Sau Khi Từ O Giả Trang B, Hắn Mang Thai Con Của Lão Nam Nhân Hào Môn

Chương 28: 28: Chương 252



Sáng ngày thứ hai, Bùi Yến Chu đến gõ cửa, Lâm Ngộ An hoảng hốt tỉnh dậy vội vã đáp một tiếng, bắt đầu thay quần áo.
Người bên ngoài giống như là nghe được động tĩnh bên trong, bất đắc dĩ nói: “Không vội.”
Lâm Ngộ An không tiện để Bùi Yến Chu đợi lâu, nhanh chóng rửa mặt rồi mới mở cửa phòng ra.
Bùi Yến Chu đã xuống dưới ngồi uống cà phê, quay đầu nhìn về phía Lâm Ngộ An không khỏi sững sờ.

Cậu lớn lên nhỏ nhắn, thêm lúc này mặc áo sơ mi trắng, nhẹ nhàng khoan khoái lại càng giống học sinh.

Đừng nói là sinh viên, bảo cậu là học sinh cấp ba chắc chắn người ta cũng tin.
Cốc trà trong tay Bùi Yến Chu bị siết chặt.

Không giống với bộ đồ ngủ tối hôm qua, bộ đồ này rất vừa vặn đem đường cong hoan mỹ của thiếu niên đều lộ ra.
Lâm Ngộ An ngồi ở bên khác của bàn ăn: “Chào buổi sáng, Bùi tiên sinh! Để ngài đợi lâu rồi!”
Lúc này Bùi Yến Chu mới quay người lại, nhẹ nhàng nói: “Vẫn còn sớm, không vội.”
Bữa sáng hôm nay, dì Tôn nấu cháo với bánh quẩy.

Thấy dì Tôn cười vui vẻ, Lâm Ngộ An ăn cũng vui vẻ theo.

Cũng không phải cháo với bánh quẩy ăn ngon như thế nào mà cảm giác được người khác coi trọng thật sự rất tốt.

Loại này..

thuộc về cảm giác ấm áp của gia đình, là cảm giác mà Lâm Ngộ An chưa từng có.
Tài xế Lưu đã chờ ở bên ngoài, lúc Lâm Ngộ An ăn xong liền cùng Bùi Yến Chu đi tới bệnh viện.

Đúng chín giờ sáng, trên đường xe đi lại không ít cũng không nhiều.

Trên đường đi, Lâm Ngộ An có chút sốt ruột, ngón tay túm lấy vạt áo, thỉnh thoảng liếc nhìn ngoài cửa sổ, cực kỳ lo lắng.
Bùi Yến Chu động viên cậu: “Bệnh viện không nói gì nên chắc không sao đâu, không cần lo lắng.”
Lâm Ngộ An miễn cưỡng cười với hắn.

Chỉ có chính cậu mới biết cậu đang lo lắng vì cái gì.

Bùi Yến Chu thấy thế cũng không nói gì nữa, trong lòng hắn làm sao lại không lo lắng, khó chịu đâu?
Đến bệnh viện, liền có người tiếp đón, vẫn là bác sĩ Lưu lần trước, thấy hai người vẫn cười dịu dàng như thế.
“Mời hai vị ngồi.” Hắn lấy ra một tờ phiếu, giải thích với hai người: “Nhìn chung mà nói, mặc dù Lâm tiên sinh alf lớn tuổi phân hóa, nhưng tố chất thân thể so với Omega phổ thông thì vẫn tốt hơn nhiều, tuyết thể phát dục cũng tương đối hoàn chỉnh.”
Lâm Ngộ An và Bùi Yến Chu liếc mắt nhìn nhau, thoáng thở ra một hơi.

Tốt xấu gì thì đó cũng là một tin tốt.
“Chỉ là..” Bác sĩ Lưu vừa nói, vẻ mặt hai người đều nghiêm trọng lên.
“Chỉ là chúng tôi phát hiện tuyến thể của Lâm tiên sinh có chút mẫn cảm, sau đó, đối chiếu với tin tức tố của người khác đều có dấu hiệu bài xích.

Tuy nhiên..” Bác sĩ Lưu đẩy cái kính mắt, cười nói: “Hai người..

đúng, đến mức này, phản ứng bài xích tin tức tố không xảy ra trên người hai vị, nói cách khác trên cơ bản là không có vấn đề gì lớn.”
Căng thẳng được buông xuống, hai người cũng có chút bất đắc dĩ.
Bác sĩ Lưu lại lấy ra một tờ khai khác: “Ngoài ra, liên quan đến thai nhi.” Hắn liếc nhìn hai người, thấy hai người đều im lặng không nói, không khỏi có chút than thở, tận hết chức trách nói: “Qua kiểm tra, hiện tại tất cả cảu thai nhi đều khỏe mạnh, chỉ là thân thể Lâm tiên sinh đang có hiện tượng thiếu canxi, cái này chỉ cần sau này bù lại là được, cũng sẽ không ảnh hưởng tới thai nhi.”
Bác sĩ Lưu liền giải thích rõ tình huống của thai nhi, Lâm Ngộ An kinh ngạc nhìn hắn, nghe cực kỳ nghiêm túc.

Bùi Yến Chu ngồi bên cạnh, ánh mắt cũng hơi lập lòe.
Bác sĩ Lưu nói một lúc, cuối cùng mới hít sâu nói: “Tóm lại là, mặc dù Lâm tiên sinh là lớn tuổi phân hóa, nhưng thân thể và thai nhi đều không có ảnh hưởng gì lớn.

Nói cách khác..” Hắn dưng một chút, liếc nhìn hai người: “Nếu hai vị quyết định..

không muốn đứa bé này thì sau khi hai người chaaurn bị xong, bất cứ lúc nào cũng có thể tiến hành phẫu thuật.”
Sắc mặt Bùi Yến Chu cứng đờ.

Còn Lâm Ngộ An cúi đầu không nói.
Tuy có chút không đành long nhưng bác sĩ Lưu vẫn phải nói cho xong: “Dù sao, phá thai cũng ảnh hưởng rất lớn đối với thân thể, nên cố gắng càng sớm càng tốt.

Tuy nhiên, tôi cũng không phải là giục hai người, lấy y đức của người bác sĩ, tôi còn hi vọng là hai người có thể cân nhắc thật kỹ.”
Bác sĩ Lưu khoanh tay, chờ hai người đưa ra quyết định.
Móng tay Lâm Ngộ An đâm thẳng vào lòng bàn tay, đôi môi bị cậu cắn đến trắng bệch.

Bùi Yến Chu có chút không đành lòng, dang muốn nói gì đó thì lại nghe Lâm Ngộ An nói: “Bây giờ, tôi..

tôi có thể đi siêu âm không?”
Bác sĩ Lưu sững sờ, gật đầu: “Đúng thế.

Nếu như cậu muốn, tôi có thể chỉ định cho cậu đi siêu âm.”
Lâm Ngộ An quay sang nhìn Bùi Yến Chu, cắn môi nói: “Bùi tiên sinh, chúng ta..

đi xem một chút đi?”
Bùi Yến Chu nhìn lại cậu, trầm giọng đáp: “Được.”
Một đường đến phòng siêu âm, bên trong là một vị nữa bác sĩ trẻ tuổi, cười dịu dàng, yêu cầu Lâm Ngộ An nằm ở trên giường.
Lâm Ngộ An ngoan ngoãn nằm trên giường, nghe lời bác sĩ kéo áo sơ mi lên, quần cũng lôi xuống, lộ ra bụng dưới trắng nõn, mềm mại.

Trước đây, Lâm Ngộ An thường xuyên vận động, trên bụng có thể thấy được cơ bụng mỏng manh nhưng hiện tại lại chỉ có thịt mềm, trắng trẻo non nớt, cơ bụng đã không thấy đâu.
Bác sĩ đem gel hỗ trợ siêu âm bôi lên bụng Lâm Ngộ An, gel lạnh làm Lâm Ngộ An nhịn không được co rúm lại một chút.

Bùi Yến Chu đứng bên cạnh nắm chặt tay cậu, dù không nói gì nhưng cũng làm đủ chức trách của một người đi cùng.

Lâm Ngộ An nhất thời có cảm giác kỳ dị, theo sự di chuyển của đầu đò trên bụng ậu, sự chú ý của cậu bị hình ảnh trên màn hình hấp dẫn.
Bác sĩ vừa chỉ hình người nho nhỏ trên màn hình, vừa ôn nhu nói: “Cậu mang thai đến giờ đã được khoảng tám tuần, lúc này thai nhi cao khoảng 1, 2cm, nặng khoảng 6 gram, cậu có thể xem như là ngang với một hạt đậu nhỏ.” Bác sĩ khoa tay một chút, Lâm Ngộ An vừa nhìn màn hình vừa nghiêm túc nghe bác sĩ nói.
“Hiện tại, các bộ phận của cơ thể thai nhi đã dần hoàn thiện.

Cậu nhìn kỹ đây, chỗ này, có phải ngón tay, ngón chân thai nhi đang giống như là bốc gì đó không?”
Lâm Ngộ An nhìn thấy trong màn hình, đứa bé giống như đang động đậy, không nhịn được hỏi: “Có phải là đứa bé vừa động không?”
Bác sĩ cười gật đầu: “Đúng vậy, lúc này này đứa bé đã bắt đầu động rồi.”
Lâm Ngộ An nói: “Vậy tại sao tôi lại không cảm giác được?”
Bác sĩ cười: “Động tác của đứa bé bây giờ quá nhỏ, cậu muốn cảm giác được thì phải đợi đến khoảng tháng thứ năm của thai kỳ.”
Bác sĩ nói tiếp: “Đây cậu cũng có thể nhìn, tim của thai nhi đã hoàn thiện, đã bắt đầu đập, nhưng bởi vì quá yếu nên vẫn chưa thể nghe được, thế nhưng cậu có thể nhìn thấy, đây, chính là chỗ này.”
Bác sĩ chỉ vào một chỗ, Lâm Ngộ An bất giác ngồi thẳng lên, ghé sát lại để nhìn.

Trong màn hình, thai nhi nho nhỏ, chỉ có thể mơ hồ nhìn ra hình dáng.

Nhưng giống như nơi lồng ngực đang giật giật, tuy rằng nhỏ bé nhưng thật là vẫn có thể thấy.

Trong phút chốc, Lâm Ngộ An bỗng có một cảm giác kỳ dị.

Chính cậu biết rõ, trong bụng cậu là đang có một đứa bé.

Một đứa bé đang sống sờ sờ.

“Ầm..

ầm..

ầm”, xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, Lâm Ngộ An giống như đang nghe thấy tiếng tim đập trong lồng ngực, một chút, một chút, lại một chút, làm cho tim cậu cũng rung động.
“An An.” Bỗng nhiên tay cậu bị cầm thật chặt, cậu lấy lại tinh thần, lúc này mới phát hiện âm thanh của nam nhân bên cạnh có chút khàn khàn.

Lâm Ngộ An nhìn cái màn hình kia, đôi mắt khô khốc mà chớp chớp.
Bác sĩ thấy như thế, trông thanh âm mang theo ý cười nói: “Không có chuyện gì, nếu hai người đồng ý, tôi có thể in kết quả ra rồi hai cười cầm về xem từ từ.”
Lâm Ngộ An thật lâu không nói gì.
Bùi Yến Chu đứng dậy, hít sâu một hơi định từ chối, liền nghe Lâm Ngộ An nói: “Được ạ!”
Bùi Yến Chu sững sờ tại chỗ.
Lâm Ngộ An mím môi cười cười: “Làm phiền bác sĩ ạ!”
“Này có gì đâu mà phiền?” Bác sĩ cười một tiếng, đối với Lâm Ngộ An lớn lên đẹp trai đặc biệt có hảo cảm.
Bác sĩ làm một loạt thao tác, trên máy in ra tờ giấy kết quả, nhét vào trong tay Bùi Yến Chu, mở miệng trêu đùa: “Cầm lấy, ba ba tốt! Làm sao hồn vía lên mây như thế này?”
Hiếm khi Bùi Yến Chu thấy chật vật như thế, luống cuống tay chân cầm lấy bức ảnh, giống như là ôm bảo vật vô giá trong lồng ngực.
Đi ra khỏi phòng siêu âm, quay lại phòng khám của bác sĩ Lưu, hắn nhìn hai người một chút, mơ hồ hiểu rõ, liền nói: “Hai người tính như thế nào?”
Bùi Yến Chu không lên tiếng, Lâm Ngộ An cúi đầu nhìn mũi chân nửa ngày nói: “Để nói sau đi ạ!”
Trong mắt bác sĩ Lưu liền xẹt qua ý cười.
Sau khi rời khỏi bệnh viện, hai người đều trầm mặc không nói gì, tài xế Lưu cũng cảm thấy có gì không đúng, quyết đoán không nói gì.
Điểm đến là trường học, đây là yêu cầu của Lâm Ngộ An.
Tờ kết quả siêu âm vẫn đang nằm trong tay Bùi Yến Chu, Lâm Ngộ An liếc nhìn nó, mặt mày buông xuống.

Mãi đến khi xem chậm rãi ngừng hẳn, Lâm Ngộ An mới ngẩng đầu lên, thì ra đã tới trường học rồi.
Bùi Yến Chu tự nhiên cất tờ giấy kia vào trong túi, thay Lâm Ngộ An mở của xem, âm thanh trước sau như một ôn hòa nói: “Chậm một chút.”
Nhưng Lâm Ngộ An lại không xuống xe, cậu ngước mắt nhìn Bùi Yến Chu.

Tư thái của Bùi Yến Chu vẫn nhất quán tao nhã bình tĩnh, từ mới bắt đầu đến bây giờ, hình như chưa từng thấy hắn có gì thất thố, vẫn cứ ôn nhuận, nhu hòa như thế.
Biết nhau lâu như vậy, Bùi Yến Chu chưa từng yêu cầu gì Lâm Ngộ An, cũng chưa từng nói ra trong lòng hắn muốn gì, ngược lại, Lâm Ngộ An được hắn giúp đỡ rất nhiều.
Lâm Ngộ An bỗng nhiên hỏi:
“Bùi tiên sinh, ngài thật sự không muốn đứa bé này sao?”.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Sau Khi Từ O Giả Trang B, Hắn Mang Thai Con Của Lão Nam Nhân Hào Môn

Chương 28



Lâm Ngộ An kinh ngạc, theo bản năng nhào tới, đè lại tay đang đặt trên vô lăng của hắn, nói lớn: “Bùi, Bùi tiên sinh.”

Xe tắt, ánh mắt Bùi Yến Chu nặng nề nhìn cậu: “Cậu hối hận rồi?”

“Không phải.” Lâm Ngộ An theo bản năng lắc đầu: “Tôi, tôi chỉ là cảm thấy, kết hôn như vậy, có phải là quá nhanh rồi không?”

Bùi Yến Chu tựa lưng vào ghế, hai tay mở rộng, ngón tay gõ nhẹ vào vô lăng: “Cậu có biết hay không? Muốn sinh con là phải có đăng ký kết hôn.”

“Lâm Ngộ An mơ hồ nói:” Không có đăng ký.. là không thể sinh con sao? “

Bùi Yến Chu lắc đầu:” Bệnh viện sẽ làm giấy chứng sinh, nhưng sau đó để tên dứa trẻ vào sổ hộ khẩu vẫn hơn. “Hắn cụp mắt nhìn cậu, nói chẩm ãi:” Tôi rất mong chờ đứa bé này. “

Thanh âm hắn trầm thấy, làm Lâm Ngộ An khó giải thích được có cảm giác áy náy:” Lẽ nào cậu hy vọng sinh đứa bé ra mà hai ba ba không kết hôn? Hay là nói, cậu hi vọng đứa bé bị xem là con riêng? “

Lâm Ngộ An nghĩ đến, sau này đứa bé có thể bị bắt nạt vì thân phận có vấn đề, lông mày không tự chủ được nhíu chặt lại.

Bùi Yến Chu ôn nhu dụ dỗ, nói:” Sau khi đăng ký kết hôn, đứa bé liền có thể dnah chính ngôn thuận mà sinh, hắn sẽ được mọi người yêu thương đùm bọc àm lớn lến một cách khỏe mạnh. Như vậy không phải rất tốt sao? “

Lâm Ngộ An theo bản năng gật đầu:” Đương nhiên là tốt rồi. “

” Vậy thì đi thôi. “Bùi Yến Chu khởi động xe, đang muốn đạp ga rời đi thì Lâm Ngộ An lại nhào tới đè tay hắn lại.

Con mắt Bùi Yến Chu chìm xuống:” Cậu là không muốn kết hôn với tôi? “

” Không phải, không phải. “Lâm Ngộ An hoảng loạn, vội vàng lắc đầu, ấp úng nói:” Tôi muốn nói là.. là.. là.. “

Lâm Ngộ An hít sâu một hơi, cắn răng ngượng ngùng nói:” Không cần về nhà.. “

” Sổ hộ khẩu đang ở chỗ tôi. “

Động tác của Bùi Yến Chu ngừng lại, chậm rãi nhìn về phía cậu.

Lâm Ngộ An liếm liếm môi” “Hộ khẩu.. Lúc tôi nghỉ hè đã chuyển ra.”

Lúc anh cả lên đại học liền chuyển hộ khẩu, lúc thi đại học xong, Lâm Ngộ An cũng định chuyển ra nhưng khi đó cậu còn chưa trưởng thành chỉ có thể đợi. Sau khi đủ tuổi, lại phân hóa thành Omega, để phòng cha mẹ chủ trương làm ra cái gì không thể cứu vãn nên cậu đã chuyển hộ khẩu luôn. Thế nhưng hiện tại, tim Lâm Ngộ An đập nhanh hơn, khó giải thích được cảm giác như đang làm chuyện xấu. Động tác của Bùi Yến Chu ngừng lại, chận rãi nhìn Lâm Ngộ An chăm chú. Yết hầu Lâm Ngộ An nhúc nhích một chút.

“Ngoan,” Bùi Yến Chu nghiêng người sang, xoa đầu cậu, mê hoặc dụ dỗ nói: “Đi lấy sổ hộ khẩu ra đây đi.”

Lâm Ngộ An chậm rãi gật đầu.

Lúc cậu đi ra còn bị bạn cùng phòng bắt được hỏi đông hỏi tây, Lâm Ngộ An thật vất vả mới thoát được, lên xe, Bùi Yến Chu nhìn sổ hộ khẩu, khóe miệng nhếch lên cười nhẹ một cái.

“Bùi tiên sinh, chúng ta đi bây giờ sao?” Lâm Ngộ An có chút thấp thỏm hỏi.

“Bây giờ đi.” Xe chậm rãi quay đầu chạy, Lâm Ngộ An nói: “Bây giờ.. sẽ không bị muộn chứ?”

Cũng đã gần năm giờ rồi.

“Không muộn,” Bùi Yến Chu nhìn đồng hồ trên tay, bình tĩnh nói: “Vẫn đến kịp.”

Lâm Ngộ An nghe thế cũng không nói gì nữa, chỉ nắm thật chặt sổ hộ khẩu trong tay. Cậu thấy phong cảnh ngoài cửa sổ, cảm thấy đây không giống như đường đi tới Cục Dân chính, liền hỏi: “Bùi tiên sinh, chúng ta đang đi đâu đây ạ?”

“Cục cảnh sát.”

“Hả?” Lâm Ngộ An kinh ngạc nói: “Tại sao lại đến cục cảnh sát?”

“Cậu cần phải làm lại chứng minh thư.” Phía trước là đèn đỏ, Bùi Yến Chu quay đầu nhìn cậu, nghiêm túc giải thích: “Thông tin trên chứng minh thư của cậu vẫn là Beta phải không?”

Lâm Ngộ An nhất thời yên lặng. Sau khi phân hóa, cậu vẫn luôn giấu cha mẹ, chứng minh thư mới theo đó tự nhiên là cũng không làm.

“Nhưng tôi không mang theo cái gì..”

“Không sao, tôi mang theo.” Đèn đỏ chuyển sang xanh, Bùi Yến Chu khởi động xe, bình tĩnh nói: “Cậu chỉ cần đến là được rồi.”

Lâm Ngộ An có chút chần chờ, trong thời gian ngắn như thế, chạy hai nơi, thật sự có thể sao?

Sự thật chứng minh là có thể.

Bùi Yến Chu đã chuẩn bị đầy đủ giấy tờ, vừa đến nơi, Lâm Ngộ An còn chưa biết như thế nào thì Bùi Yến Chu đã làm xong tất cả thủ tục.

Bùi Yến Chu không muốn để cho Lâm Ngộ An đi lên đi xuống liền để cậu ngồi ở sảnh chờ. Lâm Ngộ An cứ nghĩ sẽ phải chờ lâu, không ngờ mới mười phút, ngồi chưa kịp nóng đã thấy Bùi Yến Chu đi xuống, trong tay cầm một đống giấy tờ.

“Đi thôi.” Bùi Yến Chu nắm tay Lâm Ngộ An đi ra ngoài.

Lâm Ngộ An có chút không tin nổi: “Thế, thế là xong rồi sao?”

Bùi Yến Chu rút ra một tấm thẻ: “Chứng minh thư mới của cậu phải một thời gian nữa mới lấy được, đây là chứng minh tạm thời, trong thời gian này, cậu dùng tạm cái này đi.”

Lâm Ngộ An nhìn chứng minh tạm thời cũng không khác chứng minh thư cũ là bao, chỉ là cột giới tính biến thành nam Omega, nhất thời có chút hoảng hốt.

Lúc bị Bùi Yến Chu nhét vào xe, Lâm Ngộ An nhìn thời gian, đã sắp năm giờ rưỡi rồi. Xe vững vàng chạy trên đường. Lâm Ngộ An nhìn phong cảnh bên đường, vốn có chút lo lắng bây giờ cũng trở nên bình tĩnh lại. Một tay cậu che trên bụng, mắt nhìn về phía trước. Đây là đường đi đến Cục Dân chính.

Lúc đến nơi thì đã hơn năm giờ bốn mươi, Cục Dân chính sắp đóng cửa. Lâm Ngộ An chờ Bùi Yến Chu xuống xe đã thấy hai tay hắn để trên tay lái, ánh mắt nặng nề nhìn phía trước.

“Bùi tiên sinh..”. Lâm Ngộ An chần chờ kêu.

Bùi Yến Chu quay đầu nhìn cậu, ánh mắt phức tạp cùng thâm trầm Lâm Ngộ An xem không hiểu.

” “Đây là cơ hội cuối cùng của cậu,” Bùi Yến Chu nói: “Lâm Ngộ An, cậu đã suy nghĩ kỹ chưa?”

Lâm Ngộ An sửng sốt, lúng ta lúng túng nói: “Bùi tiên sinh, ngài không phải là rất mong chờ đứa bé này sao?”

“Tôi muốn,” Bùi Yến Chu xoa thái dương: “Nhưng cậu còn nhỏ, không có chính kiến. Tôi lớn hơn cậu rất nhiều, thân là người lớn tuổi, tôi có trách nhiệm cùng nghĩa vụ phải nhắc nhở cậu.”

“Lâm Ngộ An, kết hôn là chuyện cả đời, sinh con cũng thế.”

“Cậu thật sự đã chuẩn bị sẵn sàng sao?”

Lâm Ngộ An nhìn Bùi Yến Chu một lúc, cuối cùng nghiêm túc gật đầu.

“Được rồi.” Bùi Yến Chu cười khẽ: “Đi thôi.”

Cục Dân chính sắp đóng cửa, lúc nhân viên công tác thấy hai người tuy bất ngờ nhưng vẫn nhiệt tình tươi cười: “Hai vị là tới đăng ký kết hôn sao?”

“Đúng thế.”

“Đúng thế.”

Lâm Ngộ An cùng Bùi Yến Chu trăm miệng một lời, bọn họ liếc mắt nhìn nhau, không khỏi đều nở nụ cười.

Nhân viên công tác bên cạnh thấy thế che miệng cười, nói: “Tình cảm của hai người thật tốt.” Cô chỉ sang một chỗ bảo: “Làm thủ tục ở bên kia.”

Điền thông tin, ấn dấu vân tay, cuối cùng đưa đi thẩm tra..

Đợi đến khi đơn xin đăng ký kết hôn được thông qua, hai người liền nộp chín nguyên lệ phí, cầm quyển sổ màu đỏ trên tay, Lâm Ngộ An vẫn có chút không dám tin tưởng.

“Chúc hai vị tân hôn vui vẻ!” Dù đã kéo dài đến sáu giờ, chậm trễ thời gian tam tầm, trên mặt công chứng viên ở Cục Dân chính vẫn mang theo nụ cười, nói lời chúc phúc chân thành, Lâm Ngộ An nhìn, trong lòng cũng không khỏi sung sướng thêm mấy phần. Thật giống như là cậu cùng người yêu đi lĩnh chứng.

Lâm Ngộ An ngẩng đầu nhìn về phía Bùi Yến Chu, Bùi tiên sinh luôn luôn trầm tĩnh thế mà lúc này cũng đang mỉm cười, con mắt cực kỳ nhu hòa. Bùi Yến Chu nắm tay cậu, hai người cùng đi xuống bậc thang.

“Bùi tiên sinh.” Lâm Ngộ An bỗng nhiên gọi hắn.

Lâm Ngộ An đứng phía trên một bậc, Bùi Yến Chu đứng bên dưới, vì thế, hai người hiện tại có thể xem là đang mặt đối mặt.

“Làm sao thế?”

Lâm Ngộ An bỗng nhiên cười, mắt mèo đang phản chiếu ánh chiều tà, đẹp đẽ giống như đang phát sáng: “Có phải là ngài đã sớm chuẩn bị tốt?”

Đi đón cậu, đến Cục Cảnh sát, đến Cục Dân chính, từng bước từng bước đều đâu vào đấy, hiệu suất cao đến khó tin được.

Bùi Yến Chu không tỏ rõ ý kiến chỉ “ừm” một tiếng.

Lâm Ngộ An nghiêng đầu, bỗng nhiên hỏi: “Vậy nếu như tôi đổi ý thì làm sao chứ?”

Bùi Yến Chu nhìn cậu một lúc, nói: “Đó là quyền lợi cảu cậu.”

“Nhưng dù chỉ có 1% khả năng thì tôi vẫn cần chuẩn bị tốt mọi thứ.”

“Cậu chỉ cần suy nghĩ kỹ rồi ra quyết định, còn lại tất cả đã có tôi rồi.”

Cậu chỉ cầm bước ra một bước, còn lại chín mươi chín bước, hắn sẽ bước thay cậu.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.