Trẫm Không Dám Nữa

Chương 46: C46: Chương 46



Quốc Sư đại nhân gác cây bút trong tay qua một bên, hai mắt lẳng lặng nhìn bức họa vừa mới vẽ xong: thiếu nữ trong tranh mặc một bộ xiêm y màu hồng phấn, kiều nghiên tươi đẹp, rất đáng yêu.

Nhắc tới biểu hiện thất thường hôm đó của nàng, trong lòng hắn đương nhiên là cũng đã phát hiện được chút gì.

Con mèo nhỏ của hắn từ trước đến nay vẫn không giỏi che giấu cảm xúc của chính mình, chỉ là lúc đó hắn quan tâm nhiều dẫn đến rối loạn, nhất thời hoảng hốt…khi thấy nàng khóc, cho nên chỉ trong nháy mắt thì sự anh minh đã bị đánh cho tan nát.

Bây giờ nghĩ lại có lẽ là nàng đã nhìn thấy được.

Như vậy cũng tốt.

Thấy được sự thương nhớ và chấp nhất của mình đối với nàng, sẽ càng thêm hiểu rõ tâm ý của mình.

Chỉ là… Quốc Sư đại nhân khóe môi cong lên, làm gì có người nào lại đi ghen tị với chính bản thân mình?

Nhớ tới sự nhiệt tình của nàng mấy ngày hôm nay, hắn lại nghĩ: thỉnh thoảng ăn giấm một chút cũng không tệ.

Hắn không vội. Huống chi sự việc đó, hắn cũng không dự định sẽ nói với nàng.

Chỉ là bây giờ nàng đã nhìn thấy, thì chỉ sợ là không thể giấu được nữa.

Đang lúc thầm nghĩ, ngoài điện lại truyền đến một tràng tiếng ồn ào hỗn loạn, Quốc Sư đại nhân nhăn mày, giương mắt nhìn ra.

Chỉ thấy Minh Xảo vội vội vàng vàng chạy tới chỗ hắn, khuôn mặt nhỏ trắng bệch, thở hổn hển.

Chẳng lẽ là… Quốc Sư đại nhân trở nên u tối, “Xảy ra chuyện gì?”

Minh Xảo hoang mang rối loạn, giọng nói đứt quãng, “Quốc…Quốc sư, bệ hạ, người… mất tích rồi.”

Mất tích.

“Sao lại mất tích chứ?” Hôm nay lúc ban ngày vẫn còn rất êm đẹp, y như một con mèo lười làm nũng với hắn, bây giờ thì đã…mất tích.

Minh Xảo bối rối đến độ gần như khóc lên, “Vừa rồi, vừa rồi bệ hạ đến Mai Hoa Lâm hái hoa mai, không cho ai đi theo cả. Nhưng mà một thời gian rất lâu cũng không thấy bệ hạ ra ngoài, vì thế nô tỳ liền đi vào tìm, nhưng mà chỉ nhìn thấy hoa rơi trên đất và một cây đèn cung đình, chứ không tìm được bệ hạ, sau đó nô tỳ lại cho bọn thị vệ tìm kiếm thêm mấy lần, nhưng mà vẫn không tìm thấy bóng dáng bệ hạ đâu cả…”

Lời còn chưa nói xong thì thân ảnh Quốc sư đại nhân trước mắt Minh Xảo đã biến mất, nàng vô cùng sửng sốt vội vàng xoay người chạy theo.

Mai Hoa Lâm nói nhỏ không nhỏ nói lớn không lớn, nhưng mà tốt xấu gì cũng đã tìm kiếm mấy lần, một người đang sống sờ sờ, sao có thể đột nhiên biến mất được?

Sơ Vân vừa nghe tin Cẩm Họa mất tích, lập tức hoảng loạn.

Cẩm Họa cho dù tính tình trẻ con, nhưng mà cũng không phải là người không biết chừng mực, tuyệt đối sẽ không làm người khác lo lắng cho mình như vậy.

Nhưng hoàng cung đề phòng nghiêm ngặt, muốn từ chỗ này bắt cóc Cẩm Nhi ra khỏi thì…

Bắt cóc.

Sơ Vân trái tim run rẩy, dường như nghĩ ra được một điều gì đó không ổn. Nàng nghiêng mắt nhìn Dung Xu bên cạnh, thấy hắn cằm căng chặt, quanh thân hàn khí đóng băng, khiến cho nàng cũng cảm thấy hoảng hốt một cách không hiểu được.

… Thằng nhãi này, không phải là sắp điên rồi chứ?

“Phái người đến Thanh Phong Các xem người kia có còn ở đó không.” Quốc Sư đại nhân đột nhiên mở miệng.

Minh Xảo sửng sốt, tuân lệnh liền phái mấy người đi Thanh Phong Các.

Một hồi lâu sau, đám hạ nhân quay về bấm báo: “Thanh Phong Các tất cả các thị nữ canh giữ đều đã hôn mê, Sở Nhất thì không biết đi đâu.”

Sơ Vân hiểu rõ, quay lại nhìn chằm chằm Dung Xu.

Quốc Sư đại nhân ánh mắt tối sầm, bàn tay dưới tay áo rộng nắm lại thật chặt, giọng nói đứt quãng: “Lập tức phong tỏa Định An Thành ngay trong đêm, không được để bất cứ kẻ nào ra khỏi thành… Còn nữa, không được…để lộ việc bệ hạ mất tích.”

***

Cẩm Họa mơ mơ màng màng tỉnh lại chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, thân thể hơi giật khẽ thì mới phát hiện giờ phút này mình vẫn còn đang bị người kia ôm vào trong lòng. Nghĩ đến sự việc xảy ra trước khi hôn mê, Cẩm Họa chợt rùng mình một cái. Đang lúc định mở miệng thì trên đỉnh đầu đã truyền tới một câu, “Tỉnh rồi à?”

Nghe giọng điệu hết sức quen thuộc này, Cẩm Họa âm thầm bật cười, sau đó liền giãy giụa muốn thoát khỏi vòng tay của hắn.

Sở Diễn cũng không ngăn cản, ngược lại còn thoáng buông tay, thân thể nàng liền có khuynh hướng lảo đảo về phía trước, suýt chút nữa thì té ngã ra đất.

Hai cánh tay mạnh mẽ kia lại một lần nữa ôm lấy nàng, đặt nàng ngồi trên đùi hắn, cử chỉ thân mật.

Cẩm Họa lúc này mới phát hiện mình đang ở bên trong xe ngựa, nhưng mà … Không biết bây giờ mình đang bị bắt đi đâu, còn Dung Xu, có phải đã phát hiện được mình mất tích không…

“Nàng nhìn lại mình mà xem, vẫn là cái tật xấu lỗ mãng không thay đổi được. ” Giọng nói trầm thấp lại vang lên bên tai nàng, hơi thở nóng rực cũng theo đó mà phun lên cổ nàng, khiến nàng cả người run lên.

“Sở Diễn, ngươi…”

“Đừng nói chuyện, để ta ôm nàng một lát.” Hắn chống cằm lên trán nàng, hai tay siết lại, động tác quen thuộc và tự nhiên, “Nhiêu Nhi……”

“A…” Một hồi đau đớn từ cánh tay truyền đến, cho dù cách quần áo, vẫn cảm thấy rất đau, giống như là muốn cắn sứt cả da thịt hắn.

Nhưng hắn vẫn không buông tay, cứ để mặc nàng cắn.

Buồn cười.

Đã đi đến bước này hắn sao có thể buông tay được.

Sở Diễn hai mắt nhu hòa, lẳng lặng nhìn gương mặt nàng, thấy nàng bởi vì cố gắng vùng vẫy mà cả khuôn mặt cũng đỏ bừng lên, thậm chí vầng trán cũng lấm tấm mồ hôi liền đưa tay ra muốn lau giúp nàng.

Nàng muốn cắn, thì cứ cắn là được.

Sở Diễn sức lực quá lớn, nàng căn bản là trốn không thoát, vừa thẹn vừa giận, nhưng cho dù có cắn thì hắn cũng không buông tay, khiến cho nàng không còn cách nào khác.

Nàng không biết vì sao Sở Diễn lại đột nhiên xuất hiện trong cung, còn nhận ra nàng, sau đó bắt nàng rời khỏi hoàng cung…

“Rốt cuộc thì ngươi muốn làm gì?” Cẩm Họa hít sâu một hơi, nhìn thẳng vào mắt hắn nói.

Sở Diễn vốn là một nam tử tuấn mỹ, bây giờ cố tình dịu dàng chăm sóc thì lại càng dễ dàng đi vào lòng người hơn, nhuyễn ngọc ôn hương trong lòng, tâm tình hắn rất tốt, nhàn nhạt nói: “Đương nhiên là mang nàng trở về rồi, Nhiêu Nhi ngốc của ta.”

Cẩm Họa muốn làm thịt hắn, nhưng mà sự thể bây giờ thì cần phải bình tĩnh, phải suy nghĩ cho cẩn thận trước sau, đương nhiên không thể hành động tùy tiện được.

Nàng đã từng gặp một Sở Diễn dịu dàng, cũng đã từng chứng kiến một Sở Diễn tàn nhẫn, bây giờ nàng đối với Sở Diễn chỉ có hận thù. Mặc kệ hắn làm sao biết được nàng chính là Khương Nhiêu nhưng hiện giờ thân phận của nàng đã là Đại Chiêu quốc Hoàng đế… Nếu nghĩ lại thì có lẽ mục đích của hắn chỉ có một…

“Thần Quốc đã diệt vong, ngươi làm như vậy, căn bản là cũng không thay đổi được gì, Sở Diễn, ngươi……”

“Nàng thật sự cho rằng, trong lòng ta chỉ có hoàng quyền hay sao?” Sở Diễn đè thấp giọng, lộ ra băng hàn.

Cẩm Họa cong cong môi, lạnh lùng cười, “Nếu không thì sao?” Nàng quá hiểu biết hắn.

Sở Diễn cũng biết trong lòng nàng nghĩ gì, cho nên không giải thích, chỉ càng ôm nàng chặt hơn, chậm rãi nói: “Cho dù nàng tin hay không cũng được, bây giờ ta chỉ cần nàng.”

Hắn chỉ cần nàng.

Lần trước là hắn ngu ngốc dại dột, không hiểu rõ được trái tim mình.

Sau đó thì mọi thứ đã quá muộn, chỉ có thể nhìn thấy thi thể lạnh băng của nàng.

Hắn vẫn luôn chờ đến ngày hôm nay, để nàng một lần nữa quay trở lại bên cạnh hắn, hắn lại có thể ôm nàng, trò chuyện với nàng. Thân thể của nàng cũng không còn lạnh băng nữa, mà đã trở nên ấm áp mềm mại, khiến hắn luyến tiếc không buông tay được.

“Dung Xu biết rằng ta mất tích nhất định sẽ đi tìm ta… Sở Diễn, nếu hắn tìm được ta, hắn nhất định sẽ giế,t chết ngươi.” Bây giờ nàng không làm được gì nhưng không có nghĩa là nàng sẽ khuất phục.

Nàng tin tưởng Dung Xu, hắn lợi hại như vậy, nhất định sẽ tìm được nàng nhanh thôi.

… Không phải hắn biết đoán mệnh hay sao? Bấm tay một chút là biết được rồi…

Gi,ết chết mình sao?

Sở Diễn nghe thấy rất buồn cười, nhìn bộ dạng ngây ngốc của nàng hiện giờ, thật là đáng yêu.

Chỉ là… Dung Xu à? Hắn ta làm sao mới có thể tìm được hắn chứ?

“Ngươi có thể từ bỏ được hay sao?” Kể cả khi nàng đã từng yêu hắn như vậy.

Cẩm Họa vừa nghe hắn nói, bỗng nhiên cười ra tiếng, khuôn mặt nhỏ tái nhợt nhìn hắn, “Sở Diễn, ngươi nghĩ mình là ai chứ?” Dại dột một lần còn chưa đủ hay sao, làm sao nàng có thể mắc phải sai lầm một lần nữa chứ.

Nghĩ lại những gì mình đã từng trải qua, nàng lại cảm thấy mình thật là quá ngốc.

Bây giờ được Dung Xu bảo vệ dưới cánh chim của hắn, sống một cách vô tư không lo nghĩ, đó mới là cuộc sống vui vẻ nhất.

Sở Diễn nhăn mày, có chút cô đơn, gác đầu lên vai nàng, mặc kệ nàng giãy giụa ra sao cũng đều ôm thật chặt, “Nhiêu Nhi, ta biết sai rồi.”

Vốn dĩ thân thể đang vặn vẹo lung tung muốn thoát khỏi, Cẩm Hoạ nghe vậy nhất thời ngây ngẩn, không nói nên lời.

Những lời như vậy, có thật là xuất phát từ miệng Sở Diễn hay không? Sở Diễn mà nàng quen biết vô cùng tự phụ và cao ngạo, chỉ có thể để người ta ngước lên mà nhìn, nàng đã từng rất nỗ lực, rất cố gắng, hi vọng có thể sánh vai với hắn… Chưa bao giờ nàng nghe được giọng điệu khiêm tốn như vậy từ hắn cả.

Những điều này hình như còn có vẻ nghẹn ngào và uất ức.

Nhưng mà… uất ức, hắn uất ức cái gì cơ?!

Nàng đã từng yên lặng và trả giá. Người bị lợi dụng chính là nàng. Sau đó còn bị ban cho rượu độc khiến sảy thai bỏ mạng cũng là nàng, hắn thì uất ức gì chứ?

“Khương Nhiêu đã chết, ta bây giờ là Cẩm Họa, Sở Diễn, ngươi chỉ là một vị vua mất nước. Bây giờ lại lẻn vào hoàng cung bắt cóc ta, ngươi nghĩ mình có mạng rời khỏi Định An Thành hay sao?” Nàng nỗ lực muốn bản thân bình tĩnh, tuy rằng thời gian này nàng luôn ỷ lại Dung Xu, nhưng dù sao cũng đã làm hoàng đế Đại Chiêu Quốc được hai năm, kỹ thuật diễn xuất thì vẫn phải có.

Hắn biết rõ nàng hận mình bao nhiêu, nhưng mà không sao. Vẫn còn hận thì có nghĩa là trong lòng vẫn còn có hắn.

Hắn sẽ không vội vàng, hắn có đủ sự kiên nhẫn và lòng tin.

Bên tai có tiếng cười nhẹ, khiến Cẩm Họa đột nhiên cảm thấy lạnh lẽo, trong lòng nghĩ: Thằng nhãi này không phải là điên rồi chứ? Nhưng nghĩ lại thì cũng không phải không có khả năng này, những ngôn hành và cử chỉ này, rõ ràng không phải là Sở Diễn mà nàng từng quen biết.

Nhưng mà điên rồ thì cũng cứ mặc kệ hắn, dù sao đi nữa thì cũng không liên quan gì đến nàng.

Dung Xu à Dung Xu, chàng cần phải nhanh chóng tìm ra ta…

***

Không hiểu tại sao nàng lại tiếp tục hôn mê.

Có lẽ Sở Diễn đã hạ một loại thuốc mê gì đó cho nàng, thân thể mềm nhũn và mệt mỏi vô cùng, ngay cả khi Sở Diễn ôm nàng xuống xe ngựa, nàng cũng không có lực phản kháng.

Tên khốn kiếp này!

Có lẽ là quá kích động nên mắng ra tiếng, Sở Diễn nhìn khuôn mặt vừa tỉnh ngủ đã đỏ bừng lên của nàng, tâm tình vui sướng cực kỳ. Hắn cúi người muốn cọ cọ lên mặt nàng, đã bị nàng nhanh chóng né tránh, cho nên chỉ chạm được vào tai.

“… Thật ghê tởm.”

Sở Diễn sửng sốt, thấp giọng nói: “Yên tâm đi, rất nhanh thôi nàng sẽ không cảm thấy ghê tởm nữa.”

Cẩm Họa không muốn để ý, chỉ trừng mắt nhìn hắn một cái, sau đó thì không thèm quan tâm nữa.

Nhìn bộ dạng đáng yêu này của nàng Sở Diễn cũng không thể giận dữ nổi. Hắn nghĩ đến những gì người kia nói, hai tay trở nên căng thẳng, ôm nàng đi vào trong biệt viện.

Cẩm Họa căn bản là không còn sức lực, muốn chui ra khỏi lồng ngực hắn, nhưng lại bị cánh tay hắn chế ngự, đầu chúi thẳng vào vòm ngự.c cứng rắn của hắn.

“Đừng nhúc nhích, ở chỗ này tạm thời sẽ không ai tìm được nàng, nàng cũng sẽ không chạy thoát được đâu, cho nên tốt nhất là ngoan ngoãn đi.” Sở Diễn ôn tồn nói.

Cẩm Họa cũng không biết bản thân mình đang ở đâu, chỉ mong Dung Xu có thể sớm tìm được nàng.

Cảm giác được Sở Diễn dừng bước, Cẩm Họa hơi hơi sửng sốt, chợt nghiêng đầu nhìn sang một bên.

… là một nam tử mặc thanh bào, dáng người như trúc, trên mặt đeo mặt nạ Tu La dữ tợn, mặt nạ Tu La? Nàng đột nhiên có cảm giác rất quen thuộc với người này.

Cẩm Họa nhíu mày, nhất thời không nhớ nổi là đã gặp qua nam tử này ở đâu.

“Ngươi bắt nàng ấy đi như vậy, chắc là bây giờ vị sư đệ kia của ta đã lo lắng đến mức hỏng cả rồi?” Thanh y nam tử nhàn nhạt mở miệng, giọng nói còn mang theo chút hài hước.

Cẩm Họa mày nhăn càng chặt: Dung Xu lo lắng cho mình, thì sao cái tên này lại vui sướng như thế?


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Trẫm Không Dám Nữa

Chương 46



Không phải!

Thanh âm này…

Cẩm Họa bừng tỉnh: thằng nhãi này không phải là người lần trước giả trang thành Dung Xu hay sao? Đây chính là sư huynh của hắn.

Nghĩ đến lần trước bị thằng nhãi này ức hiếp, Cẩm Họa liền cảm thấy vô cùng tức tối. Nhưng mà bây giờ người này tại sao lại có quan hệ với Sở Diễn, trong hồ lô của bọn họ, rốt cuộc là bán thuốc gì?

Cẩm Họa không hiểu ra làm sao, hoàn toàn không sử dụng được đầu óc, hiện giờ bản thân nàng giống như là cá nằm trên thớt, cứ mặc cho bọn họ chém giết.

Nam tử mặc thanh bào đi tới, cánh môi mỏng hơi cong lên, có vẻ như tâm tình rất vui vẻ. Hắn đưa tay vỗ lên mặt nàng nhưng sau đó Sở Diễn lại ôm nàng lui về phía sau, sắc mặt lạnh lùng nói: “Ngươi làm gì đó?”

Nam tử thanh bào cười cười, nhìn Sở Diễn nói: “Nóng lòng gì chứ, ta cũng đâu làm tổn thương nàng ấy.”

Sở Diễn rũ mi mắt xuống, im lặng không lên tiếng.

Nam tử thanh bào rút tay về, có vẻ không hề tức giận, chỉ nói một câu: “Kỳ thật mỗi người mỗi vẻ, bộ dạng này tuy rằng ngây ngô một chút, nhưng mà sau khi được sư đệ ta khai phá, cũng đã quyến rũ hơn không ít, hay là……”

“Câm miệng đi!” Sở Diễn lạnh băng quát lên, hai tay lại ôm thiếu nữ trong lòng ngực chặt chẽ hơn, đi từng bước vào trong.

Nam tử thanh bào đứng yên tại chỗ, ngước mắt nhìn lên bầu trời tinh không vạn lý, chậm rãi nhả ra một câu: “Sư đệ à sư đệ, ta chỉ vì muốn tốt cho ngươi thôi.”

***

“A!” Bị đột nhiên ném lên trên giường, Cẩm Họa kinh hoàng kêu lên một tiếng, nhưng dưới thân là đệm chăn mềm mại, cũng không thấy đau. Thật vất vả mới cách xa hắn được một chút, Cẩm Họa xoa xoa cánh tay, nghĩ thầm phải làm thế nào mới có thể thoát khỏi nơi này.

Sở Diễn cúi đầu nhìn nữ tử trên giường, nhìn mái tóc dài như tơ lụa, nhất thời có chút thất thần.

Hắn đương nhiên là biết, hiện tại nàng và tên Quốc sư kia đã…

Nghĩ đến nam tử luôn mang Bạch Ngọc Diện cụ kia, hắn liền không khống chế được tâm trạng của mình.

Sở Diễn ngồi vào mép giường, duỗi tay muốn ôm nàng, nhưng Cẩm Họa đã khôi phục được một chút sức lực, vội vàng lui vào trong góc, định trốn đi, chỉ để hắn bắt được một góc áo.

“Sở Diễn, ngươi đủ rồi đấy!” Cẩm Họa phẫn nộ, vừa bắt đi lại vừa hạ dược, hắn rốt cuộc muốn thế nào?

Sở Diễn không nói gì, lẳng lặng nhìn nàng một lát, sau đó nói: “Nàng nghỉ ngơi trước đi, ta ra ngoài.” Hắn cần phải ngẫm lại cho kỹ.

Cẩm Họa sửng sốt, thấy hắn quả nhiên ngoan ngoãn đi ra ngoài, nhất thời có chút kinh ngạc. Chờ đến lúc cửa phòng khép lại, nàng liền bò xuống giường, nhưng hiện giờ thân mình mệt mỏi, nàng đứng cũng không vững, hơi thở phì phò nặng nhọc, sau một lúc lâu mới đi được đến chỗ cửa sổ.

Nàng cố gắng dùng sức đẩy đẩy cửa, lại phát hiện cửa bị đóng rất chắc chắn, có lẽ là Sở Diễn đã sớm chuẩn bị mọi thứ, đóng đinh lên cửa rồi…

Cẩm Họa thở dài một hơi, nàng đã từng sống chung với Sở Diễn suốt ba năm, đương nhiên là hiểu rõ con người của hắn. Hắn chiều chuộng nàng, che chở nàng, nhưng thực chất chỉ xem nàng là một thanh kiếm sắc bén, một vũ khí lợi hại, không hơn.

Sau đó vì củng cố đế vị, hắn qua cầu rút ván, nàng cũng không còn tác dụng nữa.

Trước khi nhập cung, nàng vẫn luôn cho rằng mình sẽ không tranh sủng, sẽ không cùng nhiều nữ nhân như vậy chia sẻ một người nam nhân, điều đó nàng không làm được.

Nhưng sau khi gặp được Sở Diễn, dưới sự tấn công dịu dàng của hắn, nàng đã mê mẩn đến mức không còn phân biệt được phải trái.

Vốn chỉ là một thiếu nữ nhị bát niên hoa, nay đối diện với một nam tử dịu dàng nhu hòa lại còn anh tuấn phi phàm, thì làm sao có thể kháng cự được. Cứ như vậy mà hồn phách của nàng đã bị câu đi mất, sau đó cam tâm tình nguyện bán mạng cho hắn.

Nhớ lại bản thân mình của trước đây, Cẩm Họa thổn thức không thôi.

Thật là quá ngu xuẩn.

Đế vương vô tình, điểm này nàng đã sớm biết, nhưng vẫn rơi vào cái bẫy ngọt ngào của Sở Diễn.

Vì có thể cùng sánh vai bên cạnh hắn, nàng đã làm chuyện mà mình khinh thường nhất, biến thành loại người mà bản thân mình ghét nhất.

Chỉ là không có cách nào khác, lúc đó bản thân nàng đã hết sức mù quáng, toàn bộ trái tim khối óc đều chỉ có một mình hắn.

Sau đó Khương gia gặp tai họa, nàng chỉ muốn nói cho hắn biết bản thân mình có thai thì cũng không có cơ hội nói… Hắn cũng không hề đến gặp nàng… Cũng đúng thôi, nàng đã không còn giá trị lợi dụng, còn tới gặp nàng làm gì?

Có người nam nhân nào lại không thích nữ tử thuần lương và dịu dàng. Còn nàng thì đã không còn là một Khương Nhiêu ngây thơ và đơn thuần nữa.

Ba năm sống trong hậu cung đã biến nàng thành một độc phụ hung tàn và nhẫn tâm.

Nhưng nàng là vì hắn…

Bỏ đi, không nên suy nghĩ nữa.

… Nàng bị bắt đi, Dung Xu nhất định là lo lắng vô cùng.

Nghĩ đến Dung Xu, cảm xúc căng thẳng của Cẩm Họa liền được buông lỏng một chút.

Hắn thích Khương Nhiêu.

Hắn đã từng gặp nàng trong lúc không thích hợp, nhưng trước sau vẫn đối xử tốt với nàng, đây có lẽ là chuyện may mắn nhất đối với nàng sau khi trọng sinh.

Cẩm Họa vốn bị trúng cổ độc, suốt ngày thích ngủ, hiện giờ lại bị thuốc mê của Sở Diễn làm ảnh hưởng, thân thể mệt mỏi, mấy lần mơ màng ngủ thiếp đi, mới đầu còn có thể véo lên đùi mình mấy cái tự buộc bản thân phải thanh tỉnh, sau thì không kiên trì nổi nữa.

Nàng đã mơ một giấc mộng…

Mơ thấy thời điểm mình vẫn còn là Khương Nhiêu. Hai năm nay, nàng rất ít khi mơ thấy những chuyện của trước kia, nhưng bây giờ hình ảnh đó lại rõ ràng như vậy …

Lúc tỉnh dậy thì toàn thân đã thấm ướt mồ hôi, quần áo dán vào lưng cảm thấy dinh dính khó chịu. Nàng mở mắt nhìn lại, thấy trong phòng là một mảnh tối đen, có lẽ bây giờ đã là đêm khuya rồi nhỉ?

Bên tai truyền đến tiếng cửa phòng bật mở, Cẩm Họa nhìn về phía cửa.

Là Sở Diễn.

Trong phòng sáng bừng lên, Cẩm Họa nhất thời có hơi chói mắt, sau đó dần dần thích ứng. Nàng thấy Sở Diễn cầm trên tay một hộp gỗ nam đựng thức ăn, vội vàng thu hồi tầm mắt, không muốn nhìn hắn nữa.

“Dùng bữa tối trước đi.” Sở Diễn dẫn nàng tới bên cạnh bàn.

Cẩm Họa căm giận lẩm bẩm mấy tiếng.

Hai mắt trong lúc vô tình liếc qua thức ăn trên bàn, Cẩm Họa hơi nao nao, sau đó giương mắt nhìn hắn: “Sở Diễn, rốt cuộc ngươi muốn gì?”

Sở Diễn đưa cái chén sứ tới tay nàng, hòa nhã nói: “Ăn cơm đi.”

Dáng vẻ này Cẩm Họa nhìn rất chướng mắt, nhớ tới cảnh tượng trong mộng vừa rồi càng giận dữ hơn, ngón tay siết chặt, dùng sức ném chén sứ trong tay về phía Sở Diễn.

Sở Diễn cũng không trốn tránh.

Nàng biết Sở Diễn võ công không tệ, sự tập kích nho nhỏ này của nàng tự nhiên là có thể dễ dàng tránh được, nhưng hắn lại không tránh né. Có lẽ nàng dùng sức hơi lớn, khiến vầng trán bên trái hắn chảy ra máu đỏ sẫm.

Cẩm Họa cảm thấy hả giận vô cùng.

Nếu hắn ôn tồn, thì nàng cần gì phải khách sáo với hắn? Người nam nhân này, nàng hận thấu xương.

Quả nhiên, Sở Diễn không tức giận, chỉ dùng tay áo lau máu trên trán đi, sau đó đưa một chén cơm khác tới tay nàng, “Không được gây sự nữa.”

Giọng điệu vẫn ôn hòa dịu dàng như nước, Cẩm Họa đầu ngón tay cũng lạnh băng, ngữ điệu trào phúng, “Đưa ta đưa tới nơi này, chẳng lẽ dự định giam giữ ta suốt đời sao?”

Sở Diễn nhìn nàng, cong môi cười, “Ăn xong, ta sẽ nói cho nàng biết.”

Cẩm Họa thật muốn bóp chết hắn!

Nhưng hiện giờ nàng thật sự rất đói, cũng không cần thiết phải chống đối bản thân mình, sau khi vội vàng dùng bữa tối, thấy hắn vẫn cứ nhìn mình, nàng liền cảm thấy cả người dựng đứng lông tóc, khiếp sợ và hoảng loạn.

Sở Diễn này, hình như có gì đó không được bình thường thì phải…

***

Sở Diễn không lừa nàng, dùng bữa tối xong, hắn thực sự đưa nàng ra ngoài.

Nàng cũng không nhìn thấy nam tử thanh bào ban sáng kia nữa. Dọc theo đường đi, nàng đều chú ý quan sát mọi thứ trong tòa sân viện này, phát hiện ngoại trừ bọn họ ra thì không có ai cả, giống như là toàn bộ đều đã được thu dọn sạch sẽ.

Giống như… có người vẫn luôn chăm sóc chỗ này.

Nàng nhìn Sở Diễn bên cạnh, chẳng lẽ thằng nhãi này vẫn luôn trốn ở đây sao?

Nàng vẫn luôn bảo Tiết Hạo Nhiên tìm kiếm tung tích Sở Diễn, nhưng không hề có kết quả gì, không ngờ hắn lại ngang nhiên trốn ở Định An Thành, dưới chân thiên tử.

“Bên trong có hơi lạnh.” Sở Diễn dừng bước, cởi áo ngoài muốn khoác lên cho nàng.

Cẩm Họa làm sao mà chịu mặc, nhưng mà thằng nhãi này vẫn lại cứ cố chấp dùng áo choàng của hắn, bao bọc lấy thân thể nàng rồi sau đó mới đẩy ra cánh cửa đá nặng nề trước mặt.

Khí lạnh đột ngột xông tới, thật sự là quá mức khủng khiếp, Cẩm Họa không khỏi run rẩy lên một chút

Thật là lạnh.

Cánh cửa đá phía sau lại một lần nữa nặng nề đóng lại, Cẩm Họa nhìn chung quanh, nhất thời sửng sốt.

Nơi này…… Nơi này hóa ra lại là một hầm băng?!

Nhưng mà hắn đưa nàng tới hầm băng này để làm gì?

“Tới đây, theo ta qua đây.” Sở Diễn giọng nói nhẹ nhàng, bộ dáng này, giống y như là đi gặp cô nương mình thích vậy.

Cẩm Họa cảm thấy rất kỳ quái, nên cũng đi theo hắn sang chỗ kia… nàng cũng muốn nhìn xem thằng nhãi này muốn giở trò gì?

Đi được vài bước, Cẩm Họa đột nhiên dừng lại… bởi vì nàng nhìn thấy cách đó không xa, là một quan tài bằng băng trong suốt…

Chẳng lẽ là…… trong lòng nàng quả thật cũng đã có một sự phỏng đoán, nhưng mà nàng lại không dám nói đáp án đó ra.

“Đừng sợ.” Sở Diễn thanh âm ôn hòa cực kỳ, nhưng lại khiến nàng cảm thấy lạnh buốt thấu xương, cả người cũng run rẩy lên từng đợt.

Nàng thân thể cứng đờ, cứ để mặc hắn dẫn mình đến bên cạnh quan tài bằng băng đó.

Nàng không dám nhìn.

Nàng biết bên trong là gì.

… Nhưng nàng vẫn không dám nhìn.

“Nhiêu Nhi của ta, nàng đang sợ điều gì?” Sở Diễn kề môi ghé vào bên tai nàng, thấp giọng thì thầm, như tình nhân nỉ non.

Cẩm Họa cuối cùng cũng mở mắt nhìn vào bên trong quan tài bằng băng đó…

Bên trong là một nữ tử hai mắt nhắm chặt, tóc đen như mực, dung nhan tinh xảo, một thân áo váy màu đỏ tía càng khiến nàng trở nên xinh đẹp lộng lẫy.

Khương Nhiêu.

Cẩm Họa cảm thấy toàn thân mình đều như bị đông cứng, máu trong người cũng đặc lại, đầu óc thì càng trống rỗng.

Đây đã từng là chính mình. Nàng đã từng nhìn thấy bản thân mình một lần trong các bức họa ở mật thất của Dung Xu, bây giờ đây ở chỗ của Sở Diễn, nàng lại nhìn thấy được…hóa ra hắn đã bảo tồn thi thể của nàng.

Hai năm, hóa ra hắn đã…

Cẩm Họa có hơi hoảng loạn, tràn ngập đầu óc đều là Dung Xu, chỉ là bây giờ hắn không có ở bên cạnh nàng.

Nàng cắn môi, sau một lúc lâu mới hỏi: “Vậy ngươi đây là muốn gì?” Lời này phát ra khỏi miệng, thì nàng mới biết được bản thân mình đang run rẩy đến mức nào.

Sở Diễn tươi cười vui vẻ, duỗi tay vuốt ve khuôn mặt nữ tử trong quan tài băng.

Nàng rất đẹp, nhưng dù sao cũng chỉ là một thi thể, đôi môi anh đào kia bây giờ chỉ còn là một màu trắng nhợt nhạt, nhìn qua thật khiến người ta có chút sợ hãi.

Lòng bàn tay hắn lại một lần nữa vuốt ve lên má nàng, động tác hết sức quen thuộc, giống như đã từng lập đi lập lại trăm ngàn lần, xúc cảm lạnh băng nơi đầu ngón tay dường như cũng không có gì khác biệt so với không khí trong hầm băng này.

“…… Nhiêu Nhi.”

Nghe Sở Diễn nhẹ nhàng gọi một tiếng, Cẩm Họa lập tức kinh hãi, thằng nhãi này đến tột cùng là muốn làm gì?

Sở Diễn thu tay về, nhìn Cẩm Họa bên cạnh sắc mặt tái nhợt, cười hết sức ôn hòa.

Nụ cười này, Cẩm Họa rất quen thuộc, Sở Diễn đã từng rất sủng ái nàng, chính là dùng nụ cười này khiến nàng trầm luân, khăng khăng một mực nghe theo hắn.

Chỉ là bây giờ nhìn lại nàng lại cảm thấy quá mức xa xôi.

Nàng đã không còn là Khương Nhiêu, chỉ là Sở Diễn này vẫn canh cánh trong lòng mà thôi.

Mang nàng tới đây nhìn thi thể của chính mình, vậy mà hắn cũng có thể nghĩ ra được!

“Nhiêu Nhi, nàng nhìn đi, trước kia nàng ngoan ngoãn biết bao nhiêu.”

Sở Diễn thoáng híp mắt, giống như hoài niệm, “Tuy rằng trước mặt người khác, nàng là một hoàng phi độc ác hung dữ, nhưng trước mặt ta, nàng lại là một con thỏ con dịu dàng ngoan ngoãn. Ta nói cái gì, thì nàng nghe cái đó, nhưng mà bây giờ nàng lại không tiếc làm tổn thương ta…” Hắn đặt tay lên vết thương trên trán, lúc này máu đã đông lại, nhưng nhìn vẫn có chút dữ tợn.

Hắn bỗng nhiên cúi người xuống, hai tròng mắt quấn quýt si mê nhìn nàng, Cẩm Họa muốn lui về phía sau, lại bị hắn bắt lấy, “Ngoan ngoãn trở lại bên cạnh ta, được không?”

Hắn không muốn hoàng quyền nữa, bây giờ thứ hắn muốn, chỉ là nữ tử trước mắt này.

Hắn biết mình đã từng vô tri như thế nào, chỉ là hắn quá ngốc, đến khi suy nghĩ rõ ràng, thì đã không còn kịp nữa.

Hắn đợi lâu như vậy, cuối cùng cũng đã đến thời khắc này.

“Ngươi……”

“Nàng nhìn xem, ta đã chờ lâu như vậy, cuối cùng cũng đến ngày hôm nay.” Sở Diễn cười khẽ, đột nhiên áp trán lên trán nàng, giọng nói trầm thấp thì thầm, “Nhiêu Nhi của ta đã nằm một chỗ lâu lắm rồi… cũng đến lúc nên trở về rồi?”

Cẩm Họa cả người run rẩy.

Sở Diễn hắn, hắn điên rồi.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.