Sau Khi Kết Hôn Với Nhà Giàu Lắm Quyền, Tôi Bỗng Nổi Đình Nổi Đám

Chương 35: 35: T M Bất Biến Giữa Dòng Đời Vạn Biến



Bà Vương không ngờ lại thuận lợi đến thế, hớn hở cung kính mời hai vị đại sư đến nhà.
Tạ Tỉ và lão Tạ theo bà Vương đến trước cửa sắt của một căn nhà kiểu Tây ba tầng, ngẩng đầu nhìn thì thấy căn nhà đã được xây khoảng mười năm, hai năm trước vừa mới xây sửa lại, rũ mắt lạnh như tiền.
Những gì cậu nói về số mệnh của bà Vương đều là thật, nửa đời trước và nửa đời sau của bà như xoay ngược một trăm tám mươi độ.
Nửa đời trước cơ cực, nửa đời sau thuận lợi, an nhàn tận hưởng tuổi già.
Nhưng số mệnh này của bà lại do một người trẻ tuổi dùng mười tám năm thanh xuân, thậm chí cả mạng để đổi lấy.
Hôm nay cậu Giản được Tạ Tỉ cứu, nhưng số mệnh của bà Vương vẫn chưa thay đổi, nhưng ai cũng phải trả giá cho sai lầm của mình, cho dù đã muộn mười tám năm.
Trong nhà họ Phùng bây giờ chỉ có bà Vương, cháu trai và một bà vú, bà Vương và Phùng Đào có với nhau hai trai một gái, bà chỉ sống chung với con trai nhỏ, con trai lớn và con gái không sống ở trấn Tập Hưng.
Nhà không thiếu tiền nên con trai lớn và con gái cũng không muốn ở lại trấn.
Nếu không phải bà Vương và Phùng Đào chột dạ thì hai người cũng đã dọn đến thành phố lớn rồi, bọn họ tình nguyện ở lại cái trấn nhỏ xíu này chỉ đơn giản vì ở nơi đây không ai biết họ là ai.
Cháu trai là con trai duy nhất của con trai nhỏ bà Vương, năm nay ba tuổi, nhưng trời sinh đã yếu đuối, suốt ngày cứ bệnh ốm liên miên, cho dù đến bệnh viện khám cũng không ra bệnh gì, bác sĩ nói đây là thể chất trời sinh.
Bác sĩ chỉ chẩn đoán dựa trên các báo cáo sức khỏe, dẫu sao cơ thể không có vấn đề gì thì chỉ có thể là do người mẹ không nghỉ ngơi đủ khi mang thai khiến thể chất khá yếu, chăm sóc thật tốt đến khi lớn là được.
Nhưng nhà họ Phùng chột dạ, nhất là Phùng Đào và bà Vương rõ mồn một chân tướng, bọn họ sợ “thể chất trời sinh” này của cháu trai là báo ứng chuyện năm xưa.
Năm Phùng Đào gặp chuyện con trai nhỏ và con gái vẫn còn nhỏ nên hai người không biết chân tướng, chỉ có con trai lớn của ông biết, sau đó cháu trai lớn cũng biết.
Hai người mượn cơ hội này bám vào nhà họ Tạ, con trai lớn trở thành nhân viên công ty lớn, cháu trai lớn sau khi tốt nghiệp, dưới sự nâng đỡ của nhà họ Tạ, cũng trở thành ông chủ lớn trong thành phố J.
Nhà họ Phùng mượn cái cớ con trai lớn và cháu trai lớn ăn nên làm ra trên thành phố nên không ai nghi ngờ tại sao bọn họ lại đầy đủ sung túc đến vậy.
Phùng Đào đi đánh bài không có ở nhà, bà vú và cháu trai nghe tiếng ngoài cửa nên đi ra, thấy bà Vương đi vào vừa định lên tiếng chào đã bị hai đại sư bà dẫn theo làm cho sửng sốt.
Bà Vương tìm cớ đuổi bà vú đi, bảo bà trở lại trước giờ ăn tối là được.
Tuy bà vú nghi ngờ nhưng không thể hỏi thẳng chủ mình nên nhanh chóng rời khỏi.
Bà Vương kéo cháu trai ra phòng khách, gấp gáp đẩy nó lên phía trước: “Đại sư, thầy nhìn thử mạng thằng bé này được không?”
Tạ Tỉ và lão Tạ ngồi đối diện, đứa trẻ vẫn còn nhỏ, mở to đôi mắt trong trẻo, tò mò dựa sát vào chân bà Vương lén nhìn sang.
Tạ Tỉ ngoắc thằng bé: “Lại đây.”
Đứa bé cắn ngón tay lắc đầu nguầy nguậy, nó quay đầu nhìn bà Vương, đôi mắt kia như một con dao ghim thẳng vào tim bà, làm bà thấy hơi xấu hổ.
Bà Vương chỉ muốn đại sư xem thử xem có phải chuyện xấu của nhà bọn họ báo ứng lên người cháu trai mình hay không, gấp gáp đẩy thằng bé thêm cái nũa: “Còn không nhanh lại cho đại sư xem thử, sau này sẽ không bệnh nữa.”
Tạ Tỉ im lặng nhìn bà: Bây giờ mới biết sợ, năm đó khi nhận tiền hại người không chút do dự sao không lo? Khi đó sao không lo hành vi của bản thân có thể khiến người khác mất mạng, khiến số mệnh người khác chệch ray?
Nhưng trẻ con vô tội.
Tạ Tỉ bình tĩnh nhìn đứa nhỏ đang tò mò lại gần.
Hai mắt Tạ Tỉ nhìn gương mặt của nó, bất ngờ vô cùng, ban đầu quả thật cậu có ý định bịa chuyện để bà Vương buông lỏng cảnh giác nói ra chân tướng khi xưa, bây giờ khi nhìn thấy đứa nhỏ, cậu chỉ biết im lặng.
Chẳng lẽ trên đời thật sự có báo ứng? Thằng nhỏ này có số đoản mệnh.
Vẻ mặt phức tạp của Tạ Tỉ khiến tim bà Vương đập kịch liệt: “Đại, đại sư?”
Tạ Tỉ không nói gì, chỉ ngẩng đầu nhìn lão Tạ: “Người lại xem xương cho nó đi.”
Lão Tạ khó hiểu, sao không giống những gì đã bàn vậy, trừ khi….!đứa nhỏ này thật sự có vấn đề.
Lão Tạ sờ đầu thằng bé một cái rồi mới nắm bàn tay nhỏ bé của nó để xem xương, càng xem càng lạnh người, ánh mắt nhìn thằng bé đầy thương cảm.
Lão Tạ gật đầu với Tạ Tỉ.
Bà Vương bị phản ứng của hai người dọa cho hoảng hốt, mặt cắt không còn giọt máu: “Đại, đại sư…..!cháu trai tôi nó thế nào?”
Tạ Tỉ thở dài, gương mặt nhìn bà Vương lạnh đi: “Đều là nghiệt, đáng tiếc, lẽ ra không nên báo ứng lên một đứa bé.”
Một câu nói ngắn ngủi nhưng vẫn khiến người bà Vương run như cầy sấy, bà đã bật dậy giữa đêm không biết bao lần vì ác mộng những năm qua, lúc nào cũng nhìn thấy người trẻ tuổi với cơ thể đẫm máu đang đau đớn nhìn bà, tại sao lại hại tôi? Tại sao?
Nhưng khi tỉnh lại, bà Vương lại kiên định hơn bao giờ hết, bà muốn cả nhà được sống tốt, có gì sai ư?
Nếu không có cơ hội này, không chừng cả nhà họ vẫn chỉ là những con người thấp cổ bé họng, thậm chí con trai lớn không thể có việc nhẹ lương cao, cháu trai lớn của bà cũng không ăn nên làm ra đến thế.
Con gái của bà cũng không thể gả cho người tốt đến vậy…..
Bà chỉ muốn cuộc sống tốt hơn thôi, có gì sai sao? Cho dù truy cứu cũng phải truy cứu cái tên muốn hại người khác kia, bọn họ chỉ là….!chỉ là chọn một con đường không có đạo đức mà thôi.
Bà Vương cứ liên tục an ủi bản thân như thế, mấy năm nay bình yên vô sự, thậm chí cả nhà họ còn càng ngày càng tốt, tốt đến mức làm bà Vương nghĩ mình đã sớm quên chuyện kia rồi, không hề liên quan gì đến nhà bọn họ.
Có lẽ do sức khỏe cháu trai càng ngày càng tệ, nghe câu không rõ lý do kia của bác sĩ, tim bà khi ấy mới hẫng đi, miệng bảo không sao nhưng tận sâu trong đáy lòng, bà vẫn sợ, sợ rằng trên đời thật sự có báo ứng.
Gương mặt trắng bệch của bà Vương nghiêm lại: “Báo, báo ứng? Báo ứng gì? Tôi chẳng hiểu thầy đang nói gì cả, cháu trai tôi mới có ba tuổi, có cái gì để báo ứng?”
Tạ Tỉ nhìn bà Vương: “Vậy phải hỏi cơ hội làm cả nhà bà chuyển mình mười tám năm trước rồi.

Thời vậy mệnh vậy, đến lúc thì sẽ đổi mệnh thôi, cũng giống như các người năm đó vậy, có điều người bây giờ bị sửa mệnh là cháu trai của bà mà thôi.
Bà Vương mềm người, ôm cháu trai run lẩy bẩy, đại sư đã nhìn ra, quả nhiên là đại sư, nếu không sao có thể biết cháu của bà phải gánh báo ứng của cả nhà chứ.
Cháu trai thấy bà như thế thì bị dọa sợ, đột nhiên ngửa đầu gào khóc, lớn đến mức cậu còn giật mình.
Chưa đợi bà Vương dỗ, một giọng nói đã vang lên: “Sao thế này?”
Người đến là một cô gái trẻ tuổi, vừa thấy con mình khóc đã vội chạy đến bế nó lên dỗ dành, chờ đến khi thằng bé nín rồi mới nhìn phòng khách, vừa nhìn đã hết hồn:?? Vụ gì đây??
Cô gái này là dâu nhỏ của bà Vương, hiển nhiên không ngờ má chồng mình sẽ mời hai…!đại sư?
Đừng nói má chồng bị gạt nhé?
Bà Vương chột dạ: “Sao con về sớm vậy?”
Dâu nhỏ của bà đi làm ở trấn trên, quay về là do quên lấy tài liệu: “Con quên đồ, có…..!có chuyện gì vậy mẹ?”

Bà Vương bế cháu trai của mình lại: “Vậy con đi lấy rồi đi làm nhanh đi.”
Dâu nhỏ nhìn hai đại sư, còn đi cái gì nữa, cô đi nhỡ mẹ chồng bị gạt thì làm sao?
Tạ Tỉ liếc qua gương mặt của dâu nhỏ, mới gả đến mấy năm nên không biết chuyện, cậu không có ý định lôi cả cô vào: “Hình như quý cô không tin hai sư huynh đệ bọn tôi thì phải, không bằng tôi xem tướng cho nhé?”
Dâu nhỏ: “…” Đó đó, bắt đầu lừa phỉnh rồi.
Dâu nhỏ ôm suy nghĩ vạch trần cả hai nên dứt khoát ngồi xuống: “Được thôi, nếu đại sư đã nói thế vậy nhờ thầy xem giúp sắp tới tôi có chuyện vui gì không?”
Tạ Tỉ chỉ liếc nhìn một cái sau đó bấm đốt tay tính toán, nói: “Chúc mừng cô, cô sắp làm mẹ nữa rồi, cái này hẳn là chuyện vui lớn nhỉ.”
Dâu nhỏ ôm suy nghĩ vạch trần lừa đảo vừa nghe xong đã choáng váng:?? Không, không phải chứ, thật hay giả vậy? Trâu bò như vậy luôn?
Cô có người đồng nghiệp muốn có con nên luôn thủ sẵn que thử thai trong giỏ, thấy vậy, cô mới đột nhiên nhớ mình bị trễ kinh vài ngày, bèn xin một que thử cho vui, ai dè mang thai thật.
Chuyện này đừng nói những người khác, ngay cả cô cũng mới biết mà thôi, còn chưa nói cho ai hết!
Nhìn phản ứng của dâu nhỏ, bà Vương biết đại sư đã nói trúng, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, nhưng vui chưa bao lâu mặt mày đã trắng bệch trở lạit: Nếu sinh ra….!báo ứng lại đến….
Bà Vương đã tin chuyện Tạ Tỉ và lão Tạ chính là đại sư, chỉ cần liếc mắt thôi cũng biết được chuyện chỉ có dâu nhỏ biết, có giả bộ cũng không được đến thế.
Bà Vương vội vàng hỏi cách sửa mệnh, dứt khoát nhét cháu trai vào lòng mẹ nó: “Mẹ có chuyện quan trọng cần bàn bạc với đại sư, con lấy đồ rồi mang luôn thằng bé theo đi.”
Dâu nhỏ bị đẩy ra khỏi cửa nhà với tài liệu và con trai.
Chờ đến khi trong nhà chỉ còn Tạ Tỉ, lão Tạ với bà Vương, bà Vương khụy gối vừa định quỳ xuống trước mặt Tạ Tỉ đã bị cậu giơ tay cản lại: “Bà muốn hai sư huynh đệ bọn tôi giảm thọ à?”
Bà Vương thấy đại sư tức giận thì vội vàng đứng dậy: “Lỗi tôi lỗi tôi, tôi sốt ruột quá mà thôi, cầu xin đại sư cứu cháu trai tôi! Rốt cuộc cháu trai tôi bị gì? Sao đột nhiên có báo ứng gì đó vậy?”
Tạ Tỉ nói: “Nhân quả báo ứng mà thôi, đây chính là kết cục của chuyện mấy người đã làm, hôm nay báo ứng hết lên người đứa nhỏ, chỉ còn bảy năm, ráng chăm sóc thằng bé cho tốt đi.”
Chân bà Vương mềm như cọng bún: Chỉ có thể sống đến mười tuổi thôi ư?
Sao có thể như vậy?
Nửa câu trước của Tạ Tỉ chỉ là bịa nhưng nửa câu sau là thật, còn có phải báo ứng thật hay không, Tạ Tỉ không xem được.
Nhưng đứa bé này quả thật sẽ chết yểu năm mười tuổi, nó có kiếp nạn.
Bà Vương khóc lóc: “Đại sư, van xin ngài sửa mệnh dùm cháu tôi….”
Tạ Tỉ vuốt râu: “Bà đây đùa chứ, mấy thứ như số mệnh đâu phải muốn sửa là sửa? Đây chẳng phải đang làm khó tôi à?”
Bà Vương lắc đầu: “Bọn tôi có tiền….!chỉ cần đại sư ra giá, chỉ cần có thể cứu được thằng bé, bao nhiêu tôi cũng trả!”
Tạ Tỉ: “Đây không phải vấn đề tiền bạc, tất cả là do nghiệp nhà bà đã gieo, chỉ có chuộc tội mới có thể thoát khỏi “quả” này.

Chỉ có người buộc chuông mới có thể tháo chuông, đây chính là hai chữ nhân quả.”
Mặt bà Vương tái đi: “Sao có thể như vậy….”
Tạ Tỉ: “Cái này cũng phải hỏi nhà bà.

Dẫu sao, năm đó mấy người tham lam sửa số mệnh của người khác, hôm nay chỉ là nợ máu trả máu thôi.”
Bà Vương ngồi bệt xuống đất, nửa ngày trôi qua vẫn đơ mặt: Quả nhiên nghiệt bọn họ tạo ra tìm đến để báo ứng ư?
Tạ Tỉ lạnh lùng nhìn bộ dạng của bà Vương, mình bị thương rồi mới thấy đau, năm ấy khi cả nhà bọn họ hại người khác, có nghĩ đến chuyện người nhà của người đó cũng sẽ đau đớn hay không?
Bà Vương hoảng sợ tột độ hỏi: “Đại sư, thật sự….!không có biện pháp giải quyết ư?”
Tạ Tỉ ngồi đó, vuốt râu lâu thật lâu mới than thở: “Thôi, coi như nể mặt thằng bé còn nhỏ, các người kể lại chuyện mình phạm phải một lần để tôi tính xem có cách giải nào không.

Nhưng tôi nói trước, chưa chắc gì tôi có thể tìm được cách giải, nếu không tìm được, vậy hai sư huynh đệ tôi chỉ đành bó tay chịu trói.”
Vừa nghe Tạ Tỉ nói phải nói hết toàn bộ nghiệp do tham lam khi xưa, bà Vương bỗng chần chừ, rũ mắt không muốn nói.
Dù sao ông nhà cũng đã nói, chuyện này nhất định sống để bụng chết mang theo.
Sao Tạ Tỉ có thể không biết suy nghĩ của bà, lấy lui làm tiến, cậu đứng dậy: “Nếu bà đã không muốn bọn tôi giúp, vậy xin tạm biệt, tôi cũng không cần tiền xem tướng nữa, xem như chúng ta có duyên.”
Vừa dứt lời đã đứng dậy chuẩn bị rời khỏi với lão Tạ.
Bà Vương bị dọa giật mình: “Đại sư!”
Tạ Tỉ cũng không dừng lại, sóng bước đi ra ngoài với lão Tạ, thậm chí còn đi nhanh đến mức mém nữa bà Vương đã không đuổi kịp, mãi đến khi cả hai ra đến cửa rồi, bà Vương mới cản hai người lại được: “Đại sư xin dừng bước!”
Bà Vương bị dọa sợ, đây là lần đầu bà gặp được đại sư hàng thật giá thật, từ lúc đại sư bộc lộ bản lĩnh, bà đã biết ngoại trừ đại sư ra sẽ không còn ai có thể tìm được cách sửa mệnh cho cháu trai của bà, đây là cơ hội duy nhất.
Huống chi, đại sư chỉ cần liếc mắt cũng biết bọn họ đã làm gì, cả nhà bà cứ như trong suốt, bây giờ bà có nói cũng chỉ như kể cặn kẽ lại chi tiết mà thôi.
Tóm lại, chuyện nhà họ Phùng bọn họ làm, đại sư đã biết.
Bà Vương cắn răng: “Đại sư xin dừng bước, chúng ta…..!vào trong nói.”
Tạ Tỉ và lão Tạ nhìn nhau, Tạ Tỉ không động chỉ vuốt râu: “Nếu một lần nữa, bà đừng mong giữ hai sư huynh đệ bọn tôi lại, nếu không tin bọn tôi, vậy đừng tìm bọn tôi nhờ bọn tôi xem giúp.”
Bà Vương gật đầu lia lịa: “Hiển nhiên.”
Nhóm ba người quay trở lại phòng khách, bà Vương ngồi đối diện cả hai, không nhịn được hỏi: “Đại sư sẽ nói chuyện của bọn tôi ra ư?”
Tạ Tỉ vuốt râu: “Sư huynh đệ bọn tôi đi qua biết bao nhiêu là nơi, xem biết bao nhiêu tướng mạo, sờ biết bao nhiêu xương, sửa không biết bao nhiêu số mệnh, nếu rảnh rỗi để ý mấy chuyện này, bọn tôi chắc không sống đến hôm nay.”
Bà Vương nghe xong thì thấy có lí, đại sư lợi hại đến vậy, liếc mắt là có thể thấy cả đời của người khác, hơi sức đâu để ý đến mấy chuyện của bọn họ.
Nhưng bà Vương nghĩ một chút, quyết định chỉ nói ra phần lớn, chuyện của con trai với cháu trai lớn vẫn giữ kín.
Nhỡ có chuyện gì xảy ra cũng chỉ ảnh hưởng đến bà và ông già thôi, hai người bọn họ già rồi, mấy khi làm việc tốt, dùng nó đổi số mệnh của cháu trai út xem như đáng giá.
Bà Vương thả lòng, bắt đầu kể.
“Nhắc đến họa do tham lam này, tất cả đều là bất đắc dĩ, hai mươi năm trước ông nhà tôi từng làm bảo vệ của một công ty lớn, chắc đại sư xem tướng cũng nhìn ra rồi, khi ấy điều kiện nhà tôi không tốt, mặc dù ông nhà làm bảo vệ nhưng tiền lương không bao nhiêu.

Thành phố J đâu đâu cũng phải dùng tiền, khi đó con trai nhỏ và con gái tôi cũng còn bé, con trai lớn thì phải đi học, tất cả đều cần tiền.

Đúng lúc…..”
Hai người Tạ Tỉ im lặng lắng nghe bà Vương kể lại chuyện năm đó.
Năm đó Phùng Đào vì nuôi gia đình, sầu não vì cuộc sống khổ cực, lần nào trực đêm cũng lim dim buồn ngủ, cứ nghĩ sẽ không có chuyện gì, ai ngờ hôm sau ông đến công ty, công ty nói tối qua bọn họ mất trộm, mất rất nhiều tài sản.
Phùng Đào bị ông chủ Tạ Kim Vinh gọi vào phòng làm việc, Tạ Kim vinh vừa uy hiếp vừa dụ dỗ khiến Phùng Đào nghĩ mình bị xui, nếu không bắt được kẻ trộm, Phùng Đào sẽ phải đền bù toàn bộ tổn thất của công ty.
Khi ấy tim Phùng Đào đập rộn cả lên, căn bản không suy nghĩ được gì, chỉ cảm thấy mình khiến công ty bị tổn thất, đến khi ra khỏi văn phòng của Tạ Kim Vinh mới nhận ra mình vừa ký gì đó trong lúc hoảng loạn.
Một năm trôi qua, không ai nhắc lại chuyện này, ai ngờ ông chủ lại gọi Phùng Đào vào văn phòng một lần nữa, cầm tờ giấy Phùng Đào đã ký ra.
Phùng Đào nhớ mài mại đây là cam kết, nếu không tìm được kẻ trộm, Phùng Đào sẽ phải bồi thường một triệu cho công ty.
Lúc đó lương tháng của Phùng Đào chỉ có hai ba ngàn, có làm cả đời cũng không đền được một triệu.
Ông chủ chờ đến khi Phùng Đào sợ đến mức thất hồn lạc phách, mới cho Phùng Đào một sự lựa chọn khác.
Bà Vương nói đến đây cũng bình tĩnh hơn, giữ kín câu chuyện này nhiều năm như vậy, bà cũng không thoải mái: “Ông chủ kia cho lão Phùng nhà tôi hai lựa chọn, một là bồi thường một triệu, hai là yêu cầu lão Phùng dùng mạng trả một triệu đó, xong việc ông ta sẽ bồi thường cho gia đình bọn tôi một triệu nữa.”
Một triệu năm đó không phải con số nhỏ, một là bồi thường, hai là được một triệu, tính luôn cả một triệu được miễn bồi thường kia, vậy nhà bọn họ có tận hai triệu.
Khi ấy nhà họ Phùng đang rầu vì chuyện học hành của ba đứa nhỏ, nếu thêm món nợ một triệu, vậy mấy đời nhà bọn họ đều phải nai lưng làm việc để trả nợ.
Phùng Đào cắn răng, đồng ý dùng mạng của mình để được miễn một triệu tiền bồi thường.
Ông chủ lớn kia cũng không tự dưng muốn cho Phùng Đào một triệu, ông ta muốn Phùng Đào dùng mạng của mình để hại một người trẻ tuổi.
Phùng Đào không biết người trẻ tuổi này là ai, mặc dù cảm thấy rất có lỗi nhưng vì cả nhà giả trẻ của mình, ông vẫn nhắm mắt làm chuyện trái lương tâm.
Bà Vương rũ mắt, hẳn cũng cảm thấy chuyện này rất mất mặt: “Chuyện này thật sự không liên quan đến bọn tôi, đều do ông chủ kia có ý đồ đen tối, bọn tôi cứ nghĩ mất mạng rồi.

Nhưng lão Phùng mạng lớn, bị chém mười mấy dao xong đưa đến bệnh viện, bệnh viện vẫn vớt được mạng của lão về, chỉ là hôn mê sâu mà thôi.

Chuyện là vậy, sau đó người trẻ tuổi kia bị phán tù hai mươi năm, bọn tôi cảm thấy, hôm nay này bọn tôi có tiền, chờ khi nào cậu ấy ra tù rồi thì bồi thường cho người ta một triệu, coi như đền bù một chút.”
Tạ Tỉ mém nữa là cười, bố thí một triệu dưới danh nghĩa bồi thường à?
Bà ta thật sự dám nói như vậy
Còn tại sao thành ra như vậy? Có lẽ lúc cậu Giản hôn mê, Phùng Đào tự dùng dao chém mình, mặc dù mười mấy lưỡi dao, vết chém cũng sâu, nhưng nếu cố ý tránh mấy chỗ quan trọng, chưa chắc sẽ chết.
Thứ khiến Phùng Đào hôn mê sâu có lẽ là vết thương trên đầu ông ta, chắc do Tạ Kim Vinh sợ ông ta không chết nên cố tình đập thêm.
Tạ Tỉ rũ mắt, sợ đôi mắt đầy sát khí của mình dọa bà Vương, làm bà ta phát hiện kế hoạch.
Lão Tạ bên cạnh cảm nhận được tâm trạng thất thường, bèn hỏi tiếp: “Chuyện này có bao nhiêu người biết? Chỉ có nhiêu đây thôi ư? Bà nói rõ tên ông chủ với công ty ra để bọn tôi xem mệnh của người đó thử, dù sao chuyện này cũng do người đó mà ra, người đó mới là mấu chốt để sửa mệnh.”
Bà Vương vừa nghe mấu chốt sửa mệnh đã nói thẳng: “Đây là chuyện chỉ có tôi và lão Phùng biết, mọi người trong nhà cũng không biết, ông chủ tên Tạ Kim Vinh, còn tên công ty, cũng rất nổi tiếng, là tập đoàn nhà họ Tạ ở thành phố J.”
Lão Tạ gật đầu: “Cho nên năm đó, Tạ Kim vinh của tập đoàn nhà họ Tạ cố tình dùng một triệu làm mồi, khiến nhà bà dùng mạng của Phùng Đào để vu oan tội giết người cho người trẻ tuổi kia?”
Bà Vương gật đầu: “Đúng là vậy.”
Lão Tạ tiếp tục lặp lại để bà Vương nhắc đến thân phận người trẻ tuổi kia: “Người trẻ tuổi ấy tên gì? Bọn tôi cần chắc chắn.”
Bà Vương nghĩ một chút, bà không còn nhớ rõ tên người đó nữa: “Hình như tên Giản cái gì đó….!Diễm?”
Tạ Tỉ bổ sung: “Giản Tông Diễm.”
Bà Vương nghe vậy thì gật đầu: “Đúng đúng đúng, là Giản Tông Diễm.”
Chẳng qua vừa nói xong bà Vương đã sửng sốt, đại sư lợi hại đến mức có thể tính ra được cả tên người kia à? Lợi hại đến vậy sao?
Bà Vương sững sờ: “Vậy đại sư, thầy có thể tìm ra được cách sửa mệnh cho cháu nhà tôi chưa?”
Tạ Tỉ đã khôi phục bình thường, tức là Tạ Kim Vinh đã bắt đầu bẫy Phùng Đào, khi đó hình như là lúc nhà họ Giản mới phá sản.
Xem ra Tạ Kim Vinh thật sự muốn nhổ cỏ tận gốc, diệt trừ cậu Giản, ngừa cậu Giản đông sơn tái khởi, biết chân tướng rồi sẽ đối đầu với ông ta.
Nhưng nhà họ Phùng vì lợi ích của mình, thẳng thừng hy sinh cậu Giản, còn nói nhà họ bây giờ có tiền, chờ khi nào cậu Giản ra tù rồi sẽ bồi thường cho hắn một triệu.
Tại sao bọn họ có thể nói những lời này một cách thoải mái như vậy?
Bà Vương thấy Tạ Tỉ không nói lời nào, bắt đầu lo lắng, còn tưởng hai đại sư chưa tìm được điểm mấu chốt.
Lúc này, cửa bên ngoài có tiếng mở khóa, Phùng Đào cười tủm ta tủm tỉm chắp tay sau lưng vào nhà, vừa thấy người trong phòng khách đã cau mày: “Nhà mình có khách à?”
Tạ Tỉ quay đầu, lạnh lùng nhìn Phùng Đào, mấy năm nay ông ta sống rất tốt, mặt mày tròm ủm, khiến Tạ Tỉ nhớ lại bộ dạng của cậu Giản vào lần đầu tiên gặp lại.
Sau khi ra tù, vì kiếm miếng cơm manh áo mà phải ra công trường làm công nhân.
Một sinh viên tốt nghiệp đại học J thuộc top 10 đại học tốt nhất nước, mười tám năm trôi qua, số mệnh bị sửa cho nghiêng trời lệch đất.
Nếu cả nhà này không phải vì chuyện của cháu trai, có lẽ sẽ không bao giờ áy náy, không bao giờ nhớ đến chuyện này, thậm chí ngay cả tên người mình hãm hại cũng quên khuấy đi mất.
Phùng Đào từ từ đi vào, cảnh giác nhìn hai người lạ trong nhà, quay đầu trách bà Vương: “Sao bà mời người vào nhà?”
Có biết gì về người ta không mà mời vào.
Bà Vương vẫn chưa phát hiện bất thường, vội đứng dậy, hưng phấn nhỏ giọng nói với ông: “Hai đại sư rất lợi hại, xem là chỉ có đúng, bọn họ nói có thể sửa mệnh của cháu trai.

Không phải cơ thể cháu trai của mình không tốt à? Thì ra là do chuyện ngày xưa, nhưng đại sư nói có thể sửa hộ chúng ta….”
Ban đầu Phùng Đào còn không hiểu gì hết, chờ đến khi nghe nửa câu sau, ông đã như bị sét đánh, khó tin nhìn bà Vương: “Bà, bà kể hết chuyện nhà chúng ta rồi?”
Bà Vương đáp: “Kể, kể rồi, đại sư tính được rồi, có nói cũng vậy thôi.”
Phùng Đào chỉ tay vào mặt bà Vương, tức giận đến mức muốn đánh người: “Bà, bà bị ngu hả!”
Phùng Đào biến sắc, trực tiếp đi lên đuổi hai người Tạ Tỉ đi, nghĩ thầm, chỉ vừa biết mà thôi, chỉ cần ông sống chết không thừa nhận thì hai người nói ai tin? Chỉ cần ông nói bọn họ là tên lừa gạt là được.
Không được, dọn nhà thôi….
Phùng Đào chỉ tay ra cửa: “Mấy người đi nhanh, miếu nhỏ nhà tôi không chứa nổi hai đại sư.”
Tạ Tỉ và lão Tạ đã hỏi xong chuyện cần hỏi, bây giờ Phùng Đào trở lại, đúng lúc làm sao.
Hai người Tạ Tỉ vẫn ngồi đó, ung dung phất vạt áo rộng: “Phùng Đào đúng không, chắc chưa? Chỉ cần bọn tôi ra khỏi cánh cửa này, ông sẽ không hối hận?”
“Hối hận?” Phùng Đào cắn răng: “Mắc gì tôi phải hối hận, tôi chẳng biết hai người đang nói gì, cút nhanh, nếu không tôi báo cảnh sát hai người lừa đảo.”
Bà Vương gấp gáp cản lại: “Đại sư còn phải sửa mệnh cho cháu trai nữa….”
“Sửa cái gì mà sửa? Bà không nhìn ra bọn họ tới lừa gạt hả?” Phùng Đào nổi xung thiên, nhỏ giọng nói, nhưng ông chỉ xem hai người Tạ Tỉ thành người dưng vô tình biết chuyện, cố tình đến kiếm chút tiền.
Bà Vương không tin: “Đại sư rất lợi hại, ngay cả dâu nhỏ mang thai còn nhìn ra, chúng ta không biết chuyện này, sao đại sư mới đến biết được?” Cũng đâu thể nói dâu nhỏ cùng phe với bọn họ? Chuyện này sao có thể?
Phùng Đào sửng sốt: “Bà nói thật?”
Bà Vương vội vàng kể lại mọi chuyện xảy ra, nhất là câu Tạ Tỉ nói khi xem tướng giúp, càng về sau, lúc Phùng Đào nghe cháu trai chỉ sống được đến năm mười tuổi cũng giật mình.
Nhưng ông không tin vận mệnh gì gì đó, dù sao cuộc sống trước mắt không phải số mệnh gì, đó là do ông tự giành lấy.
Phùng Đào: “Bất kể hai người là ai, tốt nhất là cút ngay bây giờ! Xem mấy chuyện vợ tôi nói như mất não nói bậy đi.”
Ông cố tình nhắc Tạ Tỉ rằng bọn họ sẽ không thừa nhận, nhưng nghe thấy âm thanh tiếp theo, ông lập tức choáng váng.
– — ” Bà nói rõ tên ông chủ với công ty ra.”
– — “Ông chủ tên Tạ Kim Vinh, còn công ty cũng rất nổi tiếng, là tập đoàn nhà họ Tạ ở thành phố J.”
– — “Cho nên năm đó, Tạ Kim vinh của tập đoàn nhà họ Tạ cố tình dùng một triệu làm mồi, khiến nhà bà dùng mạng của Phùng Đào để vu oan tội giết người cho người trẻ tuổi kia?”
– — “Đúng là vậy.”
– — “Người trẻ tuổi ấy tên gì?”
– — “Giản Tông Diễm.”
Mặt Phùng Đào cắt không còn giọt máu, nổi điên muốn nhào lên cướp, nhất là khi thứ đó không chỉ là ghi âm, mà còn là một đoạn video.
Rất rõ ràng, chính bà Vương thừa nhận tất cả mọi thứ.
Lúc này bà Vương cũng nhận ra bất thương, bà bị lừa rồi?
Làm sao có thể? Đại sư lợi hại đến vậy…!sao có thể làm tên lừa gạt.
Phùng Đào cũng nghĩ vậy, ông không thể để hai người mang điện thoại di động rời khỏi căn nhà này, nếu không không chỉ nhà bọn họ bị hủy hoại, chắc chắc ông chủ cũng sẽ không tha cho bọn họ!
Chẳng qua ngay lúc Phùng Đào chuẩn bị xông lên, Tạ Tỉ đột nhiên ném một lá bùa ra, sau đó Phùng Đào đứng im không nhúc nhích được.
Tất cả mọi người đều bị dọa cho hết hồn:??
Lá bùa của Tạ Tỉ chỉ là đồ giả mà thôi, thứ khiến Phùng Đào không cử động được là tinh thần lực của cậu.
Cậu muốn làm Phùng Đào sợ, để ông ta trước khi phản ứng lại đã thừa nhận mọi chuyện, đây mới là mục đích chính của cậu hôm nay.
Chỉ với chứng cứ từ bà Vương thôi không đủ, nhỡ Phùng Đào bảo bà Vương giả khùng giả điên, video này coi như thành đồ bỏ.
Nhưng nếu người trong cuộc là Phùng Đào thừa nhận, vậy mọi chuyện sẽ khác.
Bà Vương chỉ là chất dẫn mà thôi, Phùng Đào mới là quả bom cần nổ, hơn nữa lại xảy ra chuyện chấn động như thế đã khiến Phùng Đào hoàn toàn choáng váng.
Năng lực không tưởng này khiến Phùng Đào cuối cùng ý thức được hai người trước mặt bọn họ thật sự là đại sư!
Tạ Tỉ nhìn ông ta: “Bây giờ còn cảm thấy bọn tôi lừa đảo à? Cái vừa nãy là bùa định thân, tôi còn có cả bùa nói thật đây, ông thử không? Sư huynh đệ bọn tôi còn định tốt bụng sửa mệnh hộ mấy người, mấy người dám nói bọn tôi lừa đảo?”
Phùng Đào không dám nhúc nhích, ông còn dám không tin à?
Như ảo thuật vậy.
Nhất là khi nghe thấy ba chữ bùa nói thật, mặt ông lập tức tối đi: “Thế đoạn video kia là sao? Nếu không phải mấy người uy hiếp, tại sao lại quay video?”
Tạ Tỉ cho ông ta nhìn điện thoại, tay cậu lắc nhẹ, đoạn video trong điện thoại trắng bóc: “Ồ, biện pháp che mắt thôi.”
Phùng Đào và bà Vươn sửng sốt: Bọn họ gặp thần tiên thật rồi.
Tạ Tỉ thu tinh thần lực của mình lại, Phùng Đào té xuống đất, sau đó không dám làm càn nữa.
Phùng Đào phờ phạc: “Đại sư, chuyện nhà bọn tôi…”
Tạ Tỉ: “Nếu như tôi thật sự có ý định làm gì thì mấy người nói hay không có gì khác nhau? Chẳng qua tôi thương hại cháu trai nhà mấy người chỉ có thể sống đến mười tuổi, cho mấy người cơ hội lập công chuộc tội mà thôi.

Năm đó mấy người chỉ nghĩ sai, sửa mệnh của người trẻ tuổi kia, làm người đó ngồi tù hai mươi năm, khiến báo ứng rơi xuống đầu cháu trai mấy người.

Đúng là hôm nay tôi có nghĩ đến một cách phá giải, đó là để mấy người từng câu từng chữ thú nhận chuyện ngày xưa để xóa sạch sai lầm chuộc lại tội lỗi, làm vậy mới có thể giải nghiệp, chỉ cần thiếu một thứ thì sẽ không thành công.

Nhân quả báo ứng, bây giờ mấy người tự suy nghĩ xem có muốn dùng cách này để giải nghiệp trên người cháu trai mấy người không đi.”
Phùng Đào nghe xong cũng hiểu chút chút, Tạ Tỉ đã dùng video có hình của cả hai để chiếu cho ông trời xem, để ông trời nghĩ đó là bọn họ, sau đó đốt hết xem như đã trừng phạt, khiến bề trên nghĩ bọn họ đã dùng mạng sống để trả nợ khi xưa, nghiệp mười tám năm trước cũng tự giải.
Phùng Đào thở phào: “Là bọn tôi hiểu lầm đại sư rồi, thật xin lỗi.”
Tạ Tỉ thở dài: “Tôi chỉ là tội nghiệp đứa nhỏ.

Mấy người muốn dùng cách này không? Nếu muốn thì bắt đầu nhanh nhanh, nếu không mệnh thành rồi là hết cách sửa.”
Với hành động khi nãy của Tạ Tỉ, Phùng Đào và bà Vương nào dám không tin, Phùng Đào nghĩ một chút, thấy bà Vương cũng đã nói, ông cũng không cần lừa gạt làm gì.
Sau đó dựa theo chỉ thị của Tạ Tỉ, lặp lại tất cả những gì bà Vương nói.
Chủ yếu là thừa nhận chuyện mình lấy một triệu của Tạ Kim Vinh để hãm hại Giản Tông Diễm.
Tạ Tỉ lấy được chứng cứ, cậu rũ mắt, im lặng thật lâu mới nén được tức giận, lúc giương mắt lên đã bình tĩnh lại: “Tôi sẽ về sắp xếp, có lẽ cần một khoảng thời gian để giải quyết sạch sẽ nợ trong quá khứ của cả hai, chẳng qua chuyện này không được nói với người ngoài, nếu tiết lộ thiên cơ thì tất cả đều vô dụng, nếu tránh được kiếp nạn mười tuổi, vậy thằng bé sẽ sống tiếp.”
Phùng Đào và bà Vương nào dám không tin, liên tục gật đầu vâng dạ, sau đó cung kính tiễn cả hai khỏi nhà.
Tạ Tỉ xác nhận thời gian với cả hai, đến khi đó sẽ thông báo trước cho họ.
Đến tận khi Tạ Tỉ và lão Tạ đến được nơi nhà họ Phùng không nhìn thấy nữa, Tạ Tỉ mới lấy điện thoại, mở chứng cứ quay được ra.

Chỉ cần nộp những thứ này lên là có thể phản án cho cậu Giản, nếu khi đó Phùng Đào đổi ý thừa nhận tất cả là do mình, không liên quan đến Tạ Kim Vinh, vậy thì ông ta bị xử vài năm là hết cỡ, chứng cứ không đủ để ông ta bị thương nặng.
Có thể trừng trị nhà họ Phùng, nhưng Tạ Kim Vinh năm đó hại cậu Giản thảm đến thế, không thể để mặc ông ta.
Huống chi, cậu chả thèm tin cái câu cả nhà họ Phùng chỉ có Phùng Đào và bà Vương biết chuyện.
Mấy người có tham dự chuyện năm đó, đều phải bị báo ứng.
Tạ Tỉ cất điện thoại, vừa nghiêng đầu đã thấy ánh mắt phức tạp của lão Tạ, thấy Tạ Tỉ nhìn mình thì lão Tạ cứ do dự, muốn nói rồi lại thôi.
Tạ Tỉ: “Người muốn hỏi gì thì hỏi đi.”
Lão Tạ đã muốn hỏi từ lâu, chỉ là khi nãy còn ở trong nhà họ Phùng nên không dám hỏi, khi ấy không chỉ Phùng Đào và bà Vương bị dọa, ngay cả lão cũng hết hồn: “Hồi nãy…!thật sự là bùa định thân?”
Trên đời này có loại bùa trâu thế à? Nếu có thật, tại sao bọn họ còn cần tốn sức thế này.
Tạ Tỉ: “Người tin thật luôn, nếu có mấy thứ đó thì con tốn công dụ bà Vương nói làm răng.”
Lão Tạ vẫn thấy Tạ Tỉ rất lợi hại: “Nhưng ông già kia khi nãy không cử động được thật.”
Tạ Tỉ: “Vài tuyệt chiêu thôi.”
Hai mắt lão Tạ sáng lên: “Vậy….!có thể truyền cho người ngoài không?”
Tạ Tỉ lắc đầu: “Hiển nhiên là không.” Tinh thần lực không phải muốn luyện là luyện được.
Lão Tạ: “Vậy con bái thầy làm sư phụ nha?” Cái này không còn là người ngoài nữa rồi, thành người mình chắc được ha?
Tạ Tỉ mỉm cười, sau đó dưới ánh mắt đầy phấn khích của lão Tạ, nói một câu: “Không thể.”
Đại khái lão Tạ cũng thấy nó không thực tế nên đá nó ra khỏi đầu ngay lập tức: “Vậy làm sao với đoạn video này đây?”
Tạ Tỉ: “Trước hết cứ giao cho luật sư Văn, chờ khi phản án nộp hết một thể.”
Nếu nộp ngay bây giờ, rất sẽ bứt dây động rừng.
Tạ Tỉ và lão Tạ xong chuyện chính rồi thì về thành phố J, Tạ Tỉ không đến văn phòng luật sư của luật sư Văn, cậu sợ gặp cậu Giản.
Tạ Tỉ gửi một tin qua Wechat cho luật sư Văn trước để chắc chắn người bên kia là luật sư Văn, sau đó mới gửi video sang.
Luật sư Văn rep lại rất nhanh.
[Văn Thuân:?? Cậu, cậu lấy đâu ra vậy? Sợ hãi.jpg]
Tạ Tỉ nhìn emoji, khóe môi khẽ nhếch, xem ra hù được luật sư Văn thật rồi, ngay cả emoji này còn gửi được mà.
Tạ Tỉ tưởng tượng gương mặt cấm dục lạnh lùng của luật sư Văn có biểu cảm này, coi bộ hơi khó à.
[Hôm nay đại cát: Tôi tự có biện pháp của tôi, luật sư cất kỹ video này trước, xem xem có thể định tội gì cho Phùng Đào và bà Vương, tạm thời đừng nói cho cậu tôi biết.

Tôi nghi ngờ vẫn còn người nhà họ Phùng tham gia trong chuyện này, hai người bọn họ đã đảm bảo rằng sẽ không nói cho Tạ Kim Vinh sau khi bị tôi dọa, hai ngày nữa tôi đi thử vai, khi nào về sẽ nghĩ cách xem cạy miệng mấy người còn lại.]
[Văn Thuân: Cậu Tạ yên tâm, tôi sẽ giữ miệng kín như bưng.]
Tạ Tỉ và luật sư Văn phân tích hiệu quả của đoạn video, chờ đến khi chắc phương án rồi mới thoát Wechat.
Tạ Tỉ ném điện thoại sang một bên, khoanh chân ngồi trên giường nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, bởi vì nhà của lão Tạ ở tầng một, nên thứ đối diện căn phòng này là một bức tường.
Khi nào có tiền rồi, chắc chắn phải đổi chỗ ở cho lão Tạ.
Tâm trạng Tạ Tỉ không tốt, mặc dù mọi chuyện đều phát triển theo chiều hướng cậu mong muốn, nhưng cứ nhớ đến chuyện cậu Giản oan uổng mười tám năm vẫn không nhịn được thở dài.
Đồng thời còn muốn bóp chết Tạ Kim Vinh.
Tạ Tỉ thuận tay bế cún con đang nhắm mắt nghỉ ngơi trong ổ cún lên, sờ một lượt từ đầu đến chân.
Cún con bị đánh thức, tâm trạng không tốt, nhưng nó vừa ngẩng đầu đã thấy nụ cười yếu ớt của Tạ Tỉ, rõ ràng đang cười, nhưng cún con vẫn cảm nhận được tâm trạng Tạ Tỉ không tốt.
Bàn chân đã giơ lên của cún con rụt lại, chậc, cũng không phải lần đầu bị sờ.
Cún con nằm im cho Tạ Tỉ sờ khiến cậu được sủng mà sợ, rất nhanh đã thoát khỏi mơ màng, nhìn mớ lông xù xù của nhóc con: Này không thể trách ba được nha con, là con tự dâng hiến bản thân đấy nhé.
Nửa tiếng sau, cún con im lặng nhịn bị sờ đứng dậy không nổi: “…”
Tạ Tỉ ở nhà của lão Tạ hai ngày, sáng sớm đi thử vai, cậu tạm biệt lão Tạ rồi kéo vali, xuất phát đến thành phố C cách thành phố J vài trăm cây số.
Buổi thử vai của đạo diễn Chu diễn ra ở thành phố C, Tạ Tỉ đến nơi vào tối hôm trước khi thử vai, sau khi cất vali vào phòng khách sạn rồi thì dắt cún con ra ngoài mua đồ ăn.
Khách sạn rất gần chợ đêm, Tạ Tỉ đeo khẩu trang và nón lưỡi trai, vừa đi vừa để cún con chọn món.
Nhìn bộ dạng cay cú của cún con, khóe miệng sau lớp khẩu trang của Tạ Tỉ nhếch cao: “Con thấy không, ba hứa là làm, nói sẽ bồi thường là dắt con đi mua đồ ngon ngay, ba nói được làm được, cho nên nhóc con đừng giận nữa được không, chỉ là rụng lông thôi mà? Ba có lên mạng tra rồi, con đến mùa thay lông thôi, đây là quá trình cún nào cũng sẽ trải qua, chắc chắn không phải do ba.

Đừng có giận nữa mà? Nha?”
Cún con vẫn nằm im không nhúc nhích: Nó cũng có phải chó thật đâu, hơn nữa, có là mùa thay lông cũng không thường xuyên đến thế, nó nghi ngờ nửa năm sau, lúc nó tai qua nạn khỏi biến lại thành người rồi đầu không còn cọng tóc.
Nghĩ đến hình ảnh đó, cún con giận đến mức muốn bùng nổ.
Nhưng không thể không nói, mặc dù đồ ăn chỗ này dở hơn Tạ Tỉ nấu, dưới tình huống không được để lộ chuyện mình ăn thùng uống chậu mấy ngày ở chỗ lão Tạ, bây giờ nó hơi đói.
Cún con nằm trong lòng Tạ Tỉ, miễn cưỡng chỉ vài quầy.
Chờ đến khi Tạ Tỉ quay lại khách sạn đã mua gần hết con đường, quầy nào cũng mua một phần khiến vô số người tò mò, nhưng không ai nghĩ nhiều, chắc một người mua nhưng nhiều người ăn?
Đêm đó, Tạ Tỉ thành công làm cún con hết giận để chung chăn gối với mình, hơn nửa đêm, Tạ Tỉ im lặng nhìn hàng gối chính giữa chiếc giường mét tám của khách sạn.
Một bên là Tạ Tỉ cô đơn nằm đó, bên còn lại là cục bông lông xù mềm mại đang ngủ ngon lành.
Tạ Tỉ phiền muộn xoay người, nằm nghiêng thèm thuồng nhìn bộ lông kia, cậu nhìn hàng gối chính giữa cả hai, cứ như dải ngân hà Vương mẫu vẽ ấy.
Ngọc Thụy: Theo như mình search, cái dải ngân hà này là thứ chia cắt Ngưu Lang và Chức Nữ.
Làm ấm giường đâu? Cái này khác hoàn toàn với tưởng tượng của cậu.
Rõ ràng là một người một chó, nhưng lại khiến Tạ Tỉ có cảm giác như chồng ghẹo vợ xong bị vợ giận không cho ngủ chung.
Điểm khác biệt duy nhất chính là còn được lên giường để ngủ chứ không bị đạp ra sofa.
Tạ Tỉ lại nhìn bộ lông xù trong bóng tối kia.

Thấy nhưng không chạm được, quá đáng.
Chờ đến khi Tạ Tỉ ngủ, cún con chậm rãi mở mắt ra trong bóng tối, thở phào một hơi: “….” Cuối cùng cũng ngủ, quá khó khăn.

.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Sau Khi Kết Hôn Với Nhà Giàu Lắm Quyền, Tôi Bỗng Nổi Đình Nổi Đám

Chương 35: Gặp mặt



Trong lúc Tạ Tỉ ăn tối với Phó Hạc Hành thì trên mạng đang thảo luận ầm ầm về buổi thử vai hôm nay.

#Phó Hạc Hành sắp hợp tác lần thứ hai với Đàm Giai Giai#

#Phó Hạc Hành đối diễn với Tạ Tỉ hắc hóa#

#Livestream thử vai bộ phim tiên hiệp mới của đạo diễn Chu#

Livestream đột nhiên kết thúc khiến các fans vẫn chưa đã ghiền, thậm chí muốn biết kết cục của bộ phim ùa vào Weibo.

Biết bao nhiêu bài post sử dụng ba hashtag này ra đời, vẫn không ai có được đáp án.

[Đừng mơ nữa, tui lùng sục bộ tiểu thuyết rồi, chắc là đạo diễn Chu thuê biên kịch viết đó.]

[A a vậy chẳng phải phải chờ ít nhất một năm mới được xem phim à?]

[Chỉ có thể chờ mong đạo diễn Chu tốt tính tiết lộ vài tình tiết thôi.]

[Phải đi xem clip cut từ livestream thôi, huhuhu ánh mắt cuối cùng của anh 10 giết người.]

[Từ từ, tui nhớ có người cá nếu anh 10 lấy được vai nam phụ thì sẽ kêu gào gì đó mà? Dám cược dám làm chứ, livestream kết thúc rồi thì thực hiện lời hứa đi!]

Mọi người cứ cho rằng người kia sẽ giả chết cho qua chuyện, không ngờ hắn ta cũng hào phóng, thua thì sẽ nhận, thật sự đăng Weibo ghi tận mười câu “Tạ Tỉ là ba của tôi, tôi là con của ba.”

[Đẩy cái bài này lên để tên này mất mặt đi!]

Một buổi trưa trôi qua rồi mà hotsearch vẫn rất ầm ĩ, ai cũng nghĩ mọi chuyện đã đạt đỉnh, không ngờ một video ngắn lại leo lên hotsearch ngồi.

Video chỉ có mười mấy giây, tuy bối cảnh tối om nhưng hai người đàn ông cao lớn chân dài, vóc người siêu đẹp vẫn bị nhận ra dù đã đeo khẩu trang lẫn đội nón. Mọi người xác định được một trong hai chính là ảnh đế Phó nhờ bộ đồ của anh, trước đây anh đã từng mặc nó một lần, hơn nữa vóc người cũng giống.

Người còn lại, nhìn ngang nhìn dọc thế nào cũng giống nam phụ Tạ Tỉ trong video đang làm mưa làm gió trên mạng cách đây không lâu.

Người quay video cũng có đánh dấu tên của từng người cùng với dòng tiêu đề [Ăn tối hai tiếng] vô cùng bắt mắt.

Rất nhanh, hashtag #Phó Hạc Hành và Tạ Tỉ đi ăn tối hai tiếng sau khi thử vai xong# đã leo lên bảng hotsearch.

Mấy tin đồn thất thiệt trước đây của Tạ Tỉ cộng với bài đăng thanh minh của Lữ Phong, Tạ Đông Vũ, nhà sản xuất Lý lại bị đào lên.

Mà dưới weibo của Điền Gia Nặc, những người mắng chửi cậu khi xưa vẫn còn đang xin lỗi hết lòng, mong cậu có thể quay lại giới giải trí.

Người được xin lỗi – Điền Gia Nặc đang đeo khẩu trang đứng lướt điện thoại bên cạnh một chiếc xe máy.

Cậu vốn chú ý tin tức của Tạ Tỉ dùm cậu Giản, vô tình nhìn thấy mình cũng ngoi lên vị trí cuối cùng trong bảng hotsearch, nhịn không nổi bèn nhấn vào.

Cậu nhìn những lời xin lỗi kia, im lặng thật lâu rồi thoát ra.

Cất điện thoại tối đen vừa vào túi, quay đầu đã thấy cậu Giản và luật sư Văn ra khỏi văn phòng.

Điền Gia Nặc vội vàng ấn còi.

Cậu Giản giương mắt nhìn cậu, hắn gật đầu ra hiệu đã nghe, sau đó quay sang luật sư Văn bên cạnh: “Chín giờ sáng mai tôi đến đây đi gặp Tạ Kim Vinh với cậu.”

Luật sư Văn tai nghe cậu Giản nói nhưng mắt lại lướt qua vai hắn, nhìn Điền Gia Nặc đằng xa, chưa nhìn được bao lâu đã vội vàng quay sang hướng khác: “Được.”

Cậu Giản và luật sư Văn không quá thân thiết, thấy thời gian không còn sớm, hắn bèn khách sáo hỏi: “Không thì luật sư Văn ăn tối với bọn tôi nhé?”

Luật sư Văn rũ mắt, bên ngoài văn phòng hơi tối, ánh sáng đằng xa khi có khi không chiếu lên mặt hắn khiến người khác chẳng rõ hắn nghĩ gì: “Thôi.”

Cậu Giản cũng không mời tiếp, hai người vốn không chung đường, nếu không phải có chuyện lần này, có lẽ sẽ không bao giờ liên quan đến nhau.

Cậu Giản xoay người đi về phía Điền Gia Nặc, Điền Gia Nặc thấy hắn đến thì vội vàng đưa nón bảo hiểm.

Cậu Giản lạnh lùng đội lên, sau đó đeo bao tay đen, chân dài vắt sang bên kia xe, hất cằm: “Lên.”

Điền Gia Nặc vui vẻ reo: “Đến đây!”

Cậu leo ra sau ngồi, ôm eo cậu Giản, kéo kính chắn gió xuống.

Cậu Giản chờ cậu ta ngồi yên rồi mới giơ tay kéo kính chắn gió trên nón bảo hiểm của mình, lúc lơ đãng lại thấy luật sư Văn kia vẫn đang đứng tại chỗ nhìn bọn họ.

Đôi mắt đen sâu khó lường của cậu Giản cũng nhìn luật sư Văn, hắn gật nhẹ đầu, vặn ga, một tiếng rồ ga lớn vang lên, sau đó chiếc xe bắt đầu chuyển động.

Tốc độ cao khiến chiếc xe nhanh chóng biến mất cuối đường.

Luật sư Văn đứng tại chỗ, trong đầu là gương mặt điển trai của cậu thanh niên đi theo cậu Giản, thật lâu không cử động.

Đến tận khi trợ lý gọi, luật sư Văn mới hoàn hồn, hoảng hốt ừ một tiếng rồi lướt qua trợ lý đang trưng cái mặt khó hiểu lên lầu, lúc bước lên bậc thang còn trượt chân vì đầu óc trên mây, mém nữa đã té, hắn lảo đảo vịn tay vịn cầu thang, nhanh chóng rời đi.

Trợ lý gãi đầu: Nay boss kì kì thế nào á?

Bên kia, Điền Gia Nặc ngồi sau xe cậu Giản lơ đãng nhìn gương xe, không nhịn được hỏi: “Ba nuôi, có phải luật sư Văn có việc tìm ba không? Sao luật sư nhìn chúng ta miết vậy?”

Gió quá lớn khiến giọng Điền Gia Nặc không liền mạch, cậu Giản ngồi trước cũng không nghe được cậu nói gì: “Cái gì?”

Điền Gia Nặc nghĩ một hồi, cảm thấy chắc cũng không có việc gì, nếu có đã gọi điện thoại nên gân cổ nói lớn: “Không có gì!”

Cậu Giản nghĩ thầm, não thằng bé có vấn đề, sau này cho nó ăn nhiều não heo chút để tẩm bổ.

Nhà hàng Tạ Tỉ và Phó Hạc Hành đến không gần nhưng khá ngon, và bọn họ chỉ ăn có một tiếng.

Một tiếng tiếp theo là ngồi đợi vì Tạ Tỉ lúc gọi món thuận tiện gọi thêm một phần đồ ăn đủ cho hai người đóng gói mang về.

Tạ Tỉ bình tĩnh giải thích với Phó Hạc Hành: “Tôi đến khách sạn vô tình gặp vài người bạn, nãy bọn họ mới nhờ tôi mua bữa khuya hộ.”

Phó Hạc Hành cũng không nghi ngờ.

Tạ Tỉ tiếp tục nhấn mạnh: “Bọn họ gửi tiền mua đồ ăn cho tôi rồi, này để tôi trả.”

Phó Hạc Hành mời cậu ăn một bữa coi như trả ơn cứu mạng trong show lần trước, nhưng bữa khuya của nhóc con không thể bắt anh ta trả được.

Phó Hạc Hành sửng sốt, định nói gì đó, nhưng nhìn thấy ánh mắt cực kì nghiêm túc của Tạ Tỉ nên đành thôi.

Chỉ tiếc thầm trong lòng rằng cậu Tạ khách sáo quá, có lẽ bây giờ bọn họ còn không phải bạn bè.

Phó Hạc Hành quả thật muốn báo đáp Tạ Tỉ, show lần đó nếu không có cậu Tạ ra tay, có lẽ bây giờ anh đã sớm mồ yên mả đẹp.

Nhưng anh không gấp gáp, cơ hội báo đáp cậu Tạ còn nhiều, bọn họ sắp vào chung một đoàn phim, anh cứ kết bạn trước đã, sau đó tìm cơ hội báo đáp sau.

Tạ Tỉ ăn đến khi gấp ba người bình thường thì ngừng lại, tuy sức ăn này có thể khiến người khác ngạc nhiên nhưng cũng không đến nỗi.

Ăn uống no nê, Tạ Tỉ cầm ba hộp cơm lớn về khách sạn, lát nữa nhóc con thấy nhiều đồ ăn thế này, không chừng sẽ hưng phấn sáp lại, khi đó….

Tạ Tỉ lấy thẻ mở cửa, vừa mới vào huyền quan đã gấp gáp hô: “Nhóc con, mau lại xem ba mang đồ ngon gì về cho con này?”

Đáp lại cậu là căn phòng trống rỗng.

Tạ Tỉ bị dọa hết hồn: “Nhóc con?”

Cậu vội vàng bỏ hộp cơm xuống đi tìm một vòng, cuối cùng phát hiện nhóc con đang nằm trên máy lạnh, cơ thể trắng bóc như hòa thành một thể với máy lạnh, mém nữa đã không thấy được.

Tạ Tỉ ngửa đầu nhìn nó: “Nhóc con?” Ủa gì vậy? Ngủ sớm vậy ư? Nhưng mà sao lại leo lên đây ngủ?

Bởi vì trèo quá cao khiến Tạ Tỉ cho dù có giơ tay cũng chỉ chạm đến đuôi nó, thật ra độ cao này vẫn còn có thể bế xuống được, chỉ là…. sao cậu cảm thấy nhóc con không muốn phản ứng lại vậy?

Không phải hồi sáng còn tốt lắm à?

Cậu liếc cún con, phát hiện đôi tai trên cái đầu đang chôn vào chân vẫy nhẹ, hiển nhiên là đang tỉnh.

Tạ Tỉ nhướng mày: Giả bộ ngủ? Cậu không tin nó nằm luôn trên đây không xuống.

Sau khi xác định cún con chỉ đang giả bộ ngủ, Tạ Tỉ dứt khoát ra phòng khách, bày đồ ăn mình mang về lên bàn, đến khi bày xong cũng hết chiếc bàn nhỏ.

Mùi hương chui khỏi phòng khách, bay vào phòng ngủ, lỗ tai cún con giật giật, nhịn không được ngẩng đầu, chỉ để lộ đôi mắt cún của mình.

Cún con không ngờ Tạ Tỉ vẫn nhớ rằng nó chưa ăn tối.

Nó cứ nghĩ cậu đã quên từ đời nào rồi.

Nhưng cũng mười giờ hơn, này là bữa tối hay bữa khuya?

Tạ Tỉ tự tin đợi hai phút rồi mới thăm dò nhìn lên, không xuất hiện? Lại nửa phút trôi qua, vẫn không xuất hiện như cũ, Tạ Tỉ nghi ngờ, chẳng lẽ ăn thịt hộp no căng rồi?

Tạ Tỉ nhìn vali thịt hộp, không vơi hộp nào hết?

Tạ Tỉ nghĩ cún con bệnh bèn không giỡn với nó nữa, vội vàng chạy đến bên dưới điều hòa nhảy một cái, tay quơ qua, cún con nhanh chóng được cậu ôm vào lòng.

Nó đột nhiên bị ôm xuống, cứ nghĩ đêm nay không thèm quan tâm Tạ Tỉ, ai dè tên này không hành động giống kịch bản.

Cún con ngẩng đầu, gâu một tiếng với Tạ Tỉ.

Tạ Tỉ kiểm tra một phen, phát hiện đôi mắt của nó khi sủa vẫn tràn đầy sức sống, không giống bệnh lắm, chẳng lẽ bị chỗ khác? Đau bụng?

Tạ Tỉ nắm chân sau của cún con nhấc lên xem bụng.

Động tác này của cậu làm cún con xù lông: “Gâu!”

Một tiếng sủa đầy vang dội, bộ dạng run rẩy kia làm gì giống bị bệnh?

Tạ Tỉ sửng sốt, sau đó phì cười: “Nhóc con, đừng nói là con… ngại nha? Được rồi, hai thằng đàn ông như nhau, xem tí có gì mà ngại?”

Cún con thừa dịp Tạ Tỉ thả lỏng tay bèn vung đuôi nhảy khỏi ngực cậu, nhẹ nhàng nhảy lên giường, cuộn người lại tiếp tục giả vờ ngủ.

Tạ Tỉ chậc một tiếng, ngồi xuống bên mép giường: “Giận thật à? Cũng phải ăn gì đó đã chứ, ba vất vả mang từ xa về, mới bày ra bàn kìa, còn ấm luôn, mùi vị cũng ngon.”

Cún con không quan tâm, tuy nó thật sự giận Tạ Tỉ không chịu về ăn tối với mình, nhưng bây giờ nó chỉ là một con cún, Tạ Tỉ còn để lại thịt hộp cho nó, quả thật cậu không nhất thiết phải về.

Nó có ngửi được mùi thơm của thức ăn, quả thật nó muốn ăn, nhưng nó không thể ăn.

Nó chỉ có thể ăn đồ ăn Tạ Tỉ tự nguyện mua cho nó hoặc đồ ăn do chính tay cậu nấu.

Vì thế, cún con dứt khoát giả bộ ngủ tiếp.

Tạ Tỉ sợ cún con bị đói nên không quan tâm nó đang làm gì, trực tiếp bế nó ra phòng khách.

Cún con không chống lại Tạ Tỉ được nên quyết định đi mở thịt hộp, chỉ định ăn thịt hộp mà thôi.

Tạ Tỉ khó hiểu: “Ôi lạ thế, nay nhóc chống lại được cám dỗ của thức ăn luôn?”

Dù sao tuy thịt hộp không tệ, nhưng ăn lâu rồi thì sao có thể bằng mấy món mới ăn lần đầu.

Tuy mấy món này dở hơn cậu nấu, nhưng chắc chắn ngon hơn thịt hộp.

Cún con biết nếu không giải thích, chắc chắn Tạ Tỉ sẽ ép nó ăn cho bằng được, vì thế dứt khoát dùng chân ấn điều khiển tivi, mở lên, trên màn hình vẫn là trang chủ kia, là hotsearch của cậu và Phó Hạc Hành.

Tạ Tỉ nhìn trang chủ, như nhớ lại gì đó mà khó tin trợn mắt:??

Cún con liếc Tạ Tỉ, bị phản ứng của cậu dọa hết hồn, phản ứng mạnh đến vậy? Không nên.

Tạ Tỉ không tin được nhìn cún con, sau đó lại ngẩng lên nhìn trang chủ: “Nhóc, đừng nói với ba là con biết chữ nha?” Không phải sau khi lập quốc không được thành tinh à?

Nghe hiểu tiếng người đã đủ lạ rồi, bây giờ còn biết chữ nữa?

Tạ Tỉ nhìn cún con, trong đầu xuất hiện một suy nghĩ khó tưởng: Đừng nói là thành tinh thật nha?

Cún con cũng sửng sốt, cúi đầu theo phản xạ, nghĩ mà sợ, đặc biệt khi nhớ lại ông đã từng nói không được để lộ thân phận, nếu không lại kiếm củi ba năm dùng một giờ.

Cún con tỏ vẻ lơ đãng ấn một cái, tivi lập tức có tiếng.

Bỗng nhiên Tạ Tỉ cảm thấy mình nghĩ nhiều rồi…. nhưng nhìn thế nào cún con nhà cậu cũng quá đặc biệt, quả thật là độc nhất vô nhị mà.

Cậu còn nghi ngờ cún con là động vật biến dị từ tận thế hay tương lai xuyên về đây.

Chờ phóng viên đọc xong, Tạ Tỉ đã nghĩ thông, có lẽ do có thuyết minh lẫn hình ảnh, nên…. “Nhóc đang ghen tị vì ba đi ăn với Phó Hạc Hành mà không dắt con theo à? Đừng vậy chứ, ba yêu con nhất trên đời đó.”

Nói xong, còn tranh thủ lúc cún con chột dạ để bế lên hôn một cái, tâm trạng cực kì tốt.

Không ngờ cún con cũng sẽ ghen.

Cún con ngại quá hóa giận: Tên này…..

Tạ Tỉ nắm chân nó, xạo sự: “Nhóc hiểu lầm rồi, ba đi ăn với ảnh đế là vì con đó. Con nhìn đi, hai ngày nay không được ăn cơm ba nấu, con xem con gầy trơ xương ra đấy, ba nghe Phó Hạc Hành bảo anh ta lớn lên ở đây nên mới muốn nhờ anh ta đề cử vài nhà hàng ngon. Bảo anh ta dắt ba đi cũng vì muốn cho con ăn thôi, con không biết cái bàn này tốn của ba bao nhiêu đâu, vài ngàn lận đấy, nhưng ba trả tiền chẳng chớp mắt luôn, tất cả là để bé con của ba ngon miệng. Không ngờ nhóc hiểu lầm, ba đau lòng lắm.”

Dứt lời còn giơ tay che mắt, đâu ai biết đôi mắt dưới tay đang cong cong.

Hiển nhiên cún con hiểu, không ngờ là thế này….

Nhịn không được lấy chân đặt lên eo Tạ Tỉ, dùng đệm thịt cào một cái thật nhẹ: “Gâu?”

Tạ Tỉ bỏ tay xuống, rũ mắt, biểu cảm cô đơn: “Nhóc con không tin ba ư?”

Đây là lần đầu cún con thấy Tạ Tỉ buồn đến vậy, nhất là khi nhớ lại thường ngày đối phương đối xử với nó tốt thế nào, không chê nó ăn nhiều còn cho nó chỗ ở, tự tay nấu ăn, cho dù biết mình bị lừa cũng không đuổi nó ra ngoài.

Tim cún con nhoi nhói vì Tạ Tỉ buồn, nhớ lại động tác thường ngày của Tạ Tỉ bèn nhẹ nhàng nhảy lên tay Tạ Tỉ, cọ cằm cậu.

Tai như chôn vào cổ Tạ Tỉ, chủ động thân mật.

Tạ Tỉ thuận thế đẩy một cái, cún con thấy cậu không nói gì bèn mím môi, đúng lúc Tạ Tỉ nâng lên cao hơn thì đặt chân lên mặt, hôn một cái lên trán cậu.

Khi nó bất an cúi đầu, đối mặt với đôi mắt đen như mực nhưng cất giấu cả bầu trời sao đong đầy ý cười của Tạ Tỉ, đặc biệt là khóe miệng nhếch cao chót vót, cún con đơ người.

Cún con cứ nghĩ do biện pháp của mình thành công, ai dè tên nhóc này tạt ngay một gáo nước lạnh vào mặt hắn: “Quả nhiên chủ động ngon hơn nhiều.”

Cún con: “….”

Cún con tức giận thở phì phò, vung đuôi muốn đi lại bị Tạ Tỉ kéo lại: “Đừng vậy mà, ba buồn lắm luôn á, con không an ủi thì ba đâu có vui lên nổi đâu.”

Cuối cùng Tạ Tỉ dùng một bữa ăn đổi lấy cún con chủ động tiếp xúc, mấy ngàn này rất đáng.

Thậm chí cậu còn muốn lại lần nữa, nhưng lần sau chắc chắn phải đổi kịch bản, nếu không sẽ bị cún con nhìn thấu.

Hết cách rồi, nhóc con nhà mình thông minh quá cũng đau hết cả đầu.

Hôm sau, Tạ Tỉ ngủ đến khi tự tỉnh, bởi vì muốn trốn ở thành phố C thêm vài ngày nên mấy ngày tiếp theo, cậu cứ úm trong phòng không ra ngoài.

Bên kia, cậu Giản và luật sư Văn hẹn chín giờ sáng cùng đi gặp Tạ Kim Vinh nên tám rưỡi, hắn đã rồ ga xe máy chạy đến văn phòng của luật sư Văn.

Hắn mặc áo khoác da màu đen, thân hình cao ráo tỉ lệ người mẫu, sau khi dừng lại thì dựng xe bên đường, cởi nón bảo hiểm xuống rồi tùy ý vuốt mái tóc ngắn của mình vài cái.

Tóc ngắn thì ngắn đấy nhưng lại có thể để lộ tất cả vẻ đẹp của khuôn mặt, nét nào ra nét nấy, hơn nữa do thường xuyên tập thể hình nên trông chỉ như mới ba mươi.

Hắn vừa xuống xe là người đi đường đã nhìn sang, thậm chí còn có vài cô gái đã đi rồi nhưng vẫn vòng lại, đứng gần đó xì xầm to nhỏ với nhau sau đó đến xin phương thức liên lạc.

Cậu Giản đến sớm nên cứ nghĩ mình phải đợi một lúc, ai dè vừa lấy điếu thuốc ra đã thấy hai cô gái chạy đến trước mặt mình. Hắn nhướn mày hỏi: “Hửm? Có việc gì sao?”

Hắn lấy điếu thuốc đã ngậm nhưng chưa châm lửa xuống, lạnh nhạt hỏi một câu khách sáo.

Hai cô gái đến gần cậu Giản rồi càng hồi hộp hơn, nhìn gần làm hai cô thấy rõ sự điển trai của hắn hơn, gương mặt một chín một mười với ngôi sao, quá đẹp.

“Anh đẹp trai có thể cho em phương thức liên lạc được không?”

Cậu Giản sửng sốt, hắn nhướng mày, sau khi nhận ra ý của hai cô gái là gì bèn bật cười, hắn vừa cười là gương mặt lạnh lùng giãn ra, càng khiến người khác rung động hơn, giọng khàn khàn khuyên nhủ: “Hai cháu vẫn nên đi tìm bạn cùng lứa đi, chú già rồi.”

Hiển nhiên hai cô gái không quan tâm: Cho dù có là chú thì cũng là ông chú làm người khác mặt đỏ tim đập.

Đang lúc cậu Giản đau đầu không biết nên làm gì với hai cô bé này, một giọng nói lành lạnh vang lên sau lưng: “Ngài Giản.”

Cậu Giản quay đầu, thấy luật sư Văn đang đi đến thì bất ngờ không thôi: “Luật sư Văn đến sớm vậy.” Luật sư Văn từ trong văn phòng đi ra, tất nhiên đã đến từ lâu.

Mắt của luật sư Văn chuyển từ cậu Giản sang hai cô bé, nhìn họ đầy bình tĩnh.

Hai cô gái cứng người, thấy luật sư Văn lại càng hưng phấn hơn, hai người hên đến vậy ư? Có thể gặp tận hai anh đẹp trai cùng một lúc?

Hai người nhìn thế nào cũng ngoài ba mươi, hai cô gái mới chỉ hai tư hai lăm, chính vì cảm thấy không lệch bao nhiêu nên mới nhất quyết không từ bỏ.

Cậu Giản nhìn theo hai cô gái, cũng đoán được họ đang nghĩ gì trong đầu.

Hắn dứt khoát leo lên xe, đội nón xong thì ném cái còn lại cho luật sư Văn: “Lên xe.”

Luật sư Văn nhận nón theo phản xạ, nhận xong mới hết hồn, tối qua hắn không về nhà mà ngủ lại văn phòng, đứng bên trên thấy cậu Giản đến nên mới đi xuống, vốn dĩ chỉ định xuống chào một cái chứ không có ý định mặc thế này đi.

Huống chi là, ngồi xe của cậu Giản?

Trong lúc luật sư Văn đơ người, cậu Giản khó hiểu hỏi: “Không đi?” Hắn đến đón luật sư Văn mà, không phải còn đi gặp Tạ Kim Vinh nữa ư?

Luật sư Văn bị gọi tỉnh, nghĩ một chốc mới leo lên, đội nón bảo hiểm, tay nắm chặt yên sau, cách cậu Giản một khoảng.

Cậu Giản quay đầu nhìn hắn, thô lỗ kéo tay luật sư Văn đặt lên eo mình: “Ôm chặt, nếu không ngã ráng chịu.”

Nói xong thì nhìn hai cô gái: “Bọn chú đi trước.”

Luật sư Văn bất ngờ bị ấn tay vào hông hắn, nhiệt độ của đối phương chui vào lòng bàn tay làm luật sư Văn như đang cầm một củ khoai lang nóng bỏng tay, buông ra không được mà cầm tiếp cũng không xong.

Hai cô gái ngơ ngác nhìn hai người rời đi: “??” Đầu năm nay trai đẹp có tuổi cũng có bạn trai à?

Cậu Giản chở luật sư Văn ra đến đường lớn mới chạy chậm lại rồi dừng ở một nơi. Hắn không xuống xe, chỉ quay đầu hỏi: “Bây giờ đi đâu?”

Bọn họ hẹn Tạ Kim Vinh lúc mười giờ, Tạ Kim Vinh không muốn để người khác biết chuyện nên hẹn cả hai bên ngoài.

Hắn định gặp luật sư Văn lúc chín giờ sau đó cả hai cùng đến quán cà phê, ai dè bây giờ lại đến sớm nửa tiếng.

Luật sư Văn không ngờ cậu Giản đột nhiên quay đầu, hắn buông tay, hơi ngả ra sau: “Cái gì?”

Cậu Giản thấy phản ứng của hắn thì nhướn mày: Luật sư Văn này có ý gì đây? Sợ đụng vào người hắn à?

Luật sư Văn cũng tự thấy phản ứng của mình hơi thái quá, hắn chậm rãi ngồi thẳng lại: “Xin lỗi, phản xạ có điều kiện thôi, tôi không thích tiếp xúc quá gần với tất cả mọi người chứ không phải tại ngài Giản.”

Chỉ là cậu Giản lại cúi đầu nhìn hắn.

Bởi vì khi nãy chạy quá nhanh nên luật sư Văn ôm chặt cậu Giản theo bản năng, bây giờ hai người cách thật sự rất gần.

Tai luật sư Văn nóng lên nhưng mặt mày vẫn lạnh tanh: “Đến quán cà phê trước đi.”

Cậu Giản cũng không để ý, quay đầu, lái xe đến quán cà phê.

Bên này, Tạ Tỉ vừa rời giường, tay mở thịt hộp cho cún con tay nhắn tin cho luật sư Văn.

[Hôm nay đại cát: Thế nào rồi? Gặp Tạ Kim Vinh chưa? Ông ta có làm khó dễ hai người không?]

[Văn Thuân: Không có, ông ta rất phối hợp, chỉ là ngài Giản và Tạ Kim Vinh xém nữa đã choảng nhau.]

Tạ Tỉ đọc tin nhắn cũng không thấy bất ngờ là bao, ai nhìn thấy đầu sỏ làm mình ngồi tù oan mười tám năm chẳng sôi máu, nhưng cậu Giản chắc sẽ không chủ động gây chuyện, có lẽ Tạ Kim Vinh nói gì đó rồi.

Tạ Tỉ đoán không sai, Tạ Kim Vinh dùng mẹ Giản kích động cậu Giản, thiếu chút nữa cậu Giản đã không nhịn được, may có luật sư Văn ở bên nhắc nhở mới kìm chế được bản thân không nhào lên.

[Hôm nay đại cát: Đừng quan tâm đến ông ta. Tạ Kim Vinh sợ nên mới nói thế thôi, chúng ta cứ hành động theo kế hoạch.]

[Văn Thuân: Nhưng…. lừa ngài Giản thế này có không ổn không?]

[Hôm nay đại cát: Nhưng luật sư Văn cũng biết tính cậu tôi rồi đấy, nếu nói thẳng thì trăm phần trăm cậu không nhận, chỉ có thể tiền trảm hậu tấu thế này thôi.]

[Văn Thuân: Tôi tin ngài Giản sẽ không để ý nếu người đứng tên là cậu Tạ đâu.]

[Hôm nay đại cát: Nhưng đây là tôi thiếu cậu.]

Tạ Tỉ không giải thích nữa, dù sao cậu cũng không phải “Tạ Tỉ” chân chính.

Nhưng những lời này của cậu cho luật sư Văn biết, nếu hắn không phối hợp thì tự Tạ Tỉ sẽ có cách để cậu Giản nhận.

Cuối cùng luật sư Văn vẫn đồng ý.

Biện pháp của hắn và Tạ Tỉ rất đơn giản, chờ Tạ Kim Vinh ký tên thì mọi thứ mẹ Giản để lại sẽ là của Tạ Tỉ.

Nhưng Tạ Tỉ muốn đưa cho cậu Giản còn cần qua một bước nữa.

Chờ mọi chuyện kết thúc, Tạ Tỉ gọi cho cậu Giản, nói cậu mới ký hợp đồng đại diện sản phẩm, nhưng muốn ký cần có công ty quản lý mà cậu chưa về được, cậu Giản cần nhanh chóng thành lập công ty.

Cậu bảo sợ mình không về được nên không tiện, nói cậu Giản cứ tạm đứng tên mấy thứ kia để hắn nhanh đăng ký kinh doanh cho công ty giải trí.

Cậu Giản không hiểu mấy quá trình này lắm, nhíu mày: “Này không giống mấy cái mình bàn mấy hôm trước. Tiểu Tỉ, vẫn nên chờ mấy hôm nữa….”

Tạ Tỉ: “Cậu sợ gì chứ, chẳng lẽ cậu còn không trả lại cho con à? Tạm thời cậu cứ đứng tên đi, cùng lắm thì con về cậu trả cho con? Con thật sự không về được, sự nghiệp của con mới khởi sắc thôi.”

Tạ Tỉ xạo sự một hồi, giấy tờ hợp đồng gì đó cậu đã ký trước khi đi, cộng thêm luật sư Văn giấu giúp, cuối cùng cậu Giản cũng đồng ý, thật sự cho rằng không về cũng làm được.

Có sự tham gia của luật sư Văn, mấy chuyện lẽ ra cần một khoảng thời gian dài mới xong lại có thể giải quyết trong hai hôm, công ty mới tên Tây Viêm Entertainment, chủ sở hữu Giản Tông Diễm.

Lấy từ chữ đồng âm trong tên của Tạ Tỉ và cậu Giản.

Tạ Tỉ thành công trở thành nghệ sĩ đầu tiên của công ty.

Tạ Tỉ nhận được tin nhắn của luật sư Văn bèn đăng ký Weibo mới rồi đưa tài khoản cho luật sư Văn, đến nửa đêm, tài khoản đã được đánh tích V.

Tạ Tỉ ôm cún con đăng Weibo.

@Diễn viên Tạ Tỉ: Hành trình mới, khởi đầu mới. @Tây Viêm Entertainment [hình ảnh]

Đính kèm là tấm hình Tạ Tỉ mới chụp trong khách sạn, tuy ôm cún con nhưng chỉ để lộ một đôi tai trắng nhòn nhọn.

Bởi vì là tài khoản mới nên ban đầu không có nhiều người phát hiện, do giá trị nhan sắc quá cao nên có không ít người nhấn vào.

[?? Ủa ê Tạ Tỉ? Y chang nhau nè, tài khoản mới hả?]

[Chời đìu!! Coi tui phát hiện gì nè?? A a a! Tui là người thứ 32 follow á!]

[Không được hưng phấn quá rồi, quả nhiên chỉ cần chăm chỉ lướt Weibo sẽ có bất ngờ!]

[Ôi trời đất ơi, tài khoản mới!]

[Nhưng mà Tây Viêm Entertainment là cái gì đây? Có nghe bao giờ đâu, nhưng anh 10 quả thật là nghệ sĩ nhà này? Chời ơi đừng nói công ty mới nha, sao lại lẩn quẩn đi ký với công ty mới thế này?]

Không chỉ có fans khó hiểu mà mấy công ty khác nghe tin cũng mơ màng.

Dạo gần đây công ty bọn họ luôn nghĩ cách liên lạc với Tạ Tỉ, muốn kéo người sang công ty nhà mình, kết quả chưa kịp có số điện thoại thì đối phương đã ký hợp đồng, là sao?

Phó Hạc Hành, Đàm Giai Giai, Phù Hải Thần đêm muộn nhận được tin, ai cũng hào hứng nhấn follow, đồng thời còn share Weibo thu hút chú ý giúp Tạ Tỉ.

Cho nên tài khoản mới của Tạ Tỉ đạt đến con số ba triệu lượt follows.

Ngay cả Tạ Tỉ hôm sau dậy mở lên xem cũng rất bất ngờ, sau khi bình tĩnh lại mới tranh thủ về thành phố J.

Tạ Tỉ ngồi trên máy bay về thành phố J, máy bay chưa đáp thì một hashtag đã đáp lên bảng hotsearch của Weibo.

Người đăng Weibo là người mới, nhưng quan trọng là người cô nhắc đến chính là tiểu thịt tươi Tuân Khản mới ẵm cúp.

Người đăng tự xưng là bạn gái cũ của Tuân Khản, dùng những từ ngữ bình bình để miêu tả khoảng thời gian yêu đương từ cấp ba lên đại học của cả hai, nhưng Tuân Khản vừa có giải đã chia tay với cô.

Nếu chỉ chia tay đơn giản thì không nói, Tuân Khản đã lén lút yêu đương với một tiểu hoa nào đó, tính thời gian một chút là biết ngay Tuân Khản bắt cá hai tay.

Hiển nhiên tiểu hoa này cũng không biết mình là bé ba.

Bạn gái cũ phát hiện chân tướng, sau đó lại phát hiện mình có bầu nên đi tìm Tuân Khản nói chuyện, muốn đối phương cho cô một câu giải thích hoặc xin lỗi.

Ai ngờ lại nhận được đủ mọi lời nhục mạ xỉa xói của Tuân Khản, cho nên, định trước khi rời khỏi thành phố C thì cho Tuân Khản “nổi đình nổi đám” một phen.

Bạn gái cũ không nói suông, cô còn chụp cả bảng xét nghiệm ADN của đứa bé trong bụng và tuổi thai, thậm chí lịch sử tin nhắn trong lúc yêu đương cũng đăng lên, vừa xem xưng hô là biết hai người là một cặp.

Hình chụp thấy rõ quan hệ cũng được cô che mặt bản thân rồi đăng lên.

Không chỉ hình của bản thân, cô cũng đăng cả hình tiểu hoa đang hẹn hò với Tuân Khản lên, hiển nhiên cũng đã che mặt tiểu hoa đi.

Tiểu hoa bị ép thành bé ba nên bạn gái cũ cũng không trách cô, đăng Weibo này xong, cô tin tiểu hoa cũng biết chân tướng.

Bạn gái cũ nói có sách mách có chứng, sau khi kể hết mọi chuyện thì tag tên Tuân Khản vào.

Chưa hết, cô còn đăng thêm một dòng.

Còn nữa, con tôi tôi nuôi, bây giờ tôi phải rời khỏi đây để bắt đầu cuộc sống mới, người cho tôi dũng khí tố giác tất cả là người nhà của tôi, thêm nữa… nhà tôi bị quy hoạch nên phải di dời, sau này nhớ gọi tôi là quý bà giàu có. Đương nhiên tin tốt này cũng tôi cũng nhờ lá bùa đổi vận này đây, tôi xin cảm ơn quý ngài đã cho tôi lá bùa, cảm ơn cậu đã cứu tôi, thuyết phục tôi và cho tôi cuộc sống với [Hình ảnh].

Tấm hình đăng kèm là hình chụp một lá bùa đổi vận trong bối cảnh sân bay.

Mấy người hóng drama từ đầu đến cuối:??

[Đù mé!! Chị ơi bao nuôi em nè, không cần quan tâm giới tính, em có thể!]

[Hu hu hu Tuấn Khản tệ bạc đến thế à? Ngoại tình thì cũng thôi đi, còn dám sỉ nhục chị đẹp gái với con mình nữa? Thứ bội tình bạc nghĩa! Uổng công tôi thích cậu ta vì bộ phim kia!]

[Bội tình bạc nghĩa, @Tuân Khản đừng có giả chết, lết ra đây giải thích coi.]

[Đúng thế, may mắn chị đẹp nói ra, nếu không chẳng phải sẽ còn chị đẹp khác bị cậu ta lừa gạt à?]

[Khóc, chỉ có mình tui cầu một tấm bùa đổi vận ư? Không cầu gì khác, chỉ muốn đổi vận nhà quy hoạch được bồi thường thui!]

[Cầu bùa đổi vận too! Chị đẹp gái ơi nói chỗ bán đi, em đi mua sỉ luôn! Dại gì mà không get cái cần câu tiền này?]

Bạn gái cũ không nhắc đến Tạ Tỉ vì không muốn kiếm chuyện cho cậu, dù sao chuyện này dính đến Tuân Khản, kiếp nghệ sĩ của cậu ta đi tong rồi, cô sợ cậu ta tìm Tạ Tỉ trả thù.

Lúc đầu cô cầm bùa đổi vận cũng không tin, nhưng do cậu Tạ đưa nên cô cứ giữ để bản thân yên tâm.

Ngay lúc cô và con mình nằm cô đơn trên giường bệnh, ngay lúc cô cảm thấy tuyệt vọng và đau đớn, gia đình đã gọi điện thoại cho cô.

Mọi người nói khu bọn họ đã được quy hoạch từ lâu, nhưng khu vực quy hoạch khi đó không có nhà của bọn họ, bây giờ kế hoạch mới ban bố, nhà bọn họ được thêm vào khu vực quy hoạch.

Tin tốt này làm cô như muốn ngất đi, cuối cùng nói hết tất cả với gia đình.

Cả gia đình cô chạy suốt đêm lên đây, sau đó cùng cô quyết định nói hết tất cả, tại sao phải tha cho một thằng cặn bã như vậy nhởn nhơ ngoài xã hội?

Mà cô có người nhà làm bạn, tiếp thêm dũng khí để có thể thản nhiên đối mặt với tất cả, cô tạm biệt quá khứ, cũng khiến thằng tồi tệ kia không biết giấu mặt vào đâu, không cho cậu ta cơ hội lừa gạt con gái nhà lành nữa.

Là kết thúc cũng là mở đầu.

Tạ Tỉ vừa xuống máy bay đã lên xe về nhà, vừa lên xe đã nhận được tin nhắn Wechat của Phó Hạc Hành, anh ta cap hotsearch lại còn nhắn thêm một câu.

[Hạc:?? Thế cái quẻ cậu hứa cho tôi còn hiệu lực không? Bùa đổi mệnh cũng được.]

Tạ Tỉ ôm cún con xem điện thoại, mới cúi đầu đã thấy cún con cũng đang nhìn màn hình, cậu nhịn không được nhéo nhẹ tai nó: “Hiểu không?”

Cún con vẫy cái tai bị nhéo ngứa kia, không nói gì: Không chỉ seen, nó còn rep được.

Tạ Tỉ nhìn cái ót trắng bóc của cún con, nghĩ một chút, đột nhiên cầm chân nó, dùng ngón chân cún con nhấn màn hình để trả lời: “Nào nào, để ba dạy con gõ chữ.”

Cún con: “…”

[Hôm nay đại cát: Anh đoán xem ai đang rep anh nè?]

[Hạc:??]

[Hôm nay đại cát: Là cục cưng bé nhỏ của tôi đó, giỏi không nè?]

[Hạc:…. Chậc, thôi để hôm nào tôi hỏi lại.]

Tạ Tỉ vui vẻ, tiếc nuối, sao không nói thêm vài câu vậy.

Cún con: “…” Đừng tưởng nó không biết cậu muốn tranh thủ sờ chân nó.

Tạ Tỉ không về thẳng nhà mà sang bên lão Tạ trước, dù sao cậu cũng nói với cậu Giản có việc nên về trễ.

Cậu định hai hôm nữa rồi về.

Thuận tiện giải quyết món nợ của mấy người nhà họ Phùng trước khi bắt đầu quay phim.

Cậu muốn xác định xem cháu cả nhà họ Phùng có biết chuyện này hay không.

Cậu cả không cần quan tâm, nếu cháu cả biết thì cậu cả trốn không thoát.

Mấy ngày này lão Tạ cũng không rảnh rỗi, lão đã tìm ra tên cũng như địa chỉ công ty cháu cả của Phùng Đào.

Cháu trai lớn của Phùng Đào tên Phùng Hạo Minh, năm đó không rớt đại học, nhưng cũng chẳng để tâm đến việc học hành, ngay từ đầu đã nghĩ nhà mình giàu, ba lại là lãnh đạo công ty con của Tạ thị siêu nổi tiếng ở thành phố J, cho nên kết quả học tập bê bết.

Sau đó lại vô tình biết chuyện nhà mình với Tạ thị, đầu gã lập tức nhảy số, lợi dụng cơ hội này đu lên Tạ thị, vừa tốt nghiệp cấp ba đã cầm số tiền trái lương tâm trong nhà đi mở công ty.

Có Tạ thị làm chỗ dựa, hơn nữa ba gã làm trong Tạ thị, chưa đến ba năm, công ty đã hô mưa gọi gió trên thị trường, Phùng Hạo Minh cũng biến thành thanh niên anh tuấn tài khỏi, khí phách nức tiếng thành phố J.

Công ty của Phùng Hạo Minh tên là doanh nghiệp Phong Minh, lĩnh vực hoạt động lớn, còn có cả mỹ phẩm.

Trước khi Tạ Tỉ quay lại, cậu đã bảo lão Tạ lấy thân phận ông chủ công ty mỹ phẩm Hoa Dự gửi đề nghị hợp tác cho doanh nghiệp Phong Minh, cậu đoán không sai, tuy Phùng Hạo Minh dùng cái danh Tạ thị để làm việc nhưng không có cửa được gặp Tạ Kim Vinh.

Loại lãnh đạo nhỏ như Phùng Hạo Minh quả thật không thể gặp Tạ Kim Vinh, nhưng vì chuyện của nhà họ Phùng, Tạ Kim Vinh vẫn bảo trợ lý của mình đi sắp xếp, nên nhà họ Phùng vẫn có cơ hội đu bám Tạ thị.

Nhưng Phùng Hạo Minh chưa bao giờ gặp trực tiếp Tạ Kim Vinh.

Hiển nhiên cũng không rõ mấy chuyện của nhà họ Tạ.

Tạ Tỉ túm ngay lỗ hổng này, dùng thân phận ông chủ công ty mỹ phẩm Hoa Dự gửi lời mời hợp tác cho Phùng Hạo Minh.

Phùng Hạo Minh cũng cẩn thận, thật sự cho người đi điều tra một chút, biết được ông chủ công ty mỹ phẩm Hoa Dự tên Tạ Tỉ.

Ban đầu Phùng Hạo Minh chỉ thấy cái tên này quen quen, đến khi đến phòng riêng hẹn trước, thật sự nhìn thấy mặt Tạ Tỉ rồi mới sực nhớ, dù sao gương mặt này của cậu rất khiến người khác có ấn tượng khó quên.

Phùng Hạo Minh không quan tâm đến giới giải trí, nhưng bạn gái gã quan tâm nên gã có chút ấn tượng với Tạ Tỉ bị bạn gái mình nhắc tới nhắc lui bữa giờ.

Nhưng bạn gái gã cứ anh 10 anh 10 miết nên gã cũng không nhớ rõ tên thật của Tạ Tỉ.

Phùng Hạo Minh vội vàng đi lại: “Ngài Tạ, rất vui được gặp.” Sau đó lướt mắt sang bên cạnh Tạ Tỉ, ngoài ý muốn nhìn thấy một…. đại sư?

Tạ Tỉ đứng tên công ty mỹ phẩm Hoa Dự từ đó đến giờ, hiếm có người nào đi điều tra chuyện này, tuy bây giờ đã được sang tên cho cậu Giản, nhưng tin tức vẫn chưa nhanh đến thế nên tạm thời tên chủ sở hữu vẫn là Tạ Tỉ.

Phùng Hạo Minh nhìn Tạ Tỉ, tên của đối phương không có gì nghi ngờ, chỉ là cái họ Tạ này làm Phùng Hạo Minh rất bất ngờ, không biết Tạ Tỉ có quan hệ gì với Tạ thị hay không?

Chắc không đâu, nếu lợi hại đến vậy thì bây giờ sao có thể là một ngôi sao xẹt không tiếng tăm được.

Ba người ngồi xuống, Tạ Tỉ nhìn Phùng Hạo Minh: “Ngài Phùng thấy kế hoạch hợp tác thế nào?”

Hiển nhiên Phùng Hạo Minh đồng ý: “Muốn mà không được ấy chứ, chỉ là… công ty của tôi cũng chẳng nổi tiếng gì, không biết tại sao quý công ty lại muốn hợp tác với chúng tôi?”

Dù sao công ty mỹ phẩm Hoa Dự cũng là nhãn hiệu mỹ phẩm lâu đời, rất có tiếng tăm trong giới.

Tạ Tỉ cười nói: “Hiển nhiên là vì…. nhà họ Phùng và nhà họ Tạ rất có duyên.”

Nụ cười của cậu quá nhiều ẩn ý, Phùng Hạo Minh sửng sốt, đến khi lấy lại tinh thần rồi mới khó tin nhìn Tạ Tỉ: “Hay là…. cậu Tạ có dính líu với Tạ thị?”

Tạ Tỉ gật đầu: “Đúng vậy, Tạ Kim Vinh là ba ruột của tôi, công ty mỹ phẩm Hoa Dự là tài sản của mẹ tôi.”

Phùng Hạo Minh trợn mắt: “Này…” Sao gã chưa nghe nói bao giờ? Không phải cậu cả nhà họ Tạ tên Tạ Đông Vũ hả? Cậu hai là Tạ Nghênh, làm gì có Tạ Tỉ?

Nhưng gã thật sự có nghe công ty mỹ phẩm Hoa Dự có rất nhiều dự án hợp tác với Tạ thị, chẳng lẽ….

Tạ Tỉ: “Tạ Đông Vũ chỉ là con nuôi. Hẳn ngài Phùng đã xem chuyện của tôi rồi, mấy năm trước tôi muốn đầu bạc răng long với Nghiêm Văn Đình nên cãi nhau ầm ĩ rồi bỏ nhà đi, cho nên mọi người mới nghĩ Tạ Đông Vũ là tôi. Nhưng mà bây giờ tôi nghĩ khác rồi…. cho nên công ty mỹ phẩm Hoa Dự lại về tay tôi.”

Cậu còn chưa nói nghĩ khác của cậu là cái gì, nhưng Phùng Hạo Minh đã tự tưởng tượng, vậy là bị kích thích quá nên về thừa kế tài sản hả?

Phùng Hạo Minh trợn tròn mắt, tin sái cổ.

Dù sao nhìn kỹ thì Tạ Tỉ thật sự giống Tạ Kim Vinh vài phần, tuy nhiên lại không quá rõ, có lẽ giống mẹ hơn.

Phùng Hạo Minh càng nhiệt tình hơn, gã khách sáo nói: “Không ngờ cậu Tạ lại là cậu cả của Tạ thị, thật đúng là….” Cái tên Tạ Đông Vũ kia suốt ngày cao cao tại thượng, ai ngờ là hàng giả.

Tạ Tỉ nói tiếp: “Nhưng mà, khi nãy ngài Phùng hỏi tôi tại sao lại chọn quý công ty, hiển nhiên là vì… tôi muốn ngài Phùng giúp mình một chuyện.”

Phùng Hạo Minh sửng sốt: “Tôi, tôi làm gì có bản lĩnh giúp cậu Tạ chứ?”

Tạ Tỉ nhích lại gần hơn: “Hiển nhiên là có rồi, chắc cậu Phùng không biết, Giản Tông Diễm bị phán hai mươi năm mới ra tù vài tháng trước.”

Phùng Hạo Minh giật mình, cơ thể run như cầy sấy, nhưng nghĩ đến gì đó, rất nhanh đã bình tĩnh lại: “Giản Tông Diễm? Là ai? Ngài nói gì tôi không hiểu?”

Tạ Tỉ chậc một tiếng, biểu cảm khinh bỉ bất cần: “Đừng giả vờ nữa, ông nhà nói với tôi tất cả rồi, năm đó bọn họ cho mấy người một triệu để mấy người dùng mạng người đẩy Giản Tông Diễm vào tù. Bây giờ hắn ra tù trước thời hạn, anh đoán xem hắn làm gì mấy người?”

Phùng Hạo Minh không ngờ cái gì Tạ Tỉ cũng biết, ban đầu đã tin tưởng thân phận của cậu, bây giờ lại càng tin hơn, nhưng gã không muốn thừa nhận: “Thì ra là hắn ta à, không phải hắn ta là hung thủ đâm ông nội tôi bị thương ư?”

Tạ Tỉ: “Tôi biết hết giao dịch nhà mấy người đấy, bây giờ sợ là Giản Tông Diễm ra tù sẽ giải quyết nhà mấy người với ba tôi nên muốn nhờ anh giải quyết hắn thôi, nếu không thích thì thôi, mà nghĩ đi nghĩ lại, Giản Tông Diễm chắc hận nhà họ Phùng mấy người hơn nhỉ.” Nói xong, Tạ Tỉ còn đá xoáy vài câu, biểu cảm chướng mắt như vậy khiến Phùng Hạo Minh không thể nghi ngờ, dù sao cái ngữ nghĩ mình là cái rốn vũ trụ này mới phù hợp với thân phận cậu cả nhà họ Tạ.

Phùng Hạo Minh thấy Tạ Tỉ sắp muốn đi bèn hoảng hốt, cuối cùng cũng biết sợ: “Cậu Tạ khoan đi đã!”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.