Vì khoảng cách trong tầm với, thế nên mùi hương trên người Ôn Quý Từ và Tang Tửu hòa quyện vào nhau.
Khoảnh khắc này, não Ôn Quý Từ như ngừng hoạt động, hơi thở và trái tim của anh đều đang khẽ run rẩy theo Tang Tửu.
Can đảm qua đi, sự căng thẳng và ngại ngùng vô cớ của Tang Tửu ập đến, cô nhìn vào đôi mắt đen láy của Ôn Quý Từ, nhịp tim như ngừng đập, cô lùi về sau một bước.
Vừa rồi luôn nín thở, Tang Tửu hơi thiếu không khí, hơi thở cô dồn dập.
Lúc khoảng cách giữa cô và Ôn Quý Từ nới rộng ra, cô vẫn chưa hoàn hồn, dời mắt đi, vô thức dùng mu bàn tay cọ lên mặt mình.
Nhiệt độ trên tay nóng rực khiến Tang Tửu rụt tay lại, nhất thời luống cuống.
Đôi môi mỏng của Ôn Quý Từ khẽ cong lên, anh nhìn chằm chằm Tang Tửu một lúc lâu, mãi cho đến khi bên tai trắng nõn của cô nhuốm sắc đỏ, anh nhướng đuôi mày.
“Vừa rồi lớn gan như vậy, sao giờ không nói chuyện nữa.”
Ngón tay Tang Tửu đan vào nhau, không còn vẻ can đảm như vừa rồi, cô thấp giọng thì thầm: “Lần đầu em làm chuyện này, đâu có kinh nghiệm phong phú như anh.”
Ôn Quý Từ hai mươi bảy tuổi lần đầu yêu tự dưng bị chụp cho một cái mũ như vậy, bản thân anh cũng không phản ứng lại ngay.
Im lặng trong chốc lát, sau đó Ôn Quý Từ mới bật cười: “Đợi em nhiều năm như vậy, giờ còn trách anh.”
Tất nhiên Tang Tửu biết Ôn Quý Từ chưa từng theo đuổi ai, cô không kiềm được cong khóe miệng, sau đó lại nhớ đến chuyện trước đây Ôn Quý Từ làm với cô.
Không biết Ôn Quý Từ đã mô phỏng trong đầu bao nhiêu lần mới có thể quen tay hay việc như vậy.
Nhớ đến vẻ mặt phức tạp Ôn Quý Từ thường lộ ra khi nhìn cô trước đây, cũng không biết trong lòng anh đang nghĩ gì.
Mặt Tang Tửu nóng lên, bỗng chốc lại chụp cho Ôn Quý Từ một cái mũ nữa: “Lưu manh.”
Nhưng người vừa làm ra hành động lưu manh là Tang Tửu, mà người bị chụp cái mác này lại là Ôn Quý Từ.
Đến cả Ôn Quý Từ cũng không hiểu ra sao, anh không thể theo kịp mạch não của Tang Tửu.
Sau khi ra khỏi phòng phẫu thuật, anh chưa kịp làm gì cả, cũng không biết Tang Tửu đang nghĩ đến điều gì.
Ôn Quý Từ vẫn cười lắc đầu, không phủ nhận biệt danh này.
Dù sao thì anh cũng không thể đảm bảo một trăm phần trăm là sau này liệu anh có thật sự chứng thực cái tội danh này hay không.
Sau khi mặt bớt nóng Tang Tửu mới chợt nhận ra, nếu vừa rồi lúc cô chủ động hôn Ôn Quý Từ, Tống Hữu hoặc là y tá bác sĩ đột ngột quay trở lại.
Lúc đó, ngay cả lỗ trên đất cô cũng không chui vào được.
Vết thương trên bụng Ôn Quý Từ âm ỉ đau, nhưng với anh mà nói, chút đau đớn này chỉ là một chuyện nhỏ không đáng kể, ánh mắt anh luôn đặt trên người Tang Tửu.
Nhất cử nhất động của Tang Tửu, thậm chí là một hơi thở khe khẽ thôi cũng được anh nhìn chăm chú cẩn thận.
Niềm vui đến quá đột ngột luôn sẽ lo được lo mất.
Nhưng Tang Tửu lại bị ánh mắt đăm đắm của Ôn Quý Từ làm cho lúng túng, mất tự nhiên, ngồi không yên được.
Cô lấy hết can đảm nhìn Ôn Quý Từ: “Cảnh cáo anh, đừng cứ nhìn em chằm chằm thế.”
Tang Tửu sợ Ôn Quý Từ cũng ngang nhiên nhìn cô bằng ánh mắt này trước mặt Ôn Hành Tri và Tang Mai.
Vậy chẳng phải là đang thẳng thừng nói với ông bà rằng cô với Ôn Quý Từ đã yêu nhau rồi sao.
“Còn nữa, khoan hẵng nói với ba mẹ, em vẫn chưa nghĩ ra phải nói thế nào.” Tang Tửu sợ Ôn Quý Từ không làm theo nên lại nhắc một câu: “Trước mặt ba mẹ thì tém lại chút.”
Ôn Quý Từ trở thành căn phòng ước nguyện cầu được ước thấy, anh cố ý thấp giọng, dịu dàng nói: “Tang Tửu nói thế nào thì anh làm thế đó, chỉ có điều, Tang Tửu không được nuốt lời đấy.”
Khoảng trống nhỏ bé trong tim Ôn Quý Từ sẽ được lấp đầy bởi một câu nói, một nụ hôn của Tang Tửu, không còn sót lại khe hở nào.
Nhưng anh cũng sẽ vì một hành động, một ánh mắt của Tang Tửu mà lần nữa trống rỗng.
Trái tim thắt lại, giọng Ôn Quý Từ nói rất bình thường, thế nhưng lại dễ dàng khiến trái tim cô nhói lên.
Cô cụp mắt, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng vô cùng kiên định: “Chuyện em đã nhận định thì sẽ không thay đổi.”
Hơi thở Ôn Quý Từ dồn dập, sau đó anh cười, là anh đã lo được lo mất quá lâu.
Bây giờ vừa tốt, nguyện vọng của anh và Tang Tửu giống nhau.
Nét ửng đỏ trên mặt Tang Tửu tan đi, Ôn Quý Từ nhìn vào cánh môi khô khốc nhợt nhạt của Tang Tửu, anh cau mày, đang định lên tiếng thì Tang Tửu đứng lên: “Em đi rót nước.”
Đi một mạch từ nhà đến bệnh viện, thần kinh cô luôn trong trạng thái căng thẳng tột độ, bây giờ mới thả lỏng được.
Miệng thì khát, sức cũng cạn.
Bình nước đặt ở trên bàn ở bên cạnh, Tang Tửu đi tới, vừa bước được bước đầu tiên thì ngón chân đã truyền đến cơn đau dữ dội.
Vì nghe được tin Ôn Quý Từ bị tai nạn, cô vội vàng ra ngoài, ngã bị thương cũng không cảm thấy gì.
Bây giờ vừa thả lỏng, cảm giác cũng quay về.
Bước chân Tang Tửu vô thức chậm lại, đi với điệu bộ khập khiễng, giống như đã bị thương rồi.
Ôn Quý Từ nhanh chóng để ý đến điều này, giọng nói trầm thấp của anh vang lên: “Chân bị thương à?”
Tang Tửu không để tâm chút chuyện nhỏ này, thậm chí cô còn lắc chân, muốn nói với Ôn Quý Từ là mình không sao, nhưng không ngờ lại càng đau hơn, cơ thể Tang Tửu cứng đờ.
“Em không sao…” Còn chưa nói xong thì Tang Tửu đã xuýt xoa một hơi.
Vừa thấy bộ dạng này của Tang Tửu, Ôn Quý Từ vô thức định đi tới, Tang Tửu lập tức ngăn lại: “Đợi một chút, anh vừa phẫu thuật xong, đừng có lộn xộn.”
Tang Tửu sợ Ôn Quý Từ lo lắng, cố chấp muốn đi tới nên vội ngồi xuống sofa bên cạnh.
“Em không sao, chỉ là lúc ra ngoài vội quá nên bị ngã thôi.”
Giọng Tang Tửu nhẹ bẫng, hệt như đang kể lại một chuyện nhỏ nhặt, nhưng Ôn Quý Từ vừa nghe là có thể đoán được nguyên nhân Tang Tửu lo lắng là vì anh.
Ôn Quý Từ ấn máy gọi trên đầu giường, bác sĩ và y tá nhanh chóng đến phòng bệnh, họ tưởng sức khỏe Ôn Quý Từ xảy ra vấn đề, thế nhưng chỉ thấy Ôn Quý Từ nhìn Tang Tửu: “Chân cô ấy bị thương.”
Lúc chân Tang Tửu lộ ra ngoài mới thấy vết thương trên chân rất nghiêm trọng, vì va phải ghế nên móng chân ở ngón áp út bị tách ra, tất bị nhuốm đỏ, hoàn toàn khác với những lời cô vừa giải thích với Ôn Quý Từ.
Tang Tửu không dám ngẩng đầu nhìn vẻ mặt anh.
“Có phải vừa rồi còn vận động không?”
Tang Tửu hơi chột dạ.
“Không chạy nhiều, vì kẹt xe nên mới chạy đến bệnh viện, đường không xa.”
Nói đến cuối, giọng Tang Tửu cũng càng nhỏ lại, ngay cả bản thân cô cũng nhận ra câu này không ổn lắm.
Sau khi bác sĩ đi, Tang Tửu vẫn ngồi trên sofa, cúi đầu nhìn chằm chằm chân mình, như thể trên chân có gì đó hấp dẫn cô vậy.
Ôn Quý Từ nhướng mày, đôi mắt đào hoa híp lại: “Ngồi lâu vậy, vẫn sợ bị anh mắng à?”
Tang Tửu vẫn không nhúc nhích, nhưng nghe Ôn Quý Từ nói vậy, cô ngước mắt nhìn anh.
“Không định nói chuyện với anh nữa à?”
Lúc này Tang Tửu mới chậm chạp nhích tới bên cạnh Ôn Quý Từ, cô vốn muốn ngồi trên ghế bên giường nhưng cánh tay bị người ta nắm lấy, kéo nhẹ lên giường.
Tang Tửu ngồi bên cạnh Ôn Quý Từ, tay anh gác phía sau Tang Tửu, tư thế như ôm cô vào lòng.
Trên mu bàn tay Ôn Quý Từ có kim truyền dịch, Tang Tửu cũng không dám cử động lộn xộn, sợ đụng phải gì đó nên chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi im.
“Đưa chân lên đây.”
Tang Tửu lắc đầu tỏ ý từ chối: “Không muốn.”
Ôn Quý Từ dùng tay kia, chọc vào đùi Tang Tửu bên mép giường, tỏ ý rất rõ ràng.
Tang Tửu như bị ma nhập, ngoan ngoãn làm theo.
Ôn Quý Từ nhìn bàn chân trắng nõn của Tang Tửu, lúc này vết thương bầm một mảng lớn khiến chân mất đi sự xinh đẹp và làn da trắng mịn bình thường.
Tang Tửu cũng nhận ra, muốn rút chân lại: “Xấu quá đi.”
Còn chưa rút lại thì Ôn Quý Từ đã nắm lấy mắt cá chân cô, ngăn hành động tiếp theo của cô lại.
Ngay sau đó, cửa phòng đóng kín đột nhiên truyền đến tiếng động.
Vừa nghe thấy tiếng mở cửa, Tang Tửu căng thẳng lập tức rút chân lại, muốn thoát khỏi tay Ôn Quý Từ, không ngờ chân bị thương va phải thành giường, cơn đau truyền tới.
Nước mắt lập tức trào ra, trong làn nước mắt mờ mịt, Tang Tửu nhìn thấy Tống Hữu ngoài cửa đi vào.
“Lộn xộn cái gì?”
Ôn Quý Từ nhìn thấy dáng vẻ trốn tránh này của Tang Tửu thì tức muốn bật cười.
Anh nắm lấy mắt cá chân của Tang Tửu, muốn kéo cô lại.
Khoảnh khắc nắm vào, anh lại nhẹ tay.
Tang Tửu đau đến nỗi không có sức phản kháng, chỉ đành để mặc Ôn Quý Từ nắm mắt cá chân cô, chóp mũi và mắt đều ửng đỏ, trông vô cùng tủi thân.
Tống Hữu không ngờ anh ta vừa quay lại thì đã thêm một bệnh nhân.
Chuyện Tang Tửu lo lắng không hề xảy ra, sự chú ý của Tống Hữu đều bị vết thương trên chân Tang Tửu thu hút, anh ta bước nhanh tới, trông vết thương có vẻ rất nghiêm trọng.
“Chắc không phải là bị thương lúc anh gọi cho em đấy chứ?”
Tống Hữu đoán không sai, nhìn vào mắt Ôn Quý Từ, không hiểu sao anh ta có chút chột dạ, cúi người định kiểm tra viết thương của Tang Tửu.
Tay anh ta còn chưa kịp chạm vào chân Tang Tửu thì đột nhiên hai bàn tay vươn ra.
Hai tiếng giòn giã vang lên, đánh vào mu bàn tay Tống Hữu.
Một đến từ Ôn Quý Từ, một đến từ Tang Tửu.
Tống Hữu hoàn toàn bị đánh đến ngẩn ra, một lúc lâu sau mới hoàn hồn: “Ể, anh em hai người có ý gì thế, giờ còn kết hội bắt nạt người khác à?”
Tống Hữu phát hiện, anh ta chỉ ra ngoài một lúc mà đã trở thành người ngoài rìa rồi.
Một ngọn lửa không tên bùng lên trong lòng Tống Hữu, anh ta lên án Ôn Quý Từ: “Tang Tửu cũng là em gái tôi, tôi đụng vào chân em gái mình thì có thể có chuyện gì chứ, bảo vệ kỹ vậy, coi tôi là ai?”
Tống Hữu quay đầu, dạy dỗ Tang Tửu: “Em nữa, anh tốt bụng quan tâm em, em thế này là xem anh thành người xấu rồi.”
Lặng ngắt như tờ.
Tang Tửu cũng không nghĩ ra nên giải thích thế nào, cô chỉ vươn tay ra theo bản năng thôi, ai mà ngờ Ôn Quý Từ cũng hành động giống cô chứ.
“Sao cậu có thể nhìn vết thương mà tôi thì không được?”
Tay Ôn Quý Từ vẫn nắm chân Tang Tửu không dời đi, điều này cho Tống Hữu lý do lấy lại thể diện.
Anh ta chỉ vào chứng cứ rành rành này: “Cậu buông tay ra đi chứ.”
Lần này Tống Hữu không dám duỗi tay tới nữa, anh ta sợ tay chưa kịp tới gần thì đã bị chặt rồi.
Tình huống thế này quả thực khiến Tang Tửu như ở trong nước sôi lửa bỏng, cô như ngạt thở, dồn sức nhanh chóng rút chân về.
Ôn Quý Từ cũng không giữ mãi không buông, anh chậm rãi buông tay: “Tang Tửu là em gái của ai?”
Ý từ chối của Ôn Quý Từ vô cùng rõ ràng, quả thực như đâm vào tim.
Ý của anh là bảo Tống Hữu đừng có nhận quan hệ lung tung rồi ỷ vào quan hệ quen biết mà động tay động chân.
Tống Hữu bất lực không phản bác được, được lắm, Tang Tửu chỉ có thể là em gái của một mình Ôn Quý Từ thôi.
“Sau này chú ý chút.”
Ngay cả Tang Tửu cũng không nghĩ ra lý do để phản đối thái độ như lẽ đương nhiên của Ôn Quý Từ, cô suýt thì quên mất, cho dù Ôn Quý Từ đang bệnh thì anh vẫn là Ôn Quý Từ mà.
Tống Hữu còn muốn nói gì đó nhưng anh ta lại nghĩ, vì anh ta làm sai nên gọi Ôn Quý Từ thâu đêm chạy đến chi nhánh công ty, vì thế mới xuất hiện tai nạn ngoài ý muốn như bây giờ, lời đến bên miệng thì đổi lại: “Tang Tửu là đồ chơi của cậu à? Dục v0ng chiếm hữu mạnh thế.”
Tống Hữu trước giờ luôn khoe khoang là cao thủ tình trường, lần đầu tiên thua một vố trước Ôn Quý Từ, sau này biết được sự thật, anh ta thực sự cực kỳ tức giận.
Thường thì có người thầm qua lại với nhau đều sẽ không thoát khỏi ánh mắt của Tống Hữu, không ngờ Ôn Quý Từ với Tang Tửu lại khiến anh ta mất đi sáng suốt một đời của anh ta.
Nếu không phải vì Ôn Quý Từ giữ trái tim thuần khiết không dục v0ng suốt hai mươi bảy năm qua, nếu không phải anh ta không đoán ra được lần đầu tiên Ôn Quý Từ ra tay lại có thể ra tay với em gái của mình, nếu không phải…
Dù sao bây giờ Tống Hữu không thể hiểu được quan hệ giữa Ôn Quý Từ với Tang Tửu, anh ta dứt khoát nhắm mắt làm ngơ: “Tôi đi lấy thuốc cho Tang Tửu, mặc kệ hai người.”
Tống Hữu ra ngoài rồi Tang Tửu mới thở phào, cô lườm Ôn Quý Từ: “Người nên chú ý có cả anh nữa đấy.”
Ôn Quý Từ khẽ cười, không phản bác cũng không tiếp lời.
Chuyện Ôn Quý Từ xảy ra tai nạn vẫn phải giấu Ôn Hành Tri với Tang Mai, thế nhưng không giấu được bao lâu.
Chiều hôm đó, Ôn Hành Tri và Tang Mai nhận được tin, hai người lập tức đến bệnh viện.
Hôm qua cũng thế, người nhà họ Ôn lần lượt đến thăm.
Mấy ngày tiếp theo Ôn Quý Từ nằm viện, gần như anh không tìm được cơ hội để ở riêng với Tang Tửu.
Tang Tửu ngoan ngoãn đứng một bên, cô hiểu Ôn Quý Từ, lúc nào cũng để ý đến nhất cứ nhất động của anh, tất nhiên có thể nhận ra được sự thay đổi trong cảm xúc của anh.
Cô nơm nớp lo sợ, không ngừng dùng ánh mắt để bóng gió với Ôn Quý Từ.
Tang Tửu thật sự sợ Ôn Quý Từ không nhịn được mà biến thái.
Lúc Ôn Quý Từ sắp nhịn đến hết kiên nhẫn thì cuối cùng cũng được xuất viện.
Hôm xuất viện, Tang Tửu đột nhiên bị gọi đến công ty, trước đó cô đã quay một quảng cáo son môi, là một thương hiệu ngách* có độ truyền miệng cao.
*Thương hiệu ngách: Các phân khúc nhỏ này có thể được xác định bởi: đối tượng, loại sản phẩm, loại hình kinh doanh.
Như vậy, thương hiệu ngách (niche brand) là một cách gọi của thương hiệu kinh doanh các sản phẩm/ dịch vụ nhắm vào thị trường ngách.
Weibo chính thức của Dior cũng tung ra đoạn quảng cáo son môi do Cổ Sa đại diện, Dior tung ra quảng cáo ngay lúc này chỉ là tình cờ, nhưng không ngờ lại khiến dân mạng bàn tán sôi nổi.
Lúc Tang Tửu và Cổ Sa ở phim trường thường xuyên truyền ra tin đồn mâu thuẫn, bây giờ lại đại ngôn quảng cáo hai thương hiệu khác nhau, tất nhiên dân mạng sẽ so sánh hai người.
Vì Cổ Sa debut sớm nên lượng fan rất hùng hậu, quảng cáo vừa ra mắt, trên mạng đều là lời khen ngợi.
Nhưng điều khiến người ta bất ngờ đó là, sau đó chiều hướng lại hoàn toàn ngược lại, nghiêng hẳn về bên Tang Tửu.
Những dân mạng chỉ đọc được bình luận thì khó mà tin được, họ đặc biệt đi tìm hai đoạn quảng cáo ra, tiến hành so sánh.
Không ngờ, Cổ Sa quả thực không bằng Tang Tửu.
Trong quảng cáo của Tang Tửu, cô tóc đen môi đỏ, trang điểm theo phong cách Hồng Kong cùng với làn da tông màu lạnh, hệt như một bức tranh vô cùng xinh đẹp đang từ từ trải ra trước mắt.
Các màu son bôi trên môi Tang Tửu chỉ có thể dùng câu ‘rung động lòng người’ để tả.
“Đây thật sự là Tang Tửu à? Bình thường chỉ thấy cô ấy trang điểm nhẹ, bây giờ trang điểm đậm quả thực khiến người ta vừa nhìn đã mê đắm, hình như tôi yêu rồi.”
“Tôi nhớ đây là lần đầu Tang Tửu đại diện thương hiệu nhỉ, vẻ đẹp của cô ấy khiến tôi có thể ủng hộ nhiệt tình đấy.”
“Mặc dù không quá tử tế, nhưng đều là quảng cáo son môi, so cao thấp giữa Cổ Sa với Tang Tửu thì tôi không muốn mua của Dior mà muốn mua cái của Tang Tửu đại diện ấy.”
Trong quảng cáo của Dior, Cổ Sa xinh đẹp, nhưng so với Tang Tửu thì lại hơi tượng hình, đặt ngang hàng với khí chất trời sinh của Tang Tửu thì lại càng bị lu mờ.
Giống như bất cứ ai cũng có thể trở thành dáng vẻ của Cổ Sa nếu họ cố gắng, nhưng khí chất của Tang Tửu là bẩm sinh.
Quảng cáo của Cổ Sa và Tang Tửu lần lượt được tung ra, không phải ý của hai người, nhưng không ngờ lại bị Tang Tửu chiếm spotlight.
Studio của Cổ Sa lập tức vung tiền mua tin vẻ đẹp của Cổ Sa lấn át Tang Tửu.
Lúc Cổ Sa đọc được cuộc thảo luận trên mạng thì đã trôi qua được một lúc lâu, mặc dù cô ta không thoải mái khi bị Tang Tửu lấn át, nhưng cô ta càng không muốn vì mình mà đắc tội với Tang Tửu.
Đắc tội với Tang Tửu chính là đắc tội với nhà họ Ôn, vậy chẳng phải thiện cảm nhà họ Ôn dành cho cô ta sẽ giảm đi sao?
“Chị Bùi, bảo công ty đừng giẫm Tang Tửu nữa.”
Quản lý của Cổ Sa càng khó hiểu hơn, rốt cuộc Tang Tửu làm gì mà Cổ Sa đến mức nhượng bộ thế này, nếu là trước đây thì Cổ Sa hoàn toàn không cho phép người khác leo lên đầu cô ta đâu.
Để chị Bùi không rề rà nữa, Cổ Sa chỉ đành nói thật: “Chị biết Tang Tửu là ai không? Tiểu công chúa mà nhà họ Ôn bảo vệ hết mực chính là cô ta!”
Chị Bùi sửng sốt, cuối cùng chị ta cũng hiểu tại sao thái độ của Cổ Sa lại quay ngoắt như vậy.
Nhưng Cổ Sa không thể làm trái ý của công ty, tự giẫm lên mặt mình được, thế nên cô ta chỉ nhấn like weibo của Tang Tửu một cách tượng trưng.
Cô ta nghĩ, sau này cô ta có thể mượn cơ hội chuộc tội để đến tập đoàn Ôn Thị một chuyến.
Vốn dĩ công ty gọi Tang Tửu đến là để giải quyết chuyện này, không ngờ hành động khiến người ta chẳng hiểu ra làm sao của Cổ Sa đã khiến chuyện này dần lắng xuống.
Lúc ra khỏi công ty thì sắc trời đã tối.
Vì chuyện này mà bỏ lỡ cơ hội ở bên Ôn Quý Từ, Tang Tửu cảm thấy buồn cười.
Trên đường về nhà, Tang Tửu chợt nhận ra một chuyện, sau khi xuất viện, hình như cô chưa được ở riêng với Ôn Quý Từ.
Rõ ràng hai người đã xác định quan hệ, nhưng thời gian anh nằm viện cô hoàn toàn không tìm được cơ hội để nói chuyện với anh.
Bây giờ chuyện công việc lại níu chân cô, nghĩ vậy, cô với Ôn Quý Từ có được xem là đôi tình nhân thảm thương nhất không nhỉ?
Tang Tửu nghĩ ngợi, chợt cười khẽ thành tiếng.
Chẳng bao lâu sau, xe của Tang Tửu dừng trước Cầm Thủy Loan, cô vẫn chưa xuống xe, vừa quay đầu đã nhìn thấy bóng dáng Ôn Quý Từ qua cửa sổ xe.
Bóng cây lay động, dáng người cao lớn của Ôn Quý Từ đứng dưới ngọn đèn đường trong sân, đan xen vào nhau tạo thành những tia sáng rực rỡ sắc màu.
Trái tim Tang Tửu chợt loạn nhịp, đuôi mày thấp thoáng ý cười.
“Anh tôi ra đón tôi rồi.”
Xe dừng lại, Tang Tửu mở cửa xuống xe.
Ôn Quý Từ vừa nhìn đã nhận ra ngay xe của Tang Tửu, lúc cửa xe mở ra, chân Tang Tửu giẫm lên mặt đất, Ôn Quý Từ nhìn cô.
Dưới bầu trời đêm xanh thẫm, Tang Tửu tươi cười chạy về phía anh.
Tang Tửu thở gấp đứng trước mặt Ôn Quý Từ, Ôn Quý Từ nhìn vào mắt Tang Tửu, hơi ngẩn ngơ.
Rõ ràng ngày nào cũng có thể nhìn thấy cô, thế nhưng lại như cách một thế kỷ mới gặp nhau.
Ôn Quý Từ thấp giọng nói: “Ba mẹ đang ở trong.”
Ôn Hành Tri và Tang Mai đã ở bên trong đợi họ, vốn dĩ muốn đến nhà tổ họ Ôn cùng ăn bữa tối, nhưng họ lo Ôn Quý Từ vừa xuất viện nên đã lái xe đến Cầm Thủy Loan.
Mặc dù Ôn Quý Từ không nói rõ, nhưng Tang Tửu cứ cảm thấy cô nghe được vẻ hằn học ẩn trong giọng nói của Ôn Quý Từ.
Tang Tửu thầm cười, bên cửa là cửa sổ sát đất, rèm cửa phấp phới.
Cách một lớp thủy tinh, Ôn Hành Tri và Tang Mai đang ngồi ở đó.
Tang Tửu và Ôn Quý Từ đứng bên ngoài đưa mắt nhìn nhau, hệt như một khắc trước khi bí mật sắp được phơi bày.
Trái tim Tang Tửu thắt lại, cô nhấc chân, ra vẻ điềm nhiên như không, muốn đi qua Ôn Quý Từ bước thẳng vào biệt thự.
Nhưng lúc đi qua bên cạnh Ôn Quý Từ, Tang Tửu chợt nổi lòng muốn trêu chọc.
Cô dừng bước, bàn tay mảnh khảnh dừng ở bên tay Ôn Quý Từ.
Ngay sau đó, Tang Tửu nhét tay vào lòng bàn tay Ôn Quý Từ, nhẹ nhàng cầm lấy.
Trái tim thấp thỏm, hệt như đang ngang nhiên nắm lấy tay anh trai trước mặt ba mẹ.
Nhưng can đảm của Tang Tửu cũng chỉ đến đó mà thôi, cô ngẩng đầu nhìn Ôn Quý Từ, ánh mắt chỉ nhìn anh trong thoáng chốc.
Khóe môi Tang Tửu cong lên, vỗ về trái tim đang bực dọc của Ôn Quý Từ.
Ngay lúc Ôn Quý Từ phản ứng lại thì Tang Tửu đã đi vào nhà rồi, trong không khí chỉ còn lại hương hoa hồng như có như không.
Một tiếng cười khẽ trầm khàn vang lên trong bóng tối, âm cuối chất chứa niềm vui vang vọng trong đêm xuân.
Ôn Hành Tri và Tang Mai ngồi ở phía bên kia của bàn ăn, như một bữa cơm gia đình bình thường, hai ông bà không biết Tang Tửu và Ôn Quý Từ đã có thêm một bí mật.
“Con đi lấy chai nước ngọt.” Tang Tửu cứ cảm thấy ánh mắt Ôn Quý Từ luôn quanh quẩn phía cô, cô không mặt dày như anh nên bất giác đỏ mặt, mượn cớ đi lấy nước ngọt.
“Đừng uống nhiều.” Tang Mai khuyên.
Tủ lạnh cách bàn ăn một đoạn không xa, Tang Tửu bước nhanh tới đó, mở cửa tủ lạnh, hơi lạnh phả đến.
Nhiệt độ trên mặt Tang Tửu dần giảm xuống, cô còn chưa hoàn toàn thả lỏng thì một cái bóng ở phía sau đổ ập xuống.
Ôn Quý Từ ở phía sau đi tới, tay chống lên cửa, vóc dáng cao lớn thẳng tắp chắn đi ánh đèn.
Ánh sáng bị che khuất, chỉ để lại một tia sáng mờ.
Khoảng cách giữa Ôn Quý Từ và Tang Tửu gần trong gang tấc, anh từ trên cao nhìn xuống cô.
Có phải Ôn Quý Từ điên rồi không?
Tang Tửu căng thẳng, ngạc nhiên vì Ôn Quý Từ lại bạo gan đến thế, ngay cả hơi thở của Tang Tửu cũng nhẹ lại.
Cô sợ phát ra tiếng sẽ khiến Ôn Hành Tri và Tang Mai ở cách đó không xa chú ý.
Ôn Quý Từ lại điềm tĩnh như thường, chỉ cười với cô.
Khoảng cách ngắn ngủi, tiếng nói chuyện của Ôn Hành Tri và Tang Mai loáng thoáng truyền tới, lọt vào tai Tang Tửu, nhưng đều trở thành tạp âm.
Cửa tủ lạnh vẫn mở, một cánh cửa hẹp miễn cưỡng che đi cơ thể hai người.
Chỉ cần hai người bên ngoài quay đầu là có thể phát hiện điều không ổn.
Tang Tửu dần khôi phục sức lực, cô cong cùi chỏ, huých nhẹ vào Ôn Quý Từ, tỏ ý bảo anh mau tránh ra.
Ôn Quý Từ lại làm như không cảm thấy, Tang Tửu bất đắc dĩ nghiêng đầu nhìn anh.
Đôi mắt dịu dàng và cao ngạo, ngoài Tang Tửu ra thì không nhìn thấy gì khác nữa.
Như một bộ phim câm, hơi thở lành lạnh của Ôn Quý Từ vây hãm lấy Tang Tửu, cô bắt đầu hoảng loạn.
Nếu ở đây quá lâu, Tang Tửu khó mà đảm bảo được, liệu quan hệ giữa cô và Ôn Quý Từ có bị phát hiện hay không.
Tang Tửu đang muốn tiếp tục cảnh cáo Ôn Quý Từ thì anh đột nhiên cúi người, Tang Tửu hoàn toàn hoảng loạn, cả người cứng đờ.
Ngay sau đó, đôi môi mỏng của Ôn Quý Từ vô tình cọ qua gò má cô, thậm chí lúc dời đi còn dừng lại bên tai vài giây, mặc kệ mặt Tang Tửu nóng bừng.
Phía trước là băng, phía sau là lửa.
Đốt cháy từng đợt, không ngừng chẳng nghỉ.
Tang Tửu như lạc lối trong giả tưởng mà Ôn Quý Từ tạo ra cho cô, như thể lúc này đây chỉ còn lại hai người.
Lời nói của Ôn Quý Từ đánh tan ảo mộng của Tang Tửu: “Đang yên đang lành, ngẩn ngơ gì đấy?”.
Tang Tửu nên thấy mừng vì giọng của Ôn Quý Từ lúc này không lớn, gần như nói sát bên tai cô, không đến mức truyền đến bên bàn ăn.
Chỉ nhìn thoáng qua thôi Tang Tửu cũng có thể nhìn rõ được tình hình của cô lúc này, ngay cả không gian để lùi lại cũng không có, Ôn Quý Từ hoàn toàn chặn đường lui của cô, cho dù cô muốn đi thì cũng phải do Ôn Quý Từ chủ động tránh đường mới được.
“Còn không mau tránh ra.”
Vì sợ bị phát hiện nên Tang Tửu nói thầm, giọng cũng trở nên căng thẳng, khóe mắt luôn chăm chú vào động tác của Ôn Quý Từ, đề phòng nhất cử nhất động tiếp theo của anh.
Vừa dứt lời, Ôn Quý Từ đột nhiên lại sáp người tới, bả vai anh đụng vào lưng Tang Tửu, như thể hoàn toàn không bận tâm đến lời Tang Tửu vừa nói.
Đầu xuân, quần áo cũng mỏng hơn, nhiệt độ trên cơ thể Ôn Quý Từ dễ dàng truyền đến.
Tang Tửu căng thẳng, tiến tới một bước, định kéo khoảng cách với anh.
Ôn Quý Từ lại muốn làm gì đây!
Lần này, Tang Tửu đoán sai, Ôn Quý Từ không định khiến Tang Tửu hoảng loạn lâu như vậy, lúc anh nghiêng người tới thì đồng thời vươn tay ra, ngón tay móc vào nước ngọt Tang Tửu muốn lấy, chai nước ngọt lập tức ở trong tay anh.
Trên thân chai nước ngọt vẫn còn hơi lạnh, chẳng mấy chốc, bên trên phủ một lớp sương mỏng. Ôn Quý Từ cầm nước ngọt, không vội rời đi mà nhẹ nhàng áp nó lên gò má nóng bừng của Tang Tửu, cô vô thức rùng mình.
Lạnh nóng đối lập nhau, giày vò nhân đôi.
Ôn Quý Từ vẫn cầm chai nước, ánh mắt anh lúc này trở nên lưu luyến quyến rũ, anh nói với Tang Tửu: “Chẳng phải nước ngọt ở đây à, sao tìm lâu vậy mà cũng không tìm thấy?”
Ôn Quý Từ lớn giọng, vừa vặn có thể cho Ôn Hành Tri và Tang Mai nghe thấy mà không khiến hai ông bà nghi ngờ. Nhưng lọt vào tai Tang Tửu, nghe thế nào cũng thấy giấu đầu hở đuôi.
Ôn Quý Từ dựa vào từng hành động của anh để khiến trái tim Tang Tửu căng thẳng rồi lại lập tức bình tĩnh lại. Tang Tửu cảm thấy, nếu tình huống này còn xảy ra lần nữa, có thể cô sẽ giảm thọ mấy năm mất thôi.
May mà Ôn Quý Từ lấy nước ngọt xong là lập tức rời đi, không ở lại nữa. Nếu không, theo cấp độ của Tang Tửu với Ôn Quý Từ, cô hoàn toàn bó tay với anh.
Ôn Quý Từ dùng tay còn lại vỗ vào đầu Tang Tửu: “Mau ra ăn cơm, thức ăn nguội cả rồi.”
Tang Tửu chậm chạp đóng cửa tủ lạnh, theo sau Ôn Quý Từ quay lại bàn ăn, vùi đầu ăn cơm.
Mà Ôn Quý Từ ở bên cạnh cũng vô cùng ‘chu đáo’ mở nắp nước ngọt giúp Tang Tửu rồi đặt trước mặt cô.
“Chẳng phải em vừa bảo khát à, sao giờ đã quên rồi?”
Tang Mai nhìn sang, Tang Tửu có khổ mà không nói được. Cô cúi đầu cầm nước ngọt nhấp một ngụm, nói trái lòng mình: “Cảm ơn anh.”
Ôn Hành Tri và Tang Mai hoàn toàn không để ý đến chuyện vừa xảy ra, họ cũng chưa từng nghĩ đến phương diện này, chỉ cho rằng tình cảm hai anh em rất tốt.
Sau bữa tối, Tang Tửu bị Tang Mai gọi ra ngoài, bảo là có mấy câu muốn nói với cô.
Ôn Hành Tri đến gara lái xe ra, Tang Tửu cầm tay Tang Mai chầm rãi đi ra ngoài.
Sắc đêm mờ ảo, Tang Tửu đi bên cạnh Tang Mai, đến sân, Tang Tửu không khỏi hơi căng thẳng, cho rằng Tang Mai đã phát hiện ra gì đó.
“Mẹ, mẹ muốn nói gì?”
“Mẹ muốn bảo con chăm sóc cho anh, anh con vừa làm phẫu thuật xong, nhớ bảo thằng bé nghỉ ngơi sớm, đừng có làm quá sức.”
Trong mắt Tang Mai, Tang Tửu vẫn là một đứa trẻ, không biết chăm sóc người khác, vì vậy bà nhắc riêng Tang Tửu vài câu.
Vừa nghe được nguyên nhân này, Tang Tửu lập tức thở phào một hơi, nụ cười càng tươi hơn.
“Tất nhiên rồi ạ, con sẽ giám sát anh ấy.”
Tang Mai thấy dáng vẻ Tang Tửu nhẹ nhóm thì nghi ngờ hỏi: “Vậy con cho rằng mẹ định nói với con chuyện gì? Sao lại căng thẳng vậy?”
Sao Tang Tửu có thể nói thật được, cô vội chuyển đề tài.
Ôn Quý Từ đã lái xe ra, Tang Tửu ngồi ở cửa vẫy tay tạm biệt hai người, đợi xe đi xa cô mới xoay người về Cầm Thủy Loan.
Lúc Ôn Quý Từ ra khỏi phòng tắm thì ngạc nhiên vì trong phòng anh có thêm một người, Tang Tửu ngồi trước bàn, chán chường ngồi trên ghế xoay, lắc từ bên này sang bên kia.
Lúc Tang Tửu nghe thấy động tĩnh phía sau, cô xoay người nhìn, ánh mắt cũng khựng lại.
Vừa tắm xong, Ôn Quý Từ chỉ mặc một chiếc áo choàng tắm, tóc vẫn ướt sũng, nước tí tách rơi xuống, đuôi mày nhuốm hơi nước.
Cảnh tượng trước mắt và trong mơ lồng vào nhau.
Trên chuyến bay đến thành phố Thương tìm Ôn Quý Từ, trong giấc mơ đó của Tang Tửu, trong cơn mưa tầm tã, Ôn Quý Từ đã tìm cô rất lâu.
Lúc Ôn Quý Từ đứng trước mặt cô, cả người ướt đẫm, khuôn mặt đầy nước, vẻ cố chấp chiếm hữu hiện rõ mồn một trên khuôn mặt anh.
Trong mơ, anh không màng tất cả cúi người xuống, che mắt cô lại, hơi thở gần kề.
Tang Tửu vừa nhớ đến giấc mơ này thì lập tức dời mắt đi, cô tự nhủ Ôn Quý Từ lúc này không phải từ trong mơ bước ra, có gì mà cô phải sợ chứ.
“Em đến tìm anh thương lượng vài chuyện.”
Ngập ngừng vài giây, Ôn Quý Từ đi về phía Tang Tửu, khóe mắt Tang Tửu liếc nhìn áo choàng tắm của Ôn Quý Từ, theo bước chân của anh, áo choàng ngang ngược lọt vào mắt cô.
Vốn dĩ Tang Tửu muốn bảo Ôn Quý Từ thay đồ, nhưng lại sợ mình chuyện bé xé to, dù sao cô nói xong là đi ngay mà.
Ôn Quý Từ nhìn vị khách không mời mà xuất hiện trong phòng anh, đôi mắt đào hoa nhướng lên, giọng nói trầm thấp hơi khàn vang lên: “Muộn vậy mà đến tìm anh là có chuyện gì?”
“Em muốn quy ước vài điều, đưa ra quy tắc với anh.”
Trên bàn trước mặt Tang Tửu đặt một tờ giấy, bên trên viết chi chít vài điều, cô đẩy tờ giấy về phía Ôn Quý Từ.
Ôn Quý Từ chỉ liếc nhanh qua, đại khái biết được nguyên nhân tối nay Tang Tửu đến tìm anh.
Tang Tửu đưa các mục cần tuân thủ mà cô đã liệt kê cho Ôn Quý Từ, tay giơ lên không trung một lúc mà Ôn Quý Từ cũng chẳng đưa tay nhận lấy, ngược lại còn dựa vào chiếc ghế phía sau, dáng vẻ biếng nhác đầy hờ hững.
“Vậy phiền Tang Tửu đọc cho anh nghe.”
Tang Tửu dứt khoát từ chối yêu cầu vô lý của Ôn Quý Từ, lắc lắc tờ giấy trên tay: “Tự anh không biết đọc à?”
Ôn Quý Từ vẫn không cầm, biếng nhác cong môi, thái độ như lẽ dĩ nhiên.
“Tay anh mỏi.”
Một tờ giấy mỏng tang như vậy mà có thể khiến người ta mỏi tay à, dù sao thì Tang Tửu cũng không tin. Nhưng cô nghĩ đến dáng vẻ Ôn Quý Từ bị tai nạn trước đó, lời từ chối đến bên miệng lại thôi không nói ra.
Ôn Quý Từ nhận ra tâm lý của Tang Tửu, anh nhướng đuôi mày, dựa vào lưng ghế, áo choàng tắm rộng mở phân nửa, anh cười nhìn Tang Tửu, dáng vẻ đầy quyến rũ.
“Em đọc đi, anh đang nghe đây.”
Tang Tửu không cách nào từ chối được, chỉ đành làm theo. Cô bắt đầu đọc điều đầu tiên, giọng nói dịu dàng vang lên trong ánh đèn ấm áp, làn da trắng mịn hệt như thủy tinh trong suốt.
Ôn Quý Từ thôi cười, tập trung nghiêm túc nhìn cô đăm đắm.
“Thứ nhất, không được xuất hiện hành vi như tối nay nữa, không được động tay động chân với em ngay trước mặt ba mẹ.”
Hành động đột ngột của Ôn Quý Từ tối nay khiến Tang Tửu hoảng hồn, không chỉ lần này, xét thấy Ôn Quý Từ tiền án chồng chất, Tang Tửu quyết định ràng buộc anh lại.
Trông Ôn Quý Từ như chẳng hề có chút áy náy nào, vẫn là nụ cười thầm quyến rũ. Anh không nghiêm túc nghiêng đầu, làm ra vẻ thật thà hỏi: “Vậy không ở trước mặt ba mẹ là có thể động tay động chân đúng không?”
Quả nhiên là Ôn Quý Từ, ngay cả Tang Tửu – người viết ra quy tắc này cũng không thể ngờ đến cách hiểu này.
Có biết đọc hiểu không, ý định ban đầu cô viết ra câu này là ý này à?
“Anh đừng có mà già mồm át lẽ phải, nghe điều tiếp theo.”
Tang Tửu gắng gượng đưa chủ đề lại đúng hướng, nếu không, cô đi theo hướng suy nghĩ của Ôn Quý Từ thì cô đừng hòng đọc xong mấy quy định này.
“Thứ hai, không được tiết lộ với ba mẹ, đợi em chuẩn bị tâm lý xong rồi tính.”
Lần này Ôn Quý Từ không đối chọi với Tang Tửu nữa, một lúc lâu sau anh mới chậm rãi ‘ừm’ một tiếng.
“Vậy khi nào em chuẩn bị xong thì nhớ nói với anh một tiếng.”
Tang Tửu phớt lờ mạch suy nghĩ đang tùy ý rẽ hướng của Ôn Quý Từ, đọc điều tiếp theo.
“Thứ ba, sắp tới không được nói với bạn bè quan hệ của chúng ta, ở bên ngoài phải chú ý tém lại một chút.”
Nghe vậy, vẻ mặt Ôn Quý Từ chẳng chút gợn sóng, đôi đồng tử đen láy lóe lên, không nhìn thấy đáy, nhìn Tang Tửu chằm chằm không chớp mắt.
Ánh mắt cô cùng chăm chú đó khiến da đầu Tang Tửu tê rần.
Ngay sau đó, Ôn Quý Từ nghiến răng, híp mắt nhìn Tang Tửu chòng chọc, Tang Tửu lập tức cảm thấy không ổn, vừa định đứng dậy thì chân Ôn Quý Từ đã móc vào ghế Tang Tửu ngồi. Dễ như trở bàn tay, Tang Tửu bị lực của Ôn Quý Từ kéo đến trước mặt anh.
Khoảng cách thoáng chốc thu hẹp lại, Ôn Quý Từ và Tang Tửu ngồi đối diện nhau, Ôn Quý Từ vẫn từ trên cao nhìn xuống cô, vóc dáng cao hơn cô một khúc.
Xét về khí thế trước thì Tang Tửu thua rồi.
“Anh là bạn trai của em, chuyện này mất mặt lắm sao, hửm?” Ôn Quý Từ không giận mà cười, nhưng chính điệu bộ này mới khiến đáy lòng người ta hoảng hốt.
“Cái này không được, cái kia không được.”
Để ngăn cơn giận lớn hơn, Tang Tửu ngậm chặt miệng, hoàn toàn không định lên tiếng. Ôn Quý Từ tức quá mà cười, nhìn thẳng vào cô: “Vừa rồi nói nhiều quy định như vậy, chẳng phải rất có bản lĩnh à?”
Tang Tửu chợt phát hiện ra, trong buổi đám phàn tối nay cô chẳng được lợi gì hết. Trông thì có vẻ như Ôn Quý Từ nghe theo lời cô nói, thế nhưng lại có vẻ như chẳng đồng ý cái nào cả.
Tang Tửu mím môi, biết rõ phải dùng cách lấy lùi làm tiến: “Vậy những thỏa thuận tối nay thôi không tính nữa.”
Nghe giọng điệu ấm ức miễn cưỡng của Tang Tửu, Ôn Quý Từ cũng không thể ép cô được. Anh nhìn lỗ tai trắng mịn của Tang Tửu chốc lát, sau đó chầm chậm buông tay.
Tang Tửu giẫm chân xuống đất, ghế trượt về sau, quay lại vị trí ban đầu.
Tang Tửu đang định đứng lên thì Ôn Quý Từ bỗng đứng đậy, đi tới trước mấy bước.
Ngay sau đó, Ôn Quý Từ ôm Tang Tửu từ phía sau, đôi tay chống lên mép bàn trước mặt cô, gần như ôm chặt Tang Tửu không chút khe hở nào.
Lúc này, Ôn Quý Từ mặc áo choàng tắm, vì cúi người nên cổ áo hơi lệch, thậm chí Tang Tửu còn cảm nhận được khi Ôn Quý Từ đến gần, làn da của anh vẫn mang theo hơi nước.
Giọng nói bị Ôn Quý Từ cố ý đè thấp phảng phất vang lên trong màng nhĩ Tang Tửu: “Đêm hôm khuya khoắt đến phòng anh, còn muốn dễ dàng bỏ đi?”
Tang Tửu vẫn chưa nghĩ ra phải trả lời thế nào thì Ôn Quý Từ lại lên tiếng, lời nói bị anh cố tình nói úp mở, đủ để dọa Tang Tửu: “Vừa khéo anh tắm xong rồi, còn thiếu một bước thôi.”
Phản ứng đầu tiên trong đầu Tang Tửu không phải gì khác mà là Ôn Quý Từ vừa làm phẫu thuật xong, có thể vận động mạnh được sao?”
Cô lập tức hoàn hồn, quả thực cô đã bị Ôn Quý Từ mê hoặc rồi, chuyện gì cũng nghĩ đến phương diện kia.
Ngay cả Ôn Quý Từ cũng không rõ hoạt động tâm lý ngay trước đó của Tang Tửu, Ôn Quý Từ nhìn vành tai đỏ bừng của Tang Tửu, không định giữ cô lại.
Một nụ hôn khẽ rơi lên tóc Tang Tửu, không mang theo một chút dục vọng dư thừa nào.
Người lùi về sau, khí thế vô cùng bức người dời đi. Ôn Quý Từ lùi lại mấy bước, kéo khoảng cách với Tang Tửu, để cô đi.
Tang Tửu đứng lên, bước nhanh ra cửa.
“Thỏa thuận quy tắc của em rơi ở đây này.” Một câu nhẹ bẫng, thấp thoáng ý cười.
Tang Tửu chạy đến cửa rồi lập tức chạy vòng lại, cầm tờ giấy trên bàn rồi chạy về phòng mình, không dám nói thêm câu nào.
Tang Tửu không hề hay biết, hôm sau có người đến đào góc tường của cô.
Cổ Sa đặc biệt dành ra thời gian, bảo quản lý là chị Bùi đưa cô ta đến gần tập đoàn Ôn Thị.
Mặt trời chói chang rơi trên kính thủy tinh của tòa nhà, ánh sáng lướt qua, tòa nhà đứng sừng sững, giống với chủ nhân của tòa nhà, xa không với tới.
Cổ Sa không đi xe bảo mẫu của mình mà chọn một chiếc xe không quá nổi bật, cô ta sợ bị paparazzi phát hiện ra.
Cô ta không ngốc như Lâu Nguyệt, cố ý tìm paparazzi để chụp ảnh mình với Ôn Quý Từ, muốn mượn cơ hội để lợi dụng.
Ai cũng biết Ôn thái tử không dễ dây vào, khả năng chọc giận anh lớn hơn nhiều so với khả năng giành được lợi từ anh.
Hơn nữa thứ Cổ Sa muốn chỉ là con người Ôn Quý Từ chứ không phải đi quan tâm đến chút được mất kia.
“Như vậy cũng được à?”
Chị Bùi biết chuyện bên trong, thế nên đích thân đưa Cổ Sa đi. Ít nhiều thì chị ta cũng từng nghe nói về tính tình của Ôn Quý Từ, nhưng nghe nói thì có thể nhìn thấy được sao?
“Không sao, tôi biết phải làm thế nào để gặp được anh ấy.” Cổ Sa như nắm chắc phần thắng, cô ta đeo kính đen và đội mũ, để người khác hoàn toàn không nhận ra thân phận của cô ta.
Chị Bùi thấy Cổ Sa tự tin như vậy thì cười nói: “Vậy tôi chúc mừng cô trước, biết đâu lát nữa Ôn tổng sẽ đưa cô về nhà.”
Xe dừng ở một góc cách đó không xa, một mình Cổ Sa xuống xe, đi vào tập đoàn Ôn Thị.
Cổ Sa không nói ra tên của mình, chỉ nói có quen Tang Tửu, muốn đưa cho Tang Tửu vài thứ nên mới tới.
Quan hệ giữa Ôn Quý Từ và Tang Tửu rất tốt, nếu cô ta không nói cô ta đến có liên quan đến Tang Tửu thì cô ta không chắc liệu Ôn Quý Từ có để cô ta lên hay không.
Quả nhiên, lễ tân nhận được câu trả lời của phòng thư ký rồi dẫn Cổ Sa lên tầng.
Cổ Sa vào thang máy, cô ta nhìn số tầng không ngừng đi lên, như thể người cô ta muốn cũng ở trong tầm với.
Cổ Sa gõ cửa phòng làm việc của Ôn Quý Từ.
Giọng nói trầm thấp khiến người ta mê đắm từ bên trong truyền ra, lọt vào tai Cổ Sa: “Vào đi.”
Cổ Sa đẩy cửa đi vào, Ôn Quý Từ đang cúi đầu đọc tài liệu, động tác tay không hề dừng lại.
Đường nét lạnh lùng rõ ràng, khí chất nổi bật, mặt trời điểm sắc, ngay cả ánh nắng rực rỡ phía sau cũng bị lu mờ.
Trái tim Cổ Sa đập liên hồi, cô ta lần nữa nhận ra, chinh phục một người đàn ông như vậy còn có cảm giác thành tựu hơn bất cứ việc gì.
Ai nói Ôn Quý Từ lạnh lùng? Chính vì người đàn ông lạnh lùng xa cách như vậy rung động với một người thì mới thật sự dung túng nuông chiều cho người đó.
Khoảnh khắc Ôn Quý Từ ngước mắt nhìn sang, Cổ Sa chậm rãi tháo kính râm xuống, làm ra những động tác đã được dày công chuẩn bị trước, lộ ra khuôn mặt được trang điểm xinh đẹp.
Giọng nói dịu dàng, khóe môi cong lên: “Ôn tổng.”
Ôn Quý Từ thờ ơ nhìn Cổ Sa đã trang điểm kỹ càng, ánh mắt rơi trên người cô ta, cũng chỉ như đang nhìn một người phụ nữ vô cùng bình thường.
“Cô tìm Tang Tửu có chuyện gì?”
Cổ Sa ổn định lại tâm lý: “Hôm qua đoàn đội của tôi mạo phạm đến Tang Tửu, mặc dù sau khi tôi phát hiện đã lập tức ngăn lại nhưng vẫn mang đến phiền phức cho Tang Tửu, thế nên muốn đích thân đến xin lỗi.”
Cổ Sa tiến tới một bước, đặt chiếc hộp trong tay lên một bên bàn làm việc của Ôn Quý Từ: “Đây là quà cho Tang Tửu.”
Nói xong, cô ta quay lại vị trí ban đầu, tiến lùi lịch sự, như thể hoàn toàn không có tâm tư gì khác.
Ôn Quý Từ im lặng quét mắt nhìn chiếc hộp trên bàn, mặt không có biểu cảm gì, nhưng khí thế lại khiến người ta không dám đến gần.
Tất nhiên anh biết chuyện hôm qua, anh đã hỏi Tang Tửu, Tang Tửu không để anh ra tay.
Ôn Quý Từ nhìn Cổ Sa, hờ hững nói: “Đồ cho Tang Tửu cô đưa đến chỗ tôi làm gì?”
Cổ Sa cười: “Vốn dĩ tôi muốn trực tiếp đưa cho Tang Tửu, vì trước đó tình cờ biết anh là anh trai của Tang Tửu, hôm anh đi qua gần đây nên dứt khoát giao quà cho anh luôn. Mặc dù trước đây tôi với Tang Tửu có chút mâu thuẫn, nhưng bây giờ quan hệ giữa chúng tôi đã tốt hơn nhiều rồi, Tang Tửu cũng là bạn tôi.”
Cổ Sa cho rằng chắc chắn Ôn Quý Từ biết chuyện cô ta gây khó dễ cho Tang Tửu ở phim trường, thế nên anh mới thêm cảnh xuống nước để cảnh cáo cô ta.
Cô ta phải giải thích rõ ràng chuyện này trước thì mới có thể gạt bỏ đi sự xa lánh trong lòng Ôn Quý Từ.
Ôn Quý Từ ngả người ra sau, nhàn nhã nhìn Cổ Sa, không hề nể tình cũng chẳng chút nể mặt mà vạch trần lời nói dối của cô ta: “Sao tôi chưa từng nghe Tang Tửu nói có người bạn là cô nhỉ?”
Nụ cười của Cổ Sa cứng đờ, cô ta không ngờ Ôn Quý Từ cứng mềm đều không ăn, mỹ nhân kế không có hiệu quả, kế hoạch lấy Tang Tửu ra lôi kéo làm quen cũng không thuận lợi.
“Có thể là Tang Tửu bận quá, chưa kịp nói với anh.”
Ôn Quý Từ thấy nực cười, kiên nhẫn của anh đã cạn kiệt, nếu không phải vì Tang Tửu thì anh sẽ không để Cổ Sa có cơ hội gặp được anh.
Ôn Quý Từ vừa định ra lệnh đuổi khách thì điện thoại bỗng rung lên.
Ánh mắt vốn đang lạnh lùng, lúc nhìn màn hình thì dịu dàng hơn nhiều, thậm chí Ôn Quý Từ còn cong môi, lộ ra cảm xúc thường anh hiếm khi nhìn thấy của anh.
Ôn Quý Từ cầm điện thoại lên, vẻ mặt dịu dàng trả lời tin nhắn.
Cổ Sa khó giấu vẻ kinh ngạc, cho dù vừa rồi thái độ của cô ta dịu dàng biết bao thì Ôn Quý Từ vẫn không hề buông bỏ vẻ kiêu ngạo với cô ta.
Người gửi tin nhắn đến không ở trước mắt anh thế nhưng lại có thể dễ dàng khiến Ôn Quý Từ phá lệ.
Cổ Sa không thể giữ được nụ cười trên mặt, cô ta cố gắng nhiều như vậy, lẽ nào chỉ là mơ tưởng của một mình cô ta, chỉ là tốn công vô ích thôi sao?
Ôn Quý Từ có người yêu rồi?
Sau khi đặt điện thoại xuống, Ôn Quý Từ ngước mắt, vẻ mặt dịu dàng vừa rồi biến mất, như thể vẻ dịu dàng đó chỉ là ảo giác của Cổ Sa.
“Tôi sẽ chuyển quà và lời xin lỗi đến Tang Tửu.”
Cổ Sa muốn nói lại thôi, muốn tìm một lý do để tiếp tục ở lại đây, nhưng cô ta không biết nên nói gì, ý đuổi khách của Ôn Quý Từ đã rất rõ ràng rồi.
“Còn việc gì à?”
Giọng Ôn Quý Từ toát vẻ mất kiên nhẫn.
Cổ Sa không cam tâm nói: “Ôn tổng, vậy tôi đi trước.”
Ôn Quý Từ ấn điện thoại nội bộ trên bàn, giọng điệu đầy dứt khoát: “Thư ký Cao, tiễn khách.”
Chị Bùi ở bên ngoài đợi mộ tlucs, thấy Cổ Sa ra khỏi tòa nhà Ôn Thị, đi thẳng tới xe. Lúc tới gần, chị Bùi mới nhận ra sắc mặt Cổ Sa không tốt cho lắm.
Ngồi vào xe rồi Cổ Sa cũng không tháo kính râm xuống, chỉ nghiêng đầu dựa sang một bên, rõ ràng là không muốn nói chuyện.
Chị Bùi biết chắc chắn chuyện vừa xảy ra không suôn sẻ như dự tính của Cổ Sa, trước giờ chị ta rất biết nhìn sắc mặt, tất nhiên sẽ không hỏi nhiều mà lập tức khởi động xe rời đi.
Ôn Quý Từ bận rộn cho đến tối, lúc ra khỏi phòng làm việc thì mới để ý đến hộp quà của Cổ Sa trên bàn. Anh ngập ngừng vài giây rồi mới tiện tay cầm lên ra khỏi phòng.
Ôn Quý Từ về nhà, đặt hộp trước mặt Tang Tửu.
Tang Tửu đơ ra mấy giây rồi mở hộp, bên trong là một sợi dây chuyện rất đẹp, giá trị không hề nhỏ.
Ngay sau đó, Ôn Quý Từ nói: “Quà xin lỗi của Cổ Sa tặng em, thích thì nhận, không thích thì vứt đi.”
Với Ôn Quý Từ mà nói, món quà đắt tiền mà Cổ Sa bỏ ra chỉ là một thứ công cụ để lấy lòng Tang Tửu thôi.
Nhưng món quà này khiến Tang Tửu không vui.
Bây giờ Tang Tửu đã hoàn toàn hiểu ra, Cổ Sa đột nhiên tốt với cô là vì cô ta biết cô là em gái của Ôn Quý Từ, là người trung gian có thể tiếp xúc với Ôn Quý Từ mọi lúc để nói tốt giúp người ta.
Còn công cụ nào tốt hơn em gái của Ôn Quý Từ chứ?
Ngọn lửa không tên trong lòng Tang Tửu bùng lên, dục vọng chiếm hữu cũng đạt đỉnh điểm, trước đây cô sẽ tức giận vì chuyện thế này, bây giờ lại càng giận hơn.
Ôn Quý Từ và cô đã thổ lộ trái tim với nhau, vậy thì Tang Tửu đã nhận định Ôn Quý Từ là người của cô, chắc chắn phải dán cái nhãn của cô.
“Sao chị ta không đưa cho em luôn mà lại đưa cho anh?”
Ôn Quý Từ nhận ra cảm xúc của Tang Tửu, anh thôi cười: “Cô ta nói tiện đường, bảo anh chuyển cho em.”
“Chị ta nói chị ta nói, chị ta nói gì anh cũng tin à.”
Tang Tửu nổi nóng, đôi mắt xinh đẹp nheo lại, mỗi câu đều không hề nhượng bộ.
Ôn Quý Từ hiếm khi thấy dáng vẻ này của Tang Tửu, anh vẫn không kiềm được mà cong môi, lọt vào mắt Tang Tửu, đây xem như là phạm tội chết.
Tang Tửu đang định dạy bảo lại Ôn Quý Từ, cô đẩy quà sang một bên, chẳng muốn liếc mắt thêm cái nào nữa mà bước nhanh tới trước mặt Ôn Quý Từ.
Khoảng cách thu hẹp lại, vị trí gần như chỉ cách Ôn Quý Từ nửa tấc, nhưng Tang Tửu lại chẳng hề nhận ra.
“Không cho phép anh nhìn chị ta.”
“Không cho phép anh nói chuyện với chị ta.”
“Không cho phép… dù sao thì không cho phép cái gì hết!
Ôn Quý Từ chưa kịp trả lời câu nào thì đã bị một loạt câu nói cả Tang Tửu cắt ngang, tiếp theo là thời gian chất vấn của Tang Tửu.
“Anh chỉ biết chiêu ong dụ bướm, uổng phí cái gương mặt như vậy.”
Tang Tửu đang rất bực, ngay cả ngoại hình của Ôn Quý Từ cũng trách, dù sao thì bây giờ, ngàn lỗi sai vạn lỗi sai đều là lỗi của Ôn Quý Từ hết.
“Biết sai chưa?”
Tang Tửu như một con thú nhỏ đang nhe răng, thậm chí còn không tự lượng sức mình mà kiễng chân, nắm cà vạt của Ôn Quý Từ, kéo anh về phía mình.
Bị Tang Tửu đối xử với vẻ hơi sốt sắng, Ôn Quý Từ cũng không hề tức giận mà ngoan ngoãn cúi người, phối hợp với chiều cao của Tang Tửu, để mặc cô kéo cà vạt của mình.
Ôn Quý Từ nhìn cô đăm đắm, lúc Tang Tửu còn chưa ý thức được thì chóp mũi hai người đã kề vào nhau.
“Anh sai rồi.”
Giọng Ôn Quý Từ vô cùng dịu dàng, nuông chiều đủ điều. Đôi mắt đào hoa đen láy của anh chỉ phản chiếu bóng dáng Tang Tửu, buộc Tang Tửu cũng rơi vào thế giới trong mắt anh.
Tang Tửu luôn dễ dàng bị mê hoặc bởi nét dịu dàng của Ôn Quý Từ.
Bị Ôn Quý Từ cắt ngang như vậy, Tang Tửu không thốt ra được những lời chất vấn, chỉ nghe thấy rõ ràng từng chữ của Ôn Quý Từ: “Sau này anh chỉ để Tang Tửu thích thôi.”