Thượng Quan Yên Uyển luôn luôn để mắt cao trên đỉnh đầu, người nam tử từ một gia đình bình thường, nàng sao lại có thể nhìn trúng!
Trừ phi đó là một người có chiến công xuất sắc, gia thế hiển hách, tướng mạo đoan trang như Ngụy Quốc Công, có lẽ nàng mới nhìn trúng.
Hơn nữa, nữ nhân đối với ân nhân đã cứu sống mạng mình càng thêm hảo cảm, đêm qua lại được cứu ở một nơi quỷ quái như vậy, trong lòng ắt hẳn vô cùng cảm kích Ngụy Quốc Công, sẽ không vì vậy mà liền lấy thân báo đáp chứ?
Thượng Quan Yên Phi nghĩ đến điều đó mà trong lòng càng thêm bất định, móng tay bấu vào da thịt nơi lòng bàn tay, đôi mắt ả nhìn chằm chằm Thượng Quan Yên Uyển, trong mắt tràn ngập một màu đỏ thẫm.
Tuyệt đối không được! Ngụy Quốc Công là của muội! Không thể để cho hoàng tỷ gả cho huynh ấy!
Thượng Quan Húc nhìn Thượng Quan Yên Uyển trò chuyện cùng Thượng Quan Đạt, cha con tình thâm, cảm động vô cùng, cũng nhịn không được mà rơi lệ.
Rốt cuộc, đó chính là người con trai mà lão yêu quý nhất, và đứa cháu gái duy nhất có thể nhìn thấy được lão.
Nhìn bọn họ, đã sắp gần đất xa trời, một người vừa được trọng sinh trở về và chuẩn bị bắt đầu cuộc đời thay đổi.
Cuối cùng, những gì đang chờ đợi bọn họ trước mắt là một tương lai bi thảm.
Truyện edit bởi nhà YuXu, mọi người có thể xem bản chính thức tại thiên sách.
Lão âm thầm bi thương, xung quanh thân thể là luồng tử khí không ngừng tràn ra, trong lòng đột nhiên dâng lên một nỗi oán trách sâu đậm.
Thượng Quan Húc quay đầu lại nhìn, liền thấy được ánh mắt căm hận của Thượng Quan Yên Phi.
Có thể trên mặt ả đang giả vờ bình tĩnh, nhưng ông là quỷ sai chốn âm phủ, sao lại không nhìn ra được luồng hàn khí lạnh lẽo ghen tức bao quanh ả ta.
Thượng Quan Húc thấy ả nhìn chằm chằm Thượng Quan Yên Uyển, nhất định là trong lòng đang dâng lên những ý định xấu xa, vô cùng giận dữ, nhưng lão vừa mới gây ra sai lầm lớn, hiện tại cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Ông khoanh tay, lượn quanh Thượng Quan Yên Phi vài vòng, lại hung hăng mà thổi mấy hơi tử khí vào ả ta, hầm hừ mà nói, “Hừ, nha đầu hư, để lão dạy cho con một bài học!
Tính là không cần làm gì hại tới con, cảm lạnh mà sinh bệnh, cũng là tốt, đỡ phải mỗi ngày nhàn rỗi không có việc gì, một bụng ý định không tốt, nghĩ làm chuyện xấu!”
Thượng Quan Yên Phi, trong lòng nổi lên cơn lửa giận, máu trong người đều sôi cả lên, lại bỗng nhiên cảm giác quanh thân thấm lạnh, nhịn không được chà xát cánh tay.
Trong lòng nhịn không được chửi thầm, hôm nay rốt cuộc sao lại thế này? Vì sao lại cảm giác lạnh như thế? Chẳng lẽ là bởi vì phụ hoàng sắp băng hà, nên trong điện, tử khí trở nên nặng nề?
Thượng Quan Yên Uyển tất nhiên là không biết một người một quỷ đang âm thầm đấu nhau, nàng chỉ luôn nắm chặt lấy tay Thượng Quan Đạt, miệng thì nức nở, đau đớn muốn chết.
“Phụ hoàng, hoàng nhi về sau cái gì đều nghe người, càng sẽ không chọc người tức giận nữa đâu.
”
Thượng Quan Đạt thấy nước mắt nàng đầm đìa, trong lòng lại có cảm giác yên tâm, chỉ là ông cũng chưa từng nghĩ đến, ngày thường nàng nhìn tùy tiện, một tiểu nha đầu vô tâm lại như đã trưởng thành hơn chỉ trong một đêm.
Ông nhẹ nhàng mà nhéo má nàng, lại lấy tay lau đi nước mắt trên mặt nàng, thấp giọng nói, “Quách Bình, phụ hoàng chỉ mong sao con tìm được một người phò mã có thể che chở cho con, chỉ cầu hắn thật lòng với con, người con yêu, đem con để trong lòng mà cưng chiều, phụ hoàng liền cũng sẽ yên tâm.
”
Thượng Quan Yên Uyển nước mắt và nước mũi giàn giụa, gương mặt tái nhợt, thấp giọng hỏi, “Phụ hoàng, trong lòng người có phải đã chọn được phò mã?”
Thượng Quan Đạt nghe vậy sửng sốt, không nghĩ tới nàng hiện giờ thấu cảm như thế, có thể nghe ra tiếng nói trong lòng của ông.
Thượng Quan Yên Phi nghe được hai người đối thoại, nhịn không được ngẩng đầu nhìn về phía bọn họ, trong lòng dường như một sợi dây bị kéo căng, hô hấp đều chậm lại.
Thượng Quan sờ vào mái tóc Thượng Quan Yên Uyển, lại vỗ nhẹ vào lòng bàn tay nàng, chậm rãi nói,“Cháu trai cả của lão tướng quân, Chung Lương Ngọc, là người trung hậu thành thật, dáng vẻ đoan chính, văn võ song toàn, là người xứng với con, hoàng nhi ý của con thế nào?”
Thượng Quan Yên Phi nghe lời ông nói, tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng biến mất, nhịn không được mà vỗ vào ngực, thở ra một hơi dài, không sao, không sao, không phải Ngụy Quốc Công là được.
Ai ngờ nàng mới vừa thở dài nhẹ nhõm một hơi, lại nghe thấy Thượng Quan Yên Uyển dáng vẻ kiên định nói, “Phụ hoàng, hoàng nhi vừa mới nói cái gì đều nghe theo người, nhưng chỉ có chuyện này, hoàng nhi sợ là không thể nghe theo người an bài.
”
Thượng Quan Yên Uyển cũng không nghĩ tới, trọng sinh một lần, vẫn là không thể nghe phụ hoàng nói, bởi vì trong lòng nàng đã có một người, có là ai đi chăng nữa cũng không thể thay thế, một người duy nhất trên thế gian này.
Thượng Quan Đạt không biết đang suy nghĩ gì, mặt chợt sáng lên, trên mặt lộ vẻ lo lắng, hỏi ngược lại, “Hoàng nhi, trong lòng con có phải đã có một phò mã cho riêng mình? Chớ có gạt phụ hoàng, nói cho ta xem, rốt cuộc là ai.
Nếu là con thật không thích phò mã mà phụ hoàng vì con chọn, phụ hoàng khẳng định sẽ không bức bách con đâu, nhưng chính con chọn phò mã, cũng phải để phụ hoàng xem qua mới được.
”
Thượng Quan Yên Uyển đã trải qua kiếp trước, tự nhiên biết suy nghĩ trong lòng phụ hoàng, nghĩ đến việc nàng chọn phải một người phò mã lòng lang dạ thú như Ngụy Quốc Công.
Phụ hoàng đừng lo lắng, lúc này đừng nói là chọn Tôn Khải Yến làm phò mã, rồi tự tay giế.t chết hắn, cũng không đủ để cho hả giận.
Thượng Quan Yên Phi nơm nớp lo sợ mà đứng ở bên cạnh, ánh mắt lạnh như băng, trong lòng buông xuống nhưng bỗng chốc lại bừng lên, cảm xúc bất ổn, tâm trạng lay động thất thường.
Nàng cảnh giác mà nhìn Thượng Quan Yên Uyển, tay nắm chặt lại, người hoàng tỷ ái mộ thật sự là Ngụy Quốc Công sao?.
Thượng Quan Yên Uyển lau đi nước mắt trên mặt, “Phụ hoàng, mời người cho mọi người lui xuống, hoàng nhi có chuyện muốn nói riêng với người.”
Thượng Quang Đạt nhìn nàng chăm chú vẫy vẫy tay cho Triệu Đức Thắng.
Triệu Đức Thắng ngầm hiểu, lập tức đi đến bên cạnh Thượng Quan Yên Phi, “Tứ công chúa, mời người đợi bên ngoài điện.”
Thượng Quan Yên Phi thầm cắn chặt răng ngà, liếc mắt nhìn Thượng Quan Yên Uyển một cái, ngọn lửa tức giận nhanh chóng tràn ra, trước khi đi ra ngoài liền phất tay áo một cái.
Thượng Quan Đạt nhìn mấy người đi ra ngoài, than nhẹ một tiếng, “Ai, cái tứ nha đầu này.”
Mặc dù Thượng Quan Yên Uyển không quay đầu lại, nhưng cũng biết rõ vẻ mặt Thượng Quan Yên khi nãy, nhưng cũng không để trong lòng.
“Phụ hoàng, hoàng nhi biết trong lòng người nghĩ gì, nhi thần xin người yên tâm, cuộc đời nhi thần sẽ không thích người mà làm phụ hoàng không an tâm.”
Thượng Quan Đạt không nghĩ tới nàng sẽ nói như thế, theo bản năng hỏi lại, “Sao con biết người mà phụ hoàng lo lắng là ai?”
…
Bên ngoài đại điện, trên mặt Thượng Quan Yên Phi hết sức khó nhìn, ả chỉ cảm thấy ngực lòng như có ngọn lửa, chờ đến vô cùng lo lắng, thỉnh thoảng lại quay đầu liếc nhìn vào bên trong.
“Đức Thắng công công, vì sao hoàng tỷ vẫn chưa ra? Rốt cục tỷ ấy cùng phụ hoàng muốn nói điều gì?”
Truyện edit bởi nhà YuXu, mọi người có thể xem bản chính thức tại thiên sách.
Triệu Đức Thắng hơi hơi khom người, trên mặt mang theo nụ cười, cẩn thận trả lời, “Tâm ý của bệ hạ, một kẻ như lão nô sao có thể tùy tiện suy đoán, công chúa vẫn là kiên nhẫn chờ thì tốt hơn.”
Thượng Quan Yên Phi nghe vậy, khẽ hừ một tiếng, vừa mới quay đầu, liền nhìn thấy một đoàn người đã đi tới.
Đến khi nhìn thấy rõ là ai, trong mắt ả chợt hiện lên một tia âm u, lúc ngẩng đầu lên, khóe miệng đã mang theo một tia nhạt nhẽo ý cười, “Xem ra hôm nay đúng là ngày tốt, đến cả hoàng muội đều cũng tới.”
Thượng Quan Yên Ninh chậm rãi đi đến, cẩn thận mỉm cười, cung kính hành lễ, “Tứ hoàng tỷ, thật trùng hợp, tỷ cũng đến thăm phụ hoàng sao? Muội nghe tin phụ hoàng đã tỉnh, liền lập tức đi tới.”
Thượng Quan Yên Phi cười nhạt một tiếng, lạnh lùng nói, “Hừ, muội thật đúng là có thể chọn thời gian đến xum xoe, nhưng đáng tiếc, bây giờ phụ hoàng chỉ muốn nhìn thấy hoàng tỷ. Chỉ bằng muội, tốt nhất vẫn là tỉnh dậy đi.”
Sắc mặt Thượng Quan Yên Ninh hơi đổi, ủy khuất nhìn sang, ngay sau đó lại lập tức cúi đầu.
Nhìn thấy bộ dáng kia của nàng ta, khóe miệng của Thượng Quan Yên Phi lộ ra nụ cười trào phúng, “Nhìn xem bộ dạng không có tiền đồ của muội, vừa nói xong cái gì liền sẽ cúi đầu, ngoài việc rơi nước mắt, muội còn có thể làm được cái gì?”
Đứng ở một bên xa xa nhìn thấy điều này, Triệu Đức Thắng đứng im, dường như ông ta cái gì cũng chưa nhìn thấy, cái gì cũng không nghe được.
…
Đôi lông mày Thượng Quan Đạt nhăn lại, ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào mắt Thượng Quan Yên Uyển, trầm giọng hỏi, “Quách Bình, con quyết định gả cho hắn ư. Hắn đúng là một người tốt, nhưng mệnh cách của hắn, ai, phụ hoàng sợ về sau con sẽ là goá phụ cả đời.
Quách Bình, chi bằng không con suy nghĩ kỹ thêm chút nữa đi.”
Thượng Quan Yên Uyển lắc lắc đầu, ánh mắt mười phần kiên định, “Phụ hoàng, hoàng nhi đã quyết định, cuộc đời này ngoại trừ hắn thì hoàng nhi tuyệt đối sẽ không lấy bất kỳ ai, hoàng nhi thà rằng goá phụ cả cuộc đời còn lại, cũng không muốn lại có lỗi với hắn.”
Thượng Quan Đạt có chút bối rối, hắn an ủi nàng, “Đứa nhỏ ngốc, nói linh tinh gì vậy, con làm sao lại có thể có lỗi với hắn, con nguyện ý gả cho hắn, đó là phúc phận của hắn.”
Thượng Quan Yên Uyển có chút thống khổ mà nhìn ông, muốn nói lại thôi, lời nói của nàng chỉ có thể nghẹn ở trong lòng.
Không, phụ hoàng, người cái gì cũng không biết, con không chỉ là có lỗi với hắn, mà còn…
Thượng Quan Đạt nhìn thấy biểu tình này của nàng, liền duỗi tay ra vỗ vỗ vào mu bàn tay của nàng, “Quách Bình, phụ hoàng rất hạnh phúc, vô cùng là hạnh phúc, những lời vừa nãy con nói với ta, đã đủ để chứng minh rằng con đã trưởng thành, làm việc cũng trầm ổn hơn. Cho dù ngày nào đó phụ hoàng rời đi, cũng có thể yên tâm.
Phụ hoàng tuy không biết vì sao con lại khăng khăng phải gả cho hắn, nhưng nghĩ đến chắc hẳn con cũng có suy tính, chỉ cần con cảm thấy hạnh phúc, phụ hoàng liền sẽ ủng hộ con.”
Thượng Quan Yên Uyển bổ nhào vào trong lòng ngực ông, nước mắt vội vàng chảy đầy mặt, thân thể nàng co rúm lại, “Phụ hoàng, hoàng nhi không nỡ để người rời đi, xin ngài đừng rời bỏ nhi thần được không?”
Thượng Quan Đạt nhẹ nhàng xoa đầu nàng, cười nói,“Hoàng nhi ngốc, chớ nên nói lời ngốc nghếch như vậy, sinh lão bệnh tử là chuyện thường tình. Nếu như phụ hoàng có thể nhìn con xuất giá, cũng sẽ cảm thấy hài lòng, sẽ không còn điều gì tiếc nuối nữa.”
Thượng Quan Húc thấy hai người trò chuyện không ngừng, đã sớm nóng nảy, lẻn đến Thượng Quan Yên Uyển trước mặt, gọi,“Nha đầu, mau để ta cùng phụ hoàng con trò chuyện mấy câu, ta ra ngoài đã lâu, phải quay trở lại làm nhiệm vụ.”
Thượng Quan Yên Uyển ngẩng đầu lên, nhìn về phía long sàng, nhíu mày lại, trên lông mi còn vương mấy giọt nước mắt, hoang mang lộ rõ trên khuôn mặt nàng.
Người là quỷ, con làm như thế nào để người cùng phụ hoàng có thể nói chuyện?