Trong văn phòng thật an tĩnh, ngẫu nhiên sẽ có trang giấy lật qua, tiếng ngòi bút cọ sát trên giấy.
Kỳ Thanh ngồi đối diện làm Lục Uyển Đình khó mà chút tâm vào công việc. Xem văn kiện được một lúc lại ngước mắt nhìn người trước mặt, hiệu suất rất rất suy giảm.
Tư liệu trong tay Kỳ Thanh không nhiều, Lục Uyển Đình nhìn cô một lúc phát hiện ra Kỳ Thanh xem từng câu từng chữ trong đó, giống như một học sinh tiểu học ngoan ngoãn, giáo viên giao cho cái gì thì nghiêm túc mà học tập.
Ánh mắt trời dần dần hạ sau lưng Kỳ Thanh rọi vào người cô tạo lên một cái bóng dài ở trên mặt bàn, có ít tóc mai rũ xuống bên tai, Kỳ Thanh giơ tay vuốt tóc ra sau tai, ánh mắt từ đầu đến cuối cũng không rời khỏi tài liệu.
Nghiêm túc đến đáng yêu.
Trước kia nhìn Kỳ thanh, Lục Uyển Đình có thể tự khắc chế được cảm xúc của mình, khống chế được nét mặt, cho dù Kỳ Thanh có làm cái gì đi nữa thì cô cũng không tỏ thái độ gì.
Mà hiện tại, chỉ cần nhìn Kỳ Thanh thì trong ánh mắt của cô tràn đầy vui vẻ.
Nhớ tới phản ứng của Kỳ Thanh khi nhìn thấy Từ Diệp Bạch, nhớ tới câu nói tràn đầy tính khiêu khích, hờn dỗi, Lục Uyển Đình không ngăn được nụ cười càng ngày càng tươi của mình, đành cúi đầu mà che giấu.
Nghe được tiếng văn kiện mở, Kỳ Thanh nâng mắt lên nhìn người đối diện, Lục Uyển Đình không còn nhìn cô nữa.
Kỳ Thanh khẽ thở dài nhẹ nhõm, lưng đã cứng đờ.
Lục Uyển Đình ở đây, cô nào có tâm tình gì mà xem tài liệu, trong mắt trong tâm chỉ có một người là Lục Uyển Đình.
Cô cố tình ngồi trước mặt bày ra vẻ thích làm việc để được người ta giám sát, mỗi lần Lục Uyển Đình ngẩng đầu, cô đều không thể không thu hồi ánh mắt của mình, giả bộ nghiêm túc xem tài liệu giống như không phụ lòng tốt của người ta.
Kỳ Thanh nhớ tới lúc học đại học, cô biết được Lục Uyển Đình muốn đi thư viện là lập tức đi trước một bước chờ người ta.
Chờ người đến, đi theo đuôi lên lầu.
Vài lần như vậy, cô phát hiện ta Lục Uyển Đình thích lên lầu 6,7,8 và thích nhất chính là thư viện tầng 8.
Có đôi khi cô đến thư viện không phải bởi vì Lục Uyển Đình, lại cũng có thể vô tình ở lầu 8 gặp được người.
Lục Uyển Đình đứng ở cạnh kệ sách chọn sách, cô sẽ được ở vách bên cạnh thông qua một cái lỗ nhỏ mà xem trộm người ta, hoặc là đứng ở kệ sách đối diện tìm nơi có thể nhìn thấy được Lục Uyển Đình.
Giống như bây giờ, chỉ cần một cử chỉ, cơ thể sẽ rất nhạy bén mà che giấu, một khi Lục Uyển Đình nhìn thấy, cô vẫn có thể ứng biến nhanh mà che giấu mọi việc, tuyệt đối sẽ không làm người ta biết là cô đang rình trộm người ta.
Kỳ Thanh cũng không dám nhìn lâu, nhìn một chút lại cúi đầu vờ xem tài liệu.
Cùng Lục Uyển Đình ở bên nhau, cô không cảm giác được thời gian trôi qua, một lần nữa cô ngẩng đầu lên, bên tay trái Lục Uyển Đình đã hiện lên một ngọn núi văn kiện nhỏ.
Nhìn thấy Lục Uyển Đình cầm điện thoại, Kỳ Thanh vui vẻ hỏi một câu “Chị xử lý xong rồi sao?”
Xử lý xong rồi, sẽ có thời gian bồi cô.
“Ân.”
Lục Uyển Đình ừ một tiếng, rồi gọi điện thoại nội tuyến cho trợ lý Tô, kêu cô nàng tới đem văn kiện đã ký mang đi.
Điện thoại vừa ngắt không tới một phút thì ngoài cửa tiếng gõ đã vang lên.
“Mời vào.” Lục Uyển Đình nói xong, chốt cửa bị người ta nắm lại không vặn ra được.
Cô mới nhớ lúc nãy đã tiện tay khoá cửa lại.
Kỳ Thanh nghe được tiếng gõ cửa, nhìn qua cửa rồi buông văn kiện xuống đứng dậy nói “Để em đi mở cửa.”
Cửa mở ra, trợ lý Tô ở bên ngoài cười sâu xa, ánh mắt liếc vào bên trong một cái, dừng ở cổ Kỳ Thanh sau đó mới nhìn mắt Kỳ Thanh nói “Cảm ơn Kỳ tổng.”
Lục tổng thay đổi rồi…sao lại đi khoá cửa.
Không đúng, người khoá cửa có khả năng là phu nhân, cũng không biết hai người có nhào vào trong ngực nhau hay làm chuyện gì khác.
“Không cần cảm ơn.” Ánh mắt trợ lý Tô quá trắng trợn, làm người ta thấy là biết đang suy nghĩ cái gì rồi. Kỳ Thanh quay sang nhìn Lục Uyển Đình, hai ánh mắt đúng lúc chạm vào nhau. Lục Uyển Đình cười ôn nhu với cô.
Trợ lý Tô đem văn kiện mới ký trên bàn thu thập lại, trước khi lấy văn kiện đi nhắc nhở Lục tổng “Cuộc họp với bộ phận kế hoạch 10 phút sau sẽ bắt đầu.”
“Cuộc họp bộ phận kế hoạch tôi không tham gia, bọn họ họp xong, em đem biên bản cuộc họp đưa cho tôi.” Lục Uyển Đình giao việc cho trợ lý Tô “Thông báo bộ phận kinh doanh và những người phụ trách các hạng mục đầu tư 15 phút sau mở họp. Báo bọn họ chuẩn bị báo cáo tình trạng tiến độ.”
“Vâng, Lục tổng.” Trợ lý Tô mắt nhìn Kỳ Thanh, lại hỏi thêm nhiều một câu “Phu nhân cũng tham gia sao?”
Trợ lý Tô không hỏi thì Kỳ Thanh cũng muốn hỏi, Lục Uyển Đình đi họp rồi còn cô thì sao?
Lục Uyển Đình nhìn tư liệu cô đã đưa cho Kỳ Thanh, còn hơn phân nửa chưa xem xong “Không được, để em ấy ở văn phòng xem tư liệu.”
“…” trong lòng Kỳ Thanh muốn rên lên, muốn cô một mình trong văn phòng xem tư liệu, sớm biết vậy cô đã nhanh chóng xem hết đống này rồi.
Cuộc họp còn 15 phút nữa, cô còn có cơ hội.
Trợ lý Tô đi rồi, Kỳ Thanh tức tốc xem tư liệu, hàng ngày cô đọc xử lý văn kiện nhanh như gió, nếu không phải Lục Uyển Đình ở trước mặt cô hấp dẫn cô, thì đống tư liệu này có là gì.
Lục Uyển Đình đi pha một ly trà, Kỳ Thanh đổi nơi xem tư liệu, Lục Uyển Đình nhẹ nhàng cúi người đặt ly trà lên bàn, ngồi xuống sofa dựa gần Kỳ Thanh “Không cần gấp, từ từ mà xem, tôi mở họp đến giữa trưa mới kết thúc.”
Mở lâu như vậy sao?
Sắc mặt Kỳ Thanh có chút biến, có chút không vui.
Cô chủ động chạy tới nơi này tìm Lục Uyển Đình, lại chỉ được ở bên Lục Uyển Đình trong chốc lát.
“Em có thể đi họp cùng chị sao?” Kỳ Thanh buông tư liệu ra.
Lục Uyển Đình do dự hai giây, cuộc họp này đề cập đến các bí mật của công ty, trong tình huống bình thường chỉ có các lãnh đạo trong hội đồng quản trị và các quản lý cấp cao phụ trách hạng mục tham gia, Kỳ Thanh không phải là người trong công ty của cô, trước mắt mọi người cũng chỉ biết thân phận của Kỳ Thanh là tổng tài Kỳ Giang Khoa Học Kỹ Thuật. Không phải là Lục phu nhân, để cô tham gia sẽ để cho người khác phê bình.
“Có thể.” Lục Uyển Đình gật đầu đồng ý
Cô trả lời không đủ dứt khoát, Kỳ Thanh có thể hiểu được nguyên nhân do dự của cô, cười cười che giấu chút mất mát, giọng nói nhẹ nhàng “Thôi em không tham gia, ở chỗ này ngoan ngoãn xem tư liệu chị đưa cho em.”
Không nên cho Lục Uyển Đình thêm phiền toái.
Lục Uyển Đình vẫn luôn chú ý biểu tình trên mặt của Kỳ Thanh, nhìn thấy trong mắt loé chút mất mát, nhìn tới nụ cười cố nặn ra, trầm ngâm nửa giây “Em không sợ chán sao?”
“Cái gì?” Kỳ Thanh không hiểu ý của Lục Uyển Đình
“Lúc mở họp sẽ rất chán, nếu em không ngại có thể mang tư liệu này vào, một bên xem tư liệu một bên nghe mọi người mở họp.”
Mười lăm phút đảo mắt là trôi qua, Kỳ thanh cầm tư liệu đi bên cạnh Lục Uyển Đình, cùng với cô đi vào phòng họp.
Trợ lý Tô và thư ký Phó đi theo sau, tình huống này là như thế nào làm cho thư ký Phó nhìn trợ lý Tô thăm dò, Trợ lý Tô làm mặt quỷ.
Chuyện này là sao vậy? Kỳ tổng sao cùng đi họp với Lục tổng?
Trợ lý Tô chỉ cho thư ký Phó một ánh mắt như tự đoán đi, tâm tư Lục tổng một trợ lý bé nhỏ như cô làm sao mà nhìn thấu được. Huống chi, quan hệ của Lục tổng và phu nhân cũng chưa nói, nơi nào đến lượt cô đi thông báo khắp nơi.
Nhưng một nam nhân như hắn thì đoán thế nào?
Thư ký Phó giữ chặt tay trợ lý Tô, thừa dịp hai người vào phòng họp, kéo trợ lý Tô lại hỏi “Lục tổng sao lại mang Kỳ tổng họp chung?” Thái độ như kiểu cô không nói đừng hòng tôi buông tha cô.
Trợ lý Tô làm mặt ghét bỏ mà vứt tay hắn ra “Nói chuyện đàng hoàng, đừng động tay động chân, tôi không thích đàn ông.” Vứt thư ký Phó đứng đó rồi đi vào phòng họp.
“Này, trợ lý Tô…” Thư ký Phó không biết nói gì, chính là hắn tò mò, tại sao Lục tổng lại mang Kỳ tổng đi họp chung, không có ý gì khác à, không có cơ hội bớt xén cái gì đó sao.
Một cuộc họp có 10 người, nhìn thấy Lục tổng cùng Kỳ tổng đi vào, từ sôi nổi đến hoang mang, phút chốc phòng họp an tĩnh.
Lục Uyển Đình mang Kỳ Thanh đến một góc, ở đó có một bàn làm việc nhỏ, ngày thường chỗ đó là nơi để tài liệu, Lục Uyển Đình kéo ghế ra, tay đặt lên lưng ghế cùng Kỳ Thanh nói chuyện “Em ngồi ở đây, được không?”
Giọng nói dửng dưng mang theo vài phần ôn nhu, Kỳ Thanh nhìn cô cười nói cảm ơn rồi ngồi xuống ghế, đem tài liệu đặt lên bàn.
Cuộc họp theo hình thức thay phiên nhau báo cáo, tổng giám bộ phận kinh doanh Chu Châu báo cáo tổng quát tình hình đầu tư, sau đó những người phụ trách của các hạng mục báo cáo tỉ mỉ.
Kỳ Thanh ngồi một góc, lực chú ý dời từ tư liệu đến nội dung cuộc họp của bọn họ.
Cô nghiêng đầu tay chống lên thái dương, chăm chú mà nhìn Lục Uyển Đình.
Đây là lần thứ hai cô tham gia dự thính cuộc họp, một lần ở công ty con, cô nhìn thấy Lục Uyển Đình nổi trận lôi đình, lúc này cô lại thấy mặt khác của Lục Uyển Đình.
Lục Uyển Đình bày mưu lập kế khống chế đại cục, mặc kệ là bất động sản hay giải trí, khoa học kỹ thuật, ngành du lịch, tất cả các hạng mục họ đang tiến hành, Lục Uyển Đình đều nắm rõ.
Cô và Lục Uyển Đình chênh lệch xa, quá xa so với cô tưởng tượng.
Xa xôi không thể với tới cùng với sự bất lực hoá thành sự tự ti ở trong lòng Kỳ Thanh, cô lại lo lắng sợ hãi bị người ta biết được mối quan hệ của hai người.
Giống như tình ngay lý gian, cô không có dựa vào Lục Uyển Đình để thu hoạch được lợi ích gì nhưng người ngoài nhìn vào, cô và Lục Uyển Đình ở bên nhau chính là có mục đích khác, hoặc là dựa vào tài lực của Lục Uyển Đình, hoặc là dựa vào tài nguyên của cô.
Khi Lục Uyển Đình công bố kết hôn, không ai nghĩ đến người đó là cô. Tất cả mọi suy đoán đều là người cầm quyền của một công ty khác có thể sánh vai với Lục Thị.
Nhưng mà yêu chính là không cần phân biệt giới tính, cũng không nên vì địa vị mà phân cao thấp.
Kỳ Thanh nở nụ cười, cho dù cô có lo lắng đến cỡ nào thì sự thật là cô và Lục Uyển Đình cũng đã kết hôn.
Chẳng qua hiện tại ngoài việc làm cho Lục Uyển Đình thích cô thì cô còn phải làm nhiều hơn một việc đó là nỗ lực theo đuổi bước chân của Lục Uyển Đình, sánh vai cùng với cô trong giới kinh doanh.
Chưa bao giờ, Kỳ thanh có cảm giác giống bây giờ, lòng đầy tình cảm cũng với dã tâm, máu nóng trong cơ thể sôi lên vì kích động.
Cô mở quyển notebook mà Lục Uyển Đình đưa cho cô, nghiêm túc mà nghe nội dung cuộc họp, đem những ý chính mà ghi chép lên cuốn sổ, đồng thời phát hoạ ra tương lai của Kỳ Giang Khoa Học Kỹ Thuật.
Lục Uyển Đình thường xuyên nhìn Kỳ Thanh, nhìn thấy cô cúi đầu mà múa bút thành văn, trong lòng thắc mắc Kỳ Thanh đang viết cái gì? Sao chép tư liệu hạng mục đầu tư sao?
Nếu muốn, cô có thể đưa cho Kỳ thanh mà, hạng mục đầu tư liên quan không chỉ có bao nhiêu đó, cô đưa cho Kỳ Thanh chỉ là bản ghi chú chỉnh sửa nháp của cô thôi.
Giữa cuộc họp có mấy phút giải lao, Lục Uyển Đình đi đến bên cạnh Kỳ Thanh, Kỳ Thanh vẫn còn đang chăm chú viết trên sổ, đến khi cô ngưng bút thì Lục Uyển Đình rút cuốn sổ của cô lên nhìn.
Kỳ Thanh tức khắc đỏ mặt “Em…”
Lục Uyển Đình cong môi cười nhạt, trêu ghẹo Kỳ Thanh “Kỳ tổng, đây là đánh cắp nghiệp vụ cơ mật của công ty chúng ta sao?”
Người nói vô tâm người nghe cố ý, trong phòng họp bao gồm cả trợ lý Tô, đều cảm thấy trong cuộc họp này có một tổng tài khác ngồi dự thính có vẻ không ổn. Hiện tại, Lục tổng nói như vậy, sôi nổi đem cô trở thành trò vui, ám chỉ Kỳ Thanh cần phải rời đi.
Nhưng mà, hình ảnh kế tiếp lại làm cho người ta mở rộng tầm mắt.
Lục Tổng của các cô đem cuốn sổ trả lại cho Kỳ tổng, xoa xoa đầu Kỳ Thanh khen “Viết không tồi, còn một tiếng nữa phải nỗ lực a.”
Nhìn thấy ý cười trên mặt Lục tổng, đôi mắt ôn nhu có biết bao nhiêu sủng nịnh.
Phát hiện có mấy ánh mắt nhiều chuyện nhìn qua chỗ các cô, Lục Uyển Đình quay sang nhìn đi kèm với đôi mắt lạnh lẽo.
Tổng giám Chu phản ứng đầu tiên, cầm lấy bình giữ nhiệt của mình rời phòng họp trước, đi đến khu trà đổ nước vào thêm, những người khác thấy vậy cũng đi lấy nước, đi wc, trong phòng họp chỉ còn lại vài người.
Kỳ Thanh ngượng ngùng, khép lại notebook nói “Em trở về văn phòng của chị xem tư liệu, không nghe nữa.” Làm bộ đứng dậy.
Lục Uyển Đình đè vai cô lại, đem cô ngồi lại trên ghế “Không sao, tiếp tục nghe đi” Ngón tay mảnh khảnh chỉ chỉ lên notebook “Nhưng mà những cái này, chỉ em mới được xem, không thể để bên ngoài xem.”
“Thật sự không sao hả?”
Lục Uyển Đình cong lưng, hạ giọng chỉ đủ để hai người nghe được “Nếu cảm thấy áy náy bất an, em có thể hôn tôi một cái.” Nói nghiêng mặt trước mặt Kỳ Thanh.
Kỳ Thanh nhìn nhìn phòng họp chỉ còn lại mấy người, những người đó đều cúi đầu không có nhìn các cô bên này, Kỳ Thanh nhấp môi dưới, sau đó chạm nhẹ lên mặt Lục Uyển Đình, tim đập thịch thịch khẩn trương.
Ở trong phòng hội nghị trộm hôn, thật quá kíƈɦ ŧɦíƈɦ.
Lục Uyển Đình quay mặt lại ngạc nhiên nhìn Kỳ Thanh, cô chỉ vừa ghẹo Kỳ Thanh thôi, không nghĩ cô nàng vậy mà dám ở trong phòng họp hôn cô.
Kỳ Thanh có tật giật mình, hôn xong cúi đầu mở notebook ra, làm bộ đang ôn tập nội dung cuộc họp.
Bên tai truyền đến tiếng cười khe khẽ, Kỳ Thanh không dám ngẩng đầu, nghe tiếng bước chân rời đi, cô liếc mắt một cái, thấy Lục Uyển Đình đã về tới vị trí cũ.
Lục Uyển Đình ngồi xuống, trợ lý Tô không nhịn được, nhìn qua thư ký Phó cũng vậy nói “Lục tổng, bọn em đều thấy được.”
Lục Uyển Đình liếc trợ lý Tô một cái, biểu tình nhàn nhạt hỏi “Đẹp sao?” Đương nhiên làm bộ bức trợ lý Tô.
Cô cũng không sợ bị người ta nhìn đến, dù sao sớm muộn gì quan hệ của cô và Kỳ Thanh mọi người cũng sẽ biết.
Kỳ tổng lại tới nữa.
Lễ tân nhìn thấy Kỳ Thanh, mỉm cười chào hỏi cô, chờ Kỳ thanh đi vào thang máy, lập tức nhắn tin cho nhị tiểu thư.
Lục Vân Tạ đang ở văn phòng giảng viên mở họp, một giảng viên sẽ mang theo sáu sinh viên để hướng dẫn luận văn, giảng viên nhìn thấy đề tài báo cáo của từng người, chỉ ra từng chỗ chưa hợp lý, yêu cầu các cô chỉnh sửa lại ở đây và chỉnh sửa như thế nào.
Đến khi họp xong, Lục Vân Tạ mới xem tin nhắn của tiểu gián điệp lễ tân gửi cho cô.
Kỳ Thanh một mình đi tìm chị cô? Lục Vân Tạ đứng trước văn phòng giảng viên hồi tin nhắn, mở họp xong ở trong trường không còn việc gì, cô quyết định đến công ty nhing xem, Kỳ Thanh một mình đi tìm chị cô làm cái gì.
Cuộc họp ngày hôm qua, làm cho tâm Kỳ Thanh trở nên trống trải, giống như sương mù trên ngọn núi đã tan ra, lập tức thấy được con đường tương lai nên đi như thế nào.
Họp xong, cô trở về công ty mình, viết ra một phần chiến lược phát triển trong tương lai của Kỳ Giang Khoa Học Kỹ Thuật, phần kế hoạch này chưa sửa chữa lại trực tiếp gửi cho ba cô, lão Kỳ tổng.
Hôm nay, tới tập đoàn Lục Thị, Kỳ Thanh không phải tới nghe Lục Uyển Đình mở họp mà cô tới muốn xem bản thiết kế nhẫn cuối cùng.
Lúc cô tới, Lục Uyển Đình đang ở trong phòng tiếp khách hàng, thư ký Phó thấy cô tới mời cô đến phòng dành cho khách chờ Lục tổng, đi ngang qua phòng khách, Kỳ Thanh nhìn qua bên trong.
Cách một vách kính, cô và Lục Uyển Đình cùng giao nhau.
“Thật ngại, xin lỗi chờ tôi một chút.” Lục Uyển Đình từ phòng khách đi qua phòng khách khác cách vách “Đi văn phòng tôi chờ tôi.”
Kỳ Thanh thân phận là gì, như thế nào làm sao có thể để cô ở phòng khách chờ được.
Lục Uyển Đình quét mắt nhìn thư ký Phó “Về sau, Kỳ Thanh lại đến. Nếu tôi bận thì mang em ấy đến văn phòng chờ tôi.”
Về khoảng này, trợ lý Tô so với thư ký Phó làm tốt hơn nhiều, mặc kệ cô có bận hay không, trợ lý Tô luôn mang Kỳ Thanh đến văn phòng mình.
Thư ký Phó chợt thấy lạnh, Lục tổng không cao hứng khi hắn mang người đến phòng khách.
Trong cuộc họp ngày hôm qua, thái độ Lục tổng đối với Kỳ tổng rõ ràng không giống nhau, chờ thời gian giải lao, Lục tổng sẽ trêu đùa Kỳ tổng. Ngày hôm qua, cái hôn nhanh như chớp kia, hắn cũng nhìn lén mà thấy. Hôm nay, Lục tổng đích thân phân phó, càng thể hiện ra Kỳ tổng không giống người thường.
Trừ bỏ nhị tiểu thư, Lục đổng, còn có ai có thể ở văn phòng Lục tổng khi cô không có ở văn phòng?
Hắn là một người đàn ông, có thể leo lên tới vị trí thư ký, tâm tư vốn dĩ rất sâu sắc, phân tích một chút liền đưa ra một đáp án chính mình cũng giật mình, người cùng Lục tổng kết hôn chính là Kỳ Thanh.
“Không có việc gì, em ở chờ đây chờ chị cũng giống nhau, nơi này rất gần với chị.” Kỳ Thanh không coi ai ra gì mà biểu đạt sự thân mật với Lục Uyển Đình, thư ký Phó nhìn Lục tổng, thực thức thời mà rời khỏi phòng khách, đem gian phòng trả lại cho hai người.
Lục Uyển Đình đến trước mặt Kỳ Thanh, trong lòng cười như hoa nở “Nơi này sofa không có thoải mái trong văn phòng tôi, em muốn ở đây chờ tôi sao?”
Nâng tay nhìn đồng hồ trên tay “Tôi đại khái còn khoảng nửa tiếng nữa.”
Ở đây, sẽ có người đi qua đi lại Kỳ Thanh suy xét một chút “Vậy em đến văn phòng của chờ chị.”
Nhanh như vậy đã sửa chủ ý lại? Lục Uyển Đình trong lòng mất mát “Vậy em đi qua đi, tôi không đưa em qua.” Nói xoay người muốn trở lại phòng khách bên kia.
Trên cánh tay lại có một lực cản lại, cô bị Kỳ Thanh kéo lại, Lục Uyển Đình quay đầu lại, sau lưng có một mảnh mềm mại ấm áp dán lên, Kỳ Thanh ôm lấy cô từ sau lưng.
Kỳ Thanh chặn ngang ôm lấy Lục Uyển Đình, nghiêng đầu dựa vào trên vai cô, nhìn người trong gang tấc mà cười “Em nhớ chị.”
Hai giờ trước, hai người còn cùng nhau ngồi ăn sáng, hiện tại liền nhớ cô?
Lời âu yếm luôn khiến tâm ấm áp, khoảnh khắc mất mát vừa rồi tan thành mây khói, Lục Uyển Đình giọng nói ôn nhu “Gặp xong khách hàng, tôi sẽ trở về văn phòng.”
Kỳ Thanh chậm rãi buông tay “Em chờ chị.”
Nhìn Kỳ Thanh đi vào văn phòng cô, Lục Uyển Đình quay về phòng tiếp khách, bảo trợ lý Tô đổi trà mới cho khách hàng, Lục Uyển Đình ngồi xuống phân phó trợ lý Tô “Kỳ tổng ở văn phòng tôi, em qua đó bồi em ấy đi.”
“Vâng, Lục tổng.” Trợ lý Tô buông ấm trà nóng xuống, đi đến khu vực pha trà, pha một ly trà ngon rồi mang đến văn phòng tổng tài.
Lần trước, cô với Kỳ Thanh nói về Tần Phụ Tuyết, trợ lý Tô lại nhớ mãi không quên cái người chưa từng gặp lần nào.
Mấy năm nay, cô đi xem mặt không ít người, từ tên đến diện mạo, từ quần áo đến cách ăn nói, không ai có thể làm cô động tâm.
Mà cái tên Phụ Tuyết này đã khiến cho cô khao khát nghĩ đến tương lai.
“Phu nhân.” Trợ lý Tô đem ly trà đặt trước mặt Kỳ Thanh, muốn nói rồi lại thôi.
Kỳ Thanh mang trà lên ngửi, mùi hương thấm vào ruột gan, ngửi thôi cũng đã biết là loại trà cực phẩm, thổi lá trà, Kỳ Thanh đưa cái miệng nhỏ uống một ngụm.
Nhìn thấy trợ lý Tô đứng bên cạnh không ngồi cũng không có ý rời đi, Kỳ Thanh buông ly trà hỏi một câu “Trợ lý Tô có chuyện gì muốn nói cùng tôi à?”
Chẳng lẽ nhắc nhở cô phải bảo trì khoảng cách với Lục tổng?
Trợ lý Tô ngại ngùng gật đầu, châm chước một phen, đem tiếng nói thành lời “Cái kia, phu nhân, cái người mà cô nói trước đó, cô ấy thật sự đã có bạn trai sao?”
“Người mà tôi nói trước đó?” Kỳ Thanh hoang mang nhìn trợ lý Tô “Người nào?”
Ngắn ngủn mấy ngày, cô liền quên chuyện cô cùng với trợ lý Tô đề qua Tần Phụ Tuyết.
“Tần Phụ Tuyết.” Trợ lý Tô bất an ngồi xuống sofa, thấp tha thấp thỏm ở sofa.
Cô đối với một cái tên còn nhớ mãi không quên, thậm chí còn nằm mơ.
Tần Phụ Tuyết? Kỳ Thanh bừng tỉnh nhớ tới lần nói chuyện phiếm trước đó với trợ lý Tô. Bởi vì trợ lý Tô nghĩ tới Tần Phụ Tuyết, vì thế thuận tiện nói vài câu.
Xem biểu tình này của trợ lý Tô, thật là đối với Tần Phụ Tuyết có hứng thú.
“Để có thời gian tôi hỏi cô ấy chia tay chưa, nếu chia tay rồi tôi sẽ nói với cô.” Kỳ Thanh duỗi tay vỗ vỗ vai trợ lý Tô, nói ra lời nói thấm thía “Trợ lý Tô, nếu có thích cũng không thể làm tiểu tam.”
“Làm tiểu tam?” Trợ lý Tô đôi mắt sáng rỡ, Kỳ Thanh cho cô ý nghĩ mới.
Kỳ Thanh cạn lời, cô trợ lý Tô này nhưng thế nào chỉ nghe một nửa “Không thể làm tiểu tam.” Kỳ Thanh cường điệu.
Trợ lý Tô mang theo ánh mắt ảm đạm, ở trước mặt Kỳ Thanh thở dài, lại tự giễu mình “Phu nhân, tôi có phải thực buồn cười hay không, như thế nào mà đối với một cái tên thôi mà đã cảm thấy hứng thú.”
“Không hề buồn cười.” Kỳ Thanh an ủi trợ lý tô, lại nhớ tới hôm trước Tần Phụ Tuyết đăng lên trang cá nhân một tấm hình cao lãnh ngự tỷ, Kỳ Thanh nhanh chóng đem bài đưa cho trợ lý Tô xem “Đây là Tần Phụ Tuyết.”
Ảnh chụp Tần Phụ Tuyết, ngũ quan tinh xảo, làn da trắng nhưng cái loại trắng này giống như nhiều năm không thấy ánh mặt trời, mặc áo gió màu đen, bên trong cũng là áo thun đen, mái tóc đen nhanh đem tóc xoã lên vai, màu đen càng làm nổi bậc nước da màu trắng.
Thông qua gạch men ở phía sau có thể thấy được, Tần Phụ Tuyết vừa ốm vừa cao.
Tâm động ngày càng mãnh liệt hơn, trợ lý Tô nhìn hình Phụ Tuyết. Lại có một loại cảm giác, đời này của cô nếu không phải người này là không được.
Kỳ Thanh vẫn luôn chú ý đến phản ứng của trợ lý Tô, trợ lý Tô nhìn ảnh Tần Phụ Tuyết, ánh mắt vẫn luôn nhìn vào đó, không dịch đi một mm nào.
Kỳ Thanh nghĩ ngợi rồi nói tình hình thực tế cho cô nàng biết “Trợ lý Tôm kỳ thật Phụ Tuyết còn độc thân.” Thấy nụ cười tươi của trợ lý Tô, cô lại tạt một chậu nước lạnh “Nhưng mà, cô ấy không thích yêu đương, cũng không có thời gian yêu đương.”
Sau một hồi trầm mặc, trợ lý Tô nhìn Kỳ Thanh tràn đầy mong đợi “Tôi có thể mời cô ăn cơm sao, phu nhân?”
“Không cần, cô ấy sẽ không ra ăn cơm.” Không cần trợ lý Tô nói thêm, Kỳ Thanh cũng biết là trợ lý Tô muốn thông qua cô hẹn Phụ Tuyết. “Trợ lý Tô, cô có ảnh chụp không? Tôi có thể đem ảnh của cô giới thiệu cho cô ấy, biết đâu cô ấy cũng có hứng thú với cô.”
“Ảnh chụp? Có rất nhiều!”
Hai người thêm bạn tốt, trợ lý Tô mở album ra chọn mấy tấm ảnh vừa lòng, muốn gửi cho Kỳ Thanh thì nhìn lại thấy ảnh này quá xấu.
“Phu nhân, cô từ từ a, buổi tối tôi chụp lại một lần nữa rồi gửi cho cô.”
“Chụp cái gì?” Lục Uyển Đình từ bên ngoài đi vào, cô có một phát hiện, chỉ cần cô không ở đây, là trợ lý Tô đối với Kỳ Thanh rất thân mật.
Từ Diệp Bạch cũng tới, cô đi theo sau Lục Uyển Đình, cười với Lục Uyển Đình nói “Chụp hình.”
“Lục tổng.” Trợ lý Tô từ sofa đứng dậy, nhìn thấy Từ Diệp Bạch, thu lại đôi mắt tràn đầy ú xuân “Mọi người bàn việc đi, tôi đi ra ngoài.”
Từ Diệp Bạch mang bản thiết kế ra, linh cảm liền đến cô vẽ cả buổi tối đã vẽ xong, còn luôn mô hình 3D.
Lục Uyển Đình và Kỳ Thanh ngồi gần nhau, đầu hai người tựa vào nhau xem bản thiết kế trên ipad, Từ Diệp Bạch hỏi “Thấy thế nào, đôi nhẫn này hai người hài lòng chứ? Có chỗ nào muốn chính sửa hay không, hiện tại nói cho tôi, tôi sẽ nhớ.”
Từ Diệp Bạch rất tự tin với nhẫn do cô thiết kế, hai người sẽ hài lòng không có yêu cầu chỉnh sữa nào.
Lục Uyển Đình nghiêng đầu hỏi Kỳ Thanh “Em thấy thế nào?”
Trên nhẫn được khảm 6 viên kim cương, sắp xếp thành hình sừng hươu, chiếc nhẫn khác được khảm 7 viên kim cương nhỏ, nhìn tổng thể đơn giản nhưng lại rất quý phái, mang trên tay rất bắt mắt.
Kỳ Thanh chỉ vào viên kim cương lớn ở trung tâm, có chút do dự nói “Viên kim cương này, có phải lớn quá hay không?”
Mang theo nhẫn kim cương lớn như vậy, khi đi gặp khách hàng, chắc chắn lực chú ý của khách sẽ đổ dồn vào chiếc nhẫn này.
“Em không thích Kim Cương sao?” Lục Uyển Đình hỏi
Kỳ Thanh giải thích “Không phải không thích, mà lớn quá, dễ khiến người khác để ý.”
Đây chính là cái mà Lục Uyển Đình muốn, Lục Uyển Đình ôm lấy vai Kỳ Thanh “Mang cái nhẫn này, người khác liếc mắt một cái là biết em đã kết hôn.”
Lục Uyển Đình nhắc tới Đông Dã Lam Phong “Em còn nhớ lúc em cùng tôi đi Tân Thiên không, nếu trên tay em mang chiếc nhẫn này. Đông Dã Lam Phong cũng không ba bốn lần muốn hẹn em đi ăn.”
“Chị ghen sao?” Kỳ Thanh cười
“Không có.” Lục Uyển Đình mạnh miệng “Tôi chỉ không muốn em bị nữ nhân không đứng đắn quấy rối.”
Nhà thiết kế ngồi một bên thấy đôi thê thê ân ái, nhẹ giọng khụ một cái, nhắc nhở các cô, là hai người ơi tôi còn ở đây nè, đừng có không kiêng nể gì mà ve vãn đánh yêu không coi ai ra gì!
m thanh khụ này hấp dẫn mắt hai người, Lục Uyển Đình và Kỳ Thanh cùng nhìn Từ Diệp Bạch đang ngồi trên sofa, Từ Diệp Bạch ưu nhã mà cười, lấy ipad từ trong tay các cô mở ra một thiết kế khác “Nếu phu nhân không nghĩ mang kim cương lớn, có thể mang đôi nhẫn chỉ có mấy viên kim cương nhỏ.”
Thiết kế thứ hai so với thiết kế trước, đôi nhẫn này chênh lệch quá nhiều.
“Hai chiếc nhẫn này, một chiếc khảm 6 viên kim cương, một cái khảm bảy viên. Một chiếc nhẫn đại biểu cho Lục tổng, một cái tượng trưng cho phu nhân.”
So với cặp nhẫn phía trước, Kỳ Thanh lại thích đôi này hơn “Uyển Đình, em thích đôi này.”
Lục Uyển Đình hơi trầm ngâm “Hai đôi đều làm.” Thấy Kỳ Thanh ngẩn ngơ, Lục Uyển Đình cười ôn nhu giải thích “Lúc sinh hoạt ngày thường chúng ta mang đôi này, trong một số trường hợp quan trọng chúng ta mang đôi nhẫn kim cương lớn kia.”