Truyện được dịch bởi nhóm Tại Hạ Bất Tài mong mn ghé qua fanpage của nhóm để đọc qua link chính thống ủng hộ nhóm dịch cảm ơn mn.
Khi Hứa Thanh theo tiếng ồn ào trên ghế quan sát hoàn cảnh bốn phía khu vực chiến đấu bên trong đấu thú trường, phía cổng lớn vừa rồi đoàn người Hứa Thanh đi qua bỗng ầm một tiếng, một cánh cửa gỗ thật lớn rơi xuống.
Cánh cửa kia nặng nề nện xuống mặt đất, khiến cát bụi bay lên mù mịt.
Thanh âm này, tựa như còi hiệu, khiến cho Thập Hoang giả bốn phía càng thêm hưng phấn.
Hứa Thanh để ý thấy tạị vị trí cao nhất trên khán đài, có một trung niên mặc cẩm bào, cùng với một đám người nhìn như tùy tùng, ngồi ở vị trí đứng đầu.
Bởi vì khoảng cách khá xa, bộ dáng có chút mơ hồ.
Nhưng hiển nhiên, thân phận của người này không tầm thường.
Dù ở khoảng cách xa như vậy, Hứa Thanh vẫn có thể cảm nhận được ba động linh năng trên người đối phương cực kỳ nồng đậm, vượt qua tất cả những người hắn đã từng gặp qua.
Điều này làm cho Hứa Thanh cảnh giác, đồng thời trong nội tâm cũng có suy đoán, người này xác suất lớn chính là doanh chủ của doanh trại này.
Bởi vì ở bên cạnh đối phương, Hứa Thanh nhìn thấy ba chòm râu hắn gặp ngày hôm qua, đang cúi người thì thầm gì đó, có vẻ như đang cẩn thận báo cáo.
Mà theo doanh chủ ngồi xuống, ba chòm râu đứng ở đài cao, hướng xuống phía dưới ra hiệu.
Rất nhanh bên cạnh đấu thú trường lại có một cánh cửa gỗ mở ra, từng trận tiếng gào thét của hung thú do không còn bị cửa gỗ ngăn trở, truyền ra càng thêm rõ ràng.
Với âm thanh xuất hiện, là một nhóm Thập Hoang giả.
Bọn họ chia làm bốn tiểu đội, mỗi tiểu đội ba người, mỗi đội khiêng một cái lồng sắt thật lớn, chậm rãi đi ra.
Bên trong lồng sắt, hung thú gầm thét, nhảy nhót chung quanh, phảng phất như muốn xé rách lồng giam.
Hứa Thanh nhanh chóng nhìn qua, đảo mắt nhìn bốn cái lồng sắt này.
Trong hai cái lồng sắt, có hai con sói khổng lồ, một lớn một nhỏ, nhưng đều có hàm răng sắc bén, toàn thân đen kịt, hai mắt lộ ra huyết sắc.
Còn có rất nhiều nước dãi từ khóe miệng chúng chảy xuống, khi nhìn về phía năm người Hứa Thanh, đều lộ ra ý hung tàn.
Một lồng khác có một con gấu có bộ lông màu đỏ, cánh tay to lớn còn hơn đùi người lớn, vẻ mặt nóng nảy hấp tấp, đang không ngừng lay động lồng sắt.
Ba Thập Hoang giả muốn nhấc nó lên, đều là cố hết sức.
Về phần hung thú trong lồng sắt cuối cùng, thì rõ ràng khí thế yếu đi không ít.
Đó là một con vượn tay dài.
Toàn thân mọc đầy bọc mủ, tựa như chỉ cần chạm vào liền sẽ nổ tung, nhất là nhìn nó phảng phất như đang rất thống khổ, không ngừng va chạm vào lồng sắt, khiến cho bọc mủ không ngừng vỡ tung, nhìn thấy mà ghê người.
Sự xuất hiện của bọn chúng một lần nữa khiến khán giả xung quanh sôi sục.
Sắc mặt hai thiếu niên bên cạnh Hứa Thanh trong nháy mắt tái nhợt, tiểu cô nương kia cũng là trong mắt lộ vẻ hoảng sợ cực độ, cho dù là thanh niên vốn là Thập Hoang giả, giờ phút này cũng rõ ràng khẩn trương hơn không ít.
“Sao lại là bốn con?” Hứa Thanh kinh ngạc, nhìn về phía thông đạo cửa gỗ đang mở rộng.
Ngay một khắc khi hắn nhìn lại, bỗng nhiên bốn hung thú đang gầm thét giãy dụa, trong nháy mắt an tĩnh lại, phảng phất như bị chấn nhiếp.
Cùng lúc đó, một cái lồng sắt to gần gấp đôi cái lồng sắt của bọn chúng, được sáu Thập Hoang giả chậm rãi từ trong cửa gỗ kia nâng ra.
Theo lồng sắt xuất hiện, từ trên khán đài bốn phía nhất thời có người truyền ra tiếng kinh hô.
“Cự Giác Mãng! ! ” ( Trăn khổng lồ )Lần này, doanh chủ vậy mà lại lấy ra được một con Cự Giác Mãng, bất quá cũng đúng, có lẽ ở trong mắt doanh chủ, thứ này cũng không tính là vật đáng giá gì.
“Đối với đám nhóc con kia mà nói, ai rút được thứ này người đó chết, cho dù là chúng ta gặp phải ở dã ngoại, cũng cần hai người liều mạng mới có thể chém chết nó.
“Hung thú ởi trong lồng sắt, rõ ràng là một con trăn khổng lồ.
Thân thể nó to lớn có thể so với thắt lưng người lớn, toàn thân xám đen mang theo ám văn, khi cẩn thận nhìn vào những ám văn kia, có thể thấy nó tựa như đang miêu tả từng ngọn từng ngọn núi cao sừng sững.
Nó không nhúc nhích nằm trong lồng sắt, cái đầu khổng lồ hơi nâng lên, con ngươi màu vàng dựng thẳng mang theo vẻ âm lãnh, nhìn về phía bên ngoài.
Dưới ánh mắt chăm chú của nó, vô luận là sói khổng lồ hay là vượn tay dài, đều đang run rẩy.
Duy chỉ có con gấu đỏ kia, phát ra tiếng gầm nhẹ khi bị kích thích, nhìn như đối kháng, nhưng trên thực tế thân thể của nó đang chậm rãi lui về phía sau, cho đến khi lui đến sát cạnh lồng giam.
“Ngàn vạn lần không nên rút trúng, ngàn vạn lần không nên rút trúng! “Phía sau Hứa Thanh, hai thiếu niên kia giờ phút này không ngừng run rẩy, thấp giọng cầu nguyện, trong mắt Hứa Thanh lại có tinh mang chợt lóe.
Hắn biết con Cự Giác Mãng này, khi còn ở khu ổ chuột, hắn từng nhìn thấy trong thành có người săn được loài hung thú này mang về.
Lúc ấy hắn cũng nghe được từ miệng người có kinh lịch ( kinh nghiệm, trải đời) phong phú nói qua, con trăn này có khí lực rất lớn, một khi bị nó quấn lại, đại thụ cũng sẽ bị nó bẻ gãy, hơn nữa da trăn cũng rất dày.
Nhưng thân thể lại vụng về, tốc độ không quá nhanh.
Mật của nó có dược tính rất tốt, có thể tiêu tán bớt một chút ô nhiễm trong cơ thể, đồng thời thịt rắn cũng rất bổ dưỡng.
Nghĩ tới đây, trong đầu Hứa Thanh hiện ra lời Lôi Đội từng nói, hắn thích ăn rắn.
Mà rắn, khi còn bé hắn đã bắt qua không ít, vì thế liếm liếm môi.
Mặt khác, điểm dị hóa trên người hắn, theo tu hành càng ngày càng đen kịt, hôm qua, trong lúc tu luyện mơ hồ có chút cảm giác đau đớn truyền ra.
Hứa Thanh cân nhắc, nếu có thể ăn được mật của con Cự Giác Mãng này, có lẽ sẽ hóa giải được rất nhiều.
.
Lôi đội chú ý đến Hứa Thanh, thoải mái mở miệng.
– Lấy thân thể của mình đi uẩn dưỡng pháp bảo, tu hành công pháp đặc thù, dựa vào máu thịt làm loãng dị chất ô nhiễm pháp bảo, mỗi một lần sử dụng pháp bảo sẽ làm cho dị chất bị hòa hoãn tăng cao, nếu liên tục sử dụng, bản thân ngươi cũng dần dần khô kiệt máu biến thành người chết.
Ánh mắt Hứa Thanh co rụt lại, một lát nói không nói ra lời, trầm mặc xuống.
Mọi người hình như cũng bởi vì ba chữ Dưỡng Bảo Nhân kia, đã mất đi tâm tình, lặng lẽ đi trong đêm tối.
Cho đến khi đã rời cấm khu được một khoảng cách, ở một chỗ bên trên bình nguyên, Lôi đội lựa chọn hạ trại.
Khác với cấm khu, hạ trại bên ngoài trừ lều trại bản thân, còn đốt một đống lửa.
Theo hỏa diễm cháy lên, bốn phía liền ấm áp hơn một chút, những thập hoang giả này cũng ngồi vây quanh bên cạnh đống lửa, lấy ra thức ăn của riêng mình bắt đầu nướng, mùi hương dần dần tỏa ra bốn phía.
Nhìn thức ăn của bọn họ, Hứa Thanh nuốt nước miếng, ngồi ở phía xa từ trong túi da xuất ra nửa khối thịt khô cứng rắn, đặt vào trong miệng dùng sức cắn xé.
Lôi đội bên cạnh đống lửa, dùng ánh mắt quét tới, đứng dậy đi đến chỗ Hứa Thanh.
Hứa Thanh vừa chợt ngẩng đầu, Lôi đội liền ném qua một cái túi da, bên trong có mấy cái màn thầu được hâm nóng.
Lúc nhìn đến chỗ màn thầu này, ánh mắt Hứa Thanh lập tức định lại một chút, cố nén kích động, thấp giọng mở miệng.
– Cảm ơn.
Lôi đội không nói chuyện, về lại bên cạnh đống lửa, bên người có thập hoang giả cười đùa nói chuyện.
– Lôi đội, sao mà đối xử với tiểu tử này tốt thế?
– Đều là người đáng thương, gặp phải cũng là duyên phận, có thể giúp đỡ liền giúp một tay.
Màn thầu có ba cái, cầm ở trong tay rất nóng.
Hứa Thanh do dự một chút, trông thấy mọi người bên cạnh đống lửa đồng dạng ăn màn thầu, vì vậy đầu tiên là giả vờ ăn một cái, quan sát những cái thập hoang giả kia, một lát sau phát hiện bọn họ vẫn bình thường như trước, hắn đã nhịn thật lâu, bây giờ mới thật sự ăn một miếng nhỏ, ngậm trong miệng chờ giây lát.
Xác định không có gì đáng ngại, lúc này mới dần dần nhấm nước bọt cho đến khi nó tan vỡ, mới chậm rãi nuốt xuống.
Lại đợi một lúc lâu, lần nữa xác định không có gì đáng ngại, đáy lòng của hắn mới nhẹ nhàng thở ra, không nhịn được nữa, từng ngụm từng ngụm ăn cả một cái.
Sau đó hắn chần chờ một chút, lại đưa cái bánh bao khác đưa tới miệng ăn.
Mặc dù bụng còn đói, nhưng hắn vẫn cất cái màn thầu cuối cùng đi, cẩn thận đặt ở trong túi da của mình, tựa như cất bảo vật trân quý.
Sắc trời rất nhanh tối sầm, những thập hoang giả cũng lần lượt trở lại bên trong lều vải, Lôi đội cũng tương tự như hôm qua, vứt túi ngủ cho hắn, trước khi đi nói một câu nói.
– Tặng cho ngươi đấy.
Hứa Thanh ngẩng đầu, nhìn Lôi đội, bỗng nhiên mở miệng.
– Vì sao?
– Vì sao cái gì? Ba cái bánh bao sao, một cái túi ngủ à… Không vì cái gì cả, nếu như ngươi có lòng, về sau cũng cho ta chút đồ ăn là được.
Lôi đội quay người, đi đến lều vải của mình.
– Ngươi thích ăn cái gì?
– Ta?” Lôi đội đứng bên cạnh lều vải suy nghĩ một chút.
– Rắn đi, đồ chơi đó mùi vị không tệ.
Nói xong, lão đi vào lều vải.
Hứa Thanh cầm lấy túi ngủ, lại nhìn lều vải của Lôi đội hồi lâu, nặng nề gật đầu, chui vào bên trong túi ngủ hai mắt nhắm nghiền.
Nhưng hắn cũng không lập tức thiếp đi, mà là đang đang nhắm mắt lặng lẽ vận hành Hải Sơn Quyết, cái này đã đã trở thành thói quen của hắn.
Dù là lúc tu hành sẽ lạnh lẽo vô cùng, nhưng hắn cũng không có bỏ qua chút nào, nắm chắc hết thảy thời gian cố gắng tu luyện.
Nhất là hôm nay Lôi đội nói trước mười lăm tuổi Trúc Cơ, hắn mặc dù không có dám so sánh cùng cái chủng loại thiên kiêu kia, nhưng đáy lòng vẫn là có một chút ý nghĩ.
– Ta năm nay mười bốn…
Hứa Thanh thì thào, tiếp tục tu luyện.
Cứ như vậy, thời gian chậm rãi trôi qua, rất nhanh năm ngày trôi qua.
Hứa Thanh cùng những thập hoang giả này, đã vượt qua sơn lĩnh, đi qua thảo nguyên.
Trên đường có ba người nửa đường rời khỏi, điều này cũng ấn chứng phán đoán lúc trước của Hứa Thanh, những người này, là một tổ hợp tạm thời thành lập.
Cho đến ngày thứ bảy, hai thập hoang giả cuối cùng cũng rời đi, giờ chỉ còn lại có hai người Hứa Thanh cùng Lôi đội.
Hôm nay trong đêm, dưới một ngọn núi, bên cạnh đống lửa, lão giả Lôi đội nhìn qua Hứa Thanh ăn xong từng miếng nhỏ màn thầu, lại đem một nửa cẩn thận cất kỹ, chậm rãi mở miệng.
– Tiểu hài tử, buổi trưa ngày mai, có thể chúng ta sẽ đến nơi muốn đến, đó là chỗ ở của ta, là một doanh địa tụ tập của những thập hoang giả.
Hứa Thanh ngẩng đầu, nhìn lão giả.
Lão giả nhìn ra xa xa, tiếp tục mở miệng.
– Doanh địa của thập hoang giả, thường thường đều thành lập ở bên cạnh cấm khu, cho nên ở bên cạnh ngọn núi kia vừa là doanh địa nơi trú quân, cũng là một chỗ cấm khu.
– So với cấm khu mới thành lập ở chỗ của ngươi, thì chỗ đó tồn tại đã lâu, trong đó chẳng những có hung thú, càng có hiểm địa, vả lại dị chất cực kỳ nồng đậm, người bình thường nếu như đi vào một ngày mà không đi ra, nhất định tử vong, coi như là ta, cũng nhiều nhất có thể ra ở bên trong bảy ngày.
– Nhưng trong này rất nhiều Thất Diệp Thảo, đây là một loại dược liệu nhất định phải có để luyện chế Bạch Đan.
– Bạch Đan, chính là đan dược căn bản để tu sĩ dùng để hóa giải dị chất trong bản thân, cho nên ngày bình thường có rất nhiều người ngoài tới đây, bọn họ tiếc mạng, vả lại chưa quen thuộc địa lý, rất ít khi tự mình đi thu thập, đa số người đều là tiêu linh tệ thuê thập hoang giả bản địa đi vào ngắt lấy.
Lão giả nói đến đây, nhìn Hứa Thanh một chút.
– Ngươi hiểu rõ ý của ta sao?
– Ý của ngươi là, thập hoang giả ở trong doanh địa, đều là người không quan tâm mạng, vì tiền, cái gì đều có thể làm.
Sau khi Hứa Thanh nghe thấy Bạch Đan cùng với công hiệu của nó, nheo mắt lại, sau khi suy tư liền nhẹ giọng mở miệng.
(Bản dịch tại vip bach,ngoc,sach, vui long không copy!)
Trong mắt Lôi đội lộ ra kinh ngạc, nở nụ cười.
– Ngươi trả lời chính xác một phần, ta muốn nói cho ngươi là, quy tắc chỗ doanh địa của thập hoang giả, chính là mạnh được yếu thua, thực lực là nhất.
– Nhưng ít ra nó cũng là một nơi cư trú, còn có phiên chợ, còn sống nhất định phải có chỗ mua bán, thậm chí thì còn có thương đội tới đây, cho nên nhà xá ở trong đó, từng cái đều có giá trị không nhỏ.
– Cho nên không phải bất luận kẻ nào nói tiến vào liền có thể tiến vào, mỗi một bộ mặt lạ hoắc muốn thu được quyền lưu lại, cũng cần phải trải qua một trận thí luyện mới có thể vào, đây là quy củ doanh chủ định ra.
– Mà ngươi, nếu như thành công thông qua, ta có thể cho phép ngươi ở lại chỗ của ta.
Lão giả nhìn Hứa Thanh, chậm rãi mở miệng.