Tác giả: Mạc Như Quy
Edit: Wattpad Phượng Vô Song
___________________
Tần Hải Tuấn cực kì bực bội, hận chết thái độ không nói lý lẽ của Lưu Trưng, đúng thật là không phải người.
Cậu muốn thoát khỏi sự kèm cặp của Lưu Trưng nhưng lại không thể động đậy, vì vậy tàn độc đưa răng lên cắn giữ chặt chỗ nào là cắn chỗ đó.
“Ui, Tần chó con!” Lưu Trưng không kịp phản ứng, cánh tay bị Tần Hải Tuấn cắn một cái, mé đau.
“Cút xuống!” Tần Hải Tuấn mặt lạnh nói, trông thật sự rất tức giận.
“Đừng như vậy.” Lưu Trưng đè lên cậu, ngữ khí nhẹ nhàng dần, thật ra cũng không muốn chọc cho Tần Hải Tuấn xù lông chỉ tại vừa nãy tâm trạng thực sự không tốt mới giận chó đánh mèo: “Tụi mình không trốn tránh vấn đề nữa, hai ta cùng nhau phân tích giải quyết nhé.”
Tần Hải Tuấn tạm chấp nhận, đôi mắt hung hăng nhìn anh chằm chằm nói: “Vậy anh nói cho rõ, tôi làm gì khiến anh buồn nôn?” Nôn đến nông nỗi cở đó, Tần Hải Tuấn chỉ cần nghĩ đến là không thể nào vui nổi.
“Trước khi trả lời câu hỏi của em, em phải trả lời câu hỏi của anh cái đã.” Lưu Trưng suy nghĩ một chút, định cho Tần Hải Tuấn một lần cơ hội để biện bạch.
Tần Hải Tuấn lại nghĩ Lưu Trưng đang dùng mánh khoé, căn bản không muốn nghiêm túc giải quyết vấn đề vì vậy mặt lập tức xụ xuống.
Tức giận trong lòng nháy mắt tăng mạnh!
“Này! Tần Hải Tuấn!” Lưu Trưng dùng sức đè cậu lại, không thể không cao giọng rống: “Em yên tĩnh một chút có được không, không thể nghiêm túc trả lời được à!”
“Trả lời cái đầu anh!” Tần Hải Tuấn giơ tay chân lên đẩy Lưu Trưng xuống: “Cút ngay!”
Lưu Trưng dựa vào gì mà ghét bỏ cậu, dựa vào đâu bắt cậu phải chịu những thứ này!
“Tiên sư nhà nó, em thiếu đ*t lắm có phải không!” Lưu Trưng ôm lấy cậu, vươn người lật lại để cậu nằm lên phía trên, tiện thể đánh vào mông: “Trả lời tôi, lúc tôi chạm xuống phía trước của em, chỗ đó có cứng hay không?”
Cái câu hỏi quái quỷ gì đây?
Mặt Tần Hải Tuấn giận vừa thẹn, không trả lời.
“Em trả lời xong câu hỏi này, chọn đi hay ở đều tùy em.” Lưu Trưng buông tay ra nói, thật sự không ép cậu nữa.
Tần Hải Tuấn cảm nhận được áp lực trên cơ thể đang dần thả lỏng, trong nháy mắt lăn xuống từ trên người Lưu Trưng, lăn vào vách tường, nhưng lần này không có lập tức ngồi dậy.
“Nói chuyện! Nói nhanh lên!” Lưu Trưng bức bội lắm rồi.
“Không có! Anh có bị bệnh không, làm gì có ai cứng được cả ngày!” Tần Hải Tuấn bò lên, lần này cậu đi thật.
Kết quả cánh tay bị chụp lấy, kéo ngược cậu về phía sau, dùng sức đẩy cậu lên giường.
Tần Hải Tuấn cảm thấy trời đất quay cuồng, vài giây sau, lần thứ hai cậu rơi vào cảnh dầu sôi lửa bỏng.
Cả người bị Lưu Trưng đè chặt dưới thân, những nụ hôn ướt át liên tiếp ập tới, mạnh mẽ hôn xuống làm cậu đơ cứng.
“A…” Chưa kịp chuẩn bị đã phải chấp nhận những cái hôn nóng bỏng này, Tần Hải Tuấn không chạy theo được tiết tấu, căn bản không có sức chống đỡ, đừng nói việc đến đánh lôi đài chung với Lưu Trưng.
Lưu Trưng cũng chỉ là lý thuyết suông chưa từng trải nghiệm thực tiễn.
Có lẽ do anh có khí thế nghiêm túc, da mặt dày, công suất hoạt động cao.
Tinh thần thân già da heo không sợ nước sôi, đủ để treo Tần Hải Tuấn tuổi trẻ tính tình trẻ con lên đánh một trận.
Lưu Trưng hôn cậu đồng thời đè hai tay lại, đan xen với ngón tay anh.
Bàn tay hai người bóp chặt lấy nhau gần như không phân cao thấp.
Cuối cùng người đầu hàng trước vẫn là Tần Hải Tuấn, bị hôn đến mức không thở nổi, cả người như nhũn ra.
Cảm thấy cậu cuối cùng cũng ngoan ngoãn, Lưu Trưng bắt đầu nhẹ nhàng với cậu.
Qua lúc sau, Lưu Trưng than thở nói với cậu một lời xin lỗi.
“Xin lỗi, vừa nãy anh sai rồi, anh xin lỗi em…” Cánh tai Tần Hải Tuấn bị ngậm lấy, hơi thở ấm áp phà đến làm cậu nổi hết cả da gà, cổ thì tê dại.
“Giải thích chút đi.” Giọng Tần Hải Tuấn khàng khàng nói, đôi môi chịu ngược đãi như hai cánh hoa đỏ bừng mọng nước.
“Anh ghen tị.” Lưu Trưng ngại mất mặt nên thấp giọng nói: “Anh cứ tưởng em cứng lên vì nhớ đến người khác.”
Tần Hải Tuấn lập tức hỏi đến cùng: “Vì sao lại cho là tôi đang nhớ về người khác?” Cậu cũng hơi sốt sắng, trước khi nảy sinh tranh chấp với Lưu Trưng, quả thực có nhớ đến Tưởng Hinh.
Mà Tần Hải Tuấn cũng không nói dối, phía dưới có phản ứng không phải bởi vì Tưởng Hinh, mà do bị Lưu Trưng x0a nắn.
Sở dĩ Lưu Trưng hiểu lầm là bởi vì cứng quá nhanh.
“Sau khi trở về trông em rất mất tập trung, anh nói với em mà em không phản ứng gì cả, em nói em không nhớ về người khác, còn có thể là muốn anh?” Lưu Trưng híp mắt tường tận, cố gắng phân tích biểu cảm của Tần Hải Tuấn có chột dạ hay không, nhưng căn cứ vào hiểu biết của mình đối với bản thân, em ấy chắc là không nói dối làm gì.
“…” Tần Hải Tuấn cố gắng nhớ lại mình có bỏ qua câu nói nào của Lưu Trưng không, làm cho Lưu Trưng bực tức như vậy.
Nhưng cậu nghĩ rất kĩ cũng không nhớ ra được rốt cuộc là lúc nào mình không để ý đến Lưu Trưng?
Lẽ nào thật sự mất tập trung nghiêm trọng tới nỗi quên luôn đối phương?
Không thể nói Tần Hải Tuấn không chột dạ, biểu hiện chột dạ của cậu chính là lập tức tha thứ cho Lưu Trưng, không lộn xộn nữa.
“Ầy, anh đã nói xin lỗi với em rồi, em có chấp nhận không?” Lần thứ hai Lưu Trưng vươn môi đụng vào khóe miệng Tần Hải Tuấn, thái độ vô cùng thân mật, so với người ban nãy bảo cậu biến đi cách biệt mười vạn tám ngàn dặm.
“…!Anh thật sự có thể buồn nôn thành như vậy à?” Tần Hải Tuấn cảm thấy khó mà tin nổi, ăn dấm chua còn có thể phun ra kiểu đó? Nhưng nếu Lưu Trưng nói dối thì cũng đâu còn gì để nói dối, làm gì có chuyện mình làm cho anh ấy buồn nôn cỡ đó.
“Có thể.” Lưu Trưng làm một bộ dạng luỵ tình nói: “Em không hiểu anh, anh vừa nghĩ tới em nhớ về người khác rồi cứng lên là anh chỉ muốn giết người! Nôn mửa chỉ là một phần nhỏ!”
Tần Hải Tuấn mặt đầy khiếp sợ nhìn Lưu Trưng, cậu thật sự rất bất ngờ.
Đúng, hóa ra Lưu Trưng yêu mình như vậy, đây quả thật là si tình.
“Nhưng nếu làm em chịu oan ức, anh thành thật thừa nhận sai lầm.
Vậy em nói đi, có chấp nhận lời xin lỗi này hay không?” Lưu Trưng trông mắt nhìn cậu.
“Ồ…” Tai Tần Hải Tuấn đỏ ửng, cả người cậu có chút nóng.
Có vẻ như đã được nếm thử cảm giác được người khác yêu say mê điên cuồng, không cảm thấy phiền phức mà còn rất chi là vui vẻ.
“Nếu tha thứ cho anh.” Lưu Trưng chỉ vào môi mình nói: “Hôn anh một cái, chuyện cũ sẽ bỏ qua.”
Tần Hải Tuấn ngẩng đầu lên hôn Lưu Trưng một cái, toàn bộ quá trình làm ánh mắt lóe lên, tim đập nhanh hơn.
Thế nên bầu không khí hài hòa khắp phòng này so với mùi thuốc súng ngập tràn lúc nãy, làm người ta cảm thấy tức cười.
Lưu Trưng sờ mặt cậu, sau đó trực tiếp kéo mền ra trùm lên, ôm Tần Hải Tuấn cùng nhau ngủ trưa.
Ngày cuối tuần lười biếng cứ như vậy mà trôi qua, hai người không làm gì cả chỉ ở trong phòng trọ ăn, ngủ, phá phách,ngẩn người, xem phim.
Bên trong căn phòng nhỏ hẹp là cả một bầu trời thế giới, tựa hồ có rất nhiều chuyện tiêu hao thời gian khiến bọn họ không muốn ra khỏi cửa.
Buổi tối ăn đồ ăn ngoài, ăn xong hai người lên ghế salông ngồi chờ tiêu cơm.
Sau đó Lưu Trưng đứng lên, giúp Tần Hải Tuấn dọn dẹp lại đồ đạc.
Anh lấy toàn bộ quần áo và những vật khác ra phân loại sắp xếp.
Tần Hải Tuấn hai chân sạch sẽ, chống chân nằm trên giường chơi game.
Đôi mắt lúc thì nhìn màn hình, lúc thì nhìn Lưu Trưng.
Mặc dù chơi game rất vui nhưng tóm lại cũng chỉ để giết thời gian, cậu thích nhìn Lưu Trưng hơn, cảm giác nhìn Lưu Trưng thú vị hơn.
“Học sinh lớp 11 thân ái, anh có một vấn đề muốn hỏi em.” Lưu Trưng vỗ tay, dọn dẹp cái vali trống không kia.
“Hả?” Tần Hải Tuấn lé mắt nhìn anh.
“Em không có bài tập à? Không cần trả lời, chắc chắn là có.
Cho nên anh hỏi luôn.” Lưu Trưng mỉm cười: “Em làm bài tập chưa?”
“…” Tần Hải Tuấn chống cằm, trầm mặc một lúc sau đó chui vào trong mền.
“Nói em nghe một chút về dự định của anh, mục tiêu chính trong thời gian này của là học hành thật tốt, học vẽ thật giỏi.
Sau đó tìm một chỗ tương quan tác phẩm hội họa để công tác.
Còn nữa hàng năm sẽ ra ngoài du lịch, vẽ cây cảnh hoặc là lên vùng núi làm công ích.”
Lưu Trưng đi tới kéo Tần Hải Tuấn dậy, mới nghe rõ lời cậu nói thầm: “Dự định nhiều như vậy, không phải người thanh toán đều là tôi…”
Dựa vào dự định của Lưu Trưng, anh có thể tự nuôi sống mình được à?
“Em nói đúng, cho nên trong kế hoạch của cuộc đời anh, chỗ nào cũng có hình bóng em.” Phụ trách quẹt thẻ.
“Gớm…” Biểu cảm Tần Hải Tuấn đại khái có thể nói là ngạo kiều*, bộ dạng muốn cười không dám cười.
*Từ này nói về nhân vật có vẻ bề ngoài luôn tỏ ra lạnh lùng, ương bướng nhưng thực chất bên trong lại là kiểu người ôn nhu dịu dàng, có phần ngại ngùng, xấu hổ.
Hai ngày cuối tuần này chỉ nằm trong phòng, ngoại trừ lúc đổ rác thải và đi dạo thì hai người chưa từng đi ra ngoài, ngày qua ngày hết nằm ì rồi đến đi dạo.
Tần Hải Tuấn đừng nói là làm bài tập, ngay cả sách cũng không biết ở chỗ nào.
Sáng thứ hai đi học, Lưu Trưng cố ý dặn cậu, buổi tối về nhà nhớ tới mang theo cặp.
Thời gian còn rất sớm, sớm tới nỗi bi thảm cho nên mắt Lưu Trưng không mở nổi, nói xong thì tiếp tục ôm chăn ngủ bù.
Tần Hải Tuấn ngồi trên mép giường, từ từ dụi mắt nhìn thời gian trong điện thoại từng phút từng phút trôi qua, đến 7h35 mới xuất phát.
Không tính thời gian làm mấy chuyện vặt vãnh thì cậu chỉ có 2,3 phút để ăn sáng.
Cho nên đến cổng trường học mua đại mấy cái bánh bao nhỏ, vừa đi vừa ăn.
Xung quanh đó số học sinh giống Tần Hải Tuấn cũng không phải là ít, đại đa số mọi người vẫn còn buồn ngủ.
Dù sao số phận của học sinh cấp ba chính là thảm như vậy, đây chắc chắn là giai đoạn tối tăm nhất trong cuộc đời học sinh.
Ngồi trong lớp học, các bạn học xung quanh ngoại trừ đọc sách thì chính là đọc sách, chỉ có Tần Hải Tuấn mất tập trung không nghĩ gì đến phạm vi sách vở.
Thứ hai ôn tổng hợp, ngay cả học sinh giỏi Vệ Thanh Phong cũng lén làm việc riêng, phân chia một chút để ý mấy đứa đồng bọn.
“Cuối tuần trước mày làm gì đó, không hề có một chút tin tức nào?” Bình thường cho dù là cuối tuần, bọn họ cũng sẽ liên hệ các loại như tán gẫu, chơi game, tin nhắn.
Chỉ mỗi cuối tuần trước là không có.
Tần Hải Tuấn nâng cằm, lạnh nhạt nói: “Chán lắm mới với nhắn tin với mày.”
Trong lòng Vệ Thanh Phong vừa bực mình vừa buồn cười: “Chắc mày đang muốn ăn đòn đây mà, mắt tao mù rồi mới đi nhớ mày.” Mất liên lạc hai ngày, Vệ Thanh Phong thật sự cho là Tần Hải Tuấn xảy ra chuyện gì rồi nên rất lo lắng cho cậu.
“Ồ.” Tần Hải Tuấn trả lời qua loa với đứa đồng bọn vì bây giờ cậu đang có việc cần làm gấp.
“Đù.” Vệ Thanh Phong nhìn thấy đứa đồng bọn học dốt của mình tự dưng hôm nay phá lệ lục ngăn kéo, chắc sắp lên đến chín tầng mây rồi?
Tần Hải Tuấn cau mày, đang nghĩ xem mang sách gì về đối phó Lưu Trưng.
“Mày chọn qua chọn lại để làm gì vậy?” Vệ Thanh Phong hiếu kỳ.
“Mang về tối đọc.” Mà điều này còn chưa phải là kinh hãi nhất, Tần Hải Tuấn quay đầu nói với Vệ Thanh Phong: “Thanh Phong, cho tao mượn vở bài tập của mày một chút.”
Cả ngày hôm nay trên lớp Vệ Thanh Phong phát hiện Tần Hải Tuấn so với ngày thường nghiêm túc, nỗ lực hơn rất nhiều.
Hiện tượng này đúng là làm người ta kinh hỉ.
Thân là bạn thân của Tần Hải Tuấn, Vệ Thanh Phong vẫn luôn hi vọng Tần Hải Tuấn có thể chăm chỉ học hành, tương lai cùng thi đại học rồi tiếp tục đi học chung với nhau.
Dựa vào biểu hiện không thèm nghe khuyên bảo của Tần Hải Tuấn lúc trước muốn thi đậu trường đại học trọng điểm quá khó.
Nhưng bây giờ đột nhiên thay đổi lại khiến người khác vừa mừng vừa sợ.
Vệ Thanh Phong không nhịn được cẩn thận hỏi cậu: “Tần Tuấn, không là phải mày muốn tiếp tục học hành đó chứ?”
_________________
Mình không biết dùng từ nào thay thế từ “ngạo kiều” nên để nguyên bạn nào biết cmt giúp mình nha, cảm ơn rất nhiều vì đã ủng hộ.
.
Đối với câu hỏi của bạn thân Tần Hải Tuấn phải suy nghĩ rất lâu, không biết trả lời ra sao.
Mình hôm nay khác thường như nào, thật ra Tần Hải Tuấn cũng rất rõ. Đã lâu lắm rồi cậu không chuyên tâm nghe giảng như vậy, suốt quá trình đi học giống như có một nguồn sức mạnh nào đó chống đỡ vậy. Vậy nên cậu hết sức chuyên tâm học tập, không thất thần, không làm việc riêng.
Nếu là lúc trước, trong lòng khẳng định không có hứng thú với học tập, không nhớ về chuyện khác, thì chính là nhớ tới Tưởng Hinh.
Vệ Thanh Phong cũng nhìn thấy Tần Hải Tuấn đang khó xử, cậu thấy hơi rối rắm không nghĩ ra được đây là tình huống gì, có khó trả lời như vậy sao?
Muốn nhớ thì nhớ, còn không muốn nghĩ thì không nghĩ đến.
“Tao cũng không biết.” Tần Hải Tuấn mờ mịt nói: “Tao không biết có thể nghiêm túc được bao lâu.” Cậu một tay cầm sách, một tay chống cằm, biểu cảm trên mặt có nhiều thứ không xác định được.
“Cái gì gọi là không biết, chỉ cần mày luôn duy trì trạng thái giống như ngày hôm nay là có thể thi đậu đại học tầm trung rồi.” Vệ Thanh Phong nói.
“Nói sau đi.” Tần Hải Tuấn có vẻ không quá chú ý.
“Chậc chậc, thôi không để ý tới mày nữa.” Vệ Thanh Phong chuyên tâm đọc sách.
Tần Hải Tuấn nhếch miệng, cảm giác có hơi có lỗi với Vệ Thanh Phong. Đối phương thật lòng suy nghĩ vì mình, nhưng đứa sống không đầu không đuôi như mình thì cũng chẳng làm được một việc nào ra hồn.
Tự phủ nhận như vậy làm bản thân lập tức lung lay, cảm thấy cả buổi sáng nay nghiêm túc học đúng là phí công, không có rắm nào dùng được.
“Đi ăn cơm?”
“Ừ.”
Tan học đi ra khỏi lớp, ánh mặt trời tháng năm rất chói mắt. Tần Hải Tuấn giơ tay che khuất trán, cố gắng chớp chớp mắt, hình như cậu thấy được Lưu Trưng.
“Ồ?” Vệ Thanh Phong cũng nhìn thấy, cái người đàn ông cao gầy cả người có hơi kỳ lạ kia, đứng dưới bóng cây, vẫy tay với bọn họ. Cậu rất giật mình nói: “Mày làm hòa mới Lưu Trưng rồi à?”
Cho tới nay vẫn không đoán ra quan hệ giữa Tần Hải Tuấn với Lưu Trưng là thế nào, thế nhưng có thể đụng một chút là hôn một cái, quan hệ chắc chắn cũng không phải là tầm thường.
“Đúng vậy.” Tần Hải Tuấn nói, tương đương với gián tiếp thừa nhận cậu với Lưu Trưng trước đó đã từng cãi nhau.
“Cuối cùng hai người quan hệ gì với nhau?” Vệ Thanh Phong cau mày, không hy vọng giống như mình đang nghĩ, không phải là xem thường nhưng bước vào cái vòng đó chung quy vẫn không tốt.
“Bạn bè.” Tần Hải Tuấn nhìn thẳng về Lưu Trưng, làm gì có tâm tư hỏi một đáp một với Vệ Thanh Phong, cậu tăng bước chân nhanh chóng đi tới.
Để lại Vệ Thanh Phong ở phía sau thở dài, Cậu rất muốn nói cho Tần Hải Tuấn rằng mày có biết bây giờ mày trông giống cái gì không hệt như một con chim Yến đang bay về tổ.
“Sao anh lại tới đây?” Tần Hải Tuấn rất kinh ngạc vì đột nhiên nhìn thấy Lưu Trưng ở trong trường của mình: “Anh không có tiết hả?”
“Chỉ có một tiết thôi, sáng nay học xong rồi.” Lưu Trưng nói, giơ tay đặt lên vai Tần Hải Tuấn, đồng thời chào hỏi Vệ Thanh Phong đứng phía sau: “Hi, Thanh Phong.”
Tần Hải Tuấn bĩu môi, sao cậu lại không biết Lưu Trưng với Vệ Thanh Phong có quen thân như vậy.
“Lưu Trưng, anh lại tới nữa hả?” Vệ Thanh Phong cười đi tới, ánh mắt dừng trên cánh tay đang kề vai sát cánh của bọn họ.
“Đúng, tôi tìm Tiểu Tuấn có việc, đi trước.” Lưu Trưng quơ tay, sau đó ôm Tần Hải Tuấn rời đi.
“Sao tự nhiên nói giọng buồn nôn vậy?” Tự nhiên gọi mình là Tiểu Tuấn, Tần Hải Tuấn giật giật khóe miệng.
“Gọi như vậy mới thể hiện quan hệ tốt đẹp của đôi ta, đúng không, Tiểu Tuấn.” Lưu Trưng còn ngại không đã nghiền nên lại gần tai cậu kêu lên: “Tiểu Tuấn, nhóc Tiểu Tuấn, Tiểu Tuấn Tiểu Tuấn.”
Đúng là âm thanh ma quỷ đâm xuyên lỗ tai, muốn đòi mạng.
Lưu Trưng tựa hồ có ý muốn gọi để Tần Hải Tuấn nhớ mãi rồi quên đi những tiếng gọi Tiểu Tuấn của Tưởng Hinh suốt mười năm qua.
“Đừng gọi tôi như vậy, kỳ cục quá.” Tần Hải Tuấn không quen đẩy mặt anh ra nói.
“Không cho gọi Tiểu Tuấn vậy gọi là Tuấn Tuấn, em thấy được không nà.”
“…”
Khi đang nói chuyện, quả thật có nhớ đến Tưởng Hinh. Tần Hải Tuấn rầu rĩ nhắp miệng, mỗi lần như thế là tâm trạng cực kỳ phiền muộn.
Khác với cảm giác yêu trước đơn phương thống khổ khi trước, bây giờ lại thấy buồn bực.
“Em nhìn anh xem có thời gian là đến tìm em ngay, anh làm em thấy yên tâm lắm đúng không.” Lưu Trưng cười nói, không phải một nụ cười khoa trương mà hiện ra vẻ nhẹ nhàng, ấm áp.
“Tìm tôi có chuyện gì?” Tần Hải Tuấn thu hồi tâm trí, ấp úng mở miệng.
“Không có gì cả, chỉ ăn một bữa cơm thôi.” Ánh mắt Lưu Trưng cực kì ấm áp, lặng lẽ kéo tay cậu nhéo nhẹ một cái.
Tần Hải Tuấn vừa đi vừa cúi đầu, lén lút cười, nhéo trả lại Lưu Trưng.
Cả đường chơi cái trò ấu trĩ này, ra khỏi cổng trường, Lưu Trưng đề nghị đi ăn cơm thạch nồi. Thế nhưng cơm thạch nồi ở khá xa, cần phải lái xe đi.
“Để miễn gặp phải bạn của em, nghĩ là chúng ta lừa người.” Lưu Trưng cười khẩy nói, lấy ra một điếu thuốc.
“Anh thật sự đang lừa người.” Tần Hải Tuấn nói, nhìn thấy Lưu Trưng hút thuốc cũng hơi thèm.
Thấy cậu không làm gì, Lưu Trưng liền đưa thuốc lá của mình lên môi cậu.
Tần Hải Tuấn chần chờ há mồm, ngậm lấy hút một hơi, phát hiện hai người hút cùng một hãng thuốc lá, không có gì khác biệt.
“Vẫn luôn hút hãng này?”
“Đúng.” Còn một ngụm cuối, Lưu Trưng đưa vào miệng mình hút hết, sau đó không có ý thức công cộng vứt đầu lọc thuốc ra ngoài cửa sổ: “Hút thuốc không tốt, về sau nên hút ít lại.”
Sau khi trở về, Lưu Trưng luôn có ý định cai thuốc lá, nhưng vẫn chưa chịu thực thi.
“Tới rồi.” Tần Hải Tuấn dừng xe, cùng Lưu Trưng đi xuống.
Lưu Trưng đóng cửa xe, mới hậu tri hậu giác* nhìn thấy, Tần Hải Tuấn đã đổi xe khác rồi, không còn là chiếc Lamborghini
màu bạc kia nữa.
*Nghĩa là từ quá trình nhận thức đến lúc hiểu rõ xảy ra khá chậm
Anh cười cười, tâm tình rất tốt nói: “Em đổi xe à, màu sắc chiếc này cũng không tệ lắm.”
Tần Hải Tuấn cầm chìa khóa xe, thoải mái ném một đường rơi vào bàn tay Lưu Trưng: “Lúc về anh chở tôi.”
“Được không?”
“Không biết.” Đã lâu rồi không lái xe, Lưu Trưng sợ mình ngượng tay.
“…” Tần Hải Tuấn không còn gì để nói, cười hì hì kéo Lưu Trưng vào quán ăn.
Ăn một bữa trưa cực kỳ thỏa mãn, đến lúc trên đường về Lưu Trưng gập ghềnh trắc trở lắm mới lái được xe an toàn trở về.
Tần Hải Tuấn rất khó tin, đây là lần đầu đối phương lái xe à. Đúng đấy, bởi vì đây vốn không phải lần đầu.
“Anh phải đi rồi, chiều nay có tiết.” Trở lại trường trung học, nhưng bọn họ ngồi trong xe không đi ra.
“Mới vài giờ.” Tần Hải Tuấn nâng cổ tay nhìn đồng hồ đeo tay một cái, mới hơn một giờ thôi mà.
“Không muốn anh đi hả?” Thân thể Lưu Trưng dựa gần đến, cánh tay đặt lên lưng Tần Hải Tuấn, cả người bao phủ lấy cậu.
Những ngày gần đây ở chung với Lưu Trưng, Tần Hải Tuấn đã biết được đối phương là người bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu cũng có thể toả ra hormone. Mà Tần Hải Tuấn vẫn như trước chịu ảnh hưởng đến từ Lưu Trưng, không tự chủ được đi theo tiết tấu của anh.
Hiện giờ cũng giống vậy, mỗi lần Lưu Trưng đến gần bầu không khí lập tức trở nên mờ ám.
“Tôi đưa ngươi tới đó.” Tần Hải Tuấn nói, bỏ qua ánh mắt bên cạnh chuẩn bị lái xe.
Lưu Trưng nắm cằm cậu, di chuyển đến gần, ép cậu bốn mắt nhìn nhau với mình: “Đừng nhắm mắt, nhìn anh nè.”
Chỉ có từng thử mắt đối mắt với một người, mới biết được cảm giác đó là gì.
Nhìn nhau hai phút trở lên, sẽ nảy sinh phản ứng hóa học.
“Tần Hải Tuấn, anh là Lưu Trưng, tốt với em, là Lưu Trưng người khiến em yên tâm.” Giọng Lưu Trưng giống như bài hát ru con, rất nhiều âm thanh được rót vào tai Tần Hải Tuấn.
Tần Hải Tuấn từ từ vươn cánh tay đến ôm lấy vai Lưu Trưng.
Mí mắt nhúc nhích, đi theo hô hấp của Lưu Trưng cuối cùng hoàn toàn nhắm lại…
Đây là gương mặt chờ đợi âu yếm, Lưu Trưng nhẹ nhàng hôn lên khuôn mặt, âm thanh trầm thấp mê người: “Tiểu Tuấn, yêu anh không?”
Không chờ được trả lời, lập tức nghiêng người về phía trước sử dụng góc độ trượt ngón tay xuống dưới.
Tần Hải Tuấn hoàn toàn phục tùng trên tay anh, không thể tỉnh táo. Trong đầu tựa như bị ểm bùa, chỉ có Lưu Trưng, Lưu Trưng.
“Yêu anh không?” Lưu Trưng hôn lên miệng cậu, hút một hơi hết cả đầu lưỡi.
Tần Hải Tuấn tâm trí điên đảo gật đầu, gương miệng muốn càng nhiều, muốn Lưu Trưng lấy đi toàn bộ hô hấp của mình.
“Ngoan…” Lưu Trưng hôn một đường xuống dưới, kéo bỏ vạt áo.
Chỉ đến thế mà thôi, không làm gì tiếp.
Ngẩng đầu lên liếm đôi môi, biểu cảm lơ đãng của thanh niên hệt như một con mèo vừa được ăn no, tuyên bố kết thúc.
Còn Tần Hải Tuấn dựa vào ghế ngồi, tâm trí chưa kịp trở về, cậu tựa như một con cá bị chơi đùa đến chết khiếp dưới móng của con mèo kia.
Trôi qua rất lâu, ánh mắt mới từ từ hồi phục tinh thần.
“…” Cậu thoải mái thở dài một hơi, cả người vẫn lười biếng như cũ.
Lưu Trưng liền cười vài cái, không biết còn tưởng anh đã làm gì với Tần Hải Tuấn, nhưng thật chất chỉ là hôn mà thôi.
“Ầy, đưa xe cho anh còn em vào học trước đi, chiều anh tới rước em.”
Nhìn thấy Lưu Trưng mở cửa xuống xe rồi đến bên kia mở cửa xe cho mình, Tần Hải Tuấn ngồi trên xe không định di chuyển.
“Hai tiếng.” Lưu Trưng nghiêng đầu nói.
Tần Hải Tuấn trầm mặc, cuối cùng nhượng xe cho Lưu Trưng.
Lưu Trưng nâng cằm cậu hôn một cái, nói với cậu: “Anh đi nha, chiều nay gặp.” Nghiêng người ngồi vào trong xe, anh nghiêm mặt dặn dò một câu: “Tần Hải Tuấn, lên lớp nghiêm túc nghe giảng, cố gắng học tập.”
“Ừm.” Tần Hải Tuấn qua loa đáp lại một tiếng.
Cậu đứng chỗ đó, nhìn Lưu Trưng lái xe của mình đi. Qua 2,3 phút, mới rời đi bước chân về phía trường học.
Nhưng mà đi dưới ánh mặt trời luôn cảm thấy cả người có hơi yếu ớt, bước đi có chút lâng lâng.
Tần Hải Tuấn liếm liếm miệng mình, cảm giác như mùi vị của Lưu Trưng vẫn còn.
Trở về lớp học ngồi vào chỗ, trên người có chút nóng, Tần Hải Tuấn cầm sách bài tập lên quạt gió.
“Trở về rồi à?” Vệ Thanh Phong quan sát cậu liếc mắt một cái, sau đó lập tức giữ nguyên tầm mắt, bởi vì…
“Ừ, nhìn cái gì vậy?” Tần Hải Tuấn hồn nhiên không hề hay biết vẫn như trước kéo cổ áo ra quạt gió.
“Khụ khụ…” Vệ Thanh Phong lấy ra một cái gương nhỏ, đưa cho Tần Hải Tuấn: “Mày nhìn cổ mình đi.”
Tần Hải Tuấn nghi hoặc nhận lấy, chiếu vào cổ mình nhìn thấy một vết hồng, sắc mặt nhất thời trở nên vi diệu xen lẫn xấu hổ cùng với tức giận.
“Giữa trưa hai người đi mướn phòng?” Vệ Thanh Phong thật sự rất muốn quỳ lạy, hai người này đúng là rõ như ban ngày, không biết liêm sỉ gì cả.
“Không có.” Tần Hải Tuấn phủ nhận, tiện thể kéo cổ áo của mình lên, trả gương lại cho Vệ Thanh Phong.
“Thế dâu tây trên cổ làm sao mà có?”
“Trên xe.” Tần Hải Tuấn không định lừa gạt bạn bè, chậm rì rì nói: “Tao với anh ấy, ở chung một chỗ.”
“Cái gì?” Mặt Vệ Thanh Phong như vừa mới thức dậy, ở chung?”Khụ khụ khụ, hai người… thế mà lại ở chung rồi? Làm luôn à?”
“Không có làm.” Tuy rằng rất thân thân thiết, những thứ nên làm cũng đã làm, thế nhưng không làm tình.
“Vậy còn may, mày tuyệt đối đừng tùy tiện lên giường với anh ta, mối quan hệ kiểu này vui đùa một chút thì được, chứ thật sự không thể nào gánh vác nổi.” Vệ Thanh Phong khuyên cậu nói, nếu Tần Hải Tuấn chỉ xem Lưu Trưng như bạn bè, không xảy ra chuyện gì, cậu cũng sẽ coi Lưu Trưng là bạn.
Nhưng mà là quan hệ kiểu này thì khác, sớm hay muộn cũng sẽ kết thúc, không có gì đáng để lưu luyến cả.
Vệ Thanh Phong đem quan điểm của mình nói cho Tần Hải Tuấn nghe, hi vọng cậu còn chút lý trí, đừng quá nghiêm túc.
Tần Hải Tuấn không trả lời, lấy sách vở ra chuẩn bị bài, chút nữa là sẽ vào tiết.
Toàn bộ buổi chiều, biểu hiện của cậu rất tốt, lần thứ hai khiến Vệ Thanh Phong kinh ngạc. Rất thông minh liên tưởng đến Tần Hải Tuấn biến hóa thế này không biết có quan hệ gì với Lưu Trưng hay không?
Nếu như nói đúng, cũng vẫn có thể coi đây là một mối quan hệ đem tới lợi ích về học tập.
Sau khi tan học, Tần Hải Tuấn không đi cùng với Vệ Thanh Phong đến bãi gửi xe, thấy vậy Vệ Thanh Phong nghi vấn: “Mày đi đâu? Không đi lấy xe à?”
Tần Hải Tuấn bĩu môi nói: “Đi ra cổng chờ, Lưu Trưng tới đón tao.”
Vệ Thanh Phong chửi một tiếng rồi tự mình đi đến bãi gửi xe.
Tần Hải Tuấn cười cười, rất nhanh liền nhìn thấy bóng dáng chiếc xe quen thuộc đậu ở ven đường, Lưu Trưng đi ra vẫy tay một cái với cậu. Vừa xuống xe là lập tức lấy thuốc lá ra ngậm, rõ là đồ nghiện thuốc, đúng là thiếu đánh còn nói cái gì mà…
“Tiểu Tuấn.” Tần Hải Tuấn nghe thấy một thanh âm quen thuộc nhưng đó không phải Lưu Trưng.
Tưởng Hinh đi xuống từ một chiếc ô tô màu trắng, xách theo một cái túi trực tiếp đi về phía Tần Hải Tuấn bên kia, trên mặt mang theo vẻ mỉm cười.
“Rất ngạc nhiên hả?” Cô nhìn thấy khuôn mặt Tần Hải Tuấn giật mình nên cho rằng bởi vì đối phương quá vui mừng: “Dì đặt trước nhà hàng, tới đón con cùng nhau đi ăn.”
“Dì Hinh…” Tần Hải Tuấn gọi Tưởng Hinh, ánh mắt lại không tự chủ được nhìn về Lưu Trưng ở phía xa, phát hiện anh đã chui vào trong xe.
Ở trong xe tâm trạng của Lưu Trưng đang rất tệ, anh không nghĩ tới vậy mà cũng có thể gặp phải người phụ nữ Tưởng Hinh kia. Lần này có lẽ không giữ được Tần Hải Tuấn, trăm phần trăm là đi cùng với Tưởng Hinh rồi.
Sau một lúc, bóng dáng Tần Hải Tuấn xuất hiện bên cạnh xe: “Lưu Trưng.”