Edit: Phương Thiên Vũ
Nam sinh bị đạp duỗi tay che lại phần hông, đau tới nỗi khiến cậu ta nghẹn ngào, cậu ta thậm chí cảm thấy một đạp kia của anh đã đạp ngũ tạng lục phủ của cậu ta ra ngoài, cả buổi cũng không thể ngồi dậy, mấy đàn em bên cạnh cũng nhanh chóng vây lại đây.
“Anh, anh không sao chứ?”
Nam sinh hung tợn hướng về Lục Kinh Tả, cậu ta ở chỗ này lăn lộn lâu như vậy còn chưa có bị người đạp như thế, một đạp này của anh không chỉ là cơ thể này của cậu ta, càng là thể diện của cậu ta!
“Đều ngu hết sao! Đánh bọn họ cho tao!” Nam sinh quát, cậu rống như vậy càng tác động đến phần hông bị đạp, tức khắc đau đến mức khuôn mặt cậu ta vặn vẹo, nhưng còn chưa có vặn vẹo xong thì một chai nước khác lại đập tới, lần này trực tiếp nện ở ngực cậu ta, cậu ta lại “Ngao” một lần nữa.
Lần này đánh người là Kỷ Vị, Kỷ Vị lúc trước cầm chai nước chính là chờ như thế, “Người nào cũng dám bắt nạt đúng không!”
“Đánh bọn họ cho tao! Đánh bọn họ!” Nam sinh tức mắt đỏ lên.
Cậu ta vừa kêu như vậy, mấy nam sinh kia lập tức liền xông tới, tức khắc trường hợp liền loạn thành một đoàn, bọn họ vốn dĩ chính là một đám côn đồ, càng không nói nhường nhịn nữ sinh, trực tiếp liền đi qua đánh Tống Kiểu Kiểu nhìn qua yếu nhất.
Tống Kiểu Kiểu từ nhỏ chính là theo chân ba bọn họ lăn lộn mà lớn lên, đánh nhau tuy không có tốt như ba bọn họ nhưng năng lực tự bảo vệ mình vẫn phải có, hơn nữa Lục Kinh Tả bảo vệ ở bên cạnh, người khác cũng không tìm thấy khe hở, nhưng ngược lại nước cô cầm trong tay, một đập một chuẩn, người bị đập đau đến kêu thảm thiết không thôi.
Nhất thời tình cảnh có chút hỗn loạn, nhân viên tiệm net cũng là vừa tới không lâu, ông chủ cũng không ở đây, cậu căn bản không biết nên làm cái gì mới tốt, muốn đi khuyên can nhưng bọn họ một đám người đánh nhau dữ dội như vậy, cậu đi vào cũng chỉ có bị ngộ thương, báo cảnh sát cũng không được, vốn tiệm net cũng không cho trẻ vị thành niên lên mạng, cậu vừa báo cảnh không phải là khiến ông chủ gặp phiền phức sao? Vậy công việc này của cậu cũng không cần nữa, cậu từ đầu đến cuối đều khó xử, sốt ruột muốn khóc mà.
Vốn cậu cho rằng nhóm bốn người sẽ bị đánh rất thảm, dù sao lấy bốn địch mười cũng quá chênh lệch, nhưng không nghĩ tới bốn người họ sức chiến đấu lại mạnh như vậy, đánh nhau vẫn phối hợp lập tức khiến mười người kia bị đánh đến không còn năng lực chống đỡ, nhưng ít người dù sao cũng thua thiệt, bốn người nhìn nhau liếc mắt một cái liền xác định ý kiến, cố ý đến gần phía cửa, cuối cùng tìm được cơ hội xông ra ngoài.
Vừa ra cửa, tay Tống Kiểu Kiểu bị Lục Kinh Tả nắm chặt, đón gió lạnh chạy nhanh về phía trước, đám lưu manh kia đuổi theo không ngừng ở phía sau, không cam lòng cứ như vậy buông tha bọn họ, nhưng bọn họ vừa rồi thật sự bị đánh quá thảm, chạy không xa liền không chạy nổi nữa, cuối cùng chỉ có thể nhìn bốn người kia ném bọn họ lại phía sau.
Bốn người chỉ lo chạy, quẹo trái quẹo phải xuyên qua từng con phố, rất nhanh cũng không còn nhìn thấy thân ảnh của đám người kia nữa, cuối cùng là không chạy nổi nữa bọn họ mới từ từ dừng lại, Kỷ Vị lại đặt mông ngồi ở trên đường, từng ngụm từng ngụm thở hổn hển.
“Ai u……!Không được……!Tôi sắp chạy tới chết rồi……!Đám nhãi đấy thật có thể đánh……”
Ba người nhìn Kỷ Vị ngồi dưới đất không hề có hình tượng, bốn người đối diện nhìn nhau đột nhiên liền nở nụ cười, Lục Kinh Tả cùng Triệu Thanh Nghiên đưa tay cho cậu, đồng thanh nói: “Lên.”
Kỷ Vị thở hổn hển đưa tay cho bọn họ, hai người hơi dùng sức liền kéo cậu từ trên mặt đất lên, bốn người liền giống khi còn nhỏ kề vai sát cánh đi về phía trước.
“Chúng ta đã lâu không có đánh nhau, trận này thật sung sướng!” Kỷ Vị đặc biệt thoải mái nói.
Bọn họ lại lần nữa nở nụ cười, Lục Kinh Tả nghiêng đầu nhìn về phía Tống Kiểu Kiểu, “Lúc nãy đánh nhau cậu có bị thương không?”
Tống Kiểu Kiểu lắc đầu, cô nhướng mày, “Đương nhiên không có, tôi có thể bị bọn họ đánh được sao?”
Triệu Thanh Nghiên cười, “Kia lại là thật, lão Lục cậu không có nhìn thấy, một chân của cậu ấy đạp thật là hăng say, các cậu đánh người thật đúng là giống nhau như đúc, đều thích trực tiếp dùng chân đá.” Mỗi khi bọn họ đánh ngã một người, cô liền đi qua bổ thêm một đạp.
“Nắm đấm đánh người đau tay a, vẫn là chân đá tiện hơn.” Hơn nữa dây chằng tốt, một đạp liền trúng.
“Tôi đói quá, bằng không chúng ta đi ăn khuya đi?” Kỷ Vị đề nghị.
Tống Kiểu Kiểu sờ bụng, “Tôi cũng đói bụng.”
“Kia được, đi, ăn khuya đi!”
Thành phố S nổi tiếng nhất là phố sư tử mỹ thực, vừa đến tối là đèn đuốc sáng trưng, mùi thơm bốn phía, nơi đây quả thực chính là thiên đường cho thực khách cùng tín đồ tham ăn.
Bốn người đi một vòng tìm quán tôm hùm thường ăn, người còn rất đông, thật vất vả mới tìm được vị trí ngồi xuống, Lục Kinh Tả không ăn cay, Tống Kiểu Kiểu không thể ăn quá cay, “Ông chủ, tới tám cân tôm hùm đất xào cay cùng bốn cân tỏi dung tôm hùm đất.”
“Được rồi, chờ một lát a!”
Rất nhanh mấy cái nồi tôm hùm được bưng lên, mùi thơm xộc vào mũi khiến người ta phải nuốt nước miếng, Kỷ Vị chia bao tay, “Mau ăn thôi, đói chết.”
Tống Kiểu Kiểu ăn một chút tỏi dung tôm hùm đất, sau lại ăn tôm hùm đất xào cay, ăn đến cuối cùng cô đã hoàn toàn vứt bỏ tỏi dung, tôm hùm đất gì đó nên ăn loại cay rát này mới đã ghiền, Lục Kinh Tả thấy cô ăn vui vẻ cũng không nói gì thêm, chỉ là nửa đường ra ngoài mua cho cô mấy bình sữa chua đặt ở góc bàn của cô.
Kỷ Vị nhìn thấy sữa chua, duỗi tay muốn lấy một lọ nhưng mới vừa với qua đã bị Lục Kinh Tả một chưởng đánh bay, “Uống nước của cậu.”
Kỷ Vị vẻ mặt u oán, “Quá keo kiệt.”
Tống Kiểu Kiểu bị bộ dáng này của cậu ta chọc cười, đẩy một lọ cho cậu, “Nè, uống đi.”
Kỷ Vị kiêu ngạo cự tuyệt, “Không uống, một lát tôi kêu lão Triệu mua cho tôi.”
Triệu Thanh Nghiên: “???”
Tống Kiểu Kiểu sức ăn so ra vẫn kém hơn ba nam sinh, sau khi ăn no liền ôm sữa chua chậm rãi hút, đột nhiên di động trong túi chấn động một cái, cô móc di động ra nhìn thoáng qua, là Từ Cám phát WeChat cho cô, là một file word.
—— này cái gì a?
—— cậu nhìn xem sẽ biết.
Tống Kiểu Kiểu click mở file nhìn lướt qua, run lên một cái, sữa chua trên tay thiếu chút nữa không có cầm chắc, ba người nhìn về phía cô.
“Làm sao vậy?”
Tống Kiểu Kiểu lắc đầu, “Không có việc gì không có việc gì, các cậu ăn tiếp đi.”
Từ Cám gửi file cho cô không phải gì khác, chính là thư tình lần trước cô ấy đã đưa cho cô, nhưng lúc trước là giấy thư, lần này chính là điện tín.
.
Truyện Trinh Thám
—— cậu đây là muốn làm cái gì?
—— mình nghĩ, mình vẫn là muốn viết thư tình cho Đường Kỳ
—— cho nên?
—— cho nên cậu sẽ giúp mình nhìn xem.
Tống Kiểu Kiểu cũng không biết nên nói cái gì, đúng lúc Từ Cám gọi điện thoại trực tiếp lại đây, vì thế cô nói với ba người họ: “Tôi ra ngoài nghe điện thoại.”
“Được, đi đi.”
Điện thoại mới vừa chuyển được, thanh âm Từ Cám lấy lòng liền từ đầu kia truyền tới, “Kiểu Kiểu, cậu cần phải giúp mình a.”
Tống Kiểu Kiểu bất đắc dĩ thở dài một hơi, “Cậu thích cậu ta như vậy a?”
Từ Cám gật đầu, “Đúng vậy, thích a.”
“Cậu luôn nói thích, vậy thích một người là cảm giác như thế nào a?”
Từ Cám sửng sốt một chút, nghĩ nghĩ, kỳ thật cô ấy cũng không nói được, “Mình cũng nói không rõ, dù sao nhìn thấy cậu ấy sẽ rất vui vẻ, không nhìn thấy cậu ấy sẽ mất mát, này hẳn chính là thích đi?”
“Cứ như vậy?”
“Bằng không thì sao?”
Tống Kiểu Kiểu lắc đầu.
Từ Cám tùy ý hỏi, “Vậy cậu có người như vậy không?”
Tống Kiểu Kiểu hơi nhíu mày, tựa như đang rất nghiêm túc suy nghĩ.
“Kiểu Kiểu?”
Thanh âm Lục Kinh Tả đột nhiên từ phía sau truyền đến, cô đang muốn nhập thần, khi nghe thấy thanh âm của anh thì thình lình quay đầu lại, gương mặt tuấn tú tinh xảo của thiếu niên đập vào mắt, anh cứ như vậy đứng ở nơi đó, thân mình mảnh khảnh thẳng tắp.
Tống Kiểu Kiểu khẽ chớp mắt vài cái, trong lòng dâng lên một cảm giác vô cùng quái dị, cô không thể nói được là như thế nào, nhưng cảm giác này làm cho cô có chút bất an lại mơ hồ mang theo chút ngọt ngào.
“Kia……!Tôi ở đây còn có chút việc, cúp trước.” Cô nói với Từ Cám ở đầu bên kia, sau đó liền cúp điện thoại.
“Các cậu ăn xong rồi?” Cô hỏi.
Lục Kinh Tả đi về phía cô, “Ân, ăn xong rồi.”
“Vậy chúng ta trở về sao?”
“Ân.”
Đợi Kỷ Vị cùng Triệu Thanh Nghiên ra tới bốn người lúc này mới cùng ra phố sư tử, bọn họ ở ngã tư đường đường ai nấy đi.
“Tạm biệt.”
Buổi tối gió đêm có chút lạnh, Tống Kiểu Kiểu không khỏi hít hít mũi, mới vừa hít xong đột nhiên đỉnh đầu có thứ gì che lên, là nón lông trên áo của cô, Lục Kinh Tả đang nắm góc nón để đội cho cô.
“Gió lớn, đội nón vào.” Anh dịu dàng nói.
Hai người bước chân chậm lại, anh sau khi giúp cô đội nón xong lại kéo khóa áo khoác của cô lên cao, dựng thẳng cổ áo, Tống Kiểu Kiểu hơi ngửa đầu nhìn anh không chớp mắt.
Làn da của anh thật sự rất trắng, là kiểu trắng mịn không nhìn thấy lỗ chân lông, đôi mày ôn hòa, đôi mắt xinh đẹp cụp xuống, lông mi rất dài, mũi vừa cao vừa thẳng, có lẽ là lúc nãy ăn tôm hùm đất nên môi đỏ hơn so với ngày thường, cả người anh lúc này có một sự dịu dàng nói không nên lời.
Tống Kiểu Kiểu đột nhiên cảm thấy trái tim đập có chút nhanh, cô……!Đây là làm sao vậy?
Lục Kinh Tả cảm giác ánh mắt Tống Kiểu Kiểu dừng ở trên mặt mình, sau khi kéo khóa áo cho cô xong, anh khẽ nâng mắt, cùng ánh mắt của cô nhìn thẳng, môi giương một chút, “Thích không?”
Tống Kiểu Kiểu cơ hồ là theo bản năng buột miệng thốt ra, “Thích.”
Sau khi ý thức được mình nói gì, mặt Tống Kiểu Kiểu “bùm” một cái liền đỏ lên, cô duỗi tay đẩy anh ra, “Tôi……!Tôi……!Cậu……”
Cô tôi tôi cậu cậu nửa ngày cũng nói không nên một câu hoàn chỉnh.
Lục Kinh Tả nhìn gương mặt cô ửng đỏ, cuối cùng duỗi tay xoa nhẹ nón cô, “Được rồi, bên ngoài lạnh, trở về đi.”
Tống Kiểu Kiểu lúc này cái gì cũng nói không nên lời, chỉ là gật đầu thật mạnh, cô cũng không đợi anh, trực tiếp đi trước.
Lục Kinh Tả nhìn bóng dáng phía trước bước chân hoảng loạn, đôi mắt đen sâu như mực, ai cũng không biết dưới vẻ bình tĩnh như vậy đang che giấu cơn sóng mãnh liệt thế nào..
Edit: Phương Thiên Vũ
Nghỉ đông đã trôi qua hơn một nửa, năm mới cũng càng ngày càng gần, từng nhà đều bắt đầu dán câu đối lên, nhưng nhà Lục Kinh Tả lại là ngoại lệ, bởi vì ba của Lục Kinh Tả năm mới đi công tác không trở về nhà, cho nên Lục Kinh Tả đến chỗ mẹ ăn tết, đã đi vào mấy hôm trước, Tống Kiểu Kiểu đã tiễn anh ra sân bay.
Tân niên hôm nay, Lục Kinh Tả đang ở cửa dán câu đối, Trịnh Tú Vận ở phòng bếp bận rộn cơm tất niên, cơm tất niên hôm nay chỉ có hai mẹ con bọn họ, kỳ thật hằng năm như vậy Lục Kinh Tả sớm đã thành thói quen, từ lúc mười tuổi, tân niên anh không phải cùng Lục Giản thì chính là cùng Trịnh Tú Vận.
Trịnh Tú Vận làm xong cơm tất niên, lúc ra ngoài liền nhìn thấy con trai đứng ở cửa đang dán câu đối, một năm không gặp, anh lại cao thêm rất nhiều, thân mình lại gầy không ít, “Kinh Tả, dán xong chưa? Tiến vào ăn cơm?”
Lục Kinh Tả vuốt phẳng tờ câu đối cuối cùng, xách theo thùng hồ nhão tiến vào, “Dạ.”
Trịnh Tú Vận làm đầy một bàn đồ ăn, bà gắp cho anh một cái cánh gà, “Mẹ nhớ rõ con rất thích ăn cánh gà chiên coca mẹ làm.”
“Cảm ơn.”
Nghe anh nói lời cảm ơn, thần sắc Trịnh Tú Vận ảm đạm vài phần, trong mấy ngày nay, bọn họ trên cơ bản không có nói qua mấy câu, cho dù ngồi ở cùng trên sô pha, hai người cũng là bận chuyện riêng. Trong lòng bà cũng rõ, số lần anh tới nơi này ăn tết càng ngày càng ít, đồng thời cũng càng ngày càng xa lạ, nhưng trước nay bà không có hoài nghi có phải Lục Giản nói với anh cái gì khiến mối quan hệ mẹ con của bọn họ bị ảnh hưởng hay không.
Bởi vì bà rất hiểu rõ, con trai của bà từ nhỏ chính là một người có tự chủ, anh so với bạn cùng lứa suy nghĩ nhiều hơn, hiểu nhiều hơn, cho nên xa lạ giữa bọn họ không phải bởi vì Lục Giản, mà là anh không muốn thân thiết với bà.
Lục Kinh Tả ngẩng đầu thì thấy được trong mắt bà chợt lóe tia ảm đạm, anh rũ mắt, sau đó cũng gắp cho bà một cái, “Mẹ cũng ăn đi.”
Ánh mắt Trịnh Tú Vận tức khắc liền sáng lên, “Ôi.”
Lúc đang ăn cơm, di động đặt ở trên bàn của Lục Kinh Tả đột nhiên vang lên, Trịnh Tú Vận nhìn lướt qua, gọi tới là Lục Giản.
Lục Kinh Tả buông đũa nghe điện thoại, “Alo?”
“Con trai, hôm nay tân niên, năm mới vui vẻ, ăn cơm chưa?”
“Ân, đang ăn, còn ba?”
“Ba à, ba một lát cũng ăn.”
“Ăn cái gì?”
“Đương nhiên là ăn bữa tiệc lớn a.”
Lục Kinh Tả vốn còn muốn hỏi ông có phải một mình không, nhưng sau khi nhìn đến Trịnh Tú Vận ở đối diện, anh không hỏi nữa.
Đầu kia yên tĩnh hai giây, “Mẹ con có ở đó không, ba muốn nói chuyện một chút.”
Lục Kinh Tả ngẩng đầu liếc mắt nhìn Trịnh Tú Vận, “Ba con muốn nói chuyện với mẹ?”
Ngữ khí của anh mang theo dò hỏi nên lúc Trịnh Tú Vận duỗi tay tới tiếp nhận, anh mới đưa cho bà.
Sau khi Trịnh Tú Vận tiếp nhận di động, nói với Lục Kinh Tả con ăn trước đi liền đứng dậy đi ra bên ngoài ban công.
Lúc này đã hơn 7 giờ, trời bên ngoài cũng đã tối đen, nhưng dưới lầu vẫn truyền đến tiếng trẻ con vui đùa ầm ĩ.
“Alo? Tú Vận?”
“Ân, em đây.”
“Năm mới vui vẻ.”
“Anh cũng vậy.”
“Hôm nay chắc em làm rất nhiều món ngon đi? Nhất định rất nhiều món mà Kinh Tả thích ăn, tiểu tử này……”
“Còn anh? Ở đó ăn cơm chưa?”
“Ở cùng mấy người bạn, chuẩn bị đi ăn rồi.”
“Ân.”
Hai bên điện thoại lại là một trận trầm mặc, qua thật lâu sau, Trịnh Tú Vận mới mở miệng.
“Lục Giản, anh đã suy nghĩ xong chưa?”
“Cái kia…… Tú Vận, bạn anh gọi anh, anh phải đi qua, tối nay lại nói, tạm biệt.”
Trịnh Tú Vận nhìn điện thoại bị cắt đứt, vài giây sau, trên mặt bà khôi phục vẻ mặt ôn hòa.
Di động đặt ở góc bàn của Lục Kinh Tả.
“Đã xong?”
“Ừ.”
Lục Kinh Tả gật đầu, cúi đầu tiếp tục ăn cơm, cũng không có hỏi gì nữa.
*****
Tống Kiểu Kiểu ăn bữa cơm tất niên vô cùng no, căng đến nỗi bụng nhỏ phẳng lì của cô hơi nhô ra một chút. Ăn cơm tất niên xong, Tống Khánh Quốc cùng Vương Tuệ Lâm đều cho cô tiền mừng tuổi, nhiều hơn năm rồi hai trăm đồng, Tống Kiểu Kiểu hưng phấn ngay cả đi đường cũng có thể nhảy lên.
Muộn một chút Kỷ Vị gọi điện thoại cho cô hẹn cô ra ngoài chơi, giống như năm rồi, bọn họ đầu tiên là đi tiệm net lên mạng, sau khi chơi game xong lại đi mua pháo hoa tiểu pháo, sắp đến 12 giờ mới trở về nhà của mình.
Về đến nhà tắm rửa xong cô liền chui vào trong ổ chăn bắt đầu đếm lì xì, đếm lì xì thật là một chuyện khiến người ta vui vẻ, chuyện vui vẻ dĩ nhiên phải chia sẻ, vì thế cô lấy di động ra chuẩn bị gọi điện thoại, nhưng mới vừa mở ra thì Lục Kinh Tả đã điện thoại đến.
“Cậu điện thoại đến thật là đúng lúc, tôi vừa mới chuẩn bị gọi điện thoại cho cậu đấy.”
Thanh âm trong trẻo của cô gái ở đầu dây kia mang theo sự vui vẻ không thể che dấu, tức khắc khiến trái tim trống rỗng của Lục Kinh Tả có chút ấm áp, anh thấp giọng cười một chút, “Có phải hôm nay thu được rất nhiều tiền mừng tuổi hay không?”
“Cậu thật hiểu tôi, tôi nói với cậu, ba mẹ tôi năm nay cho tôi hơn hai trăm, hai trăm đấy.”
“Vui vẻ như vậy sao?”
“Kia đương nhiên a, vui vẻ muốn ngất luôn, tôi muốn để dành tất cả tiền mừng tuổi.”
“Để dành làm cái gì?”
“Để dành về sau dẫn cậu cùng đi phương Bắc xem tuyết.”
Đôi mắt Lục Kinh Tả lóe sáng, càng thêm thâm thúy, cổ họng có chút hơi chát, “Thật sao?”
“Đương nhiên a, vậy cậu có muốn đi cùng tôi không a?”
“Ân, đi.”
“Vậy chúng ta đã quyết định xong.”
Đầu kia trầm mặc vài giây, thanh âm Lục Kinh Tả lại truyền tới, “Kiểu Kiểu?”
“Ân?”
“Hình như tôi nghe thấy tiếng pháo hoa bên cậu, bên ngoài đang bắn pháo hoa sao?”
Pháo hoa?
Tống Kiểu Kiểu lập tức trở mình, sau khi tập trung lực chú ý cô mới nghe thấy tiếng pháo hoa bên ngoài, “Hình như thật sự đang bắn.”
Cô xốc chăn lên mang dép lê chạy hai bước đến bên cửa sổ, kéo tấm rèm cửa sổ ra, nơi xa trên bầu trời xác thật đang nổ tung từng đóa pháo hoa sáng lạn, cực kỳ xinh đẹp, “Thật sự đang bắn pháo hoa, thật xinh đẹp, còn cậu? Chỗ cậu bắn pháo hoa chưa?”
“Còn chưa có, nhưng cũng sắp rồi.”
Tân Xuyên biểu diễn pháo hoa vô cùng đúng giờ, đồng hồ vừa lúc 12 giờ pháo hoa liền bay lên trên không, pháo hoa sáng lạn phản chiếu trong đôi mắt sáng của Lục Kinh Tả, thanh âm anh mang theo lưu luyến cùng dịu dàng vô cùng.
“Kiểu Kiểu, năm mới vui vẻ.”
“Năm mới vui vẻ, Lục Kinh Tả.”
Sau khi cúp điện thoại, lúc Tống Kiểu Kiểu chuẩn bị muốn ngủ, “Tích ——” một tiếng, WeChat truyền đến một tin tức, là Lục Kinh Tả.
—— WeChat chuyển khoản
—— Về sau chúng ta cùng để dành tiền đi phương Bắc xem tuyết.
Tống Kiểu Kiểu vừa thấy số tiền bên trên nháy mắt đôi mắt mở to, anh chuyển cho cô năm trăm đồng! Năm trăm đồng khổng lồ!!! Tức khắc buồn ngủ cái gì đều biến mất, thế nhưng nhất thời phấn khởi lên, tay cô đánh chữ run nhè nhẹ.
—— Tả ca, anh anh anh ~
Lục Kinh Tả cho dù không nhìn thấy cô cũng có thể tưởng tượng ra bộ dángcô lúc này, khóe miệng không khỏi giương lên.
—— ngủ đi, lại phát cho cậu một bao lì xì buổi sáng.
Bao lì xì buổi sáng?
—— bao lì xì buổi sáng là nhiều hay ít a?
—— ngày mai rời giường cậu sẽ biết.
Tống Kiểu Kiểu xịu mặt, nhưng vẫn rất vui sướng mà tiếp nhận năm trăm đồng vừa rồi chưa có nhận.
—— tốt tốt.
Ba mẹ cô mỗi người hôm nay cho cô năm trăm, lại thêm Lục Kinh Tả cho năm trăm, hôm nay cô liền thu được một ngàn rưỡi tiền mừng tuổi!!!
Bởi vì nhớ thương bao lì xì buổi sáng cho nên Tống Kiểu Kiểu buổi sáng chưa đến 6 giờ đã bắt đầu bò dậy sờ di động, sau khi mở WeChat ra, cô quả nhiên thấy được lúc hơn 5 giờ Lục Kinh Tả gửi cho cô một bao lì xì mới, cô cố nén buồn ngủ mở bao lì xì ra.
Hai mươi đồng???
Cô cảm thấy không còn sức lực chống lại cơn buồn ngủ nữa, mắt nhắm lại lập tức lâm vào mộng đẹp ngọt ngào, thậm chí một giây trước khi lâm vào mộng đẹp cô còn đang suy nghĩ có lẽ là lúc anh nhập số tiền đã viết thiếu một số 0.
*****
Lục Kinh Tả đặt vé máy bay trở về trước một ngày khai giảng, Trịnh Tú Vận đưa anh đến sân bay.
Bà giúp anh sửa sang lại cổ áo một chút, “Cũng chỉ còn mấy tháng nữa phải thi đại học, sau khi trở về phải chăm chỉ học tập, biết không?”
Lục Kinh Tả gật đầu, “Ân.”
Trịnh Tú Vận nhìn Lục Kinh Tả đã cao hơn mình một cái đầu, trong lòng trào ra một tia cảm khái, lúc sắp qua cửa an ninh, trên mặt bà xuất hiện một tia do dự, bà trầm mặc một lát, cuối cùng vẫn hỏi: “Kinh Tả, nếu…… Nếu mẹ và ba con ly hôn, con sẽ ở với ai?”
Lục Kinh Tả dừng lại, anh ngẩng đầu, trong mắt trước sau vẫn bình tĩnh, “Ai con cũng sẽ không theo.”
“Kinh Tả.”
“Tháng tám năm nay con sẽ vào đại học.”
Sau khi Lục Kinh Tả nói xong, Trịnh Tú Vận sửng sốt một chút, bà chỉ ngơ ngác nhìn anh, nhất thời cũng không biết nên nói cái gì.
“Được rồi, con phải qua cửa, mẹ trở về đi, lúc lái xe chậm một chút.” Lục Kinh Tả cầm vali, nói tiếng tạm biệt với Trịnh Tú Vận liền bước qua cửa an ninh đầu không quay lại.
Trịnh Tú Vận nhìn thân ảnh cao gầy thẳng tắp kia biến mất trong đám người, đột nhiên có chút hoảng hốt, lúc bà đi anh chỉ là một đứa nhỏ mười tuổi, hiện tại đã là một thiếu niên lớp mười hai. Bà đột nhiên duỗi tay che lại vị trí ngực, bởi vì nơi đó lúc này hoàn toàn trống rỗng, làm bà khó chịu có chút muốn khóc, bà biết chính mình dường như đã mất đi một vật vô cùng quan trọng, dùng cái gì cũng không thể bù đắp.
Lục Kinh Tả sau khi qua cửa an ninh, kỳ thật anh xuyên qua đám người quay đầu lại nhìn thoáng qua, Trịnh Tú Vận còn đứng ở nơi đó, chỉ là biểu cảm có chút trống rỗng, trong lòng anh dâng lên một cảm giác ê ẩm. Lúc anh mười tuổi ba mẹ tách ra anh cũng đã biết. Khi còn nhỏ, có lẽ anh còn có thể cố gắng một chút, nhưng càng lớn anh tựa hồ càng lý trí, loại chuyện này cũng không phải chỉ dựa vào việc anh nỗ lực sẽ có tác dụng, anh cũng không có oán hận cái gì, chỉ là sẽ có chút mất mát mà thôi.
Lúc mọi người cùng nhau đi ra ngoài chơi đến khuya, mỗi người đều sẽ nhận được điện thoại trong nhà, chỉ có một mình anh không có sẽ có chút mất mát.
Người khác tan học về nhà, trong nhà trên bàn đều đặt đồ ăn nóng hổi ba mẹ vừa làm xong, mà nghênh đón anh chỉ có mảnh tối tăm sẽ có một chút mất mát.
Kỳ thật một loại thói quen thật sự rất dễ dàng dưỡng thành, chỉ cần ngày qua ngày năm này sang năm nọ liền có thể, tỷ như chờ đợi buồn chán như vậy.
Lời của tác giả: Hôm nay con rể có chút đáng thương, sau này chúng ta phải thương hắn nhiều một chút