Trọng Sinh Tự Mang Thuốc Cho Mình

Chương 37: 37: Gần Đây Em Có Khiến Anh Thất Vọng Sao



Lần thứ hai nhìn thấy Lưu Trưng, ấn tượng lưu lại của Tưởng Hinh đối với anh, chỉ hình như là bạn của Tần Hải Tuấn.

Cô cũng không muốn lộ ra vẻ mặt yếu đuối trước một người xa lạ kiêm hậu bối như Lưu Trưng, vì vậy trông cô rất bình tĩnh.
Tưởng Hinh tao nhã sửa sang lại bản thân xong, cũng bày ra phong phạm và nghĩa vụ của một nữ chủ nhà nên có.
“Xin chào, cậu là bạn của Tiểu Tuấn? Là người lần trước gọi điện thoại cho tôi đúng không?” Tưởng Hinh có chút nghi hoặc hỏi.
“Đúng thế.” Lưu Trưng không muốn để ý đến Tưởng Hinh, nhưng đang ở trước mặt Tần Hải Tuấn, anh không thể không tỏ vẻ tươi cười nói: ” Dì Tưởng ạ, cháu tên là Lưu Trưng, là bạn tốt của Tiểu Tuấn.”
Nụ cười cười xinh đẹp quyến rũ, hiện ra trên người cậu thanh niên này như cướp mất tâm trí của người khác, ngay cả Tưởng Hinh là kiểu phụ nữ yêu thích đàn ông thành thục, cũng không khỏi liếc nhìn anh thêm một cái.
Không liên quan đến những thứ khác, chỉ là bị sóng tinh thần tuổi trẻ phấn chấn hấp dẫn mà thôi.
Thấy đối phương gọi mình là dì, Tưởng Hinh vẫn rất biết cách ứng xử.

Biết làm sao đây bối phận của cô chính là như vậy, đi theo một người đàn ông lớn tuổi thì không cách nào tránh khỏi.
“Dì Hinh, dì vào phòng nghỉ ngơi một lát đi, con gọi người đến quét dọn một chút.” Tần Hải Tuấn thấy Tưởng Hinh đang chăm chú nhìn, không khỏi cảm thấy trong lòng không được thoải mái, cậu lén liếc mắt nhìn Lưu Trưng một cái, sau đó nói.
“Ừ, cũng tốt, dì quả thực cũng rất mệt mỏi.” Tưởng Hinh miễn cưỡng cười cười, không quên dặn dò Tần Hải Tuấn: “Tiểu Tuấn, chiêu đãi bạn của con thật tốt, nếu như Tiểu Trưng nguyện ý ở lại nhà ăn tết, vậy không còn gì tốt hơn.

Trong nhà quá vắng vẻ, dì ước sao hai đứa ở lâu một chút.”
Tần Hải Tuấn trả lời một tiếng dạ, sau đó nhìn theo hướng Tưởng Hinh đi lên lầu.
Lưu Trưng bĩu môi, ngồi xuống ghế sa lông, anh móc ra một điếu thuốc.
“Lưu Trưng, tại sao lại chọn ở lại?” Tần Hải Tuấn hỏi, cậu nhìn thấy Lưu Trưng như vậy, có chút sợ không dám lại gần.
“Không muốn làm em khó xử.” Lưu Trưng cười cười, lúc giải thích cảm giác mang theo một vẻ trào phúng.

Đã rất lâu rồi anh không dùng giọng điệu như vậy nói chuyện với Tần Hải Tuấn, hôm nay bị Tưởng Hinh k1ch thích nên không cẩn thận lập tức bùng nổ.
Tần Hải Tuấn rất mẫn cảm đối với tâm trạng của Lưu Trưng, rất nhanh cậu đã nhận ra Lưu Trưng đang tức giận.
“Lưu Trưng, em phát hiện mỗi lần anh khó chịu với em, đều có liên quan đến dì Hinh.” Chàng trai hậu tri hậu giác* phát hiện ra sự thật này.
*Hậu tri hậu giác: là quá trình từ nhận thức đến hiểu rõ xảy ra khá chậm.
“Là sao, đúng là khéo thật, anh phát hiện mỗi lần em làm việc não tàn, đều có liên quan đến dì Hinh của em.” Giọng điệu Lưu Trưng lạnh nhạt, trong miệng hít nhả mây khói.
Bốn chữ dì Hinh của em, khiến Tần Hải Tuấn cau mày, cậu không muốn nghe thấy câu này từ trong miệng Lưu Trưng.
“Tần Hải Tuấn, nếu tâm trạng của cô ấy lại không tốt thêm lần nữa, muốn ra ngoài giải sầu, có phải là em cũng định bỏ tất cả để đi cùng cô ta?” Lưu Trưng rất muốn trào phúng cậu, hóa ra con mẹ nó cậu vẫn còn đứa nhóc chưa chịu cai sữa.
Nhưng biết rõ Tần Hải Tuấn đối Tưởng Hinh là loại tình cảm đó, Lưu Trưng ngay cả trào phúng cậu cũng thấy lười.
“Tất nhiên là không.” Tần Hải Tuấn có hơi phiền não nhíu nhíu mày, cậu nói: “Quá khứ đều đã thành lịch sử rồi, không cần nhắc lại chuyện đó nữa.” Hiển nhiên bản thân cậu đối với chuyện lúc trước cũng rất là ảo não, không muốn nhớ lại một chút nào.
“Lịch sử là vì muốn người ta phải ghi nhớ, đương nhiên cần nhắc nhở thường xuyên rồi.” Lưu Trưng nói.

“Em nhớ rồi, cho nên bỏ qua chuyện này đi, đừng lấy ra nói lại nữa được không?” Chỉ cần mỗi lần nhắc tới, Tần Hải Tuấn sẽ vô cùng chán ghét bản thân mình.
Đã từng yêu thầm người phụ nữ của ba mình, tựa như một vết nhơ, khiến cho bản thân vốn dĩ đã không ưu tú lại càng thêm kém cỏi.
Hiện giờ Tần Hải Tuấn đã có ý thức muốn hoàn thiện bản thân, cậu hi vọng mình sẽ thật ưu tú.
Lưu Trưng nói: “Chờ chừng nào trí nhớ của em dài hạn, mới không nhắc lại những chữ này nữa.”
Tần Hải Tuấn trầm mặt, nếu đổi lại là cậu của trước kia, chắc chắn sẽ bướng bỉnh một trận với Lưu Trưng.

Vừa chán ghét Lưu Trưng không tin tưởng mình, không chịu chịu thua để nói tốt chứng minh cho bản thân.
Còn Tần Hải Tuấn của hiện tại, cậu đã học xong cách chịu thua trước Lưu Trưng, cũng đã học xong cách rút bớt tính tình trước mặt Lưu Trưng.

Đây không phải là vì cậu hiểu chuyện mà bởi vì theo trí nhớ lâu dài của cậu, biết rằng nếu như bản thân không cố gắng thay đổi thật tốt, Lưu Trưng sẽ rời bỏ mình đi.
“Tại sao anh cho rằng trí nhớ của em không dài hạn?” Chàng trai ngồi bên cạnh Lưu Trưng, hỏi anh: “Gần đây em có khiến anh thất vọng sao?”
Lưu Trưng bị câu hỏi của cậu làm sửng sốt, sau đó rơi vào hồi ức, anh bỗng nhiên phát hiện ra một sự thật là biểu hiện Tần Hải Tuấn vào học kỳ này thật sự không tồi.
Bởi vì đối phương săn sóc cậu chạy tới chạy lui quá cực khổ, nên đã từ chối việc đưa đón từ sớm, mỗi ngày tự mình ngồi xe buýt đi học.
Buổi sáng thức dậy sớm, Tần Hải Tuấn sẽ mua bữa sáng về cho Lưu Trưng, bởi vì lo những lúc Lưu Trưng không có tiết ngủ thẳng tới trưa mới chịu dậy.
Những chuyện lặt vặt trong nhà, Lưu Trưng đã buông tay từ sớm để ra ngoài làm thêm.
Mỗi ngày Tần Hải Tuấn đều tự giác dọn dẹp căn phòng, tới định kỳ sẽ đem mền ráp giường đi giặt ủi, học hành cũng không cần Lưu Trưng đốc xúc nữa.
Nói cẩn thận thì cậu ở học kỳ này thay đổi rất lớn.
Thứ duy nhất khiến Lưu Trưng không hài lòng là tình cảm của Tần Hải Tuấn đối với Tưởng Hinh, đây cũng là điểm quan trọng nhất.
“Vậy em thật lòng trả lời anh, nhớ lại những việc ngu ngốc mà bản thân đã làm, cảm giác hiện giờ là thế nào?” Có lẽ đáp án nhận được cũng vô dụng nhưng ít ra có còn hơn không, dù sao vẫn tốt hơn là không nói gì.
“Không muốn nhắc lại.” Tần Hải Tuấn thành thật nói.
“Chỉ như vậy thôi?” Lưu Trưng cau mày, có vẻ không được hài lòng.
Tuy rằng Tần Hải Tuấn không muốn nói, nhưng cậu càng không muốn qua loa với Lưu Trưng, vì vậy ngồi thẳng người nghiêm túc nói: “Ghi nhớ lịch sử, tránh phạm phải sai lầm.”
Thái độ này còn tạm được, tính điên của Lưu Trưng bị Tưởng Hinh k1ch thích cũng hơi giảm bớt.
Tần Hải Tuấn vẫn luôn quan sát sắc mặt Lưu Trưng, thấy thế âm thầm thả lỏng, cậu nói với Lưu Trưng: “Chỗ này lộn xộn quá, em dẫn anh lên phòng em.”
“Tùy em.” Lưu Trưng thờ ơ nói.
Phòng của Tần Hải Tuấn, Lưu Trưng không thể nào quen thuộc hơn.
Anh bước vào phòng nhìn xung quanh một vòng, tất cả bày trí vẫn y hệt trong ký ức.

Lần thứ hai trở lại nơi này, khiến người ta phảng phất như đã cách một đời người.
Lưu Trưng cười cười, còn không phải là cách một đời người à.
“Xe yêu thích của em.” Nhìn thấy Lưu Trưng đang cầm mô hình của mình, Tần Hải Tuấn nói.

Sau khi cậu rời đi, dì giúp việc trong nhà cách một khoảng thời gian sẽ giúp cậu dọn dẹp, vậy nên căn phòng rất sạch sẽ chỉnh tề.

Mô hình đặt trong tủ kính cũng đều sạch sẽ như mới.
Lưu Trưng nghĩ thầm, anh biết đó, thuở niên thiếu không yêu thích nhiều thứ lắm, anh nói: “Nếu thích, tại sao không mang về chơi.”
“Ừm…” Bởi vì còn phải học, hơn nữa tâm trạng vui chơi đã từ từ tụt xuống rồi, Tần Hải Tuấn không xác định được nói: “Thật sự phải ở lại chỗ này ăn tết hả?”
“Không thì sao?” Lưu Trưng đặt mô hình xuống, tiếp tục đi xem những đồ vật khác.
Anh nghe thấy Tần Hải Tuấn nói: “Nếu như không thích ở chỗ này, tụi mình có thể đi về.”
Đưa lưng về phía chàng trai, ánh mắt Lưu Trưng hoài niệm nói: “Nếu đã đáp ứng thì cứ ở lại đi, đúng rồi, em có đói bụng không, tụi mình còn chưa ăn cơm trưa.”
Trưa nay bọn họ vốn định đi ăn cơm, kết quả là nhận được cuộc gọi từ Tưởng Hinh, nên vẫn chưa đi ăn cơm.
“Em cũng đói bụng, anh ở đây chờ một chút, em đi xuống xem thử.” Tần Hải Tuấn vừa dứt lời lập tức đi xuống lầu tìm dì giúp việc, ngoại trừ nấu cơm còn phải dọn dẹp tàn cuộc trong nhà.
Lúc nãy dì giúp việc đang nấu cơm, nghe thấy Tưởng Hinh và Tần Thiên cãi nhau trong đại sảnh, cô lập tức trốn không dám ra.
Cơm nước đều đã nấu xong, Tần Hải Tuấn đi lên gọi Lưu Trưng xuống dùng cơm, tiện thể đi gõ cửa phòng Tưởng Hinh, hỏi cô có muốn ăn cơm hay không.
Tưởng Hinh nói không ăn, sắc mặt cô uể oải tinh thần rất kém, trông thật sự không tốt.
“Em với bạn của em ăn trước đi, nhớ chiêu đãi người ta thật tốt.”
“Dạ, con biết rồi.” Tần Hải Tuấn không nhiều lời, cô đã nói không ăn thì lập tức gật đầu rời đi.
Trong phòng mình còn có một quả bom hẹn giờ, hiện tại vốn không còn quá nhiều tâm tư để an ủi Tưởng Hinh.
Cùng Lưu Trưng xuống lầu ăn cơm xong, bọn họ trở về phòng của Tần Hải Tuấn, chuẩn bị ngủ trưa.
Bầu không khí yên tĩnh, tỏa ra một loại cảm giác ngột ngạt nhè nhẹ.
Tầm 4 giờ chiều, Lưu Trưng thức dậy, ở trong phòng sử dụng loptop của Tần Hải Tuấn xem video.
Anh xem rất chuyên tâm, ngay cả Tần Hải Tuấn đến đây lúc nào cũng không phát hiện ra.

Mãi đến khi bắp đùi của mình bị x0a nắn, Lưu Trưng mới nhìn thấy cái trán Tần Hải Tuấn ở đằng sau màn hình.
Cậu ngồi xổm quỳ gối giữa hai ch@n Lưu Trưng, đôi mi rũ xuống, trên khuôn mặt hàm chứa rất nhiều cảm xúc lo lắng.
Lưu Trưng đem loptop đặt qua bên cạnh, bình tĩnh nhìn chàng trai trước mắt.
“Còn giận em?” Tần Hải Tuấn nhấc mí mắt lên nhìn Lưu Trưng, đồng thời đôi tay đặt lên đùi anh vuốt v e qua lại.
Bởi vì ngủ trưa nên Lưu Trưng chỉ mặc một cái quần đùi vải bông rộng rãi.
Ngón tay Tần Hải Tuấn luồng vào trong ống quần rộng.
Nhẹ nhàng an ủi một lúc, kh0ái cảm tìm đến Lưu Trưng, anh dứt khoát nhích mông lên cởi qu@n bông ra, vứt xuống chân.
Vật đó thoải mái lộ ra trước mặt Tần Hải Tuấn, muốn bản thân cậu tự làm.
Tần Hải Tuấn nuốt một ngụm nước bọt, cũng như ngày trước Lưu Trưng làm giúp mình, nhắm mắt lại kiên nhẫn sử dụng miệng giúp Lưu Trưng.

Tưởng Hinh đứng ở ngoài cửa, nhìn thấy thời gian cũng không còn sớm, cô gõ gõ cửa phòng Tần Hải Tuấn, muốn bọn họ ra cùng tâm sự với mình, sau đó chuẩn bị ăn cơm tối.
Thế nhưng gõ 2 -3 lần, bên trong cũng không có chút động tĩnh.
Tưởng Hinh cho rằng bọn họ ngủ quá sâu nên không nghe thấy, vì vậy theo quán tính mở cửa phòng ra.
Mới mở ra một khe nhỏ, liền nghe thấy âm thanh truyền ra từ bên trong, cô liền cảm thấy bất đắc dĩ, ra là đang xem phim…
Kết quả vừa ngước mắt lên, cảnh tượng bên trong khiến Tưởng Hinh cứng đờ tại chỗ.

Cô trợn tròn đôi mắt phản chiếu lại hình ảnh hai thanh niên trẻ tuổi đang là chuyện đó, cô gần như sắp thét tiếng chói tai.

Truyện Xuyên Nhanh
Chàng trai vô cùng kiêu ngạo mà thường ngày cô nhìn thấy lại đang quỳ gối giữa hai ch@n của người đàn ông khác, dùng miệng giúp cậu ta làm loại chuyện đó.
Thân là một người tuyệt đối chỉ yêu khác phái, trong tiềm thức của Tưởng Hinh cực kỳ chán ghét kiểu quan hệ đồng tính này.

Cô không chỉ chán ghét đồng tính giữa đàn ông, mà cũng chán ghét cả phụ nữ.
Đàn ông trong mắt Tưởng Hinh là đối tượng chinh phục còn đàn bà chính là kẻ thù của cô.
Hành vi lung tung như vậy của hai chàng trai trẻ tuổi, thật sự khiến cô không thể chấp nhận được.
Tưởng Hinh cảm thấy đàn ông làm sao có thể ở bên đàn ông được, chuyện này quá ghê tởm, nam nữ ở bên nhau mới là chính xác!
Cô rất muốn xông vào giảng đạo lý cho hai chàng trai kia hiểu, nhưng cô cũng xem như có chút đầu óc, cảm thấy tùy tiện đi vào như vậy thì không ổn lắm.
Vì vậy Tưởng Hinh nhẫn nại, cẩn thận đóng cửa phòng lại, chờ hai người đi ra rồi nói sau.
Trong phòng, phim điện ảnh đang đến khúc cao trào, hiệu ứng âm thanh bao phủ hết tất cả.
Âm thanh th ở dốc nặng nề của Lưu Trưng chỉ có mỗi mình Tần Hải Tuấn nghe thấy.
Càng nghe thấy Lưu Trưng phản ứng Tần Hải Tuấn càng cố gắng ra sức, cậu rất nghiêm túc làm tốt chuyện này, muốn Lưu Trưng nhận lấy sung sướng từ mình.
Bởi vậy mà lúc này Lưu Trưng không thể kiềm chế hơi thở rối loạn, Tần Hải Tuấn cũng cảm thấy da đầu mình tê dại, nhưng cũng rất hưởng thụ cảm giác sảng khoái này.
Tiếp theo là một bàn tay trượt xuống dưới, ôm lấy một bên mặt Tần Hải Tuấn, sau đó không phải là chuyện Tần Hải Tuấn có thể tự mình khống chế được.
Nhưng Tần Hải Tuấn cam tâm tình nguyện tiếp nhận, mặc kệ là Lưu Trưng muốn làm gì với cậu, cậu đều sẽ tiếp nhận.
Từ trong miệng chàng trai rút ra ngoài, ngón tay Lưu Trưng vẫn nâng lấy cằm cậu như cũ.
Bản thân mình từ trên cao nhìn xuống, trông thấy một khuôn mặt rất đáng thương.

Đặc biệt là miệng, bị anh ma sát hơi quá dẫn đến khóe miệng sưng tấy.
Còn thêm đôi mắt, đôi mắt yếu ớt của Tần Hải Tuấn rất dễ bị ửng hồng.
Lưu Trưng vươn đầu ngón tay vuốt qua đuôi mắt ửng hồng của cậu, nói với cậu: “Đứng dậy nào, đi tắm rửa.”
Đồng thời cũng thả khuôn mặt cậu ra, đi mặc quần đùi của mình vào.
Thiếu niên vẫn quỳ trên mặt đất, chậm rãi bám vào ghế sô pha đứng lên, tự mình đi phòng tắm súc miệng.
Cậu đứng trước bồn rửa tay, dùng nước súc miệng mấy lần, sau đó ngẩng đầu, nhìn thấy gương mặt si mê của mình trong gương.
Chẳng rõ Lưu Trưng đứng ở phía sau cậu từ lúc nào, cùng cậu ngắm nhìn chàng trai quyến rũ trong gương.
“Dáng vẻ này thì làm sao gặp người khác đây?” Một giọng cười truyền đến từ phía sau, tiếp đó là eo bị ốm chặt, rơi vào cái ôm của người đàn ông.
Tần Hải Tuấn rất thích Lưu Trưng như vậy, cậu ngước đôi mắt lên nhìn anh từ trong gương.

“Tiểu Tuấn, trước kia anh rất muốn biết là anh đã yêu cầu quá cao, hay là vì em làm chưa đủ tốt?” Thanh niên cười cười, vui vẻ nói: “Hiện giờ thì anh đã rõ rồi, này đó đều là vô dụng, anh không thể vội vàng được.

Một ngày nào đó em cũng sẽ ham học hỏi muốn đi khám phá khắp nơi, tìm kiếm ý thức tiến bộ.”
Không ngừng tự mình phân tích tìm kiếm sự cân bằng, nghiêm túc trong cuộc sống và làm một người sống thật khoan dung.
Giống như Lưu Trưng không biết cân bằng thì chỉ đến thế, anh không phục bản thân mình trả giá nhiều như vậy mà lại không nhận được sự báo đáp.
Cuối cùng kết quả sau này sẽ như thế nào, anh không biết được, vì vậy có lúc rất sợ hãi và cũng lo lắng ván cờ dị dạng này đến cùng còn tiếp tục được hay không.
Những lúc chàng trai trao cho anh niềm tin, anh giống như đã nhặt được bảo bối, cảm thấy thật quý giá.
Còn lúc Tần Hải Tuấn làm những việc ngu ngốc, Lưu Trưng lại như bị đạp trúng đuôi, bất cứ lúc nào cũng muốn buông tay.
Này đó chẳng qua đều chỉ là những thường tình của con ngườì.
Lưu Trưng là con người có máu thịt, cũng là một người cần sự trưởng thành, anh có thể dựa vào mỗi lần trải nghiệm để tìm tới sự cân bằng mà mình muốn, nhưng anh sợ rằng Tần Hải Tuấn không có được nhận thức này, sợ rằng cậu mãi vẫn không trưởng thành.
Cảm giác nóng ruột này, chỉ sợ là trên thế giới sẽ không ai có thể hiểu thấu được.
“Xin lỗi, vì luôn làm anh phải nhọc lòng.” Tần Hải Tuấn nhìn về phía trước, cảm giác chàng trai trong gương có chút hơi xa lạ.
Đã rất lâu rồi cậu không nhìn kĩ bản thân mình như vậy.
Chuyện xảy ra mấy tháng trước, phảng phất như đã rất lâu, và dần trở thành một sinh mệnh phủ đầy bụi bặm.
“Anh không ngại cực nhọc, chỉ hy vọng em về sau càng ngày càng tốt hơn.” Lưu Trưng nói.
“Ừm.” Tần Hải Tuấn gật đầu, ánh mắt yên ắng nhuộm vẻ an bình.
Lưu Trưng đặt sự thay đổi của chàng trai và đôi mắt mình, cuối cùng anh cũng có chút vui mừng, cảm thấy những nỗ lực của mình không bị lãng phí.
Và cũng chứng minh chiến thuật áp bức tâm lý ngày thường sử dụng với Tần Hải Tuấn, là chính xác.
Không có áp lực sẽ không có tiến bộ.
Một số người nếu cứ sống trong cảnh an nhàn, thì sẽ không muốn theo đuổi sự đột phá nữa.
Căn cứ vào những việc Lưu Trưng đã tự mình trải qua, bản thân anh sau mỗi lần rơi vào đáy vực.
Trước tiên là phá nát sau đó mới có thể tự mình tái tạo lại quá trình trưởng thành đầy đau khổ này, lại không thể than trách, tất cả khốn khó trưởng thành đều phải tự mình vượt qua.
Không có ai nghiêm khắc dạy dỗ anh và cũng không có ai kéo anh lại vào lúc anh rơi xuống vực thẳm.
Đôi lúc nhớ lại, Lưu Trưng cảm thấy cuộc đời mình tuy rằng tràn đầy đau khổ, nhưng sau khi tự mình bước tiếp lại cảm giác rất thành công.
Phải tìm kiếm rất nhiều rất nhiều thứ tuy vậy anh không sợ phải đối mặt với cuộc sống, bởi anh đang nắm giữ một tấm khiên cứng cỏi.

Khiến anh có thể đứng lặng trước thế giới không chút ôn hòa này, không có gì phải sợ cứ dũng cảm tiến tới.
Đây chính là điều Lưu Trưng hy vọng nhất, cậu nhóc trước mắt này đang từ từ trưởng thành rồi sẽ có một ngày không có gì phải sợ.
Có khả năng Tần Hải Tuấn bị Lưu Trưng hấp dẫn cũng là bởi vì hơi thở mạnh mẽ trên người anh.
Người đàn ông này phảng phất như rất cứng rắn không thể phá vỡ, đồng thời cũng là người có thể tự nắm giữ vận mệnh bản thân trong tay.
Như một con diều không có chỗ đặt chân, thời điểm không tìm được phương hướng, lại bị một người đàn ông mạnh mẽ như vậy kéo đi bay lượn khắp nơi, xem là chuyện hạnh phúc đi.
Vào lúc Tần Hải Tuấn còn là một chàng trai chưa nắm giữ được cuộc đời mình, Lưu Trưng đã cho cậu rất nhiều.
Điều phải tự hỏi chính là chờ đến khi Tần Hải Tuấn trưởng thành, đến lúc tự mình nắm giữ được ý thức, Lưu Trưng ở trong cuộc đời cậu sẽ sắm vai là nhân vật nào.
Tiếp tục tô điểm cuộc đời cậu hay là rời khỏi thế giới của cậu..


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Trọng Sinh Tự Mang Thuốc Cho Mình

Chương 37: Mau hôn anh một cái



Giữa trưa, quán cà phê có chuẩn bị cơm trưa cho nhân viên, mọi người thay phiên đi ăn cơm.

Lưu Trưng bảo Tần Hải Tuấn vào ăn trước, còn mình ở ngoài bận rộn. Bởi vì đến giờ cơm nên khách tới ăn trưa cũng rất đông.

“Anh có đói bụng không, không thì anh đi ăn trước đi?” Tần Hải Tuấn nhìn anh bận rộn cả một buổi sáng, có hơi đau lòng.

“Không đói.” Lưu Trưng đẩy chàng trai ra nói: “Bảo em đi thì em nhanh đi đi, lải nha lải nhải, lãng phí thời gian.”

Tần Hải Tuấn không thể làm gì hơn là ngậm miệng, nghe lời anh đi ăn cơm.

Lúc ăn cơm trong một căn phòng nghỉ ngơi của nhân viên, mọi người vây quanh cái bàn hình tròn ngồi ăn cơm.

Tiểu Từ ngồi bên cạnh Tần Hải Tuấn, giới thiệu cho cậu những món ăn do đầu bếp nấu, món nào ngon món và nào không ngon.

“Chị cảm thấy phòng ăn chỗ chúng ta, chỉ có duy nhất bò lúc lắc là ăn ngon, những cái khác đều là rác rưởi.” Chị gái thẳng thắn thấp giọng chê bai.

“Vậy sao?” Nghe đến hai chữ ‘rác rưởi’, Tần Hải Tuấn gật gật đầu, vừa ăn vừa cười.

“Đúng rồi, sao Lưu Trưng còn chưa vào?” Tiểu Từ nói.

“Bên ngoài bận quá, em ăn xong đi ra thay anh ấy.” Tần Hải Tuấn nuốt thức ăn trong miệng xuống nói.

“Không phải còn có Tiểu Đinh hả? Cậu ta ăn xong lâu rồi.” Tiểu Từ cau mày, Tiểu Đinh này là nhân viên kỳ cựu, làm người không tệ nhưng có chút sở thích bắt nạt người mới, tật xấu: “Chị đi tìm cậu ta một chút, cậu ta như vậy là không được.”

“Cám ơn chị.” Tần Hải Tuấn nói cảm ơn, nếu có thể đương nhiên là cậu hy vọng Lưu Trưng không quá bận.

“Không cần khách khí, chuyện hiển nhiên mà.” Tiểu Từ nói xong lập tức đi tìm bà chủ, trực tiếp báo cáo.

Tuy Tiểu Đinh là nhân viên lâu năm nhưng Tiểu Từ cũng thế, cái mặt mũi này cô muốn cho thì cho, không muốn cho thì xé rách.

Chạy qua tìm bà chủ Trâu, quả nhiên bà chủ Trâu rất coi trọng chuyện này, lập tức gọi Tiểu Đinh tới văn phòng của cô ấy, lời lẽ nghiêm khắc cảnh cáo hành vi của cậu.

Tiểu Đinh giảo biện bảo lúc nãy mình bị đau bụng cần phải đi toilet, nhất thời không thể đi thay ca.

Cũng may Tiểu Từ đã nói trước với bà chủ Trâu, chuyện thế này không phải lần đầu phát sinh.

Vì vậy bà chủ Trâu cảnh cáo Tiểu Đinh, lần sau còn có chuyện như vậy xuất hiện sẽ lập tức đuổi việc cậu, quán cà phê không cần một nhân viên vừa lười biếng còn dùng mánh khoé.

Sau khi mắng xong, bà chủ Trâu trấn an cậu hai câu, bảo cậu lập tức ra ngoài đổi ca với Lưu Trưng.

Lưu Trưng rảnh rỗi đi vào phòng nghỉ ngơi ăn cơm trưa.

“Để em bới cơm cho anh, muốn uống nước không? Có nước chanh, nước soda…”

“Nước sôi để nguội.” Lưu Trưng ngồi xuống, cầm lấy muỗng đũa lập tức ăn cơm, cho thấy đã rất đói bụng.

“Ừ.” Tần Hải Tuấn nhìn tất cả trong mắt, hơi đau lòng, cậu mơ hồ có cảm giác bắt đầu hối hận, đi làm thêm vì mục đích trải nghiệm thử một chút thú vui được làm việc cùng Lưu Trưng thế nhưng quá mức vất vả, còn cái gì mà thú vui nữa.

Cầm một ly nước trở về, Tần Hải Tuấn cẩn thận đưa cho anh: “Uống nước đi, ăn chậm một chút, không nên ăn quá nhanh.”

Lưu Trưng nhận lấy lập tức uống, sau đó tiếp tục ăn.

Tiểu Từ nhìn thấy liền nói: “Tình cảm của hai người thật tốt, giống như anh em ruột vậy.”

Tiếc là hai cái tên không cùng họ, nếu không thật sự giống hệt như một cặp anh em ruột.

“Em với em ấy không phải là anh em.” Lưu Trưng ăn vài miếng vào bụng, dạ dày dần dễ chịu hơn, vừa có tinh thần trở lại miệng lập tức chạy nhanh như tàu lửa: “Chị Tiểu Từ, chị đoán thử em với Tiểu Tuấn Tuấn có quan hệ thế nào? Đoán trúng có thưởng.”

Tiểu Từ cười nói: “Chị làm sao biết được, còn có thưởng nữa à, chẳng lẽ là quan hệ người yêu?” Cô chỉ tùy tiện đùa một chút thôi.

“Sao chị thông minh vậy, Tiểu Tuấn Tuấn, mau tới hôn anh một cái.” Khuôn mặt Lưu Trưng cười nói, tiếc là người này vừa nhìn đã biết ăn no rửng mỡ, đùa giỡn bán tháo hủ.

“Mặt lớn quá.” Tần Hải Tuấn không thèm để ý đến anh, cậu không muốn mình giống như con chó mặt xệ, người ta vừa kêu một tiếng đã lập tức chạy qua liếm, người ta không vui liền vứt sang một bên.

“Chị Tiểu Từ, Tiểu Tuấn Tuấn giận em rồi, em ăn no xong sẽ dỗ em ấy.” Lưu Trưng tiếp tục vùi đầu ăn cơm.

Anh không chấp nhất việc Tần Hải Tuấn phối hợp hay không phối hợp, cũng xem như những lời anh căn bản không nghiêm túc.

Tần Hải Tuấn không nói rõ được mình mất mát hay thoải mái, cậu vừa chán ghét Lưu Trưng lấy mình ra đùa giỡn, cũng không nhịn được chờ mong những câu nói này là thật.

Lần đầu tiên là lúc Lưu Trưng đùa giỡn trước mặt Vệ Thanh Phong, Tần Hải Tuấn thật sự rất ngóng trông, cậu hi vọng quan hệ của hai người sẽ được người khác nhìn thấy, bên trong bên ngoài đều như một.

Đáng tiếc Lưu Trưng quá hèn hạ, luôn thích chơi đùa giỡn.

Lưu Trưng không lý do bị trừng mắt một cái, cảm giác rất oan uổng, anh nhích lại gần nói: “Em sao thế, vừa nãy anh đâu có thật sự bắt em hôn anh.”

Tần Hải Tuấn hận không thể duỗi tay đánh chết anh ta, tiện nhân này!

Nếu thật lòng muốn hôn, còn cần anh ta phải ép buộc à?

“Tiểu Tuấn Tuấn, khuôn mặt cả ngày đen xì, giống như A Tam vậy.” Lưu Trưng không muốn sống nữa bắt đầu lảm nhảm.

“Ngậm miệng lại, ăn cơm của anh đi.” Tần Hải Tuấn quay đầu đi, lén lút xoa xoa ngực, có hơi khó chịu.

“Chậc chậc, ngày hôm qua còn bảo là yêu người ta, bây giờ liền bắt đầu trở mặt rồi.” Lưu Trưng quay sang chỗ khác, ngậm nước đắng nói với tiểu Từ: “Mỗi ngày rời khỏi giường đều nhìn thấy Tiểu Tuấn Tuấn như vậy.”

Tiểu Từ bị chọc cho cười không ngớt, xưng hai người bọn họ là bạn gay tốt.

“Hai người ở chung một chỗ sao?” Ở cùng nhau đi làm cùng nhau, như vậy là quá tốt rồi.

“Đúng vậy, lúc em ấy học lớp 11 đã ở cùng với em rồi, năm nay mới vừa thi đại học xong, hết hè này sẽ lên đại học năm nhất.” Lưu Trưng chống cằm, vừa ăn cơm vừa kể lể với tiểu Từ, những chuyện liên quan đến Tần Hải Tuấn, một ít về cuộc sống sinh hoạt, chuyện học hành.

Tần Hải Tuấn chỉ nghe thấy Lưu Trưng vẫn nói còn Tiểu Từ vẫn luôn cười.

Ở trong miệng anh ta, mình thành cái gì mà đại thiếu gia nhà tài phiệt bá đạo lạnh lùng, còn đối phương tự đắp nặn bản thân thành người hầu kề cận nhẫn nhục chịu thương chịu khó.

Nói đến cảnh đại thiếu gia cưỡng ép người hầu, một đêm bao nhiêu lần, cuối cùng Tần Hải Tuấn không thể nhịn được nữa, không muốn nhịn nữa.

“Lưu Trưng, em bảo anh ngậm miệng lại ăn cơm, anh không nghe thấy à?” Cậu cố gắng kiềm chế nói.

“Chị xem, ảnh lại bắt đầu bá đạo lạnh lùng nữa rồi.” Lưu Trưng đưa bàn tay lên che miệng mình lại, tiếp tục nhảm nhí.

“Ha ha ha, em nên ăn cơm tiếp đi, chị thấy người yêu em sẽ tức giận đó.” Tiểu Từ nói, người trong cuộc còn ở đây mà nói ra mấy chuyện đó cũng có chút dũng khí.

“Vậy sao, mình câm miệng sẽ tốt hơn hả.” Lưu Trưng chớp chớp mắt, tật xấu lớn nhất của người này chính là thích nói xàm nói bậy.

Cơm nước xong, uống một chút nước, Lưu Trưng đi đến nhà vệ sinh tiêu bụng.

Không nhận ra Tần Hải Tuấn đi theo mình ở đằng sau, sau khi anh bước vào phòng cá nhân lập tức bị người phía sau đánh lén, trực tiếp ấn chặt lên vánh, khuôn mặt dán vào vách tường lạnh băng.

“Tần Hải Tuấn?” Sau khi nhận ra là ai, Lưu Trưng nổi nóng nói: “Mau buông ra, trên tường dơ chết đi được.”

“Có miệng của anh là dơ thôi?” Tần Hải Tuấn buồn bực, kiếm được cái gì thì nói cái đấy.

“Miệng anh ô uế kiểu gì, anh đâu có mắng em.” Lưu Trưng duỗi chân ra sau đá cậu một cước nói: “Mau thả ra, đừng có chọc anh xù lông.”

Trọng lượng cả người của Tần Hải Tuấn đè trên lưng Lưu Trưng, cố gắng giữ chặt không tha: “Em không thả, lúc nãy trước khi em chọc anh là anh chọc em xù lông trước.”

Lưu Trưng buồn cười: “Hả? Chọc em xù lông lúc nào?”

“Anh nói linh ta linh tinh gì với Tiểu Từ đó? Anh với chị ấy thân thiết lắm à?” Tần Hải Tuấn lạnh lùng chất vấn.

“Hóa ra là cái này, nói giỡn thôi mà, em quá tiêu cực, hẹp hòi.” Lưu Trưng giật giật cánh tay, lần thứ hai yêu cầu cậu thả ra, cái tư thế này rất mệt.

“Em hẹp hòi như vậy đó, lần sau anh còn dám nói lung tung với người khác như vậy…” Tần Hải Tuấn véo véo mông anh, lạnh giọng cảnh cáo: “Em sẽ không để yên cho anh đâu.”

Lưu Trưng không cười, anh có cảm giác hơi là lạ: “Nhéo một lần là đủ rồi, em tay còn để tay lên mông anh làm gì?”

Tần Hải Tuấn đỏ mặt, bởi vì xúc cảm rất tốt, nên cậu không nhịn được nhéo thêm mấy cái.

“Thực chất em không có tức giận, mà đang muốn chiếm tiện nghi của anh đúng không?” Lưu Trưng dốc hết sức lực cười nhạo: “Ôi mẹ ơi, Tiểu Tuấn Tuấn dê xồm, em đánh lén anh trong toilet là chuyện rất đáng khinh đó có biết không?”

Tần Hải Tuấn là người có da mặt mỏng, bị Lưu Trưng chế nhạo một cái cậu lập tức thả anh ra.

“Anh suy nghĩ quá nhiều rồi, tên dê xồm phải là anh mới đúng.” Lẽ nào Lưu Trưng quên mất rồi à, cái người mới lần đầu gặp mặt đã ôm lấy người ta hôn lưỡi, đến cuối cùng là ai?

“Đúng vậy, anh dê xồm đó.” Lưu Trưng phồng miệng, kéo quần xuống phóng nước ngay trước mặt Tần Hải Tuấn.

Nhìn thấy tình hình thế này, Tần Hải Tuấn hận không thể bóp nát cái thứ phía dưới của anh.

“Hừ!” Suy nghĩ một chút, cậu mở cửa đi ra ngoài, để tránh bị Lưu Trưng tức chết.

Lúc Lưu Trưng đi ra ngoài rửa tay, đã không còn thấy Tần Hải Tuấn đâu nữa.

Anh đứng đối diện gương xoa xoa lồng ngực mình, thở dài tự khuyên bản thân: Lưu Trưng ơi là Lưu Trưng, đừng nên đùa nữa, là làm bậy đó.

Trở lại phòng nghỉ ngơi của nhân viên, cũng không thấy Tần Hải Tuấn đâu, Tiểu Từ nói với Lưu Trưng: “Tiểu Tuấn Tuấn ra ngoài tiếp khách rồi.”

“Rõ rồi, cảm ơn chị Tiểu Từ đã nói cho em.” Quay người mở cửa đi ra ngoài, cửa đóng lại gần một nửa Lưu Trưng liền thò nửa thân trên vào: “À đúng rồi chị Tiểu Từ, vừa nãy Tiểu Tuấn Tuấn ở trong toilet nghiêm túc nhắc nhở em, sau này không được gọi em ấy là Tiểu Tuấn Tuấn nữa, cho nên chị vẫn gọi là em ấy là Tần Tuấn nhé.”

“Được rồi.” Tiểu Từ tỏ vẻ không thành vấn đề, nhưng cô thấy rất kỳ quái, ngày thường nghe Lưu Trưng gọi là Tần Hải Tuấn, hoặc là Tiểu Tuấn với Tiểu Tuấn Tuấn, tại sao đến mình lại phải gọi Tần Tuấn nhỉ?

Không hiểu nổi, tình huống quá phức tạp, giống như bầu không khí giữa Lưu Trưng và Tần Hải Tuấn, khiến người khác không tài nào đoán được.

Buổi chiều này, cuối cùng Lưu Trưng cũng chịu thu liễm một chút, không lẵng lơ, cũng tới bên cạnh trêu ghẹo Tần Hải Tuấn nữa.

Lưu Trưng hiện tại thoạt nhìn chỉ là một cậu thanh niên có hơi hoạt bát.

Nhưng Tần Hải Tuấn lại cảm thấy hơi mất mát, không phải cậu không thích Lưu Trưng phóng đãng thoải mái… Đáp án chính là cậu hi vọng Lưu Trưng chỉ lẵng lơ với một mình cậu thôi.

“2 giờ rưỡi, chuẩn bị thay quần áo kết thúc công việc.” Đến thời gian tan tầm, Lưu Trưng đi tới nói chuyện cùng Tần Hải Tuấn.

“Ồ.” Tần Hải Tuấn nhanh chóng tiếp lời: “Buổi chiều trở về sẽ làm gì?”

“Về ngủ.” Lưu Trưng nháy mắt vài cái với cậu, xoay người bước vào phòng thay đồ.

“…” Tần Hải Tuấn đứng tại chỗ kẹp chặt chân, đáng xấu hổ cậu vậy mà cứng rồi.

Là bởi vì gần đây quá ngột ngạt không có chỗ phát tiết hay là vì bị Lưu Trưng trêu ghẹo quá nhiều, cậu ngây ngốc không phân biệt được.

“Bà chủ Trâu, tụi em tan làm rồi.” Lúc sắp đi, Lưu Trưng lên tiếng chào hỏi bà chủ Trâu, tiện thể chào tạm biệt mọi người.

Về đến nhà, thay phiên đi tắm rửa, sau đó lên giường ngủ.

Tần Hải Tuấn cuối cùng cũng đi tắm, cậu vẫn trong trạng thái tương đối phấn khích, không mặc quần áo bước ra ngoài, trực tiếp nhào lên giường đè lên người Lưu Trưng.

“Đệt!” Lưu Trưng sợ hết hồn, duỗi tay cảm nhận được một làn da mịn màng.

“Giúp em.” Tần Hải Tuấn kéo tay Lưu Trưng xuống phía dưới của mình.

“**…” Lưu Trưng bị hù thêm một lần nữa, đã cứng đến nỗi không còn gì để cứng nữa, sao đột nhiên người này lại lưu manh dữ vậy.

Nhưng tên đã lắp vào cung, không bắn không được.

Lưu Trưng cũng không cãi cọ với cậu, theo thói quen lập tức thao tác. Tựa như bản thân đang cứng vì vậy tuốt một cách rất tự nhiên, hoàn toàn không có chút miễn cưỡng hay trục trặc.

“Ừm…” Tần Hải Tuấn ôm lấy Lưu Trưng, để anh thuận tiện sử dụng tay giúp mình.

“Sao mà lửa cháy lớn vậy?” Lưu Trưng ngồi trên đùi cậu, bên này nhổ củ cải bên kia hỏi cậu.

“Bị anh chọc tức.” Tần Hải Tuấn vừa hưởng thụ vừa nói: “Lúc ở quán cà phê, đã thức rồi.”

Lưu Trưng cười mắng một tiếng ‘đờ mờ’, tiếp tục nỗ lực phục vụ cậu.

Biểu cảm nghiêm lại thoải mái không có chút miễn cưỡng hay thái độ buồn nôn.

Vì thế Tần Hải Tuấn không hiểu, người này đối với cơ thể của mình đến cuối cùng đang ôm suy nghĩ?

“Tụi mình làm đi.” Cậu nhìn Lưu Trưng nói, vẻ mặt nghiêm túc không có chút cảm giác đùa giỡn.

“Làm cái rắm, chuyện đó rất phiền phức, dùng tay là được rồi.” Lưu Trưng nhép miệng, anh định ném thêm vài câu vui vẻ, kết quả nhìn thấy cậu rất nghiêm túc, không dám nói nữa.

Tần Hải Tuấn khát vọng mình đến mức nào, Lưu Trưng không rõ toàn bộ nhưng cũng biết một chút.

Nhưng mà chuyện này, Lưu Trưng không cho được.

“Tại sao, anh ghét bỏ em sao?” Đôi mắt Tần Hải Tuấn hiện lên vẻ âm u, cậu sớm đã chuẩn bị tâm lý bị Lưu Trưng cự tuyệt, dù sao liên tiếp đòi hôn cũng bị đối phương từ chối.

“Không phải như vậy, anh đã nói rồi, trong lòng có khúc mắt.” Lưu Trưng ấp úng, gia tăng tốc độ giúp Tần Hải Tuấn phát tiết ra ngoài.

Tần Hải Tuấn nghĩ tới Lưu Trưng trong lòng còn có người khác, phía dưới lập tức mềm nhũn xuống.

Cậu đại khái là một người theo chủ nghĩa tinh thần, thân thể sẽ hoạt động tùy thuộc vào tinh thần, thứ cậu xem trọng chính là tình, chứ không phải là dục vọng.

Dục vọng vì tình mà lên, không có tình làm sao còn dục vọng?

Lưu Trưng không nghĩ tới sẽ như vậy, đồ chơi nhỏ dần mền đi trong tay anh, tâm trạng rất phức tạp.

“Khúc mắt nào, rất quan trọng sao? Còn quan trọng hơn cả em?” Đôi mắt Tần Hải Tuấn ngưng tụ ánh lệ, cậu bị Lưu Trưng làm tổn thương.

“Không có, em là quan trọng nhất, nhưng mà…” Lưu Trưng bất lực quay mặt sang một bên, nói thầm: Khúc mắt kia chính là em đó, bởi vì chính là em, cho nên mới không được.

Có thể hôn môi có thể ôm ấp, cũng có thể hỗ trợ, nhưng thật sự không thể làm chuyện đó.

Cho dù là ai đè ai cũng không được, đây là tấm rào chắn cuối cùng, Lưu Trưng không thể bước qua.

Anh cũng không phải quá để ý chuyện Tần Hải Tuấn chính là mình mà anh để ý việc sau khi Tần Hải Tuấn biết hết tất cả, sẽ hận mình đến chết. Đương nhiên, cũng có chút để ý việc Tần Hải Tuấn là mình, nhưng không phải ghét bỏ hay buồn nôn.

Nói chung cảm giác hơi là lạ.

“Nhưng cái gì?” Tần Hải Tuấn hỏi anh: “Nói cho em, người anh thích trước đây là phụ nữ hay đàn ông?”

Lưu Trưng ậm ừ nói: “Là phụ nữ, nhưng mà, anh thật sự không thích cô ta, rất hối hận vì đã từng có hảo cảm với cô ta.”

Tần Hải Tuấn cùng tỏ thái độ: “Em với anh giống nhau, em cũng rất hối hận vì đã từng thích Tưởng Hinh, sau khi em phát hiện ra cô ta là một người đàn bà độc ác như vậy, em hận không giết cô ta.” Càng là bởi vì lúc đó đã yêu Lưu Trưng sâu đậm.

Hồi tưởng lại tình cảm lúc trước đối với Tưởng Hinh, cậu nói: “Em đối với cô ta không phải là tình yêu, chỉ là tự mình ảo tưởng.”

Lưu Trưng gật đầu: “Tên gọi tắt là tưởng bở.” Thứ tình cảm này là dễ bị tan biến nhất.

Nếu Tần Hải Tuấn có thể tiêu tan ảo ảnh đối với mình cũng không tệ, Lưu Trưng cực kỳ hi vọng mà suy nghĩ.

“Em đối với anh cũng vậy sao? Là em tưởng bở sao? Vậy anh cũng yêu em đúng không, nói cho em đi.” Tần Hải Tuấn di chuyển nửa người trên, ôm chầm lấy Lưu Trưng.

“Anh… đương nhiên là yêu em rồi.” Lưu Trưng khó khăn trả lời, anh không nói được lời chán ghét với Tần Hải Tuấn, cũng không muốn làm em ấy tổn thương, nhưng trong cái hoàn cảnh này yêu chính là tổn thương, muốn anh phải yêu làm sao đây?

Tần Hải Tuấn mong muốn chính là tình yêu nhưng Lưu Trưng có thể cho chỉ là tình thương yêu đối với bản thân mình, đây còn không phải là ông nói gà bà nói vịt à?

“Vậy thì tốt, nghe những lời này từ anh là em an tâm rồi.” Cho nên Tần Hải Tuấn hôn lên lồng ngực Lưu Trưng nói: “Tụi mình làm đi, em vừa cứng lại.”

Gương mặt Lưu Trưng trở nên lúng túng, sờ xuống thử quả nhiên đúng y, trong lòng đứa nhỏ này quá nhốn nháo rồi.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.