Sát Thủ Nữ Vương

Chương 21: Muội muội quỷ súc



Chương 21: Muội muội quỷ súc
Trong kho hàng cũ nát, nơi góc tường hiện đầy mạng nhện, trong không khí là tầng tầng lớp lớp tro bụi, gay mũi khó ngửi, như là phòng ốc bỏ đi mấy chục năm đều không có người ở qua

Lạc Vũ nằm ở bên góc tường, thần trí không rõ, đã hôn mê đi. Nam Kỳ cũng không có trói nàng, chẳng qua là, nàng thương tích khắp người muốn chạy trốn cũng chỉ có thể là uổng công

Nước lạnh lẽo thấu xương đổ ở trên người Lạc Vũ, Lạc Vũ từ trong hôn mê đau đến tỉnh lại, kêu đau một tiếng, thân thể không khỏi khống chế co giật lên, run run không ngừng. Mỗi một sợi thần kinh đều kéo căng đến sắp đứt, Lạc Vũ rất đau, đau đến hận không thể ngất đi lần nữa. Ngất đi, mau ngất đi, ngất đi cũng không cảm giác được đau đớn

Tiểu Thất, cậu đang ở đâu?

Nam Kỳ dùng sức bóp lấy cằm của Lạc Vũ, Lac Vũ chịu đau, cằm giống như bị bóp nát, nếu như Lạc Vũ của bình thường, nhất định lập tức rút đao rút súng với đối phương, chỉ là giờ phút này, toàn thân nàng đều là vết thương, cả động một đầu ngón tay cũng khó, đâu có còn sức giãy giụa phản kháng
Lạc Vũ như là thịt cá đợi làm thịt trên bàn ăn, không nhúc nhích, âm thầm nhẫn nại, người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu, Lạc Vũ không ngờ tới, bản thân đường đường là thiếu chủ Lạc gia, cũng sẽ rơi đến cảnh chật vật như vậy

“Tướng mạo vẫn tính là thanh tú, nhưng mà chỗ nào xứng với tỷ tỷ cao quý lãnh diễm” Nam Kỳ tỉ mỉ đánh giá gương mặt của Lạc Vũ, trong mắt tràn đầy đều là châm chọc và xem thường, “Ngươi và tỷ tỷ chẳng qua mới quen biết một năm, tỷ tỷ luôn lạnh lùng làm sao có thể động lòng? chị ấy chẳng qua là chơi đùa ngươi thôi”
Tỷ tỷ, ai? đầu óc hỗn loạn, đầu đau đến lợi hại, qua một chút Lạc Vũ mới hiểu rõ, tỷ tỷ mà đối phương nói có lẽ là Tịch Thất

“Cô là ai? cô biết tôi là ai?” dám động thiếu chủ của Lạc gia, cô chán sống rồi sao?
Lạc Hàn tuy riêng tư đối với Lạc Vũ thần sắc nghiêm khắc, động một chút thì là roi da bắt chuyện qua, thế nhưng Lạc Hàn cũng là người cực kỳ bao bênh vực mình, bất luận cô đánh mắng Lạc Vũ thế nào, nhưng mà người khác không được, người khác cả một đầu ngón tay cũng không cho phép đụng nàng

“Ngươi là ai? ngươi là sủng vật mới của tỷ tỷ?”
Ngu xuẩn! Lạc Vũ ở trong lòng mắng thầm, thấy biểu tình của đối phương, chắc là không rõ thân phận thực sự của mình. Lạc Vũ khá là thương hại mà nhìn Nam Kỳ, cô e là sống không lâu, dám bắt cóc thiếu chủ Lạc gia, chính là kẻ thù của cả Lạc gia

“Sủng vật mới? chẳng lẽ Tịch Thất vốn còn nuôi qua cái gì sủng vật không thành?” Lạc Vũ có chút để ý

“Ta là sủng vật của tỷ tỷ đại nhân, tỷ tỷ đại nhân là chủ nhân Nam Kỳ ta cả đời theo đuổi, ta đối với tỷ tỷ trung thành tuyệt đối, bảo sao làm vậy” trong mắt của Nam Kỳ lại một lần xuất hiện mê luyến cuồng nhiệt, “Ta là sủng vật nghe lời ngoan ngoãn nhất của chủ nhân, cho dù là mạng của ta, cũng có thể hoàn toàn hiến cho tỷ tỷ đại nhân. Tỷ tỷ mãi mãi là nữ thần trong lòng của Nam Kỳ, không dung bất cứ người nào xâm phạm”
Lạc Vũ lần đầu tiên nhìn thấy loại người như Nam Kỳ, hoàn toàn bị sự tự vừa ý của nàng ấy sợ đến quá chừng, ai ya, quả thật là thế giới vô biên, không gì không có, Lạc Vũ hôm nay xem như là mở mang hiểu biết rồi.
Trên người Lạc Vũ chỉ khoác lên một cái áo choàng màu đen, bây giờ dễ dàng liền bị Nam Kỳ xốc lên,vết roi bên trong vô cùng thê thảm không hề giữ lại bại lộ ở trong không khí
Da thịt bại lộ ở trong không khí lạnh lẽo, Lạc Vũ lạnh đến mức run lẩy bẩy
Lằn roi máu đan chéo khắp nơi, mông tuyết bong da tróc thịt, đùi dính đầy máu tươi, mùi máu tanh xông vào mũi. Lạc Vũ trần truồng lỏa thể bị người xa lạ thấy được, mặc dù đối phương cùng nàng đều là nữ nhân, vẫn làm cho Lạc Vũ cảm thấy xấu hổ phẫn hận
Nếu không phải bây giờ tôi đau đến cả nói chuyện cũng khó khăn, tôi nhất định phải móc mắt cô! Lạc Vũ trong lòng thầm nghĩ, nhưng mà chỉ là lời vô ích, nàng đều không xuống tay được, huống chi là chuyện tàn nhẫn như thế này

Chỉ là để Lạc Vũ nghi hoặc không hiểu là, bởi vì sau khi Nam Kỳ thấy được mấy vết thương kia, trên mặt lại hiện ra biểu tình vô cưng hưng phấn
“Thì ra tỷ tỷ có mê thích đặc thù này, quả thực rất hợp ý ta, quá tốt rồi, quá vui rồi, khi nào tỷ tỷ cũng có thể hung hăng dùng roi quật ta một lần, chỉ là suy nghĩ cũng để người toàn thân nóng lên, a.., ta sắp phải hưng phấn đến cao triều rồi!” (Edit: lại chế Kỳ này thật chứ)

Lạc Vũ trợn mắt há hốc mồm mà nhìn biểu tình điên cuồng mà say mê của Nam Kỳ, hoài nghi đối phương có phải điên rồi không. Mấy vết thương này mới không phải tiểu Thất làm, tiểu Thất đâu có quỷ xúc như vậy. Chỉ là Lạc Vũ lười đến nói thêm với Nam Kỳ, cho nên dứt khoát. một tiếng không nói, giả chết

Lạc Vũ chỉ muốn cố gắng ngủ một giấc, cố gắng nằm một chút, yên yên tĩnh tĩnh nghỉ ngơi một chút, đáng tiếc, yêu cầu ít ỏi này cũng chỉ có thể là hy vọng xa vời. Nam Kỳ đang đứng ở trong hết sức trong hưng phấn, nơi nào cho phép cứ như vậy dễ dàng buông tha Lạc Vũ
Trong lúc Lạc Vũ hoảng hốt, Nam Kỳ đột nhiên đưa tay ra, thô bạo mà đem áo của Lạc Vũ mạnh mẽ xé rách, tiếng vải vóc xé nát lanh lảnh vang dội, trong nháy mắt liền chia năm xẻ bảy, rách nát đến cơ hồ không thể che kín thân thể
Lạc Vũ trên mặt đỏ lên, tay chân lại bị Nam Kỳ hung hăng áp chế lấy, động đậy không được, “Cô, kẻ điên cô đây, muốn làm cái gì!” (Tác giả: hiện cảnh cưỡng gian kinh điển #^_^#)

“Vết thương trên eo ngươi đang chảy máu đó, nếu như ngươi mất máu quá nhiều mà chết, vậy thì phiền phức rồi. Ta còn phải giữ lại cái mạng nhỏ của ngươi, đem tỷ tỷ dẫn dụ tới đó” Nam Kỳ cười đến quyến rũ đa tình, làm cho người ta đáy lòng phát lạnh, “Ta sẽ giúp ngươi cầm máu”

Tốt bụng như vậy? Lạc Vũ cau mày, nàng không tin đối phương sẽ hảo hảo trị thương cho nàng

Tiếng đốt cháy bùm bùm, nhiệt khí nóng bỏng, lửa than thiêu đến đỏ bừng, sắc mặt Lạc Vũ lập tức trở nên trắng bệch, nhận mạng nhắm hai mắt lại, nàng đã đoán được đối phương muốn làm gì rồi.
Thanh sắt bị lửa mạnh thiêu đốt đến sáng chói, sì sì mà bốc lên nhiệt khí, Nam Kỳ dùng cái kẹp gắp than đem thanh sắt gấp lên, tới gần ở giữa eo Lạc Vũ, nhiệt khí nóng bỏng phun ở trên da, da thịt trắng như tuyết lập tức nổi lên một loạt bóng nước. Lạc Vũ nhịn đau không hừ lên tiếng, chỉ là tới gần thì đau đớn vạn phần, nếu là dính lên người, này lại là một phen quang cảnh thế nào đây? Lạc Vũ hiểu rõ, đau đớn bây giờ chỉ là bắt đầu, giày vò thật sự ở phía sau

Thanh sắt sì sì vang vọng cuối cùng đặt ở trên eo chảy máu không ngừng của Lạc Vũ, tiếng kêu thảm thiết như quỷ khóc vang vọng trời cao, Lạc Vũ đau đến ngất đi, một khắc sau lại ở trong đau đớn lần nữa tỉnh lại, liên tục nhiều lần, như là một trận dằn vặt không ngừng nghỉ. Địa ngục, như là hãm sâu trong địa ngục, tuyệt vọng, đen tối, lạnh giá, hận không thể ở giây tiếp theo liền chết đi. Chết, có lúc so với sống mà thống khổ, càng dễ dàng, cũng càng hạnh phúc

“Để ta khảo ngươi một vấn đề, nếu ngươi đáp đúng, ta liền buông tha cho ngươi” Nam Kỳ vẫn là gương mặt nhàn nhã tự tại, con mắt quyến rũ như là hồ nước dập dờn cực ngắn,”Ngươi nói 1+1 bằng mấy vậy?”

Sức lực toàn thân của Lạc Vũ đều dùng để kháng cự đau nhức, đâu còn có tâm tình để cùng Nam Kỳ chơi đoán chữ, tức giận mắng, “Cô chẳng khác nào đồ ngu, biến thái, ân…, kẻ điên!” tiếng rên đau đớn, tiếng thở dốc yếu ớt dồn dập, cũng làm cho Lạc Vũ cố sức chửi không hề có khí thế có thể nói

“Một tỷ tỷ cộng một tiểu Kỳ, thì bằng cả thế giới!” Nam Kỳ bổng dưng cười to lên, điên cuồng cuồng loạn, như là nàng ấy thật sự có được cả thế giới

Thanh sắt cuối cùng bỏ xuống, Lạc Vũ cũng cuối cùng thở ra hơi, trên mặt thấm mồ hôi, không biết là thanh sắt nóng bỏng, hay là đau ra mồ hôi lạnh. Dù sao, Lạc Vũ toàn thân vô lực, chán ghét đến muốn ói, khó chịu đến cực điểm
Trong không khí phiêu đãng mùi vị da thịt đốt cháy khét khó ngửi, Lạc Vũ đau đến co lại thành một đoàn, không thể không nói thanh sắt cầm máu thật sự không giả, vết thương do dao chém trên eo thật không có chảy máu nữa, chỉ là loại phương thức cầm máu này, quá mức tàn bạo máu tanh
Nơi góc tường, hiện đầy mạng nhện, con nhện nhỏ lí nha lí nhí trên đất bò tới bò lui, côn trùng nhỏ bị mạng nhện dính chặt, không thể động đậy, chỉ có thể tiếp nhận vận mệnh bị kẻ địch ăn sống
“Ai nha a, trên bả vai của ngươi còn có một đạo vết thương” Nam Kỳ cười trêu nói, âm thanh cực kỳ sung sướng, như là mèo hoang đang đùa bỡn con chuột trong tay, trước khi ăn đi nhất định phải tùy ý dằn vặt trêu đùa một phen mới tốt

Lạc Vũ toàn thân không khống chế được run rẩy, loại tư vị như của địa ngục kia chẳng lẽ còn phải chịu đựng một lần nữa sao? Không, không muốn, tuyệt đối không muốn, Lạc Vũ ở trong lòng liều mạng kêu thảm thiết, chỉ là ở trước mặt kẻ địch, nàng là bất luận như thế nào cũng không bỏ xuống được mặt mũi xin tha nhận sai
Cho nên, ngoại trừ nhẫn nại, ngoại trừ chịu đựng, Lạc Vũ không có lựa chọn thứ hai
Chỉ là lần này, Nam Kỳ không có lại dùng thanh sắt, mà là thay đổi một loại trò gian, nàng ấy luôn là có đủ loại kiểu dáng cách chơi mới giày vò người ta

Khối băng lạnh lẽo thấu xương, nặng nề đặt ở trên vết thương do dao chém của bờ vai Lạc Vũ, vừa mới đụng tới da thịt, Lạc Vũ liền run rẩy kịch liệt lên, hơi lạnh xâm nhập xương tủy, giống như bị chôn vào trong núi tuyết, lại giống như bị ngâm vào trong nước đá, lục phủ ngũ tạng tựa hồ bị đông hỏng rồi, ngay cả hô hấp đều như bị đông cứng đến ngừng hoạt động, nghẹt thở kiềm chế, thật khó chịu, rất muốn chết.
Máu hình như dừng lại, Nam Kỳ chuẩn bị đem khối băng lấy ra, nào ngờ khối băng lại dính vào thật chặt cùng lớp da, làm sao cũng không lôi ra được
Nam Kỳ có chút không kiên nhẫn, trực tiếp dùng sức mà lôi kéo, tiếng xé rách của da thịt nứt ra, Lạc Vũ khó nhịn tiếng kêu rên, còn có mùi máu tanh xông vào mũi. Vết thương trên bả vai bị xé rách đến càng lợi hại, máu tươi đang chậm rãi chảy xuống, giống như cây thuốc phiện yêu diễm mê người
Nam Kỳ mặt mày cong cong lại cười lên, yêu diễm đến giống như cây thuốc phiện có độc, “Phải làm sao, lại chảy máu? nếu không, chúng ta làm lại lần nữa?”
Lạc Vũ đã nhớ không rõ cuối cùng là làm sao kết thúc trận cực hình tàn khốc này, nàng ngất đi, mặc kệ Nam Kỳ ở trên người hướng nàng xối bao nhiêu nước lạnh thấu xương, nàng cũng đau đến tỉnh không lại được
Ngất, là một loại trốn tránh, hoặc là một loại tự mình bảo vệ
Buổi tối, Đằng Hương Các
Tiếng người huyên náo bên trong đại sảnh, đám người nườm nượp, thậm chí có vẻ có mấy phần chen chúc. Đám người Nam Kỳ vừa đi vào, ông chủ của khách sạn liền tự mình tiến lên nghênh tiếp, khom người cung kính, biểu tình cẩn thận từng li từng tí, cả lời nói cũng không dám nói nhiều một câu. Hiển nhiên, ông chủ rất rõ thân phận của đám người Nam Kỳ. Đối với ông chủ của khách sạn mà nói, đám đại nhân vật này, hắn có thể không trêu chọc nổi, cũng tuyệt đối không dám đi chọc
Nam Kỳ đi ở phía trước nhất của đám người, người phía sau đều theo đuôi nàng ấy, rất có vài phần cảm giác uy phong lẫm lẫm
Đám người Nam Kỳ đương nhiên sẽ không ngồi vào trong đại sảnh huyên náo, ông chủ sớm vì bọn họ chuẩn bị xong phòng tốt nhất, trà thơm thượng đẳng nhất, cao lương mỹ vị ngon lành nhất
Chỉ đáng tiếc, bọn họ hôm nay không phải đến thưởng thức mỹ vị
Bên eo đám người đều mang theo một đao võ sĩ thật dài, người xung quanh dồn dập quay đầu liếc mắt, nghị luận sôi nổi, tò mò suy đoán thân phận của đám người này
Một ánh mắt tàn nhẫn của vệ sĩ phía sau Nam Kỳ liếc qua đám người, đám người nhất thời yên lặng như tờ, lại không có chút tiếng nghị luận
Không ai có thể nghĩ đến, những sát thủ vô tình tàn nhẫn này sẽ đối với nữ nhân quyến rũ yêu diễm này cúi đầu xưng thần. Nam Kỳ chẳng hề nói một câu, mọi người lại cảm giác được trên người nàng ấy toả ra sát khí dày đặc. Nàng ấy chỉ là yên tĩnh đi về phía trước, lại để người ta cảm thấy, một giây sau nàng ấy thì sẽ xoay đầu lại hung hăng cho đối phương một đao
Hết chương 21


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Sát Thủ Nữ Vương

Chương 21: Bái sư



Kha Nguyệt quay đầu lại thấy một ông lão đang nằm vắt vẻo trên cành cây: “Thật xin lỗi, tại hạ không cố ý phá giấc ngủ của người, hiện tại liền đi ngay.” Nói xong cô liền quay bước, định quay về Lưu Ly Phường.

“Cô nương, có phải cô nên cảm ơn lão già ta không?” Ông lão nhìn Kha Nguyệt, lên tiếng hỏi.

*Cảm ơn? Mình gặp ông lão này rồi à?* Kha Nguyệt âm thầm nghĩ lại từ lúc cô xuyên không đến đây, hình như chưa gặp ông lão này bao giờ, vậy thì cảm ơn gì nhỉ. Hay là cố chủ nhân của thân thể này từng gặp. Nghĩ một lát, cô liền nói: “Có lẽ người nhầm tôi với ai đó rồi, tôi với người hình như chưa gặp mặt bao giờ.”

“Không nhầm, Găng Phá Tuyết ngươi đang đeo trên tay là ta làm ra, không phải nên cảm ơn ta một tiếng sao?” Ông lão bình thản đáp lời Kha Nguyệt.

Lúc này Kha Nguyệt mới hiểu ra, ra là mình đang đeo đôi găng tay của người ta làm, liền mỉm cười, nói với ông lão: “Đa tạ tiền bối, găng tay của tiền bối rất tốt!”

Ông lão nhìn Kha Nguyệt, tiếp tục lên tiếng: “Chỗ ta có một quy tắc đó là bất cứ ai mang đồ của Phong Cẩn ta làm ra, đều phải bái ta làm sư phụ.” Nghe vậy, mặt Kha Nguyệt tối sầm *Gì vậy! Quy tắc quái quỷ gì thế? Đây là đang ép cô bái sư à.*

“Tôi không bái sư, đây là găng tay tôi tốn ngân lượng mua được, cũng không phải lấy không của người.” Kha Nguyệt u oán trả lời.

Ông lão nghe Kha Nguyệt nói vậy có hơi bất ngờ, sau đó bật cười: “Ngươi rất đặc biệt!” Có rất nhiều người muốn vào Lôi Điện, muốn làm đồ đệ của Phong Cẩn ông mà không được, đến tiểu cô nương này thì ông lại phải bày mưu để đưa nàng về làm đồ đệ. Đôi găng tay đó, là ông dặn chủ quán, không được bán cho ai khác trừ người ông chỉ định. Lúc chủ quán đó vào sắp xếp thảo dược ông đã nói, đôi găng tay kia để cho Kha Nguyệt rồi theo tiểu cô nương đến đây để xem nàng định làm gì, hóa ra là muốn thử Găng Phá Tuyết.

“Vậy, cô nương trả ta đôi găng tay kia đi.” Ông lão nói.

“Được, vậy tôi trả người găng tay, người trả lại tôi gấp đôi số tiền tôi mua nó, có được không?” Kha Nguyệt hỏi lại, giờ tâm trạng cô thật không tốt.

“Hảo, ta đồng ý, nhưng nếu như ngươi không trả được đôi găng tay cho ta, ngươi phải bái ta làm sư phụ, như thế nào?” Phong Cẩn nói tiếp, trong lòng cười thầm, tiểu nha đầu, ngươi chạy không thoát đâu, đôi găng tay đó nếu không được ông chỉ cách cho tháo thì không bao giờ tháo ra được.

“Dù có không tháo được, ta cũng sẽ không bái người làm sư phụ. Ta muốn cam tâm tình nguyện bái sư, chứ không phải bị ép buộc.” Kha Nguyệt nói.

“Vậy nha đầu ngươi muốn như thế nào?” Phong Cẩn hỏi, ông lưu lạc đến mức phải xin một tiểu cô nương làm đồ đệ mình thế này đây, quả là tạo nghiệp không thể sống tốt mà. Có khi nào vì ngày xưa ông chê bai nhiều người đến bái sư nên bây giờ ông phải chịu cảnh này hay không?

“Ta nghe nói, người là người của Lôi Điện, nhưng mà điện chủ Lôi Điện rất dữ, không tiếp nhận đồ đệ nữ, nếu điện chủ Lôi Điện biết người nhận nữ đồ đệ, không phải sẽ nổi giận sao?” Kha Nguyệt nói, đây là sự thật, cô hay nghe người ta nói, điện chủ Lôi Điện không thích thu nữ đồ đệ, cũng không thích người trong điện mình thu một nữ đồ đệ.

Nghe đến đây ông lão liền bật cười: “Hahaha, nha đầu, ngươi biết tên ta đúng không?”

“Lúc nãy người vừa nói, nên có biết.” Kha Nguyệt nói, bỗng nghĩ ra cái gì đó, gương mặt lộ rõ vẻ bất ngờ: “Chẳng lẽ người là…”

“Đúng vậy, ta là điện chủ Lôi Điện, Phong Cẩn.” Ông lão cười nói. Nhìn vẻ ngạc nhiên trên gương mặt của Kha Nguyệt liền cảm thấy vui vẻ. *Biết ta là điện chủ Lôi Điện rồi, xem ngươi còn từ chối làm đồ đệ ta không* Ông lão nghĩ, nhưng câu nói của Kha Nguyệt liền làm ông lão muốn tức hộc máu.

“Kể cả người là Điện chủ của Lôi Điện, ta cũng không bái sư. Vì sao nhất quyết người muốn nhận tôi làm đồ đệ?” Hiện tại cô mới tới đây, Lưu Ly Phường cũng mới mở, cô muốn đứng vững ở kinh thành rồi mới đi tìm mẫu thân, nếu bái Phong Cẩn làm sư phụ, ông ấy có thể dạy cô võ công, cũng rất tốt, nhưng cô không hiểu, vì sao ông ấy nhất quyết đòi cô làm đồ đệ. Nên Kha Nguyệt cảm thấy có chút đề phòng.

“Ngươi có nhớ lúc ngươi mới đặt chân vào kinh thành và gặp rắc rối không?” Phong Cẩn hỏi.

“Người thấy tôi đối phó với Diệp Vân?” Phong Cẩn nghe Kha Nguyệt nói vậy thì gật đầu, cũng không nói gì thêm, ông biết chắc chắn Kha Nguyệt sẽ hiểu. Kha Nguyệt cũng không phải ngốc, để một người không thu nhận đồ đệ nữ mà lại nhất quyết đòi nhận cô làm đồ đệ, ắt hẳn có nguyên do nào đó. Giờ thì cô có thể hiểu chuyện của đôi găng nay này rồi. Nếu cô đoán không nhầm, đôi găng tay này cũng là do ông bày trò, lừa cô nhận ông làm sư phụ.

*Người lại lừa tôi làm đồ đệ của người, được, vậy tôi sẽ trả thù* Nghĩ là làm, Kha Nguyệt gian xảo nói: “Nhưng làm đồ đệ của người cũng không có lợi gì nha.”

“Hừ, ai nói với nha đầu ngươi là không có lợi lộc, nếu bái ta làm sư, Lưu Ly Phường của ngươi sẽ có Lôi Điện chống lưng, ai dám làm càn. Võ công ta cũng truyền dạy cho ngươi, còn có 5 vị đồ đệ kia của ta cũng là người có tiếng tăm, có địa vị, sẽ tặng ngươi quà gặp mặt thật tốt. Nếu giờ ngươi nhận ta làm sư phụ, ta sẽ xây cho ngươi một điện riêng lớn nhất trong Lôi Điện để ngươi làm chủ nơi đó, như thế nào?” Ông lão nói một tràng dài.

Kha Nguyệt nghe vậy, trong lòng cười lăn lộn, người cũng thật dễ gạt đi, nhưng ngoài mặt cô vẫn tỏ ra trấn tĩnh, khoảng 1 khắc sau, cô quay Phong Cẩn, mặt mày còn có chút miễn cưỡng nói: “Vậy được, con thiệt thòi làm đồ đệ của người vậy.”

*Còn thiệt thòi?* Mấy người nào đó ở trong bóng tối thầm nghĩ.

Phong Cẩn nghe Kha Nguyệt đồng ý bái sư thì vui vẻ: “Mau mau, làm lễ bái sư, khi nào điện của con xây xong ta sẽ tổ chức một lễ bái sư long trọng cho con.”

Một đám người nào đó ở trong bóng tối lại đen mặt, cùng chung ý nghĩ *Sư phụ thiên vị! Bọn con sao không thấy lễ bái sư long trọng nào?*

Kha Nguyệt nghe vậy nói: “Con chỉ đùa với người, con không cần quà gặp mặt tốt, cũng không cần người xây điện riêng cho con, cũng không cần người làm chỗ dựa cho Lưu Ly Phường, con không phải là nữ tử yếu ớt, ai đắc tội con, chính tay con sẽ xử lý. Người cứ đối xử với con như những đồ đệ khác của người là được rồi.” Nói xong cô định quỳ xuống, bái sư liền bị Phong Cẩn ngăn lại nói: “Nha đầu, bái sư là phải thành tâm, con không thể dùng gương mặt đã dịch dung này bái sư được. ”

Kha Nguyệt nghe vậy thì bất ngờ: “Người biết?”. Từ trước đến nay, chưa một ai có thể phát hiện ra lớp dịch dung của cô, đây là người đầu tiên.

“Haha, ta đương nhiên biết.” Phong Cẩn cười cười, vì ông đã thấy bộ dáng thật của nha đầu này rồi thôi, chứ nếu chưa nhìn thấy bộ dáng thật của nàng chắc ông cũng không nhận ra là nàng dịch dung. Phải nói nha đầu này rất giỏi.

Kha Nguyệt nghe vậy liền cởi bỏ lớp ngụy trang, khuôn mặt xinh tựa tiên nhiên lộ ra trước mắt, khiến trong bóng tối có tiếng rút khí, có người còn lẩm bẩm: “Thật đẹp!”

Kha Nguyệt biết trong bóng tối có người, chỉ là cô thấy Phong Cẩn vẫn bình thường, nên đoán đây là người của ông, cũng không vạch trần.

Tháo bỏ lớp ngụy trang xong Kha Nguyệt liền quỳ xuống, dập đầu 3 cái với Phong Cẩn rồi ôm quyền nói: “Hàn Kha Nguyệt xin bái Phong Cẩn tiền bối làm sư phụ. Từ nay về sau nguyện lên núi đao, xuống biển lửa với người.”

“Tốt, tốt, đồ nhi ngoan của ta đứng lên.” Phong Cẩn thấy như vậy liền tươi cười, đỡ Kha Nguyệt đứng lên: “Từ giờ, con là đồ nhi thứ 6 của Phong Cẩn ta.”

Phong Cẩn nhìn Kha Nguyệt nói tiếp: “Giờ con về đi, 1 tháng sau con đi theo họ đến Lôi Điện gặp ta.” Nói xong, có 4 người mặc hắc y đeo khăn che mặt đứng trước mặt Kha Nguyệt. Thấy họ xuất hiện, Phong Cẩn lại nói: “Đây là những sát thủ tốt nhất của Lôi Điện ta, từ giờ họ sẽ bảo vệ con, và cũng là một trong những thủ hạ đắc lực của con.”

Kha Nguyệt cảm ơn Phong Cẩn rồi cùng 4 người đeo khăn che mặt trở về Lưu Ly Phường. Khi bóng dáng Kha Nguyệt đã không thấy đâu nữa, lúc này, ở chỗ bóng tối 5 người liền đi ra đứng cạnh Phong Cẩn, một người trong đó lên tiếng hỏi: “Sư phụ, vì sao người khăng khăng muốn nhận nàng làm đồ đệ, con thấy nàng cũng chỉ là nữ tử bình thường thôi mà, chỉ có một chút công lực thôi?”

Phong Cẩn nghe Cung Kỳ nói vậy thì lườm hắn, đồ đệ này của ông thật không có mắt nhìn.

Mộ Dung Tùng Lâm liền nói: “Lão ngũ, đệ nghĩ một người tầm thường sẽ lọt được vào mắt sư phụ sao? Còn là một nữ nhân?”

“Đại sư huynh nói đúng, chúng ta bái sư đã thấy khó, sư phụ còn không thích nhận đồ đệ nữ vậy thì tiểu sư muội này của chúng ta đúng là có chỗ hơn người mới lọt được vào mắt sư phụ rồi.” Cung Kỳ ngẫm nghĩ một lúc liền gật đầu.

“Đúng vậy, ta được người bạn của ta là Vô Ưu thần y nhờ để ý đến con bé. Hôm đó ta mới đến kinh thành, uống trà ở 1 quán nhỏ, liền vừa vặn thấy con bé gặp chút phiền toái. Nhưng ta muốn xem người được bạn ta nhờ vả là người như thế nào, thấy con bé dù có gặp rắc rối nhưng bộ dạng lại rất bình thản, còn dám mắng Diệp Vân, muội muội của đương kim phò mã…” Phong Cẩn kể chuyện hôm đó ông nhìn thấy cho 5 đồ đệ.

“Thì ra tiểu sư muội lại lợi hại như vậy, bảo sao sư phụ lại để ý.” Cung Kỳ cảm thán và nhận được 4 cái gật đầu của những người còn lại.

“Con bé di chuyển đến trước mặt Diệp Vân rất nhanh, rắc bột phấn kia cũng rất nhanh, nếu không phải ta luyện tập nhiều năm, chắc chắn ta cũng sẽ không nhận ra. Và còn công lực đánh bay Diệp Vân của con bé lúc sáng nay, thật rất lớn.” Phong Cẩn nói.

“Với tốc độ đó của con bé, các con cũng không so kịp, ta mới chỉ thấy hai người trên thế gian có tốc độ nhanh như vậy, một là điện chủ Thiên Điện, hai là con bé. Mặc dù tốc độ của con bé vẫn kém điện chủ Thiên Điện nhưng vậy con bé cũng đã rất lợi hại rồi. Để con bé vào Lôi Điện tuyệt đối là chúng ta có lợi.” Phong Cẩn nói tiếp

“Vậy là năm nay, đại hội tứ quốc, người định để tiểu muội tham gia?” Mộ Dung Tùng Lâm hỏi, trong Lôi Điện giờ chỉ có lão ngũ là tiểu muội đủ tuổi tham gia tranh tài ở đại hội tứ quốc lần này. Bọn họ đều không đủ tuổi.

“Đúng vậy, ta định để con bé tham gia trận đấu lần này.” Nghĩ đến việc xây một điện tách biệt cho tiểu đồ đệ, Phong Cẩn lại cảm thấy cao hứng: “Mau mau, các ngươi mau về điều người xây một điện tách biệt cho sư muội của các ngươi, nếu xây mà nhỏ hơn điện của các ngươi hiện tại, ta sẽ lột da các ngươi. Giờ ta phải đi chuẩn bị lễ bái sư long trọng cho nữ đồ đệ duy nhất của Phong Cẩn ta Hahaha. Đúng rồi, thả ra tin tức, Nguyệt Nguyệt cô nương ở Lưu Ly Phường bái ta làm sư phụ đi.” Dù ông biết Tiểu Nguyệt không để ai khi dễ mình, nhưng ông không muốn con bé gặp rắc rối. Lưu Ly Phường mới mở, có rất nhiều người ngứa mắt, nhất là những người bị con bé từ chối làm y phục. Tốt nhất vẫn nên đưa con bé vào đôi cánh của Lôi Điện, ông dám khẳng định không ai dám động đến đồ đệ của ông và đồ thuộc về con bé. Trừ khi người đó muốn chết thì Phong Cẩn ông đây xin phụng bồi.

Năm người thấy sư phụ cao hứng như vậy thì liền bật cười, nhận lệnh đi xây điện riêng cho tiểu sư muội, cũng phân phó chuyện Kha Nguyệt bái Phong Cẩn làm sư phụ truyền ra ngoài, còn Phong Cẩn thì đã đi từ lúc nào.

Cùng lúc đó Kha Nguyệt bên này đang phải đối mặt với 4 ánh mắt có thể giết người.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.