“Gọi Lăng Đạo Tử tới đây gặp ta.”
Lăng Thương Khung thở dài vang vọng ở bên trong đại điện, bên trong phảng phất giấu diếm một tia phiền muộn không nói rõ được cũng không tả rõ được, hắn giống như nhớ tới một chút chuyện cũ năm xưa, ánh mắt nhìn núi sông ở ngoài đại điện, rơi vào trầm tư.
Bất kể là Lương Cẩm hay là Trần Du đều yên tĩnh chờ ở một bên, không có lên tiếng quấy rối hắn.
Toàn bộ bên trong đại điện, chỉ có Lâu Long ánh mắt lộ ra cực độ sợ hãi khi Lăng Thương Khung truyền gọi Lăng Đạo Tử, nhưng hàm dưới của hắn bị Lương Cẩm bẻ trật rồi, trong miệng chỉ có thể ngờ ngợ phát sinh âm thanh “ô ô”.
Không lâu lắm, cửa đại điện lộ ra bóng người của Lăng Đạo Tử vội vã mà đến, hắn sau khi vào điện lúc này liền quỳ gối, ngũ thể phục trêи mặt đất, thất thanh hô to:
“Tông chủ! Lão phu có tội!”
Lăng Thương Khung tâm tư thu hồi, ánh mắt bình tĩnh lạnh nhạt liếc mắt nhìn hắn:
“Tam trưởng lão có tội gì?”
Lăng Đạo Tử nằm rạp người trêи mặt đất, cung kính nói đến:
“Đệ tử của Lão phu Lâu Long cùng người của Thi Quỷ môn thường có lui tới, lão phu đã sớm biết, nhưng chưa từng nghiêm khắc trừng trị, chính là tội quản giáo không tới nơi tới chốn! Chưa kịp bẩm báo tông chủ, chính là tội lừa dối cấp trên! Cuối cùng tạo thành sai lầm lớn! Lão phu hôm nay liền đem người này trục xuất sư môn! Kính xin tông chủ trách phạt!”
Lương Cẩm đứng ở bên hông nhướng mí mắt, chỉ cảm thấy Lăng Đạo Tử này rất ranh ma, mấy câu nói ra đều giống như lùi nhưng thực sự lại là tiến, đem mình chối sạch sành sanh!
Chẳng lẽ hắn cho rằng cõi đời này ngoại trừ hắn ra, liền toàn là kẻ ngốc hết sao?
Lâu Long là đồ đệ của Lăng Đạo Tử, mặc dù hắn là đệ tử nội tông, nhưng thân phận vẫn không có cao đến mức độ không cần thông báo liền có thể tùy ý ra vào tông môn, cho dù là Lương Cẩm muốn xuống núi lịch lãm, cũng phải là hướng về Trần Du xin phép trước, Lâu Long muốn ra ngoài, Lăng Đạo Tử tất nhiên biết được!
Lăng Thương Khung đương nhiên không phải người ngu, Lương Cẩm có thể nghĩ đến vấn đề này thì đương nhiên hắn cũng không thể không nghĩ tới, lúc này nghe Lăng Đạo Tử nói, Lăng Thương Khung sắc mặt không hề thay đổi, nhưng ánh mắt lại càng ngày càng băng hàn:
“Người này đáng giết!”
Lăng Đạo Tử không có ngẩng đầu, chỉ nói:
“Toàn bộ theo lời nói của tông chủ!”
Dứt tiếng, Lâu Long trọng thương trêи mặt đất trong mắt lộ ra vô tận sợ hãi cùng ái oán phẫn nộ, hắn chưa từng nghĩ, Lăng Đạo Tử dĩ nhiên xem câu nói sẽ bảo vệ hắn biến thành chưa từng xảy ra!
Hắn hôm nay gây thành như vầy, Lăng Thương Khung nói muốn giết hắn, không hề quá đáng! Hắn không phải không biết hậu quả, mà hắn sở dĩ dám làm như thế, đơn giản là vì tin tưởng Lăng Đạo Tử vô luận như thế nào đều sẽ bảo vệ hắn!
Nhưng sự thật đã chứng minh, hắn nghĩ lầm rồi!
Ánh mắt hắn lộ ra kinh hoàng cùng oán giận, hắn còn trẻ, hắn không muốn chết!
Lâu Long đột nhiên kịch liệt giằng co, trong miệng “ô ô” phát tiếng, hai mắt của hắn gắt gao nhìn chằm chằm Lương Cẩm, hắn nghĩ tới Lương Cẩm vốn có thể một chiêu kiếm giết hắn, nhưng nàng lại cố sức khiến mũi kiếm lệch đi một tấc! Sinh cơ của hắn nói không chừng liền ở trêи tay nàng!
Cho dù bị Lương Cẩm bẻ trật quai hàm, Lâu Long không thể nói thành tiếng, nhưng hắn vô luận như thế nào cũng không muốn chết, hắn muốn vì chính mình đoạt một phần sinh cơ!
Hắn giãy dụa tự nhiên thu hút được sự chú ý của người trong đại điện, Lăng Đạo Tử từ đầu đến cuối không có ngẩng đầu, Lăng Thương Khung ánh mắt băng hàn, cũng không để ý đến Lâu Long giãy dụa, nhưng Trần Du chính là tựa như vô tình hay là cố ý nhìn thoáng qua Lương Cẩm, dù sao Lương Cẩm bắt sống Lâu Long chính là nàng tận mắt nhìn thấy, lại chủ động xin đi giết giặc cùng với nàng đến Tử Vân Phong, tính tình của Lương Cẩm Trần Du đã hiểu khá rõ, nàng chắc chắn sẽ không vất vả làm sự tình không có kết quả tốt.
Nhưng thấy Lương Cẩm mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, tỉnh bơ phảng phất như không có cảm giác, Trần Du trong lòng thầm than tâm trí của Lương Cẩm gần như giống yêu quái gian xảo như hồ, nàng sao lại không biết Lương Cẩm đây là muốn để nàng mở miệng, thiệt thòi nàng mang Lương Cẩm thượng sơn lúc trước còn có chút bận tâm nàng sẽ liều lĩnh, nguyên lai những lo lắng kia đều là dư thừa.
Trần Du bất đắc dĩ lắc đầu, thấy Lăng Thương Khung tựa hồ thật sự nổi lên sát tâm, liền tiến lên một bước nói:
“Sư tôn, đệ tử có lời muốn nói.”
Lăng Thương Khung nhìn về phía Trần Du:
“Ngươi nói đi.”
Trần Du cung cung kính kính thi lễ một cái, sau đó mới nói:
“Việc Lâu Long cùng Thi Quỷ môn cấu kết ám hại đồng môn đã không cần kiểm chứng tiếp, nhưng hắn chỉ là một tiểu đệ tử Trúc Cơ sơ kỳ, mặc dù gan to bằng trời, thì cũng đâu có thể tự do ra vào tông môn, chắc hẳn phía sau còn có cao nhân chỉ thị, không bằng thẩm vấn một phen, lại xem xét lời khai rồi xử phạt.”
Lăng Đạo Tử đang quỳ sát đất trong lòng đột nhiên căng thẳng, chợt sau đó liền thanh tĩnh lại, dưới cái nhìn của hắn, thẩm vấn Lâu Long căn bản là làm điều thừa, Lâu Long một cái tiểu đệ tử Trúc Cơ sơ kỳ, có thể biết được bao nhiêu sự tình? Chổ nào có thể có cái tình báo gì hữu dụng?
Phàm là cùng mình liên quan, hắn cũng chỉ có thể một miệng kiên quyết khẳng định đó là lời lẽ một phía từ Lâu Long, chỉ cần không đưa ra nổi chứng cứ, hắn liền có thể dễ dàng thoát thân, coi như có là Lăng Thương Khung thì cũng không cách nào đem hắn làm gì được.
Lăng Thương Khung không biết suy nghĩ như thế nào, nhưng hắn nhìn lướt qua Lâu Long, gật đầu đáp ứng:
“Liền theo Du nhi nói.”
Lâu Long như được đại xá, được Trần Du đem xương hàm dưới của hắn nắn lại, hắn không chút do dự mà mở miệng:
“Tông chủ! Tất cả mọi chuyện đều là tam trưởng lão sai ta làm! Là hắn sai ta cùng người của Thi Quỷ môn đi giết Lương Cẩm! Hết thảy đều là hắn an bài!”
Dưới tình thế cấp bách, hắn liền ngay cả sư tôn cũng không nhận, mở miệng là một tiếng tam trưởng lão, nghiễm nhiên một bộ dáng dấp giội nước bẩn.
“Vô liêm sỉ! Đừng hòng muốn hãm hại lão phu!”
Lăng Đạo Tử rốt cục ngẩng đầu, trêи mặt tất cả đều là vẻ giận dữ, âm thanh hạo nhiên chính khí, phảng phất như việc này thật không liên quan đến bản thân:
“Tiểu bối càn rỡ! Lòng dạ đáng giết!”
Lương Cẩm trong thâm tâm thầm oán, hảo một màn sư đồ phản nhau, chó cắn chó, một miệng lông.
Nàng không chắc việc cứu Lâu Long cứu trong tay đến tột cùng có thể nắm nhược điểm của Lăng Đạo Tử hay không, nhưng thấy cục diện này bây giờ, e rằng Lăng Đạo Tử từ lâu đã nghĩ kỹ kế sách ứng đối.
Lâu Long bởi vì Lăng Đạo Tử vô tình nói như vậy mà tức giận đến run cả người, hắn chưa bao giờ nghĩ tới sư tôn này ngày xưa từ mi thiện mục lúc này dĩ nhiên là bộ khuôn mặt này, nếu như hắn ngày hôm nay không móc ra nổi tin tức có giá trị.
.
., không, vô luận như thế nào cũng phải đem chuyện này tiếp tục chống đỡ!
Lâu Long lòng như lửa đốt, đột nhiên, trong đầu của hắn bỗng nhiên quét qua một cái việc nhỏ suýt nữa bị quên!
Đó là lúc hắn mới vừa vào nội tông không lâu, được làm môn hạ của Lăng Đạo Tử, vào ngày nào đó tu hành đột nhiên có thắc mắc, muốn tìm Lăng Đạo Tử, liền thấy Lăng Thương Hải vội vã chạy đến, hắn trước tiên giật một bước tiến vào gian phòng của Lăng Đạo Tử, Lăng Thương Hải hành động quá mau, không phát hiện hắn bực tiểu nhân vật này.
Lăng Thương Hải là ngoại tông chi chủ, hắn tìm đến Lăng Đạo Tử tự nhiên là có sự tình thương lượng, Lâu Long không có lập tức rời đi, mà là đứng ngoài phòng chờ trong chốc lát, ý muốn sau khi Lăng Thương Hải rời đi, sẽ tìm Lăng Đạo Tử.
Nhưng hắn vẫn bởi vậy mà gặp tai bay vạ gió.
Một lúc nào đó trong phòng bỗng nhiên vang lên tiếng động vang lanh lảnh giống như chén trà rơi xuống đất, ngờ ngợ chen lẫn một tiếng rít lên, loáng thoáng nghe được một loạt chữ cái gì đó kèm theo “Cấm địa”, “Báo thù”.
Hắn không kịp tra cứu trong phòng đã xảy ra chuyện gì, liền nghe một tiếng gầm thét điếc tai nhức óc, khí thế to lớn, trực tiếp đem hắn văng ra trăm bước, trọng thương hôn mê.
Lâu Long nhớ tới việc này, cũng không biết đến tột cùng có hữu dụng hay không, nhưng hắn đành lấy ngựa chết làm ngựa sống, vội vã hô to:
“Tông chủ! Đệ tử ngẫu nhiên nghe nói tam trưởng lão cùng ngoại tông tông chủ bí mật nói chuyện nhắc tới việc cấm địa!”
! ! !
Lời vừa nói ra, Lăng Đạo Tử hoàn toàn biến sắc, lúc nhìn về phía Lâu Long, trong mắt đã bắn ra sát ý không hề che giấu chút nào!
Lăng Thương Khung mắt như sương lạnh, có câu nói này của Lâu Long, Lăng Đạo Tử cùng Lăng Thương Hải dĩ nhiên ngồi vững tội mưu nghịch!
Lương Cẩm trong mắt lóe lên tinh mang, nàng chợt nhớ tới mình quên một vấn đề trọng đại!
Kiếp trước Lăng Vân Tông diệt môn liền đột nhiên xuất hiện ma họa, Lăng Thương Khung khi chết đã từng nhắc qua hai chữ cấm địa!
Lăng Vân Tông chính là truyền thừa ngàn năm thủ hộ tông phái, bên trong tông địa đã trấn áp một con tà ma bất tử, từ ngày lập tông đến nay, liền phân chia tách ra làm trong ngoài hai tông, việc cấm địa, chỉ có lão tổ cùng nội tông tông chủ trong tông mới có thể biết!
Nội tông tồn tại, chính là vì thủ hộ bí mật cấm địa!
Hai trăm năm trước Lăng Vân Tông Nguyên Anh lão tổ sở dĩ đột nhiên ngã xuống, chính là vì phong ấn trấn áp tà ma bên trong cấm địa cư nhiên bị lỏng lẻo, tà ma suýt nữa bạo thoát, lão tổ bỏ mình trấn áp, bằng không hai trăm năm trước, Lăng Vân Tông cũng đã bị diệt!
Vì sao hai trăm năm đến nay Lăng Vân Tông ngoại trừ một Trần Du, cũng không có một cái anh tài nào xuất thế!
Bởi vì bọn họ đều vào cấm địa!
Nguyên nhân nội tông tồn tại thực sự chính là vì chọn lựa đệ tử ưu tú để kế thừa di chí của tổ tiên, đời đời thủ hộ phong ấn trong cấm địa của Lăng Vân Tông, mà ngoại tông thì lại phụ trách thu nhập đệ tử đưa vào phía trong tông, đồng thời quản lý tất cả sự vụ của Lăng Vân Tông ở thế tục.
Nội tông tông chủ từ ngày lên chức, liền chưa từng bước ra khỏi Lăng Vân Tông một bước!
Lương Cẩm trong lòng sáng tỏ thông suốt! Nàng đã đại thể biết được kiếp trước Lăng Vân Tông diệt là vì sao!
Lại không bàn về chuyện Lăng Thương Hải làm sao biết được việc cấm địa, Lăng Đạo Tử như thế nào cùng Lăng Thương Hải cấu kết, nhưng hai người này nếu nhấc lên cấm địa, chắc hẳn kiếp trước ma họa diệt tông, hơn một nửa là bởi vì hai người này đã chạm vào phong ấn cấm địa!
Lăng Đạo Tử trong mắt bất chợt nổi lên sát ý, hắn không biết Lâu Long làm sao biết được việc này, nhưng chuyện ngày hôm nay e sợ không cách nào dễ dàng thoát rồi!
Lâu Long tiếng nói vừa hạ xuống, nguyên bản Lăng Đạo Tử quỳ trêи mặt đất đột nhiên đứng lên, một chưởng vỗ về Thiên Linh* của Lâu Long!
(*Thiên Linh: một huyệt đạo rất trọng yếu ở đâu đó trêи hoặc dưới chóp xương đỉnh đầu, Trans hỏi phụ thân Trans, đụng tới chuyên môn phụ thân Trans liền xổ cho một tràn, Trans chóng mặt, nhớ mang máng tóm tóm ý lại thành như vậy :v)
“Làm càn!”
Lăng Thương Khung gấp giọng gầm lên, ống tay áo bào vung lên, muốn ngăn trở đường đi của Lăng Đạo Tử!
Lăng Đạo Tử tốc độ rất nhanh, khoảng cách cùng Lăng Thương Khung đột nhiên rút ngắn, chỉ chốc nữa sẽ đập trúng lên người, Lâu Long khó giữ được tính mạng! Nhưng vào lúc này, chiêu thức của Lăng Đạo Tử đột nhiên biến đổi đột ngột, xoay người lại một trảo chụp vào yết hầu của Lăng Thương Khung!
Mục tiêu ban đầu của hắn không phải là Lâu Long, mà là Lăng Thương Khung!
Đối với việc Lăng Đạo Tử đột nhiên biến chiêu, Lăng Thương Khung dường như sớm có dự liệu, ứng đối thong dong.
Hai người vừa động thủ, Lương Cẩm liền bị Trần Du lôi kéo lui ra khỏi đại điện, không phải các nàng bỏ mặc Lăng Thương Khung, mà là căn bản không quản được.
Lăng Thương Khung chính là Luyện Thể cảnh giới đại viên mãn tu sĩ, Lăng Đạo Tử dầu gì, cũng có Luyện Thể tầng chín, hai người tu vi không khác nhau lắm, loại cấp độ chiến đấu này, Lương Cẩm đừng nói nhúng tay vào, cho dù chỉ là ở ngoài quan sát trận chiến, cũng có thể bị tai bay vạ gió.
Phàm liền va đầu sứt trán, cư nhiên không chết cũng bị thương.
Động tĩnh bên trong đại điện rất nhanh gây sự chú ý của nội tông trưởng lão trêи Tử Vân Phong, một đám trưởng lão vội vã chạy tới, cũng tại trêи đường đi lên núi tao ngộ qua một người tuyệt không thể xuất hiện ở đây — Lăng Thương Hải!
Lăng Thương Hải không nói một lời, vừa xuất hiện liền động thủ!
Phần lớn cao thủ trong tông đều đang ở trong cấm địa, nếu không phải là bước ngoặt sống còn của Lăng Vân Tông, bọn họ sẽ không ra khỏi núi, lần này một đám Luyện Thể sơ kỳ, trung kỳ trưởng lão tao ngộ Luyện Thể tầng tám Lăng Thương Hải, quả thực như dê gặp mãnh hổ, ngăn ngắn chốc lát, liền dồn dập trọng thương!
Trần Du thấy Lăng Thương Hải giống như vào chỗ không người, liền muốn cùng Lăng Đạo Tử liên thủ, nàng mặc dù cùng Lăng Thương Khung không hòa thuận, nhưng hắn dù sao cũng là sư tôn của nàng, nàng không thể mặc kệ, liền đem Lương Cẩm đi xa một chút, chiết thân* muốn trở về đại điện.
(*chiết thân: nghiêng người)
Lương Cẩm vội vã lên tiếng đem nàng gọi lại:
“Sư tôn!”
Bước chân của Trần Du dừng lại, Lương Cẩm lại nói:
“Tất cả cẩn thận, không nên buông lỏng!”
Mắt thấy Trần Du ngự kiếm bay trở về đại điện, Lương Cẩm trong tâm vẫn còn đang kinh hãi bốc lên, sự tiến triển của tình hình thật sự là ngoài dự kiến! Không nghĩ tới ân oán trong ngoài tông nhanh như vậy liền bạo phát!
So với kiếp trước xảy ra trước cả bốn năm!
Kiếp trước Lăng Thương Hải vẫn ẩn nhẫn đến bốn năm sau lúc tông phái Đại Tỷ Đấu, thông đồng Thi Quỷ môn gây khó dễ! Kiếp này lại bởi vì Lương Cẩm bắt được Lâu Long nên sớm nổ ra!
Quả nhiên là tạo hóa trêu người!.
“Lăng Thương Hải!”
Lăng Thương Khung một chưởng đẩy lui Lăng Đạo Tử, mắt như sương lạnh nhìn bóng người đang nhanh chóng từ bên dưới ngọn núi phóng đến, ở sau người hắn, một đám nội tông trưởng lão toàn bộ đều ngã xuống đất. Hắn mặc dù nghĩ đến sẽ có một ngày huynh đệ phản bội, nhưng không ngờ ngày đó đến đột ngột như thế!
“Lăng Thương Khung, ta nói rồi, nỗi đau mất con của ta, phải khiến ngươi gấp mười gấp trăm lần trả lại!”
Lăng Thương Hải chắp hai tay sau lưng, không có biểu cảm gì nói ra câu này, cùng hắn cái dáng dấp lúc nãy biểu hiện tàn bạo cùng gấp gáp giống như hai người khác nhau. Thời khắc này, mặc dù Lương Cẩm chính là từ xa quan sát, cũng cảm giác huynh đệ hai người này không chỉ riêng tướng mạo tương tự, liền ngay cả khí chất cũng gần như tương đồng.
Lăng Thương Hải lời ấy khiến khí tức sắc bén của Lăng Thương Khung hơi thu lại, môi hắn mím chặt nổi lên một vệt tang thương cười khổ, hắn thở dài một tiếng:
“Tuyệt Tâm thiên phú gần như yêu quái, nhưng tâm thuật lại bất chính, mơ ước tà ma lực lượng, vi huynh ra tay đánh chết, đã hổ thẹn hai mươi năm.”
Lăng Tuyệt Tâm!
Lương Cẩm trong lòng rùng mình, nàng kiếp này mặc dù còn chưa được nghe người nào nói tới người này, nhưng ở kiếp trước, lúc nàng truy xét họa diệt môn của Lăng Vân Tông có từng tra xét đến tên họ người đó, hai mươi năm trước, Lăng Tuyệt Tâm tên có thể nói vang vọng khắp nội tông!
Mới có ba mươi tuổi liền vào Luyện Thể Tam Cảnh, bốn mươi tuổi đã vào Luyện Thể đoạn cốt cảnh giới, thiên phú gần giống yêu quái, từng có người nói hắn chính là người số một bên trong Lăng Vân Tông nếu như không tính lão tổ!
So với Trần Du càng thêm tiền đồ vô lượng!
Một người thanh niên thiên tài như thế, cũng tại cái ngày nào đó đột nhiên ngã xuống! Lúc đó nghe nói bởi vì xuống núi lịch lãm tao ngộ ma đạo tu sĩ vây công, không địch lại mà ngã xuống, không ngờ hắn dĩ nhiên chết ở trong tông, hơn nữa còn là chết trong tay Lăng Thương Khung!
“Ha ha ha ha! ! ! ! Hổ thẹn! Lăng Thương Khung! Thiệt thòi ngươi có thể có mặt nói ra hai chữ hổ thẹn! !”
Lăng Thương Hải nghe Lăng Thương Khung nói như vậy, ngửa mặt lên trời mà cười, một mặt châm chọc:
“Ngươi bất quá là đố kỵ thiên tư của con trai của ta, sợ hắn vượt qua ngươi trở thành người số một trong tông! Vì lẽ đó tìm cơ hội tàn nhẫn hạ sát thủ! Việc rõ ràng như thế, hà tất ở đây làm bộ làm tịch!”
Lăng Thương Khung trong ánh mắt lộ ra thống khổ không cách nào truyền lời, hắn lắc đầu bất đắc dĩ, thở dài nói:
“Ngươi cho rằng là như thế, ta cũng không thể nói gì được, trận chiến ngày hôm nay đã không có cách nào tránh khỏi, ân oán năm xưa liền tại ngay hôm nay hảo hảo thanh toán đi.”
Lăng Thương Hải cười lạnh một tiếng:
“Ít nói nhảm, hôm nay ngươi không chết, chính là ta mất mạng!”
Bàn tay hắn từ trong nhẫn chứa đồ đeo ở ngón giữa một vệt rút qua, lấy ra một thanh trường kiếm đỏ thẫm, mũi kiếm nhắm thẳng vào Lăng Thương Khung:
“Ta nói rồi, phàm là người ngươi để ý, ta đều sẽ từng cái hủy diệt! Ngươi không hiếu kỳ mấy năm trước, người của Vô Sinh môn đến tột cùng như thế nào tìm đến Lão Hòe thôn sao?”
“Ngươi nói cái gì? ! ! !”
Trong hai con ngươi của Lăng Thương Khung đột nhiên nổi lên sát ý, mắt như sương lạnh, gắt gao trừng mắt nhìn Lăng Thương Hải:
“Càng là ngươi bán tin tức! !”
“A~~~”
Lăng Thương Hải tựa hồ đặc biệt thích nhìn bộ dạng Lăng Thương Khung lên cơn giận dữ, Lăng Thương Khung càng là phẫn nộ, thì đại biểu trong lòng hắn càng là thống khổ, hắn muốn chính là người kia sống không bằng chết! Để báo thù mối thù mất con!
“Đâu chỉ là một Lão Hòe thôn! Chờ ta đánh bại ngươi, ta sẽ ở ngay trước mặt ngươi hành hạ đệ tử của ngươi, giết chết đồ tôn của ngươi! Lại đem ngươi giam cầm trăm năm!”
Lăng Thương Hải càng nói càng kϊƈɦ động, trêи mặt biểu hiện cũng càng ngày càng dữ tợn!
Lăng Thương Khung tức giận đến run cả người! Khi Lăng Thương Hải dứt tiếng, sát cơ trong mắt hắn cũng đã tích lũy đến tối đa, hắn vung tay phải lên, nhẫn bạc đeo trêи ngón cái dưới khí thế kịch liệt lay động mà trực tiếp vỡ ra, một thanh trường kiếm sáng trắng bỗng dưng hiện ra, trôi nổi trong lòng bàn tay của Lăng Thương Khung!
Trong lúc kiếm hiện thế, sự phẫn nộ trêи mặt của Lăng Thương Khung trong nháy mắt liền biến mất, chỉ còn dư lại băng hàn thấu xương cùng vô tận sát ý, ánh mắt hắn bình tĩnh lãnh đạm rơi vào trêи người của Lăng Thương Hải, nói:
“Ngươi sẽ vì lời nói lúc nãy trả giá thật lớn.”
Nói xong, mũi kiếm bất ngờ khởi động, sát ý tàn phá!
Ra tay chính là võ học cao nhất của Lăng Vân Tông! Lăng Vân Kiếm Quyết!
Lăng Thương Hải không chút nào yếu thế, tay cầm chuôi kiếm, Kiếm Khí bắn ra, lại có Lăng Đạo Tử từ bên cạnh giúp đỡ, mặc dù hai người bọn hắn tu vi so với Lăng Thương Khung hơi yếu, nhưng liên thủ lại, lấy hai đánh một, lực lượng cũng ngang nhau!
Trong lúc nhất thời, toàn bộ đỉnh núi trêи Tử Vân Phong đều bị Kiếm Khí sắc bén bao phủ, liền ngay cả Trần Du xoay người lại lên núi, đều bị Kiếm Khí tàn phá cách trở ở bên ngoài!
Cao thủ tu luyện tới cảnh giới Luyện Thể giao thủ, khủng bố chính là như vậy!
Ở ngoài vòng chiến ánh mắt của Lương Cẩm có chút dại ra, nàng sững sờ nhìn đỉnh núi, lúc nãy âm thanh nói chuyện của Lăng Thương Khung cùng Lăng Thương Hải hai người không có áp chế, chỉ cần tới gần đỉnh núi Tử Vân Phong, liền có thể nghe rõ, nàng trong lòng cho dù đối với việc Lăng Thương Khung nhận thức cha mẹ của chính mình có chút suy đoán, nhưng khi chân tướng đã xác nhận, nghi ngờ trong lòng nàng lại càng nhiều hơn rồi.
Hai người này nói chuyện không minh bạch, khiến cho nàng không dò rõ mẫu thân của chính mình nguyên bản đến tột cùng là thân phận gì, làm sao sư tôn cũng như vậy, sư gia cũng như vậy, đều để ý mẫu thân của nàng như thế chứ?
Lăng Thương Hải cùng Lăng Đạo Tử liên thủ, cùng Lăng Thương Khung chiến đấu đến lực lượng ngang nhau, Lăng Đạo Tử là Luyện Thể tầng chín tu vi, Lăng Thương Hải hơi thấp hơn một chút, chính là Luyện Thể tám tầng đỉnh cao, nhưng Lăng Thương Khung dù sao cũng là Luyện Thể cảnh giới đại viên mãn, kiếm pháp thuần thục, tu vi tuyệt cao, đối chiến hai người vẫn có thể vững vàng chiếm thượng phong.
Lăng Thương Khung bị Lăng Thương Hải làm tức giận, ra chiêu không lưu tay nữa, Lăng Vân Kiếm Quyết ở trong tay hắn, uy lực của nó cùng kiếm chiêu của Lương Cẩm ngày xưa so sánh, tất nhiên là không thể giống nhau.
Lương Cẩm xa xa nhìn, nàng kiếp trước từng trải qua tình cảnh như thế này, so với cảnh tượng trước mắt càng thêm hung hiểm to lớn đến mức độ nào cũng có, vì vậy nàng chỉ cần không dấn thân cuốn vào, đối với tình thế giữa tràng chính là thấy rõ ràng.
Kiếp trước Lăng Thương Hải đám người chính là đợi đến khi tổ chức tông phái Đại Tỷ Đấu mới cùng Thi Quỷ môn gây khó dễ, một lần diệt Lăng Vân Tông, kiếp này bọn họ bị ép phải sớm động thủ, không có Thi Quỷ môn nhúng một tay vào, thế cuộc thoạt nhìn, tựa hồ phần thắng vẫn là thuộc về Lăng Thương Khung khá lớn.
Một lúc nào đó, Lăng Đạo Tử né tránh không kịp, bị Kiếm Khí cắt trúng cánh tay nên bị thương, Lăng Thương Khung thừa thắng xông lên, một chưởng đem hắn trọng thương!
Đúng lúc đó gặp Lăng Thương Hải ngự kiếm đột kϊƈɦ, Lăng Thương Khung xoay người lại tiếp một chiêu kiếm, ánh kiếm vẽ ra một vệt cầu vồng, Lăng Thương Hải giơ kiếm đón đỡ, càng bị ánh kiếm kia từ ngoài xuyên qua, không hề hao tổn đánh vào lồng ngực của hắn!
“Kiếm Vương Quyết! Ngươi dĩ nhiên tu thành Kiếm Vương Quyết!”
Lăng Thương Hải bị một chiêu kiếm trọng thương, không cam lòng tức giận rít gào!
Kiếm pháp căn bản của Lăng Vân Tông có ba bộ, Tuyết Mai Kiếm Kinh, Lăng Vân Kiếm Quyết cùng Kiếm Vương Quyết! Trong đó Kiếm Vương Quyết uy lực cùng cấp độ vốn là đều có chút cao hơn Lăng Vân Tông trấn phái công pháp – Lăng Vân Kiếm Lục tuyệt thế kiếm pháp, nhưng bởi vì khó tu luyện, trong lịch sử Lăng Vân Tông đến nay, ít có người tu luyện thành công, vì vậy mà hạ xuống chia thành một trong bộ ba căn bản kiếm pháp.
Không nghĩ tới Lăng Thương Khung dĩ nhiên tu thành Kiếm Vương Quyết!
Nếu như Lăng Tuyệt Tâm nhi tử của Lăng Thương Hải còn sống, hắn tất nhiên cũng có thể tu thành Kiếm Vương Quyết! Lăng Thương Hải đối với việc này tuyệt đối tự tin, nhưng hắn lại là đột tử dưới tay của Lăng Thương Khung!
“A A A A! ! !”
Lăng Thương Hải ngửa mặt lên trời rít gào, âm thanh đau buồn đến oán hận:
“LĂNG THƯƠNG KHUNG! LÀ NGƯƠI BỨC TA A! ! !”
Gió mây trêи Tử Vân Phong bỗng nhiên cuốn ngược lại, tiếng sấm chợt vang, gầm vọng khắp toàn bộ Lăng Vân Tông!
Thần quang trong mắt Lương Cẩm rùng mình, vẻ mặt kinh ngạc:
“Dẫn động Thiên Địa lực lượng? Lăng Thương Hải lẽ nào đã vào cảnh giới Hóa Thần? Quả thực hoang đường!”
Khống chế Thiên Địa lực lượng, đem vạn sự vạn vật biến hoá để bản thân sử dụng sức mạnh này, chỉ có cảnh giới Hóa Thần mới có thể nắm giữ, nhưng lúc nãy Lăng Thương Hải ở trong tay Lăng Thương Khung bại lui liên tục, nếu nói là hắn có tu vi cảnh giới Hóa Thần, Lương Cẩm vô luận như thế nào đều sẽ không tin.
Nhưng tiếp theo một cái chớp mắt, nghi ngờ trong lòng nàng liền nhận được giải thích.
Chỉ thấy trêи Tử Vân Phong đột nhiên nổi lên một tia sét, tinh chuẩn rơi vào trêи người Lăng Thương Hải, da dẻ của hắn nứt toác, vết thương đầy máu tươi, nhưng hắn phảng phất không có chút cảm giác nào!
Từng đạo từng đạo hắc khí từ bên trong vết thương nứt toác của hắn phun trào ra ngoài, hơi thở của hắn cũng trong lúc đó liên tục tăng lên, rất nhanh liền đột phá giới hạn Luyện Thể tầng tám, lại phá tan bích chướng Luyện Thể tầng chín, đạt đến Luyện Thể cảnh giới đại viên mãn, khí tức cường hoành, cùng Lăng Thương Khung lực lượng ngang nhau.
“Ma công!”
Lương Cẩm hít vào một ngụm khí lạnh, Lăng Thương Hải dĩ nhiên tu luyện ma công! Trong Lăng Vân Tông đột nhiên xuất hiện đệ tử tu ma, quả nhiên là hắn giở trò quỷ!
Lăng Thương Khung đối với việc này sớm có dự liệu, cha nào con nấy, Lăng Tuyệt Tâm sở dĩ mơ ước tà ma lực lượng, e sợ phần lớn nguyên nhân, chính là bởi vì phụ thân của hắn! Hắn ngày hôm nay, liền muốn cùng chuyện xưa trước kia vạch cái kết thúc!
Khí tức của Lăng Thương Hải cuối cùng ổn định ở Luyện Thể cảnh giới đại viên mãn, quanh người hắn lượn lờ nồng nặc hắc khí, hắn không thèm quan tâm sau ngày hôm nay chính mình có thể hay không đặt chân được ở trong tông, bởi vì trong lòng hắn rất rõ ràng, hôm nay chỉ có thể có hai kết quả, hoặc là Lăng Vân Tông diệt, hoặc là hắn vạn kiếp bất phục!
Lăng Thương Hải bày ra ma công, tình thế trêи Tử Vân Phong nhất thời xảy ra biến hóa, ma tu cùng đạo tu cùng đẳng cấp sai biệt đã quá rõ ràng, sau khi Lăng Thương Hải hóa ma Lăng Thương Khung dĩ nhiên lâm vào tình thế không thể địch lại!
Cho dù là Kiếm Vương Quyết cũng không có cách nào tao nên uy hϊế͙p͙ thật sự cho Lăng Thương Hải!
Lăng Thương Khung thời khắc này chính là hơi rơi xuống thế hạ phong, lúc trước Lăng Đạo Tử bị hắn trọng thương nhìn đúng thời cơ, miễn cưỡng vươn mình nhảy lên, một chưởng từ phía sau đánh úp về phía Lăng Thương Khung!
Mắt thấy Lăng Đạo Tử từ bên cạnh đánh lén, Trần Du lúc này không để ý Kiếm Khí tàn phá ở bốn phía, đột nhiên xông lên Tử Vân Phong, Chu Ngọc Hàn thiết kiếm chiếm trước một bước, lấy tốc độ cực nhanh bay về phía Lăng Đạo Tử!
“Muốn chết!”
Lăng Đạo Tử giận tím mặt, Trần Du một tiểu bối Luyện Thể sơ kỳ, lại dám phá hỏng kế hoạch của hắn!
Hắn lúc này biến chiêu, một chưởng vỗ về phía Trần Du!
Trần Du trong mắt lộ ra một luồng điên cuồng khó có thể dùng lời diễn tả được, nàng ít khi có thời điểm không thể kìm chế như thế! Từ lúc Lăng Thương Hải tiết lộ sự việc Lão Hòe thôn, nàng vẫn là đè nén lửa giận trong lòng, thẳng đến lúc này mới đột nhiên phóng thích!
“Hết thảy tổn thương trêи người của nàng, đều muốn lấy tính mạng bồi thường! ! ! !”
Nàng thấp giọng gầm giận dữ, liều lĩnh vung kiếm trong tay!
Ánh kiếm như Long, năm ngón tay trêи bàn tay của Lăng Đạo Tử đứt hết!
“A a a! ! ! Kiếm Vương Quyết! Thế nào lại là Kiếm Vương Quyết! ! !”
Trần Du dĩ nhiên cũng đã luyện thành Kiếm Vương Quyết! ! !
Nàng mới ba mươi lăm tuổi! !
Thiên phú cỡ này gần như yêu quái! ! !
Lăng Đạo Tử sau khi khϊế͙p͙ sợ trong chốc mắt, đỉnh đầu lại xông lên vô biên tức giận! Quyết không thể để cho nàng tiếp tục trưởng thành! ! Hắn ngày hôm nay liền muốn đem mối họa bóp tắt!
Chính là Trần Du, sau khi sử dụng kiếm chiêu Kiếm Vương Quyết, cũng đã cảm giác thoát lực, mà Lăng Đạo Tử cho dù tổn hại một cái tay, nhưng vẫn là Luyện Thể tầng chín chân chính!
“Sư tôn! ! !”
Lương Cẩm muốn rách cả mí mắt, nàng xa xa nhìn thấy Lăng Đạo Tử nhân lúc Trần Du vẫn còn trì hoãn chưa hảo, đột nhiên phóng tới, vận chưởng đánh về Thiên Linh của nàng!