Trần Thiên Ngữ cầm điện thoại của Trương Tĩnh Hân, Trương Tĩnh Hân trái lại một chút cũng không ngại, còn đang cùng chủ thuyền nói chuyện phiếm.
Dáng vẻ thản nhiên của Trương Tĩnh Hân khiến Trần Thiên Ngữ càng thêm không cách nào hạ thủ, tuy rằng rất muốn biết Trương Tĩnh Hân có phải Dùng Bồn Ăn Cơm hay không, nhưng một mình xem điện thoại của người khác là không tốt… Nếu là đối phương sốt ruột muốn muốn đoạt lại nàng còn có thể mượn đó làm càn, như bây giờ làm sao có thể không biết xấu hổ?
Trần Thiên Ngữ hung hăng liếc mắt nhìn Trương Tĩnh Hân — tuyệt đối là cố ý!
Ngay cả ảnh chụp cũng không xem, Trần Thiên Ngữ trả điện thoại về tay chủ nhân của nó.
“Thế nào không thấy ngươi xem mặt ngươi là như thế nào ngăn cản hai phần ba ống kính của ta?” Trương Tĩnh Hân cười nói.
“Mặt ngươi mới lớn!”
“Không xem ta cất đi a!”
“Cất đi cất đi.”
Chèo thuyền trên kênh đào cũng không phải là có thể đi một vòng hoàn chỉnh, đến dưới vòm cầu thì không đi nữa, chủ thuyền quay thuyền chèo ngược trở lại.
Chủ thuyền xung phong muốn hát một khúc ngữ ca, nói hắn hát chỉ ở mức độ chấp nhận được các ngươi cũng chấp nhận nghe một chút đi, hy vọng sau khi hát xong có thể cho chút ít phí khích lệ.
Trần Thiên Ngữ cùng Trương Tĩnh Hân còn đang vui đùa ầm ĩ, vừa nghe chủ thuyền nói vậy bận rộn muốn ngăn cản, không ngờ chủ thuyền nói gió chính là mưa, cơ hồ là ngay sau hai chữ khích lệ thì đã lập tức chuyển âm bắt đầu hát vang, chấn động đến hai người trợn mắt há miệng.
Trần Thiên Ngữ bất đắc dĩ nói: “Quả nhiên là chỉ được một chút.”
Trương Tĩnh Hân cười nói: “Chủ thuyền thật đúng là một người thành thật, một chút cũng không khiêm tốn.”
Chủ thuyền hát đến hăng hái bừng bừng, Trần Thiên Ngữ cùng Trương Tĩnh Hân càng nghe càng lạnh. Mặt nước bị gió thổi đến gợn sóng lăn tăng, mái tóc của Trần Thiên Ngữ bị thổi tung, quả thực có chút lạnh rồi, không hoàn toàn là lỗi của chủ thuyền.
Tuy là phía nam nhưng là vùng sông nước Giang Nam tháng 11, ngồi ở trên mặt nước bị gió lạnh thổi đến cả người cũng bắt đầu run.
So với cái lạnh khô của phương bắc thì cách lạnh của phía nam chính là lạnh ẩm chui vào tận xương tủy, lạnh từ trong lòng lạnh ra. Chỉ là lạnh ẩm cũng đã đủ lạnh, cộng thêm gió mang hơi nước, Trần Thiên Ngữ cảm giác được Trương Tĩnh Hân đang lặng lẽ phát run.
Trần Thiên Ngữ đem chiếc mũ hình thỏ đội lên đầu Trương Tĩnh Hân.
Trương Tĩnh Hân kinh ngạc: “Trần lão sư ngươi làm gì vậy.”
Trương Tĩnh Hân muốn tháo xuống, Trần Thiên Ngữ không cho: “Chớ lộn xộn, nếu như bị gió thổi lại phát sốt thì phải làm sao?”
“Thế nhưng….” Trương Tĩnh Hân khiều lỗ tai thỏ một cái: “Chiếc mũ đáng yêu thế này chỉ thích hợp với Trần lão sư, với ta mà nói là quá tinh nghịch rồi. Hơn nữa ngươi chưa nghe nói qua sao? Người mới vừa sinh bệnh xong sức đề kháng rất mạnh, rất khó sinh bệnh tiếp. Ta tốt lắm, hiện tại ngươi mới là đối tượng trọng điểm bảo hộ. Đến đây, con thỏ nhỏ trả lại cho ngươi, hảo hảo giữ ấm.”
Mí mắt rũ xuống của Trần Thiên Ngữ biến thành ánh mắt bén nhọn, phun ra từng chữ: “Ngươi, đội, lên.”
Trương Tĩnh Hân: “….”
Tường trắng mặt trời chiều, thúy liễu bên bờ, gió mát trên cầu nhỏ.
Chủ thuyền hát đến khàn giọng, ho khan hai tiếng. Một trong hai cô gái trẻ tuổi ngồi đối diện hắn mặt không biểu tình một thân chính trang đỉnh đầu đội nón thỏ, một vị khác cực độ muốn cười nhưng nhịn đến đỏ mặt.
“Xấu hổ hát hỏng rồi.” Chủ thuyền xin lỗi mỉm cười.
Trần Thiên Ngữ “phốc” một tiếng bật cười, thực sự nhịn không được. Từ trên mặt nước nhìn thấy Trương Tĩnh Hân tìm không được cách phản kích, vẻ mặt khó chịu thực sự buồn cười quá.
“Không có chuyện gì đâu, ngài hát tiếp đi, hát rất hay.” Trần Thiên Ngữ sung sướng vỗ tay.
Trương Tĩnh Hân chậm rãi quay đầu, phóng một ánh mắt sắc như dao về phía Trần Thiên Ngữ.
Chủ thuyền được Trần Thiên Ngữ cổ vũ thật sự uống một hớp nước tiếp tục to rõ cất cao giọng hát, càng hát càng hăng hái, hát đến cuối cùng hát đến phá âm cũng không ngừng… Trần Thiên Ngữ có chút hối hận lúc trước đã cổ vũ hắn.
Cuối cùng đã đến bờ, Trần Thiên Ngữ muốn trả tiền, mới vừa móc ví ra thì liền phát hiện trong tay chủ thuyền đã cầm tiền mặt cười với nàng.
“Ngươi làm gì vậy nha.” Nàng hỏi Trương Tĩnh Hân: “Đã nói là ta trả tiền.”
“Ai đồng ý với ngươi?” Trương Tĩnh Hân đem mũ lấy xuống đắp lên đầu Trần Thiên Ngữ, tả hữu quan sát một phen, vỗ vỗ giữa hai lỗ tai thỏ: “Ân, mũ này vẫn tương đối thích hợp chủ nhân của nó, đội vào trẻ ra mấy tuổi.”
“… Ngươi là lại muốn nói nhìn qua bất quá mới hơn ba mươi sao hỗn đản?”
“Trần lão sư năng lực học tập thật mạnh mẽ.”
“Cút đi!”
Nàng kéo mũ xuống cất vào túi xách, Trương Tĩnh Hân nhanh nhẹn ngăn cản: “Nghìn vạn lần đừng tháo xuống.”
“Để làm gì? Muốn trả đũa sao?”
“Không phải.” Trương Tĩnh Hân đem mũ một lần nữa đội lên đầu Trần Thiên Ngữ, nghiêm túc nói: “Không phải nói đùa, cái mũ này thật sự thích hợp với ngươi.” Bàn tay dán trên mao nhung vuốt một cái: “Khả ái.”
“…..”
Nhất định, nhất định lại là cố ý!
Trong lòng Trần Thiên Ngữ bị câu khích lệ của Trương Tĩnh Hân bóp thành mềm mại, nhìn bóng lưng của người vừa khen nàng đều có vẻ thanh mãnh mỹ lệ không gì sánh được, quả thực chính là dáng chuẩn!
Người như Trương Tĩnh Hân, trong mười câu thì có chín câu là mỉa mai tổn hại người, nhưng hết lần này tới lần khác lại có một câu khích lệ sẽ làm cho lòng người nở hoa.
“Làm sao vậy Trần lão sư?” Trương Tĩnh Hân nói: “Đừng sững sờ ở đó, tiếp tục tìm một quán trà nghỉ một lát đi? Uống chút trà nóng ấm người.”
Mái tóc của Trương Tĩnh Hân bị gió thổi tung vài sợi, phấn lót thiên màu trắng rất thích hợp màu da của nàng. Khuôn mặt chữ V tiêu chuẩn một khi cười chiếc cằm phá lệ xinh đẹp, mi dày môi mỏng, mắt sáng mũi cao, còn có lông mi cong dày mà nàng đã sớm phát hiện, cấu thành dáng vẻ nếu nói xinh đẹp không bằng nên nói là anh tuấn. Ngũ quan của Trương Tĩnh Hân đoan chính, kỹ thật trang điểm cũng rất tốt, nếu không chú ý nhìn sơ qua sẽ nhìn không ra nàng có trang điểm.
“Đội mũ thỏ nên ngay cả não bộ cũng không thu được tín hiệu sao?” Trương Tĩnh Hân hướng Trần Thiên Ngữ đi ngược lại mấy bước: “Phát ngốc cái gì?”
Trần Thiên Ngữ mím môi, nụ cười bắt đầu nở rộ, tương đối không có hảo ý.
“Chỉ là hồi tưởng lại dáng vẻ Trương lão bản vừa rồi xoa đầu ta, rất tuấn tú.”
Trương Tĩnh Hân: “…..”
Trên đường ra quán trà hai người đều không nói, Trần Thiên Ngữ nhìn lén Trương Tĩnh Hân nhiều lần phát hiện nàng đang nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ.
Cho nên thực tiễn chứng minh, Trương lão bản luôn luôn bình tĩnh cũng không phải đao thương bất nhập, được thật lòng ca ngợi nàng cũng sẽ xấu hổ.
Lỗ tai Trương lão bản lặng lẽ đỏ ửng…. Thật đúng là có chút động tâm.
Uống xong trà thì trời đã tối rồi, đi một ngày đêm rất mệt nhọc, buổi tối nhiệt độ thấp hơn, các nàng mua thức ăn khuya quay về khách sạn, vừa xem ti vi vừa ăn, ăn xong Trương Tĩnh Hân để Trần Thiên Ngữ đi tắm trước, đợi Trần Thiên Ngữ đi ra phát hiện Trương Tĩnh Hân cầm điều khiển từ xa ngồi trên sô pha không có việc gì mà tùy ý chuyển kênh, thức ăn tàn dư trên bàn trà đã được nàng thu dọn sạch sẽ.
“Này? Ngươi thế nào không đợi ta tắm rửa xong đến thu dọn?”
Trương Tĩnh Hân buông điều khiển từ xa nói: “Ngươi đã tắm rửa rồi cũng đừng động vào nữa, chuyện này chỉ mất vài phút nên ta thuận tiện thu dọn hết. Ngươi đến xem muốn xem tiết mục gì, ta đi tắm.”
Trần Thiên Ngữ có chút hoảng thần, sau khi đến thành phố B nàng đều ở một mình, thỉnh thoảng để nhân viên vệ sinh theo giờ đến quét dọn một chút, đại đa số thời gian gia vụ cũng đều là tự nàng làm, trong lòng đương nhiên cảm thấy rác mình tạo ra thì phải tự mình vứt. Ngoại trừ mẹ nàng, không ai chủ động giúp nàng thu dọn những thứ này một cách đương nhiên như vậy.
Trương Tĩnh Hân tắm rửa xong bước ra lau tóc, phát hiện áo khoác và quần nàng cởi ra đã không thấy.
“Quần áo của ta đâu?”
Trần Thiên Ngữ còn đang ăn cao hoàng kim đã mua về: “Ta mang giặt rồi, hẹn xong sáng mai đưa đến, không làm lỡ thời gian chúng ta đi thành phố Y. Cao hoàng kim này còn nóng ăn mới ngon, lạnh rồi thiếu cảm giác mềm mại, còn dính răng…”
“Hành trình gắt gao như vậy? Ngày mai sẽ đến thành phố Y?”
“Tuy rằng lão bản giúp ta chi trả tất cả phí dụng nhưng lão bản đối với ta có lương tâm ta cũng phải lương tâm với hắn, lịch trình chặt một chút thì có thể hoàn thành công việc sớm một chút.”
Trương Tĩnh Hân gật đầu tán thành: “Cũng tốt. Trần lão sư vô luận trải qua phong sương thế nào thì vẫn là người tốt. Nếu đã quyết định ngày mai đi vậy ta sẽ trực tiếp dùng điện thoại đặt vé xe, để tránh ngày mai đi trễ lại giống như hôm nay thiếu chút nữa không có vé.”
“Ta cũng chưa mua vé, ta mua một lượt. Mua vé tối nay. Cũng có thể ngủ trễ một chút.”
Thành phố Y cũng là thành phố ẩm thực nổi tiếng, Trần Thiên Ngữ đề nghị chỉ ăn ở một nhà hàng là được rồi, những thứ khác đều đến đầu đường cuối ngõ mà tìm.
Hai người đến Sư Tử Lâu nổi danh, gọi ba món, mang về một phần cơm chiên, ăn đến bụng no căn.
Ăn cơm xong đến thành Tây Hồ, ngồi trên tàu nhìn nhị thập tứ kiều, du hồ. (24 cây cầu nổi tiếng ở Tây Hồ.)
Trần Thiên Ngữ nói ở thành phố SZ đều là ngồi thuyền, ngồi nữa không có ý nghĩa, ăn no như vậy nên đi bộ một chút cho tiêu cơm.
Hình như Trần Thiên Ngữ nói cái gì Trương Tĩnh Hân cũng sẽ đồng ý, nói chuyện với nhân viên lái tàu, nhân viên đồng ý ở bên sau sẽ cho các nàng lên bờ.
Tựa hồ càng gần lúc các nàng lên xe lửa rời khỏi thành phố Y thì trời càng muốn mưa, khiến thành Tây Hồ ở trong mưa bụi có vẻ nhu nhược, tinh tế
Trần Thiên Ngữ cùng Trương Tĩnh Hân đi dọc theo bờ hồ, vừa đi vừa nói những chuyện lý thí lúc nhỏ.
Nếu không phải trong lời nói của Trương Tĩnh Hân để lộ ra kiến thức uyên bác của nàng thì Trần Thiên Ngữ thực sự có chút không dám tin tưởng cuộc đời của nàng lại đi qua nhiều nơi xa xôi sơn sơn thủy thủy như vậy, sinh sống ở nhiều thành thị như vậy.
“Đừng dùng loại ánh mắt đồng tình này nhìn ta.” Trương Tĩnh Hân điểm nhẹ lên mi tâm của Trần Thiên Ngữ: “Ta ngược lại là phi thường quý trọng đoạn thời gian đã trải qua, nếu như không phải ở qua nhiều thành thị như vậy thì thật sự không có cách nào để ta tiếp xúc nhiều món ăn khác nhau, quen biết các đầu bếp lớn, ta hiện tại cũng có thể sẽ không cách nào mở được một quán ăn mình yêu thích.”
“Ta không đồng tình ngươi a, ngươi bây giờ lợi hại như vậy đâu cần ta đồng tình. Chẳng qua là cảm thấy….” Trần Thiên Ngữ suy nghĩ một chút lời này nên nói như thế nào: “Nhân sinh có mất mới có được. Rất công bằng.”
“Lúc này đến phiên Trần lão sư hầm canh gà tâm linh sao?”
“Uống ngon không?”
“Ân, mỹ vị.”
Vốn định tùy ý đi một chút tiêu hóa thức ăn trong dạ dày chuẩn bị màn ăn kế tiếp, nhưng đi đến chân đều mỏi vẫn không phát hiện cửa ra ở đâu.
Cách bờ hồ khá xa, khắp nơi trên đất tìm không được một chiếc xe tham quan, hai người trận này tiêu thực có hơi quá độ rồi, sau khi tìm được cửa bắc cuối cùng là gặp may tìm được chỗ nghỉ ngơi, ngồi ở trên ghế nửa ngày không nhúc nhích được.
Trần Thiên Ngữ vẻ mặt mờ mịt: “Lần trước ở Tây Hồ đi từng đi đến gãy chân một lần, lúc này là ở thành Tây Hồ. Xem ra ta và “Tây Hồ” bát tự không hợp, đời này không thể gần nhau.”
“Nga? Một mình du lịch Tây Hồ? Thật là có hăng hái.”
“Dĩ nhiên không phải một….” Trần Thiên Ngữ lập tức sẽ thốt ra, bỗng nhiên ngậm miệng.
Trương Tĩnh Hân muốn nàng nói ra nửa câu còn lại, nói một đống nói mát đến khích nàng phản bác.
Nàng mới không bị mắc lừa.
“Nữ thanh niên văn nhã giống như ta luôn luôn thích một thân một mình đi du lịch, tìm một nơi yên tĩnh gãy một chân, tuổi già rồi chính là như vậy.”
Trương Tĩnh Hân ha ha cười, Trần Thiên Ngữ gõ vào ót nàng một cái: “Đáng ghét!”
Nghỉ ngơi thật lâu hai chân vẫn còn mỏi, bất quá ngăn cản không được nhiệt tình ăn khuya của hai người.
Trần Thiên Ngữ nghĩ đến cuối mùa thu chính là mùa ngỗng muối (lẽ nào là khô ngỗng -_-) ở thành phố Y. Vừa nghĩ tới ngỗng muối tươi rói không nát không ngán liền không nhịn được liên tục nuốt nước miếng.
“Muốn ăn ngỗng muối sao không nói sớm, ta dẫn ngươi đi ăn. Thành phố Y ta có một một người bạn cũ, tổ tiên là đầu bếp chính trong Thương Gia Yến, bí phương của Gia Yến vẫn lưu truyền tới nay. Cũng là tổ sư gia truyền lại, tay nghề cũng không tệ lắm, mình mở quán ăn đặc biệt. Quán ăn này thế nhưng rất có cá tính, có tiền cũng không nhất định ăn được, mỗi ngày chỉ bán mười bàn, không có thực đơn, có định ra vài mức giá, mùa nào thì cho ngươi món ăn của mùa đó. Đương nhiên, nếu như chúng ta đến có thể mở cửa sau ăn ngỗng muối chính tông.”
Nghe xong lời nói của Trương Tĩnh Hân Trần Thiên Ngữ vô cùng hưng phấn, hô to muôn năm muốn lập tức đi bái phỏng. Trương Tĩnh Hân gọi điện thoại xác định đối phương có thời gian, gọi xe xuất phát.
Đến Nghiễm Lăng Thực Quán, vị “bạn cũ” kia của Trương Tĩnh Hân ra ngoài nghênh tiếp,, Trần Thiên Ngữ mới hiểu mình là đơn thuần cỡ nào.
“Tĩnh Tĩnh, đã lâu không gặp, ngươi có thể nhớ đến gặp ta thật là tốt.” Mảnh mai xinh đẹp có khí chất văn sĩ hơn Trần Thiên Ngữ rất nhiều, lão hữu Giang Nam khoác áo choàng lam sắc ra chào đón, cho Trương Tĩnh Hân một cái ôm nồng nhiệt.
“Đúng vậy đã lâu không gặp, sau khi về nước ta vẫn luôn bận rộn chuyện trong quán không thể đến thăm ngươi, hiện tại quán ăn cuối cùng cũng ổn định, vừa lúc đi ngang qua thành phố Y nhất định là phải đến tìm ngươi ôn chuyện cũ một chút.”
Người bạn cũ này rất nhiệt tình, Trương Tĩnh Hân cũng không khách khí, tay vẫn khoát lên trên lưng đối phương, dáng vẻ rất thân quen.
Quả nhiên là “bạn cũ” a.
Hai người lại nói vài câu, Trương Tĩnh Hân kéo Trần Thiên Ngữ đến giới thiệu: “Vị này chính là Trần Thiên Ngữ, ẩm thực gia trứ danh. Lúc ta ra ngoài tìm linh cảm cho món ăn mới vô tình gặp Trần lão sư liền đồng hành.”
Lúc giới thiệu cùng bạn bè cũng có thể đem lý do “trùng hợp” nói ra, Trần Thiên Ngữ lại có chút không phân rõ Trương Tĩnh Hân rốt cuộc là thật sự cố ý đến tìm nàng hay là trên đời này thật có chuyện trùng hợp đến hai lần như vậy, Trần Thiên Ngữ len lén liếc mắt nhìn người bạn cũ này, thấp hơn Trương Tĩnh Hân một chút, nhưng lại cao hơn Trần Thiên Ngữ gần nửa cái đầu, tóc dài đến thắt lưng trên mặt mang theo nụ cười ung dung, hai tay chấp trước người nhất phó đại gia khuê tú, cùng Trương Tĩnh Hân đứng chung một chỗ quả thực hình ảnh rất đẹp có chút không dám nhìn… Kỳ thực Trương Tĩnh Hân là muốn cùng Trần Thiên Ngữ vứt sạch quan hệ để không khiến bạn tốt hiểu lầm?
“Trần lão sư.” Trương Tĩnh Hân giới thiệu: “Đây là bạn cũ của ta Đường Ninh. Ta ở thành phố S học một năm, học tỷ năm đó, hơn ta hai lớp.”
Thật sao, thì ra nàng còn từng sống ở thành phố S. Còn tưởng rằng là ngồi cùng bàn và vân vân, cảm tình tốt như vậy không ngờ lại là học tỷ lớn hơn hai lớp. Trương Tĩnh Hân lúc nhỏ vòng giao tế bạn học cũng rất lớn đi.
“Xin chào, ta biết ngươi, nhà phê bình ẩm thực trứ danh.” Đường Ninh rất khách khí vươn tay, Trần Thiên Ngữ cũng mỉm cười bắt tay nàng.
“Ta có theo dõi Weibo của ngươi.” Nụ cười của Đường Ninh như trước thong dong, nhưng lực đạo trên tay bất giác gia tăng: “Ta là fan hâm mộ của ngươi.”
Trần Thiên Ngữ hơi biến sắc mặt, lập tức đổi thành trấn định, không rút tay nhưng cũng không dùng lực như đối phương. Nếu đối phương đã dẫn đầu đem chuyện khó xử như vậy nói ra, vậy Trần Thiên Ngữ cũng không có gì phải lảng tránh: “Sau sự kiện sao chép kia ta thật sự cũng đã lâu không lên Weibo nữa, xem nhiều phiền lòng. Bất quá ta thật không nghĩ đến Đường tiểu thư có theo dõi ta, cho ta biết tài khoản trở về ta nhất đinh theo dõi lại.” .
||||| Truyện đề cử: Thần Y Ở Rể |||||
Đường Ninh buông lỏng tay ra: “Chuyện sao chép ta có nghe nói, bất quá trái lại cho tới bây giờ cũng không tin.” Đầu ngón tay lúc rời đi nhìn như vô ý mà xẹt qua lòng bàn tay Trần Thiên Ngữ, kích thích Trần Thiên Ngữ nổi da gà.
Làm cái gì vậy…. Chẳng lẽ không phải là muốn thị uy với ta sao, thế nào cuối cùng còn ra một chiêu như vậy?
Tựa như tướng lĩnh địch quân thình lình thả tên bắn lén, Trần Thiên Ngữ trước mặt nâng trường mâu đối đầu ngươi chết ta sống, kết quả địch nhân đột nhiên nằm vật xuống cắn ngón tay lộ bắp đùi: “Muốn không?”
Bạn cũ của ngươi là thần thánh phương nào?
Đường Ninh dẫn hai người đi vào Nghiễm Lăng Thực Quán. Cả gian thực quán mang phong cách Gia Khánh đời Thanh về sau tu kiến lại mang hơi hướng nhà cũ Hoài Dương, đây là Bạch thị đại viện nổi tiếng năm đó ở thành phố Y. Bạch thị kinh thương giàu có, đáng tiếc trời sinh bạc mệnh, tất cả thê thiếp cưới về đều chết sớm không có hậu nhân. Về sau Bạch lão gia lâm trọng bệnh, trước khi chết đem cả đại viện giao phó cho đầu bếp chính có giao tình tốt nhất, cũng chính là tổ tiên của Đường Ninh, đầu bếp Hoài Dương nổi danh cuối đời nhà Thanh, Đường Họa Niên.
Đường Họa Niên tiếp nhận Bạch phủ đại viện một lần nữa sửa chữa, tạo dựng Nghiễm Lăng Thực Quán, chủ đạo đương nhiên là món ăn Hoài Dương. Có người nói hoàng đế năm đó tuần hành Giang Nam cũng cố ý đến Nghiễm Lăng Thực Quán thưởng thức mỹ vị.
Trải qua Đường gia đời đời khổ tâm kinh doanh, Cho đến ngày nay vẫn lưu giữ được tinh túy món ăn Hoài Dương chính tông, vô luận là món ăn hay là phương thức nấu nướng đều bảo lưu được phong thái của hàng trăm năm trước, trở thành một chi đặc biệt trân quý của món ăn Hoài Dương. Vịt Hồ Lô Bát Bảo, thịt cua đầu sư tử, ngỗng muối, Mì Dương Xuân, canh nhung kim kê, tửu túy hồ hà, ngũ đinh bao… Đều là món ăn chiêu bài của nơi này.
Người yêu thích mỹ thực toàn quốc thậm chí là các nơi trên thế giới đến thành phố Y đều mộ danh mà đến đây, đáng tiếc chủ nhân hiện tại của thực quán nào có nhiệt tính hiếu khách như vậy, mỗi ngày chỉ bán mười bạn, sau mười bàn mặc cho là ai đến cũng không tiếp. Tuy rằng tác phong kiêu ngạo bực mày khiến rất nhiều thực khách ăn canh bế môn mất hứng mà về nhưng Nghiễm Lăng Thực Quán danh khí vẫn rất lớn, cũng duy trì tinh mỹ của món ăn.
Trần Thiên Ngữ đứng giữa cổ trạch lịch sử lâu đời, mặc dù cùng nữ chủ nhân của cổ trạch gặp mặt có một tia đối chọi gay gắt không rõ từ đâu, nhưng nhìn điêu khắc tinh mỹ trên từng phiến cửa, tiền thính cực kỳ rỗng rãi, đình viện thâm u cũng có thể cảm nhận được hơi thở của lịch sử.
Hai bên sân viện là giả sơn, hoa viên, tuy là cuối mùa thu nhưng dưới bàn tay người làm vườn hoa vẫn nở rất tươi đẹp. Theo Đường Ninh vào trong, trên tường không ngừng treo đèn lồng đỏ, còn có tranh cẩm tú rất sâu sắc.
Trần Thiên Ngữ nhìn những tranh chữ này có chút không nói nên lời, hướng bức tranh thể chữ Nhan nhìn thật lâu. (thể chữ của Nhan Châu Khanh thời Đường)
“Trần lão sư còn hiểu thư pháp?” Trương Tĩnh Hân dán đến hỏi.
“Ta không hiểu nhiều, nhưng thể chữ Nhan cũng có nghe ba ta nói qua. Thể chữ Nhan thoạt nhìn giản đơn, nhưng muốn viết được cũng rất khó. Ở quê hương ta có một vị hàng xóm là nhà thư pháp, thường xuyên đến nhà ta cùng ba ta trò chuyện thư pháp, ta liền ở một bên nghe. Hoành âm dựng thẳng, tả âm phải thẳng, muốn luyện được thể chữ Nhan cần rất nhiều công phu, mà bức chữ này rất đẹp.”
Trương Tĩnh Hân cười nói với Đường Ninh: “Có người khen chữ viết của ngươi đẹp kìa học tỷ.”
Trong lòng Trần Thiên Ngữ thất kinh: Đây là nàng viết?!
Đường Ninh cười nói: “Tĩnh Tĩnh đừng nghịch ngợm, mau dẫn Trần lão sư vào trong, ta giúp các ngươi chuẩn bị xong phòng rồi. Trần lão sư không phải muốn ăn ngỗng muối sao?”
Trần Thiên Ngữ cười khan nói cảm ơn, quay đầu trừng Trương Tĩnh Hân: “Ngươi thế nào cái gì đều nói a, thật xấu hổ!”
Trương Tĩnh Hân không cho là đúng: “Cùng học tỷ không cần thiết khách khí, rất thân thuộc.”
“…..” Trần Thiên Ngữ không nghĩ Trương Tĩnh Hân là một người não thẳng, nhưng lời nói này cũng quá không khách khí rồi.
Ngươi và học tỷ ngươi rất thân, nhưng ta và các ngươi cũng không quá thân quen a…
Trần Thiên Ngữ không thể làm gì khác hơn là khen ngợi Đường Ninh đa tài đa nghệ, nghĩ thầm bức tranh này cũng đều là xuất từ tay nàng, hậu nhân danh môn thế gia quả nhiên bất phàm. Bất quá thật đúng là ít có nữ nhân nào có thể viết ra thể chữ Nhan mãnh mẽ lại xinh đẹp như vậy, nhìn nàng bề ngoài thanh mãnh ôn hòa, nhưng lúc nãy bắt tay vừa ra lực đạo cùng tâm tư ngược lại cũng là thâm thúy. Trần Thiên Ngữ đi về phía trước, nhìn đình viện thật sâu, có chút cảm giác vào hang hổ.
Đường Ninh dẫn theo Trương Tĩnh Hân cùng Trần Thiên Ngữ đi qua hành lang, dọc đường đi cũng có người hướng nàng ân cần thăm hỏi: “Lão bản khỏe.” Đường Ninh chấp tay đáp lại.
Ba người ngồi vào trong phòng, món ăn từng đạo mang lên, rất nhanh đã lấp đầu bàn trong. Lần lượt có vài người vào phòng ăn, nhưng không phải ngồi mà chỉ đứng ở bên cạnh. Đường Ninh giới thiệu những người này đều là nhân viên của nơi này, có một số còn là nguyên lão.
Hầu như toàn bộ đều là món ăn kinh điển của Hoài Dương, Trần Thiên Ngữ chỉ liếc mắt là có thể nhìn ra tài nấu nướng của đầu bếp Nghiễm Lăng Thực Quán từng bước tăng dần.
“Học tỷ thực sự quá khách khí, ba người làm sao ăn hết một bàn? Hãy để cho các vị trưởng bối ngồi xuống đi.” Trương Tĩnh Hân nói.
“Không sao, từ từ ăn.” Đường Ninh cũng không để ý nửa câu sau của Trương Tĩnh Hân, mỉm cười hướng Trần Thiên Ngữ nói: “Vừa lúc đại ẩm thực gia ở nơi này, không biết có thể chỉ điểm cho chút ý kiến không, thuận tiện để ta cải tiến một chút.”
Trần Thiên Ngữ nói: “Nghiễm Lăng Thực Quán của Đường tiểu thư bán không chỉ là món ăn, còn là một loại nghệ thuật. Nhìn những món ăn này cắt điêu trang trí đẹp như bức tranh, ta cũng luyến tiếc ăn vào.”
Trương Tĩnh Hân nói: “Đây cũng không giống tác phong của Trần lão sư, uống rượu dùng thùng, một mạch ăn bốn phần món chiên.”
Căn bản giả không được nữ tử văn nhã gì! Trần Thiên Ngữ thật muốn hung hăng hướng bắp đùi của Trương Tĩnh Hân bấm một cái —có thể không cần có cơ hội liền mỉa mai hay không, có đôi khi căn bản là không có cơ hội còn cố ý tạo ra cơ hội!
Đường Ninh đem Mì Dương Xuân đặt ở trước mặt Trần Thiên Ngữ: “Tiễn khách bánh chẻo đón khách mì, là thực khách mời Trần lão sư nếm thử món Mì Dương Xuân của ta trước.”
Trần Thiên Ngữ nhìn thấy nước dùng màu sắc đậm đà liền biết trong này có huyền cơ khác, bỏ qua mì, thử nước dùng trước.
“Thế nào? Trần lão sư, thích không?” Đường Ninh hỏi.
Trần Thiên Ngữ tinh tế thưởng thức: “Nước dùng vào miệng rõ ràng nhất là hương thơm của gà, dư vị là vị hải sản nồng đậm, nhưng vị đạo của canh gà lại không bị hải sản hoàn toàn lấn át, nhất định hầm hơn năm mươi nước. Một chén Mì Dương Xuân nho nhỏ lại dùng rất nhiều hải sản, nước dùng phối hợp tôm tươi nghiền nhỏ, uống một hớp cả người thoải mái.”
“Thịt cua đầu sư tử, thịt heo và thịt cua đều là loại thượng đẳng, độ lửa vừa đúng, trước khi vào nước đã dùng dầu chiên sơ, màu sắc đẹp ngoài giòn trong mềm, béo mà không ngán….”
Đường Ninh không lên tiếng, chỉ nghe Trần Thiên Ngữ bình phẩm từng món ăn.
Sau khi Trần Thiên Ngữ mỗi một món ăn ăn một miếng liền nói vài ba câu, mỗi câu nói cũng làm cho Đường Ninh hoặc mỉm cười hoặc trầm tư.
Chờ nàng đem tất cả món ăn đều ăn xong, để đũa xuống: “Với kinh nghiệm của ta còn chưa đủ tư cách bình phẩm kỹ xảo nấu nướng của các vị sư phụ đây, chỉ là lấy tư cách một thực khách tùy ý nói một chút cảm tưởng mà thôi, Đường tiểu thư đừng chê cười mới đúng.”
Đường Ninh nói: “Không, Trần tiểu thư nói rất đúng.”
Trương Tĩnh Hân mặc kệ các nàng, chuyên tâm dùng bửa: “Nga —Vịt Hồ Lô Bát Bảo này vẫn ngon như vậy!”
Trần Thiên Ngữ lặng lẽ liếc mắt đâm Trương Tĩnh Hân, Trương Tĩnh Hân nhìn thấy, lại ném lại cho nàng một cái mị nhãn.
“…..”
Trương Tĩnh Hân ăn không được bao nhiêu cơm, Đường Ninh ăn còn ít hơn nàng, từ đầu đến cuối chỉ ăn một miếng thịt cua đầu sư tử.
Lúc sắp ăn xong, những người trước đó vẫn đứng trong phòng nhỏ giọng một phen liền đi, trong lúc Trần Thiên Ngữ đến toilet Trương Tĩnh Hân hỏi Đường Ninh: “Học tỷ, Nghiễm Lăng Thực Quán là gặp phải khó khăn gì sao?”
Đường Ninh hỏi lại: “Vì sao nói như vậy?”
“Không gặp phải trắc trở gì sao ngươi lại muốn mượn miệng Trần Thiên Ngữ đến tăng lòng tin cho bản thân? Ngươi con lão hồ ly này bàn tính chính là đánh người rất vang, những người vừa đứng ở đây đều là người ngươi muốn thuyết phục đi? Không chỉ mượn miệng Trần Thiên Ngữ thuyết phục các nguyên lão, còn thử xem Trần Thiên Ngữ có đúng là hàng thật giá thật hay không. Thế nào, lúc này ngươi đã tin chuyện sao chép là nàng bị oan uổng đi?”
Đường Ninh cảm thán: “Thật sự là chuyện gì cũng trốn không thoát ánh mắt của ngươi. Lần trước lúc gọi điện thoại ta cũng đã nói, ta không thích nàng, cá tính quá mềm yếu, quá thành thật.”
Trương Tĩnh Hân nghiêm túc nhìn nàng: “Cho nên Nghiễm Lăng Thực Quán rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.”
Nàng nói: “Ta muốn rời khỏi nơi này, đến Canada.”
Trương Tĩnh Hân nhíu mày: “Vậy Nghiễm Lăng Thực Quán làm sao bây giờ?”
Lúc Trần Thiên Ngữ từ phòng vệ sinh đi ra nhìn thấy có một cô gái mặc trang phục đầu bếp đứng khóc bên bồn rửa tay, lau mắt thì phát hiện trên tay dính ớt, cay đến không thấy đường tìm khăn giấy, Trần Thiên Ngữ lặng lẽ giúp nàng rút khăn giấy đưa đến trong tay nàng.
“Cảm ơn….”
“Không cần khách sáo.”
Sau khi Cô nương đầu bếp lau mắt xong có thể thấy mọi vật, thì người hảo tâm đưa khăn giấy giúp nàng đã đi mất.
“Như vậy a, vậy đúng thật là khó giải quyết.” Trương Tĩnh Hân nghe xong lời nói của Đường Ninh cũng rơi vào trầm tư.
Đường Ninh sau khi trầm mặc một hồi cười vỗ vỗ vai Trương Tĩnh Hân, chuyển đề tài: “Nhìn ngươi cùng Trần Thiên Ngữ hiện tại quan hệ không tệ, ngươi thật sự thích nàng?”
Trương Tĩnh Hân gật đầu: “Ân.”
Không ngoài Đường Ninh sở liệu: “Nàng vừa nhìn chính là loại hình ngươi sẽ thích.”
“Làm sao nhìn ra được.”
“Năm đó ngươi đã từng nói với ta, Đường Ninh chuyện gì ngươi cũng làm rất tốt, đâu cần người khác quan tâm, cho nên ngươi có ta hay không có ta đều giống nhau, chúng ta nói yêu đương hay không có bên nhau hay không cũng không khác biệt. Lời này có phải là ngươi đã nói hay không?”
Trương Tĩnh Hân không ngờ nàng cư nhiên đem chuyện cũ năm xưa lôi ra nói: “Đừng nói nữa, thật xấu hổ muốn chết.”
Đường Ninh: “Sau đó người rời khỏi thành phố S, ta cũng suy nghĩ rõ ràng, ngươi cùng ta rất giống nhau, đều xem như là người độc lập mạnh mẽ, chúng ta quen thuộc đây đó, cho nên khó có thể tạo ra hấp dẫn. Nhưng Trần Thiên Ngữ bất đồng, nhìn nàng có thể ở trên mạng bị người ta hãm hại thành như vậy thì biết, nàng có thể kích khởi dục vọng bảo vệ của ngươi, ngươi thích nàng.”
Trương Tĩnh Hân đã hiểu ra gì đó: “Ngươi nói cũng xem như đúng một phần.”
“Nhưng ta vẫn ghét nàng.” Đường Ninh thẳng thắn: “Kẻ vô dụng, ta đều chán ghét.”