Sau Khi Xuyên Thành Vật Hi Sinh Ta Khiến Nam Chính Trở Nên Nổi Tiếng

Chương 32: 32: Chương 31



Edit: Vân Tiêu
…Không giống sao?
Nói xong ba từ này, Tô Tễ Tinh mới nghĩ lại thấy có gì đó hơi sai sai.

Ý ba từ này nghe như là nói cậu ‘giống trai thẳng’, chứ không phải ‘là trai thẳng’.

“Tôi hỏi cậu có phải hay không, chứ có hỏi cậu có giống hay không đâu.” Quả nhiên Hạ Xán nghe ra khác biệt trong đó, trầm ngâm một lát rồi nói, “Hay là cậu thật sự đang giả vờ?”
Chết tiệt, có phải do Hạ Xán đóng mật vụ lâu quá, nên có kinh nghiệm trong việc thẩm vấn mất rồi không?
Rõ ràng cậu chỉ gọi điện hỏi anh xu hướng giới tính, sao đột nhiên biến thành chính mình sắp bại lộ xu hướng giới tính rồi?!
Tô Tễ Tinh che mic điện thoại, nuốt nước bọt ‘Ực’ một cái, sau đó mới buông mic giả ngu, “Giả vờ cái gì? Sao tôi không hiểu cậu đang nói gì vậy? À…!Evan tìm tôi có việc, tôi cúp trước nhé, cậu nghỉ ngơi đi, chú ý quay phim!”
Tô Tễ Tinh nói năng lộn xộn một hồi rồi cúp máy, vuốt vuốt ngực thở phào.

Cũng may, tuy rằng kẻ địch tấn công mãnh liệt, nhưng cậu vẫn chống cự được không bại lộ thân phận.

Nhưng đó chỉ là suy nghĩ của cậu.

Thông minh như Hạ Xán, sớm đã sinh ra hoài nghi với cậu rồi.

Thử hỏi nếu Tô Tễ Tinh thật sự là trai thẳng, vì sao cậu không trực tiếp thừa nhận, mà ngược lại cúp điện thoại?
Cậu chột dạ cái gì?
Cho nên sự thật chính là —— cậu căn bản không phải!
Sau khi đưa ra suy đoán táo bạo này, trong lòng Hạ Xán cũng không có bao nhiêu kinh ngạc, anh ngồi một mình ngẩn ngơ ở trường quay hồi lâu, không thể tin được phán đoán của mình.

Nó giống như một việc bạn đã ấp ủ từ lâu, bỗng một ngày nào đó có người nói với bạn rằng giấc mơ của bạn đã thành hiện thực, chỉ sợ rất nhiều người đều sẽ không thể tin nổi.

Sợ đây chỉ là một giấc mơ.

Hạ Xán đè nén xúc động trong lòng, không lập tức chạy đi tìm Tô Tễ Tinh ép hỏi đáp án, bởi anh biết dù có hỏi, cũng sẽ bị Tô Tễ Tinh lừa gạt cho qua chuyện, cho nên muốn chứng minh suy đoán của mình là đúng, vẫn phải tìm cách kiểm tra thêm.

***
Thời gian nháy mắt đã đến những ngày cuối năm, Giáng Sinh cũng sắp đến.

Đêm trước ngày Giáng Sinh, Tô Tễ Tinh ở nhà một mình lướt vòng bàn bè, thấy bạn mình ai ai cũng đăng ảnh có đôi có cặp, ngẫm lại chính mình hai đời cộng lại cũng đã sống hơn sáu mươi tuổi rồi, mà đến một mối tình cũng chưa từng có, cậu nhịn không được đăng một dòng cảm thán chua chát trên vòng bạn bè.

[Tô Tễ Tinh]: Niềm vui là của người khác, tôi có gì đâu [Hình ảnh]
Sau khi đăng, rất nhanh bên dưới đã có bình luận, Tô Tễ Tinh dù sao cũng không có việc gì làm, liền nhàm chán trả lời từng người một.

[Trương Bác Thiên]: Đại ca, anh còn có em */ôm*

[Tô Tễ Tinh]: @TrươngBácThiên ngoan, lần sau về cùng nhau ăn cơm.

[Evan]: Giám đốc, chỉ cần anh yêu cầu, tôi tùy thời đều có mặt *mỉm cười*
[Tô Tễ Tinh}: @Evan sau giờ tan tầm nghiêm cấm quấy rầy cấp trên.

[Đào Hi]: Sếp Tô, một mình à? Anh có muốn đến chơi cùng không? Vẫn là quán bar lần trước đó.

Bình luận của Đào Hi cậu còn chưa kịp xem đã có người thay cậu trả lời.

[Hạ Xán]: @ĐàoHi cậu ấy không đi, lại đi đánh gãy chân.

[Đào Hi]: @HạXán???
[Tô Tễ Tinh]: @ĐàoHi Yên tâm đi, cậu ấy nhất định không dám đánh gãy chân tôi.

Vậy anh ấy định đánh gãy chân ai?
[Đào Hi]: @TôTễTinh…!
Đào Hi có lẽ bị sự vô lý của Hạ Xán dọa sợ, không dám lên tiếng nữa.

Đang trả lời bình luận, wechat đột nhiên vang lên hai lần, là Hạ Xán gửi tin nhắn cho cậu.

[Hạ Xán]: Cô đơn lạnh lẽo?
[Tô Tê Tinh]: Trống rỗng nhàm chán.

[Hạ Xán]: Trống rỗng sao không tìm một người làm bạn.

[Tô Tễ Tinh]: Tôi không phải một người tùy tiện.jpg
[Hạ Xán]: Không tùy tiện còn đi gay bar chơi?
[Tô Tễ Tinh]: Việc qua từ đời nào rồi chứ? Cậu đừng có nhắc mãi nữa được không? Sau đó tôi chưa đi thêm lần nào cả!
[Hạ Xán]: Nếu trống rỗng, hay tôi kiếm một người đến làm bạn với cậu?
[Tô Tễ Tinh]: Cậu có ý gì?
[Hạ Xán]: Ý trên mặt chữ.

Chờ.

Ý trên mặt chữ?
Tô Tễ Tinh nghiêm túc xem lại tin nhắn giữa mình với Hạ Xán mấy lần, vẫn chưa hiểu được ‘ý trên mặt chữ’ có nghĩa là gì.

Muốn kiếm người đến làm bạn với cậu à?
Kiếm ai?

Ở đâu ra?
Nam hay nữ?
…!Làm bạn kiểu gì?
Tô Tễ Tinh không hiểu gì cả.

Đột nhiên, một chấm nhỏ màu đỏ sáng lên trong cột ‘Danh bạ’ ở cuối giao diện wechat, thông báo có ai đó đã xin kết bạn với cậu.

Tô Tễ Tinh mở ra xem, thấy tên tài khoản người đó là ‘Cô tiên nuôi mèo’, avarta là hình chú mèo Garfield béo ục ịch, nhìn qua có vẻ là con gái.

…!Đây, sẽ không phải là người Hạ Xán kiếm đến làm bạn với cậu đấy chứ?
Lại còn tìm một cô gái, chẳng lẽ muốn thử cậu sao?
Wechat của Tô Tễ Tinh vốn dĩ chưa bao giờ thêm người lạ, nhưng cậu tò mò không biết người này có phải do Hạ Xán mời đến không, cho nên đồng ý lời mời kết bạn của cô bạn này đã, nhưng vẫn cẩn thận chặn vòng bạn bè với cô nàng.

Cô nàng rất nhanh gửi tin nhắn đến.

[Cô tiên nuôi mèo]: Chào anh, là bạn em đưa số wechat của anh cho em, cậu ấy nói muốn để chúng ta làm quen một chút ~
Tô Tễ Tinh vừa thấy cô nàng nhắn tin đến, liền càng thêm khẳng định suy đoán vừa rồi của mình là đúng, đây đích thị là gián điệp do Hạ Xán phái tới.

Bây giờ trên mạng không phải có dịch vụ bạn gái ảo, bạn trai ảo sao, có lẽ anh ấy mua dịch vụ như vậy để thử xem mình có thích con gái hay không.

.

Ngôn Tình Hài
Sau khi suy nghĩ cẩn thận, Tô Tễ Tinh quyết định lấy bất biến ứng vạn biến, nhìn xem Hạ Xán đang muốn giở trò gì.

[Tô Tễ Tinh]: Chào cô, xin hỏi người bạn mà cô nói tới là ai vậy? *mỉm cười*
[Cô tiên nuôi mèo]: A, cậu ấy không nói với anh sao?
[Tô Tễ Tinh]: Không có.

[Cô tiên nuôi mèo]: Được rồi, em còn tưởng cậu ấy đã nói với anh rồi.

Vậy em tự giới thiệu bản thân chút nhé, em tên Dao Dao, năm nay 22 tuổi, là sinh viên năm cuối trường đại học A.

Ha, lại còn là một em gái sinh viên nữa cơ.

[Cô tiên nuôi mèo]: Còn anh, anh làm nghề gì?

[Tô Tễ Tinh]: Bạn cô không nói cho cô biết à?
[Cô tiên nuôi mèo]: Không nha, cậu ấy chỉ cho em xem ảnh chụp, em thấy anh rất đẹp trai nên muốn làm quen với anh thôi, *thẹn thùng*
[Tô Tễ Tinh]: Vậy à? Cậu ấy cho cô xem tấm nào? Tôi nhìn thử xem.

[Cô tiên nuôi mèo]: {Hình ảnh} là tấm này.

Tô Tễ Tinh xem ảnh cô gái gửi tới, người trong ảnh căn bản không phải cậu.

À đúng rồi, Hạ Xán chắc chắn sẽ không thực sự gửi ảnh của mình cho người lạ, vì vậy có lẽ anh ấy đã kiếm một bức ảnh giả.

Tô Tễ Tinh cười khẩy, Hạ Xán thật quá ngây thơ, nghĩ ra cách dễ bị nhìn thấu như vậy đến thử cậu.

Nhưng thôi dù sao tiền cũng đã tiêu, ở một mình cũng quá nhàm chán, chi bằng trêu chọc cô nàng một chút cho đỡ buồn.

[Cô tiên nuôi mèo]: Anh đang làm gì vậy?
[Tô Tễ Tinh]: Ngồi không.

[Cô tiên nuôi mèo]: Vậy hay chúng ta nói chuyện một chút?
[Tô Tễ Tinh]: Nói chuyện thì có gì vui, có biết chơi game không? Lập đội chơi một ván.

[Cô tiên nuôi mèo]:…!Em không biết chơi game.

[Tô Tễ Tinh]: Giờ tôi muốn chơi game, cô còn việc gì khác không?
[Cô tiên nuôi mèo] gửi một tin nhắn thoại: “Anh ơi, chơi game vui hơn nói chuyện với em sao?”
Không thể không nói em gái Hạ Xán tìm được này, giọng nói rất dễ nghe, chà chà, một câu ‘Anh ơi’ gọi đến người ta tê dại cả người.

Nhưng một thẳng nam chân chính sao có thể bị sắc đẹp mê hoặc tâm trí cho được.

Nguyên tắc đầu tiên của trai thẳng: Trò chơi quan trọng hơn phụ nữ!
[Tô Tễ Tinh]: Em gái đừng đùa, cô sao có thể so với game được? Cô đâu có chơi vui bằng game?
[Cô tiên nuôi mèo]:…!
Giọng nói không đánh gục được Tô Tễ Tinh, cô nàng cũng chưa từ bỏ, một lát sau đã gửi ảnh của mình đến, là một em gái thanh thuần đáng yêu, nhưng trong mắt một người nhìn quen mỹ nhân như Tô Tễ Tinh thì cũng không khác biệt gì mấy.

[Cô tiên nuôi mèo]: Anh ơi, anh thấy em thế nào?
[Tô Tễ Tinh]: Cũng tạm, mùa đông cô mặc ít như vậy không lạnh à?
[Cô tiên nuôi mèo]: Lạnh lắm, cho nên người ta mới hy vọng có người ở bên lúc này nha~
[Tô Tễ Tinh]: Cô muốn kiếm người mượn quần áo hả?
[Cô tiên nuôi mèo]:???
[Tô Tễ Tinh]: Cô không tự mua nổi quần áo à? Sao lại muốn mượn người khác?
[Cô tiên nuôi mèo]:???
Nguyên tắc thứ hai cả trai thẳng: Không hiểu tình thú chính là hài hước.

Tô Tễ Tinh đã thành công giết chết cuộc nói chuyện, phỏng chừng cô nàng đã không còn gì để nói với cậu nữa rồi, sau sáu dấu chấm hỏi thì không còn nhắn tin đến nữa.

Đây chính là gián điệp Hạ Xán cử tới thử cậu sao?

Chỉ có vậy?
Không chịu nổi một đòn thế này à?
Tô Tễ Tinh ấn mở hình đại diện của Hạ Xán, đắc ý gửi tin nhắn qua khiêu khích.

[Tô Tễ Tinh]: Cậu tìm ai thế này, trò chuyện vài câu liền hết chuyện, game cũng không biết chơi, thật không thú vị.

[Hạ Xán];?
[Tô Tễ Tinh]: Lần sau nhớ kiếm cô nàng nào đẳng cấp cao hơn chút, đừng lãng phí tiền bạc.

[Hạ Xán]: Cậu đang nói gì thế?
[Tô Tễ Tinh]: Còn giả vờ? Không phải cậu đặt cho tôi một cô bạn gái ảo sao?
[Hạ Xán]: Tôi không có.

Không có? Vậy cô nàng cậu vừa thêm bạn là ai? Tô Tễ Tinh vẫn còn hoài nghi.

[Tô Tễ Tịnh]:…!Thật hay giả thế?
[Hạ Xán]: Tôi cần gì lừa cậu?
[Tô Tễ Tinh]:…!Nhưng không phải cậu nói muốn tìm người đến làm bạn với tôi sao, người đâu?
[Hạ Xán]: Mở cửa.

[Tô Tễ Tinh]:?
[Hạ Xán]: Lập tức, mở cửa, tôi không nhắc lại lần thứ ba đâu.

Tô Tễ Tinh sửng sốt một giây rồi lập tức nhảy xuống khỏi sô pha, chạy chân trần ra phòng khách mở cửa, vừa mở cửa, thì thấy Hạ Xán rõ ràng đang đứng ngay bên ngoài!
“Người cùng đón đêm Giáng Sinh với cậu đến rồi đây.”
Hạ Xán mặc một chiếc áo khoác dáng dài màu đen, anh chính là một chiếc móc treo áo hình người, bất kể là quần áo gì khi mặc lên người anh, đều giống như người mẫu chuyên nghiệp có thể bước trên sàn catwalk ngay lạp tức, dáng người hoàn hảo đến mức khiến người ta ghen tỵ.

Tô Tễ Tinh sững sờ, “Sao cậu tới đây? Không phải cậu đang đóng phim sao?”
Hạ Xán: “Đoàn phim cho nghỉ, nên tôi về đây.

Không phải có người nào đó nói mình thấy trống rỗng sao? Tôi đến làm bạn với cậu không tốt à?”
“Đương nhiên tốt.” Tô Tễ Tinh thấy trên vai Hạ Xán ướt sũng, hình như còn có hạt tuyết chưa tan hết, “Bên ngoài có tuyết rơi à?”
“Ừm, tuyết đầu mùa của năm nay.” Hạ Xán giơ cao túi đồ trong tay, “Tôi mua gà rán, trong nhà có bia không?”
Tô Tễ Tinh chớp chớp mắt, “Còn muốn uống rượu?”
Hạ Xán nhướng mày: “Làm sao? Tình nguyện đi gay bar uống cũng không muốn uống với tôi à?”
“Chắc là có, để tôi tìm xem.” Tô Tễ Tinh sợ nhất Hạ Xán nhắc lại chuyện này, vội lấy dép lê cho anh thay, rồi hấp tấp chạy vào tủ lạnh trong nhà bếp tìm bia.”
Hạ Xán cúi người vừa thay giày, vừa nâng mắt nhìn theo bóng dáng Tô Tễ Tinh, khóe môi yên lặng nhếch lên.

Anh sao có thể tìm người khác đến làm bạn thỏ ngốc được, về việc thỏ ngốc có phải trai thẳng hay không, đương nhiên phải để anh tự mình xác minh.

Mà lúc này Tô Tễ Tinh còn không biết, bài kiểm tra của cậu đêm nay, giờ mới bắt đầu.

Hết chương 31.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Sau Khi Xuyên Thành Vật Hi Sinh, Ta Khiến Nam Chính Trở Nên Nổi Tiếng

Chương 32



Tô Tễ Tinh cầm bia quay lại phòng khách, bỗng nhớ tới một chuyện.

Cậu đặt bia xuống bàn, lẩm bẩm: “Nếu cô bạn nói chuyện với tôi vừa rồi không phải do cậu kiếm tới, thì chẳng phải cô bạn đó kết bạn nhầm người sao? Tôi phải nhanh giải thích với người ta một chút, nhỡ đâu vì thế mà vô tình chia rẽ một mối lương duyên, thì tội tôi lớn lắm đó!”

Tô Tễ Tinh vội lấy di động tính nhắn tin cho cô nàng vừa rồi, nhưng soạn xong tin gửi qua thì lại hiện ra một dấu chấm than đỏ cạnh tin nhắn, nhắc nhở cậu đã không còn là bạn tốt của cô nàng nữa.

“Cô ấy cư nhiên chặn tôi…” Tô Tễ Tinh ôm di động lẩm bẩm, “Xem ra là cô ấy không muốn nói thêm câu nào với tôi nữa.”

Hạ Xán tò mò hỏi: “Cậu nói chuyện với người ta kiểu gì, mà đến mức để người ta chặn luôn thế?”

Tô Tễ Tinh nhìn anh, dang tay nói với vẻ vô tội: “Tôi nghĩ cô ấy do cậu kiếm đến, nên tôi cố ý nói chuyện với cô ấy theo kiểu trai thẳng, rồi cô ấy chặn tôi luôn.”

“Tôi xem nào.” Hạ Xán nhận điện thoại Tô Tễ Tinh đưa qua, lướt xem lịch sử trò chuyện của cậu với ‘Cô tiên nuôi mèo’, mỗi câu đều có thể chọc người tức chết, có thể khiến cô nàng giận không còn từ gì để nói, quả đúng là ‘trai thẳng’.

Tô Tễ Tinh ngồi bệt xuống thảm trải sàn dưới sô pha, mở một chai bia đổ vào cốc, “Cậu bảo tôi có nên thêm bạn lại rồi giải thích với cô ấy một chút không?”

Hạ Xán: “Không cần.”

Tô Tễ Tinh ngẩng đầu nhìn anh, hỏi: “Vì sao?”

“Cậu thật sự tin là cô ấy kết bạn nhầm người à?” Hạ Xán ném trả điện thoại cho cậu, cười lạnh, ngữ khí khinh thường, “Đây là kỹ xảo mấy kẻ lừa đảo quen dùng, kiểu bạn bè gì giới thiệu mà chỉ đưa một tấm ảnh, đến tên tuổi nghề nghiệp cũng không nói? Những người phụ nữ lần đầu tiên nói chuyện đã chủ động gửi tin nhắn thoại, gửi ảnh chụp kiểu này tám chín phần mười là kẻ lừa đảo, chuyên lừa những tên đàn ông háo sắc mắc câu.”

Tô Tễ Tinh nhớ lại mấy tin tức đọc được trên mạng, vỗ bàn một cái, vẻ mặt hiểu ra, “Có lý, có phải chính là cái gì mà ‘chậu giết heo’ trên mạng hay nói tới không?!”

Hạ Xán: “Chắc vậy.”

Tô Tễ Tinh ‘Xì’ một tiếng, tự mình vui vẻ, “Có thể khiến tên lừa đảo tức đến chặn luôn, tôi đúng là quá giỏi.”

Hạ Xán ngồi xuống bên cạnh cậu, cũng mở một chai bia, uống một hớp, hỏi như không có việc gì: “Nhưng cho dù người đó là do tôi kiếm tới, thì sao cậu phải nói chuyện chọc giận người ta đến như vậy?”

Tô Tễ Tinh nghẹn lời: “Tôi…”

Cậu đâu thể nói tưởng rằng Hạ Xán tìm cô nàng đến để thăm dò xu hướng giới tính của mình được, đúng không?

“Tôi chỉ định đùa cô ấy chút thôi, ai biết cô ấy lại không biết đùa.” Tô Tễ Tinh đeo găng tay dùng một lần, mở hộp gà rán lấy ra một chiếc đùi gà phủ sốt mù tạt mật ong, cắn một miếng, nói lảng sang chuyện khác, “Woa, gà rán cậu mua được đó, ăn máu đi, để nguội ăn không ngon đâu.”

Hạ Xán không ăn, anh còn đang đóng phim, sợ buổi tối ăn đồ dầu mỡ vào đến sáng mặt sẽ mọc mụn, vốn mua gà rán là cho Tô Tễ Tinh, cậu ăn vui vẻ là được.

Tô Tễ Tinh gặm một cái đùi gà, một hơi uống hết nửa chai bia, phải nói là ngày tuyết đầu mùa ăn gà rán uống bia là tuyệt nhất! Vẫn là Hạ Xán hiểu sở thích của cậu nhất!

“Chơi game không?” Hạ Xán tìm được điều khiển ti vi trong phòng khách rồi mở ti vi lên, ti vi nhà cậu là loại PC TV, có thể chơi game.

Tô Tễ Tinh thoả mãn ợ một cái, tháo găng tay ra, lấy giấy lau miệng, hứng thú thò qua: “Được, cậu muốn chơi trò gì?”

Hạ Xán lướt steam một lúc, thấy một trò chơi tên ‘HK huyền bí’* trong mục trò chơi phiêu lưu, xem giới thiệu là game phiêu lưu giải đố kinh dị, phong cách ma quái kiểu HongKong, người chơi đánh giá không tồi, có vẻ rất đáng chơi thử.

*港诡实录 (Paranormal HK): Là game kinh dị, phiêu lưu, giải đố trên nền tảng Microsoft Windows

Hạ Xán hỏi: “Hay chơi cái này đi?”

Tô Tễ Tinh liếc nhìn bìa trò chơi, trên đó là một người phụ nữ mặc đồ đỏ, với vẻ mặt ma quái, nhìn là biết không phải phong cách của người sống.

“Game kinh dị à?” Tô Tễ Tinh do dự.

Hạ Xán quay đầu, cố tình kích cậu, “Cậu sợ? Gan nhỏ vậy thôi à?”

Tô Tễ Tinh không muốn thừa nhận, cố bình tĩnh nói: “Đương nhiên không phải, sao tôi sợ mấy cái game trẻ con này được, chơi thì chơi, lại đây đi!”

Hạ Xán tải trò chơi xuống, nghiên cứu một chút, “Đây hình như là game cá nhân.”

Tô Tễ Tinh lập tức lấy cớ đùn đẩy: “Vậy cậu chơi đi, tôi xem cậu chơi là được!”

Hạ Xán như cười như không nhìn cậu, “Vậy không được, muốn chơi thì cùng chơi mới vui chứ.”

“Nhưng đây là game cá nhân mà.” Tô Tễ Tinh vẫn còn cố giãy giụa, “Chơi cùng nhau kiểu gì?”

“Đơn giản, trò chơi này chơi qua cửa mà, tôi chơi qua một cửa thì đến cậu chơi, nhưng mà…” Hạ Xán bỗng trầm ngâm.

Tô Tễ Tinh hỏi: “Nhưng mà cái gì?”

Hạ Xán tựa lưng vào sô pha, duỗi đôi chân dài ra phía trước, nói chậm rãi: “Nhưng nếu chỉ chơi như thế thì không thú vị, hay là đánh cược gì đó đi?”

Tô Tễ Tinh nhìn kỹ vẻ mặt Hạ Xán, cứ cảm thấy tên này hôm nay không có ý tốt.

“Chơi trò chơi thôi có thể cược cái gì?” Tô Tễ Tinh bình tĩnh hỏi.

Hạ Xán cười nói, “Nếu ai gặp cửa ải quá khủng bố không dám chơi tiếp, thì phải trả lời thành thật một câu hỏi mà người còn lại đưa ra, vậy thôi.”

Ầy, còn tưởng chuyện gì, còn lấy cớ chơi game kinh dị, rõ ràng là tới đây muốn dụ cậu nói thật mà.

Tô Tễ Tinh cúi đầu ngẫm nghĩ, vừa hay, cậu cũng có mấy vấn đề muốn hỏi Hạ Xán, muốn biết anh có suy nghĩ gì về nó, vậy được rồi đến đây đi, cậu không tin, một người đàn ông như cậu lại có thể bị một trò chơi kinh dị bình thường dọa sợ?

“Cũng được, chơi! Nghỉ lễ mà, vui là chính, cậu muốn chơi gì tôi tiếp đến cùng!”

Hạ Xán lịch sự đưa tay cầm chơi game cho cậu, “Cửa đầu thường dễ, cho cậu chơi trước nhé?”

Tô Tễ Tinh không khách khí với anh, nhận tay cầm chơi game bắt đầu trò chơi.

Bối cảnh câu chuyện của trò chơi này là một chương trình tìm kiếm linh hồn đã đến để khám phá một tàn tích tâm linh nào đó. Khi bắt đầu trò chơi, một nữ dẫn chương trình tên là ‘Gia Tuệ’ trong bộ sườn xám màu xanh đang giới thiệu, không lâu sau khi trò chơi bắt đầu, cô gái dẫn chương trình chính bị bắt đi rồi mất tích bí ẩn, nhiệm vụ của người chơi là giải cứu người và phá vỡ những bí mật tại đây.

Nhạc nền của trò chơi rất u ám, nơi nơi đều có bóng đen lay động, thể hiện rất tốt bầu không khí kinh dị, Tô Tễ Tinh cũng bị bầu không khí lây nhiễm, không khỏi cảm thấy lo lắng phập phồng cùng với nhân vật mình thao túng trong game.

Ngay lúc nhân vật trong game đi vào một căn phòng, định tìm kiếm manh mối, thì đèn phòng khách bỗng tối đen, Tô Tễ Tinh hoảng sợ hô lên một tiếng: “Sao thế?! Mất điện hả?”

Nhưng ti vi vẫn đang mở mà.

“Xin lỗi, là tôi tắt đèn.” Hạ Xán vốn luôn ngồi cạnh cậu không biết đã đứng chỗ công tắc đèn tự lúc nào, còn nói dõng dạc, “Tôi thấy tắt đèn chơi trò này mới có cảm giác, nếu cậu sợ thì để tôi mở lại.”

Mịa, thằng cha này chính là cố ý, cậu còn chưa bị trò chơi này dọa, đã bị Hạ Xán làm sợ nhảy dựng rồi!

“Tôi không sợ!” Tô Tễ Tinh nghiến răng, gằn từng chữ nói, “Cậu ngồi yên một chỗ đi, đừng chạy loạn khắp nhà tôi, ảnh hưởng tôi chơi game lắm có biết không hả!”

“Đã biết.” Hạ Xán ngoan ngoãn giơ hai tay lên, ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh Tô Tễ Tinh xem cậu chơi game, còn giúp cậu, “Cậu có định mở cánh cửa đó không? Tôi cảm thấy bên trong chắc có manh mối.”

“Biết rồi, không cần cậu nhắc, tôi đang định mở đây.” Tô Tễ Tinh điều khiển nhân vật trong game đi mở cửa, trên màn hình liền xuất hiện gương mặt của người dẫn chương trình đã mất tích Gia Tuệ, nhưng lúc này khuôn mặt đó trông rất khủng bố, miệng há to đầy máu, trông hệt như một nữ quỷ!

Tô Tễ Tinh không kịp đề phòng liền mặt đối mặt với Gia Tuệ, tim cậu run lên, trốn ra sau lưng Hạ Xán theo phản xạ, dán mặt mình vào lưng anh không dám nhìn màn hình, sợ hãi đến mức thốt ra những lời tục tĩu.

“Đ**, hù chết ông rồi!”

Hạ Xán cười trộm, vươn tay ra sau vỗ vai Tô Tễ Tinh, “Nữ quỷ đi rồi, không có việc gì.”

Tô Tễ Tinh không tin hé nửa con mắt nhìn màn hình, thấy nữ quỷ đi thật mới không trốn sau lưng Hạ Xán nữa, đợi phản ứng lại mới cảm thấy xấu hổ vì vừa rồi mình kích động quá.

Tô Tễ Tinh ngượng ngùng gãi đầu, “Cái đó… Không phải tôi sợ đâu, chỉ là không ngờ cô ta đột nhiên xuất hiện, nên hơi giật mình, cậu hiểu không?”

Hạ Xán gật đầu, ôn nhu nói, “Ừm, tôi hiểu, thế còn chơi tiếp không?”

“Đương nhiên chơi, giờ tôi chuẩn bị tâm lý rồi, khẳng định sẽ không bị dọa nữa!”

Đùa gì đấy, mới cửa đầu tiên, sao cậu có thể rút lui được, làm thế để Hạ Xán cười chê cậu à, cậu còn đang đợi lời thật lòng của Hạ Xán đây!

Tô Tễ Tinh cầm chai bia uống hai ngụm lớn tiếp thêm can đảm, thầm tự cổ vũ trong lòng, đừng sợ, Tô Tễ Tinh, mày làm được!

Nhưng chưa tới hai phút sau, Tô Tễ Tinh đã buông cờ đầu hàng, cậu lại bị Gia Tuệ xuất quỷ nhập thần dọa mất hồn mất vía, lần này cậu quăng luôn tay cầm chơi game, quay sang ôm chặt lấy Hạ Xán, kêu gào liên tục: “Mịa mịa mịa! Sao cô ta lại xuất hiện nữa rồi!”

Hạ Xán rất hưởng thụ con thỏ ngốc tự nhảy vào lòng mình thế này, yên lặng ôm chặt Tô Tễ Tinh, vỗ vỗ lưng cậu, “Sợ đến vậy à? Hay là thôi đừng chơi nữa?”

Không chơi? Không chơi thì chẳng phải cậu phải trả lời thật lòng sao?

Tô Tễ Tinh đảo tròng mắt, ổn định lại tinh thần, không được, cậu không thể nhận thua dễ dàng như thế được.

Cậu cảm thấy mình bị dọa hai lần chắc tâm lý cũng đã có phòng bị, nhất định sẽ không bị dọa đến lần thứ ba.

“Chơi! Tôi muốn chơi! Tôi đâu phải sợ thật, chỉ muốn phối hợp chút, gia tăng không khí cho trò chơi thôi!” Tô Tễ Tinh buông Hạ Xán ra, vịt chết vẫn cứng mỏ nói, “Thật ra trò này chơi cũng vui đấy, tôi bắt đầu quen rồi.”

“Thật vậy à?” Hạ Xán không tin nhướn mày.

“Đương nhiên là thật.” Tô Tễ Tinh nhặt lại tay cầm chơi game, hồi hộp nhìn màn hình chằm chằm tiếp tục điều khiển nhân vật, bỗng cảm thấy bên cạnh trống trải rất thiếu cảm giác an toàn, liền chạm chân Hạ Xán, “Này, cậu, cậu ngồi gần vào đây một chút.”

Hạ Xán dịch mông về phía cậu, vai hai người đã dính chặt vào nhau, “Vậy đã đủ gần chưa?”

Tô Tễ Tinh vẫn thấy chưa đủ, nghiêng người dựa sát vào ngực anh mới vừa lòng, nhưng lại thấy phía sau lưng lạnh căm căm, nhún vai nói: “Tay cậu vướng tôi, nhấc ra đi.”

Hạ Xán rút tay ra, đặt hờ phía sau lưng Tô Tễ Tinh, nhẹ giọng hỏi: “Vậy đã được chưa?”

“Lên cao chút.” Bả vai cũng lành lạnh, cứ như có âm phong đang thổi qua.

Hạ Xán yên lặng cười, duỗi tay ôm lấy vai Tô Tễ Tinh, kéo người vào trong ngực, còn làm bộ làm tịch: “Vậy đã được chưa?”

Âm nhạc trong trò chơi bỗng trở lên quỷ dị hơn, Tô Tễ Tinh cảm thấy nữ quỷ lại sắp xuất hiện, lực chú ý đều dồn vào trò chơi, cũng không phát hiện ra tư thế hai người hiện giờ thân mật cỡ nào, “Ừ ừ, được rồi được rồi, cứ giữ nguyên như vậy đi.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.