Bao gồm cả chính Bạch Tinh trong đó, phần lớn người giang hồ yêu thích dạ tập, cho nên nàng đã tốn công phu lớn để quan sát Đào Hoa trấn dưới màn đêm mấy ngày nay.
Sau đó nàng chú ý tới một chi tiết:
Bá tánh dân gian chú ý mặt trời mọc thì làm, mặt trời lặn thì nghỉ, nhưng sạp hoành thánh đầu phố thì lại cứ phải chờ tới đã khuya rồi mới dọn sạp.
Hôm trước, lúc nàng trở về thì cả tòa thị trấn đều lâm vào ngủ say, chỉ có bên kia mới kèm theo một chút tiếng đòn gánh “kẽo cà kẽo kẹt” càng lúc càng xa.
Mà tối hôm qua nàng lại nằm bò trên nóc nhà của tửu lâu tầng cao nhất của trấn trên nửa đêm, một đôi đồng tử dị sắc tỏa sáng lòe lòe trong đêm đen, phát hiện ánh đèn dầu của sạp hoành thánh đầu phố cũng là vẫn mãi hầm đến tầm tầm mới tắt.
Cái này rất không thích hợp.
Ông ấy chờ cái gì ở đầu phố không có một bóng người?
Hoặc là nói, chờ ai?
Hôm nay là ngày thứ 3 Bạch Tinh tới Đào Hoa trấn, nàng quyết định cởi bỏ cái nghi hoặc này.
Mới vừa chuyển qua Trung Đại Nhai, nàng lại thấy được đốm đèn dầu hơi hơi đong đưa dưới bóng đêm dày đặc ở chỗ giao đầu phố.
Gió đêm đã có chút sức lực, thổi cho nó run bần bật, phảng phất tùy thời đều sẽ tắt.
So sánh với hắc ám vô biên vô hạn, chút dầu hỏa này thật sự mỏng manh đến kỳ cục, nhưng mỗi lần sau khi bị thổi đến ngã trái ngả phải, nó sẽ lại lấy nghị lực kinh người giãy giụa mà đứng lên lần nữa, phảng phất có gì đó làm nó không thể cứ vậy mà tắt đi chấp niệm vậy.
Đây là một cái sạp nhỏ rất đơn sơ, một cái bàn vuông lùn 4 chân, 4 cái ghế gấp, trên sạp nửa người khách cũng không có.
Lão hán bán hoành thánh kia hiển nhiên cũng biết chắc chắn không có việc làm ăn, cho nên dứt khoát tắt lò lửa, chỉ cố gắng hết sức đem chính mình thu nhỏ thành một cục, luồn tay vào áo co rúm lại trong gió lạnh.
Một cái sạp, một lão nhân, một đốm đèn dầu, không chỗ nào không để lộ ra một loại chấp nhất đau khổ giãy dụa.
Vì sao vậy?
Bạch Tinh hơi hơi chau mày, không rõ vì sao ông ấy còn chưa rời đi.
Hai ngày trước nàng từng âm thầm quan sát từ xa xa, xác định người này hô hấp hỗn loạn, bước chân phù phiếm nặng nề, hiển nhiên là không biết công phu, hẳn là không phải kẻ thù trên giang hồ cố ý tới đây mai phục mình: Rốt cuộc nàng cũng mới tới Đào Hoa trấn có 3 ngày mà thôi, hẳn là chưa từng bại lộ hành tung.
Nhưng mà vì sao?
Ban đêm đối với người thường mà nói đã mười phần lãnh khốc này đây, vì sao lão hán cứ một hai phải thủ vững trước sạp hoành thánh không người?
Hơn nữa, hai ngày trước nàng nhớ rất rõ, lúc lão hán rời đi thì bên người còn có một đứa trẻ, nhưng hiện tại lại không có.
Đứa trẻ kia đi đâu vậy?
Đang lúc nghĩ trăm lần cũng không ra ấy, đằng sau bỗng truyền đến một trận tiếng bước chân bịch bịch, Bạch Tinh không cần xoay người đã có thể phân biệt ra người tới là một đứa trẻ, đúng là tiếng bước chân nàng từng nghe thấy 2 ngày trước.
Là một tiểu cô nương ước chừng 8 tuổi, mặc một thân áo bông hoa cũ nát, trên đầu thủ sẵn mũ bông cũ, không ngừng có hơi nước màu trắng nhảy ra từ miệng mũi, sau đó bay nhanh mà tiêu tán trong không khí lạnh băng.
Đứa bé kia vẫn chưa phát hiện Bạch Tinh trốn ở chỗ tối, cô bé chỉ liều mạng chạy về phía trước, thân thể căng chặt, phảng phất đằng sau có quái vật gì đang đuổi vậy.
Bạch Tinh cơ hồ là theo bản năng mà nhìn một cái từ phương hướng cô bé tới: Ngay cả con quỷ cũng chả có, chỉ có một trận gió lạnh thổi qua, làm mấy mảnh lá vàng rơi trên mặt đất được nâng lên giữa không trung, sau một lúc lâu lại suy sụp mà đi xuống lại.
Nhưng vào lúc này, lão hán vẫn luôn chưa động sạp hoành thánh bỗng đứng dậy, bắt đầu chậm rì rì mà dọn sạp.
Tiểu cô nương chuyển 2 cái chân ngắn, xa xa thấy được bóng hình quen thuộc thì rõ ràng là nhẹ nhàng thở ra, thân thể căng chặt chợt thả lỏng.
Cô bé bay nhanh mà chạy đến trước mặt lão hán, chủ động hỗ trợ dọn dẹp, giòn tan nói: “Trương gia gia, ông còn chưa có về nhà hả?”
Lão hán cười ha hả nói: “Mới vừa có một người khách tới muốn chén hoành thánh, mới vừa đi, mới vừa đi.”
Ông ấy gạt người, đây là lời nói dối.
Bạch Tinh nơi chỗ tối không tiếng động nói, bởi vì nàng thật rất rõ ràng, giờ cơm còn chưa có qua, sạp hoành thánh này cũng đã không có khách.
Tiểu cô nương không rành thế sự, cũng không nghi ngờ, chỉ nhanh tay nhanh chân hơn mà vui vẻ nói: “Vậy vừa lúc rồi Trương gia gia, hôm nay chúng ta cũng cùng nhau về nhà.”
Lão hán họ Trương cười gật đầu, “Phải đó, cùng về nhà.”
Sạp đã được lão hán sửa sang lại rất nhiều lần trước đó, bàn ghế cũng không cần mang đi, cho nên một già một trẻ rất nhanh liền dọn dẹp xong.
Tiếng đòn gánh “kẽo cà kẽo kẹt” lại lần nữa vang lên, chậm rì rì mà quanh quẩn trong ngõ hẻm trống trải không người giống như những ngày qua.
Cái bóng tập tễnh của lão nhân càng lúc càng xa, bên cạnh đi theo một tiểu cô nương tung tăng nhảy nhót, tựa như chồi non nảy nở bên cạnh cỏ khô kéo dài hơi tàn ngày đông giá rét, nhìn qua thế mà lại hết sức hợp.
Nhĩ lực của Bạch Tinh rất tốt, hai người kia rõ ràng đã đi ra ngoài rất xa, nàng vẫn có thể nghe thấy giọng nói mang theo vài phần nhảy nhót của tiểu cô nương: “Trương gia gia, chưởng quầy nói qua mấy ngày nữa liền phát tiền công cho con đó, đến lúc đó con mua một chén hoành thánh cho nương ăn……”
“Được nha, gia gia gói chén to con cho con……”
“Hì hì!”
Bạch Tinh không quá nhớ rõ mình đã đứng tại chỗ bao lâu, chỉ biết là khi phục hồi tinh thần lại, A Hôi đã gặm ướt hết nửa bên tay áo của nàng.
Ngựa con màu xám chớp mắt to nhìn nàng, bên trong tràn đầy nghi hoặc: Sao còn chưa đi?
Bạch Tinh với A Hôi nhìn nhau một lát, chợt nâng tay lên đè đè ngực: Bên trong giống như có loại cảm xúc xa lạ, mềm mại, nhuyễn nhuyễn, cứ không không mà dâng lên một cỗ ấm áp như vậy đấy.
“Đi thôi.” Nàng xoa xoa cái đầu to của A Hôi, ánh mắt nhu hòa.
Mà lúc đến cửa tiểu viện, nàng lại ngây ngẩn cả người.
Trước cái ngạch cửa vốn dĩ trống không đặt một cái tô bự tràn đầy, lúc nàng mới vừa ngồi xổm xuống, liền ngửi thấy hương thơm còn đang sâu kín tản ra từ đồ ăn đã lạnh thấu.
Bạch Tinh theo bản năng nhìn sang cách vách một cái.
Nàng biết cách có một thư sinh ở, bởi vì mỗi ngày lúc mình ra cửa đều có thể nghe thấy đầu kia đang bô bô đọc sách gì đó.
.
Truyện Dị Năng
Thư sinh ngơ ngơ ngốc ngốc, sẽ bởi vì một bãi nước trên mặt đất mà trượt, sẽ hơi hoạt động một chút liền thở hồng hộc, sẽ nói chuyện với gà vịt, sẽ vì hai quả hồng mà chăm chăm lưu tờ giấy, đưa trứng gà.
Nàng cảm thấy loại trải nghiệm này rất mới lạ, cho nên nhận lấy, lại thuận tay trả về con thỏ, lại không nghĩ rằng lại vẫn sẽ có hiệp thứ hai.
Nếu là trước lúc nhìn thấy chuyện của lão hán và tiểu cô nương, Bạch Tinh tuyệt đối sẽ cảm thấy cái chén thịt thoạt nhìn tươi ngon thơm phức này có trá, nhưng mà giờ?
Nàng quyết định dũng cảm mà ăn thử, không thử độc.
Mà thẳng đến lúc này, Bạch Tinh mới chân chính ý thức được khoảng cách giữa mình và cuộc sống của nhà bá tánh tầm thường đến tột cùng là xa cỡ nào:
Nàng ngay cả tối thiểu là nồi chén gáo bồn cũng không có.
Ngày đầu tới Đào Hoa trấn, nàng đã liền đi lên núi săn một con lợn rừng, hai hôm này vẫn luôn đang ăn kèm thịt nướng với quả dại, khát liền uống nước giếng.
Thịt nướng thì xiên ở trên giá, dùng chủy thủ ngắn mà tước từng lớp từng lớp một, lúc nào ăn thì lấy lúc đó, tất nhiên không cần chén đũa gì.
Bạch Tinh phát ngốc với cái phòng trống rỗng một lát, một lần nữa đứng dậy đi vào sân bẻ một cái cành mảnh, dùng chủy thủ ngắn mà sửa chữa nó cho chỉnh tề một chút, sau đó từ 1 bẻ thành 2: Đũa.
“Kính người còn sống!”
Kính mỗi một ngày còn sống.
Bạch Tinh rất trịnh trọng mà bóp đũa, chắp tay về phía trăng sáng trên trời.
Nàng lặng yên không một tiếng động mà lên nóc nhà y như linh miêu vậy, đón gió đêm nhìn xuống tiểu viện an tĩnh cách vách, ôm cái chén còn to hơn cả đầu mình, từng miếng từng miếng mà và thịt thỏ ăn.
Phòng ốc lâu năm thiếu tu sửa, mái ngói trên nóc nhà thoáng có chút rời rạc, nhưng nàng đạp lên đó lại không phát ra nửa điểm tiếng vang, giống như một cái bóng màu đen.
Thịt là thứ tốt, chẳng sợ lạnh thấu cũng không giảm tư vị, ngược lại còn bởi vì ngâm thời gian dài mà càng hiện phong vị.
Tiểu mọt sách kia vô cùng bỏ được mà dùng gia vị, mấy miếng thịt đi xuống, Bạch Tinh liền cảm thấy có ớt cay, hoa tiêu mạnh mẽ cắt dọc theo thực quản, một hơi vọt tới đỉnh đầu, bức ra một tầng mồ hôi mỏng nhỏ mịn trên khuôn mặt trơn bóng của nàng.
Thịt thỏ dai đàn hồi hơn xa so với các thịt khác, nhai rất đã, càng nhai càng ngon.
Ngẫu nhiên cắn được một miếng đậu phụ đông đã hút no nước súp, “póc” vang nhỏ một tiếng, trong khoang miệng liền tràn ngập chất lỏng cay độc kích thích, chỉ bảo nàng thoải mái tới đôi mắt đều nheo lại.
Một chén thịt thỏ đã ăn xong, ngay cả vụn thịt góc góc cạnh cạnh cũng không buông tha, Bạch Tinh thích ý mà liếm liếm khóe miệng, lúc này mới cảm thấy có hơi mặn.
Ai, nên phối với chút lương khô.
Nàng bỗng bắt đầu hoài niệm bánh lúa mì khổng lồ từng ăn của tiểu tửu quán ở quan ngoại, tầng ngoài nướng đến xốp xốp giòn giòn, bẻ ra thì ruột bên trong lại xõa tung mà mềm mại, nếu mà kẹp thịt thỏ cắt hạt lựu vào ăn, nhất định là phi thường mỹ vị.
Nàng từng tận mắt thấy người ta chế tác màn thầu cùng bánh nướng lớn, cảm thấy cũng không khó, có lẽ ngày mai có thể thử một lần.
*****
Địa hình quanh mình đã thăm dò được không sai biệt lắm, ngày kế, Bạch Tinh liền đi chợ, nàng cần thêm vào một chút chén đũa cùng bột mì: Nàng đã quyết định phải tự tay chế tác màn thầu.
Cái vị lão thợ săn họ Bạch kia trong trí nhớ kia cũng chưa từng trải qua nghề nghiệp cùng loại, nhưng ông ấy từng rất khinh thường nhìn lại và nhắc qua, “Cái đó tính gì!”
Cho nên, hẳn là rất đơn giản nhỉ?
Hôm nay Bạch Tinh thức dậy hơi trễ một chút, sạp hoành thánh đã bày, trước mắt nàng phảng phất lại hiện ra hai đạo bóng dáng của một già một trẻ nhìn thấy đêm qua kia, ma xui quỷ khiến đi qua ngồi xuống.
Sau khi Trương lão hán nhìn thấy nàng thì rõ ràng sửng sốt, lại nhìn về phía tiểu viện một cái, bừng tỉnh nói: “A, con chính là người mới vừa dọn tới đây mấy ngày nay nha.”
Đào Hoa trấn rất ít có người bên ngoài tới, ngẫu nhiên có một hai khuôn mặt lạ liền rất dễ thấy.
Bạch Tinh gật gật đầu, “Một chén hoành thánh.”
Trương lão hán cười ra đầy mặt nếp nhăn, vừa nhanh nhẹn nhóm lò, vừa nhiệt tình nói: “Đào Hoa trấn chúng ta chính là một nơi tốt đó, cô nương, con mới đến, lão hán xem như là mừng con dọn nhà, mời con ăn chén hoành thánh.”
Bạch Tinh kinh ngạc nhìn nhìn áo bông cũ đã giặt đến phai màu của lão, không lên tiếng.
Việc làm ăn của sạp hoành thánh không xem như quá tốt, lại qua một lát mới đến người thứ 2, là một hán tử ba mươi mấy tuổi.
Hắn rõ ràng là mang chút men say, còn chưa có ngồi xuống liền bắt đầu hàn huyên với Trương lão hán, tất cả cái nói ra đều là lời về chuyện nhà như “hôm qua uống nhiều rượu” “nửa đêm đứa nhỏ lại làm ầm ĩ” linh tinh.
“Vừa nãy ta thấy nha đầu Viện Viện kia,” Hán tử xì hà xì hụp và xong hoành thánh, lau miệng một cái, “Ai, cũng là không dễ dàng, cha mất sớm, hiện giờ nương lại bị bệnh, nàng một đứa trẻ 8 tuổi thế mà phải nuôi gia đình sống tạm……!cũng là nàng có chí khí, hôm kia ta muốn cho bạc còn không chịu lấy đâu.”
Trương lão hán thở dài theo, “Nhưng thật ra là Vương chưởng quầy nhân nghĩa đó, bằng không một tiểu nha đầu, ai dám dùng chứ?”
“Còn không phải sao,” Hán tử gật đầu nói, “Lao động khỏe mạnh tầm thường một tháng mới 300 tiền, hắn chỉ bảo Viện Viện rửa mâm liền chịu cho 100……”
Hai người lại lải nhải hồi lâu, lúc này hán tử mới xếp ra ba cái đồng tiền lớn mà đi, Trương lão hán vừa muốn dọn bàn, lại thấy cô nương tới lúc đầu kia chẳng biết khi nào đã không thấy, trên bàn chỉ còn một cái chén không cùng một đống tiền đồng.
*****
Giữa trưa cùng ngày, Bạch Tinh nhìn vật thể trạng thái trong suốt nơi cái vỉ hấp mới tinh nóng hôi hổi mà lâm vào trầm mặc quỷ dị.
Bột mì là bột mì tốt, nước giếng là nước giếng tốt, nhưng mà vì cái gì sẽ chưng ra một nồi đồ vật như này?
Hai đạo lông mày đẹp của nàng nhíu đến gắt gao, do dự một lát, duỗi tay lấy một đống ra tới.
Vào tay hơi trụy, ước chừng có trên dưới 1 cân, da nhăn nheo dúm dó, cái bánh bột toàn diện sụp đổ nhìn qua bày biện ra một loại trạng thái nửa trong suốt khả nghi, hoàn toàn bất đồng với những cái bánh bao, màn thầu xõa tung mềm mại, trắng tinh như tuyết, mềm nhẹ như bông bán trên phố kia!
Bạch Tinh ôm cánh tay mà không tiếng động đối diện với bánh bột, thật lâu sau, kiên định mà bỏ vào miệng cắn một miếng.
Lại qua một lát, nàng trầm mặc mà rút cái bánh bột ra, cổ tay run lên, cái bánh bột có in dấu răng phá không mà ra, phanh một tiếng khảm vào trong vách tường đất, rào rào đổ xuống vô số tro bụi.
Cho nên, đến tột cùng là chỗ nào xảy ra vấn đề?.
Buổi sáng, Bạch Tinh mới rời khỏi quán hoành thánh không lâu, Mạnh Dương liền bưng chén ra khỏi nhà, nói với Trương lão hán: “Cho chén hoành thánh.”
Trời lạnh, lão nhân gia chà nồi rửa chén không nỡ phí củi lửa mà dùng nước ấm, trên tay sớm đã nứt ra. Nếu chính chàng mang chén đem về nhà ăn mà nói, liền có thể bớt đi việc rửa chén cho Trương đại gia. Phụ cận có không ít người đều làm như vậy.
“Là Dương Tử nha,” Trương đại gia híp mắt nhìn một lát, cười nói, “Đúng rồi, hàng xóm kia của con đó……”
Ông còn chưa nói xong, Mạnh Dương liền vui vẻ nói: “Đã về rồi, còn tặng thỏ cho con đó, là một người vô cùng tốt!”
Nói tới việc này, Mạnh Dương còn sướng rơn, con thỏ kia cũng thật ngon á, có hàng xóm quả nhiên là một chuyện rất tốt.
Nói không chừng, bọn họ còn có thể ghé vào nhau cùng ăn tết đón giao thừa đó! Như vậy thì mình sẽ liền không nửa đường ngủ gật mất.
Nghe chàng nói như vậy, Trương đại gia cũng cao hứng theo, “Tốt là được.”
Cũng phải, hai người là hàng xóm cách một cái vách, nói vậy đã sớm gặp qua rồi, mình cũng không cần lắm miệng.
Lại nói tiếp, đó chính là một cô nương vô cùng xinh đẹp thân thiện, cố ý cho nhiều tiền, chờ lần tới gặp, mình cần phải trả cho người ta. Đáng tiếc hình như một con mắt của nàng không được tốt, có điều Dương Tử là một đứa bé tốt nhiệt tình tốt bụng, nghĩ đến là cũng có thể giúp đỡ chiếu ứng.
Đồ sống mà để lâu thì không tươi mới, hoành thánh đều là gói tại chỗ.
Trương đại gia lớn tuổi, tay chân không quá linh hoạt, động tác rất chậm, nhưng người của Đào Hoa trấn chưa từng thúc giục.
Ông dùng mảnh trúc được chà đến sạch sẽ gảy thịt vụn lên dùng sức quệt một cái lên vỏ bột, mấy ngón tay khác run rẩy mà bóp lại, rồi lại chấm chút bột mì trên thớt, lúc này mới bỏ sang một bên.
Qua một lát, trên mặt bàn chỉnh chỉnh tề tề xếp 10 cái hoành thánh to con bụng tròn xoe, ngẩng đầu ưỡn ngực, tựa như binh lính nhận duyệt binh dưới tia nắng ban mai vậy, nhìn thần khí cực kỳ.
Hoành thánh lăn ba lần trong nồi, vỏ bột màu trắng dần dần trở nên sáng trong, hơi hơi rút lại rồi mơ hồ có thể thấy hình dáng cùng sắc điểm thúy của nhân thịt bên trong.
Trương đại gia vớt hoành thánh ra lại hào phóng mà vẩy hành thái với rau thơm vào chén mà Mạnh Dương mang đến, “Có muốn sa tế không?”
Có lẽ là do khí hậu thổ nhưỡng, ớt của Đào Hoa trấn vẫn luôn không phát triển tốt, phải nhập hàng từ chỗ khác, khá là đắt đỏ. Trương đại gia bán hoành thánh vốn là không kiếm được tiền bạc gì, nếu mà lại cho sa tế, liền càng ít. Vì thế Mạnh Dương lập tức lắc đầu, “Không muốn không muốn, con không ăn cay.”
Trương đại gia nghe vậy thì có chút tiếc nuối thu tay lại, “Trời lạnh, ăn chút cay cho đổ mồ hôi mới tốt……”
Mạnh Dương ngoan ngoãn nghe dạy dỗ, cười tủm tỉm nhận, lại vững vàng đặt ba miếng đồng tiền lớn đã chuẩn bị sẵn trước đó vào tay Trương đại gia, lúc này mới vui vui vẻ vẻ mà ôm chén về nhà.
Thành chén rất dày, hoành thánh mới ra nồi tận hết sức mà phát ra nhiệt lượng, làm cho lòng bàn tay có loại cảm giác hơi nóng mà thoải mái trong sáng sớm rét lạnh này.
Trước lúc vào cửa, Mạnh Dương theo thường lệ mà nhìn cửa nhà hàng xóm một cái, lúc này mới giống như là hoàn thành sứ mệnh gì đó mà mở cửa.
Mồi lửa dưới đáy nồi thì trước lúc ra cửa đã dùng phân tro nhẹ nhàng phủ một tầng, giờ chỉ cần lấy củi cháy thành than lần nữa rút ra thổi một cái, sẽ có ngọn lửa sắc cam vàng vụt ra, chỉ chốc lát sau liền huân cho căn nhà nhỏ đến ấm áp dễ chịu.
Mạnh Dương lập tức cho nửa muỗng sa tế vào chén hoành thánh, lại quấy mấy cái, nhìn từng mảng váng dầu màu đỏ nở rộ trong nước lèo, lúc này mới sướng sơn mà gắp một cái cắn xuống.
Đào Hoa Sơn vào xuân mỗi năm đều sẽ mọc đầy rau dại, có cây tể thái, bà bà đinh, rau sam, quả du* vân vân, rất nhiều loại, nếu mà tay chân cần mẫn thì có thể hái rất nhiều đó! Chấm tương ăn sống là cực tốt, còn thừa dịp lúc tươi mà hái đi phơi khô, nếu mà cất chứa cho kỹ thì có thể ăn được cả năm.
*: cây tể thái thì thông tin có trên mạng, nó thuộc họ cải, và mình thì thấy nó khá giống cải xanh; bà bà đinh thì hoa của nó giống như bồ công anh ấy, còn lá thì cũng giống họ cải nốt, mình tìm bên trang trung mới thấy hình dạng của nó, thế nên mình không tải hình về, còn rau sam thì hầu hết mọi người đều biết nhể?; về phần quả du, thì có hình, gọi là quả chứ nó khá giống hạt, hạt của nó ở ngay giữa lá, phồng lên.
Đợi cho tới thu đông thiếu thốn rau xanh tươi mới thì trước hết ngâm nở ra, hoặc là chần qua với nước ấm, thêm tỏi giã, dấm trong với dầu mè trộn rau; hoặc là trộn với tóp mỡ và thịt băm làm vằn thắn, bánh bao, đều là mỹ tươi mát quá chừng.
Một phần đáng kể những loại rau dại đều có công hiệu trừ hỏa sáng mắt, nếu mà dùng để ăn thích đáng, ngay cả đại phu cũng không cần khám.
Đối với tiết mùa thu đông khốc hàn của phương bắc mà nói, những rau dại sinh trưởng đầy khắp núi đồi của mùa xuân hạ chính là quà tặng hào phóng của ông trời, cũng đủ để cùng qua hết sáu tháng cuối năm thoải mái dễ chịu với bá tánh địa phương.
Hoành thánh của Trương đại gia chính là nhân tể thái thịt heo, hương vị của tể thái ngọt thanh, vừa lúc có thể trung hòa chút ngấy mỡ của thịt heo này, một miếng xuống đầy miệng mang theo rau thịt canh thơm ngon, ăn ngon đâu!
Hoành thánh này to con, nằm trên cái muỗng sứ trắng ngọt chân tay co cóng ấm ức, lúc Mạnh Dương đang nhìn kỹ nó ấy, một miếng bột nép dưới đầu ‘phụt’ cái bắn ra, toàn bộ hoành thánh cũng như là rốt cuộc có thể giãn ra vậy, lớp da mọng mướt đều phẳng đi không ít.
Trước hết cắn một nửa, liền thấy trong một nửa dư lại di động một húp nước súp nhợt nhạt, tể thái sắc xanh thúy lười biếng nằm ở vỏ, tự mang một cỗ hơi thở mùa xuân, phảng phất làm trong cái phòng xám xìn xịt này cũng nhiều thêm một nét ý xanh.
Một chén hoành thánh xuống bụng, trên người liền ấm áp lên, thời tiết hôm nay không tồi, Mạnh Dương dọn bàn ghế trong sương phòng đến dưới chân tường, phơi đèn lồng dán dưới mặt trời.
Chàng vừa làm việc còn vừa cân nhắc đây, hàng xóm mới mỗi ngày đi sớm về trễ, rốt cuộc đang làm những gì nhỉ?
Trong nhà không có mì phở, cả ngày ăn cháo cũng kỳ cục, sáng nay lúc rời giường Mạnh Dương liền nhào một chậu bột to, đặt trên giường đất chỗ hướng mặt trời. Còn ngâm mộc nhĩ phơi khô mà trước đó hái trên Đào Hoa Sơn với miến khoai lang, chuẩn bị chưng bánh bao lớn nhân mộc nhĩ trứng gà miến đậu hủ ăn.
Bột mình trắng tinh quý, là không nỡ bỏ hết vào, chàng liền trộn chút lương thực phụ vào trong. Lúc này mặt trời đẹp, dán xong một cái đèn lồng rồi xốc lên miếng phủ trên cái chậu sứ to, ghê gớm chưa, cục bột sớm đã bành trướng lên cỡ gấp 3 lần, dùng tay nhẹ nhàng chọc một cái liền phụt phụt xì hơi, mềm oặt hõm xuống, lộ ra kết cấu tổ ong tinh mịn bên trong.
“Thật tốt!” Mạnh Dương khen ngợi một hồi, cũng không biết là khen tay nghề của mình ngày càng tinh tiến, hay là tán dương cục bột lên men xuất sắc, tóm lại là rất cao hứng.
Chàng trước hết là vớt mộc nhĩ ra vắt nước, lúc này mới xỏ túi tiền ra cửa, dự bị đi chỗ Ngô tẩu tử đầu phía tây con phố mua một cân đậu hủ.
Hai bên cách không xa, Mạnh Dương mới vừa đi vài bước liền nghe được tiếng chửi bậy sắc nhọn mà cao vút quen thuộc: “Làm cha ngươi, đánh chết ngươi cái đồ cẩu tạp chủng không biết trời cao đất dày này, mắt mù rớt rồi, dám đến ăn đậu hủ của lão nương……”
Thời trẻ Ngô tẩu tử đã chết chồng, không có tái giá, liền dựng cái sạp trước viện bán đậu hủ. Cơ mà nàng sinh thật sự không tệ, nên khó tránh khỏi có nhàn hán lưu manh phụ cận tới quấy rầy. Chỉ là chính nàng mười phần đanh đá, sức lại lớn, cũng không chịu lỗ ăn không trả tiền, mặc kệ là tới chính là mấy người cũng xách dao lên đuổi theo đi đánh, giờ những người đó cũng chỉ dám đỡ nghiện trên miệng.
Một gã lưu manh tốc độ bay nhanh mà thoáng qua bên người Mạnh Dương, người sau theo bản năng mà lui về sau một bước, vừa lúc thấy một cây gậy gỗ thô tráng bay qua trước mặt mình, ổn chuẩn ác mà đánh vào trên ót gã lưu mạnh kia, phát ra một tiếng phịch.
Gã lưu manh kia kêu rên một tiếng rồi té ngã trên đất, lại không dám dừng lại, mà vội té ngã nhào trốn xa.
Sau đó Ngô quả phụ mắng chí chóe đuổi theo, trước hết nhặt gậy gỗ, lại thoáng nhìn Mạnh Dương co rút dưới chân tường, biểu tình tốt chút, “Mua đậu hủ?”
Mạnh Dương nhanh chóng gật đầu, lại ngay ngay ngắn ngắn hành lễ với nàng.
Đối với nữ tử như Ngô quả phụ vậy, tư tâm chàng là mười phần kính nể.
Ngô quả phụ chả để ý tới lễ chua của chàng, kẹp gậy gỗ dưới nách, lại giơ tay vấn mấy vấn trên mái tóc đã tản, dùng một chiếc đũa cuộn thành búi tóc sau đầu.
Từ đó, liền lộ ra một đoạn cổ tinh tế trắng nõn, phảng phất như ngỗng trắng ra giãn cánh dưới ánh mặt trời ngày xuân. Vài sợi tóc đen nhỏ vụn quanh người lay động theo gió, càng thêm có vẻ trắng đen rõ ràng.
Mạnh Dương đi theo phía sau nàng trong lúc vô ý quét mắt, không biết vì cái gì mà bị hù nhảy dựng, vội mặt đỏ tai hồng quay đầu đi, chỉ ngẩng đầu nhìn bầu trời, trong miệng hãy còn lẩm bẩm nói: “Phi lễ chớ nhìn phi lễ chớ nhìn……”
Ngô quả phụ cười khúc khích, ánh mắt tương đối làm càn mà quét qua quét lại mấy cái trên thân thể đơn bạc của chàng, “Lông còn chưa mọc đủ, biết cái rắm!”
Tiểu tử này cũng chẳng qua cỡ 18, 19 tuổi, nếu lại sinh muộn chút, mình đây làm mẹ hắn cũng được luôn, cũng chả biết đâu ra lắm cái chú ý như này.
Mạnh Dương bị nàng náo loạn cho đỏ thẫm cả mặt, vành tai đều sắp nhỏ máu, lại nửa chữ cũng không dám đáp.
Chàng nói không lại người ta.
Ngô quả phụ sải bước trở về, nhanh nhẹn mà đi vào trong sạp hàng, vạch miếng vải ướt đắp đậu hủ: “Muốn bao nhiêu? Già hay non?”
Mạnh Dương lập tức nói: “Một cân đậu hủ già.”
Tuy là vò rất nhiều bột, nhưng bánh bao còn muốn cho vào ba loại nhân khác nữa, 1 cân đậu hủ như vầy đủ rồi.
Ngô quả phụ nga một tiếng, lấy một mảnh gỗ ở một bên ra cắt đậu hủ, cũng chẳng ngẩng đầu lên nói: “4 văn tiền.”
Mạnh Dương lấy ra 4 đồng tiền từ túi tiền, mới vừa bỏ vào ống trúc bên cạnh, liền nghe thấy tiếng gậy gỗ chọc đất từ xa tới gần ở phía sau.
Ngô quả phụ mới nãy còn vùi đầu cắt đậu hủ vèo cái ngẩng mặt lên, nàng thậm chí còn có rảnh mà bay nhanh sửa sang lại tóc tai loạn hai bên má, sau đó hai mắt tỏa sáng, ngượng ngùng xoắn xít mà bóp giọng gọi một tiếng, “Tam gia đã về rồi.”
Tới đây chính là một hán tử cỡ bốn mấy tuổi, tóc tai hoa râm, râu ria lộn xộn, nhìn qua rất có mấy phần tang thương dã tính. Chân phải của hắn từ chỗ đầu gối đã không còn, đi đường cũng phải chống gậy. Nhưng không ai dám coi khinh hắn, ngay cả du côn không nói lý nhất bản địa cũng không dám giương oai trước mặt hắn, dù có đùa giỡn Ngô quả phụ, cũng cứ chọn lúc hắn không ở mà làm.
Hắn họ Khang, nghe nói khi trẻ từng lăn lộn giang hồ từng đi tiêu*, có một thân công phu tốt, dựa vào nhiệt huyết tràn ngập vì hai chữ “nghĩa khí” mà giúp bạn không tiếc cả mạng sống, kết quả cuối cùng là lại phát hiện giang hồ to lớn, lại không có chỗ dung thân cho hắn……
*: đi bảo vệ đội vận chuyển hàng.
Lăn lộn hai mươi năm trên giang hồ rồi, vong mất giao tình quá mệnh, lạnh đi nhiệt huyết tràn ngập, vận mệnh chú định tựa như xoay một cái vòng lớn, hắn vẫn là què một chân hồi hương.
Cố hương vẫn là cố hương đó, có người đã từng quen thuộc, lại phần lớn không còn nữa.
Vì hắn nói mình từng đứng hàng thứ ba trong nghĩa huynh đệ, nên mọi người liền đều xưng hô hắn là Khang tam gia.
Khang tam gia tuổi lớn, nhưng tinh thần lại chưa từng sụp đổ, tính liệt như hỏa như cũ, là cái tính tình nóng nảy ghét ác như thù, nghĩa vụ duy trì trị an của trấn trên, lão trưởng trấn cũng mười phần coi trọng hắn.
Ước chừng do bởi từng luyện võ, trung khí của hắn rất đủ, nói chuyện như sét đánh, lại yêu xụ mặt, bọn nhỏ đều sợ hắn.
Thật sự ra nói sợ hình như cũng không quá đúng, bởi những tiểu hài tử kia thật sự cảm thấy vị lão nhân này thần bí cực kỳ, phảng phất trong bụng có chuyện xưa kể không hết, mỗi khi bị dọa khóc, mắng chạy, không được bao lâu lại liền tốp năm tốp ba hít nước mũi chạy về lại, cả đám nâng đôi má đỏ được mặt trời hôn qua, mắt trông mong chờ nghe hắn kể những giang hồ xuất sắc, chuyện xưa thê mỹ mà bọn chúng căn bản nghe không hiểu……
“Dương Tử, nghe nói cách vách ngươi có người vào ở, rảnh rỗi ngươi thấy thì nói cho một tiếng, bảo nàng đi chỗ trưởng trấn treo cái số.” Khang tam gia nói.
Mỗi ngày hắn đều lôi đả bất động mà đi trên sạp Trương đại gia ăn một chén hoành thánh. Tin tức của trấn nhỏ chính là vậy, rõ ràng không có cánh, lại bay còn nhanh hơn cả chim.
Đây là quy củ của Đào Hoa trấn, sợ người bỗng nhiên nửa đường vào ở có chi tiết gì không tốt, nguy hại đến bá tánh bản địa, cho nên kiểu gì cũng phải đi chỗ trưởng trấn đó một chuyến, xem như báo cái danh.
Mấy năm trước lúc Mạnh Dương dọn lại đây, đó là Vương đại nương phố đối diện nói cho, giờ rốt cuộc lại đến phiên chàng đi nói cho người khác.
Bỗng nhiên có loại cảm giác sứ mệnh truyền thừa thần bí ập vào mặt, Mạnh Dương gần như là bản năng mà đứng thẳng, “Dạ!”
Khang tam gia vừa lòng gật gật đầu, liền muốn xoay người sang chỗ khác móc chìa khóa mở cửa.
“Tam gia!” Ngô quả phụ đột nhiên dùng lá khô nâng một miếng đậu hủ to đuổi theo ra, trên khuôn mặt mượt mà đầy đặn hiện ra một chút thần thái kỳ dị, “Lấy……”
Lời nàng còn chưa nói xong, Khang tam gia liền trực tiếp cự tuyệt.
Thần thái mới vừa bày ra nhanh chóng rút khỏi trên mặt Ngô quả phụ, làm nàng bày một sắc thái tái nhợt đáng sợ.
Khang tam gia thấy rõ ràng.
Đôi môi khô ráo của hắn ngập ngừng mấy cái, trầm mặc một lát, phảng phất rốt cuộc thắng không nổi, làm ra một chút thoái nhượng.
“Đọc sách, làm nghề nguội, bán đậu hủ, đều là việc vô cùng vất vả, ngươi một nữ nhân…… không dễ dàng.”
Nói xong lời này, hắn không hề dừng lại, nhanh chóng mở cửa về nhà.
Đậu hủ của Ngô quả phụ vẫn không tặng ra được, nhưng khuôn mặt nàng lại không hề tái nhợt, mà là lần nữa thay bằng một loại hồng nhuận phong phú mà tinh tế.
Nàng nhẹ nhàng cắn cắn cánh môi đầy đặn, đáy mắt mềm mại giống như hồ nước sóng nước lấp lánh ngày xuân hạ, trong lập lòe có cảm xúc nào đó Mạnh Dương nhìn không hiểu lắm.
Nàng lại ôm đậu hủ trở lại sạp, thấy Mạnh Dương ngây ngốc, lại phụt cười ra tiếng, “Tiểu ngốc tử biết gì, xem cái rắm!”
Mạnh Dương chợt hoàn hồn.
Chàng gãi gãi đầu, nghiêm túc suy tư một lát mới nói: “Có thể ta xác thật là không hiểu lắm, chỉ là cảm thấy,” Chàng tạm dừng, tựa hồ đang nỗ lực châm chước dùng từ, qua một lát mới nói, “Cảm thấy các ngươi như vậy rất tốt.”
Ngô quả phụ sửng sốt, bỗng nhiên tràn ra tươi cười, lại lấy bốn đồng tiền mà Mạnh Dương vừa bỏ vào hồi nãy từ ống trúc ra, tinh chuẩn mà ném về trong lòng chàng, “Con mọt sách, đưa ngươi! Tam gia đều nói đọc sách vất vả, trở về bổ đầu óc chút đi!”
Dứt lời, liền muốn kéo cổng.
Mạnh Dương sửng sốt một lát mới vội vàng nói: “Ta không lấy không.”
Nhưng mà Ngô quả phụ đã đóng cửa lại, giọng nói rõ ràng lộ ra vài phần vui sướng truyền ra từ bên trong, “Dọn quán!”
Mạnh Dương mờ mịt mà ôm đậu hủ đứng tại chỗ, có chút không rõ giữa chừng đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì.
Lại qua một lát, thấy Ngô quả phụ xác thật là không có ý tứ mở cửa lần nữa, lúc này chàng mới dọc theo đường về nhà.
Đi đến cửa nhà mình, Mạnh Dương mới bỗng nhớ tới một chi tiết mà trước đó chưa từng lưu ý qua:
Mỗi một tòa viện tử đều có cổng trước cổng sau, Khang tam gia rõ ràng là đều ở trên cùng một đường với Vương đại nương……
Cho nên vì cái gì mà hắn cứ yêu đi cửa sau về nhà?
Tiểu kịch trường:
Ngô quả phụ: Khang tam gia chính là yêu đi đường vòng để ngắm cổ của ta!
Khang tam gia: Ngươi đừng có nói bậy!