Cũng là đến hôm nay An Nhiên mới biết được thì ra là Tô Dịch Thừa có thói quen
dậy sớm luyện tập, thói quen này hoàn toàn do tiếp nhận sự giáo dục quân sự hóa
từ nhỏ, vì sinh ra trong một gia đình quân nhân như vậy, nên từ khi còn bé, Tô
Dịch Thừa đã theo ông nội và cha cùng đi thể dục buổi sáng, làm huấn luyện, thế
cho nên qua nhiều năm như vậy, sớm đã không cần cha bắt buộc như ban đầu mà đã
dưỡng thành thói quen, vẫn một mực giữ gìn đến bây giờ.
Ăn cơm sáng xong, bởi
vì hôm nay là ngày làm việc, Tô Dịch Thừa chở An Nhiên về thành phố.
Trên xe,
An Nhiên cứ có cảm giác, cảm thấy buổi sáng, lúc ăn cơm vừa rồi, ánh mắt mọi
người nhìn cô có chút kỳ lạ, buồn cười rồi lại không cười lên tiếng.
Tô Dịch
Thừa liếc nhìn người ngồi bên tay lái phụ đang cau mày suy tư gì đó, rồi lại
nhìn ấn ký được mình lưu lại khi hoan ái tối hôm qua trên cái cổ trắng như tuyết
của cô, nụ cười trên khóe miệng càng đậm.
Dường như cảm nhận thấy được ánh
mắt của anh, An Nhiên xoay người, nhìn nụ cười trên khóe miệng anh, không khỏi
nghi hoặc, hỏi: “Anh cười cái gì?” Vừa nói vừa đưa tay sờ sờ mặt mình, cũng
không có dính thứ gì a.
Tô Dịch Thừa chẳng qua là cười, quay đầu nhìn chăm
chú tình hình giao thông phía trước, chỉ nói: “Buồn ngủ thì ngủ tiếp chút đi,
đến nơi anh gọi em.”
Nghe vậy, An Nhiên quả thật còn có chút buồn ngủ, tối
hôm qua bị anh dày vò một đêm quả thật không ngủ được bao lâu. Lại nghĩ còn thêm
gần một tiếng đường đi nữa, cho dù thức mà không nói tiếng nào thì hai người
cũng quá lúng túng là lạ, chi bằng ngủ đi thì không cần lo lắng lúng túng hay
không lúng túng nữa.
Nghĩ như vậy, An Nhiên dựa vào lưng ghế, chậm rãi nhắm
hai mắt lại.
Xe từ từ dừng lại trước cổng công ty An Nhiên, nhìn người đang
chợp mắt bên cạnh, trong lòng anh có loại cảm giác thỏa mãn không nói nên
lời.
Xem đồng hồ đeo tay một chút, 8 giờ 50 anh biết nếu không đánh thức cô,
cô sẽ đến muộn. Nhìn bộ dạng ngủ say của cô, Tô Dịch Thừa đột nhiên có chút hối
hận, có lẽ là anh yêu cầu quá độ, liền hai đêm, quản thật là làm cô mệt mỏi quá
rồi. Nhưng nhuyễn ngọc ôn hương trong ngực mà bắt anh không loạn tâm chí thì
hình như hơi hà khắc rồi. Anh không cho mình là quân tử, có thể ngồi mà vẫn
không loạn, nhưng tin chắc năng lực tự hạn chế của bản thân, ít nhất sẽ không bị
dục vọng khống chế, nhưng mà mỗi lần ôm lấy cô, cái loại khát vọng trong cơ thể
kia lại bức thiết như thế, phảng phất như thời thiếu niên ngày xưa, tràn đầy
nhiệt tình, ngang ngược.
Nghĩ đến đây, Tô Dịch Thừa không khỏi bật cười lên
tiếng.
Tiếng cười của anh làm An Nhiên đang ngủ say thức tỉnh, mơ mơ màng
màng mở mắt ra, nhìn cảnh kiến trúc quen thuộc bên ngoài, thanh nhã ngáp một
cái, hỏi: “đến rồi a?”
Tô Dịch Thừa cười gật đầu, nhìn vẻ mơ mở màng màng vừa
mới tỉnh ngủ của cô thật dễ thương.
An Nhiên lắc lắc đầu, xoa xoa đôi mắt còn
hơi mệt mỏi: “em đi trước.” Nói xong, đưa tay mở cửa chuẩn bị xuống xe.
“An
Nhiên.”
Khi tay cô cầm cái nắm cửa chuẩn bị mở cửa xuống xe, phía sau Tô Dịch
Thừa đột nhiên lên tiếng gọi lại, đợi An Nhiên có chút khó hiểu ngoảnh đầu lại,
vừa mới xoay người, thấy anh nghiêng người đến đây, đặt môi chính xác lên môi
cô, một nụ hôn nóng bỏng làm người ta hít thở không thông theo đến, tốc độ cực
nhanh, nụ hôn nóng bỏng không được báo trước khiến cho An Nhiên không có cơ hội
chuẩn bị.
Cũng không biết qua bao lâu, vào lúc An Nhiên bị hôn đến có chút
khó thở thì Tô Dịch Thừa rốt cục thả cô ra, ôm lấy cô nhẹ nhàng vuốt theo sống
lưng cô.
An Nhiên ở trong ngực anh thở hổn hển, nhưng cũng vô cùng tham lam
hưởng thụ sự bình yên và an tâm khi ở trong lòng anh.
“An Nhiên.” Tô Dịch
Thừa ôm cô, một tay ôm cô, một tay xoa xoa nàng cái cổ trắng như tuyết
kia.
“Ừ.” An Nhiên lên tiếng, cổ bị anh xoa xoa thậm chí có chút ngứa, không
nhịn được cười ra tiếng, “Ha hả, thật là nhột.”
Tô Dịch Thừa cũng cười, nhưng
không buông cô ra ngay mà nói: “cái khăn lụa hôm qua đâu?”
“Ách, ở trong túi
xách.” An Nhiên sửng sốt, mặc dù không biết anh hỏi cái này để làm gì, nhưng mà
vẫn trả lời theo sự thực.
Tô Dịch Thừa buông cô ra, lấy cái túi ở một bên
kia, mở túi, lấy cái khăn lụa ngày hôm qua từ bên trong ra, sau đó đặt ở trên
đùi gấp gấp, lại nghiêng người quấn quanh cái cổ tuyết trắng của cô, thắt lại
thành hình cái nơ con bướm không tính là đẹp, sau đó nhìn một lúc lâu, gật đầu,
thấp giọng nói: “như vậy sẽ không nhìn thấy nữa rồi.”
An Nhiên sửng sốt,
nhưng ngay sau đó kịp phản ứng lại ý tứ trong câu nói của anh, không khỏi trợn
tròn mắt, “anh anh anh là nói trên cổ em có dấu hôn?”
Tô Dịch Thừa nhìn cô,
không nói chuyện, chẳng qua chỉ cười.
“Trời ơi, sao anh không nói sớm a.” An
Nhiên mặt đỏ rực, giờ này cô mới hiểu được ánh mắt mập mờ sáng nay của mẹ chồng,
sợ là tất cả đều nhìn thấy, nghĩ tới đây, cô không khỏi có chút oán giận anh
nói: “Đều tại anh, để mọi người nhìn thấy rồi.”
“Không sao, đều là người một
nhà, bọn họ sẽ không cười em.” Tô Dịch Thừa cười nói.
“Đã cười.” An Nhiên tức
giận nói thầm, từ kính trang điểm từ trong túi xách ra, đưa tay muốn cởi khăn
lụa ra xem thế nào.
Tô Dịch Thừa kéo tay cô, giơ tay lên xem đồng hồ, nói:
“đừng nhìn nữa, 8h 58 phút rồi, lên đi, nếu không sẽ đến muộn.”
“A.” An Nhiên
thét chói tai, “sao anh không nói sớm.” Nói xong, vội vàng cầm túi mở cửa chạy
lên.
Trên xe, Tô Dịch Thừa nhìn bóng lưng của cô một lúc lâu không khỏi buồn
cười lắc đầu, anh hình như đã trở nên xấu xa, lại thích ngắm bộ dạng phát điên
của cô.
Ngay lúc Tô Dịch Thừa đang khởi động xe chuẩn bị rời đi, điện thoại
đặt ở trong túi áo vang lên, là Diệp Tử Ôn gọi điện thoại đến, tên kia tuần
trước bay đi Châu Âu nghỉ ngơi, hiện tại gọi điện đến, xem ra đã trở
lại.
“Alô.”
“A Thừa, buổi tối đến nhà cậu uống rượu đi.” Bên kia điện
thoại Diệp Tử Ôn vừa mở đầu đã nói.
“Không được.” Tô Dịch Thừa quyết đoán cự
tuyệt, hiện tại khác với quá khứ, buổi tối An Nhiên sẽ ở nhà.
“Ách.” Bên kia
điện thoại Diệp Tử Ôn sửng sốt, có chút phản ứng không kịp, bởi vì thân phận của
cậu ta, cũng không tiện đi quán ăn đêm hoặc quầy rượu, cho nên đi nhà cậu ta
uống rượu cũng là chuyện rất bình thường, “Tại sao?”
“Không tiện.” Tô Dịch
Thừa nói lời ít mà ý nhiều.
“Có biến?” Diệp Tử Ôn nghe được chút manh mối từ
trong lời của anh.
“Ừ.” Tô Dịch Thừa đáp, cũng không phủ nhận.
“Ha ha,
thật hay giả, mang ra cho các anh em xem.” Diệp Tử Ôn cười lớn nói, kể từ sau
chuyện của Lăng Nhiễm, những năm gần đây chưa từng nghe cậu ta nói chuyện tình
cảm, nếu không phải đã biết cậu ta từ nhỏ, dường như cùng lớn lên với nhau, thì
anh cũng không khỏi hoài nghi giới tính của cậu ta bị thay đổi vì chịu đả kích
từ sự việc đó.
“Hôm nào đi, mình phải hỏi cô ấy trước.” Tô Dịch Thừa cười
nói.
“A Thừa, cậu càng như vậy mình càng tò mò đó là người phụ nữ như thế
nào.” Khơi ra hứng thú của người khác thật là một chuyện vô đạo đức.
“Ha hả.”
Tô Dịch Thừa chẳng qua là cười, đột nhiên nghĩ đến cái gì, nói: “Đúng rồi, Tử
Ôn, căn hộ của mình ở Cảnh Viên kia, hôm nào cậu giúp mình sửa sang lại đi, càng
nhanh càng tốt.” Hiện tại căn hộ này quá nhỏ rồi, với tính chất công việc của An
Nhiên thì cần giúp cô chuẩn bị một phòng làm việc riêng mới được.
“A Thừa,
mình đi châu Âu thật chỉ có nửa tháng sao?” Diệp Tử Ôn không khỏi hoài nghi mình
có phải rời đi quá lâu rồi không, làm sao có một số việc lại thay đổi nhanh như
vậy!
“Ha hả, được rồi, hôm nào rồi nói sau, hiện tại mình phải chạy đến thị
ủy, buổi sáng còn có hội nghị.” Nói xong, Tô Dịch Thừa cúp điện thoại, khởi động
xe chuẩn bị rời đi.
“Cốc cốc.”
Cửa sổ xe đột nhiên bị người gõ vang, anh
quay đầu, thấy một người đàn ông trung niên béo mập đang đứng ở bên ngoài. Nếu
như anh nhớ không lầm thì người đàn ông này là tổng giám đốc thiết kế của ‘Kiến
trúc Chân Thành’, cấp trên trực tiếp của An Nhiên, Hoàng Đức Hưng.
Chương 73: Lăng Nhiễm sau khi say
Tối qua cô thật sự là kiệt sức, thế mà lại không nghe thấy hiệu lệnh rời giường, khi tỉnh lại đã là hơn chín giờ sáng, bên cạnh đã sớm không thấy thân ảnh Tô Dịch Thừa.
Có chút chật vật khi rửa mặt thay lại quần áo, khi đi ra ngoài chỉ thấy có cô giúp việc đang quét dọn trong sân.
Cô giúp việc kia thấy An Nhiên dậy, vội nói: “Thiếu phu nhân đã dậy rồi, phu nhân vừa mới ra ngoài.”
An Nhiên gật đầu, cười cười với bà.
Cô giúp việc bỏ cái chổi trong tay xuống, đi về phía cô, nói: “thiếu phu nhân đói bụng chưa, hôm nay phu nhân nấu cháo từ sáng sớm, bây giờ bếp lò vẫn còn nóng, tôi đi hâm nóng lên cho cô ăn.” Nói xong liền rửa tay vội vàng đi vào phòng bếp.
An Nhiên đi theo, vốn muốn giúp gì đó, nhưng lại bị bà đuổi ra ngoài, nói là trong bếp nhiều dầu khói.
Buồn chán ngồi trước bàn ăn, trong lòng nói thầm, Tô Dịch Thừa đi đâu, trong ngoài nhà cũng không thấy bóng dáng.
Cô giúp việc bưng cháo ra, vừa nói: “Thiếu phu nhân, đây là cháo tổ yến mà phu nhân dậy sớm nấu, cẩn thận nóng.”
An Nhiên nhận lấy, cười cười với bà, “Cô, cô cứ gọi cháu là An Nhiên đi.” Động tý lại gọi thiếu phu nhân thiếu phu nhân, thật không quen.
Cô giúp việc cười cười, gật đầu, thúc dục: “Tranh thủ còn nóng thì nhanh ăn đi, phu nhân nói cô phải bồi bổ tốt vào, gầy quá.”
An Nhiên xấu hổ, nàng không béo, nhưng thật cũng không quá gầy, cô cầm lấy cái thìa, múc từng miếng vào cái miệng nhỏ nhắn, cháo rất ngọt và đặc, dính dánh nữa, mà từ trước đến giờ cô luôn thích ngọt, cháo thế này rất tốt với dạ dày.
Đến khi An Nhiên ăn xong bữa sáng, cũng không thấy Tô Dịch Thừa hay Tần Vân quay về, nên ở trong vườn tưới hoa với cô giúp việc, sau đó nói chuyện với cô một chút rồi ra ngoài. Đi quanh đại viện, thỉnh thoảng có thể nghe thấy tiếng huấn luyện truyền đến, mấy đứa trẻ con cán bộ cuối tuần nghỉ học, lúc này đang túm năm tụm ba lại chạy qua An Nhiên, nhìn như thế, giống như là đang chơi bắt giặc, vui ơi là vui.
Dọc theo dãy nhà đi đến là một trung tâm giải trí, ngoài trời có nhiều thiết bị công cộng để vui chơi, như cầu bập bênh, đu quay, xà đơn gì đó, có mấy người phụ nữ đang trò chuyện, nhìn là biết, hẳn là cô trông trẻ hoặc giúp việc của nhà cán bộ nào đó. Mấy đứa trẻ hưng phấn chơi đùa, nói cười hoan hô, tâm tình rất tốt.
An Nhiên không có việc gì, nhưng cũng không biết đi đâu, cô hoàn toàn bỡ ngỡ với nơi này, thậm chí có phần sợ sệt, vì nhà nào cũng có lính gác cổng , hơn nữa sắc mặt rất nghiêm túc, khiến người ta không khỏi kính sợ.
Mấy đứa trẻ con chạy nhốn nháo chơi, An Nhiên nhìn chằm chằm vào một cây hòe to lớn trong một viện, có chút say mê, không để ý có một đứa bé chơi đùa chạy về phía cô, khi An Nhiên cảm giác được thì đã không kịp né tránh, hai người va vào nhau, đứa bé kia dùng lực rất mạnh, nên ngã ngồi xuống đất, mà An Nhiên cũng mất thăng bằng, ngã về phía sau.
“A!” vô thức sợ hãi kêu lên, hoàn toàn xuất phát từ bản năng. Thét chói tai xong đồng thời An Nhiên cam chịu nhắm mắt lại, chuẩn bị đợi cái đau đớn kế tiếp.
Đột nhiên, phía sau cảm liền thấy ấm áp, cơn đau vốn nên có cũng không thấy đến, An Nhiên ngã thẳng vào một cái ôm ấm áp, có người ôm lấy cô từ phía sau, tránh cho cô khỏi cảnh ngã nhào.
“Tiểu thư, cô không sao chứ?”
Thanh âm ôn hoà hiền hậu vang lên bên tai An Nhiên, lúc này An Nhiên mới mạnh mẽ kịp phản ứng, vội vàng rời khỏi lòng người nọ, quay đầu, vội nói “không, không có chuyện gì, vừa rồi thật sự là cám ơn anh.” Bây giờ mới nhìn thấy rõ, người đàn ông này có lông mày đen rậm, mặt chữ quốc, mặc âu phục, trang phục tinh tế, đầu tóc chải chuốt tỉ mỉ, không nói là đẹp trai nhưng rất có hương vị nam tính.
Người đàn ông cười cười với cô, ánh mắt không dừng lại trên mặt cô, mà xoay người kéo đứa bé ngã ngồi trên mặt đất kia lên, nghiêm mặt dạy dỗ: “sao lại vội vàng hấp tấp như thế, va vào người ta rồi còn không nhanh xin lỗi.”
Thằng bé xoa xoa cái mông ngã đau, kiên cường không rơi nước mắt, nhỏ giọng nói với An Nhiên: “thật xin lỗi!”
An Nhiên mỉm cười lắc đầu, liếc mắt thấy cái tay xước da còn đang chảy máu, vội nói: “cháu chảy máu, có đau không, cô dẫn cháu đi băng bó được không.”
Thằng bé lắc đầu, sợ hãi nhìn người đàn ông bên cạnh An Nhiên.
Chỉ thấy người đàn ông bên cạnh cười cười xin lỗi An Nhiên, nói: “xin lỗi, trẻ con nghịch ngợm quá rồi.”
Lúc này An Nhiên mới kịp phản ứng, thì ra người đàn ông này là phụ huynh của thằng bé, nên vội cười nói: “không sao, trẻ con trời sinh thích chơi đùa, là bẩm sinh a, anh vẫn là nên đưa đứa bé đi băng lại đi, tránh nhiễm trùng.”
Người đàn ông gật đầu, xoay người nhìn thằng bé một cái, khẽ nhíu mày, một lúc lâu sau vươn tay với nó. Đứa bé kia hình như có phần sợ anh ta, không dám nhìn vào anh ta, nhưng vẫn sợ hãi đưa tay đến.
Vào lúc người đàn ông nắm tay con trai chuẩn bị từ biệt An Nhiên thì phía sau vang lên tiếng Tô Dịch Thừa.
“An Nhiên.”
Quay đầu, thấy Tô Dịch Thừa đứng cách cô mấy bước, đầu tóc bị gió thổi toán loạn , cả người mặc quần áo rộn thoải mái.
“Dịch Thừa.” An Nhiên cười cười với anh, xoay người đi về phía anh.
Tô Dịch Thừa nhìn cô một chút, lại chú ý đến người đàn ông đứng bên cạnh, sắc mặt đột nhiên thay đổi, nụ cười trên khóe miệng cứng đờ.
Người đàn ông cũng nhìn sang, đối diện với ánh mắt của Tô Dịch Thừa, cũng hơi sững sờ, thoáng cái vẻ mặt cũng trở nên lạ lùng.
An Nhiên chú ý tới biến đổi của hai người, dò hỏi Tô Dịch Thừa: “Hai người quen nhau sao?”
Lúc này Tô Dịch Thừa mới hồi phục lại thần trí, quay đầu, nói với An Nhiên: “đi thôi, thư ký Trịnh gọi điện đến, chiều nay anh có việc phải đi, chúng ta phải về trước dự tính.”
An Nhiên gật đầu, quay đầu liếc nhìn người đàn ông đứng đó, khẽ gật đầu, rồi xoay người để Tô Dịch Thừa nắm tay rời đi.
Người đàn ông kia nhìn thân ảnh chậm rãi đi xa, một lúc lâu mới cúi đầu nói với đứa bé nắm tay mình: “Đi thôi.”
Dọc đường đi, không khí có chút lúng túng, Tô Dịch Thừa liên tục im lặng, An Nhiên lại không biết nên nói cái gì, chỉ tùy ý để anh nắm tay. Từ phản ứng của anh với người đàn ông vừa rồi, hai người hẳn là quen biết, nhưng xem ra, dường như là quan hệ không tốt lắm.
Khi trở lại đại viện Tô gia, Tần Vân đã về, đang ở cùng với cô giúp việc trong sân chuẩn bị thịt gà, để buổi trưa nấu cháo gà cho An Nhiên bồi bổ cơ thể. Nhưng gà còn chưa làm thịt xong đã nghe thấy hai người bảo phải về rồi, tâm tình bà lập tức chán nản đi, nhưng cũng không làm thế nào được, chỉ căn dặn hai người rãnh rỗi thì về nhiều một chút, nói ngày mai hầm con gà này mang cho hai người.
Trên đường đi Tô Dịch Thừa chuyên chú lái xe, sắc mặt căng thẳng, không hề ôn hòa như trước, mà là bộ dạng đừng đến gần, nhìn có chút đáng sợ.
“Công việc rất gấp sao?” Bầu không khí lúng túng có chút kỳ lạ, An Nhiên cố gắng tìm đề tài phá tan yên lặng.
Tô Dịch Thừa dường như không nghe thấy, ánh mắt nhìn thẳng chuyên chú lái xe.
“Dịch Thừa?” An Nhiên thử gọi.
Lúc này Tô Dịch Thừa mới bừng tỉnh, sững sờ quay đầu, hỏi, “hả, em vừa nói gì?”
An Nhiên nhìn anh chằm chằm, cuối cùng lắc đầu, nói: “không thì đổi lại, để em lái xe, nhìn anh không tập trung lắm.”
Tô Dịch Thừa lắc đầu, cười cười với cô: “không sao, vừa rồi đang suy nghĩ chút chuyện, nên không chú ý nghe.”
An Nhiên khẽ thở dài, nói: “Anh và người đàn ông vừa rồi quen biết phải không.”
Tô Dịch Thừa nhìn cô, gật đầu, cũng không phủ nhận, “cậu ta ở đại viện cơ quan, cách không xa, gặp vài lần.”
“Ừ.” An Nhiên gật đầu, không hỏi nữa, cô vẫn cảm thấy, nếu anh sẵn lòng nói với cô thì sẽ nói với cô, nếu không thì tự hỏi, tự thảo luận cũng rất mất mặt. Cô liền thay đổi đề tài, hỏi: “buổi chiều có họp gấp sao?”
“Hai giờ, nhưng mà trước khi đến phải chuẩn bị một chút.” Tô Dịch Thừa thành thật nói.
“Như thế thì đi ăn cơm đi, bác sĩ nói anh phải ăn cơm ba bữa đều đặn.” Hai ngày này phải ăn uống đúng giờ một chút, nếu đói mà xảy ra vấn đề gì, thì cái được không bù lại nổi cái mất.
Tô Dịch Thừa nhìn cô, rồi gật đầu, khóe miệng cong lên thành nụ cười nhàn nhạt.
Từ đại viện trở về căn nhà trong thành phố đã gần mười một giờ, vì biết anh gấp gáp, nên nhân dịp anh đi thay quần áo, An Nhiên vội vàng tranh thủ cho mì vào bát, đun nước sôi, đập quả trứng vào.
Tô Dịch Thừa rửa mặt thay quần áo xong xuôi đi ra, An Nhiên đang đập trứng, khuấy đều ra rồi đổ lên trên mì, thấy anh đi ra ngoài, vội nói: “Đến ăn mì đi.” Nói xong, bưng bát mì để lên trên bàn ăn.
Tô Dịch Thừa gật đầu, đi đến ngồi xuống chiếc ghế nhỏ. Uống một hớp, thật ra thì mùi vị chỉ có thể xem là bình thường, nhưng mà tràn đầy tấm lòng, khiến anh thấy bát mì này đặc biệt ngon miệng. Gật đầu khen ngợi: “Mùi vị rất ngon.”
An Nhiên cười yếu ớt, ngồi xuống đối diện anh, tay nâng má, nhìn anh ăn, cái gì cũng không làm.
Tô Dịch Thừa ăn rất nhanh, nhưng là dáng ăn rất tao nhã, không hề văng chút nước canh nào ra ngoài, một giọt cũng không.
Đang ăn, đột nhiên gắp một miếng trứng đưa tới cho An Nhiên, ý bảo cô há mồm.
An Nhiên lắc đầu, “Anh ăn đi.” Động tác thân mật như thế khiến cô không được tự nhiên, khuôn mặt ửng đỏ.
Tô Dịch Thừa cũng không thu hồi chiếc đũa, đang kẹp miếng trứng khăng khăng muốn cô ăn.
Thật là có chút thất bại, không lay chuyển được anh, An Nhiên đành phải há mồm ăn miếng trứng kia, da mặt mỏng đỏ bừng lên.
Tô Dịch Thừa hài lòng cười cười, sau đó lại gắp một miếng như thế đưa tới cho cô.
An Nhiên nhíu mày, nhưng vẫn bất đắc dĩ há mồm ăn, đến khi Tô Dịch Thừa gắp miếng thứ ba thì An Nhiên giả vờ tức giận, nghiêm túc nói: “Tô Dịch Thừa, đây là anh ghét bỏ đồ ăn em làm quá khó ăn, cho nên không ăn sao?”
Tô Dịch Thừa ngẩn người, dường như là không ngờ cô lại nói như thế, nên lắc đầu, cúi đầu ăn một miếng mì trứng lớn còn lại, thậm chí cả nước mì nóng cũng ăn hết vào bụng, sau đó để bát đũa xuống, chăm chú nhìn An Nhiên nói: “Mì vợ anh làm là ngon nhất, sau này có bao nhiêu anh ăn bấy nhiêu.”
An Nhiên bị vẻ mặt nghiêm túc của anh chọc cười, không để ý đến anh, thu dọn bát đũa cho vào bồn rửa bát.
Nhìn lại đồng hồ trên tay, đúng là không còn dư nhiều thời gian nữa, Tô Dịch Thừa cầm cặp công văn, nói một tiếng với An Nhiên, rồi liền đi ra cửa.
Dự án ‘Bích Hồ Viên’ đang thi công xây dựng, nếu suôn sẻ thì tháng sau sẽ bước vào giai đoạn hai, mà dự án tòa thị chính cô đã rút lui, lúc này cô coi như là thảnh thơi, nên có chút buồn chán.
Trở lại thư phòng một lần nữa lấy ra bản thảo thiết kế đã hoàn thành được một phần tư ra, cô thích mỗi khi mở ra thì ý tưởng thiết kế sẽ xông lên đầu, cho dù dự án này thì thất bại ít nhất cô cũng có thể tự ăn nói với chính mình.
Linh cảm thật ra cực kỳ khó đoán, có thể gặp mà không thể cầu, hồi đó suy nghĩ rất lâu, phác họa ra nhiều lắm, tham khảo nhiều lắm, mất gần nửa tháng thời gian cũng ra được sơ sơ, bây giờ có lẽ là trong lòng không có gánh nặng nên chiều nay, An Nhiên vẽ ra vô cùng thuận lợi, hầu như không hề đứt đoạn, một buổi chiều mà bản thảo đã xong hơn nửa, thậm chí còn đẹp hơn, hài lòng hơn bản thiết kế trước đây.
Đột nhiên chuông cửa vang lên, ting tong ting tong, An Nhiên để bút vẽ xuống, hơi nghi hoặc đi về phía cửa.
Cô không biết là ai tìm đến, nhưng mà hẳn là tìm Tô Dịch Thừa, vì đây là nhà Tô Dịch Thừa, mà gần đây cô mới chuyển vào, thậm chí chưa hề nói với người khác là mình ở đây.
Từ lỗ chống trộm nhìn ra, thấy Lăng Nhiễm đứng bên ngoài, thân thể xiêu vẹo, cả người không đứng vững. An Nhiên đưa tay chuẩn bị mở cửa ra, cũng tại thời điểm tay cầm vào chốt cửa cô thoáng chốc do dự, trực giác mách bảo cô nên tránh xa Lăng Nhiễm một chút, thật ra thì cô ta đối xử với người khác không hề đơn thuần, cô ta chưa lần nào thẳng thắn nói chuyện với cô về mọi chuyện giữa cô ta và Tô Dịch Thừa.
Chuông cửa vẫn kêu ting tong ting tong không ngừng như quyết tâm anh không mở thì không ngừng lại. An Nhiên do dự, cuối cùng vẫn đưa tay ra mở cửa.
Vừa mở cửa, An Nhiên ngửi được mùi rượu nồng nặc hun người, khiến người ta cảm thấy khó chịu.
Dường như Lăng Nhiễm có phần say, cả người mắt lờ đờ.
“Cô Lăng?” An Nhiên khẽ gọi cô ta.
Lăng Nhiễm đứng xiêu vẹo, nhìn cô, mí mắt dường như nặng trĩu, trong nháy mắt cả người lảo đảo, lắc lư, như là bất cứ lúc nào cũng có thể ngã nhào xuống.
Thật sự chính là cô ta bất cẩn ngã nhào rồi, An Nhiên không thể làm gì khác hơn là đưa tay dìu cô ta: “Vào trong trước đi.”
Lăng Nhiễm dựa cả vào người An Nhiên, vừa khóc vừa cười ôm An Nhiên nói: “An Nhiên, tôi thật khó chịu, thật sự khó chịu.”
Mặc dù cô ta không nặng, thoạt nhìn cũng rất gầy, nhưng cả một người trưởng thành đổ lên người An Nhiên, thật sự An Nhiên có phần không chịu nổi, huống chi, cô ta còn không yên tĩnh, say đến độ lung la lung lay.
“Hô ——” thật vất vả đỡ cô ta ngồi xuống ghế sô pha trong phòng khách, An Nhiên thở dài, xoay người chuẩn bị rót cho cô ta cốc nước, không ngờ, vừa mới xoay người muốn đi, thì tay lại bị cô ta kéo chặt lại.
“Cô buông tay ra, tôi đi rót nước cho cô, cô bây giờ thế này, uống nước sẽ thoải mái một chút.” An Nhiên nói.
Lăng Nhiễm lắc đầu, nắm chặt tay An Nhiên không thả ra, vẻ mặt uất ức nhìn cô, nói: “An Nhiên, tôi khó chịu, thật khó chịu.”
“Cô khó chịu là vì cô uống rượu say, cô buông ra, tôi đi làm cho cô chút trà giải rượu, uống cho dễ chịu.” An Nhiên thật có cảm giác thất bại, theo lý thuyết, cô và cô ta mới gặp mặt hai lần, căn bản không tính là bạn bè, nhưng bây giờ cô ta uống rượu say lại chạy đến đây tìm cô, đây là có chuyện gì! An Nhiên trong lòng cân nhắc, có lẽ, cô nên gọi cho Lăng Lâm, để cô ta đến đón người.
Lăng Nhiễm lắc đầu, dùng ngón tay chỉ vào ngực mình, nói, “tôi không say, là ở đây khó chịu, rất khó chịu!”