Ông Chồng Tổng Tài Không Dễ Chọc

Chương 41: 41: Vợ Anh Sắp Bị Người Ta Cướp Đi Rồi!



“Hít-“
“Hít!”
“Hít hít hít!”
Xung quanh tất cả đều là tiếng hít sâu đầy khiếp sợ của mọi người, không chỉ mọi người khiếp sợ mà ngay cả Lâm Oản Oản cũng khiếp sợ không kém!
Nhìn những đồ trang sức bằng vàng vương vãi khắp mặt đất, cả người cô đều chết lặng.
Cô nhanh chóng mở tất cả những chiếc hộp khác ra, những chiếc thùng khác cũng giống như chiếc thùng này, cũng chứa đầy những chiếc hộp nhỏ, và những chiếc hộp nhỏ..

cũng chứa đầy những đồ trang sức bằng vàng.
Lâm Oản Oản nhìn vào trong của hơn một chục những chiếc thùng, gian nan nuốt một ngụm nước bọt..
Trong một chiếc thùng lớn khoảng chừng có hàng trăm chiếc hộp nhỏ, tức là có hàng trăm món đồ trang sức bằng vàng, mỗi món đồ trang sức bằng vàng đều không nhỏ, trung bình mỗi món đồ trang sức nặng 20 gram, mỗi thùng cho là một trăm món, mà tổng cộng có mười hai thùng, dựa trên giá trang sức vàng hiện tại mà tính thì là ba trăm nhân dân tệ một gam.
Hơn chục chiếc thùng trang sức bằng vàng này..

trị giá hơn bảy triệu nhân dân tệ!
“Hít!”
Lâm Oản Oản hung hăng nuốt một ngụm nước miếng.
“Oản, Oản Oản, những thứ này là ai tặng chứ..” Ngay cả Hoàng Linh một nữ diễn viên hàng đầu, cũng bị loại tác phong này làm cho kinh ngạc.
“Tôi cũng không biết nữa..”
Sau khi mọi người bị sốc xong, thì họ bắt đầu ồn ào nghị luận lên.
“Chúa ơi, này tốn nhiều ít tiền chứ..”
“Khó trách lại trông nặng như vậy, bên trong thế mà toàn là vàng.

Vừa rồi Phan Tinh Vân còn nói bên trong nhất định là đồ uống không có giá trị..

Bây giờ đã bị vả mặt!”
“Phải, phải, này chắc là phải giàu lắm mới có thể hào phóng như vậy!”
Sắc mặt Phan Tĩnh Vân rất khó coi, cô ta xiết chặt nắm tay, giễu cợt nói: “Nói không chừng tất cả đều là giả..”
Lúc này, giáo viên đạo cụ cầm một trong những phụ kiện lên xem kỹ rồi kết luận: “Thật, tất cả đều là vàng thật.”
Chát chát chát-
Bị tát vào mặt.
Trong đám người, đột nhiên có người mắt sắc, chỉ vào một chiếc thùng rơi xuống: “Này..

Nơi đó hình như có một tờ giấy.”
Lâm Oản Oản nhìn theo hướng ngón tay của cô ấy chỉ, quả nhiên nhìn thấy một tờ giấy nhắn được ấn dưới chiếc thùng.
Trên tờ giấy đó viết hai chữ rồng bay phượng múa siêu to – quà đính hôn!
Lâm Oản Oản: “…”
Cô nhìn hai chữ quen thuộc trên tờ giấy, khóe miệng hung hăng co giật.
Cô..
Hình như biết ai là người đã gửi những thứ này rồi.
Phong cách của cái tên khốn đó luôn khiến người ta khó đoán.
Đây thực đúng là điều mà anh ta có thể làm!
“Xem ra thật sự là người theo đuổi rồi!” Hoàng Linh cũng nhìn thấy tờ giấy, mỉm cười liếc nhìn Phan Tĩnh Vân, trong mắt tràn đầy ý cười mang theo vẻ mỉa mai.

Mọi người trong giới đều biết Truyền Thông Hoa Hạ và Truyền Thông Tinh Quang là kỳ phùng địch thủ, nghệ sĩ của hai công ty tranh giành tài nguyên, thông báo, cái gì cũng có thể tranh chấp, chỉ cần nghệ sĩ của hai công ty hợp tác với nhau, họ sẽ luôn chiến đấu gắt gay, đối chọi kịch liệt.
Muốn nói mối quan hệ giữa hai công ty bất hòa đến mức độ nào?
Ha hả–
Liền ngay cả một hoa hoa công tử như Tiêu Diễn, cũng sẽ không hứng thú với một nghệ sĩ trực thuộc nào của Truyền thông Tinh Quang.
Có thể thấy được mối quan hệ có bao nhiêu ác liệt.
Phan Tĩnh Vân bị Hoàng Linh làm tức giận đến mức nghiến răng nghiến lợi, vặn lại: “Thời nay chỉ có phụ nữ trung niên mới đeo đồ trang sức bằng vàng lòe loẹt như vậy! Người vô vị như vậy, nhất định là đại gia bụng phệ, đầu trọc, nhà giàu mới nổi! Bị một cái người nhà giàu mới nổi như vậy theo đuổi, có cái gì tốt mà phải lên mặt!”
“Không ăn được bồ đào thì nói bồ đào còn xanh!”
“Cô!”
Nhìn thấy mùi thuốc súng càng ngày càng nồng nặc, Lí Mưu trầm mặc hồi lâu rốt cục cũng nhíu mày nói: “Được rồi được rồi! Đều tụ tập ở chỗ này làm cái gì, không cần thay quần áo, không cần trang điểm hay là không cần đóng phim? Đừng có nói nhảm nữa, mau đi làm việc đi!”
Lúc này mọi người mới giải tán.
Lí Mưu kéo Lâm Oản Oản lại: “Cô đừng đi!”
“Đạo diễn?”
Lí Mưu bị ánh vàng kim chói sáng đến đau mắt, kéo Lâm Oản Oản lại nói: “Đây đều là đồ vật quý giá, sao lại giao cho tổ sản xuất? Tổ sản xuất có nhiều người như vậy, nếu mất một hai cái, vậy cô liền tổn thất lớn, tôi cho cô nghỉ nửa ngày, đem những thứ này mang về nhà trước đi.”
“Cám ơn đạo diễn!”
“Đi đi!”
Đạo diễn cũng giống như các giáo viên trong trường, luôn ưu ái những học sinh có thành tích tốt, Lâm Oản Oản ở trong đoàn làm phim nhiều ngày như vậy chưa bao giờ trì hoãn tiến độ quay, ngược lại, bởi vì cô hoàn thành rất tốt mọi cảnh quay nên tiến độ quay nhanh hơn nhiều so với những gì ông ta mong đợi.
Vì vậy, thái độ của Lí Mưu đối với Lâm Oản Oản rất khoan dung.
Đám đông bên ngoài.
Lâm Vi lặng lẽ xem trò hề, đôi mắt cô ta dần dần tối lại.
* * *

Lâm Oản Oản mượn băng dán từ tổ đạo cụ, niêm phong tất cả thùng các tông lại và gọi một chiếc taxi vào.

Lí Mưu còn đặc biệt nhờ người giúp Lâm Oản Oản chuyển mấy cái thùng vào sau xe, còn liên tục hỏi Lâm Oản Oản liệu cô có cần ông ta cử một người hộ tống đồ đạc về nhà cùng cô không.
Rốt cuộc, nó trị giá hàng triệu tiền mặt, không thể bất cẩn được.
Lâm Oản Oản từ chối lòng tốt của Lí Mưu.
Chỗ cô ở là Cẩm cung, nếu như để người khác biết cô là tân nhân mà lại ở nơi đó, có thể sẽ truyền ra lời đồn đãi vớ vẩn gì đó.
Lâm Oản Oản dùng tốt độ nhanh nhất đưa tất cả mấy đồ vật này về, cô chỉ giữ tạm thời, chờ sau này gặp được tên hỗn đản đó rồi sẽ trả lại.
Lúc đến nhà, Tiêu Diễn đang định đưa hai đứa nhỏ đi chơi thì thấy Lâm Oản Oản đang mang mấy chiếc thùng đi tới đi lui, phía sau còn có mấy nhân viên bảo vệ giúp đỡ khiêng mấy chiếc thùng nữa, anh ta ngay lập tức dừng lại rồi cầm một chiếc hộp ở trên tay Lâm Oản Oản.
“Tiểu Oản Oản, không phải cô đi phim trường sao, như thế nào lại trở về rồi?”
“Tôi trở về thu dọn một chút đồ vật, lập tức phải đi.”
Tiêu Diễn chỉ đạo nhân viên bảo vệ chất những chiếc thùng vào phòng khách.
Lâm Oản Oản cảm ơn các nhân viên bảo vệ: “Cảm ơn mọi người, vất vả rồi!”
“Cô Lâm, đừng khách sáo, đây đều là những việc chúng tôi nên làm.”
Các nhân viên bảo vệ rời đi sau khi di chuyển đồ đạc xong.
Ánh mắt Tiêu Diễn rơi vào trên mấy thùng chuyển phát, lập tức nhướng mày, “Tiểu Oản Oản, 666, cô mới vào trong vòng bao lâu đâu, mà lại nhận được lễ vật của các fan rồi!”
Lâm Oản Oản cười gượng gạo.
Nếu đó là món quà từ người hâm mộ, cô ngược lại sẽ không buồn rầu như vậy.
“Không phải từ người hâm mộ.”
“Vậy ai tặng vậy?”
Lâm Oản Oản không trả lời mấy câu hỏi tầm phào của anh ta, mà chỉ nói với Lâm Duệ rằng đừng chạm vào những thứ này, rồi vội vàng rời đi.
Cô vừa đi, Tiêu Diễn cũng liền không đi công viên giải trí nữa, anh ta không ngừng đi vòng quanh mười mấy cái thùng!
Nếu không phải quà từ người hâm mộ, thì đó khẳng định là từ những người theo đuổi!
Một lúc lâu sau!
Tiêu Diễn bước tới gần chiếc thùng, chuẩn bị mở nó ra.

Lâm Duệ ngay lập tức kiên định ngăn ở trước mặt anh ta: “Không được!”
“Ơ..”
“Mẹ nói, không được đụng vào!”
Tiêu Diễn: “…”
Tiêu Diễn lặng lẽ kéo Tâm Can ra ngoài ban côn: “Chú hai, chú làm gì vậy..”
Tiêu Diễn chỉ vào mấy cái thùng trong phòng khách: “Tâm Can nè, ngoan, nghe chú hai nói, mở ra xem bên trong là cái gì.”
“Không được! Dì đã nói không được động vào, Tâm Can phải làm một cô bé ngoan ngoãn lễ phép, như vậy dì mới có thể càng thích Tâm Can hơn.”
Tiêu Diễn “…”
Anh ta dùng đòn sát thủ: “Đó chính là do người theo đuổi dì Oản Oản của cháu đưa cho.

Nếu dì Oản Oản của cháu đồng ý lời theo đuổi của người đó, thì cô ấy sẽ trở thành bạn gái của người khác, tương lai sẽ trở thành vợ của người khác, về sau cháu cũng sẽ không thấy được dì Oản Oản của cháu nữa.”
Tâm Can nhất thời kinh ngạc, bé liều mạng lắc đầu: “Không muốn không muốn!”
“Vậy thì tìm cách mở mấy cái thùng đó ra đi!”
Tâm Can vội vàng chạy đến phòng khách, giả vờ vô tình đi ngang qua chiếc thùng rồi “không cẩn thận” ngã nhào vào mấy cái thùng, thân thể nhỏ bé mập mạp của bé như thể là một quả cân lớn, ngay lập tức đè bẹp một cái thùng.
Lâm Duệ: “…”
Tiêu Diễn: “…”
Tiêu Diễn đã nhìn thấy những đồ trang sức bằng vàng trong mấy chiếc thùng như anh ta muốn..

cùng với những ghi chú trong mỗi chiếc thùng!
Sính lễ?
OMG!
Thế mà thật sự có người đang theo đuổi Tiểu Oản Oản, này sao được!
Tiêu Diễn ngay lập tức chạy đến ban công rồi bấm số gọi cho Tiêu Lăng Dạ, anh ta hét lên một cách cường điệu: “Anh ơi! Không ổn rồi, không ổn rồi, vợ anh sắp bị người ta cướp đi rồi!”.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Ông Chồng Tổng Tài Không Dễ Chọc

Chương 41: Tiểu Tiện Nhân, Tôi Xé Xác Cô



Nửa tiếng sau.

Tiêu Lăng Dạ từ chối cuộc họp trở về Cẩm Cung, rõ ràng đang là mùa hè, nhưng khi anh đi vào phòng khách, khắp người anh toát ra sát khí, sau khi nhìn thấy mười hai cái thùng các tông, sắc mặt lạnh như băng của anh như được phủ thêm một tầng sương lạnh.

Đôi mắt anh liếc nhìn thông tin rõ ràng ghi trên từng chiếc thùng, mày anh đột nhiên nhíu lại.

“Anh à, anh nói xem Tiểu Oản Oản từ chối anh, có phải là bởi vì cô ấy đã có người mình thích rồi hay không?” Tiêu Diễn đưa ra một giả thuyết.

Anh ta vừa dứt lời, Tiêu Lăng Dạ đã liếc sang, ánh mắt của anh giống như một mũi tên sắc bén được bao bọc ở trong băng, bắn ra khiến trái tim Tiêu Diễn ớn lạnh.

Anh ta vội vàng xua tay: “Ờ.. Em chỉ nói bậy nói bạ thôi, anh à, anh đẹp trai ngời ngời thế này mà Tiểu Oản Oản còn cự tuyệt, như thế nào có thể coi trọng những người bình thường kia được chứ!”

Một câu, chẳng những không an ủi được Tiêu Lăng Dạ, ngược lại càng khiến khuôn mặt anh trở nên âm trầm hơn.

Anh nhớ rõ..

Lần trước Lâm Oản Oản đã từng nói rằng sau khi hợp đồng với công ty kết thúc, cô sẽ tìm một người bình thường để kết hôn!

Đôi mắt của Tiêu Lăng Dạ đột nhiên tối sầm lại.

Anh mím chặt môi, quay người nhanh chóng rời đi mà không nói lời nào.

Tiêu Diễn vội vàng đi theo: “Này.. anh, anh đi đâu vậy?”

“Đoàn làm phim!”

* * *

Sau khi trở về Cẩm Cung Lâm Oản Oản vội vã trở lại đoàn làm phim.

Đang trong quá trình quay phim, sau khi tới Lâm Oản Oản trực tiếp đi thẳng vào phòng thay quần áo để thay đồ, sau đó đi vào phòng hóa trang để trang điểm.

Trong phòng hóa trang, bốn chỗ ngồi thì đã có ba diễn viên ngồi, hai chuyên gia trang điểm đang trang điểm cho diễn viên, một diễn viên khác đang đợi sau khi đã thay quần áo xong.

Thấy vậy, Lâm Oản Oản bước tới, chuẩn bị ngồi vào chiếc ghế còn lại.

“Dừng lại!”

Cửa phòng hóa trang mở ra, Phan Tĩnh Vân cùng trợ lý bước vào, cô ta vẫn mặc chiếc váy đen ôm sát hông như trước, mang đôi giày cao gót bảy phân đi tới, không đợi Lâm Oản Oản ngồi xuống, cô ta đã đặt mông ngồi vào chỗ trống còn sót lại.

Sau khi ngồi xuống, cô ta khoanh chân lại, nhìn thấy Lâm Oản Oản vẫn còn đứng ở đó, cô ta cau mày nói: “Hôm nay tôi sẽ dạy cho cô một số quy tắc, tôi đã vào nghề này được năm năm rồi, tôi là tiền bối của cô, tiền bối còn chưa có trang điểm, nên cô phải đợi tôi, hiểu không?”

Trong số các diễn viên ở trong phòng, vị trí của Phan Tĩnh Vân trong giới là lớn nhất, không ai dám đối nghịch với cô ta như Hoàng Linh, nghe thấy vậy, mấy người ở đó đều mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, không ai dám nói gì.

Hai chuyên viên trang điểm cũng đồng dạng không dám nói gì.

Lâm Oản Oản trầm mặc đứng ở chỗ đó.

“Còn đứng ngây ngốc ở đó làm gì!” Phan Tĩnh Vân trừng mắt nhìn cô: “Cản tầm nhìn của tôi rồi, còn không mau cút ra ngoài!”

Trong đoàn làm phim, loại âm mưu này cô gặp qua không ít, tuy rằng cô không biết cô đã đắc tội với Phan Tĩnh Vân lúc nào, nhưng nếu người ta đều đã khi dễ lên đến trên đầu của cô, cô đương nhiên sẽ không thể nào túng!

Lâm Oản Oản cô là một người ăn mềm không ăn cứng.

Nghe vậy, cô nhàn nhạt liếc nhìn cô ta một cái: “Cút? Sẽ không! Nếu không thì tiền bối dạy tôi nên cút ra ngoài như thế nào đi?”

Phan Tĩnh Vân vô cùng tức giận, cô ta vỗ bàn đứng dậy, chửi ầm lên.

“Lâm Oản Oản! Cô tưởng cô là cái thá gì chứ, dám nói chuyện với tôi như vậy, cô ỷ vào mình xinh đẹp thì có thể ở trong cái vòng đi ngang sao? Để tôi nói cho cô biết, thứ không thiếu nhất ở trong cái vòng tròn này chính là mỹ nữ, hôm nay có cô, ngày mai sẽ có người khác!”

Lâm Oản Oản đang mặc diễn phục, gương mặt tươi cười nói: “Cảm ơn tiền bối đã khen tôi đẹp! Còn nữa.. đi ngang chính là con cua, tôi không thích chúng, cảm ơn!”

“…”

Phan Tĩnh Vân thấy Lâm Oản Oản càng bình tĩnh bao nhiêu, thì cô ta càng tức giận bấy nhiêu!

Tiểu tiện nhân này, cướp mất vai diễn của cô ta, còn dám kêu gào ở trước mặt cô ta như thế này, theo cách nhìn của Phan Tĩnh Vân, loại hành vi này chẳng khác nào khiêu khích!

Cô ta “xoát” một cái đứng lên, trừng mắt nói: “Tiểu tiện nhân, cô dám chống đối tôi sao?”

Lâm Oản Oản xua tay, chớp mắt vô tội nói.

“Tiền bối, câu nói nào của tôi chống đối cô sao?” Lâm Oản Oản cười nói: “Tiền bối, cô đừng tức giận như vậy, đặc biệt là phụ nữ chúng ta, phụ nữ tức giận là nhanh già nhất, tôi cảm thấy khóe mắt của cô đã có vết chân chim, khẳng định bình thường cô rất hay tức giận, không có việc gì, không có việc gì, tôi cảm thấy vết chân chim trên khóe mắt của cô vẫn có thể khắc phục được, để một ngày khác tôi sẽ giới thiệu cho cô một loại kem chống nhăn mắt đặc biệt hiệu quả, nhất định sẽ khiến cô lấy lại vẻ thanh xuân của mình”

Nếp nhăn nơi khóe mắt!

Lấy lại vẻ thanh xuân!

Này rõ ràng nghĩa là đang nói cô ta già, không có người phụ nữ nào có thể chịu đựng được sự sỉ nhục như vậy.

Ngay lúc Phan Tĩnh Vân sắp phát tác, cô ta lại nghe thấy Lâm Oản Oản tiếp tục nói: “Tiền bối, tôi đã quan sát rồi, vết chân chim nơi khóe mắt của cô không phải là tệ nhất, làn da của cô cũng rất là tệ, nhìn lỗ chân lông trên mặt của cô đi, còn có mụn đầu đen trên mũi của cô nữa, chậc chậc, cứ tiếp tục như vậy thì mặt của cô sẽ bị hủy hoại mất!”

Lâm Oản Oản thở dài: “Năm nay cô mới ngoài ba mươi, sao da dẻ cứ như bốn mươi tuổi vậy..”

Phan Tĩnh Vân thiếu chút nữa nôn ra máu!

“Tiểu tiện nhân! Cô nói ai hơn ba mươi tuổi..” Tôi mới hai mươi chín!

“…”

Lâm Oản Oản khoa trương trợn to hai mắt: “Chẳng lẽ cô bốn mươi tuổi sao? Thực xin lỗi, thực xin lỗi, cô bảo dưỡng thật sự quá tốt, tôi thật sự không có nhìn ra.”

“Khúc khích!”

Các diễn viên trong phòng thay đồ không nhịn được cười ra tiếng.

Phan Tĩnh Vân tức đến mức cả người run lên.

“Lâm Oản Oản, tiểu tiện nhân cô, tôi xé xác cô!”

Phan Tĩnh Vân tức giận lao về phía Lâm Oản Oản, cô ta giơ tay lên, định dùng móng tay sắc nhọn của cô ta cào vào mặt Lâm Oản Oản.

Lâm Oản Oản đã chuẩn bị từ lâu, khi Phan Tĩnh Vân lao tới, thân mình cô chợt lóe lên tránh được đòn tấn công của cô ta, đồng thời duỗi chân của cô ra.

“…”

Bị vướng chân té, Phan Tĩnh Vân hét lên, “phịch” một tiếng ngã tư thế chó gặm bùn, cô ta quỳ trên mặt đất, cả hai đầu gối đập mạnh vào gạch lát nền, phát ra âm thanh nghèn nghẹn, Phan Tĩnh Vân đau đến nổi nước mắt ngay lập tức tràn ra.

“Chị Tĩnh Vân!”

Người trợ lý bị sốc, vội vàng đỡ cô ta dậy.

Đầu gối của Pan Jingyun bị rách da, nhanh chóng trở nên đỏ và sưng lên, máu đỏ tươi chảy ra.

“Lâm Oản Oản! Cô cố ý, nhất định là cô cố ý!” Phan Tĩnh Vân hét lên.

“Tôi làm cái gì?”

“Cô cố ý gạt chân tôi!”

“Tiền bối, cô cũng đừng đổ oan cho tôi, rõ ràng là do giày của cô quá cao, sơ ý trượt chân té ngã, cô làm sao có thể trách tôi chứ..” Khuôn mặt Lâm Oản Oản lộ vẻ ủy khuất: “Cho dù cô không thích tôi, cũng không thể oan uổng tôi như thế này chứ’.

Tất cả mọi người cúi đầu không dám nhìn bọn họ, tự nhiên không ai nhìn ra chính là do cô duỗi chân làm Phan Tĩnh Vân vấp phải.

” Là cô cố ý ngáng chân của Tĩnh Vân nhà chúng tôi, chính mắt tôi nhìn thấy! “Trợ lý của Phan Tĩnh Vân nhảy ra nói

Lâm Oản Oản xua tay:” Cô là trợ lý của tiền bối, đương nhiên là nói chuyện thay cho tiền bối rồi. “

Người trợ lý tỏ ra khó chịu.

Phổi của Phan Tĩnh Vân đều sắp nổ tung, hai chân cô ta đau rát, cô ta đỡ cánh tay của trợ lý, không chút suy nghĩ liền tát vào mặt của Lâm Oản Oản.

” Tiểu tiện nhân, dám tính kế tôi, tôi phải đánh nát mặt của cô! “

Lâm Oản Oản nắm lấy cổ tay của Phan Tĩnh Vân.

Cô lạnh lùng nói:” Tiền bối! Đánh người không đánh mặt! Tôi khuyên cô nên suy nghĩ kỹ trước khi làm bất cứ điều gì! Hôm nay tôi còn có cảnh diễn ở đoàn phim, nếu cô tát vào mặt của tôi, làm chậm tiến độ quay, đạo diễn mà truy cứu xuống dưới, vậy trách nhiệm này.. Cô có thể gánh vác nổi không!”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.