hải Tuấn chọt chọt vào ngực anh: “Anh có gì để dùng?”
Nếu Tần Thiên muốn làm thật, mười Lưu Trưng cũng vô dụng.
“Anh có thể chịu đòn thay em, có thể vì em mà không tiếc cả mạng sống, còn có thể dẫn em cao bay xa chạy, em nói anh có thể làm gì nè?” Lưu Trưng cười híp mắt nói: “Tóm lại tất cả những gì em muốn, anh đều có thể cho em, trừ khi anh không có.”
Cái miệng ngọt đến chết người của anh đúng là quá mê hoặc, mỗi lần nói đều khiến trái tim Tần Hải Tuấn rung động, tim đập loạn xạ.
“Anh dỗ em thôi chứ gì.” Chàng trai ra vẻ bình tĩnh nói.
“Sao phải dỗ em, anh không có tật chỉ biết nói mà không biết làm đâu.” Lưu Trưng khá tự hào nói.
Tần Hải Tuấn thật sự không ưa nổi dáng vẻ chảnh choẹ của anh, cảm thấy người này sao lại đáng ghét như vậy, nhưng rất mâu thuẫn chính là làm thế nào cũng không thể dời mắt, bởi vì yêu anh đến chết rồi.
…
Tần Thiên chờ đợi ở nhà họ Tần, không nghĩ tới Tần Hải Tuấn không phải một mình trở về, mà còn dẫn theo bạn.
Nhưng cũng may Tần Hải Tuấn rất thức thời, dẫn bạn lên phòng của mình trước, sau đó mới đến thư phòng nói chuyện với ông.
“Tiểu Tuấn, toàn bộ gia nghiệp của nhà họ Tần sau này đều là của con.” Câu nói đầu tiên của Tần Thiên chính là như vậy, thật ra ông đối với tiền tài không mấy để tâm, gia nghiệp này cũng do ông tiếp nhận từ trên tay bậc cha chú. Cũng may bản thân ông có chút năng lực, không làm hủy hoại sự nghiệp gia tộc, khi thời cơ đến, vinh quang sẽ truyền lại cho đời sau, ông sẽ được an hưởng hạnh phúc.
Lời này nghe rõ ràng chỉ là mở đầu, trọng điểm là tiếp theo, vì vậy Tần Hải Tuấn không hề tiếp lời.
“Hiện giờ Tiểu Tuấn đã có bạn gái chưa?” Tần Thiên hỏi.
“Con còn nhỏ, bây giờ nói chuyện này còn quá sớm.” Tần Hải Tuấn lắc đầu nói.
“Không nhỏ, năm nay con cũng 20 rồi nhỉ?” Tần Thiên không quá chắc chắn, nhưng cũng không liên quan: “Ba nhớ rõ, thời điểm cỡ tuổi con, đã từng quen rất nhiều bạn gái. Đây là chuyện bình thường của con người, con nên thử một chút.”
Tần Hải Tuấn cau mày nói: “Cho nên ba tìm con trở về, chính vì muốn con tìm bạn gái?”
Tần Thiên cười nói: “Cũng có thể nói là như vậy, thật ra ba muốn giới thiệu cho con đối tượng kết hôn, đối phương là một tiểu thư danh giá nổi tiếng ở Nam Thành, dáng vẻ xinh đẹp, tính cách cũng tốt, rất xứng đôi với con.”
“Ba nói xứng đôi, ý là gia đình cô ấy giống gia đình mình đều có tiền?”
“Không, tiền chỉ là thứ yếu, ngoại trừ nhìn vào tiền tài, cũng phải nhìn vào danh tiếng.” Tần Thiên đi tới vỗ vỗ vai Tần Hải Tuấn nói: “Tin tưởng ba, cô tiểu thư kia ấy rất không tồi, ngày mai con đi gặp con bé có được không?”
Tần Hải Tuấn lắc đầu: “Không được, con không muốn gặp.”
Cậu lập tức từ chối, khiến Tần Thiên rất bất ngờ: “Con có bạn gái? Cho dù như vậy cũng không quan trọng, con phải hiểu rằng là đàn ông không thể chỉ có một người phụ nữ.”
“Không phải lý do này, tạm thời con không có ý định quen bạn gái.” Tần Hải Tuấn yên lặng nghĩ thầm, con chỉ có một người đàn ông.
“Tại sao lại không muốn quen? Con là đàn ông, có bạn gái là chuyện đương nhiên.” Tần Thiên nhìn về phía con trai, trong lòng thoáng lên đủ loại lo lắng.
“Tuổi tác con còn nhỏ, tạm thời không muốn nghĩ đến những thứ này. Chờ thêm mấy năm có sẽ cân nhắc.” Tần Hải Tuấn kiên trì nói, hiện tại đã xác định được ý đồ của Tần Thiên, cậu lập tức muốn rời đi: “Còn nữa, con không phải 20 tuổi, năm nay con mới 19.”
“Kết hôn quả thật là rất sớm, nhưng quen bạn gái không sao cả.” Tần Thiên nói.
“Không, con không muốn sinh ra con ngoài giá thú.” Tần Hải Tuấn ngước đôi mắt, trong trẻo phẳng lặng và nhẫn nại nói: “Vấn đề hôn nhân của con, mong ba để thêm vài năm nữa rồi lại nói với con.” Cậu dứt lời, sau đó đứng dậy rời đi.
“Tiểu Tuấn, ba hi vọng con mau sớm kết hôn sinh con một chút.” Tần Thiên gọi cậu lại.
“…” Tần Hải Tuấn rất muốn một phát cự tuyệt, nói rằng bản thân cậu đã có đối tượng hơn nữa còn là đàn ông, nhưng Lưu Trưng đã dặn dò cậu, tạm thời không được nói đến phải trì hoãn: “Dạ, sớm nhưng cũng phải có mức độ, dù thế nào thì hiện tại không được, chờ con tốt nghiệp đại học rồi hẵng nói.”
Tần Hải Tuấn nghĩ thầm, đến lúc đó mình và Lưu Trưng đã cùng ngủ cùng bay rồi, ai thèm quan tâm đến ông già hiếm muộn Tần Thiên này nữa.
Con trai trẻ tuổi nóng tính không nghe lời, Tần Thiên cũng hết cách rồi, chỉ có thể trơ mắt nhìn cậu rời đi.
Tần Hải Tuấn nóng lòng không chờ nổi trở về phòng tìm Lưu Trưng, trong lòng cậu hiện giờ có chút không thoải mái.
“Nói xong rồi?” Lưu Trưng ở trong phòng xem tạp chí, nghe thấy tiếng động ngẩng đầu lên hỏi.
“Xong rồi, quả nhiên ba tìm em nói chuyện kết hôn.” Tần Hải Tuấn đi tới, ngồi bên cạnh Lưu Trưng bắt đầu châm thuốc, điếu thuốc đầu tiên trong ngày của cậu.
“Em nói thế nào?” Lưu Trưng không hề ngạc nhiên.
“Còn có thể nói gì nữa, giống như anh dặn dò.” Tần Hải Tuấn cau mày, đột nhiên bất an, cậu nghiêng đầu hỏi Lưu Trưng: “Có phải anh thật sự có ý định để em tốt nghiệp rồi kết hôn không?”
Nếu thật là như vậy, cậu sẽ chém chết Lưu Trưng.
“Làm sao như vậy được, anh ghét nhất là kết hôn.” Lưu Trưng sờ cằm, một lần nữa nhắc lại: “Không đúng, phải nói anh ghét nhất là nam nữ quan hệ*, quá ghê tởm em có nghĩ vậy không?”
*Quan hệ ở đây là giao phối (quan hệ tình dục) nha, ám ảnh vì bị ép nhìn Tưởng Hinh bị cưỡng gian.
Tần Hải Tuấn ngơ ngác phụ họa: “Đó là…”
“Chẳng hề thoải mái như ở bên em, em xem, không cần đoán tới đoán lui, cũng sẽ không vì tư lợi, càng không cãi nhau.” Lưu Trưng nắm lấy cằm Tần Hải Tuấn, vui vẻ hôn một cái.
“Tuy rằng em không có được cảm giác chân thực ‘anh chính là em’, nhưng mà, em sẽ không ích kỷ đối với anh.” Tần Hải Tuấn vuốt ve khuôn mặt Lưu Trưng, cũng hôn trở lại Lưu Trưng.
Tình yêu của cậu đối với Lưu Trưng, là tình yêu chân chính, không trộn lẫn bất kỳ tạp chất nào.
Bất kỳ ai đang có một trái tim, đối mặt với tình yêu thuần khiết như vậy, muốn không cảm động cũng rất khó.
“Em thật đẹp.” Lưu Trưng hôn lên đôi mắt Tần Hải Tuấn, anh rất thích dùng từ ‘đẹp’ để khen ngợi chàng trai này.
Xinh đẹp không chỉ ở bề ngoài, mà còn là tất cả những cảm xúc đẹp đẽ ấy.
“10 năm sau em cũng sẽ giống như anh sao?” Đôi mắt Tần Hải Tuấn run rẩy thấp giọng dò hỏi, Lưu Trưng trong mắt cậu vừa quyến rũ lại bí ẩn, so với bản thân cậu hoàn toàn không giống nhau.
Khí chất nghệ thuật gia trên người và gu thẩm mĩ độc đáo của Lưu Trưng, cậu không thể nào bắt chước được.
“Có thể, hoặc không.” Lưu Trưng ôm cậu, không quá chắc chắn về câu hỏi này.
10 năm trước anh cũng không nghĩ đến, dáng vẻ và đức hạnh của mình 10 năm sau sẽ như thế này.
Tần Hải Tuấn của hiện tại không cần trải qua những chuyện trắc trở ấy, em ấy sẽ tiếp tục trưởng thành trong hoàn cảnh sống ngây ngô cùng ngọt ngào này, làm sao có thể giống như Lưu Trưng được.
“Em đối với bản thân em, rất không vừa ý.” Tần Hải Tuấn ủ rũ trong vòng tay Lưu Trưng, nói như vậy.
“Em còn nhỏ.” Lưu Trưng vuốt ve cái đầu trong lồng ngực, cười trấn an: “Thật ra anh càng hi vọng em sẽ chậm rãi lớn lên như vậy, tuyệt đối sau này không nên nghiêng ngả, nếu giống anh là xong luôn.”
“Tại sao lại xong?” Tần Hải Tuấn thấp giọng hỏi, cậu cảm thấy rất tò mò, thêm cả thú vị.
“Không phải em luôn nói anh làm em hận đến nghiến răng sao? Nếu sau này em cũng khiến anh ghét em giống như vậy, hai ta nhất định sẽ chia tay.” Lưu Trưng vô cùng khẳng định nói.
“Phí lời, không thể chia tay.” Tần Hải Tuấn lập tức dùng sức ôm chặt.
“Anh là chân tình của em.” Lưu Trưng cười cười thở dài.
Trong một giây đồng hồ thành công quyến rũ Tần Hải Tuấn, thật sự khiến người ta ngứa răng, nhưng đây cũng là sự thật.
Tần Hải Tuấn cắn anh hai cái, ngầm thừa nhận.
Thật sự rất yêu, muốn đến lúc thiên hoang địa lão*.
*Thiên hoang địa lão: thời gian dài đăng đẳng, lâu như trời đất.
Tuy hiện tại còn trẻ, nhưng đến lúc trưởng thành sẽ khiến người khác thật bất ngờ.
…
Rời khỏi chỗ Tần Thiên, ngày hôm sau nhân viên tân trang đến, Tần Hải Tuấn dẫn hướng họ đi trang hoàng lại.
Ôn Vũ tưởng rằng Lưu Trưng sẽ ở đây xử lý, không nghĩ tới người bàn bạc với anh chính là Tần Hải Tuấn.
“Thiết bị điện đều dời đi rồi sao?” Tần Hải Tuấn dẫn theo một vài nhân viên tân trang đi phía sau, bước lên lầu hai nhìn thấy Ôn Vũ đứng ở chỗ đó.
“Dời rồi, Lưu Trưng không đến sao?” Ôn Vũ ôm cánh tay, nhìn cậu từ phía sau.
“Không có tới, anh ấy bận.” Tần Hải Tuấn mở cửa, dẫn nhân viên đi vào, không tiếp tục để ý đến Ôn Vũ nữa.
Thái độ của người này lạnh nhạt thật, Ôn Vũ cảm giác.
Nghe Tần Hải Tuấn ở bên trong dặn dò nhân viên cách trang trí, Ôn Vũ tò mò đi tới xem.
Nhưng anh nguyện ý mong rằng mình đừng đi qua, sẽ không cần phải buồn bực như vậy.
“Những gia cụ này của anh thật sự không thể dọn đi?” Tần Hải Tuấn cầm bản vẽ kế hoạch mình vừa làm xong tối hôm qua, nhìn đi nhìn lại cái phòng khách nhỏ này, cậu cau mày cực kỳ không hài lòng. Truyện Điền Văn
Dù sao chỗ này cũng là nơi mình và Lưu Trưng sẽ ở thêm mấy năm, đương nhiên cậu muốn trang trí tốt hơn một chút.
Hơn nữa bản thân Tần Hải Tuấn cũng có chút bắt bẻ, không muốn sử dụng lại nội thất cũ của người khác.
Ôn Vũ giật giật khóe miệng nói: “Không phải tôi đã nói rồi sao, tôi không có chỗ để.”
Tần Hải Tuấn thẳng thắn nói: “Vậy thì cứ bỏ đi, tôi mua một bộ mới, về sau để lại cho anh.”
Nếu Ôn Vũ suy nghĩ cẩn thận, nhất định sẽ chấp nhận, đây là chuyện có lợi không có hại.
Nhưng thái độ Tần Hải Tuấn thật sự có chút gai mắt, Ôn Vũ nói: “Tôi cũng không thiếu một bộ nội thất.”
“…” Tần Hải Tuấn liếc mắt, đây là chuyện tốt mà, cậu rất tò mò tại sao Ôn Vũ không chấp nhận? Cậu cau mày nói: “Bọn tôi muốn ở thoải mái một chút, cũng sẳn sàng bỏ công sức và thời gian để trang trí, việc này đối với anh mà nói đâu phải chuyện xấu, tại sao anh lại cố chấp vậy?”
Ôn Vũ vốn đang cứng đầu cũng chút bối rối, anh thừa nhận bản thân quả thật có tâm lý đối nghịch với Tần Hải Tuấn.
Đây còn không phải bởi bản thân Tần Hải Tuấn gây khó chịu à, nhưng mà, với tư cách là một người chủ nhà, hẳn nên hướng về lợi ích.
“Được rồi.” Anh suy nghĩ một lúc nói: “Nội thất có thể mang đi, nhưng cậu không được tùy tiện trang trí lung tung, tôi phải nhìn mới được.”
Tần Hải Tuấn gật đầu nói: “Anh yên tâm, sẽ không phá hư phòng của anh đâu.”
Ngày hôm nay Ôn Vũ rảnh rỗi, anh gọi điện bảo người đến mang đồ dùng điện đi, nhân tiện quan sát Tần Hải Tuấn đang loay hoay trong phòng.
Sau khi quen với thói lải nhải của Tần Hải Tuấn, thì phát hiện thật chất người này rất thẳng thắn, không có lòng dạ gì.
Những lúc đối mặt với Tần Hải Tuấn sẽ không có kiểu cảm giác sâu không lường được như khi đối mặt với Lưu Trưng.
“Đúng rồi, tôi có một chuyện rất tò mò, cậu với Lưu Trưng có quan hệ như thế nào vậy?” Sau khi biết được lý lịch của Tần Hải Tuấn, Ôn Vũ đã xác định bọn họ không phải thân thích, hai người không cùng tuổi, lại học khác trường, tình bạn này đến từ đâu đây?
Tần Hải Tuấn lời nói chưa kịp ra đến môi, vội vàng nuốt trở vào, cậu nói: “Sau này anh sẽ biết.”
Hôm qua bọn họ nắm tay nhau đi dạo quanh sân học viện Mĩ Thuật, những người bạn học kia của Lưu Trưng chẳng mấy chốc sẽ một truyền mười, mười truyền một trăm.
Mặc dù hiện giờ gay không còn là chuyện gì mới mẻ, bên cạnh mỗi người nhiều hoặc ít cũng sẽ xuất hiện 1 – 2 người, thế nhưng công nhiên thể hiện trước mặt quần chúng, vẫn sẽ bị xăm xoi.
“Thần thần bí bí, cậu không thể nói cho tôi biết hả?” Ôn Vũ càng thêm tò mò.
Thế nhưng Tần Hải Tuấn không nói, cậu lắc đầu một cái tiếp tục quay sang quy hoạch phòng ở, nhìn xem chỗ nào cần phải chú ý.
Vào thứ hai mọi người đều phải đi học, bởi vì trường Sư Phạm khá xa, vậy nên Tần Hải Tuấn lái xe đi, còn Lưu Trưng ngồi xe buýt đến học viện Mĩ Thuật.
Xem ra phòng thuê gần học viện Mĩ Thuật sửa sang lại sẽ không được nhanh, hoàn thành tất cả đại khái cần khoảng nửa tháng, bọn họ phải ở lại phòng thuê nhỏ thêm nửa tháng nữa.
Thật ra dọn nhà hay không đối với Tần Hải Tuấn mà nói đều không khác nhau là mấy, chỉ cần nơi nào có Lưu Trưng nơi đó chính là nhà.
Lần trước sau khi về nhà nói chuyện cùng Tần Thiên, thứ tư này Tần Thiên lại lần nữa tìm đến Tần Hải Tuấn, ép cậu đi gặp cô thiên kim tiểu thư kia.
Tần Hải Tuấn nhìn vào điện thoại, Tần Thiên gửi đến rõ ràng là mấy bức ảnh chụp lén cùng lý lịch cá nhân, cậu phiền chán tắt đi, xóa hết.
Không được con trai đáp lại, Tần Thiên cho rằng Tần Hải Tuấn không thích kiểu này, ông tìm thêm mấy cái lần lượt gửi tới.
Cuối cùng thậm chí còn gọi điện thoại cho Tần Hải Tuấn, nói rằng cho dù có con riêng cũng không ngại, khiến Tần Hải Tuấn vô cùng kinh tởm.
“Lưu Trưng, anh nói xem ông ấy có phải bị điên rồi hay không?” Mỗi lần bị Tần Thiên quấy rầy, Tần Hải Tuấn không thể làm gì hơn ngoại trừ phàn nàn với Lưu Trưng.
“Mặc kệ ba đi, chờ ông ấy kết hôn rồi sẽ không rảnh đi quản em nữa đâu.” Lưu Trưng động viên nói, anh hi vọng Tần Thiên kết hôn vẫn là người phụ nữ lợi hại kia, có thể quản được Tần Thiên.
Dù sao Tần Thiên vô sinh rồi, coi như kết hôn cũng không sinh được con.
Mà người chuẩn bị kết hôn cùng Tần Thiên vào đời trước, chính là một người phụ nữ thành đạt đã từng kết hôn và có con, có lẽ cô ấy không muốn thứ gì của Tần Thiên cả, chỉ cần một người bạn đồng hành.
Gia đình người ta cũng có tiền, con trai đã kế thừa gia nghiệp, không cần nhúng chung vũng lầy này với Tần Hải Tuấn.
Cho nên nhà họ Tần chỉ còn một cây con duy nhất là Tần Hải Tuấn, vì thế không phải sợ bất cứ thứ gì
Chỉ có điều, cây con duy nhất của nhà họ Tần này lại muốn tuyệt tự*. Tần Hải Tuấn và Lưu Trưng đều không phải kiểu yêu thích trẻ con, bọn họ chắc chắn không sinh con.
*Tuyệt tự: không có con nối dõi.
“Ba nói gia nghiệp sau này sẽ để lại cho em, em quản thế nào đây?” Từ một phương diện nào đó mà nói, Tần Hải Tuấn là một phú n đại* chính hiệu, công tử bột.
*Phú nhị đại nghĩa là thế hệ giàu có đời thứ hai, còn gia đình Tần Hải Tuấn giàu từ rất nhiều đời nên tác giả viết là phú n đại.(^^’)
“Vui vui thì tự mình quản, hết vui thì mời người đến quản, cái này không cần em bận tâm.” Lưu Trưng theo bản năng giữ gìn cậu.
“Được.” Bởi vì có anh dung túng, nên mới dưỡng thành một Tần Hải Tuấn có tính cách ỷ lại vào anh.
Vì vậy không thể trách Tần Hải Tuấn chưa trưởng thành, chỉ có thể trách Lưu Trưng quá cưng chiều bản thân. Đặc biệt là sau khi hai người quyết định ở bên nhau, Lưu Trưng đã không còn bất cứ yêu cầu nào đối với Tần Hải Tuấn.
Từ góc độ lâu dài mà nói, đây chính là nhịp điệu của rắc rối do bản thân tự gây ra.