Nhóc Lười Kết Hôn

Chương 48: 48: Lại Bị Em Thu Hút Lần Nữa



49.

Lại bị em thu hút lần nữa.
Dự án không phải ở bản địa mà là một hòn đảo phía nam.
Tuần đó, Tần Lĩnh dẫn đội đi công tác trên đảo, đi khảo sát thực địa, nhân tiện gặp đại diện thường trú của bên công ty Pháp.
Lần này đi theo có hai phiên dịch, một là sếp Thẩm, một là Đông Bối Bối.
Lần này Đông Bối Bối lấy thân phận nhân viên gia nhập đội, đương nhiên không được đeo hào quang vợ của sếp — lên máy bay cậu ngồi chung với sếp Thẩm mà không phải cùng Tần Lĩnh.
Bên cạnh Tần Lĩnh là Lý Mông.
Vừa lên máy bay, trợ lý Lý đã thấy ánh mắt của sếp mình lướt qua hai hàng ghế, như có như không rơi vào sếp Thẩm đang câu được câu không nói chuyện với Đông Bối Bối.
Lý Mông thầm ho trong lòng.
Một lúc sau, sau khi máy bay ổn định ở độ cao 1000m, Tần Lĩnh đứng dậy đi đến hàng ghế đầu.
Lúc này Đông Bối Bối đang nghiêng đầu nhìn mây trắng như bông bên ngoài cửa sổ, vừa quay lại, sếp Thẩm không thấy đâu, Tần Lĩnh lại đang cởi nút áo vest bệ vệ ngồi xuống.
Đông Bối Bối:?
Tần Lĩnh nói rất đường hoàng: “Sếp Thẩm có việc muốn nói chuyện với trợ lý Lý.”
Đông Bối Bối cười, thấu rõ nhưng không nói gì.
Tần Lĩnh nhìn Đông Bối Bối: “Vừa rồi nói gì với lão Thẩm vậy?” Nói đến hăng say.
Đông Bối Bối: “Ảnh nói ảnh tốt nghiệp đại học D, cũng học tiếng Pháp, tụi em nói vài chuyện thú vị về việc học tiếng Pháp khi còn là sinh viên.”
Tần Lĩnh bắt chéo chân, hơi nghiêng người về phía Đông Bối Bối, hỏi: “Chuyện thú vị gì, kể anh nghe xem.”
Đông Bối Bối: “Có vài cái chỉ dân học tiếng Pháp mới hiểu.”
Tần Lĩnh hỏi được một sự cô đơn.
Nhưng không sao, anh qua đây cũng không phải để nghe những chuyện này.
“Bà xã.”
Tần Lĩnh hạ giọng, vươn tay qua muốn nắm tay người bên cạnh, nhưng lại bị Đông Bối Bối đẩy đi chỗ khác, đang đi công tác, nghiêm túc chút đi, giờ làm việc là sếp và nhân viên.
Bây giờ đang trên đường đi công tác, đương nhiên cũng là giờ làm việc, làm việc thì nào có sếp lại nắm tay nhân viên?
Đông Bối Bối nhắc nhở Tần Lĩnh: “Nói hết rồi đó.”
Lần này là nắm tay cùng sự cô đơn.
Tần Lĩnh khó khăn thu tay lại, cũng không biết nên để tay ở chỗ nào, cuối cùng rút ấn phẩm trên máy bay ra, lật đại vài tờ.
Đông Bối Bối ở cạnh lặng lẽ nhìn Tần Lĩnh dò xét.
Mặc dù đang ở hoàn cảnh hoàn toàn khác với nhiều năm về trước, cậu cũng không biết hồi còn trẻ Tần Lĩnh đi công tác sẽ như thế nào, nhưng Đông Bối Bối thật sự muốn thông qua lần này, hồi tưởng lại công việc mình làm thêm năm đó.
— Xem như thỏa mãn lòng riêng của bản thân.
Sau khi xuống máy bay, bên A bên Pháp thường thú ở trên đảo tự mình dẫn theo đoàn đội đến sân bay đón, cực kỳ nể mặt nhau.
Hai đội hai bên gặp mặt, bắt tay, lãnh đạo đi trước, phiên dịch hai bên theo sau.
Bên Lộc Sơn vốn là sếp Thẩm phiên dịch, nhưng sau khi lên xe, Tần Lĩnh ngồi xuống cạnh Đông Bối Bối, nên thành ra phiên dịch đổi thành Đông Bối Bối.
Ban đầu cũng không có gì, hai bên trò chuyện khá suôn sẻ, Đông Bối Bối phiên dịch cũng rất trôi chảy, không xảy ra bất cứ vấn đề gì.
Trò chuyện một lúc, Tần Lĩnh chợt chú ý tới đại diện bên công ty Pháp thỉnh thoảng sẽ liếc nhìn Đông Bối Bối, Tần Lĩnh cảm thấy lạ, cho là có vấn đề gì nên quay sang hỏi Đông Bối Bối: “Em hỏi xem sao anh ta cứ nhìn em mãi vậy.”
?
Đông Bối Bối hỏi bằng tiếng Pháp.
Đại diện bên Pháp hơi sửng sốt, nhìn Đông Bối Bối rồi cười đáp: “Vì anh rất đẹp trai.”
Câu tán thưởng thẳng thắn phối hợp với tiếng Pháp thanh lịch, lại được nói ra từ một người Pháp nổi tiếng lãng mạn, ý nghĩa trong đó không cần nói cũng biết.
Đông Bối Bối lễ phép cười trả lời, rồi quay lại nói nhỏ với Tần Lĩnh bằng tiếng trung: “Không có gì.”
Tần Lĩnh cũng quay qua nói nhỏ, “Anh nghe hiểu nhé, anh ta không nói không có gì.”
Đông Bối Bối yên lặng nhìn Tần Lĩnh.
Tần Lĩnh nói năng rất đường hoàng: “Em nói cho anh ta biết, em là vợ anh, bảo anh ta lịch sự chút đi.”
Đông Bối Bối: “…”
Sếp Thẩm ở phía sau suýt chút cười phì ra.
Câu tiếng trung này đại diện bên Pháp vậy mà nghe cũng hiểu đôi chút.
Anh ta nhìn phiên dịch của mình, lại nhìn Tần Lĩnh, rồi dùng tiếng trung bập bẹ hỏi: “Vợ? Vợ gì?”

Đông Bối Bối lễ phép dùng tiếng Pháp nói: “Không có gì, chúng ta tiếp tục nói về chủ đề vừa rồi.”
Tần Lĩnh thì trực tiếp bão tố bằng tiếng anh, chỉ Đông Bối Bối, rồi chỉ mình, nói nghiêm túc: “Wife, my wife.”
Người Pháp ngạc nhiên: “Oop~ sorry.”
Cảnh tượng khó xử mất một lúc.
Lý Mông và sếp Thẩm ngồi phía sau nín cười muốn chết, phiên dịch bên Pháp cũng không nhịn được bật cười.
Đông Bối Bối lặng lẽ thụi cùi chỏ cho Tần Lĩnh một cú, Tần Lĩnh nghiêng đầu, nói đầy hiên ngang, “Anh ta nhìn em chằm chằm, anh không thể không tỏ thái độ được.”
Đông Bối Bối chỉ muốn đưa tay đỡ trán.
Cậu mím môi thì thầm: “Bây giờ anh xem em như đồng nghiệp bình thường đi.”
Tần Lĩnh: “Đồng nghiệp thì em cũng là vợ anh.”
Đông Bối Bối: “…”
Nói tới nói lui ồn ào một trận, mọi người cũng lâm vào xấu hổ.
May mắn Tần Lĩnh và bên Pháp lại nhanh chóng nói chuyện về dự án, không làm cho tình cảnh phải xấu hổ thêm.
Nhưng khi đến khách sạn, bên Pháp bắt tay với Tần Lĩnh, lúc tạm biệt nhau, Tần Lĩnh nói bằng tiếng Pháp: “Lần sau đừng nhìn chằm chằm vợ tôi nữa.”
Người Pháp nói bằng tiếng trung bập bẹ: “Xin lỗi.”
Đông Bối Bối: “…”
Điều này thật sự là khác xa tám trăm dặm so với những gì cậu đã tưởng tượng khi làm việc cùng nhau.
Có màn mở đầu như thế, đến khi chia phòng khách sạn, trong đội nhiều người, tất cả đều ngầm thừa nhận Tần Lĩnh và Đông Bối Bối một phòng.
Tần Lĩnh cầm thẻ, cũng xem như chuyện đương nhiên, anh kêu Đông Bối Bối đi cùng mình.
Đông Bối Bối vừa đi vừa hỏi: “Đã nói làm đồng nghiệp mà?”
Có đồng nghiệp nào lại ở chung với sếp chứ.
Tần Lĩnh đáp lại: “Yên tâm, ngoài anh ra không ai dám ở chung với em.”
Đông Bối Bối dở khóc dở cười.
Vào phòng, Tần Lĩnh đè Đông Bối Bối lên giường hôn tàn bạo một trận, còn nghiến răng nói: “Biết vậy đã không cho em theo.”
Đông Bối Bối đánh Tần Lĩnh: “Không phải như vậy mới bình thường hả?”
Dậy thì thành công đương nhiên là phải nhìn rồi.
Người ta nhìn lén chứ có nhìn thẳng đâu mà hỏi.
Còn chàng đây lại nhất định một hai hỏi ngược lại cho ra lẽ, còn nhấn mạnh my wife.
Giờ thì hay rồi, gặp nhau là làm người ta lúng túng khó xử.
Bên A người ta còn phải dùng tiếng trung để nói Xin lỗi.
Tần Lĩnh cũng phát hiện vấn đề: “Đáng lẽ vừa đến anh nên giới thiệu em luôn, nói em là người anh yêu.”
Đông Bối Bối nghe xong cũng phát hiện vấn đề.
Cậu khựng lại, hỏi Tần Lĩnh: “Vậy sao giờ?”
Tần Lĩnh hôn cái chóc xuống môi Đông Bối Bối, xoay người đứng dậy: “Mackeno*.” (Chỗ này tác giả dùng tiếng lóng)
Buổi chiều khi đến khu dự án để kiểm tra thực địa, Đông Bối Bối thành thật lẫn trong đám người, sếp Thẩm đi theo sau Tần Lĩnh làm phiên dịch.
Nhưng mọi người bên đại diện bên Pháp đều biết Tần Lĩnh dẫn vợ theo, buổi chiều lại không thấy cậu đi cùng nên ai cũng hỏi, mà người ta hỏi thì đương nhiên Tần Lĩnh phải đáp.
Thế là Đông Bối Bối lẫn trong mọi người vẫn phải đi lên trước.
Ngay khi cậu vừa bước đến, bên công ty Pháp kia đã đối xử với cậu vừa nghiêm túc vừa lịch sự.
Cộng thêm cậu còn biết tiếng Pháp, có đôi khi bên kia nói gì, thậm chí còn trực tiếp nhìn Đông Bối Bối để nói.
Thế là một tới hai đi, người phiên dịch lại thành Đông Bối Bối.
Nhưng hiển nhiên, một phiên dịch viên bình thường không có đãi ngộ như cậu.
Và điều này cũng hoàn toàn khác với kiểu cộng sự mà Đông Bối Bối đã tưởng tượng lúc ban đầu — Sếp chẳng những không dạy đời cậu, công việc cũng chẳng có mấy khó khăn, ngay cả công ty A cũng rất lịch sự.
Có chỗ nào giống cái làm chung mà cậu muốn đâu chứ?
Tối đến, Đông Bối Bối đứng ở ban công, chống hai tay lên lan can chống cằm, vừa yên lặng thở dài nhìn về phương xa vừa được gió biển mát mẻ mơn man.
Tần Lĩnh từ phía sau đi tới: “Sao vậy?”
Anh đi đến bên cạnh, đưa tay ôm lưng Đông Bối Bối, hỏi đầy thân thiết: “Bận bịu cả ngày, mệt lắm phải không?”
Đông Bối Bối ngước mắt nhìn Tần Lĩnh, im lặng.
Một lúc sau cậu mới nghiêng người sang nhìn anh, cảm khái: “Ngày đi làm hôm nay khác xa những gì em dự định.”
Thật ra Tần Lĩnh vẫn luôn không rõ vì sao Đông Bối Bối nhất quyết muốn gia nhập tổ phiên dịch trong dự án lần này.

Điều này đi ngược lại với thái độ sống lười sống khỏe của bạn đời nhà anh.
Tần Lĩnh chống tay lên lan can, nghiêng đầu hỏi: “Em tưởng tượng thế nào.”
Đông Bối Bối nhớ lại công việc năm đó: “Có lẽ là trong lúc làm việc, có thể em biểu hiện tốt hoặc có thể không tốt, tốt thì anh khen em, không tốt anh sẽ mắng em, dạy em.”
Tần Lĩnh bật cười.
Đông Bối Bối nghi hoặc: “Sao vậy?”
Một tay Tần Lĩnh choàng lên vai Đông Bối Bối: “Trước hết, nếu em không làm tốt, anh cũng sẽ không mắng em.”
Tần Lĩnh: “Thứ hai, em làm rất tốt, anh rất thưởng thức, rất vui, và cái loại biểu dương này hẳn cũng không dùng được với em.”
Đây là điều cấp trên dành cho cấp dưới, xem biểu dương thành một loại khen ngoài miệng.
Đông Bối Bối dựa vào lan can, gió biển phất phơ: “Em biết anh không xem em như đồng nghiệp.”
Tần Lĩnh ôm vai Đông Bối Bối, trấn an: “Đây không phải là vấn đề có xem em như đồng nghiệp hay không, mà đây là hiện thực.”
Tần Lĩnh: “Hiện thực chính là em là vợ anh, về mặt công ty, em không phải là nhân viên bình thường, mọi người cũng sẽ không cách nào xem em như đồng nghiệp bình thường, và anh cũng vậy.”
Tần Lĩnh: “Về mặt dự án, bản thân dự án đã ổn rồi, đến giai đoạn đôi bên gặp nhau, với thân phận vốn có của em thì ai cũng sẽ rất lịch sự với em.”
Tần Lĩnh: “Em muốn trải nghiệm kiểu đi làm bình thường này, với em mà nói, bây giờ thật sự là không thể được.”
Đông Bối Bối hiểu rõ.
Cậu cảm thán: “Được rồi.”
Nếu đã không được, vậy cũng chỉ có thể bình thản đón nhận.
Tần Lĩnh chuyển đề tài: “Nhưng vợ này, anh không hiểu, vì sao em lại muốn kinh nghiệm này?”
“Lúc đầu em tham gia vào, anh còn tưởng em có hứng thú với công việc phiên dịch.”
Nhưng bây giờ xem ra, có vẻ là không phải.
Đông Bối Bối nhìn Tần Lĩnh, nhìn sâu vào mắt anh, nhất thời không biết phải nói chi tiết thế nào, nhưng cậu hiểu tâm tình của mình.
Đông Bối Bối giải thích: “Thật ra em chỉ muốn xem, nếu em dùng thân phận đồng nghiệp bình thường làm việc cùng anh, thì sẽ có cảm giác gì.”
Cũng giống như lúc làm thêm năm đó.
Nhưng cũng không giống.
Hoặc là nói, tiến thêm một bước so với lúc làm thêm…
Thực tập?
Gió mát vi vu, sóng biển rì rầm.
Đông Bối Bối dứt khoát đứng ở ban công tự do tưởng tượng giả thuyết này với Tần Lĩnh.
Đông Bối Bối: “Nếu như năm nay em hơn 20, phỏng vấn vào bộ phận phiên dịch tiếng Pháp của Lộc Sơn và thực tập thì sao?”
Tần Lĩnh suy nghĩ theo ý tưởng này: “Bộ phận phiên dịch không nhận thực tập sinh, em vào thì chỉ có thể làm nhân viên chính thức.”
Đông Bối Bối gật đầu: “Ok.

Vậy em tốt nghiệp đại học, thi vào Lộc Sơn, phụ trách phiên dịch tiếng Pháp ở bộ phận phiên dịch.”
Suy nghĩ rồi nói tiếp: “Cứ xem như giờ em đang thử việc đi.”
Tần Lĩnh và Đông Bối Bối tiếp tục biên soạn giả thuyết này.
Anh nói: “Thử việc phiên dịch khá dài, anh nhớ là năm sáu tháng.”
Đông Bối Bối: “Vậy thì em là nhân viên mới vừa thử việc hai tháng.”
Tần Lĩnh: “Sau hai tháng thử việc, hẳn là cũng nắm được những từ chuyên ngành kiến trúc, nếu lão Thẩm muốn bồi dưỡng em, với những dự án thế này thì ngoài một phiên dịch viên chính thức anh ta cũng sẽ dẫn em theo.”
Suy nghĩ: “Ừm, bây giờ em gần như là trợ lý phiên dịch.”
Đông Bối Bối tiếp lời: “Trợ lý phiên dịch sẽ không được phiên dịch trực tiếp bên cạnh anh đúng không?”
Tần Lĩnh: “Ghi chép bản tóm tắt về nội dung cuộc trò chuyện, đồng thời phiên dịch một số văn bản không quá phức tạp.”
Đông Bối Bối: “Với năng lực của em khi tốt nghiệp đại học, những điều này không tính là khó.”
Tần Lĩnh gật đầu: “Cho nên về phía sếp Thẩm, tương lai em sẽ trở thành một phiên dịch làm việc với hầu hết các quản lý cấp cao trong công ty.”
Tần Lĩnh nhìn Đông Bối Bối: “Vậy thì tranh thủ lúc rảnh của chuyến công tác này, sếp Thẩm sẽ giới thiệu em với anh.”
Tần Lĩnh: “Về phần anh, anh xem lý lịch của em, cộng với sự hiểu biết của sếp Thẩm về em.”
“Xét thấy em dậy thì quá thành công, nên ngay lập tức anh có ấn tượng và nhớ đến em.”
Đông Bối Bối buồn cười.

Tần Lĩnh: “Em thì sao? Em có ấn tượng gì với anh?”
Đông Bối Bối suy nghĩ: “Tùy giai đoạn.”
“Nếu là lúc mới quen, anh là sếp, chúng ta chưa làm việc chung với nhau bao nhiêu, hẳn là em cũng chỉ ấn tượng với anh như đồng nghiệp bình thường.”
“Nếu anh đã mắng em…”
Tần Lĩnh: “Được, ví dụ bây giờ em dịch tài liệu không tốt, anh mắng em.”
Đông Bối Bối: “Nghe mắng xong thì thành thật đi dịch lại cái khác thôi.”
Tần Lĩnh: “Không ý kiến với anh à?”
Đông Bối Bối lắc đầu: “Giai đoạn này còn chưa để ý đến chuyện đó đâu, chỉ nhận thấy trình độ phiên dịch của mình dở tệ, tranh thủ sửa lại bản thảo và cải thiện nhanh chóng.”
Nói xong thì nhìn qua Tần Lĩnh: “Sau đó —”
Tần Lĩnh: “Sau đó, ấn tượng của anh về em từ một nhân viên bình thường trở thành trình độ chuyên môn của người này còn cần được nâng cao.”
Đông Bối Bối: “Ấn tượng tệ hơn?”
Tần Lĩnh lắc đầu: “Không đâu.

Ai cũng phải đi từng bước một, không ai vừa làm là đã có thể có được kết quả công việc hoàn hảo.

Em vừa tốt nghiệp đại học, cần phải tiến bộ là chuyện bình thường.”
Đông Bối Bối tiếp tục: “Sau đó, em phiên dịch vẫn còn nát, bị mắng, bị la, rồi tiếp tục dịch, dịch xong lại bị mắng cứ tuần hoàn.”
Năm đó làm thêm gần như là thế.
Tần Lĩnh gật đầu: “Cũng có thể.”
Ở một ngày nọ của sau đó, nhân viên phiên dịch bình thường tên Đông Bối Bối thành công vượt qua giai đoạn thử việc khó khăn.
Vào ngày chuyển thành chính thức, sáng sớm cậu nhận được bó hoa mà sếp lớn sẽ tặng cho mỗi nhân viên khi chuyển thành chính thức.
Đông Bối Bối: “Lúc đó hẳn là em sẽ rất vui.

Cũng sẽ âm thầm động viên mình trong lòng, tiếp tục cố gắng, tiếp tục kiên trì.”
Tần Lĩnh nói theo giả thuyết: “Sau đó có một ngày, sếp Thẩm thấy em có thể đảm đương được một phía, cũng muốn rèn luyện em, nên sếp Thẩm đưa em vào một dự án do anh dẫn dắt, để em làm leader team phiên dịch, em lại gặp lại anh.”
Đông Bối Bối bước tiếp theo nội dung vở kịch, suy nghĩ rồi nói: “Sau đó, cùng đi công tác?”
Tần Lĩnh gật đầu.
Đông Bối Bối đang nghĩ ngợi thì Tần Lĩnh đã nói: “Khi đi công tác cùng nhau, vừa xuống máy bay đã thấy một người Pháp luôn nhìn em chằm chằm.”
Đông Bối Bối gật đầu: “Em vẫn sẽ bình tĩnh hoàn thành công việc phiên dịch một cách suôn sẻ, chỉ cần vị kia không có hành động gì thêm thì em sẽ xem như không có chuyện gì xảy ra.”
Tần Lĩnh: “Nhưng anh thấy, anh sẽ cân nhắc một chút.”
Tần Lĩnh: “Sau đó anh sẽ thông báo cho những đồng nghiệp khác, cố gắng không để em tách đoàn.”
Đông Bối Bối mỉm cười, hỏi: “Không phải lúc này nên có bước ngoặt hở?”
Tần Lĩnh nói theo: “Nhưng mà, bạn phiên dịch trẻ tuổi đẹp trai vừa thành nhân viên chính thức nào đó, vẫn lạc.”
Đông Bối Bối: “Vị kia…”
Tần Lĩnh cắt ngang: “Lạc đoàn, ở một mình với sếp.”
Đông Bối Bối nhướng mắt.
Tần Lĩnh cực kỳ ngay thẳng: “Sếp mời bạn đồng nghiệp trẻ tuổi của bộ phận phiên dịch đi ăn tối cùng.”
Đông Bối Bối nói nhàn nhạt: “Đồng nghiệp trẻ tuổi từ chối.”
Tần Lĩnh: “Tại sao?”
Đông Bối Bối: “Bởi vì…!Lúc thử việc bị mắng nhiều quá nên trong lòng vẫn còn sợ sếp.

Cộng thêm chưa bao giờ chung đụng riêng với sếp nữa.”
Cũng giống như thái độ khi làm thêm năm đó.
Cậu nhướng mày với Tần Lĩnh: “Sếp có hung dữ vậy không?”
Đông Bối Bối trả lời rất đương nhiên, cực kỳ khẳng định: “Có!”
Được.
Tần Lĩnh tiếp tục kịch bản: “Thông qua chuyến công tác này, bạn phiên dịch trẻ tuổi nào đó được khẳng định.

Sếp cũng bắt đầu thay đổi ấn tượng với bạn đó trong công việc.”
Sau đó…
Đông Bối Bối còn tự hỏi sau đó sẽ thế nào.
Tần Lĩnh chợt nói: “Một ngày nào đó sau này, sếp phát hiện ra mình với cậu bạn nhỏ phiên dịch ở cùng một khu.”
Đông Bối Bối ngắt lời: “Chẳng phải anh không ở khu Kim Hằng à.”
Tần Lĩnh cong môi: “Em cũng đã đến Lộc Sơn làm rồi, thì sao anh lại không thể ở khu Kim Hằng.”
OK luôn.

Tiếp tục tưởng tượng —
Tần Lĩnh nói tiếp: “Sau đó, sếp bắt đầu để ý đến cậu bạn nhỏ phiên dịch này.”
Đông Bối Bối:?
Để ý?
Để ý tới cái gì?
Tần Lĩnh kéo tay Đông Bối Bối nắm lấy, ánh mắt cũng nhìn cậu chăm chú: “Để ý đến cậu bạn nhỏ ấy lái một chiếc xe màu xanh, ra ra vào vào cùng một người phụ nữ trung niên có mắt mày giống cậu.”
Đồng tử của Đông Bối Bối co lại, vẻ mặt sững sờ.
Tần Lĩnh nhìn Đông Bối Bối thật sâu thật chăm chú: “Thấy rằng khi cậu bạn nhỏ này không mặc đồ đi làm sẽ thích mặc hoodie.”
“Nhất là hoodie trắng, mặc lên người rất trẻ trung và đẹp trai.”
“Thấy được tình cảm của hai mẹ con rất tốt, quan hệ của cả hai với gia đình cũng rất hòa thuận.”
“Vào cuối tuần, đứng ở ban công sẽ hai mẹ con vừa đi xuống nhà vừa cười đùa vui vẻ mua hoa.”
“Cậu bạn nhỏ cũng không lạnh lùng ít nói như lúc đi làm.

Lúc đi chơi cùng bạn bè sẽ luôn cười nói.”
Đông Bối Bối cảm động trước một phần tươi đẹp mà Tần Lĩnh đã tạo ra cho cậu.
Tần Lĩnh nghiêng đầu, hôn Đông Bối Bối đầy trìu mến: “Còn anh, cho dù là lúc nào,” dù chỉ là một vở kịch đầy hư cấu, “cũng sẽ giống thế này, sớm muộn gì cũng sẽ bị em thu hút.”
Đồng tử của Đông Bối Bối ánh lên tia sáng.
Tần Lĩnh: “Khi làm việc anh sẽ vô thức để ý đến em, khi tan tầm về nhà cũng sẽ tạo cơ hội để gặp em.”
Tần Lĩnh: “Anh sẽ bị em hấp dẫn, muốn gặp em, muốn nhìn thấy em, muốn nghe em nói.”
Tần Lĩnh: “Anh sẽ mượn cớ công việc để đến gần em hơn.”
Tần Lĩnh: “Lúc thấy em sai sẽ không đành lòng mắng em, sẽ kiên nhẫn với em hơn, cũng sẽ chỉ dẫn em nhiều hơn trong công việc.”
Tần Lĩnh: “Chờ đến khi thời cơ chín mùi…”
Tần Lĩnh trán kề trán với Đông Bối Bối, nói đầy lưu luyến.
“Anh sẽ tìm cơ hội, bày tỏ cùng em.”
Trong đầu Đông Bối Bối hiện lên những hình ảnh sống động, những hình ảnh kéo dài như khi làm thêm năm đó, cho dù là giả, nhưng dường như chúng vẫn tồn tại sống động ở một thời gian không gian song song khác.
Đông Bối Bối hiểu rằng, Tần Lĩnh đang nhân cơ hội này để nói cho cậu biết tấm chân tình của anh.
Cậu vừa cảm kích lại vừa cảm động, nhìn lại Tần Lĩnh với đôi mắt sáng ngời, đôi tay cũng không tự giác siết chặt eo Tần Lĩnh, vùi đầu vào trong cái ôm của anh.
“Như vậy anh cũng sẽ thích em chứ*?” Đông Bối Bối hỏi.

Tần Lĩnh ôm cậu, vuốt ve mái tóc mềm mại của người trong lòng.
“Đương nhiên.”
“Anh thích em, anh yêu em.”
“Dù là ở trong hoàn cảnh nào, anh cũng sẽ bị em thu hút lần nữa.”
Trong số những giả thiết hư cấu đó, Tần Lĩnh thật lòng hy vọng Đông Mộng Hi vẫn còn sống, Bối Bối của anh sẽ không mất mẹ, còn có thể có một công việc ổn định mà mình thích.
Giọng Đông Bối Bối nghẹn ngào, Tần Lĩnh ôm cậu, nhẹ nhàng vỗ về.
Một lúc sau, Đông Bối Bối vẫn chui trong lòng Tần Lĩnh, trầm giọng nói: “Nhưng tình yêu văn phòng có phải không được tốt lắm không.”
Tần Lĩnh hôn lên tóc Đông Bối Bối: “Nói thật với em, anh còn chưa nghĩ tới bước đó.”
Hửm?
Tần Lĩnh: “Nếu thật sự là thế, vậy thì chắc chắn người theo đuổi em sẽ rất nhiều, không riêng gì mình anh.”
Tần Lĩnh thở dài: “Cạnh tranh khốc liệt.”
Đông Bối Bối buồn cười ngẩng đầu.
Nhưng tất cả chỉ là giả thiết hư cấu mà thôi, anh thở dài đến chân tình chân ý như thế, có phải là nhập diễn sâu quá rồi không?
Tần Lĩnh nhìn Đông Bối Bối chăm chú, ôm mặt cậu, giọng điệu cũng sâu như ánh mắt.
“Cho nên ở hiện thực, em chỉ có thể chọn anh.”
“Phải thích anh, phải yêu anh.”
Tần Lĩnh hôn Đông Bối Bối: “Anh thích em, anh yêu em.”
“Thịch thịch —”
Con tim của Đông Bối Bối lại lệch nhịp, theo đó cũng là một cảm giác tê dại lạ thường.
___________
Rêu:
“Như vậy anh cũng sẽ thích em chứ*?”
Câu này gốc là “那样你也会看到我妈?” = “Như vậy anh cũng sẽ nhìn thấy em chứ?”
Không biết là do tui không hiểu được hết thâm ý câu này của tác giả, hay thật sự là phải thoát nghĩa, nên trước mắt lấp liếm thế đã =.= Chờ cao nhân đi ngang qua.
P/s: Cái truyện này làm tui rất đau não!!! Đọc chữ nào cũng hiểu nhưng nhìn vô ngữ cảnh thì ủa gì kỳ dạ..


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Nhóc Lười Kết Hôn

Chương 48: Vậy hai người là Đường Tăng với nhện tinh rồi?



48. Vậy hai người là Đường Tăng với nhện tinh rồi?

Gì?

Tần Lĩnh không hiểu.

Từ đầu đến cuối Đông Bối Bối chỉ nhìn Tần Lĩnh chăm chú, rồi tiến tới ôm anh.

Tần Lĩnh khoác tay sau lưng Đông Bối Bối, dịu giọng hỏi: “Hôm nay sao vậy?”

Tần Lĩnh giơ một tay lên nhìn đồng hồ, một tay vỗ về Đông Bối Bối, dỗ: “Ăn cơm nào.”

“Trong nhà có gì ăn không? Không có chúng ta ra ngoài ăn.”

Đông Bối Bối ôm dính lấy Tần Lĩnh, đặt cằm lên vai anh, “Không đói, không ăn.”

Tần Lĩnh hầu như chưa từng thấy bạn đời của mình dính người thế này, anh vừa hưởng thụ vừa không khỏi cười hỏi lại: “Hôm nay sao thế?”

Rồi cưng chiều gọi biệt danh của Đông Bối Bối: “Bé lười?”

Đông Bối Bối nằm lên vai Tần Lĩnh: “Bé lười hỏi sếp Tần chút chuyện.”

Tần Lĩnh ôm người trong lòng: “Ừm, em hỏi đi.”

Lúc này Đông Bối Bối mới thẳng người dậy, nhìn Tần Lĩnh, suy nghĩ rồi nói: “Em nhớ lúc trước anh có từng nói với em, mấy năm trước khi anh hợp tác làm dự án Gemini với công ty Pháp, vì không có tiền nên mời một phiên dịch gà mờ về.”

Tần Lĩnh nghe xong gật đầu, tự hỏi tại sao lại nói đến chuyện này.

Đông Bối Bối bám sát lấy: “Phiên dịch gà mờ kia, anh còn ấn tượng không?”

Tần Lĩnh suy nghĩ: “Vẫn còn, sao vậy?”

Đông Bối Bối: “Anh cảm thấy người ta thế nào?”

Thế nào?

Tần Lĩnh buồn bực, sao Đông Bối Bối lại hỏi phiên dịch kia?

Tần Lĩnh trả lời chung chung: “Cũng được.”

Cái gì gọi là cũng được.

Đông Bối Bối dẫn dắt: “Cụ thể chút.”

Cụ thể?

Tần Lĩnh vẫn không rõ lý do.

Nhưng anh nghĩ Đông Bối Bối học tiếng Pháp, phiên dịch kia cũng là dịch tiếng Pháp, lúc sáng Bối Bối lại tình cờ thấy tài liệu về dự án tháp đôi Gemini nên có lẽ là tò mò về đồng nghiệp?

Tần Lĩnh nói chầm chậm: “Lúc đó công ty tiếp quản dự án tháp đôi, ban đầu chỉ nhận làm thiết kế, không biết, cũng không xem tòa nhà đó là một dự án lớn, cộng thêm đang thiếu tiền, cho nên nhân sự tìm sinh viên chuyên ngành để phiên dịch.”

Tần Lĩnh: “Vốn anh đã không có kỳ vọng cao với đối phương, nhưng bản dịch giống y như học sinh tiểu học làm văn vậy, nên anh trả về cho dịch lại.”

Tần Lĩnh nhớ lại, nói không nhanh không chậm: “Cậu đó làm phiên dịch cho bọn anh nửa năm. Cũng được lắm, con người không tệ, chịu được áp lực, hiệu quả dịch cũng ngày càng tốt, đến cuối chất lượng nội dung cũng có thể mang ra để nói chuyện với người khác.”

Cũng được.

Chỉ hai chữ này cũng đã làm Đông Bối Bối thấy ngọt ngào trong lòng.

Nhưng cậu vẫn chưa thỏa mãn.

Đông Bối Bối: “Còn gì nữa không? Anh chỉ có bấy nhiêu ấn tượng với phiên dịch kia thôi hả?”

?

Tần Lĩnh nhìn Đông Bối Bối khó hiểu?

Chỉ có bấy nhiêu?

Đúng rồi.

Không gì sao?

Nhưng nếu Bối Bối đã hỏi, đương nhiên Tần Lĩnh sẽ nghiêm túc nhớ lại quá khứ, tìm thêm chút ấn tượng.

À, rồi.

Tần Lĩnh: “Hình như anh mắng cậu ta khá nhiều.”

Đông Bối Bối nhíu mày, được thêm nhiêu đó?

“Còn nữa không?”

Tần Lĩnh: “Cậu đó cũng chịu nghe mắng lắm.”

Đông Bối Bối cố ý hỏi: “Sinh viên dịch chắc chắn là dịch không tốt, sao anh lại mắng người ta.”

Tần Lĩnh bày vẻ không quan trọng: “Em cũng biết, lúc anh làm việc thì có hơi dữ.”

Dừng một chút lại nói, “Quả thật là cậu đó dịch như chó gặm mà.”

Đông Bối Bối giơ tay đánh lên tay Tần Lĩnh, trừng mắt.

Tần Lĩnh buồn cười: “Mắng đồng nghiệp của em chứ có mắng em đâu.”

Đông Bối Bối hừ hừ trong lòng: Mắng em đó.

Tần Lĩnh nói tiếp: “Chẳng qua tính tình của cậu đó khá tốt. Khi đó anh cũng còn trẻ, nhiều khi bận quá lại hay phát cáu, giọng điệu không tốt, lời nói cũng không dễ nghe, nhưng cái cậu làm bán thời gian đó chưa bao giờ trả treo lại.”

Đông Bối Bối: Hừ.

Tần Lĩnh nhớ tới: “À, cuối cùng cậu đó còn viết một thư cảm ơn cho anh.”

Đông Bối Bối biết còn cố hỏi: “Cảm ơn anh cái gì?”

Tần Lĩnh nhún vai: “Có lẽ là thấy làm việc nửa năm bản thân đã có tiến bộ nhiều.”

Đông Bối Bối tiếp tục: “Anh trả lời thế nào.”

Tần Lĩnh suy nghĩ, rồi suy nghĩ: “Không nhớ lắm, có lẽ là bận quá nên không trả lời.”

Đông Bối Bối lại muốn đánh cho Tần Lĩnh một cái.

Hóa ra một trải nghiệm sống vô cùng quan trọng và đáng nhớ của cậu, lại chỉ là một khúc nhạc dạo không mấy ấn tượng trong con đường lập nghiệp của Tần Lĩnh.

Giận.

Nhưng Đông Bối Bối cũng không giận thật.

Cậu biết ở những giai đoạn khác nhau trong cuộc đời, mỗi người sẽ có những ưu tiên khác nhau.

Tần Lĩnh không nhớ cậu, không sao.

Ít nhất giờ đây tháp đôi Gemini vẫn còn đứng sừng sững trong khuôn viên, tỏa sáng như một công trình kiến trúc mang tính bước ngoặt.

Cũng từ đó, Lộc Sơn và Tần Lĩnh cũng bước vào giai đoạn huy hoàng.

Tối đó trước khi đi ngủ, Đông Bối Bối ngồi trên giường cầm máy tính bảng tìm tòa tháp đôi của công ty Pháp kia.

Nhìn tòa tháp đẹp đẽ tráng lệ uy nghiêm trong hình, từ đáy lòng Đông Bối Bối sinh ra một cảm giác tự hào.

Nhìn xem, tòa nhà này là Lộc Sơn xây.

Do Tần Lĩnh thiết kế.

Cậu cũng từng tham gia.

Mà cảm giác cùng tham dự này, trước đây Đông Bối Bối chưa bao giờ được trải qua.

Dù là mặc chính trang mang theo luật sư đến Lộc Sơn vào thời điểm quan trọng nhất, cũng chưa từng có.

Đông Bối Bối đưa tay nâng cằm, nhìn tòa nhà trên màn hình, trên môi nở nụ cười.

Lúc chuẩn bị ngủ, Đông Bối Bối nằm trong lòng Tần Lĩnh, chủ động hôn lên môi anh, nhẹ nhàng dụi vào cổ anh.

Tần Lĩnh rất hưởng thụ loại chủ động này, cũng cảm thấy rất mới lạ.

“Hôm nay sao vậy?”

Anh luôn cảm thấy Đông Bối Bối của hôm nay hơi khác.

Đông Bối Bối vẫn dụi lên người anh khẽ lắc đầu, không có gì.

Chỉ cảm thấy nhân sinh thật kỳ diệu.

Đây có được coi là phần thưởng của vận mệnh dành cho những người bình thường là họ không nhỉ?

Mấy chuyện như duyên phận này, ngay cả một người kiên định theo chủ nghĩa duy vật như Đông Bối Bối cũng muốn tin tưởng.

Thậm chí Đông Bối Bối còn bắt đầu cảm thấy, nếu như định rằng cậu và Tần Lĩnh sẽ gặp nhau lần nữa, còn để Tần Lĩnh trở thành bạn đời của cậu, vậy thì có phải Tần Lĩnh cũng sẽ là người yêu nắm tay cậu đi hết cuộc đời, giống như phim ảnh vẫn hay chiếu hay không.

Ừm, là người yêu, không phải là bạn đời*. (bạn lữ, bạn đời, bạn đồng hành… tình bạn, tình thân… chưa hẳn đã là tình yêu)

Ngày hôm sau, tòa tháp đôi, nhà hàng trên tầng cao nhất.

Mẫn Hằng nghe xong thì suýt chút phun luôn thức uống vừa hút vào miệng.

Cậu chàng trừng mắt nhìn Đông Bối Bối ngồi ở đối diện: “Má ơi, này là kịch bản phim truyện truyền hình điện ảnh hả?”

Ai biết được?

Đông Bối Bối cong môi, không giấu được ý cười, gật đầu: “Thật đó.”

Mẫn Hằng: “Vậy hai người chẳng phải là Ngưu lang Chức nữ, Romeo Juliet, Đường Tăng với nhện tinh hả?”

Đông Bối Bối sặc nước, hạn hán lời.

Đường Tăng và nhện tinh là chuyện gì vậy?

Mẫn Hằng bắt đầu kích động: “Vậy ông còn do dự gì nữa, đã duyên phận kiểu này rồi thì cứ yên tâm mạnh dạn mà yêu.”

Còn nói thêm: “Ông có tin ông cho dù ngày mai hai người các ông ly hôn, ngày mốt có một cái bình bông rơi xuống đầu ông, dưới đáy bình cũng có khắc tên của Tần Lĩnh hay không?”

Đông Bối Bối dở khóc dở cười: “Ông so sánh kiểu gì vậy.”

Mẫn Hằng trừng mắt: “Thật đó! Đây chắc chắn là tình yêu đích thực! Là cái loại định mệnh đã trải đường sẵn ấy!”

Đông Bối Bối không tin số phận, chỉ tin vào sự cố gắng của bản thân mình.

Nhưng đến bây giờ, ngay cả chính cậu cũng cảm thấy, Tần Lĩnh thật sự là một người bạn đời đáng để cậu yêu.

Về phần ngày ấy, khi Tần Lĩnh về tim cậu đã đập thịch thịch thịch kia…

Đúng hôm đó, Lâm Nhất Niên gọi Đông Bối Bối cùng đi massage.

Lúc hai người bị nhân viên massage kéo ngược người ra sau như dây cung, Lâm Nhất Niên nói: “Trước khi ở bên Biên Việt anh thẳng tưng, sau này xác nhận bản thân mình thích ảnh thì mỗi lần gặp là mỗi lần tim đập bùm bùm bùm. Ai dồ.”

Hôm đó massage xong, Đông Bối Bối đến nhà hàng Nhật chờ Tần Lĩnh cùng ăn cơm.

Cậu đang lật xem menu thì cửa hộp kiểu Nhật được mở ra, Tần Lĩnh cởi giày bước vào.

Đông Bối Bối vừa ngước mắt lên, tim đập thình thịch lệch hết hai nhịp.

Cậu vội vàng đưa tay đè tim lại, nhưng ánh mắt lại bất giác rơi vào Tần Lĩnh ở phía bên kia bàn.

Tần Lĩnh nhướng mắt: “Hửm?”

Đông Bối Bối vội vàng cụp mắt xuống, trong vô thức lại như đang che giấu điều gì — Ngay cả chính bản thân cậu cũng không nhận ra.

Hôm đó, Đông Bối Bối nhận được tin nhắn từ Mẫn Hằng.

Mẫn Hằng: [địa chỉ liên kết]

Mẫn Hằng: [Có phải chồng ông lại làm cái gì không?]

Đông Bối Bối nhấp mở liên kết, trong đó là tin tức.

Trong tin viết đang thực hiện điều chỉnh đầu năm, cắt giảm tất cả các bộ phận ngoài kinh doanh bất động sản, tương đương với việc từ bỏ tất cả hướng đầu tư đã triển khai trong mấy năm qua.

Bây giờ người ngoài đang khen chê lẫn lộn.

Thái độ của công chúng với điều này là, sau nguy cơ nợ nần lần trước Lộc Sơn bị tổn hại nghiêm trọng, cho nên chỉ có thể đưa ra lựa chọn này.

Đông Bối Bối biết, Tần Lĩnh chỉ đang làm những gì anh muốn.

Lộc Sơn quay về lĩnh vực bất động sản chỉ còn là vấn đề thời gian.

Thời tiết càng ngày càng nóng, Đông Bối Bối bắt đầu muốn làm một bé sâu lười được ướp lạnh.

Nhưng một hôm, sau khi biết Tần Lĩnh đã ký kết hợp đồng thiết kế dự án cho một công ty Pháp, Đông Bối Bối nói với Tần Lĩnh: “Em cũng muốn tham gia nhóm phiên dịch.”

Tần Lĩnh ngạc nhiên.

Quen nhau lâu thế này, cho dù lúc nợ nần chồng chất, mỗi ngày bạn đời của anh đều ở công ty, nhưng Bối Bối chưa bao đưa ra yêu cầu nào như vậy, sao lần này…

Đông Bối Bối không nói nhiều, chỉ nhìn Tần Lĩnh đầy chân thành, hỏi thẳng: “Được không?”

Tần Lĩnh gật đầu: “Đương nhiên.”

Dự án của công ty Pháp do Tần Lĩnh trực tiếp chỉ đạo, trong đội có ba phiên dịch viên tiếng Pháp chuyên nghiệp, bây giờ thêm Đông Bối Bối vào thành bốn.

Trưởng nhóm phiên dịch lần này là sếp Thẩm, người thông thạo nhiều ngôn ngữ.

Sếp Thẩm biết boss nhét vợ mình cũng học tiếng Pháp vào trong nhóm, nhưng anh ta không vì thế mà có thành kiến, ngược lại còn rất lịch sự với Đông Bối Bối, dù sao bây giờ trên dưới Lộc Sơn ai cũng biết, Lộc Sơn có thể chịu đựng đến giờ hoàn toàn là nhờ vào bạn đời của boss.

Sếp Thẩm phân một phần tài liệu trước đó ra và chuyển cho Đông Bối Bối để cậu dịch, sau khi dịch xong, các đồng nghiệp trong nhóm sẽ sàng lọc và xét duyệt, sau đó sẽ đưa qua sếp Thẩm, sếp Thẩm thấy không thành vấn đề sẽ gửi qua cho Tần Lĩnh.

Buổi tối khi Đông Bối Bối ở nhà dịch những nội dung này còn phàn nàn với Tần Lĩnh: “Không hổ là công ty lớn, quá nhiều quy trình.”

“Em còn tưởng em dịch xong cứ đưa thẳng cho anh luôn.”

Tần Lĩnh xích lại gần, chống tay lên bàn nhìn Đông Bối Bối dịch.

Đông Bối Bối thấy Tần Lĩnh nhìn mình thì dừng lại, cố ý hành văn kiểu học sinh tiểu học, Tần Lĩnh thấy được nhíu mày.

Đông Bối Bối ngẩng đầu, vẫn chọc chó như cũ: “Sao?”

Tần Lĩnh nhìn Đông Bối Bối, rồi nhìn bản dịch như học sinh tiểu học kia, đứng thẳng người dậy, giọng ấm ách, lại đưa tay sờ mũi, rõ ràng là do dự muốn nói rồi lại thôi: “Không có gì.”

Đông Bối Bối: “Em dịch có vấn đề gì à?”

Tần Lĩnh vội vàng lắc đầu: “Không có không có.”

Đông Bối Bối cố ý gây chuyện: “Rõ ràng vẻ mặt của anh không nói như thế, chắc chắn là có.”

Tần Lĩnh: “Không có không có.”

Đông Bối Bối: “Em dịch không tốt hả?”

Tần Lĩnh: “Tốt.”

Đông Bối Bối: “Em hành văn không tốt?”

Tần Lĩnh: “Tốt.”

Đông Bối Bối: “Không đủ tín nhã đạt*?” (Tín faithfulness: nguyên văn; Đạt expressiveness: trôi chảy, rõ ràng; Nhã elegance: ôn nhã, xúc tích)

Tần Lĩnh: “Đủ, chắc chắn đủ.”

Đông Bối Bối nín cười, cố ý nhìn Tần Lĩnh một cách dữ dằn, sau đó quay lại đoạn vừa dịch lúc trước, xóa xóa xóa, gõ lại một đoạn mới.

Tần Lĩnh phản ứng lại, biết đây Đông Bối Bối đang cố ý ‘bắt mồi’, anh vội vàng muốn lui quân, nhưng lại bị Đông Bối Bối phản ứng cực nhanh nắm cánh tay lại, kéo về, “click” vào một trang trên màn hình laptop.

Đông Bối Bối: “Đây mới là bản dịch chính xác, đây mới được gọi là tín đạt nhã.”

Tần Lĩnh ngoan ngoãn: “Đúng đúng đúng.”

Đông Bối Bối kéo cánh tay anh, hỏi: “Rõ ràng vừa nãy phát hiện ra vấn đề, vì sao lại không dám nhắc tới?”

Tần Lĩnh vẫn ngoan như mèo: “Vợ ơi, em cũng đã nói ‘không dám’ rồi.”

Đông Bối Bối nhìn Tần Lĩnh: “Anh là sếp, em phiên dịch cho anh, em dịch nát như thế anh cũng không mắng em hả?”

Tần Lĩnh im lặng nhìn Đông Bối Bối, trên mặt viết: Không dám ạ.

Đông Bối Bối cố ý, cũng thật sự rất muốn nghe: “Sếp Tần, lại đây, nói với em thế này này.”

Tần Lĩnh giả ngu: “Nói gì?”

Đông Bối Bối đã chuẩn bị sẵn ‘lời thoại’ cho anh: “Nói là ‘Cậu viết văn của học sinh tiểu học kiểu gì vậy, bị chó gặm hả?’ ‘Tôi muốn xem văn tiểu học thì bỏ tiền tìm sinh viên như cậu làm gì?’, nói đi.”

Tần Lĩnh cảm thấy giọng điệu và nội dung này sao cứ quen quen.

Đây không phải là thứ anh hay dùng để dạy người khác à.

Tần Lĩnh khó xử: “Vợ ơi, em biết anh không thể nói những lời này với em mà.”

Đông Bối Bối dẫn dắt: “Vậy anh đừng xem em như vợ anh nữa, cứ xem như nhân viên bình thường là được.”

Tần Lĩnh nhìn Đông Bối Bối, im ru.

Đông Bối Bối đưa ánh mắt khích lệ, “Nói đi.”

Tần Lĩnh: “…”

Đông Bối Bối tiếp tục cho ánh mắt cổ vũ.

Nói đi, nói đi chứ.

Vẻ mặt Tần Lĩnh thành thật, mơ hồ còn theo chút ý vị “sướng khóc”.

Tần Lĩnh vẫn im ru bờ rù, ngược lại ôm tay Đông Bối Bối, giọng điệu dỗ dành: “Vợ ơi, có phải hai ngày nay anh làm gì em không thích, làm em giận không?”

Đông Bối Bối thầm nghĩ không có, nhưng cậu cứ thích tái diễn quá khứ vậy thôi.

“Nói đi.”

Tần Lĩnh giơ ba ngón tay lên trời thề: “Hai ngày nay anh tuyệt đối không làm chuyện gì có lỗi với em.”

Đông Bối Bối nhướng mày.

Tần Lĩnh tỏ vẻ cam chịu: “Nếu như anh làm, thì sẽ bị nguyền rủa suốt đời không được quỳ ván giặt đồ.” Không nhận được tình yêu của vợ.

Đông Bối Bối:?

Nội dung kịch bản có phải có gì đó sai sai không?

Nhưng thấy Tần Lĩnh bỏ tay xuống, một tay ôm vai Đông Bối Bối, một tay nắm cằm Đông Bối Bối, hôn một cái chóc rồi nói: “Đừng nói là văn học sinh tiểu học, dù em có hành văn của trẻ mẫu giáo anh cũng thích xem.”

Lại hôn thêm cái chóc nữa: “Bỏ tiền ra cũng không mời được bà xã xinh đẹp làm anh thích như em về phiên dịch.”

Đông Bối Bối: “…”

________________

Rêu: Đông – sugar tank x Tần – cẩu tinh ((((. = ở ngoài hổ báo cáo mèo ra sao thì dề nhà cũng phải xếp re sợ dợ nha mấy bà ((((. =

P/s: Cặp Lâm Nhất Niên x Biên Việt có truyện riêng, cũng 6-70 chương gì đó, tên là… ừm, tên láo lếu vào tay tui là “Nào chúng ta cùng bê đê/ Hội cùng gei” TwT tên đàng hoàng là “Có cong cùng cong”. Nhưng chắc là tui không gõ đâu, mê bé đẹp tóc xoăn Mẫn Hằng với cây gậy massage bằng thịt nhà ẻm mà tác giả hổng viết ((((. =

=> “Có cong cùng cong” có bạn gõ rồi nè, link ở cmt nha, nếu ko copy được có thể search hoặc lên wordpress của tui có dẫn link, ở cuối chương 48 luôn nhé.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.