Tiêu Chỉ Quân đưa bánh hoa mai cho Vương Phú Quý, liền đi thẳng đến thư phòng. Thư phòng ở phía Đông Nam chính viện, mở cửa sổ hướng bắc là có thể nhìn thấy chính phòng.
Lúc này vẫn là chạng vạng, sắc trời vẫn sáng, liếc mắt một cái là có thể thấy nha hoàn quỳ trước chính phòng, Tiêu Chỉ Quân tập võ nhĩ lực tốt, mơ hồ có thể nghe thấy tiếng nha hoàn kia nức nở cùng xin tha. Đó hẳn là nha hoàn chọc An Trường Kha không vui mà Vương Phú Quý nói.
Tiêu Chỉ Quân cũng không hứng thú gì với nha hoàn này, lúc trước nàng trấn thủ Nhạn Châu, thời gian về Nghiệp Kinh không nhiều lắm. Sau lại bị triệu về, cũng hơn phân nửa ở đại doanh ngoài thành. Trong vương phủ đều để Vương Phú Quý xử lý. Diện mạo họ tên nha hoàn trong phủ này nàng cũng không nhớ rõ hết.
Kỳ thật nàng muốn xem An Trường Kha chuẩn bị xử lý nha hoàn này thế nào.
Trong tin tức thuộc hạ thu thập được, Anh Trường Kha cùng bào muội của nàng An Nhàn Ngọc đều có tính cách dịu dàng giống mẹ, bởi vậy ở tướng phủ mấy năm nay, sống vô cùng khó khăn, đến cả nha hoàn của tướng phủ cũng có thể tùy ý khi dễ mẹ con họ. Nếu không phải vậy, nàng cũng sẽ không muốn cưới người về. Ít nhất ở vương phủ, có thể bảo vệ nàng ấy không lo áo cơm không chịu khó dễ.
Tiêu Chỉ Quân đang nhìn, liền thấy quản gia Vương Phú Quý cầm hộp vào cửa chính viện.
An Trường Kha đang ở trong phòng sắp xếp lại thư tịch tự mình mang đến. Tuy nói là gả cho công chúa, nhưng gia đình nàng lại không cho nàng bất kì vật gì quý giá, cũng không có của hồi môn gì. Cho nên nàng mang ít đồ của chính mình đến, trừ mấy thứ không còn dùng được, cũng dư lại được mấy rương sách.
An Trường Kha đang cùng An Thi thu dọn, liền nghe nha hoàn thông truyền, nói Vương quản gia tới.
Vương quản gia khom người, nâng một hộp bánh hoa mai trong tay, biểu tình càng thêm cung kính hơn trước, ngữ khí cũng khiêm tốn rất nhiều:
“Công chúa phi, đây là điện hạ lệnh lão nô đưa tới cho người.”
Kỳ thật chỉ là một hộp điểm tâm, để nha hoàn hoặc sai vặt đưa tới là được. Nhưng mà Vương Phú Quý người già thành tinh, từ hành động của Công chúa nhà mình ngửi ra hương vị không tầm thường. Lại nghĩ đến buổi sáng bản thân chậm trễ, Vương Phú Quý tức khắc một thân mồ hôi lạnh, vội vàng cầm đồ tự mình đưa tới.
An Trường Kha có chút nghi hoặc nhận hộp, mở hộp gỗ tinh xảo ra, liền thấy bên trong trải một tầng giấy dầu, trên giấy dầu bày tám chiếc bánh hình hoa mai, vỏ trắng bọc nhân đạm phấn, thoạt nhìn thập phần tinh tế ngon miệng.
“Đây là Công chúa kêu ngươi đưa tới?” An Trường Kha chớp chớp mắt, nhìn điểm tâm tinh xảo độc đáo trong tay, thế nào cũng thấy không liên quan đến Bắc Chiến Vương Công Chúa uy phong lẫm liệt ít khi nói cười.
“Vâng, đây là bánh hoa mai của Tam Vị Trai. Đoán là khi điện hạ hồi phủ cố ý mua cho ngài.” Vương Phú Quý cười nói.
“Làm phiền Vương quản gia đi một chuyến.”
An Trường Kha tưởng tượng bộ dáng Tiêu Chỉ Quân đến cửa hàng mua điểm tâm cho mình, lại phát hiện không thể nào tưởng tượng ra tình cảnh này, nhưng nhìn nhìn điểm tâm trên tay, buồn bực tối qua thêm sáng nay đều tan đi, ngay cả sắc mặt cũng hồng nhuận vài phần.
“Hiện giờ nàng ấy ở đâu?”
Vương Phú Quý nói: “Đến thư phòng rồi.”
An Trường Kha nghĩ nghĩ, liền nói:
“Ta đến thư phòng xem xem.”
Vương quản gia nhớ đến Yên Hồng còn quỳ bên ngoài, vội vàng nói:
“Nha đầu Yên Hồng kia không hiểu quy củ, ta đã cho người dẫn đi, ngày mai nha bà sẽ tới, Công chúa phi muốn chọn mấy người trong phủ, hay để nha bà mang đến mấy người lanh lợi?”
“Để nha bà mang mấy tiểu tử đến.”
Được phân phó, Vương Phú Quý liền lui xuống, kéo theo cả Yên Hồng quỳ trước cửa xin tha. Yên Hồng vẫn giãy dụa không chịu rời đi, khóc như lê hoa đái vũ nói:
“Cha nuôi, cha nuôi, cha để con đi gặp Công chúa, ngài ấy sẽ không nhẫn tâm như vậy…”
Vương Phú Quý sớm thấy rõ tình thế, tuy cũng có chút không đành lòng, nhưng nhớ lại buổi chiều mình từ bên hạ nhân nghe được, biết đây là tâm chủ tử, cũng không dám dung túng ả nữa, lạnh lùng nói:
“Công chúa há là người ngươi muốn gặp là có thể gặp?”
Nói xong liền hướng gã sai vặt khoa tay mua chân một chút, gã sai vặt lập tức hiểu ý, đi đến che miệng Yên Hồng.
Lại không ngờ Yên Hồng nổi khùng cắn gã, tránh thoát kìm giữ, xách váy chạy theo hướng Đông Nam đến thư phòng, vừa chạy vừa kêu khóc:
“Công chúa cứu ta, Công chúa cứu Yên Hồng…”
Ả vốn xinh đẹp, tóc mai tán loạn chạy một đường như vậy, yếu ớt mà té nhào trước cửa thư phòng của Tiêu Chỉ Quân. Cùng tiếng khóc thút thít, nếu là người thương hương tiếc ngọc, khẳng định sẽ vội vàng đi đến nâng người dậy thuận tiện hỏi han trấn an một phen.
Nhưng ả gặp lại là Tiêu Chỉ Quân.
Tiêu Chỉ Quân thậm chí không động mí mắt, mặt không thay đổi nhìn Yên Hồng hoa lê đái vũ, đối gã sai vặt ngốc lăng không biết thế nào quát lên:
“Còn không kéo người xuống, trói chặt, đừng để người chạy ra chạm phải Công chúa phi.”
Gã sai vặt liên tục dạ dạ, tay chân toát mồ hôi lạnh thật nhanh che miệng ả kéo xuống.
An Trường Kha bưng một bát mì đi tới thấy một màn này, dung mạo đẹp đẽ giãn ra, thầm nghĩ không uổng công làm bát mì này.
Từ nhỏ nàng ở tướng phủ nhìn sắc mặt người ta mà lớn lên, rất nhiều chuyện đều dựa vào bản thân, kể cả làm món ăn. Bởi vậy sau khi nghe Tiêu Chỉ Quân ở trong phòng, đặc biệt đến phòng bếp làm một bát mì bách hợp, xem như đáp lại bánh hoa mai, đồng thời cũng có cái cớ hay để Tiêu Chỉ Quân về chính phòng với mình. Nếu thê thê hai người tiếp tục ở riêng như vậy, ngày sau tuyệt không chỉ có một Yên Hồng.
Lúc An Trường Kha bưng mì đến thư phòng, Tiêu Chỉ Quân đã quay lại ngồi bên cửa sổ, đọc một quyển binh thư. An Trường Kha bảo An Thi ra ngoài, tự mình bưng mì đặt trước mặt Tiêu Chỉ Quân, thấp giọng hỏi:
“Trường Kha đã làm chuyện gì khiến Công chúa không vui sao?”
Tai Tiêu Chỉ Quân khẽ nhúc nhích, buông sách xoay người nhìn nàng:
“Không có.”
“Vậy điện hạ không thích Trường Kha?”
Tiêu Chỉ Quân yên lặng một lúc mới nói:
“Không phải.”
“Vậy tối qua vì sao điện hạ không muốn cùng phòng với ta.”
An Trường Kha giương mắt nhìn thẳng nàng ấy, hốc mắt bỗng đỏ. Thật ra nàng không muốn khóc, đời trước nàng chịu nhiều ủy khuất cùng trắc trở như vậy cũng không khóc, bây giờ cũng chỉ hỏi đôi câu, mũi liền chua xót, ủy khuất không thôi. An Trường Kha cũng cảm thấy bản thân hơi mất mặt, nước mắt rưng rưng, cố nén nức nở nói:
“Nếu người không thích ta, cưới ta làm gì? Điện hạ cho là một nữ nhân như ta rất muốn gả cho người sao?”
Tiêu Chỉ Quân thấy mắt nàng đỏ lên, tay chân luống cuống hiếm thấy, chỉ là nàng không biết an ủi người thế nào, chỉ nhíu mày trầm giọng, vẫn ôn nhu nhẹ nhàng nói:
“Ta biết nàng không muốn, nàng yên tâm, ta sẽ không ép buộc nàng. Sau này…nếu sau này nàng thực sự không muốn ở vương phủ, ta có thể để nàng rời đi.”
An Trường Kha không biết nàng ấy nói sau này là lúc nào, chỉ nghe nàng ấy nói để nàng rời đi, dây cung căng chặt trong đầu liền đứt, nước mắt theo gương mặt chảy xuống, cả gương mặt đều là nước mắt:
“Điện hạ còn nói không phải không thích ta. Ta muốn cùng người sống thật tốt, người lại nghĩ đuổi ta đi…”
“Không cần chờ sau này, không bằng bây giờ liền đưa ta về!”
An Trường Kha vừa tức vừa khó chịu, giơ tay qua loa lau nước mắt, tóc mai hỗn độn dính trên má. Nàng khụt khịt hai tiếng, dứt khoát bưng chén mì ném ra cửa sổ:
“Ta để Công chúa ghét như vậy, có lẽ người cũng không muốn ăn mì ta làm!”
Mặt Tiêu Chỉ Quân lộ vẻ ảo não, lại nhanh mắt thấy vết bỏng rộp lên trên ngón tay nàng, liền vội cầm tay nàng, đau lòng mà nói:
“Đây là có chuyện gì?”
An Trường Kha chưa nguôi tức giận, chỉ thấy người này căn bản không thích mình, nàng bị mù mới tự mình đa tình như vậy, còn nghĩ muốn cùng nàng ấy sống tốt. Giờ chợt bị nàng cầm tay, vừa tức vừa bực nói:
“Không nhọc điện hạ bận tâm!”
Tiêu Chỉ Quân thở dài một hơi, cẩn thận vòng tay ôm người vào lòng, thanh âm nhẹ nhành mang theo vài phần bất đắc dĩ hiếm thấy:
“Không phải ta không thích nàng, chỉ là…” Chỉ là gì, nàng lại không nói.
Tiêu Chỉ Quân vốn muốn che chở người dưới đôi cánh của mình, ít nhiều có thể sống tốt hơn chút. Chẳng qua lúc sắp thành thân, mới nghe nói An Trường Kha vì bất mãn hôn sự mà chống lại An Tri Khác, bị ép uống nhuyễn cân tán rồi nhốt lại. Lúc này nàng mới ý thức được, có lẽ An Trường Kha cũng không cần một phía tình nguyện bảo hộ như vậy. Hiện giờ đối với An Trường Kha mà nói, nàng đại khái chỉ là người xa lạ thanh danh hỗn độn, lại cố chấp cưới nàng thôi.
Chỉ là thành thân rồi, bảo nàng thả người đi, nàng lại không thể nhẫn tâm. Chỉ có thể tự cách xa chút, tránh hù dọa nàng ấy. Tuy Tiêu Chỉ Quân cũng không hi vọng xa vời là An Trường Kha sẽ thích mình, cũng không hi vọng nhìn thấy sợ hãi trong mắt nàng giống như người khác.
“Vậy vì sao người không cùng ta viên phòng?”
Dù sao cũng náo loạn rồi, An Trường Kha dứt khoát vứt bỏ da mặt, ngước mặt chất vấn:
“Điện hạ biết những hạ nhân đó nói ta thế nào không? Bọn họ nói ta là nữ nhân uổng có danh Công chúa phi, nhưng không được Công chúa sủng ái….”
Quả nhiên Tiêu Chỉ Quân không lên tiếng, nhíu mày vẻ mặt khó xử, không biết nên nói thế nào mới dỗ dành được người. Đương nhiên không phải nàng không muốn viên phòng, chỉ là không muốn ép buộc nàng ấy để rồi ngày sau hối hận mà thôi.
An Trường Kha thấy nàng không nói lời nào, nước mắt vốn đã ngừng lại tràn ra, bộ dáng vừa khóc vừa nháo như vậy, tóc mai tán loạn, khóe mắt ửng đỏ, hai má dính nước mắt, càng khiến lòng người sinh thương tiếc. Tiêu Chỉ Quân cảm thấy hơi đau lòng, cúi đầu cơ hồ muốn liếm sạch nước mắt trên mặt nàng. Vừa chạm đến, lại khắc chế mà dừng lại, thở dài lặp lại:
“Không có không thích nàng. Ai còn dám khua môi múa mép, ta xả giận cho nàng.”
Bắc Chiến Vương đáng thương hai mươi năm chinh chiến sa trường trí dũng song toàn, nhưng trước nay chưa từng dỗ người, nhu tình duy nhất đều cho tiểu phu nhân trong lòng. Nhưng hiển nhiên Công chúa phi đang tức giận không dễ dàng bị lừa gạt.
An Trường Kha bình tĩnh chút ít, khịt khịt mũi, vẻ mặt nghi ngờ:
“Thật sao?”
Tiêu Chỉ Quân nhẹ nhàng thở ra, gật đầu:
“Nhất ngôn cửu đỉnh.”
An Trường Kha liếc nàng, suy nghĩ hỗn loạn rốt cuộc thư thái, nàng yêu cầu lần nữa:
“Vậy điện hạ cùng ta về chính phòng ngủ.”
Tiêu Chỉ Quân hít sâu một hơi: “Được.” Cùng lắm thì sau này mỗi ngày luyện nhiều mấy lần quyền.
“Nha hoàn của chính viện đều đổi thành tiểu tư. Ta không thích nha hoàn hầu hạ.”
“Đều nghe nàng.”
An Trường Kha hài lòng, không ầm ĩ nữa, thả lỏng thân thể dựa vào trong lòng Tiêu Chỉ Quân.
Cảm nhận được thân thể trong lòng dựa sát vào, Tiêu Chỉ Quân ẩn nhẫn lại khắc chế mà nhắm mắt, cầm cánh tay bị thương của An Trường Kha:
“Đây là có chuyện gì?”
An Trường Kha nắm tay lại, không quá để ý đền, nói:
“Lúc nấu mì không cẩn thận bị bỏng.”
Nàng trời sinh làn da non mịn, làm bao nhiêu việc nặng nề mệt nhọc đều như vậy. Lần này cũng chỉ là không cẩn thận cọ vào nồi, ngón tay lập tức nổi vết bỏng, nàng vốn muốn lúc về sẽ bôi thuốc, không nghĩ tới Tiêu Chỉ Quân nhanh mắt thấy được.
“Đừng động, ta bôi thuốc cho nàng.”
Tiêu Chỉ Quân lại vô cùng để ý, hai hàng mày kiếm hợp lại, ấn nàng ngồi xuống bên cửa sổ, lại cầm nến cùng ngân châm kim sang dược đến. Đem ngân châm hơ trên nến, mới nâng tay nàng cẩn thận nhẹ nhàng đâm phá vết bỏng, lại thoa thuốc bột lại.
Tiêu Chỉ Quân xử lý rất cẩn thận, động tác vô cùng nhẹ nhàng, sợ làm nàng đau. Một tướng quân khuôn mặt lạnh lùng như vậy, lúc này nâng tay nàng, lại tựa như nâng trân bảo dễ vỡ.
An Trường Kha rũ mắt nhìn, mũi lại chua xót. Nàng lớn như vậy, trừ mẫu thân và muội muội, chưa từng có ai cẩn thận mà đối đãi nàng như thế.
Tiêu Chỉ Quân lại cho rằng nàng bị đau, động tác trên tay lại càng thêm nhẹ nhàng, một khuôn mặt không quá thuần thục mà dỗ nàng:
“Lập tức sẽ hết đau.”
An Trường Kha mang theo giọng mũi nồng đậm “Ân” một tiếng, đôi mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, ngượng ngùng mà thấp giọng nói:
“Ngày mai ta lại làm bát mì cho người nha?”
Tiêu Chỉ Quân không chút nghĩ ngợi mà cự tuyệt:
“Không cần, loại việc nặng này giao cho hạ nhân làm, nàng dưỡng thương cho tốt.”
An Trường Kha nhìn chằm chằm ngón tay được băng bó ổn thỏa của mình: “…”
Được rồi.
*
Tác giả có lời muốn nói:
Tiêu Chỉ Quân: Mì bách hợp vợ làm không còn nữa…
Băng kỹ vết thương, Tiêu Chỉ Quân mới kêu hạ nhân đến thu dọn thư phòng. Chén mì An Trường Kha tự tay xuống bếp làm, giờ phút này còn nằm ngoài cửa sổ.
Hạ nhân thu dọn sớm nghe thấy động tĩnh bên này, khi tiến vào cúi đầu không dám thở mạnh, cụp mi rũ mắt mà thu dọn thư phòng, nhìn thấy bát mì bị đập bể ngoài cửa sổ, trong lòng âm thầm đồng cảm An Trường Kha. Sau tân hôn, đã chọc Công chúa phát cáu như vậy, ngày tháng sau này, sợ là càng khổ sở.
Tiêu công chúa cũng không biết tiểu phu nhân cõng oan uổng thay mình, giờ một khuôn mặt cứng nhắc, theo An Trường Kha về chính phòng.
Bố trí của chính phòng vẫn giống hệt như đêm tân hôn, trên bàn đốt nến đỏ, trên giường trải đệm đỏ kim tiền, màn lụa đỏ rực rải hoa cánh ve, trên song cửa sổ dán chữ song hỉ, khắp nơi đều hiện ra tân hôn vui vẻ.
Lư xông hương trong phòng đốt đến mạnh, không biết đốt hương gì, mùi hương thanh thiển.
Ánh mắt Tiêu Chỉ Quân không tự chủ đuổi theo bóng lưng của An Trường Kha. Sau khi về phòng An Trường Kha liền cởi áo choàng mỏng nhẹ ra. Bên trong chỉ mặc một áo lụa màu xanh thẫm, vòng eo tinh tế dùng đai lưng màu bạc quấn chặt, bên dưới treo ngọc bội Song Ngư và dây hoa kết trường tuệ cung. Lúc đi vàng ngọc va chạm phát ra tiếng “leng keng” rất nhỏ, nghe đến lỗ tai Tiêu Chỉ Quân thấy nhột.
Nàng không nhịn được duỗi tay so đo một cái, phát hiện eo An Trường Kha còn chưa đủ vòng tay nàng, như cành liễu, rất mảnh khảnh, nếu hơi dùng chút lực, nói không chừng sẽ gãy mất.
Tiêu Chỉ Quân than nhẹ một tiếng, nghĩ thầm người nhỏ bé yếu ớt thế này, quả nhiên phải cẩn thận che chở.
…
Hai người lúc ở thư phòng đã ầm ĩ một phen, thời gian đã không còn sớm. An Trường Kha đi rửa mặt, thay một thân trung y trắng, chờ Tiêu Chỉ Quân cùng đi ngủ. Khi tắm nàng suy nghĩ rất lâu, tuy không biết vì sao Tiêu Chỉ Quân không chịu cùng phòng với nàng, nhưng chỉ cần người có thể về chính phòng là tốt. Loại chuyện này không miễn cưỡng được, không bằng dứt khoát thuận theo tự nhiên.
Bởi vậy chờ Tiêu Chỉ Quân từ phòng tắm trở về, đã thấy Công chúa phi của nàng xõa mái tóc dài, nghiêng đầu cười cười với nàng, thanh âm mềm nhẹ mà như hướng nàng tranh công nói:
“Ta đã trải xong giường đệm.”
Tiêu Chỉ Quân dừng chân một cái, mới sắc mặt như thường đi đến mép giường:
“Sớm nghỉ ngơi đi.”
An Trường Kha không phát hiện nàng ấy khác thường, tự mình bò vào trong giường, lại cười vỗ vỗ đệm giường bên cạnh, ý bảo Tiêu Chỉ Quân nhanh lên, miệng còn lẩm bẩm:
“Đệm hơi lạnh.”
Tiêu Chỉ Quân sờ sờ đệm, quả nhiên lạnh thật. Ngay cả cánh tay người bên cạnh nàng cũng lạnh băng, nàng do dự một chút, nghiêng thân thử thăm dò rồi kéo người ôm vào trong lòng:
“Lại đây, ta sưởi ấm cho nàng.”
An Trường Kha sửng sốt chốc lát, rất nhanh liền lấy lại tâm tình, nghe lời mà dán tay lạnh lẽo vào ngực nàng ấy sưởi ấm.
Người tập võ hàng năm, thân thể khỏe mạnh, nhiệt độ cơ thể cũng cao, nằm bên cạnh như cái lò sưởi lớn. Trái lại là An Trường Kha, bởi vì lúc nhỏ rơi xuống nước, tay chân vẫn luôn lạnh như băng, tới mùa đông khắc nghiệt càng rõ. Mới vừa rồi nàng đã lặng lẽ mơ ước lò sưởi ấm áp dễ chịu bên cạnh, chẳng qua da mặt mỏng, không dám mở lời.
Hiện tại lò sưởi tự lên tiếng, đương nhiên An Trường Kha vui vẻ phối hợp. Có lẽ lúc ở thư phòng Tiêu Chỉ Quân cẩn thận nhẹ nhàng mà đối đãi, xa lạ cùng ngăn cách trong lòng An Trường Kha tiêu tán rất nhiều, cho nên hiện giờ lén lén lút lút dán hai chân lạnh lẽo lên đùi Tiêu Chỉ Quân, cũng phá lệ không ngại.
Tiêu Chỉ Quân khiêm tốn bao bọc nàng, bị nàng như con thú nhỏ cọ qua cọ lại làm cho vừa ngọt ngào vừa khó nhịn, hồi lâu rốt cuộc không nhịn được đè người lại, ngữ khí hơi hung hăng nói:
“Ngủ.”
An Trường Kha cọ đến ấm áp không tình nguyện “ừm” một tiếng, cuối cùng không động.
Tiêu Chỉ Quân mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, liền thấy người trong ngực lại ngẩng đầu, lẩm bẩm hỏi:
“Ngày mai điện hạ có việc không?”
“…” Tiêu Chỉ Quân không thể không lần nữa căng thẳng thần kinh, sợ nàng đưa ra yêu cầu mình không đỡ được:
“Ngày mai đại doanh ngoài thành có thi đấu diễn võ, ta phải đi, làm sao?”
An Trường Kha nghe nàng nói vậy, nhất thời xìu xuống, mất hứng nói:
“Ngày mai là tam triều hồi môn, nếu Công chúa có việc, thì ta tự về, cũng không phải chuyện lớn gì.”
Tốt xấu một đời này nàng còn có thể trở về, đời trước, nàng căn bản không dám nói chuyện này với Tiêu Chỉ Quân.
Tiêu Chỉ Quân sững sờ, rất nhanh nhớ ra tam triều hồi môn là ngày gì. Phong tục cưới gả của Đại Nghiệp, thành hôn ngày thứ ba, tân lang phải đưa tân nương về nhà mẹ đẻ, gọi là tam triều hồi môn. Chỉ Tiêu Chỉ Quân ở quân doanh đã lâu nên không nhớ đến tục vụ này, mà trước đó quản gia vốn đã không an bài chuẩn bị gì hết thảy khư khư cho rằng nàng không thích An Trường Kha, nên cũng không nói việc này.
“Xin lỗi.” Nghĩ đến tình cảnh An Trường Kha ở tướng phủ, Tiêu Chỉ Quân tức khắc có áy náy, nàng trầm ngâm chốc lát nói:
“Là ta sơ sót, ngày mai ta đưa nàng về trước, đợi diễn võ buổi sáng kết thúc, ta lại đến tướng phủ bồi nàng?”
Không nghĩ tới nàng ấy sẽ xin lỗi mình, An Trường Kha vốn có chút mất hứng lập tức vui vẻ lên, mi mắt cong cong nói: “Được.”
Sau đó hai người không nói nữa, ngủ ngon một đêm.
Giờ mão hôm sau, Tiêu Chỉ Quân liền tỉnh. An Trường Kha cuộn thân thể, mặt dán vào ngực nàng ngủ say, gò má trắng như ngọc phiếm hồng, môi khẽ nhếch, nhìn không giảo hoạt như lúc tỉnh, lộ ra ngây ngô.
Tâm mềm nhũn một cái, Tiêu Chỉ Quân rón rén dịch nàng ra, lại giúp nàng đắp chăn, mới triệu Vương Phú Quý đến thư phòng.
“Lễ hồi môn của Công chúa phi chuẩn bị gì rồi?”
Thanh âm của Tiêu Chỉ Quân nhàn nhạt không nghe ra vui giận.
Nhưng Vương Phú Quý hầu hạ nàng nhiều năm nhanh chóng hiểu ý tứ của nàng, lập tức quỳ xuống cáo tội:
“Là lão nô sơ sót, Công chúa thứ tội, lão nô đi chuẩn bị ngay.”
Tiêu Chỉ Quân nhìn ông hồi lâu, nhìn đến trán ông ứa mồ hôi lạnh, mới lạnh giọng cảnh cáo:
“Tự đi lãnh 30 đại bản. Lễ hồi môn chọn đồ tốt trong kho. Dư di nương và Tứ tiểu thư chuẩn bị nhiều hơn một phần. Không được có lần sau.”
“Vâng, lão nô biết tội.”
Vương Phú Quý nơm nớp lo sợ đứng dậy, lau mồ hôi lạnh:
“Lão nô đi chuẩn bị, chuẩn bị quà xong sẽ đi lãnh phạt.”
Tiêu Chỉ Quân xua xua tay:
“Đi đi, danh sách quà nhớ đưa phu nhân xem qua.”
***
Lúc An Trường Kha tỉnh lại, liền thấy Tiêu Chỉ Quân luyện thương ngoài cửa sổ. Nữ nhân mặc bộ huyền sắc tay áo dệt hoa văn mây bạc, quấn đai lưng cùng màu. Mái tóc như mực buộc chặt, lưng thẳng tắp, cầm kim thương ngũ long ô múa đến uy vũ. An Trường Kha dựa vào cửa sổ nhìn, bất tri bất giác nhập thần.
Cũng khó trách bên ngoài đồn đãi nàng là “Thái tuế hung thần”, lúc nàng ấy múa thương, mặt mày lạnh lẽo, lệ khí đầy người. Nếu không phải đêm qua An Trường Kha được Tiêu Chỉ Quân ôm vào trong lòng sưởi ấm tay chân, cũng sẽ không tin một tướng quân lệ khí lan tràn lại cẩn thận ôn nhu như vậy.
Đáy mắt An Trường Kha nhu mềm, không nhịn được gọi nàng ấy một tiếng.
Nữ nhân đang luyện võ nghe tiếng quả nhiên thu thương đi đến phía nàng, lệ khí giữa mày còn chưa tán, ánh mắt lại rất bình thản:
“Tỉnh rồi? Ta kêu nha hoàn đưa đồ ăn sáng. Dùng xong ta đưa nàng về tướng phủ.”
“Ừ.” An Trường Kha nhìn mồ hôi trên trán nàng, do dự phút chốc, vẫn cầm khăn tay lau cho nàng ấy.
Thân thể Tiêu Chỉ Quân theo bản năng căng thẳng, đợi bàn tay mềm mại kia nhẹ nhàng phất qua gò má, dần dần thả lỏng, đáy mắt hiện lên ánh sáng ôn nhu.
An Trường Kha không chú ý tới, lau xong mồ hôi xong, liền đi dùng bữa với nàng ấy.
Hai người dùng xong bữa sáng, vừa lúc Vương Phú Quý chuẩn bị xong lễ hồi môn, cung cung kính kính đưa danh sách quà cho An Trường Kha xem qua, hỏi nàng còn muốn thêm gì không.
Nhìn danh sách quà có chuẩn bị thêm dược liệu cho mẫu thân và trang sức cho muội muội, đáy lòng An Trường Kha ấm áp. Sáng qua Vương Phú Quý còn đối nàng cực kỳ qua loa lấy lệ, khẳng định không phải ông nghĩ ra, còn là ai….đáp án rõ như ban ngày. Nàng nhìn về phía nữ nhân ngồi nghiêm chỉnh một bên, lộ ra nụ cười xinh đẹp:
“Ta thay mẫu thân cùng muội muội cảm ơn điện hạ.”
Biểu tình của Tiêu Chỉ Quân nhàn nhạt như cũ:
“Không cần cảm ơn.” . Truyện hay luôn có tại { TRUМtrцy eЛ.VN }
An Trường Kha bật cười, hai người dùng xong bữa sáng liền xuất phát đến tướng phủ. An Trường Kha không cưỡi ngựa, liền ngồi xe. Tiêu Chỉ Quân cưỡi ngựa đi theo một bên. Phủ Thừa tướng gần đường Tứ Hỉ, mà vương phủ lại ở đường Bát Bình cách xa hoàng thành. Hai bên giục ngựa chỉ một khắc, đi xe ngựa lại non nửa canh giờ, khi đoàn người tới tướng phủ, đã là giờ Thìn.
***
Khi nghe ngựa xe phủ Bắc Chiến Vương sắp tới cửa, An Tri Khác cũng vợ cả Lý thị cũng chưa kịp phản ứng. An Tri Khác còn nhíu mày:
“Mới thành hôn, thế nào đã trở về?”
Lý thị biết xưa nay ông ta không thích đứa con gái này, vừa định đáp lại đôi câu, đột nhiên nhớ tới, cả kinh:
“Hôm nay là ngày tam triều hồi môn?”
Lúc này An phủ mới binh hoang mã loạn cả lên.
Mặc kệ An tướng quốc không thích đứa con gái này thế nào, cũng mặc kệ Bắc Chiến Vương không được đế tâm ra sao, thân phận của hai người bày ra đó. Một là Công chúa chiến công lớn lao, một là Công chúa phi, coi như ngầm không thích, bên ngoài cũng không thể để người ta nhìn ra sai sót. Nếu không mang tội danh bất kính hoàng thất, đã có thể để Ngự sử tố ông ta một quyển.
Lý thị vội vội vàng vàng kêu hạ nhân ra mở cửa chính, lại bảo người thông truyền trên dưới tướng phủ, người có quan chức phải thay quan phục, nữ quyến có cáo mệnh trên thân phải ấn phẩm đại trang, đều chuẩn bị chỉnh tề, mới để lão thái quân cùng An Tri Khác dẫn đầu, dẫn trên dưới tướng phủ ra trước cửa chính chờ đợi.
Xe ngựa phủ Bắc Chiến Vương dừng lại trước đại môn, An Tri Khác tươi cười không chút sơ hở, tựa như đã sớm chờ đến nghênh đón:
“Công chúa, Công chúa phi, mời vào trong. Trong phủ đã sớm chờ.”
Tiêu Chỉ Quân ngồi trên lưng ngựa hơi gật đầu, không mấy thân thiết với Nhạc gia, vẫn bộ dáng lãnh đạm người sống chớ gần:
“Lão thái quân, Tướng quốc. Đại doanh ngoài thành còn có chuyện quan trọng, ta đưa Trường Kha tới đây, phải đi rồi.”
Nói xong xuống ngựa đi lại gần An Trường Kha đỡ nàng xuống xe, ôn nhu nói:
” Nàng ở đây ngoan, ta sẽ tranh thủ xong việc về sớm với nàng”.
Một màn thiếp thiếp nàng nàng chủ yếu cho người An gia thấy để biết khôn hồn mà đối đãi. Còn về An Trường Kha chưa kịp phản ứng thì người đã vội vàng lên ngựa rời đi.
An Tri Khác không vui trong lòng, nhưng nghĩ đến tính nết vị Bắc Chiến Vương Công Chúa này xưa nay như vậy, hơn nữa nghe nói nàng và An Trường Kha không hòa thuận, biểu hiện hiện tại cũng ngoài ý muốn.
Không có Tiêu Chỉ Quân ở đây, tươi cười trên mặt An Tri Khác nhạt đi, đoàn người vây quanh An Trường Kha vào phủ.
Mẹ con An Trường Kha không được An Tri Khác yêu thích, từ trước không có địa vị trong phủ, nha hoàn trong phủ cũng có thể dẫm chân lên. Bây giờ gả vào vương phủ, trở thành Công chúa phi, trái lại được trên dưới tướng phủ cung nghênh.
Tuy nói lúc trước An Trường Kha bị bắt gả, nhưng hiện tại thấy nàng một thân cẩm y hoa phục ngồi ở chủ vị, những người khác đều thấp một cái đầu, còn phải cung cung kính kính gọi một tiếng Công chúa phi, mọi người trong An phủ đều không quá thoải mái. Càng đừng nói vài vị thiếu gia tiểu thư khi dễ An Trường Kha trước đây.
An gia nhiều người, tổng cộng bốn phòng, vì lão thái quân còn khỏe mạnh nên không tách ra. Những người ở bốn phòng đều ở trong viện. Một phòng này của An Tri Khác là đại phòng, trừ Tam tiểu thư An Trường Kha, còn có nhị tử tam nữ khác. Đích trưởng tử An Tri Dục và đích trưởng nữ An Nhàn Y đều do chính thê Lý thị sinh ra. Nhị thiếu gia An Tri Đoan và Nhị tiểu thư An Nhàn Ca do ái thiếp Liễu thị sinh ra. An Trường Kha và bào muội An Như Ngọc còn lại do di nương Dư thị sinh ra.
Vì di nương Dư thị xuất thân thanh lâu, hơn nữa không biết nguyên nhân gì bị gia chủ chán ghét, liên lụy hai đứa nhỏ ở trong phủ cũng bị người ta ức hiếp. Lúc đầu mọi người còn kiêng kị sợ Dư thị sẽ phục sủng không dám làm quá mức, cho đến khi rất nhiều lần An Trường Kha vì bị ức hiếp đi tìm An Tri Khác làm chủ trái lại bị khiển trách một trận, mọi người liền không kiêng nể gì nữa. Mà sau khi ăn vài lần giáo huấn, An Trường Kha cũng không hi vọng phụ thân sẽ làm chủ cho mẫu thân họ, biết càng phản kháng càng bị ức hiếp hơn, dần dần học được ẩn nhẫn. Đời trước nàng bị ép gả đi, có lẽ các thiếu gia tiểu thư An gia cuối cùng cảm thấy chán ngấy, đã rất ít tìm nàng gây phiền toái. Chỉ là gặp phải vẫn không tránh khỏi nói móc cùng giễu cợt.
“Gà rừng cũng dám giả phượng hoàng.”
An Nhàn Ca ngồi phía dưới bên phải bĩu môi, thanh âm cũng không nhỏ mà lẩm bẩm một câu.
Phòng khách yên lặng, hơn nữa đúng lúc không có ai nói, giọng nàng ta cũng phá lệ lớn. Trong nhất thời tầm mắt của mọi người trong phòng khách đều dừng trên người nàng ta.
An Tri Khác hơi nhíu mày, không quá nghiêm khắc mà quát một tiếng:
“Ca Nhi!”
“Nữ nhi còn nhỏ, không hiểu chuyện, Công chúa phi đừng chấp nhặt với nó.”
Liễu thị cũng hòa giải theo, còn làm bộ đánh An Nhàn Ca một cái:
“Mau hướng Công chúa phi nhận sai.”
Tác giả có lời muốn nói:
Tiêu Chỉ Quân: Lão bà thơm tho mềm mại ôm thật thoải mái.