Ta Vì Biểu Thúc Họa Tân Trang

Chương 31: Chương 31:



 
Chương 30
 
Editor: Hardys
 

Giang thị muốn phù chính phải học lễ nghi một lần nữa, trưởng nữ tuyển tú cũng phải học, Tào Đình An trực tiếp thỉnh hai vị ma ma trong cung đến dạy nghi lễ, một người phụ trách dạy Giang thị, một người phụ trách dạy hai nữ nhi của ông.
 
A Ngư không cần tuyển tú, nhưng Tào Đình An cảm thấy phong thái tiểu nữ nhi hơi kém, đúng lúc đi theo ma ma dạy bảo để thay đổi tốt hơn.
 
Lúc này Giang thị đã mang Sí Nhi tới chính viện ở cùng với Tào Đình An, Đào viện trở thành địa bàn của một mình A Ngư.
 
Nàng là đích nữ, ma ma dạy dỗ trực tiếp ở phía bên nàng, Tào Doanh muốn học nghi lễ, phải đi theo tới Mai viện.
 
Trải qua mấy ngày ngắn ngủi, đãi ngộ của đích nữ và thứ nữ đã hiện rõ sự khác biệt.
 
Nhưng trở thành tú nữ tuyển tú đủ để san bằng oán khí của Tào Doanh.
 
Lần tuyển tú này, là vì Thái tử mà tuyển, muốn một lần chọn ra được một vị Thái tử phi, hai vị Thái tử trắc phi và bốn vị Lương viện.
 
Chắc chắn Thái tử phi là vị đích nữ của danh môn, Tào Doanh lại không nghĩ vậy, nhưng dựa vào dung mạo và phụ thân nàng vừa là Hầu Gia cũng là quốc cữu, Tào Doanh tin rằng bốn vị Lương viện chắc chắn sẽ có một vị trí riêng dành cho nàng, thậm chí rất có khả năng là vị trí Trắc phi.

 
Thật ra Lương viện cũng tương đương với di nương ở nhà quyền quý, nhưng thân phận Thái tử tôn quý, tương lai Thái tử đăng cơ, nàng lại sinh được con trai, có thể sẽ trở thành phi làm chủ một cung, nếu nhi tử có triển vọng, tương lai nàng sẽ  được mẫu bằng tử quý* mà có khả năng ngồi lên vị trí rất cao. Nói tóm lại, trở thành nữ nhân của thái tử có tương lai hơn so với làm Hầu phu nhân hay Quốc công phu nhân gì đó.
 
(*mẫu bằng tử quý: mẹ được vinh hiển nhờ con.)
 
Vì vậy, tuy hiện tại Giang thị, A Ngư vô cùng nở mày nở mặt, nhưng chỉ cần nghĩ tới tương lai sẽ có một ngày hai người này quỳ gối trước mặt nàng, Tào Doanh lập tức bình tĩnh, một chút ghen tị vì A Ngư thành đích nữ đều tan thành mây khói.
 
A Ngư có thể cảm giác được Tào Doanh đang đắc ý.
 
Nàng không kìm được mà nhớ lại lần tuyển tú ở kiếp trước.
 
Khi đó, đích nữ Nhị phòng của phủ Trấn Quốc Công – Tào Quỳnh được chọn là Thái tử phi, Tào Doanh là một trong hai Trắc phi.
 
Thái tử không phải là người háo sắc, đối với chuyện liên quan đến thê thiếp ở hậu viện, hắn đều chia đều sủng ái, vận khí Tào Doanh không tệ lắm, lần đầu mang thai đã sinh nhi tử, mỗi lần A Ngư tiến cung tham gia cung yến, nhìn thấy Tào Doanh luôn có sắc mặt hồng hào chứa ý cười nhẹ nhàng. Có một lần A Ngư nghe tin tức của Tào Doanh, đó là sau khi nàng ta chết thảm, Từ Khác nói nàng biết do Tào Doanh lúc sinh nữ nhi bị khó sinh, tuy đã cứu được nhưng chỉ có thể nằm trên giường, duy trì sự sống bằng những loại dược liệu.
 
Có thể nói, ngoại trừ A Ngư được Từ Tiềm mang đi, sống an phận một đời, toàn bộ Tào gia kiếp trước đều không được chết già.
 
Nhưng sau này Tào Doanh có khôi phục được hay không, có đoạt lại sủng ái của Thái tử một lần nữa hay không, những điều này A Ngư hoàn toàn không biết, bởi vậy cũng khó có thể kết luận kết cục của Tào Doanh.

 
Hiện tại Tào Doanh lại muốn tiến cung rồi.
 
Dựa trên tình tỷ muội trên danh nghĩa của hai người, A Ngư không muốn nhắc nhở Tào Doanh bất kể chuyện gì, mà cho dù nàng có nói ra, Tào Doanh cũng sẽ không tin, nàng ta chỉ biết nghi ngờ vô căn cứ, nghi ngờ A Ngư ghen tị nàng ta, muốn phá hoại cơ hội được dược dẫm vào người có quyền thế của nàng ta.
 
Vì thế, mỗi ngày hai người đều chuyên tâm học lễ nghi.
 
Thấm thoát đã tới tháng chín.
 
Tú nữ các nơi đều đang trên đường vào kinh, Bình Dương Hầu phủ tổ chức yến tiệc lớn, lần đầu tiên Giang thị lấy thân phận Hầu phu nhân tiếp đãi bằng hữu Tào gia.
 
Ngày lớn của mẫu thân, vậy mà A Ngư còn khẩn trương hơn so với bản thân Hầu phu nhân, cả đêm ngủ không ngon, trời vừa sáng đã nhanh chóng sửa soạn xong rồi chạy tới chính viện tìm mẫu thân, đi qua đi lại, A Ngư cũng không ngoài ý muốn khi phát hiện mẫu thân đã ngồi ở trong phòng, trước mặt là hai hàng quản sự, mọi người bước lên trả lời theo thứ tự, ngay ngắn trật tự.
 
“Cô nương tới rồi, mau vào ngồi đi.”
 
Đại nha hoàn Đan Chi nhìn thấy A Ngư, cười đi tới, mời A Ngư đi vào.
 
Trước kia bên cạnh Giang thị chỉ có một đại nha hoàn đắc lực là Linh Chi, khi Giang thị mang thai, Tào Đình An đã đưa tới ba đại nha hoàn mới cho nàng, tất cả đều có thể giúp đỡ chủ tử quản lý tốt Hầu phủ, về sau lại có thêm Quách ma ma, hai tháng này Giang thị giảm được không ít việc.
 
A Ngư cười cười, ngoan ngoãn mà đi vào, ngồi bên cạnh mẫu thân, an tĩnh mà quan sát mẫu thân làm chủ sự. 
 
Thật ra mọi việc đã nhanh chóng xong hết, sáng nay chỉ là kiểm tra lại một lần nữa để chắc chắn các bộ phận đã chuẩn bị đầy đủ hết rồi.
 
A Ngư nghe một hồi, tầm mắt đã rơi vào người mẫu thân.
 
Lúc là di nương mẫu thân thích mặc màu trắng, búi tóc đơn giản, phong thái mềm yếu, vừa thấy đã khiến cho người ta biết bà là di nương, mà còn là một di nương có lá gan bé. Từ khi Kiến Nguyên Đế phê chuẩn tấu chương của phụ thân, mẫu thân chính thức trở thành Hầu phu nhân, ngoại trừ đi theo ma ma học tập đối nhân xử thế, kiểu búi tóc của mẫu thân cũng thay đổi.
 
Mẫu thân bây giờ tóc rơi trên trán đã dùng lược cài gọn lại, lộ ra cái trán trắng nõn trơn bóng, chỉ một điểm thay đổi nhỏ bé ấy đã khiến mẫu thân trở thành một người khác, đột nhiên trở nên xinh đẹp rực rỡ, giống như một đóa hoa mẫu đơn chỉ dám dám lén lút nở rộ, hiện tại bà đã ưỡn ngực ngẩng đầu, không hề sợ hãi mà thể hiện vẻ đẹp của bà trước mặt mọi người.
 
Lại thêm một đầu cài đầy trang sức quý báu, toàn thân khoát lên nhiều loại tơ lụa đẹp đẽ quý giá, bỗng nhiên A Ngư cảm thấy phụ thân thật sự quá lợi hại rồi! Không chỉ am hiểu mang binh đi đánh giặc, sao mà còn thông thạo việc bồi dưỡng quý phụ, nhìn mẫu thân trước mắt, ai mà tin tưởng bà xuất thân từ nghèo khổ, đã làm di nương mười ba năm?
 
“Mẫu thân, người càng ngày càng có phong thái của đương gia chủ mẫu rồi.”
 
Sau khi người quản sự cuối cùng rời khỏi, A Ngư tự hào mà ôm lấy mẫu thân, nói lời thật lòng.
 
Giang thị dịu dàng, yếu ớt cười, không muốn lộ ra sợ hãi khiến nữ nhi lo lắng thay nàng.
 
Hai tháng này nàng trải qua sự dạy dỗ của Quách ma ma, mỗi ngày đều giao tiếp với các quản sự, tập luyện ròng rã sáu mươi ngày, tính ra bây giờ Giang thị có thể thoải mái so sánh với quản gia rồi. Đương nhiên là một đống sổ sách kia chủ yếu vẫn còn dựa vào Quách ma ma và đại nha hoàn xử lý thay nàng, nhưng về đối nhân xử thế thì tiếp đãi hơn mười vị phu nhân ở Kinh Thành trong một ngày mới chính là thử thách thật sự dành cho Giang thị.
 

“Được rồi, A Ngư tìm đệ đệ chơi đi, nương còn có việc.” Trò chuyện một chút, Giang thị bất đắc dĩ nói.
 
Làm Hầu phu nhân còn bận hơn so với làm di nương, bà không có quá nhiều thời gian làm bạn với nữ nhi.
 
A Ngư cũng không thiếu một ngày này, nói lời tạm biệt với mẫu thân, nàng lập tức đi đến phòng đệ đệ ở kế bên.
 
Sí Nhi được ba tháng tuổi, bộ dạng trắng trẻo mập mạp, đôi mắt hạnh rất giống mẫu thân và tỷ tỷ, hễ mà ai từng gặp hắn đều nói hắn rất giống tiểu nữ nhi. Trong ngày vui, Sí Nhi mặc một bộ y phục màu xanh ngọc kết hợp với áo khoác ngắn, mặt mày xinh đẹp, trưởng thành chắc chắn sẽ là một tiểu công tử ngọc thụ lâm phong*.
 
(*Ngọc thụ lâm phong nghĩa là: Cây ngọc đón gió, ý chỉ người con trai có cốt cách tao nhã như cây ngọc, hiên ngang đứng trước gió để lộ phong thái tiêu sái. Xuất phát của thành ngữ này từ bài thơ Bài ca bát tiên uống rượu của Đỗ Phủ. Nguồn: ST)
 
Mỗi lần A Ngư nhìn thấy đệ đệ bước chân lập tức không thể di chuyển, ngay cả ăn điểm tâm cũng ngồi bên cạnh ăn, mãi đến khi tiểu tử kia nên ngủ một giấc ngắn vào buổi sáng, Bảo Thiền hưng phấn chạy tới tìm nàng, theo A Ngư biết được, khách quý nhất đã tới cửa, tiệc chiêu đãi nhà mình tổ chức hôm nay đã bắt đầu.
 
A Ngư căng thẳng đi tới chính viện.
 

 
Tào gia Tam phu nhân Từ thị là muội muội duy nhất của hai viện Đông Tây ở phủ Trấn Quốc Công, coi như là vì mặt mũi của Từ thị, các vị phu nhân của phủ Trấn Quốc Công đều đến yến tiệc.
 
Quốc công phu nhân Dung Hoa trưởng công chúa tự xưng có thân phận tôn quý, cố ý kéo dài thời gian, yến hội gần bắt đầu, bà mới dẫn ba đệ tức* ung dung đến từ từ.
 
(*đệ tức: em dâu)
 
Giang thị cũng không biết Hầu gia trên mặt có vết sẹo hằng đêm đều ở trên giường nàng là tình nhân cũ mà Dung Hoa trưởng công chúa chôn sâu tận đáy lòng, còn lại là loại đơn phương lưu luyến si mê, cho nên bà đối đãi Dung Hoa trưởng công chúa như khách quý, tươi cười đón tiếp.
 
Hôm nay cười quá nhiều, cơ mặt Giang thị đã cứng ngắc, nhưng bởi vì đã chiêu đãi rất nhiều phu nhân, bây giờ nhìn thấy muội muội ruột của Kiến Nguyên Đế – Dung Hoa trưởng công chúa, tâm trạng của Giang thị xem như đã ổn định, mà còn có Tam phu nhân Từ thị quan tâm mà cùng bà tới chiêu đãi nhóm người Từ gia.
 
Vì nhiều loại nguyên nhân khác nhau mà lúc đầu Giang thị nghĩ việc tiếp đãi người Từ gia là việc có vẻ dễ dàng, nhẹ nhàng nhất.
 
Mà ở phủ Trấn Quốc Công, Dung Hoa trưởng công chúa thầm mến Tào Đình An đã sớm không còn là bí mật, chỉ có Dung Hoa trưởng công chúa tự cho là bản thân giấu diếm tốt.
 
Từ Nhị, Từ Tam, Từ Tứ phu nhân biết điều mà đứng sau lưng Dung Hoa trưởng công chúa, mang tâm trạng khác nhau mà xem náo nhiệt.
 
Dung Hoa trưởng công chúa toàn thân y phục rực rỡ nhìn Giang thị đang bước lại gần, vẻ mặt khinh thường mà đánh giá vị mỹ nhân di nương được phù chính này.
 
Mỹ nhân gặp mỹ nhân, ai cũng không kinh ngạc quá nhiều, sau khi phát hiện bất kể là dung mạo hay khí chất Giang thị đều không bằng mình, Dung Hoa trưởng công chúa càng oán hận hơn.
 
Tào Đình An muốn làm nhục bà cho đến chết hay sao! Dám hai tay dâng vị trí thê tử mà bà đã từng chủ động thỉnh cầu vào tay một dân nữ chỉ biết dùng nhan sắc để hầu hạ nam nhân.

 
“To gan, vì sao nhìn thấy bản trưởng công chúa mà không quỳ?”
 
Sau khi coi thường lời chào của Giang thị, Dung Hoa trưởng công chúa đột nhiên gây khó dễ, ánh mắt lạnh lùng, âm thanh nghiêm khắc, bộc lộ hoàn toàn khí thế của Trưởng công chúa.
 
Giang thị ngẩn ra, không kịp nhớ lời ma ma đã từng dạy người nào quỳ người nào không cần quỳ mà lập tức muốn quỳ gối theo bản năng.
 
Bà xuất thân từ dân thường, trước mặt bà lại lại Trưởng công chúa hoàng gia hàng thật giá thật, trong lòng Giang thị cảm thấy bà nên quỳ.
 
“Tẩu tử cẩn thận!”
 
Bên cạnh đột nhiên có một bàn tay duỗi tới nhẹ nhàng lướt nhanh qua cánh tay bà một cái, Giang thị đột nhiên quên phải tiếp tục hành lễ, nghi ngờ nhìn về phía người bên cạnh.
 
Tam phu nhân Từ thị mỉm cười nói: “Có một con bướm thiêu thân, nhưng mà bay đi rồi.”
 
Nói xong, không chờ Giang thị kịp phản ứng, tầm mắt Từ thị chuyển động, nhìn Dung Hoa trưởng công chúa, cười nói: “Đã bao nhiêu năm rồi mà người lại vẫn thích nói đùa như vậy.”
 
Cho tới bây giờ Từ thị chưa từng thích Dung Hoa trưởng công chúa, nhất là khi Dung Hoa trưởng công chúa có ý định làm khó dễ Giang thị tại đây, hay là không sợ người ngoài biết bà ta có tình cảm đối với Tào Đình An hay sao? Dung Hoa trưởng công chúa không biết xấu hổ nhưng Đại đường ca Từ Diễn vẫn phải giữ mặt mũi, nương gia của bà phủ Trấn Quốc Công càng phải giữ thể diện.
 
Từ thị cảnh cáo mà nhìn Dung Hoa trưởng công chúa.
 
Có bà ngắt lời, rốt cục Giang thị cũng nhớ ra rồi.
 
Hiện tại, bà là nhất phẩm Hầu phu nhân, ngoại trừ Hoàng thượng, Hoàng hậu, Thái hậu, còn khi nhìn thấy nhóm người Vương phi, Trưởng công chúa thì không cần quỳ lạy hành lễ.
 
Nhưng vẻ mặt vừa rồi của Dung Hoa trưởng công chúa có chỗ nào là giống dáng vẻ nói đùa đâu?
 
Nghĩ tới đây, trong lòng Giang thị có chút hốt hoảng, chẳng lẽ Dung Hoa trưởng công chúa và Hầu gia từng có một đoạn quá khứ?
 
Dung Hoa trưởng công chúa bên kia phiền chán mà trừng mắt liếc nhìn Từ thị một cái, lập tức không giải thích gì cả, hơi hơi giương cái cằm xinh đẹp lên, đi thẳng về phía trước.
 
Từ thị cũng mặc kệ bà, làm như không có việc gì mà giới thiệu cho Giang thị ba vị tẩu tử khác ở Từ gia.
 
Ba vị phu nhân ở bên ngoài đều rất hiền lành.
 
Giang thị càng xác định suy đoán lúc trước của chính mình,
 
Tiếp theo, Giang thị đã xốc lại toàn bộ tinh thần trên yến tiệc, bị Dung Hoa trưởng công chúa đánh lừa thành công là do bà không có chuẩn bị, nhưng nếu bị Dung Hoa trưởng công chúa dọa lần nữa, đó là vụng về bất lực rồi.
 
Hiện tại bà đại diện cho cả Hầu gia, đại diện cho hai hài tử, Giang thị không cho phép bản thân phạm sai lầm.
 
May mà Dung Hoa trưởng công chúa cũng không nhằm vào Giang thị trước mặt công chúng, mãi cho đến khi tàn tiệc, không khí trong yến tiệc đều rất ôn hòa.
 

 
Bên này kết thúc yến tiệc dành cho khách nữ, Giang thị mệt mỏi ngã lên giường, tinh thần và thể xác đều kiệt quệ.

 
Phía bên khách nam giải tán trễ hơn chút, Tào Đình An trở về muộn nửa canh giờ, toàn thân đầy mùi rượu, có rượu trợ hứng, Tào Đình An vừa ôm lấy Giang thị thì đã muốn hôn.
 
Giang thị nhớ tới Dung Hoa trưởng công chúa, vừa ngăn cản Tào Đình An làm mấy chuyện xấu hổ vừa cau mày kể chuyện lúc khai tiệc.
 
Tào Đình An ngẩn ra, suy nghĩ lời của ái thê nói một lần nữa rồi ông mới nổi giận đùng đùng mà nói: “Nàng ta dám!”
 
Giang thị: …
 
Người ta làm cũng làm rồi, có gì mà không dám?
 
“Hầu gia, có phải chàng từng đắc tội với nàng ta hay không?” Giang thị suy đoán hỏi, với tính tình Hầu gia nhà mình, nói ông ấy chọc tức Kiến Nguyên Đế, Giang thị cũng tin.
 
Tào Đình An là võ tướng, trong ba năm có thể sẽ sống ở bên ngoài một nửa thời gian, sao có thể có mâu thuẫn với một nữ nhân?
 
Nếu không phải do Dung Hoa trưởng công chúa chủ động làm loạn, Tào Đình An tuyệt đối sẽ không nhớ nổi chuyện râu ria của hai mươi mấy năm trước.
 
Ôm tiểu nữ nhân vì ông mà chịu uất ức, Tào Đình An cực kỳ châm biếm nói: “Không có đắc tội, năm đó nàng ta thích ta, liên tục dây dưa, ta thấy rất phiền, tàn nhẫn chê bai nàng ta một trận, do nàng ta bụng dạ nhỏ nhen, nhớ tới tận bây giờ.”
 
Giang thị: …
 
Dung Hoa trưởng công chúa xinh đẹp, tôn quý như thế, sao lại thích một nam nhân tính tình nóng nảy, trên mặt lại có vết sẹo dữ tợn dọa người như Tào Đình An?
 
Là do ánh mắt Dung Hoa trưởng công chúa quá độc đáo hay là do Tào Đình An khoác lác đây?
 
Giang thị nhịn không được mà liếc qua mặt nam nhân một cái.
 
Ánh mắt kia, tựa như có người khen ngợi tảng đá lợi hại như thế nào với bà, bà lại hoài nghi là ánh mắt đối phương có vấn đề.
 
Tào Đình An khó chịu, trừng mắt hỏi: “Sao vậy, nàng không tin ta?”
 
Bàn tay to của ông nắm chặt bả vai bà, dáng vẻ giống như bà dám thừa nhận thì ông sẽ lập tức bóp nát xương của bà, Giang thị vội nói: “Tin, thiếp tin mà!”
 
Tào Đình An không tin tưởng bà lắm: “Vậy nàng nhìn ta làm gì?”
 
Giang thị lắp bắp nói: “Thiếp, thiếp thấy bất ngờ vì chàng lại có thể từ chối một vị Trưởng công chúa, dù sao, dù sao nàng ta đẹp như vậy mà thân phận còn tôn quý nữa.”
 
Tào Đình An hừ nói: “Đẹp cái rắm, nếu nàng mà là nam nhân, nàng cũng sẽ không muốn cưới nàng ta đâu.”
 
Ông muốn cưới thê tử, chứ không phải cưới tổ tông, Dung Hoa trưởng công chúa kia luôn có thái độ “Ta thích ngươi là vì cho ngươi thể diện”, phàm là người có khí phách nam nhân chắc chắn sẽ không cưới bà ta.

 


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Ta Vì Biểu Thúc Họa Tân Trang

Chương 31



Mặc dù không nhiều người biết, nhưng chuyện Dung Hoa trưởng công chúa có ý định làm nhục mẫu thân vẫn truyền tới tai A Ngư.

A Ngư rất tức giận, kiếp trước Dung Hoa trưởng công chúa làm khó dễ nàng khắp nơi, kiếp này nữ nhân kia lại tới đây ức hiếp mẫu thân nàng.

Nhìn tất cả phu nhân danh môn ở Kinh Thành thử xem, người khác thì không nói tới nhưng thân phận Từ lão thái quân phủ Trấn Quốc Công còn tôn quý hơn so với Dung Hoa trưởng công chúa, nhưng Lão thái quân cũng không tự cho mình cao hơn người khác, diễu võ dương oai như Dung Hoa trưởng công chúa.

“Mẫu thân, hôm qua có xảy ra việc gì không?” Buổi sáng, lúc đến thỉnh an, A Ngư quan tâm hỏi.

Giang thị lắc đầu cười.

Đột nhiên phát hiện có quý nhân chĩa mũi nhọn vào bà, mới đầu Giang thị còn sợ hãi, mãi cho tới tối hôm qua biết được chân tướng từ Tào Đình An, Giang thị lập tức cảm thấy buồn cười. Không thể nghi ngờ gì, lúc đó Tào Đình An chiến công hiển hách, uy vũ mạnh mẽ, cho dù trên mặt hắn có vết sẹo thì dung mạo cũng vô cùng xuất sắc, nhưng có thể là ngủ cùng lâu rồi nên oai phong của nam nhân cũng trở nên tầm thường nên Giang thị thật sự không lý giải được tình cảm lưu luyến si mê của Dung Hoa trưởng công chúa, chẳng lẽ là dáng vẻ của Trấn Quốc Công kém hơn Tào Đình An rất nhiều?

Chĩa mũi nhọn vào bà là vì ghen, dù ghen thì cũng không sao cả, sau này bà nhìn thấy Dung Hoa trưởng công chúa thì cẩn thận hơn một chút là tốt rồi.

“Đúng rồi A Ngư, trước kia con đến Trấn Quốc Công phủ làm khách, Trưởng công chúa đối đãi với con như thế nào?” Giang thị đột nhiên nhớ tới việc này, khẩn trương hỏi.

A Ngư không lo lắng mà thông báo tin vui, cười nói: “Phần lớn thời gian con đều vui chơi ở Tây viện cùng Tam tỷ tỷ, không thể nào gặp bà ấy.”

Trấn Quốc Công phủ đông người, Tây viện có hai viện, Tam phu nhân Từ thị xuất thân từ Tây viện.

Giang thị yên tâm, nhưng vẫn dặn dò nữ nhi: “Nàng có chút đụng chạm với Hầu phủ chúng ta, con phải cẩn thận, A Ngư, sau này con ít tới nơi đó thì hơn.”

A Ngư:…

Nàng chu miệng: “Con với Tam tỷ tỷ, Anh biểu tỷ là tỷ muội tốt, mẫu thân không cho con đi tìm Anh biểu tỷ, chẳng lẽ muốn con buồn bực ở nhà cả ngày sao?”

Bộ dạng đáng thương tội nghiệp kia, Giang thị lập tức đau lòng, sửa lời nói: “Được, được, được, con muốn đi thì đi đi, nhưng mà trăm ngàn lần không được rơi vào trong tay người ta.”

Dung Hoa trưởng công chúa dám ngang nhiên khinh người ngay tại nhà mình, lỡ như nữ nhi đến Từ gia bị Dung Hoa trưởng công chúa tóm được điểm yếu thì….

Thật sự khiến Giang thị càng nghĩ càng lo lắng.

Nhưng mà tạm thời bà không có thời gian quan tâm tới nữ nhi, bởi vì Đại cô nương Tào Thấm của Hầu phủ sắp xuất giá rồi.

Tào Thấm luôn coi thường nữ nhi của nàng, bây giờ Tào Thấm phải lập gia đình, Giang thị thấy đặc biệt vui vẻ hơn bình thường.

Tâm trạng vui vẻ nên dù Nhị phu nhân Triệu thị cố ý đưa ra một số yêu cầu vượt quá quy định thông thường dành cho đích nữ khi xuất giá thì chỉ cần không quá đáng, Giang thị đều sẵn lòng thỏa mãn bà ta, mãi đến trước ba ngày Tào Thấm lập gia đình, Triệu thị lại tới nữa, trước là kéo tay Giang thị nói tối hôm qua bà mơ thấy mẫu thân đã chết của Tào Đình An – Thái phu nhân, đôi mắt Triệu thị đo đỏ, xúc động một phen, sau đó vừa lau nước mắt vừa nói: “Trong phòng Thái phu nhân có hai cái rương làm bằng Kim Tơ Nam Mộc Âm Trầm*, dù sao trước đây lúc chơi đùa A Thấm thích trốn trong rương, bị người khác tìm thấy thì cười khanh khách, Thái phu nhân thấy nàng thích, đã từng muốn đưa cái rương đó cho A Thấm, mà muội lại nghĩ, một tiểu hài tử thì lấy vật quý giá như vậy làm gì nên đã từ chối ý tốt của Thái phu nhân. Bây giờ, A Thấm sắp xuất giá, nàng nói rất nhớ tổ mẫu, muội mặt dày tới cầu xin đại tẩu, hi vọng đại tẩu quyết định cho A Thấm cái rương đó để đựng trang sức, coi như là thành toàn tình cảm nhớ nhung của A Thấm đối với tổ mẫu.”

(*Kim Tơ Nam Mộc Âm Trầm: là loại gỗ quý đặc biệt chỉ có ở Trung Quốc. Loại này là do phát sinh biến dị tự nhiên từ hai ngàn năm cho tới hàng vạn năm về trước, do động đất, ngập lụt, dòng lũ cuốn đất đá chôn vùi các sinh vật hay thực vật. Một số cây bị chôn vùi trong bùn được hình thành dưới tác động của vi khuẩn vi sinh vật, trong điều kiện thiếu oxy, áp suất cao, thông qua quá trình các bon hóa hàng ngàn năm tới vạn năm mà hình thành. Kim Tơ Nam Mộc Âm Trầm có một hương thơm phảng phất rất dễ chịu và nếu để trong phòng thì nó sẽ rất lâu tan đi. Một bản gỗ lớn Kim Tơ Nam Mộc Âm Trầm là cực kỳ hiếm, đa phần người ta chỉ làm các thứ đồ nhỏ như vòng hạt đeo tay, hay lược gỗ. Và Âm Trầm được coi như vua của vua trong các loại gỗ Kim Tơ Nam Mộc. Nguồn: ST)

Câu chuyện này khi kể ra có hơi khiến người khác cảm động.

Nếu không phải bình thường Triệu thị đối xử với nữ nhi không tốt, nếu không phải Triệu thị cứ ba ngày hai bữa lại muốn đòi này đòi nọ, Giang thị chắc sẽ tin bà.

Còn về cây gỗ, Quách ma ma từng cố ý dùng thời gian hai ngày để đặc biệt giới thiệu cho Giang thị, cho nên Giang thị biết, Kim Tơ Nam Mộc vô cùng quý giá, lúc trước cũng là loại gỗ hoàng gia được Tiên Đế chuyên dùng, dân chúng bình thường, quan lại quyền quý có tiền cũng không tìm được chỗ bán, nếu tự ý buôn bán, vận chuyển Kim Tơ Nam Mộc thì phải ngồi tù.

Cho nên, hiện tại vật làm từ Kim Tơ Nam Mộc của dân chúng, quan viên đều là do tổ tiên truyền lại hoặc là do Hoàng thượng đặc biệt ngự tứ* cho phép sử dụng.

(*ngự tứ: chỉ những thứ do Hoàng Đế ban tặng bao gồm bảo vật, danh xưng, chức quan,..)

Mà Kim Tơ Nam Mộc Âm Trầm lại càng quý giá và hiếm thấy hơn so với Kim Tơ Nam Mộc thông thường.

Thứ tốt như vậy, Giang thị không có cách nào quyết định ngay, hơn nữa bà cũng không nỡ lấy ra đưa cho Nhị phòng.

Người chứ không phải thánh nhân, ai lại không muốn để lại đồ tốt cho mình chứ? Trừ phi trong tay mình có nhiều lắm thì đưa ra ngoài một hai cái cũng không đau lòng.

Giang thị đã từng nhát gan, nhưng không có nghĩa là bà không có lòng riêng.

“Chuyện của Thái phu nhân, ta phải hỏi Hầu gia mới được.” Giang thị trực tiếp chuyển trách nhiệm cho Tào Đình An.

Ánh mắt Triệu thị rũ xuống: “Nội viện là do đại tẩu quản lý, chút việc nhỏ này, tẩu tự quyết định là được rồi, không cần làm phiền Hầu gia đâu.”

Giang thị áy náy mà cười: “Vậy thì không được, chuyện có liên quan đến Thái phu nhân, không phải là việc nhỏ trong lòng Hầu gia.”

Sắc mặt Triệu thị đột nhiên thay đổi, nhưng vẫn ngầm bằng lòng với cách làm của Giang thị.

Để cho Giang thị hỏi đi, được thì tốt, không được thì thôi, dù sao Tào Đình An cũng chỉ mắng bà hai câu trước mặt Giang thị, không tới mức chạy tới trước mặt mắng bà.

Buổi tối, Tào Đình An trở về, Giang thị theo thói quen nhắc việc này với ông.

Nam chủ ngoại nữ chủ nội, ban đêm là thời điểm mà phu thê hai người trao đổi việc trong nhà.

Tào Đình An phát hiện, ông vô cùng thích nghe Giang thị kể những chuyện lặt vặt từng chút một, âm thanh mềm mại dịu dàng hàm xúc kia còn hay hơn so với lúc ca cơ ca hát.

Chỉ là, có đôi lúc bà kể vài chuyện vô cùng đáng giận.

“Nàng ta thật biết lựa thứ tốt.” Ôm Giang thị, Tào Đình An lạnh lùng mà nói.

Giang thị ngửa đầu nhìn ông: “Vậy cuối cùng là cho hay không cho? Thật ra nàng ta cũng không phải lấy cho bản thân, nếu Đại cô nương quả thật cùng cái rương kia có quan hệ sâu xa…”

Bà chưa nói xong đã bị Tào Đình An ngắt lời: “Sâu xa cái rắm, bắt nguồn từ chuyện Thái phu nhân đặc biệt xem bộ Kim Tơ Nam Mộc Âm Trầm như bảo bối trong nhà, lúc ta còn nhỏ ham chơi đã lấy đao khắc một đường trên mặt gỗ, lập tức bị Thái phu nhân hung hăng đánh một trận, sau này không cần biết là nhi tử, tôn tử, hay tôn nữ, ai cũng không được phép đụng vào đồ của bà ấy.”

Giang thị vừa nghe đã thấy đau lòng thay Thái phu nhân, vật liệu gỗ quý giá như vậy mà lại bị nhi tử dùng đao khắc hư.

“Vậy là không cho Đại cô nương hả?” Giang thị suy đoán hỏi.

Tào Đình An gật đầu: “Không cho, lúc mẫu thân ta qua đời đã sớm phân chia đồ cho các phòng, mẫu thân cũng để lại của hồi môn cho A Thấm từ lâu, là do bọn họ có lòng tham không đáy.”

Giang thị đã hiểu, tò mò hỏi: “Vậy Thái Phu nhân giao bộ rương đó cho người nào vậy?”

Tào Đình An không cần suy nghĩ đã nói: “Để lại cho Luyện nhi, nương ta nói, bộ đồ gỗ đó đời đời đều phải ở lại Tào Gia, ai cũng không được mang đi.”

Giang thị cũng ngầm đồng ý, vật đó giống như đồ gia truyền, đương nhiên là phải lưu lại cho gia chủ đời sau.

“Đi, ta dẫn nàng đi mở mang tầm mắt.” Hứng khởi giải thích, Tào Đình An đỡ Giang thị đứng dẫn rồi dẫn bà tới viện của Thái phu nhân.

Tuy Thái phu nhân đã qua đời, nhưng mỗi ngày đều có người dọn dẹp viện, chăm sóc viện của bà, bộ Kim Tơ Nam Mộc Âm Trầm kia được đặt trong nhà kho.

Trong nhà kho của Thái phu nhân, Giang thị vừa đi vào lập tức mất khả năng ngôn ngữ.

Trong phạm vi tầm mắt của bà, thì mỗi thứ đều là bảo bối, trong đó gồm có cả bộ gỗ mun Kim Tơ Nam Mộc Âm Trầm khiến người ta yêu thích không buông tay, quả thật tựa như một bó củi vàng, vừa nhìn đã biết đó là kỳ bảo thế gian.

Thấy bà thích, Tào Đình An cười nói: “Không cần tham, mấy năm nay ta cũng góp được một lượng lớn Kim Tơ Nam Mộc Âm Trầm, khi về phòng ta sai người làm cho nàng một cái rương.”

Làm tủ quần áo thì quá chói mắt sẽ có khả năng bị hai vị đệ muội nói xấu, còn rương là vật riêng tư có thể giấu đi.

Giang thị vôi nói: “Không cần, có thứ tốt thì chàng nên giữ lại cho bọn nhỏ đi.”

Tào Đình An không muốn cùng bà đôi co, ngày mai cứ trực tiếp bảo Lưu tổng quản đi làm việc là được rồi.

– –

Tuy Triệu thị không thể lấy được thứ tốt của Thái phu nhân để lại, nhưng nữ nhi vẫn phải gả.

Phu quân của Tào Thấm cũng có tước vị, tuy không sánh bằng Bình Dương Hầu phủ hay là Trấn Quốc Công phủ, nhưng cũng được tính là gia đình có tiếng ở Kinh Thành, Triệu thị cực kỳ hài lòng.

Sáng sớm ngày Tào Thấm xuất giá, A Ngư, Tào Bái, Tào Doanh ở cùng nhìn nàng trang điểm.

Vẻ mặt tân nương tử Tào Thấm vô cùng phấn khởi, tinh thần phấn khởi, bởi vì gấp gáp nên nàng không có thời gian nói chuyện, chỉ đưa mắt liếc nhìn ba vị muội muội vài lần. Theo ý nàng, A Ngư là thứ nữ nữa đường mới được chuyển thành đích nữ, sau này gả đi chắc chắn sẽ không tốt bằng nàng, Tào Doanh dù vào cung cao lắm cũng chỉ là di nương, vào cung không được thì càng mất mặt, còn lại đường muội Tào Bái là đích nữ con của chính thê sau này có thể sẽ gả cho một công tử nào đấy ở Từ gia, nhưng chắc chắn không thể là Từ Thận Thế tử.

Cho nên, tính đi tính lại thì nàng chắc chắn là cô nương nở mày nở mặt nhất trong nhà.

Mang theo sự đắc ý, Tào Thấm trùm khăn voan đỏ lại, đi xuất giá rồi.

Tào Thấm thành thân không lâu, tú nữ các nơi lần lượt tới Kinh Thành, cuối tháng mười, Tào Doanh dùng thân phận cô nương Tào gia tiến cung rồi.

Thời gian tuyển tú trong cung duy trì liên tục cả một tháng trời, đầu tháng chạp (tháng 12 âm lịch), đã có kết quả tuyển tú, đều giống hệt kiếp trước. Đích nữ Từ Quỳnh thuộc Nhị phòng của phủ Trấn Quốc Công được sắc phong làm Thái tử phi, tháng năm năm sau đại hôn. Trưởng nữ Tào Doanh của Bình Dương Hầu Tào Đình An cũng được sắc phong Trắc phi, thành hôn trước Thái tử phi, tháng ba Tào Doanh phải tiến cung rồi.

Giang thị lại bắt đầu chuẩn bị của hồi môn cho Tào Doanh.

Của hồi môn gả vào cung khác với gả cho danh môn, bởi vì trong cung đã chuẩn bị tốt những món đồ lớn, Tào Doanh mang theo rương quần áo, các loại vật dụng rồi tiến cung, quả thực khiến người khác chê cười. Tào Đình An không chuẩn bị những thứ này, để cho Giang thị và Quách ma ma cùng nhau thương lượng, Quách ma ma nhân tiện nhắc nhở Giang tìm cách dò hỏi Tam phu nhân Từ thị, nếu có thể dò hỏi được của hồi môn mà phủ Trấn Quốc Công chuẩn bị cho Thái tử phi thì tốt rồi, đến lúc đó Tào gia trực tiếp trừ đi ba phần, nếu Tào Đình An xót nữ nhi vì của hồi môn ít, vậy thì đồ vật bên ngoài không cần thay đổi, chỉ cần cho thêm ngân phiếu là được.

Giang thị cảm thấy biện pháp này ổn nhất, vừa cho Tào Doanh mặt mũi mà cũng không đắc tội với Thái tử phi tương lai.

Chờ Từ thị đến Từ gia dò hỏi ước chừng của hồi môn của Thái tử phi quay về, bên phía Giang thị cũng thuận lợi hơn.

Có thể theo sát được, bà còn phải chuẩn bị cho cửa ải cuối năm là một loạt yến tiệc lớn nhỏ, Bình Dương Hầu phủ phải mở tiệc chiêu đãi tân khách, bà cũng phải đi làm tân khách đi bên cạnh Hầu gia đi dự yến tiệc, đối với một Hầu phu nhân mới nhậm chức như bà mà nói thì mỗi một yến tiệc đều là thách thức.

Mẫu thân bận rộn, A Ngư hiểu chuyện mà không đến quấy rầy mẫu thân, mỗi ngày trừ đọc sách, học âm luật, nữ công, thời gian còn lại thì đều toàn tâm toàn ý thay mẫu thân chăm sóc đệ đệ.

Giang thị bận rộn đến cỡ nào, có biết bao chuyện cần phải lo?

Bận tới nỗi mỗi ngày nữ nhi tới thỉnh an bà đều không tỉ mỉ quan sát nữ nhi, bận tới nỗi mỗi ngày chỉ có thể ôm Sí Nhi một chút trước khi đi ngủ.

Tết Nguyên Tiêu đã qua, Giang thị gần như đã tham dự xong tất cả yến tiệc, giờ mới có cơ hội được thở.

Hiếm khi bà có cơ hội ngủ nướng buổi sáng.

Ngủ thẳng tới lúc mặt trời lên cao, bỗng nhiên Giang thị bị một tràng tiếng cười thanh thúy đánh thức rồi.

Là âm thanh của nhi tử, hai tỷ đệ chẳng biết đến lúc nào, lúc này đang vui chơi ở phòng ngoài.

Giang thị lười nhác nằm, thích thú mà nghe lén.

Sí Nhi đã được bảy tháng tuổi, lúc khiến người khác yêu thích nhất là lúc A Ngư cầm một quả táo đỏ làm quả bóng lăn qua lăn lại trên giường mà chơi đùa, Sí Nhi nhìn chằm chằm quả táo đỏ chuyển động, mỗi khi quả táo đỏ đụng vào gót chân nhỏ của hắn, Sí Nhi lập tức hưng phấn mà cười to, tiếng cười kia vang dội đến nỗi khiến người khác lo lắng sợ hắn cười đến hư cổ họng.

“Được được, chúng ta nghỉ ngơi một lát.” A Ngư ôm lấy đệ đệ dỗ dành nói.

Sí Nhi không chịu, nghiêng đầu với tới quả táo, ý bảo tỷ tỷ tiếp tục chơi với hắn.

Chơi đùa cùng hắn cũng là chuyện khiến người ta mệt mỏi nha, A Ngư thật sự rất mệt, ngoắc ngoắc nhũ mẫu tới đón, nàng mang giày rồi đi xuống giường.

Giang thị đẩy rèm cửa ra, ngẩng đầu, lập tức thấy nữ nhi đang vặn người thật mạnh.

Có thể là chơi đùa nên nóng bức, nữ nhi đã cởi áo khoác màu hồng cánh sen, chỉ mặc một lớp áo lụa cổ áo thêu một đóa hoa lan trắng ở bên ngoài. Tiểu cô nương giơ hai cánh tay lên cao, eo nhỏ xoay qua trái rồi qua phải, động tác lộ ra dáng người thướt tha uyển chuyển mà thiếu nữ mười ba mười bốn tuổi nên có, trong khoảnh khắc đó, dường như Giang thị nhìn thấy nhánh hoa đầu tiên của một đóa hoa, mấy hôm trước cánh hoa vẫn còn khép chặt, vậy mà mới qua một đêm gió ấm, đóa hoa kia lại âm thầm mở ra lớp cánh hoa bên ngoài.

A Ngư vừa xoay được một nửa, phát hiện mẫu thân đã thức dậy, nàng vội vàng ngoan ngoãn mà thả tay xuống, ngọt ngào gọi: “Mẫu thân.”

Tầm mắt Giang thị dời đến trên khuôn mặt của nữ nhi.

Nữ nhi mười ba tuổi, gương mặt không biết từ lúc nào mà trưởng thành rồi, từ vẻ ngây thơ khờ dại ban đầu đã biến thành vẻ đẹp quyến rũ vốn có.

Ánh mắt Giang thị chợt đau xót, vội vàng quay lưng đi.

Một năm qua, bà dành nửa năm để dưỡng thai rồi sinh nhi tử, còn lại sáu tháng cuối năm dành để lo liệu chuyện này chuyện kia, buổi tối hoặc là ở cùng Tào Đình An hoặc là chơi cùng nhi tử, đã xem nhẹ nữ nhi.

Thời gian nhanh chóng vụt qua, nữ nhi không những cao hơn mà còn trở nên xinh đẹp, sắp bị những công tử nhà người ta theo đuổi!


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.