Trọng Sinh Làm Tiểu Phu Lang Của Vương Gia

Chương 30: 30: Lần Sau Sẽ Đưa Bạc Cho Ngươi



Bách Lý Tiêu Minh dù bận vẫn ung dung, dường như mặc kệ Mộ Du trả lời đáp án gì, hắn đều đáp ứng.

Thử là thật, bảo vệ cũng là thật, cài vài quân cờ vào cũng là thật.

Hắn rót cho chính mình chén rượu, thấy Mộ Du ngóng lại đây, không vui mà nói: “Ngươi không thể uống.


Thân là song nhi, tốt xấu gì cậu ta cũng nên cảnh giác chút chứ.

Mộ Du ngoài ý muốn hiểu được ý của hắn, thở nhẹ hỏi: “Ngươi mua rượu này ở chỗ nào vậy?”
Nằm trong dự kiến, cũng nằm ngoài dự kiến.

Bách Lý Tiêu Minh gật gật đầu, đứng lên đi đến bên cửa sổ.

Mộ Du lập tức đi theo.

Chỉ thấy Bách Lý Tiêu Minh chỉ một nơi trên phố.

“Được, ta biết rồi.


Bách Lý Tiêu Minh nhìn về phía Mộ Du, “Có khó không?”
Mộ Du lắc lắc đầu, “Không có gì là khó làm cả, chỉ là muốn ngươi giúp ta một chút.


“Hử?”
“Lát nữa Song Hỉ sẽ dẫn theo một người vào đây, ngươi mang hắn đi.

Đương nhiên, ngươi phải đưa bạc cho ta.


Bách Lý Tiêu Minh: “! ! “
Chắc chắn nửa câu sau mới là trọng điểm đi!
“Cũng được, ta đáp ứng.


Mộ Du gật gật đầu, người còn chưa đến, Bách Lý Tiêu Minh đã sai Mộ Du tìm người dọn dẹp cái bàn, lại lấy trà cụ đến, hai người đối ẩm.

Lúc Song Hỉ đi đến đây, Mộ Du đã no đến mức nhúc nhích cũng không được.

“Tham kiến! ! “
Bách Lý Tiêu Minh đánh gãy lời hành lễ của Song Hỉ, “Không cần khách khí, chỉ là uống trà bình thường mà thôi.


Song Hỉ gật gật đầu, “Du thiếu gia, chuyện ngài phân phó ta đã làm xong rồi.


“Người kia đâu?”
Song Hỉ nhanh chóng bước ra khỏi cửa để đỡ tên đó vào.

Mộ Du kinh ngạc nói: “Thật ra thì hắn đâu có đen.


Gầy thì gầy thật, nhưng người hắn không có đen, tắm rửa sạch sẽ còn khá xinh đẹp.

Người nọ nhìn thấy Bách Lý Tiêu Minh ở đối diện, bỗng dưng mở to hai mắt nhìn, lại nhớ tới thân phận của mình, đầu gục xuống.

Bách Lý Tiêu Minh cũng rất kinh ngạc, “Người này là ngươi mua à?”
Lời này hiển nhiên là hỏi Mộ Du, y gật gật đầu, đến gần Bách Lý Tiêu Minh một bước rồi nhỏ giọng hỏi: “Ngươi biết hắn hả?”
“Ừ, biết chứ.

” Thấy Mộ Du vẻ mặt tò mò, Bách Lý Tiêu Minh làm động tác kéo khóa miệng, “Về sau có cơ hội sẽ kể cho ngươi nghe.

Mộ Du bĩu môi.

Song Hỉ cùng hạ nhân kia thấy hai người lẩm nhẩm lầm nhầm không biết đang nói cái gì, nhất thời có chút ngũ vị tạp trần.

Người này mang tâm tư của ông cha già, người kia thì đã bị đả kích trầm trọng.

Bách Lý Tiêu Minh nhìn Song Hỉ nói: “Hắn, bổn vương muốn mang đi.


Ngữ khí chân thật đáng tin, làm Song Hỉ thiếu chút nữa đã sợ đến quỳ xuống, cậu ta không khỏi nhìn về phía Mộ Du.

Chỉ thấy Mộ Du thẹn thùng gật đầu, vừa định xòe tay lấy bạc, Bách Lý Tiêu Minh đã cốc đầu y một cái.

Thấp giọng nói: “Chớ có làm nhục người ta.


Mộ Du: “! ! “
Bách Lý Tiêu Minh thấy y ôm đầu, biểu tình mang theo vài phần ủy khuất, lại nói: “Lần sau sẽ đưa bạc cho ngươi.


Mộ Du cố gắng rặn ra chữ “Được”.

Bách Lý Tiêu Minh được Gỗ Dâu đỡ đi rồi, Song Hỉ đi đến bên người Mộ Du, nhịn không được nhắc nhở, “Du thiếu gia, phàm là người có thân phận càng tôn quý thì càng không đáng tin.


Mộ Du nhướng mày, “Yên tâm đi Song Hỉ, trong lòng ta hiểu rõ.


Song Hỉ không cảm thấy vui mừng, ngược lại càng thêm lo lắng.

Lần trước hai người họ ngồi cách nhau nửa thước, hiện giờ chỉ còn lại có nửa cánh tay.

Mộ Du tung tăng đi dạo trên phố, lại đến nơi mà Bách Lý Tiêu Minh đã chỉ.

Không cần Mộ Du nhiều lời, hai nha hoàn trong lúc lơ đãng đã nói cho Mộ Du, các nàng là người Minh Vương đưa.

Mộ Du để bạc lại cho Song Hỉ, lúc này mới dẫn người cùng nhau hồi phủ.

Có Bách Lý Tiêu Minh nhắc nhở, Mộ Du phát hiện, trong phủ trồng thêm không ít mẫu đơn.

Có vết xe đổ lần trước, hoa viên lần này đã đầy người canh chừng.

Tất cả mẫu đơn đều được trồng trong chậu hoa, không có một cây nào có thể được chân chính chôn rễ dưới đất.

Hệ thống đắc ý ra mặt:”Ngươi có biết vì sao bọn hắn không trông luôn dưới đất không?”
Mộ Du phối hợp hỏi lại:” Vì sao vậy?”
Hệ thống:” Bởi vì dược hiệu của phấn cỏ quá mạnh.

Không quá nửa năm, căn bản không có biện pháp gieo trồng các loại thực vật khác.

Hiện tại ngươi đã biết mình lãng phí bao nhiêu tiền của chưa?”
Mộ Du:! !.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Trọng Sinh Làm Tiểu Phu Lang Của Vương Gia

Chương 30: Mở yến hội ngăn lời đồn đãi



Bởi vì ba ngày sau là có yến hội, đồ vật cần chuẩn bị tương đối nhiều, cho nên Song Hỉ bị Mộ Dương Trác kêu đi hỗ trợ.

Hai nha hoàn mới tới, phân biệt là Mộc Nguyệt và Nhạc Nguyệt.

Tích cách hai ngươi một động một tĩnh, thập phần ăn ý.

Đến viện rồi, Mộc Nguyệt chuẩn bị trà, Nhạc Nguyệt liền đem ghế dựa qua.

Hệ thống:” Đây mới là đãi ngộ mà chủ tử nên có à!”

Mộ Du:……

Hoá ra trước kia y là hạ nhân!

Hệ thống:” Kỳ thật có hai nàng ấy ở đây khá tốt, ít nhất ngươi sẽ có người để sai sử.”

Mộ Du:”…… Ngươi đã quên các cô ấy là người của ai sao?”

Làm sao mà y dám tùy ý sai vặt bọn họ chứ!

Hệ thống trợn trắng mắt, nói:” Ngươi cứ thử xem, nếu không phải thì thôi!”

Nó tin tưởng nguyên ý của Bách Lý Tiêu Minh không phải như vậy, nó chính là hệ thống trí năng tiên tiến nhất! Cho nên nó ship cp đảm bảo không sai đâu!

Mộ Du nào biết suy nghĩ của hệ thống, chờ Mộc Nguyệt đem trà dâng đến tay y, y liền mở miệng nói: “Minh Vương đưa các ngươi vào Mộ phủ làm việc gì, ta sẽ không quản. Nhưng vào những khi ta cần, các ngươi phải phối hợp với ta.”

Mộc Nguyệt liếc nhìn Nhạc Nguyệt, đi trước hành lễ nói: “Vương gia chỉ sai bọn tôi tìm hiểu tin tức, những lúc khác, chúng tôi cần hầu hạ chủ tử cho thật tốt.”

Mộ Du rất là kinh ngạc, Bách Lý Tiêu Minh có lòng tốt như vậy sao?

Nhạc Nguyệt cười giảo hoạt, “Chủ tử yên tâm đi, Vương gia không có ý xấu gì với ngài đâu.”

Mộ Du: “……”

Vì sao y nghe nó cứ quái quái sao ấy?

Hệ thống cười hắc hắc, Vương gia thì có thể có ý xấu gì.

Mộ Du yên lòng, “Ba ngày sau là yến hội, cứ tùy theo tình huống mà xử sự.”

Mộc Nguyệt và Nhạc Nguyệt gật gật đầu.

Thật ra Mộ Du cũng muốn giở lại trò cũ, khiến cho mọi người tận mắt chứng kiến mẫu đơn điêu tàn. Chỉ sợ toàn bộ Mộ phủ sẽ bị liên lụy, y cũng sống không dễ.

– ———————-

Không ai tìm ra hoa yêu, mặt trời lại tiếp tục mọc lên như mọi ngày.

Hoa mẫu đơn đồng thời nở rộ, muôn hồng nghìn tía.

Yến hội được bày ở hoa viên, bốn phía tất cả đều là mẫu đơn, vài nhánh hoa lan mọc thưa thớt, bị xa lánh đến không ai thèm để ý.

Nó giống như Mộ Du, ngồi ở trong góc, đảm đương trách nhiệm làm nền.

Người văn nhã ngâm thơ đối ẩm, nhóm quan liêu rượu vào lời ra.

Phảng phất thật sự như chỉ đến ngắm hoa mà thôi.

Mộ Du nhìn bình rượu trước mắt, nháy mắt, bỗng nhiên một bàn tay vươn đến, cầm lấy bình rượu đổ luôn xuống đất.

“Chủ tử à, Vương gia phân phó, không cho ngài uống rượu.”

Mộ Du: “……”

Nhạc Nguyệt doanh doanh mỉm cười, lại đứng thẳng lưng.

Đột nhiên quản gia thông truyền: “Minh Vương đến ——”

Bách Lý Tiêu Minh ngọc quan vấn tóc, một thân huyền y, cổ tay áo thêu bằng tơ vàng, cự mãng quanh thân như ẩn như hiện, vừa không mất uy nghiêm, lại không có vẻ hung thần sát ác.

Gương mặt lạnh lùng vừa ngước lên, ánh vào mi mắt, một đám người đồng loạt quỳ xuống.

“Bái kiến Minh Vương!”

Bách Lý Tiêu Minh nhìn quét một vòng, ánh mắt dừng trên người Mộ Du, nhếch khóe miệng một chút, lãnh đạm nói: “Đều đứng lên đi, nếu là tới ngắm hoa thì đừng có dùng mấy lễ nghi phiền phức này.”

Mộ Dương Trác ngồi lên ghế chủ vị, “Vương gia nói phải.”

Những người khác cũng theo phụ họa đứng dậy.

Mộ Đồng thấy Mộ Du cách đó không xa, nhìn được Mộ Du muốn trốn đi, hắn cao giọng nói: “Tứ đệ, không phải đệ nói là muốn ngâm thơ một câu sao?”

Vốn dĩ bởi vì Minh Vương đã đến, ngâm thơ cũng tạo một chút không khí, hơn nữa Mộ Đường đi theo ồn ào mãi, hoa viên lập tức lại náo nhiệt lên.

Mộ Đường nhướng mày: “Tứ ca, ngươi mau bộc lộ tài năng đi.”

Mộ Du phi thường muốn cắt lưỡi của hắn aaaaaa!

Hệ thống:” Đừng tức giận, chúng ta ngâm thơ chết bọn họ!”

Mộ Du:” Ngươi biết làm thơ hả?”

Y ở Mộ phủ, đã không có mẫu thân đốc xúc, cũng không có phụ thân dạy dỗ, có thể ngâm thơ mới là lạ! Có thể nói, thơ từ ca phú y đều dốt đặc cán mai!

Thấy mọi người quay sang nhìn, Mộ Du ngẩng lên nhìn Mộ Dương Trác, nếu không giải vây cho y, vậy chờ mất mặt đi!

Dù sao y cũng không hiếm lạ thanh danh Mộ phủ!

Mộ Dương Trác nhăn mặt, Mộ Du được mấy cân mấy lượng trong lòng hắn hiểu rõ nhất, cười cười nói: “Làm mọi người chê cười, Mộ Du tuổi còn nhỏ, làm thơ không hay đâu.

Không bằng cho Mộ Chính với Mộ Triệt thân là ca ca làm, để bọn nó ngâm câu đầu cùng góp vui với mọi người?”

“Được đấy, ta đã sớm nghe nói hai vị công tử là nhân trung long phượng……”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.