Nuông Chiều Thành Họa

Chương 36: Chương 36:



Tuy kiếp trước đã từng nếm trải đau đớn khi uống ly rượu độc kia, đã sớm biết được trước khi chết nàng đã phải chịu đau khổ như thế nào, nhưng hiện giờ nghe chính miệng nàng nhắc tới, Kỷ Tuyên vẫn khó có thể đối mặt, chàng không cho nàng nói tiếp, giương mắt nhìn khuôn mặt không rõ ràng lắm của nàng, từ từ nói: “Trong lòng ta biết chuyện lúc trước không thể tha thứ, cũng chưa từng hy vọng xa vời xóa sạch mọi tội nghiệt đã từng phạm phải, bất luận muội tin hay không, ta… Không có ngày nào không hối hận, nhưng trên đời này cũng không có thuốc hối hận, tuy sống lại một đời, nhưng những sai lầm đó ta cũng không thể nào xóa sạch, Yểu Yểu, trong lòng muội là oán là hận, ta đều có thể chịu đựng, chỉ hy vọng muội đừng trốn tránh ta, ít nhất… Ít nhất cho ta cơ hội đền bù, cả đời này ta…”
“Đủ rồi,” Kỷ Du cắt ngang lời chàng: “Không cần nói nữa.”

Người Kỷ Tuyên hơi cứng lại, giọng nói trầm khàn mang theo sự cầu xin: “Yểu Yểu, nghe ta nói hết được không?”
“Không được,” Kỷ Du quay mặt đi: “Ta không phải tới nghe ngươi nói cái này, ngươi cũng không cần mơ mộng hão huyền nói vài câu nhận sai là có thể lừa gạt ta, hiện giờ ta đã không còn là đứa ngốc mặc ngươi sắp đặt.”
Nàng khẽ hít một hơi, khôi phục một chút cảm xúc, rồi lại nghiêng đầu nhìn chàng, nói: “Ngươi đừng tưởng rằng ta không nói ra thân thế của ngươi là mềm lòng với ngươi, ngươi biết rõ thân thế của mình mà còn lừa gạt mọi người để kế thừa tước vị Quận vương, đã sớm là tội khi quân, nếu không phải chuyện này liên quan đến thể diện của phụ thân ta, ta không muốn ầm ĩ khiến phụ thân ở dưới suối vàng không được yên ổn, không muốn toàn bộ Quận vương phủ mất mặt theo ngươi, cũng không muốn liên lụy đến Niệm Niệm thì ta đã sớm nói cho Hoàng Thượng biết rồi, để cho ông ấy chém đầu ngươi!”
Kỷ Du hất cằm nói xong lời này, lạnh lùng liếc mắt nhìn Kỷ Tuyên một cái, thấy chàng từ từ gục đầu xuống, cơ thể rõ ràng run lên, trong lòng nàng lập tức thoải mái. Tuy nàng vừa bực bội vừa oán giận chàng nhưng trong lòng lại hết sức rõ ràng việc này thật sự không nên truyền ra ngoài, lúc này chỉ có thể cố gắng giấu những tức giận, uất ức và không cam lòng này ở trong lòng, hiện nay hễ là thứ gì có thể châm biếm hay chọc ngoáy Kỷ Tuyên, làm cho chàng không thoải mái thì nàng lập tức cảm thấy được giải tỏa một chút.
Loại thủ đoạn trả thù này vừa ngây thơ lại vừa vô dụng, trong lòng nàng biết rõ, rất muốn mắng chính mình nhưng hiện giờ lại không có cách nào khác.
Nói tới tội khi quân, nàng cũng chỉ dám châm chọc Kỷ Tuyên một chút, nếu thật sự phải nói trước mặt Hoàng đế thì nàng không dám, hiện giờ phụ thân nàng đã không còn, nếu thân thế Kỷ Tuyên bị phơi bày, trước không nói dính dáng tới Tôn thị, liên lụy tới Niệm Niệm, hủy hoại thể diện của phụ thân, mà riêng nội tình trong đó cũng đủ để người khác vui vẻ bàn tán, rồi ác ý phỏng đoán, chỉ sợ có người cố tình truyền lời ong tiếng ve ra ngoài, nói chuyện này thành phụ thân nàng tự biết không có nhi tử để kế thừa tước vị nên mới làm ra chuyện giả mạo nhi tử, cố ý lừa gạt Thánh thượng, vậy thật đúng là không nói rõ được.

Mấy lời này thật sự quá tàn nhẫn, Kỷ Tuyên đã chịu đả kích rất lớn, vốn muốn nói một câu cũng không nói ra được. Chàng đứng im một lúc lâu, khàn giọng hỏi: “… Muội thật sự muốn thấy ta bị chém đầu sao?” Khi nói chuyện, chàng đã ngước mắt, yên lặng nhìn nàng, bàn tay trong ống tay áo nắm càng chặt.
Giọng chàng uể oải trầm thấp, còn hơi run rẩy. Không biết tại sao trong lòng Kỷ Du lại xuất hiện một chút do dự không rõ lý do, mấy chữ “Đương nhiên muốn nhìn” đã lăn đến bên miệng nhưng lại không thể nói ra.

Nàng thật sự muốn nhìn thấy chàng bị chém đầu sao?
Nàng thật sự muốn chàng chết sao?
Vốn cho rằng đáp án của vấn đề này đã quá rõ ràng, chàng hại nàng một mạng, nàng đương nhiên muốn chàng chết, ai sẽ mềm lòng với hung thủ g iết chết mình chứ?
Nhưng mà không nghĩ tới khi vấn đề này thật sự xuất hiện thì nàng lại có thể do dự, trước mắt không sao nói rõ được mà hiện lên những lúc chàng đã từng đối xử tốt với nàng, những ký ức đó vô cùng rõ ràng, có kiếp trước, có kiếp này. Tuy đã biết những hành động kiếp trước đều là mưu tính của chàng, thế nhưng nàng vẫn theo bản năng coi đó là những hồi ức tốt đẹp không thể xóa nhòa.
Quả nhiên bàn về nhẫn tâm thì nàng luôn kém chàng một bậc.
Trong lòng Kỷ Du âm thầm mắng bản thân. Nàng thật đúng là ngu ngốc vô dụng, ngay cả hận một người cũng hận đến không thoải mái như vậy.

Giờ phút này trong lòng nàng vô cùng bực bội, nàng không bao giờ muốn đứng chung một chỗ với chàng nói những lời vô ích này nữa.
“Ta không muốn thấy ngươi.” Nàng quăng ra câu này, lập tức bỏ đi không quay đầu lại.
Đi vào sân đã thấy Kỷ Thấm đứng trong một góc nhìn nàng, có chút mơ hồ không hiểu, lại có chút đáng thương. Kỷ Thấm vừa nghe trộm bọn họ nói chuyện, có một ít nghe không rõ, nhưng có vài câu lại nghe rất rõ.
“A tỷ, chỉ bởi vì ca ca không phải ca ca của tỷ, cho nên… Tỷ muốn huynh ấy chết sao?”
Kỷ Thấm hỏi ra lời này, vậy mà trong chốc lát Kỷ Du lại không nói được lời nào.
Nàng muốn nói, chàng không chỉ không phải là ca ca của nàng mà chàng còn là hung thủ hại chết nàng. Nhưng cuối cùng nàng không hề nói gì, chỉ đi thẳng vào phòng.
Kỷ Thấm bước nhanh theo vào, giữ chặt tay nàng, như là muốn khóc: “A tỷ, tỷ thật sự ghét ca ca như vậy sao? Đừng như vậy được không, muội không muốn nhìn thấy hai người cãi nhau, chúng ta vẫn là người một nhà mà, chỉ cần, chỉ cần tỷ coi như không biết gì hết!”
Coi như không biết gì hết? Nói thật đơn giản!

Kỷ Du nghiêm túc nhìn cô bé: “Nhưng ta đã biết rồi, không có cách nào giả vờ như kẻ ngu.”
“Vậy, vậy a tỷ có thể không nói cho người khác hay không, nhất là đừng nói cho Hoàng thượng, muội… Muội không muốn ca ca bị chém đầu,” Khuôn miệng nhỏ nhắn của Kỷ Thấm mím lại, nước mắt lập tức rơi xuống: “A tỷ, muội cầu xin tỷ, tỷ bỏ qua cho ca ca đi!”
Cô bé vừa khóc, Kỷ Du cũng không có cách nào tiếp tục xụ mặt. Đã nhiều năm luôn là như vậy, lúc nào nàng cũng mềm lòng với muội muội cùng cha khác mẹ này.
“Đừng khóc,” Kỷ Du giơ tay lau nước mắt cho cô bé: “Ta sẽ không nói cho người khác, cũng sẽ không nói cho Hoàng thượng.”
“Thật ư?” Kỷ Thấm nghe vậy thì vừa ngạc nhiên vừa vui mừng nhìn Kỷ Du, khóe mắt còn vương một giọt nước mắt, lưu luyến không rơi, khiến người cực kỳ thương xót.
Kỷ Du “ừ” một tiếng, duỗi tay lau sạch giọt nước mắt kia đi: “Muội cũng đã rơi hạt đậu vàng, ta còn có thể không nghe muội sao?”
Kỷ Thấm yên tâm nhếch miệng cười một cái, bỗng cau mày, dè dặt hỏi dò: “A tỷ thương muội như vậy, vậy muội có thể chia tình thương của tỷ cho ca ca một chút hay không? A tỷ bớt ghét ca ca một chút có được không?”
Kỷ Du nghe vậy thì giật mình, sắc mặt thật vất vả mới hòa hoãn một chút lại căng thẳng, im lặng một lát, nhẹ nhàng nói: “Không được tham lam.”
“Vâng.” Kỷ Thấm hơi thất vọng cúi đầu đáp một tiếng.
Mấy ngày sau Kỷ Tuyên không tới Linh Miểu uyển nữa, Kỷ Du cũng chưa từng ra sân. Tính ra cùng ở trong một phủ nhưng hai người đã bảy tám ngày chưa gặp mặt.

So với khi vừa biết được chân tướng thì hiện giờ tâm trạng Kỷ Du đã bình tĩnh hơn nhiều. Mấy ngày nay, những chuyện xưa ở kiếp trước cứ lăn qua lộn lại trong lòng nàng rất nhiều lần, lời Tôn thị nói, lời Kỷ Tuyên nói, nàng đã nghĩ hết một lượt, nhưng mà cũng chỉ là suy nghĩ, trừ cái này ra, nàng cũng không có bất kỳ hành động nào.
Những lời nói tàn nhẫn đó, thật đúng là chỉ nói một chút mà thôi.
Tuy oán chàng giận chàng nhưng nàng cũng không làm ra cái gì, vẫn để mặc chàng lấy thân phận Cảnh Dương Quận vương sống cùng nàng dưới một mái nhà.
Có lẽ loại cảm giác này thật sự làm nàng chán ghét, thế nên khi trong cung đưa thiệp mời của Tích phi tới, Kỷ Du lập tức vào cung. Chuyến đi này, nàng ở trong cung với Tích phi liên tiếp tám ngày, đến ngày hai mốt tháng bảy vẫn chưa về phủ.
Kỷ Tuyên đương nhiên biết chuyện này. Ba ngày không thấy nàng về, chàng đã vào cung hỏi thăm một chuyến, lấy được tin tức là Kỷ Du được Tích Phi nương nương giữ lại bầu bạn, phải ở lại trong cung mấy ngày, lại không nghĩ rằng một lần này lại lâu đến vậy, lúc trước chưa bao giờ có tình huống như thế.
Chàng hiểu rõ tính tình Kỷ Du, biết nàng tuy thân thiết với Tích phi nhưng cũng không thích trong cung, lúc trước mỗi lần nàng vào cung đều không ngủ lại. Hiện giờ nàng khác thường như vậy, nếu nói không phải tránh mặt chàng thì chàng thật sự không nghĩ ra cách giải thích khác.
Nàng vì cách xa chàng nên ngay cả hoàng cung mình không thích cũng có thể ở lại nhiều ngày như vậy.
Kỷ Tuyên nghĩ đến điều này thì càng thêm khó chịu.
Chàng thậm chí đã không xuất hiện trước mặt nàng, như vậy vẫn còn không được sao?


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Nuông Chiều Thành Họa

Chương 36: Chương 38:



Ngực Kỷ Tuyên lên xuống không ngừng, Kỷ Du bị chàng ấn vào trong ngực, gò má dán vào ngực trái của chàng, ở nơi này tim đập vừa nhanh vừa mạnh, một tiếng lại một tiếng truyền vào trong tai nàng, lấn át hết tiếng chim kêu quỷ dị ở xung quanh.
Chàng ôm rất chặt, hai tay ôm vai nàng, giam cả người nàng ở trước ngực, giữa bóng đêm thâm trầm, chỉ có duy nhất một cây đuốc chiếu sáng yếu ớt bây giờ cũng mất, chỉ có ánh trăng mỏng manh len lỏi qua chỗ lá cây thưa thớt.

“Yểu Yểu…” Giọng chàng khàn đặc kèm theo vài tiếng th ở dốc, Kỷ Du không rõ giờ khắc này vì sao mình lại dịu ngoan như thế, không giãy giụa, cũng không đẩy chàng ra.
Có lẽ là quá mệt mỏi, mệt đến không còn sức lực. Nàng phải tìm một cái cớ cho mình.
Qua một lúc lâu Kỷ Tuyên mới buông nàng ra, mượn ánh trăng yếu ớt nhìn kỹ nàng, nhưng mà ngoại trừ đường nét mơ hồ thì cái gì cũng không nhìn rõ.
Lúc này Kỷ Du mới lui về sau một bước, đau đớn trên chân trái bỗng nhiên đánh úp lại, nàng lảo đảo một cái, đau đến “Á” một tiếng, động tác của Kỷ Tuyên cực nhanh, cánh tay dài đỡ lấy nàng, một tay ôm bả vai nàng một tay nắm cổ tay nàng: “Muội làm sao vậy? Chân bị thương ư?”
Kỷ Du hít một hơi, giãy giụa muốn hất tay chàng ra, nhưng mà sức lực hai người cách xa, về điểm này sức lực của nàng sao có thể địch nổi Kỷ Tuyên? Nàng không trả lời, Kỷ Tuyên cũng không chờ câu trả lời của nàng, không nói lời nào mà lập tức bế ngang nàng lên.

“Ngươi buông ta ra!” Bị chàng ôm vào trong ngực, nàng rốt cuộc thở hổn hển mở miệng, hai tay dùng sức đẩy lồ ng ngực rắn chắc của chàng.
Kỷ Tuyên chẳng những không buông ra, ngược lại càng ôm chặt hơn, chàng di chuyển tầm mắt nhìn xung quanh một chút, khắp nơi đều là một mảnh đen kịt, đừng nhắc tới tìm được đường ra mà ngay cả phương hướng đại khái cũng không phân biệt rõ, tuy lúc trước chàng đã để lại ký hiệu nhưng trong đêm tối này cũng không dùng được, nếu muốn đi ra ngoài, sợ rằng phải chờ đến khi trời sáng.
Tiểu cô nương trong ngực vẫn đang giãy giụa, chàng siết chặt hai tay, vừa đi tới chỗ có nhiều ánh trăng vừa hạ giọng nói: “Yểu Yểu, ta biết muội hận ta, một khắc cũng không muốn ở cùng ta, nhưng muội bị thương, hiện nay chúng ta không ra ngoài được, phải chờ đến khi trời sáng mới có thể tìm đường trở về, hiện giờ không có cách nào khác, muội chịu đựng nốt lần này thôi, đợi ngày mai chúng ta rời khỏi đây, ta…” Chàng dừng một chút, giọng nói càng trầm khàn: “Ta sẽ không làm chướng mắt muội nữa, muội cũng không cần tránh ta, muội về nhà đi, Niệm Niệm rất nhớ muội, đó vốn là nhà của muội, người nên đi là ta.”

Kỷ Du đang giãy giụa đột nhiên cứng đờ người, Kỷ Tuyên bước càng nhanh, gió đêm thổi tới làm lá cây trong rừng xào xạc, tiếng chim kêu quái dị từ đầu đến cuối chưa từng ngừng lại, nhưng mà Kỷ Du lại chỉ nghe thấy giọng nói khàn khàn trầm thấp từ đỉnh đầu truyền đến ――
“… Muội cứ yên tâm trở về, ta sẽ đi.”
Ngươi muốn đi đâu?
Nàng thiếu chút nữa đã bật thốt ra câu hỏi này, may mà vào thời khắc mấu chốt đã kịp kéo về, lời này bị nàng đè chặt dưới đầu lưỡi, cứ thế không thể chui ra ngoài.
Người trong lồ ng ngực đột nhiên ngoan ngoãn, không còn giãy giụa nữa, Kỷ Tuyên đoán là bởi vì chàng nói ra lời nàng muốn nghe, làm nàng vừa lòng. Quả nhiên chàng sớm nên tự giác một chút, chủ động rời đi. Chàng vô liêm sỉ sinh sống ở nhà nàng hai mươi năm, kế thừa tước vị Quận vương, bá chiếm thân phận gia chủ, bất luận nói như thế nào thì chàng cũng là một kẻ tham lam đáng giận, hễ là người biết được chân tướng, cho dù ai nhìn cũng sẽ đều chán ghét chàng. Huống chi chàng còn lấy oán trả ơn mà làm hại nàng.
Kỷ Du hơi ngẩng đầu, ở trong bóng đêm mờ mịt nhìn mặt chàng, đập vào mắt chỉ có hình dáng lạnh lùng không rõ nét, nàng không nhìn rõ gương mặt chàng, không biết được biểu cảm lúc này của chàng ra sao, cũng không phán đoán được lời nói của chàng là thật hay giả.
Đối với mấy lời chàng vừa nói ra, trong lòng nàng chắc chắn là giật mình sợ hãi.
Chàng và Tôn thị trăm phương ngàn kế đi đến bước này, còn không phải là nhìn trúng quyền lực và phú quý của Quận vương phủ sao? Quyền lực có thể giúp bọn họ trả thù Đoạn gia, phú quý có thể cho bọn họ cả đời không lo không nghĩ, nếu đã ngồi trên vị trí này, hưởng thụ cuộc sống cao sang quyền quý nhiều năm, chàng đương nhiên muốn vững vàng bá chiếm tất cả những thứ này, sao lại cam lòng cho được chứ?
Đây vốn là vấn đề nàng nên nghĩ tới đầu tiên, nàng vốn nên mỉa mai châm chọc chàng, nghi ngờ chàng, nói ra những lời khó nghe để nhục mạ chàng, thế nhưng nàng không có, phản ứng đầu tiên của nàng lại là không nhịn được muốn hỏi chàng sẽ đi đâu.

Kỷ Du bỗng nhiên vô cùng uể oải, lặng lẽ gục đầu xuống, trong lòng hỗn loạn quay cuồng.
Kỷ Tuyên không biết suy nghĩ của nàng, cảm giác được nàng yên tĩnh lại, chàng bước nhanh hơn, dưới ánh trăng mờ ảo không rõ rất nhanh đã nhìn thấy một vùng đất bằng phảng hơi lõm xuống, chàng bế Kỷ Du tới đó, tìm một vị trí tránh gió rồi đặt Kỷ Du xuống, để cho nàng ngồi lên rễ cây trồi lên mặt đất, cởi áo choàng đen trên người ra khoác lên người nàng.
Kỷ Du không muốn khoác áo của chàng, giơ tay kéo áo choàng xuống, ném trả về cho chàng.
Kỷ Tuyên không ép nàng, đặt áo choàng bên cạnh rễ cây, sau đó lập tức đứng dậy đi xung quanh nhặt một đống lá và nhánh cây khô về nhóm lửa.
Kỷ Du ôm gối ngồi một bên, nhìn chàng thêm củi vào đống lửa, tạo thành một ngọn lửa cháy sáng rừng rực, xung quanh ấm lên không ít.
Chàng không hề nghỉ ngơi, chốc lát lại đứng dậy lấy thêm nhiều cành khô về. Ban đêm còn rất dài, giữa núi rừng hết sức âm u lạnh lẽo, chàng biết Kỷ Du sợ nhất là lạnh, đống lửa này phải luôn cháy rực, nếu không ban đêm nàng nhất định không chịu nổi.
Nhặt củi xong, Kỷ Tuyên đi đến bên cạnh nàng rồi nói: “Muội đói không? Ta đi tìm chút thức ăn, muội không cần sợ hãi, ta ở ngay gần đây, nếu có chuyện gì thì lớn tiếng gọi ta, nếu lửa nhỏ, muội bỏ thêm củi vào là được.” Dứt lời, chàng xoay người đi vào bóng đêm.
“Ta không đói bụng.” Kỷ Du im lặng một lúc lâu bỗng nhiên lên tiếng.
Kỷ Tuyên đi được mấy bước lập tức dừng lại, xoay người nhìn nàng: “Muội ra ngoài từ trưa, bây giờ đã là đêm khuya, sao lại không đói bụng chứ?”
Kỷ Du muốn tranh luận nhưng chàng đã quay đầu đi rồi.

Chàng vừa đi, Kỷ Du bắt đầu sợ sệt. Tuy trước mặt đốt một đống lửa lớn, chiếu bốn phía sáng bừng nhưng nàng vẫn cảm thấy sợ hãi. Lá gan nàng vốn dĩ đã không lớn.
Nàng nhìn trái nhìn phải, nhìn đông nhìn tây, cảm giác không chỉ những tiếng chim kêu quái dị đó dọa người mà những bóng cây lay động theo gió ở xung quanh cũng đáng sợ giống như ma quỷ. Nàng véo tay mình, không có tiền đồ mà chờ đợi người kia mau chóng trở về.
Khi Kỷ Du chuyển mắt nhìn xung quanh thì nhìn thấy áo choàng lúc nãy nàng ném trở về cho Kỷ Tuyên. Nàng do dự nhìn chằm chằm cái áo choàng đen xì đó một lúc lâu, cuối cùng duỗi tay lấy nó tới phủ lên gối, đầu chôn vào giữa hai đầu gối.
Trên áo choàng có mùi hương Kỷ Tuyên thường dùng, chàng thích hương hoa lan nhàn nhạt, nha hoàn phòng giặt biết rõ sở thích của chàng, quần áo của chàng chỉ dùng hương hoa lan để xông, hương vị thanh nhã dễ ngửi, Kỷ Du cũng thích.
Hương vị quen thuộc làm nàng không sợ hãi như trước nữa.
Tín nhiệm và ỷ lại mà nàng đặt trên người chàng đến nay vẫn không thu về được.
Đây đã là sự thật rõ ràng, cho dù Kỷ Du không hề muốn thừa nhận nhưng nàng cũng đã ý thức được điều này.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.