Thực Sắc

Chương 22: C22: Chương 21



Sau khi Trần Thiên Ngữ đem Cao Ấu Vi đuổi ra ngoài, trong lòng có một tia cảm giác hỗn loạn.

Vì sao Vệ Phong sẽ cùng Martha cùng một chỗ?

Jeanne cùng Martha từ đại học đã như hình với bóng, theo Trần Thiên Ngữ nhìn thấy Martha chính là cùng lớn lên với Jeanne, hai người cảm tình tốt giống như chị em song sinh vậy. Nhưng không nghĩ tới…

Điện thoại có chuông báo tin nhắn, Trần Thiên Ngữ vừa nhìn, là Cao Ấu Vi gửi tin nhắn cho nàng.

“Muốn nói cho Jeanne biết không? Khuê mật cướp bạn trai, thực sự là trò hay.”

Trần Thiên Ngữ tức giận nhắn lại: “Ngươi đừng làm thêm phiền được chứ? Chuyện như vậy ngoại nhân khó mà nói cái gì…Xem rồi hãy nói, nói không chừng có hiểu lầm gì đó.”

“Đúng, đúng, Thiên Ngữ nhà ta nói cái gì cũng đúng. Thiên Ngữ, thật sự không muốn người ta cùng ngươi nhiều một chút sao? Ngươi thật sự không biết sợ sao?”

Trần Thiên Ngữ ném điện thoại sang một bên dự định tắm, Cao Ấu Vi lại gửi một tấm ảnh chụp trong phòng tắm. Mái tóc dài của nàng đổ ra sau ót, rũ xuống khoát lên bọt biển, cổ của Cao Ấu Vi tinh tế trơn mịn, xương quai xanh rất xinh đẹp.

“Đến rồi thời gian trao đổi ảnh đi tắm rồi!” Cao Ấu Vi còn kèm theo một đoạn ghi âm.

“Ấu trĩ.” Trần Thiên Ngữ nói cho mình nghe, không trả lời.

Trần Thiên Ngữ tắm xong trở lại, vừa lau tóc vừa sững sờ, cảm giác không vui trong lòng đè éo ngực nàng vô cùng nặng nề. Nàng cầm trên điện thoại di động lên Weibo nhìn thoáng qua Weibo của Jeanne, mới nhất là ảnh chụp hai ngày trước nàng và Martha ăn cơm chung, hai người mặt dán mặt cùng chu môi, mô tả là dòng chữ ” Hôm nay lại cùng khuê mật ăn pasta, thỏa mãn!”

Trần Thiên Ngữ nhìn hộp thư riêng của nàng, nhìn avatar của Jeanne một lúc lâu, cuối cùng vẫn là đóng lại.

Đến Hồ Nam trong khoảng thời gian này Trần Thiên Ngữ căn bản là quên mất còn có thứ gọi là Weibo, nhìn một chút nhắn lại đại đa số đều là hỏi nàng đi đâu, vì sao lâu như vậy không đăng ảnh mỹ thực nữa. Một ngày không gặp Trần lão sư lời nói ác độc một ngày không được sống yên.

Nhắn lại rất nhiều, Trần Thiên Ngữ lướt đến lướt đi nhưng cũng không thấy nhắn lại của cô nương Dùng Bồn Ăn Cơm, phỏng chừng là bị chìm ngập trong biển người mênh mông. Theo thói quen tìm id của Dùng Bồn Ăn Cơm, vào trang chủ Weibo của nàng.

Không nghĩ tới, bồn cô nương đã có một bài đăng trên Weibo.

Trần Thiên Ngữ cả người từ trên giường bật dậy!

Bài đăng kia chỉ bốn chữ: Đã lâu không gặp.

Trần Thiên Ngữ thấy thế nào đều nghĩ Weibo này thật là kỳ diệu… Gần một tháng nàng biến mất bồn cô nương lần đầu tiên lên tiếng sau hơn hai năm đăng ký Weibo. Weibo của Trần Thiên Ngữ vẫn duy trì tần số cập nhật, vô luận là vì tạp chí xã cũng tốt vì nhà xuất bản cũng tốt, có không có đều phải viết một chút, mới không bị lãng quên. Trong khoảng thời gian này ở Hồ Nam nàng thực sự quá bận, huống hồ liên quan đến nội dung sách mới nàng cũng không tiện sớm công khai. Kế hoạch tuyên truyền sách mới Mạc Lam còn chưa đưa ra, Vì vậy Weibo cứ như vậy mà hoang phế.

Không nghĩ tới cuối cùng Weibo của Bồn cô nương lại bùng nổ!

Bồn cô nương thực sự là một cô gái nội liễm lại tinh tế.

Gần đây tâm tình của Trần Thiên Ngữ dao động khá lớn, hôm nay tâm tình giống như đã trải qua xuân hạ thu đông. Thấy Weibo của Bồn cô nương tâm tình cũng trở nên ấm áp, cũng thật sự mệt mỏi, dự định đi ngủ.

Trước khi ngủ nàng theo dõi Weibo của Bồn cô nương…nhưng nghĩ tới nghĩ lui vẫn nên thôi đi, không nên công khai theo dõi, like một cái là được rồi, nhưng vạn nhất bài đăng Weibo này không có liên quan gì đến nàng đó không phải là tự ném mặt mũi rồi sao, vẫn là thôi đi.

Càng nghĩ, vẫn là like và chia sẻ lên Weibo.

Trước khi ngủ đắp mặt nạ thoa tinh dầu các loại, thoa rồi rửa sạch các loại bảo dưỡng xong dự định đi ngủ, mở Weibo vào mấy trăm nhắn lại, kéo tới kéo lui, không có Bồn cô nương.

Trần Thiên Ngữ mang theo một chút mất mác đi vào giấc ngủ, trước khi buồn ngủ đến khóe miệng hơi cong lên.

Không biết có phải do ngủ khách sạn không quen hay không, Trần Thiên Ngữ đã nằm mơ.

Trong mộng Trương Tĩnh Hân đang nấu ăn trong một ngôi nhà cũ nát, từng làn khói bay ra như cháy nhà. Trần Thiên Ngữ đứng ở dưới lầu xuyên qua cửa sổ đã vỡ một nữa nhìn lên, nhìn thấy Trương Tĩnh Hân còn rất bình tĩnh mà làm cơm.

“Trương Tĩnh Hân —! Trương Tĩnh Hân —!” Trần Thiên Ngữ lớn tiếng gọi tên của nàng nhưng nàng tựa hồ không nghe thấy, nàng cũng không nhịn được nữa chộp lấy chiếc khăn lông ướt ở đối diện bưng miệng mũi liền chạy lên!

“Ngươi không muốn sống nữa sao! Cháy rồi sao lại không chạy!” Trần Thiên Ngữ rốt cục ở trong làn khói dày đặc tìm được Trương Tĩnh Hân, lôi kéo nàng muốn mang nàng đi. Trương Tĩnh Hân giãy dụa, Trần Thiên Ngữ nhìn nàng, nhìn thấy biểu tình trên mặt nàng thập phần cổ quái, cầm trong tay một cái bồn rất lớn, trong bồn chứa đầy thịt khô chiên cơm…..

“Ăn hết nó, không thể lãng phí.” Biểu tình của Trương Tĩnh Hân nghiêm túc vạn phần, giống như là chủ nhiệm lớp thời cao trung!

“Ta… Ta ăn không hết!” Trần Thiên Ngữ khổ sở: “Ai muốn dùng bồn ăn cơm chứ! Ta không phải heo!”

“Không phải ngươi? Ngươi thật sự không phải?” Trương Tĩnh Hân chậm rãi tới gần nàng, thịt khô chiên cơm không giống như là thức ăn, ngược lại giống như vũ khí sẽ tổn hại đến tính mạng nàng.

Đối mặt với sự chất vấn của Trương Tĩnh Hân, Trần Thiên Ngữ cuối cùng không lời chống đở: “Ta…..”

Bồn cơm chiên kia đột nhiên tự mình treo lơ lửng giữa không trung, giống như huyết tích trong truyền thuyết! Trần Thiên Ngữ kinh hãi giơ tay lên chống đỡ, một chậu cơm chiên chẳng biết lúc nào biến thành dầu sôi, đổ lên cánh tay nàng. Toàn tâm đau nhức nàng giật mình tỉnh lại, một thân mồ hôi lạnh.

Rèm cửa sổ đã có nắng sớm, Trần Thiên Ngữ lau mồ hôi trên trán, đi tới trước cửa sổ kéo rèm cửa sổ ra.

Tầng hai mươi của khách sạn, cảnh trí coi như không tệ, hôm nay khí trời cũng tốt, mây trắng nhàn nhã di chuyển, xe lái trên đường tốc độ rất chậm, rất chậm, dòng xe cộ bị tách ra, có chút không chân thật.

Bàn tay Trần Thiên Ngữ đặt trên cửa sổ thủy tinh, cảnh trong mơ khiến tâm tình vốn kịch liệt hoàn hoãn đi. Ánh nắng buổi sáng sớm ôn nhu chiếc lên vết bỏng trên tay nàng, tựa hồ còn lưu lại một tia nóng rực.

Phần cuối của giấc mơ kia rất kinh khủng, nhưng Trương Tĩnh Hân bưng một chậu cơm chiên là có ý gì!

Hương vị của cơm chiên giống như từ trong mộng bay ra dây dưa khứu giác của nàng, Trần Thiên Ngữ lập tức chạy đi rửa mặt xuống lầu ăn cơm.

Khi đói bụng liền muốn ăn cơm gạo trắng, loại thói quen này cũng là từ nhỏ đến lớn mà dưỡng thành.

Trần Thiên Ngữ đến nhà hàng món Trung, liếc mắt liền nhìn thấy Cao Ấu Vi đã ôm cây đợi thỏ ở đó.

“Thật chậm a, Thiên Ngữ, hôm nay không phải ngươi còn phải đến tạp chí xã sao?”

“Đúng là phải đi, một đống việc đang chờ ta, cho ta một lý sữa tươi!”

“Ngày mai kịch bản sẽ gửi đến cho ngươi, không thành vấn đề đi?” Cao Ấu Vi thử dò xét nói.

“Vội vả như vậy?”

“Có thể không vội sao? Vốn là muốn tranh thủ lúc Quốc Khánh nhưng không kịp, Phương lão bản đều nổi đóa. Kéo một ngày chính là mất tiền một ngày, sớm quay xong sớm thu tiền.”

Trần Thiên Ngữ lắc đầu: “Nhân sinh của ngươi đâu đâu cũng tràn đầy miễn cưỡng.”

Trần Thiên Ngữ buổi sáng đi tạp chí xã, bài viết kỳ này do Phó chủ biên phụ trách, bản thảo của kỳ mới cũng đac chất đống trong hộp thư của nàng.

Vì bắt kịp thời gian nàng phải xem bài viết đến đến hai giờ ba mươi chiều, mở buổi họp ngắn quyết định xét duyệt lần hai, dạ dày Trần Thiên Ngữ mơ hồ có chút đau, vội vội vàng vàng đi ăn cơm.

Đến nhà hàng, món ăn mới lên đến liền nhận được điện thoại của Mạc Lam, nói kịch bản đã được gửi đến, có thời gian thì xem trước, chiều nay đến sudio.

“Nhanh như vậy? Không phải nói rõ ngày mai mới có kịch bản sao?”

Mạc Lam cũng bối rối: “Ta cũng không biết chuyện gì xảy ra a ta chính là truyền lời mà thôi, nếu không thì Trần tỷ, chính ngài hỏi một chút Cao lão bản đi.?”

Trần Thiên Ngữ cũng lười hỏi lại, nói cho cùng kịch bản lấy tới xem một chút là được rồi.

Sau khi ăn cơm trưa xong dạ dày cũng bớt đau, Trần Thiên Ngữ lại muốn trở về tạp chí xã xử lý một ít chuyện vụn vặt, trước khi tan sở đem kịch bản đóng dấu kẹp vào túi tài liệu, ném vào túi mang về.

Xuống bãi đỗ xe lấy xe, Trần Thiên Ngữ nhớ đến hành lý của mình còn đang ở trong cóp sau.

Sự việc giữa Vệ Phong cùng Martha không biết Jeanne đã biết được bao nhiêu, không muốn quay về chổ Jeanne, nói không chừng vợ chồng son lại đang cãi nhau.

Trần Thiên Ngữ quay đầu xe, thẳng đến Hoa Tiền Nguyệt Thiện của Trương Tĩnh Hân.

Trần Thiên Ngữ tâm huyết dâng trào không nghĩ bị chặn ở giữa chừng, thật vất vả đến đầu ngõ nhưng làm thế nào cũng không tìm được chỗ đậu xe, người đông, xa cũng không dám lái nhanh.

Tốc độ rùa bò lái đến hai con đường trước hẻm mới tìm được bãi đỗ xe có thu phí, nàng xuống xe đi bộ trở lại, cảm giác dạ dày càng ngày càng đau.

Nhịn đau đi vào Hoa Tiền Nguyệt Thiện thì đã hơn chín giờ, quán ăn đã tiến vào thời điểm uống trà nói chuyện trời đất, không ít người, nhưng không tính là ồn ào chen chút.

“Yêu, Trần lão sư, khách quý nha.” Trương Vị Đồng cười khanh khách bước đến: “Đã lâu không có đến nha, có nhớ ta không?”

Trương Tĩnh Hân đang thu tiền, hướng Trần Thiên Ngữ bên này nhìn thoáng qua.

Trong tay Trần Thiên Ngữ cầm túi đựng laptop, nếu như để nằm ngang thì chút trọng lượng đó căn bản khó xử không được nàng, nhưng lúc này dạ dày của nàng giống như là bị ai dùng lực vặn xoắn, toàn tâm đau nhức, laptop cũng sắp rơi xuống đất rồi.

Trương Vị Đồng cũng phát hiện sự khác lạ của nàng nhanh chóng đỡ lấy Trần Thiên Ngữ: “Không sao chứ Trần lão sư?”

Trương Tĩnh Hân tính tiền xong xong bước nhanh đến: “Làm sao vậy?”

“Đau…..” Thân thể Trần Thiên Ngữ hoàn toàn mềm nhũn ngã vào lòng Trương Tĩnh Hân, Trương Tĩnh Hân sờ một cái, phía sau lưng đều ướt đẫm: “Đau dạ dày…..”

“Mau ngồi xuống.” Trương Tĩnh Hân đỡ Trần Thiên Ngữ ngồi xuống chỗ trống bên cạnh, để Trương Vị Đồng đến tiệm thuốc mua thuốc.

“Đau dạ dày tại sao không trở về nhà, còn chạy ra ngoài?” Trương Tĩnh Hân thay nàng rót một ly hồng trà giảm cơn đau, Trần Thiên Ngữ uống xong đau dạ dày cũng bớt đau đôi chút.

Trần Thiên Ngữ nói với Trương Tĩnh Hân lý do nàng không trở về nhà, nhưng chỉ là nói lướt qua chuyện của Vệ Phong cùng Martha.

“Vốn dĩ muốn tới đây ăn cơm tối, xem ra cơm tối ăn không được rồi… Cho ngươi thiêm phiền phức thật ngại quá.”

Trương Tĩnh Hân nói: “Nói lời như vậy không có ý nghĩa, lát nữa ngươi uống thuốc rồi nghỉ ngơi một chút.”

Trương Tĩnh Hân cũng không trở lại chỗ cũ mà ngồi cùng Trần Thiên Ngữ, để Tiểu Diệp đến quầy thu ngân.

Trần Thiên Ngữ nhìn khuôn mặt Trương Tĩnh Hân thường ngày không thích cười, nhưng thế nào hôm nay đều là vạn phần ôn nhu.

Uống thuốc xong đợi gần mười giờ cũng không thấy dạ dày bớt đau, nhận thấy quán ăn sắp đóng cửa Trần Thiên Ngữ cũng không tiện quấy rầy nữa, đứng dậy muốn đi.

“Ngươi như vậy còn muốn đi thế nào.” Trương Tĩnh Hân gọi nàng lại: “Đau dạ dày còn lái xe, không muốn sống?”

“Ta đây cũng không có thể ở trong quán của ngươi….”

“Ta tiễn ngươi.” Trương Tĩnh Hân đi lấy túi xách: “Ngươi như vậy cũng đừng một mình ở khách sạn, tối nay ở nhà ta đi.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Thực Sắc

Chương 22



“Đến chỗ ngươi có quấy rầy ngươi hay không?” Trần Thiên Ngữ hôm nay tới Hoa Tiền Nguyệt Thiện kỳ thực chỉ là có chút muốn gặp Trương Tĩnh Hân, hiện tại trực tiếp được mời về nhà, Trần Thiên Ngữ trái lại thấy sợ hãi.

“Sợ quấy rầy Tiểu Đỗ?”

“…….”

“Đến đi, Trần lão sư trèo hàng rào nhà ta thì ta cũng biết không phải ngươi khác người.”

Lại là Tiểu Đỗ lại là hàng rào…. Trần Thiên Ngữ thế nào có chút muốn đánh nàng đâu?

Trương Vị Đồng mua thuốc dạ dày cho Trần Thiên Ngữ, uống một lúc cũng không thấy khởi sắc. Trương Tĩnh Hân để Trương Vị Đồng phụ trách trông coi quán ăn, nàng đưa Trần Thiên Ngữ về trước.

Trương Tĩnh Hân đem Trần Thiên Ngữ đỡ đến ghế phó lái, giúp nàng cài dây an toàn, hỏi: “Xe ngươi đậu chỗ nào rồi?”

Tất cả lực chú ý cùng tinh lực của Trần Thiên Ngữ đều đặt vào đau dạ dày, vừa đi mấy bước này thì chao đảo nhiều lần cảm giác được tồn tại của dạ dày, chọc nàng đổ một trán mồ hôi.

Bên trong xe mở đèn, Trương Tĩnh Hân dán đến gần, trên khuôn mặt đều là ánh sáng nhu hòa trong xe, Trần Thiên Ngữ phát hiện Trương Tĩnh Hân không trang điểm, nhưng hàng mi rất dày, còn rất cong.

Trần Thiên Ngữ hoãn khí nửa ngày, Trương Tĩnh Hân thấy nàng rốt cục muốn lên tiếng, có lễ phép chống cửa xe duy trì tư thế đúng mực không đến mức dựa sát vào đối phương, nghiêng tai gần bên môi Trần Thiên Ngữ để âm thanh hư nhược của nàng có thể thuận lợi tiến vào thính giác của nàng.

Trần Thiên Ngữ nói: “Lông mi của ngươi…..dính rồi.”

Trương Tĩnh Hân: “……”

Đổi thành người khác ai cũng sẽ không nghĩ tới Trần Thiên Ngữ ở những thời khắc mấu chốt còn có thể đem chút tinh lực còn sót lại đặt vào những nơi kỳ quái.

Trương Tĩnh Hân thực sự nhịn không được, bật cười: “Trần lão sư, lần trước thức đêm ngươi cũng mệt thành như vậy còn không quên đùa giỡn lưu manh sờ tay ta, hiện tại đau dạ dày đến độ đổ mồ hôi lạnh còn quán sát lông mi của ta, Trần lão sư ngươi…..” Trương Tĩnh Hân nâng thắt lưng lui về sau, muốn nói cái gì nữa nhưng có chút hết từ để nói rồi.

Bị Trương Tĩnh Hân nói như vậy Trần Thiên Ngữ cũng cảm giác mình quá khác người, nở nụ cười không ngờ bị nước bọt sặc đến ho khan. Ho một cái liền động đến dạ dày, đau đến nàng bám vào cửa xe không dám thở mạnh.

Trương Tĩnh Hân: “Trần lão sư ngài đều như vậy rồi thì đừng cử động, ta mang ngươi trở về nghỉ ngơi đi. Xe đậu chỗ nào rồi?”

“Ở…. Tiểu khu Phía trước.”

“Có thu phí không?”

“Có.”

“Có là được rồi, ngày mai sẽ lái về cho ngươi.”

Xe từ con hẻm chật hẹp chậm rãi chui ra ngoài, đèn đỏ dừng xe, đèn xanh chạy tiếp, hết nửa ngày rốt cục đến Ngũ Hoàn.

“Trương lão bản, ngươi có thể lái chậm một chút không? Ta sợ ta lúc này không chụi nổi xóc nảy, rất buồn nôn.”

Trương Tĩnh Hân nói: “Được, ta lái xe coi như vững, chậm thêm chút nữa coi như tản bộ.”

Thời gian này chỉ cần không đến Tam Hoàn thì chỗ nào cũng không quá đông đúc, từ Ngũ Hoàn hướng quốc lộ duyên hải một đường thông thuận.

“Trần lão sư đỡ hơn chút nào không?” Trương Tĩnh Hân kéo trần xe xuống, gió biển thổi đến rất thoải mái. Trần Thiên Ngữ mơ mơ màng màng có chút buồn ngủ, bị gió thổi qua liền thanh tỉnh.

“Không đau như trước nữa, nhưng vẫn vô cùng khó chịu….” .

||||| Truyện đề cử: Tổng Tài Bá Đạo: Người Đàn Ông Ác Ma |||||

“Tốc này sẽ không muốn nôn đi?”

“Ngươi lái ổn, không cảm thấy muốn nôn.”

“Vậy được rồi. Lập tức đến.”

“Ta…. Trước kia ta cũng ở nơi này.”

Trương Tĩnh Hân nhìn về phía trước cười: “Đúng vậy hàng xóm, ta cũng sắp quên. Ngày đó ta từ sân thượng nhìn một chút, thấy biệt thự của ngươi trang trí lại tiến độ rất nhanh, phỏng chừng không bao lâu ngươi lại có thể dọn về.”

Từ sau khi biệt thự ở tiểu khu Lộc Sơn này bị đốt Trần Thiên Ngữ quả thật không có chỗ ở cố định, đi đâu cũng gặp chuyện thật không nghĩ đến bây giờ thân thể lại xảy ra vấn đề, có phải nên xem hoàng lịch nhìn vận thế gần đây có phải đã làm không nên làm cái gì không nên làm chọc đại quỷ tiểu quỷ nào đó trên đường rồi không?

Trương Tĩnh Hân đừng xe, đỡ Trần Thiên Ngữ xuống xe. Tuy rằng dạ dày vẫn đau nhưng nàng vẫn có thể tự mình đi được, nàng xua tay ý bảo không sao, nàng có thể tự đi. Trương Tĩnh Hân đi trước, lúc ngang qua sân Tiểu Đỗ nghe tiếng bước chân xa lạ chợt lớn tiếng sủa vang.

“Tiểu Đỗ, ngồi xuống.” Trương Tĩnh Hân vừa ra lệnh Tiểu Đỗ liền ngồi xuống, một đôi mắt to oai vệ nhìn chằm chằm Trần Thiên Ngữ xa lạ, một khắc cũng không buông lỏng.

“Này….. Tiểu Đỗ, ngươi có khỏe không?” Trần Thiên Ngữ từ nhỏ đã sợ chó, càng không cần phải nói đến loại chó dữ như Doberman. Mặc dù Tiểu Đỗ hiện tại ngoan ngoãn như cục cưng mà ngồi xổm trên cỏ không lên tiếng, nhưng trong đầu Trần Thiên Ngữ đã huyễn tưởng ra hơn một trăm lần Tiểu Đỗ đột nhiên nhảy lên từ các loại góc độ cùng các loại phương thức đem nàng cắn chết.

Nghe Trần Thiên Ngữ cậy mạnh bắt chuyện rồi lại mang theo âm rung, Trương Tĩnh Hân thả chậm bước chân chen giữa Trần Thiên Ngữ cùng Tiểu Đỗ: “Thế nào, Trần lão sư sợ chó?”

Trần Thiên Ngữ vô luận đi đến chỗ nào trong sân cũng không nhịn được quay đầu lại “giám sát” Nhất cử nhất động của Tiểu Đỗ: “Sợ….Nếu Không sợ lần trước ta có thể bị Tiểu Đỗ nhà ngươi treo ở hàng rào hơn một tiếng đồng hồ sao?”

Trương Tĩnh Hân cười nói: “Ở cạnh biển hoang vắng, nuôi một con chó giữ nhà tương đối an tâm.”

“Phải….. Ta biết…..” Trần Thiên Ngữ bước nhanh vào nhà, một khắc lúc Trương Tĩnh Hân đóng cửa lại nàng mới xem như triệt để an tâm.

Sau khi Tháo xuống sợ hãi đối với Tiểu Đỗ dạ dày đã rời khỏi lại tới làm nàng khó chịu, Trương Tĩnh Hân để Trần Thiên Ngữ ngồi trên trên ghế sa lon cạnh tủ giày, ngồi xổm xuống thay nàng tháo dây giày.

Trần Thiên Ngữ nhìn ra Trương Tĩnh Hân là muốn cởi giày giúp nàng, ngượng ngùng mặt đỏ tai hồng đem nàng kéo lên: “Trương lão bản… Đừng như vậy, ta…. Ta vẫn có thể tự mình làm được.”

Trương Tĩnh Hân cũng không lại tiếp tục, đi qua một bên mở tủ giày lấy ra một đôi dép lê hồng nhạt, nhãn hiệu còn treo ở phía trên. Nàng từ trong ngăn kéo lấy ra một cái kéo cắt bỏ nhãn mác, rồi đặt ở trước mặt Trần Thiên Ngữ.

“Nhìn ngươi bây giờ tinh thần tốt hơn so với lúc còn trong quán rồi, có lẽ là công lao của thuốc đau dạ dày cũng có công lao Tiểu Đỗ giúp nâng cao tinh thần. Bây giờ còn không thích hợp ăn cơm, ngươi trước nghỉ ngơi một hồi, chờ lát nữa đói bụng ta làm chút thức ăn cho ngươi.”

Thật sự khóc không ra nước mắt, Trần Thiên Ngữ thế nào cũng không nghĩ tới lúc trước nàng trăm phương nghìn kế muốn ăn được món ăn Trương Tĩnh Hân làm nhưng thế nào cũng không ăn được, mà bây giờ rốt cục có cơ hội có thể ăn thì lại đau dạ dày, vẫn là không cách nào ăn được.

Trần Thiên Ngữ mang dép muốn vào nhà, Trương Tĩnh Hân đứng góc quanh xoay người lại nói với nàng: “Trần lão sư, chớ để ý, gặp mẹ ta một chút đi.”

“A -?!” Trần Thiên Ngữ cả kinh, đây không phải chuyện đùa, nàng vẫn luôn cho rằng Trương Tĩnh Hân là ở một mình, không nghĩ tới nàng và mẹ của nàng sống cùng nhau? Mẹ nàng cũng quá an tĩnh rồi, thế nào cho tới bây giờ chưa từng cảm giác được sự tồn tại của nàng? Đột nhiên sẽ nhìn thấy mẹ nàng…. Hai tay trống rỗng cái gì cũng không có chuẩn bị, mẹ nàng nhất định sẽ nghĩ cô gái này một chút lễ phép cũng không có.

Thấp thỏm đi đến trong nhà, Trần Thiên Ngữ yên lặng luyện tập các loại dáng điệu tươi cười dịu dàng mà các bà mẹ sẽ thích, đi vào trong nhà thì thấy Trương Tĩnh Hân trong tay cầm ba ném hương đối mặt với một tấm ảnh trắng đen cúi đầu cúng bái. Nữ nhân trong ảnh tuổi trẻ mỹ lệ, khóe miệng hàm chứa mỉm cười, cả người phi thường nhu hòa, mang theo thỏa mãn, ngũ quan có tám phần tương tự Trương Tĩnh Hân. Trền bàn thờ đặt bà cái đĩa, hoa quả, thịt heo, cùng hai ly rượu, một ly đầy một lý trống rỗng.

Thì ra người mẹ hoa khôi chợ rau trong truyền kỳ của Trương Tĩnh Hân đã qua đời.

Trương Tĩnh Hân đem hương cắm vào trong lư hương không quay đầu lại mà lùi ra sau, suýt nữa thì đụng phải Trần Thiên Ngữ. Trần Thiên Ngữ chẳng biết lúc nào đã đi đến phía sau nàng, thắp ba nén hương nhất tịnh cúc cung.

Trương Tĩnh Hân nhìn Trần Thiên Ngữ chốc lát, hồi thần nhanh chóng kéo nàng: “Trần lão sư dạ dày ngài còn đau, đừng để ý, mau ngồi xuống nghỉ tạm đi.”

“Ta thế nào cảm giác dạ dày của ta đã tốt rồi.” Trần Thiên Ngữ sờ sờ vị trí dạ dày, còn có chút đau, nhưng quả thực tinh thần đã tốt rồi.

“Tốt là được rồi, ta còn sợ dạ dày ngươi vẫn đau, ta cũng không có biện pháp, cũng chỉ có thể cho uống thuốc, thế nhưng thuốc cũng có ba phần độc, bệnh dạ dày muốn trị cũng có chút khó khăn, còn phải điều trị lâu dài.”

“Ta hôm nay chính là bận rộn nên quên ăn mới bị đau, đã lâu không tật xấu này nên có chút lơ là.”

“Áp lực cũng có thể tạo thành đau dạ dày, gần đây Trần lão sư vì sách mới bôn ba, phải chú ý nghỉ ngơi mới đúng.”

Trần Thiên Ngữ gật đầu, đau dạ dày rút đi, sau cảm giác đau thì buồn ngủ lại kéo tới, nhịn không được ngáp một cái.

“Mệt mỏi? Có muốn tắm trước hay không?”

“Nhưng ta…. Cái gì cũng không mang theo?”

“Không để tâm mặc của ta chứ, có đồ mới.”

“Nói cái gì mà để tâm, là ta làm phiền ngươi mới đúng.”

Trương Tĩnh Hân lấy quần áo cùng khăn tắm đến: “Nếu mệt mỏi liền nghỉ một lát rồi hãy tắm, còn nếu có thể tắm thì tắm rồi sớm nghỉ ngơi một chút, ngày mai tỉnh dậy thì sẽ tốt thôi.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.