Quang Âm Chi Ngoại

Chương 11: 11: Tiểu Hài Tử



Truyện được dịch bởi Nhóm Tại Hạ Bất Tài mong mn qua các web chính thống trên page của nhóm để ủng hộ.

Nam Hoàng Châu rất lớn.

Nếu đứng từ trên cao nhìn xuống, có thể nhìn thấy hình dáng của nó là một hình bầu dục bất quy tắc, bốn phía được biển rộng vờn quanh.

Mặc dù bị ngăn cách với Vọng Cổ đại lục bởi một vùng biển vô tận, nên nơi đây càng giống như một đảo lục ( đại lục nhưng lại tựa như một hòn đảo), nhưng phạm vi rộng lớn, rất nhiều người dùng cả đời cũng không cách nào đi hết.

Chỉ là đại bộ phận địa phương bên trong nơi này bị những dãy núi Chân Lý xuyên suốt Nam Hoàng Châu ngăn cách,nhân tộc khó có thể bước vào.

Phía tây nam của dãy núi Chân Lý là một cấm khu cực kỳ rộng lớn.

Nơi đó chiếm cứ gần bảy thành khu vực Nam Hoàng Châu, chỉ có khu vực đông bắc dãy núi Chân Lý mới là nơi nhân tộc có thể sinh sống.

Mặc dù như thế, số lượng nhân tộc cũng không ít.

Trong khu vực đông bắc này, tồn tại rất nhiều thành trì lớn nhỏ rậm rạp như sao trời, có cái kiên cố, có cái đơn giản.

Nhưng nơi những thành trì này được xây dựng, cũng nằm cách xa một cấm khu nhỏ trong khu đông bắc.

Dưới tình huống có thể lựa chọn, không ai nguyện ý sinh hoạt chung quanh cấm khu, sống ở một nơi mà trong bất kỳ thời khắc nào cũng sẽ có nguy hiểm hàng lâm, chỉ có những kẻ liều mạng, vì cuộc sống bức bách mà bất đắc dĩ lại hội tụ cùng một chỗ, đỏ mắt, liếm lưỡi đao giãy dụa sinh tồn.

Vì thế liền hình thành doanh trại Thập Hoang giả, mà cơ hồ bốn phía chung quanh mỗi một cấm khu, đều có doanh trại như vậy xuất hiện, số lượng doanh trại Thập Hoang giả cũng rất hỗn tạp.

Giờ phút này đứng trên đỉnh núi, phản chiếu vào trong mắt Hứa Thanh chính là một doanh trại như vậy.

Từ xa nhìn lại, doanh trại này cũng không quá lớn, bên trong có chừng mấy trăm người.

Có lẽ là do sáng sớm, khói bếp lượn lờ, mặc dù không phồn hoa bằng trong thành, nhưng cũng rất náo nhiệt.

Mơ hồ có tiếng quát mắng, tiếng chửi rủa, tiếng rao bán, cùng với tiếng cười không kiêng nể gì, đan xen cùng một chỗ, truyền ra rất xa.

Chỉ là nhà cửa có giá trị không nhỏ trong miệng Lôi Đội, tính từ bên trong đến rìa bên ngoài, kết cấu càng ngày càng đơn giản, khi đến bên rìa ngoài cùng, trên cơ bản cũng chỉ là một cái lều trại.

Dịch Tại Hạ Bất TàiPhía sau doanh trại không xa, lại là một mảnh rừng rậm đen kịt.

Nơi đó sương mù lượn lờ, phảng phất như đang che giấu một tồn tại vô cùng đáng sợ.

Cho dù ánh nắng mặt trời nồng đậm cỡ nào, cũng không cách nào toàn bộ chiếu rọi vào, tựa như bên trong có thần ma đang lạnh lùng chấn nhiếp bát phương.

Lại phảng phất như điểm dị hóa màu đen trên thân thể con người, vừa nhìn liền thấy liền giật mình, đồng thời có thể phân biệt rõ ràng cùng những nơi khác trên cơ thể.

“Cảm giác sau khi nhìn thấy là gì?” Trên đỉnh núi, Lôi Độ mở miệng.

“Nhìn cũng giống giống khu ổ chuột.

” Hứa Thanh suy nghĩ một chút, thành thật trả lời.

Lôi Đội mỉm cười, không nói gì, đi về phía trước.

Hứa Thanh thu hồi ánh mắt, đi theo phía sau Lôi Đội, hai người một đường xuống núi, khoảng cách doanh trại càng ngày càng gần.

Trên đường đi còn gặp được mấy nhóm người tụm năm tụm ba từ bên ngoài trở về, quần áo cũng tương tự như nhau, đều là lấy áo khoác màu xám đậm làm chủ.

Hứa Thanh cũng để ý được một chuyện, sau khi những người này nhìn thấy Lôi Đội, ai nấy đều lộ ra ý kính sợ, ánh mắt cũng phần lớn mang theo tò mò, quét về phía mình.

Điều này làm cho Hứa Thanh càng lúc càng có thêm nhiều suy đoán về thân phận của Lôi Đội.

Cứ như vậy, lúc mặt trời lên cao, cũng là lúc Hứa Thanh đi theo Lôi Đội tiến vào phiến bình nguyên dưới chân núi, đi vào doanh trại của Thập Hoang giả.

Doanh trại không có tường thành, mặt đất cũng rất lộn xộn, bụi bặm bay lượn, lá khô cùng rác rưởi tùy ý có thể thấy được, có chút cảm giác chướng khí mù mịt.

Cũng theo càng lúc càng tới gần, tiếng vang lúc trước trên núi nghe được, cũng càng lúc càng rõ ràng truyền vào trong tai Hứa Thanh.

Đập vào mắt ngoại trừ từng gian từng gian kiến trúc đơn giản ra, chính là đông đảo Thập Hoang giả.

Dịch Tại Hạ Bất TàiCó người khôi ngô cao lớn như Tàn Ngưu, có người gầy gò như củi khô ánh mắt âm độc, có người già nua phảng phất như không mở được cả mắt, nhưng lại giống như không có ai dám chọc vào.

Cũng có một số thiếu niên như hắn, lui vào trong góc, vô thần nhìn bầu trời.

Trong đó có một bộ phận, trên người có khuyết tật.

Mà số lượng những người bị như vậy cũng không ít, sau khi Hứa Thanh nhìn thấy ánh mắt hơi co lại, hắn cảm nhận được ba động linh năng trong khí tức của những người đó.

Người ở đây muôn hình muôn vẻ, có người đang mua bán, có người đang đánh nhau, có người thì nằm trên tảng đá lớn tắm nắng.

Còn có một ít người đang cột lại quần, từ trong một lều trại treo lông chim sặc sỡ đi ra, trên mặt lộ rõ vẻ dâm tà.

Hứa Thanh theo Lôi Đội đi vào doanh trại, dưới ánh nhìn của người ngoài, phảng phất như đi vào địa ngục.

Nhưng hắn ngoại trừ nội tâm cảnh giác ra, cũng không thấy có gì khác thường, thậm chí mơ hồ còn có một chút cảm giác quen thuộc.

“Nơi này thực sự giống như khu ổ chuột.

“Hứa Thanh thầm thì thào trong lòng, ánh mắt đảo qua lều trại treo lông chim sặc sỡ, thấy được bên trong tựa như có thân ảnh trắng bóng.

Thậm chí trong một cái lều trại, còn một vị phụ nhân trẻ tuổi mặc trang phục lộ liễu đi ra, mang theo nụ cười lười biếng, cười vẫy vẫy tay với Hứa Thanh.

“Đừng nhìn lung tung.

” Lôi Đội nhìn lướt qua Hứa Thanh một cái.

Dịch Tại Hạ Bất Tài”Ta biết đó là nơi nào.

” Hứa Thanh thu hồi ánh mắt, trả lời.

Trên gương mặt chồng chất nếp nhăn của Lôi Đội lộ ra một nụ cười sâu kín, không nói gì, mang theo Hứa Thanh xuyên qua doanh trại, cho đến khi đến một nơi.

Đó là một tòa nhà bằng gỗ khổng lồ nằm ở trung tâm của doanh trại, hình vòng tròn, tựa như một cái đấu thú trường.

Dọc theo đường đi Hứa Thanh đều đang quan sát, trong đầu đã thầm suy tưởng ra cấu trúc của khu doanh trại này được hơn phân nửa.

Truyện được dịch bởi Nhóm Tại Hạ Bất Tài mong mn qua các web chính thống trên page của nhóm để ủng hộ.

Đây là thói quen của hắn, rất nhiều thời điểm, nhờ vào quen thuộc với hoàn cảnh xung quanh, thường thường có thể thay đổi tình thế vào thời khắc nguy nan.

Giờ phút này hắn ngẩng đầu nhìn kiến trúc như đấu thú trường trước mắt, có thể tháy bên trong ngoại trừ một khoảng sân khổng lồ ra, còn có rất nhiều ghế dài đơn giản.

Ngoài ra, còn có từng trận tiếng gào thét của hung thú, từ bên trong kiến trúc truyền đến.

Bốn phía còn có một dãy nhà gỗ đơn sơ, có mấy Thập Hoang giả quần áo rõ ràng sạch sẽ một chút, đang ngồi ở bên ngoài nói chuyện cười đùa.

.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Quang Âm Chi Ngoại

Chương 11: Khách không mời mà đến (3)



Hứa Thanh ở bên trong túi ngủ mở mắt ra, vẫn không nhúc nhích, lặng lẽ chờ đợi.

Cho đến thời gian trôi qua, đến thời điểm mọi người nhất ngủ say trong đêm, Hứa Thanh dần dần bò ra từ bên trong túi ngủ.

Động tác của hắn rất cẩn thận, tận hết khả năng để không phát ra âm thanh nào.

Bên trong thành trì vẫn có tiếng gào thét cùng thê lương, vang vọng ở bên tai của hắn, nhưng không có phân tán chút tâm thần nào của hắn.

Sau khi cẩn thận chui ra, Hứa Thanh lặng lẽ đi về phía lều vải của Tàn Ngưu.

Hắn không cho phép bên người có tai họa ngâm uy hiếp sinh mệnh của bản thân, dù chỉ là tai hoạ ngầm, hắn cũng phải nghĩ biện pháp lập tức giải quyết xong.

Đây là đạo sống sót của Hứa Thanh ở xóm nghèo, là bài học xương máu mà hắn học được. Cũng là nguyên nhân hắn đồng ý đi theo đoàn đội này.

Thậm chí ban ngày lúc hắn nhắc nhở mọi người, khiến cho bọn họ có thu hoạch càng lớn, cũng đều là nhìn ra Tàn Ngưu tham lam, muốn cho tên kia dưới tình huống mang thương thế càng ngày càng mỏi mệt, do đó mất đi cảnh giác.

Mà hắn còn cố ý hạ thấp tư thái, cũng là vì tê liệt đối phương, khiến cho gã sơ hở không đề phòng.

Hết thảy, cũng là vì lúc này, thần sắc Hứa Thanh giờ phút này rất bình tĩnh, nhẹ nhàng nhích tới gần lều vải, cũng không hành động thiếu suy nghĩ, mà trước tiên đợi tại đó, cẩn thận nghe ngóng một lát.

Tiếng thở đều đều lọt vào trong tai, liên tục ổn định, không giống làm giả. Sau khi xác định những thứ này, Hứa Thanh híp mắt, chậm rãi rút que sắt của mình ra, nhẹ nhàng mở ra nút thắt của lều trại, chậm rãi chui vào.

Bên trong lều vải lờ mờ, Hứa Thanh mơ hồ thấy Tàn Ngưu nằm ở nơi đó, ngủ rất sâu, hiển nhiên là ban ngày mang vác quá nặng, hơn nữa còn bị thương, khiến cho gã mỏi mệt vô cùng.

Vả lại tâm tính cường giả, Tàn Ngưu vô luận như thế nào cũng không nghĩ ra, thiếu niên ban ngày có thái độ nịnh nọt phối hợp, gặp những thập hoang giả đều rất điệu thấp và nhường nhịn, nửa đêm liền mạo hiểm đến đây.

Cho nên giờ phút này, gã cũng không biết, bên trong lều của mình, đã có khách không mời mà đến.

Hứa Thanh nhìn Tàn Ngưu ngủ say, ánh mắt lạnh lùng lại bình tĩnh như biển sâu, nhẹ nhàng tới gần, cho đến khi đứng ở bên cạnh gã, Hứa Thanh không có chút nào kéo dài, tay phải cầm dao găm lóe lên hàn mang, lập tức ở trên cổ của Tàn Ngưu đang mơ ngủ, hung hăng cắt một cái.

Sức mạnh cực lớn, suýt nữa chia lìa thi thể.

Máu tươi phun ra trong nháy mắt.

Đau nhức kịch liệt khiến cho con ngươi Tàn Ngưu chợt mở ra, thấy được khuôn mặt không cảm xúc của Hứa Thanh, thần sắc lộ ra không cách nào tin được cùng hoảng sợ, vừa muốn vùng vẫy, nhưng tay trái Hứa Thanh đã nhanh chóng giơ lên, một tay đặt ở trên cái miệng của gã, khiến cho gã không cách nào phát ra nửa điểm âm thanh.

Mà vùng vẫy, tại thời khắc này càng ngày càng mãnh liệt, con mắt Tàn Ngưu trợn to, toàn thân điên cuồng run rẩy.

Nhưng tay Hứa Thanh giống như kìm sắt vậy, gắt gao giữ chặt, chân phải càng là giơ lên, trực tiếp đạp vào trên bụng Tàn Ngưu, bản thân cong lại, mượn nhờ lực đạo, áp chế sự vùng vẫy vô bổ của Tàn Ngưu.

Theo máu tươi không ngừng tuôn ra, Tàn Ngưu giốn như một con cá rời khỏi nước, vẻ tuyệt vọng vô cùng hiện ra ở trong mắt, thậm chí cũng lộ ra tia cầu khẩn.

Nhưng gã thấy, trên mặt Hứa Thanh vẫn hiện lên vẻ bình tĩnh như cũ, về phần những âm thanh do thân thể của gã vùng vẫy tạo ra, cũng bị những tiếng gào thét cùng với tiếng kêu thê lương bên ngoài che dấu đi, không truyền ra chút nào.

Thời gian chậm rãi trôi qua, cho đến sau hơn mười hơi thở, Tàn Ngưu dần dần vùng vẫy yếu ớt, cuối cùng run rẩy một chút, cả người thả lỏng xuống, vẫn không nhúc nhích, chỉ có mắt vẫn mở to, lưu lại vẻ sợ hãi trước khi tử vong, khí tuyệt bỏ mình.

Hứa Thanh cũng không lập tức giơ tay lên, mà lại chờ đợi một hồi, xác định đối phương thật sự tử vong, lúc này mới buông tay ra, lau lên vết máu bên trên, mở ra túi da của mình.

Hắn cẩn thận mở tấm vải bọc cái đầu rắn ở bên trong ra, cẩn thận dùng răng nọc của đầu rắn, đâm thủng làn da của Tàn Ngưu.

Tiếp theo trong nháy mắt, theo độc tố lan tràn, thi thể Tàn Ngưu nổi lên từng cái bong bóng khí màu xanh lá, thời gian sau dần qua liền hòa tan.

Một nén nhang sau, thi thể hoàn toàn hóa thành một vũng máu loãng, thấm xuống mặt đất.

Hứa Thanh lặng lẽ nhìn đây hết thảy, bắt đầu sửa sang lại hiện trường, lại xử lý di vật của Tàn Ngưu, làm ra biểu hiện giả là đối phương mất tích, lúc này mới chui ra lều trại.

Gió lạnh thổi tới trước mặt, mang đi một chút mùi máu tươi nhiễm trên người hắn, Hứa Thanh ngẩng đầu nhìn đêm tối, hít sâu một cái không khí băng hàn, chậm rãi trở lại bên trong túi ngủ của mình.

Một khắc nằm vào túi ngủ, đáy lòng của hắn rốt cuộc an tâm xuống, tai hoạ ngầm bị trừ khủ mang đến cảm giác an toàn cho hắn, để cho hắn nhắm hai mắt lại, ngủ rất nhanh, nhưng que sắt trong tay lại thủy chung nắm chặt, chưa từng buông ra chút nào.

Một đêm không có chuyện gì xảy ra.

Sáng sớm ngày thứ hai, tia nắng ban mai tung bay, chiếu rọi đại địa, Hứa Thanh mở mắt ra, im lặng leo ra khỏi túi ngủ, ánh mắt giống như tùy ý quét về phía lều vải Tàn Ngưu.

Trong nháy mắt, ánh mắt hắn hơi co rút lại.

Lều vải của Tàn Ngưu, rõ ràng biến mất.

Nội tâm Hứa Thanh trầm xuống, càng thêm cảnh giác.

Rất nhanh những thập hoang giả khác lần lượt đi ra lều vải, trước tiên phát hiện việc này, nhao nhao kinh ngạc, cũng có người tìm kiếm khắp nơi nhưng không có kết quả.

Nhưng bởi vì Tàn Ngưu hoàn toàn biến mất, ngay cả lều vải cũng đều không còn, cho nên có người phán đoán, đối phương hẳn là tham lam đồ vật trong nội thành nên nửa đêm rời đi, hoặc giả là có nguyên nhân khác, không chào mà đi.

Tóm lại tại đây là bên trong cấm khu, quá nhiều nguyên nhân để cho một người biến mất.

Vốn là đoàn đội tạm thời lập thành, Tàn Ngưu lại là một thân một mình, cho nên những thập hoang giả này rất nhanh liền không chú ý việc này nữa, cũng có người nhìn Hứa Thanh, hình như cảm thấy chuyện này không thể nào không liên quan cùng Hứa Thanh, hơn nữa cũng không có nghĩa vụ điều tra, vì vậy thu hồi suy đoán.

Duy chỉ có lão giả được xưng là Lôi đội kia, lúc thu hồi túi ngủ của Hứa Thanh, thâm ý sâu sắc nhìn hắn một cái, nhàn nhạt mở miệng.

– Hiện tại, còn đi theo ta không?

Những lời này, ý nghĩa sâu xa, Hứa Thanh trầm mặc.

Lão giả cũng không nói thêm cái gì, hô hào mọi người, ở dưới ánh nắng ban mai đi lên đường.

Hứa Thanh đứng tại chỗ ngây ngốc một chút, theo bản năng quay đầu lại nhìn thành trì đổ vỡ. Cuối cùng quay đầu, nhìn qua bóng lưng lão giả, sau khi suy nghĩ một chút, hắn cất bước đi theo, mỗi bước đi, lại dần dần thêm kiên định một chút.

Sáu thập hoang giả, một đứa bé, thân ảnh của bọn họ dưới ánh mặt trời, bị kéo dài vô cùng…

Rất xa, có cơn gió thổi qua, đưa những thổn thức cùng cảm khái của bọn họ phiêu tán ra.

– Đây là hạo kiếp của Thần Linh, toàn thành diệt vong.

– Cấm khu trên đời này, lại thêm một cái…

– Cái này cũng chưa tính cái gì, các ngươi nghe nói qua chưa, 7-8 năm trước ở khu vực phía Bắc có một cái thành lớn, Thần Linh mở mắt nhìn, một khu vực kể cả thành trì lớn như vậy liền trực tiếp biến mất một cách quỷ dị, phảng phất chưa từng tồn tại.

Tiếng đối thoại càng ngày càng yếu ớt, dưới ánh mặt trời, bên trong những thân ảnh đi xa, thiếu niên trầm mặc, lặng lẽ nghe, lặng lẽ tiêu sái.

Càng đi, càng xa.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.