Nhặt Ánh Bình Minh

Chương 46: 46: Góp Nhặt Lần Thứ Bốn Mươi Sáu Gió Núi



Nước sôi, Liễu Tức Phong rót vào hai cái ly.

Lý Kinh Trọc lên tiếng: “Anh xuống dưới mua đồ ăn vặt đi, em đói rồi.”
Liễu Tức Phong kinh ngạc: “Em? Ăn đồ ăn vặt?”
Lý Kinh Trọc nói: “Đột nhiên muốn ăn.

Bây giờ chắc cửa hàng siêu thị đã đóng cửa hết, nhưng dưới lầu một có máy bán hàng tự động.

Anh đi mua đi.”
“Lần đầu tiên mới thấy nửa đêm em muốn ăn đồ ăn vặt.” Tuy Liễu Tức Phong nói vậy, nhưng vẫn đứng lên xuống lầu mua.
Cửa vừa đóng lại, Lý Kinh Trọc lập tức lấy hộp thuốc từ trong tủ đầu giường ra, bóc thuốc uống.

Loại thuốc này một ngày uống hai lần, bắt buộc dùng liên tục trong vòng hai mươi tám ngày, một khi gián đoạn sẽ có nguy cơ mất hiệu lực.
Liễu Tức Phong mua đồ ăn vặt trở về, Lý Kinh Trọc lại không có hứng ăn uống, chỉ một lát đã dẹp hết đồ sang một bên, hắn thì tự ôm một túi kẹo sữa dâu tây ăn không ngừng.

Ăn xong mới thỏa mãn đề nghị: “Hay là mình vận động chút đi?”
Lý Kinh Trọc cương quyết: “Không làm.”
Liễu Tức Phong nói: “Đi ra ngoài dạo mấy bước cũng không được?”
“Đã trễ thế này rồi, anh muốn đi đâu tản bộ?” Lý Kinh Trọc hỏi.
Liễu Tức Phong vươn tay, “Cứ đi với anh.”
Lý Kinh Trọc cúi đầu nhìn lòng bàn tay mình đã được xử lý, miệng vết thương cũng khép lại hoàn toàn, lúc này mới chịu nắm tay Liễu Tức Phong.
Hai người không hề kiêng dè mà nghênh ngang nắm tay đi giữa đường cái không người, từng ngọn đèn chiếu hai cái bóng sóng vai bên nhau khi dài khi ngắn.
Lý Kinh Trọc nói: “Hình như đây là lần đầu tiên em dắt tay người khác đi ngoài đường đấy.”
Liễu Tức Phong gật gù: “Anh cũng là lần đầu.”
Lý Kinh Trọc buồn cười: “Thôi đừng phét.”
Liễu Tức Phong vẫn chống chế: “Anh nhiều tuổi rồi, nhớ không rõ chuyện trước kia nữa, cứ có cảm giác đây là lần đầu tiên.”
Lý Kinh Trọc nói: “Trí nhớ của anh vẫn tốt đấy chứ, cái gì cũng quên, chỉ không quên nuôi tóc.”
Liễu Tức Phong dừng chân lại, “Em muốn anh cắt tóc?”
Lý Kinh Trọc nhìn mái tóc dài kia, “Anh nỡ bỏ sao?”
“Em còn nhớ buổi tối hôm mười bốn tháng bảy không?” Liễu Tức Phong thì thầm, “Giây phút thắp sáng ngọn đèn cuối cùng, anh buông được rồi.”

Lý Kinh Trọc nhớ lúc ngọn đèn hoa sen xuôi theo dòng sông trôi về hướng tây, Liễu Tức Phong đã nói một câu “Kiếp sau nhớ đầu thai vào gia đình tốt”, liền không khỏi cảm khái, vong hồn mười năm không buông bỏ, hóa ra đêm đó cũng được thả đi rồi.

Nhất thời xung quanh lặng yên không một tiếng động.
“Dù sao thì, nếu em muốn anh sẽ đi cắt tóc.” Liễu Tức Phong nói tiếp.
Gió đêm thổi tung mái tóc dài của hắn, dưới ngọn đèn đường được nhuộm một tầng nâu vàng sáng óng ánh.

Lý Kinh Trọc vươn tay vuốt ve một phen, nói: “Thôi đừng cắt, em tiếc.

Tóc cắt rồi có thể dài ra lại, có vài thứ trôi qua nếu cắt đi sẽ không tìm được nữa.” Một lát sau, lại nói, “Anh kể một chút về cô gái kia đi.”
Liễu Tức Phong hỏi: “Em muốn nghe chuyện gì? Thật ra những thứ em biết cũng gần đầy đủ rồi.”
Lý Kinh Trọc nói: “Đến tên cô ấy em còn không biết.”
Liễu Tức Phong đáp: “Tào Sâm Lam.

Lam có gió-núi ấy.”
(*Chữ Lam 岚 ghép từ chữ núi 山 và gió 风, nghĩa là sương mù trên đỉnh núi)
Lý Kinh Trọc: “Không ngờ âm cuối lại trùng với tên em họ em.”
Liễu Tức Phong mở miệng: “Nếu Sâm Lam được đổi hoàn cảnh gia đình với em gái em…!Thôi, anh nói thế chắc em cũng mất hứng.

Người trẻ tin vào năng lực bản thân, tuổi già bắt đầu tin vào hoàn cảnh.”
Lý Kinh Trọc ngẫm nghĩ rồi nói: “Bây giờ em cũng bắt đầu tin vào hoàn cảnh rồi.

Ngày nhỏ hằng năm người lớn trong nhà đều đưa ba đứa nhóc chúng em đi kiểm tra sức khỏe, hai đứa em gái càng bị khám kỹ lưỡng hơn, mỗi lần đều dặn đi dặn lại chúng nó: tuy phần lớn bác sĩ đều là người tốt, nhưng ở đời chuyện gì cũng có thể xảy ra.

Nói thế nào nhỉ…!Nền tảng của gia đình và giáo dục là rất quan trọng, nhưng có quá nhiều người không may mắn.”
“Anh cảm giác hai ngày nay em thay đổi rất nhiều.” Liễu Tức Phong hơi buồn cười, “Từ Tiểu Lý biến thành lão Lý.

Từ chỗ đặt kỳ vọng vào tính năng động chủ quan của con người đã chuyển thành thấu hiểu, cảm thông sâu sắc trước những phận đời đau khổ.”
Lý Kinh Trọc cũng cười: “Lão thì cứ lão đi, được bằng vai phải lứa với anh.”
“Này ——” Liễu Tức Phong cười mắng, “Nói chuyện kiểu gì đấy?”
Lý Kinh Trọc nhìn con đường trước mặt, nhịn cười hạ giọng kêu: “Lão Liễu.”
Liễu Tức Phong liếc Lý Kinh Trọc một cái, đột nhiên cảm thấy anh quyến rũ như sương khói trên mặt hồ đêm.

Ngón tay hắn khiêu khích vuốt ve mu bàn tay Lý Kinh Trọc, khẽ hé môi nói: “Để Lão Liễu thương em.”
Vành tai Lý Kinh Trọc đỏ lên, “Anh có phải cây liễu tinh biến ra thật không thế? Suốt ngày vươn cây vươn cành đi trêu chọc người ta.

Rốt cuộc muốn dẫn em đi đâu? Phía trước còn không có đèn đường kia kìa.”
Liễu Tức Phong nói: “Cứ đi theo là được, chẳng lẽ sợ anh dẫn em vào động bàn tơ sao?”.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Mùa Hè Mang Tên Em
2.

Trong Trướng Lê Nga
3.

Thiên Di – Trang Rose
4.

Em Là Mật Ngọt Của Anh
=====================================
“Biết đâu đấy.”
Hai người lại đi thêm một lúc, trước mặt xuất hiện một tòa nhà cao tầng chưa thi công xong, xung quanh cũng không có người canh gác.

Liễu Tức Phong dẫn Lý Kinh Trọc đi tìm thang máy, thật ra đúng là có thang máy, chỉ là không mở điện, vì thế hai người lại cuốc bộ hơn ba mươi tầng lầu lên đến tầng cao nhất.
Lý Kinh Trọc hỏi: “Đây là đâu?”
“Cao ốc Thành Nam.” Liễu Tức Phong kể, “Chiều nay anh mua cơm có nói chút chuyện với bà chủ tiệm, cháu trai bà ấy trước kia là đốc công làm việc ở đây, nhưng sau này chủ đầu tư ôm tiền chạy mất, công trình đành đắp chiếu.

Tuy là cao ốc đắp chiếu nhưng nó vẫn là nơi cao nhất ở phố huyện này.”

Lý Kinh Trọc nhìn quanh bốn phía, quả nhiên tầm nhìn không vướng phải thứ gì, ánh đèn của những tòa nhà khác cách bọn họ rất xa, còn vầng trăng lại cách bọn họ rất gần.

Bầu trời đầy mây dày đặc, không thấy ngôi sao nào.
“Nơi này rất thích hợp nói chuyện.” Lý Kinh Trọc nhìn nhà cửa thấp bé dưới chân, “Đứng trên cao ba hoa hùng hồn, rồi cho rằng mình là bá chủ thế giới.”
Liễu Tức Phong cười nói: “Cùng lắm là bá chủ phố huyện này thôi.”
Trong không khí thoang thoảng mùi đất cát và mùi sơn, Lý Kinh Trọc nói: “Cũng rất thích hợp để nhớ lại chuyện cũ.

Đúng rồi, chuyện vừa nãy còn chưa nói xong, chuyện của Tào Sâm Lam.”
Liễu Tức Phong: “Em nói rồi đấy thôi, cùng một câu chuyện, qua miệng một trăm người lại biến thành một trăm câu chuyện khác.

Anh kể em nghe sẽ khó tránh khỏi khả năng tự tô đẹp chính mình.”
“Có ai lại không cố ý tô đẹp bản thân đâu?” Lý Kinh Trọc nói, “Anh đừng gia công thành tác phẩm văn học là được.”
“Kỳ thật anh cũng không biết nên bắt đầu kể từ đâu.” Liễu Tức Phong vô thức sờ lên hàng rào chắn, dính phải một tay đầy bụi bẩn, “Đã lâu lắm rồi, anh không nhớ nổi diện mạo Sâm Lam nữa.

Mười năm trước, Tào Sâm Lam là Tào Sâm Lam, mười năm sau, toàn bộ thiếu nữ mười mấy tuổi đều trở thành Tào Sâm Lam.

Lần trước em lo lắng anh sẽ làm gì Tuyết Nùng, thật sự không có đâu, anh vẫn còn bóng ma với mấy cô bé ở tuổi đó.

Các thiếu nữ mới lớn suy nghĩ về rất nhiều thứ, Tào Sâm Lam lại càng là bà cụ non.”
Nói đến đây Liễu Tức Phong dừng lại, Lý Kinh Trọc cũng không nói gì, chờ đợi phần tiếp theo.
“Cô bé không thích đàn ông.” Liễu Tức Phong nhìn một ngọn đèn ở phía xa xôi, nhớ về đoạn đối thoại năm đó, “Cánh đàn ông con trai làm gì cũng coi trọng mục đích, bọn họ luôn muốn một thứ gì đó.

Hơn nữa, mượn lời con bé đi —— đôi khi Sâm Lam nói chuyện không mấy dễ nghe —— đàn ông rất dơ bẩn, hơn nữa còn không tự biết bản thân mình bẩn.

Những tên đàn ông bị ám ảnh về trinh tiết, kỳ thật bọn họ không ngại phụ nữ dơ bẩn, bọn họ ngại dương v*t của kẻ khác.

Câu Sâm Lam nói lúc ấy anh vẫn còn nhớ rất rõ: Đàn ông ấy à, chỉ có chym của mình là thơm thôi, của người khác đều thối hết.”
Lý Kinh Trọc cười một chút như đang tự giễu: “Những lời này đối với loại người như chúng ta không thích hợp lắm.”
“Cô bé cũng không thích phụ nữ.” Liễu Tức Phong nói tiếp, “Con bé nói với anh về Trương Ái Linh*: Một người phụ nữ, nếu không được người khác phái yêu thì sẽ không được người đồng giới tôn trọng.

① Đàn bà con gái giỏi nhất là cười nhạo và coi thường người cùng giới.

Sâm Lam cực kỳ không thích diện mạo của một quần thể nữ giới, con bé nói, phụ nữ ngồi một chỗ với nhau có thể nói ra những lời cay nghiệt nhất trên đời, hơn nữa bọn họ còn luôn ra vẻ đồng cảm với chính phụ nữ để dễ bề tôn lòng trắc ẩn và sự ưu việt của bản thân lên.”
*Trương Ái Linh: nhà văn nữ Trung Quốc.

Những tác phẩm nổi tiếng nhất của bà bao gồm Sắc, Giới và Tình yêu khuynh thành.

Bà được chú ý vì những tác phẩm nói về những căng thẳng giữa đàn ông và phụ nữ trong tình yêu.
“Quá tuyệt đối, cũng quá bi quan.” Lý Kinh Trọc đánh giá.
“Cô bé lớn lên trong hoàn cảnh như thế mà, ở quê phụ nữ dễ bị chèn ép hơn đàn ông nhiều.” Liễu Tức Phong khẽ thở dài, “Lấy đâu ra trải nghiệm mà suy nghĩ lạc quan.”
Lý Kinh Trọc gật đầu: “Cũng đúng.” Nghĩ một lúc lại đánh giá, “Cô bé không thích phụ nữ cũng không thích trai thẳng, cho nên nó thích anh.”
Liễu Tức Phong nói: “Đối với con bé, anh tiệm cận với sinh vật vô tính.”
“Tuổi nhỏ mà đã nhìn thấu sự đời như thế, chắc con bé biết rõ lỗi lầm không phải ở mình, cuối cùng vì sao lại nghĩ quẩn…” Lý Kinh Trọc không nói tiếp, anh ý thức được, hiểu rõ trong lòng và thừa nhận ngoài thực tế căn bản không phải cùng một chuyện.
“Thật ra chính anh cũng không rõ lắm.” Liễu Tức Phong cúi đầu, giọng cũng thấp dần, “Anh không biết sau khi kể chuyện này anh sẽ tô đẹp thêm cho bản thân hay càng khốn nạn hơn trong mắt em.

Ban đầu sách là con bé muốn anh viết, nó bảo viết xong rồi có thể đăng lên mạng tố giác trường cũ.

Nhưng sau đó cô bé hối hận, cảm thấy nếu anh đăng lên nó sẽ càng sống khổ sở hơn.

Trước khi sách xuất bản Sâm Lam cũng nói, nếu anh cứ khăng khăng muốn xuất bản ——” Hắn lại vô thức sờ lên thanh hàng rào chắn, kết quả toàn bộ bàn tay đều đen thui, “Con bé sẽ tự sát.”
Lý Kinh Trọc hơi hé môi: “Thế sao anh còn…”
“Vì anh không tin.” Liễu Tức Phong nhìn bàn tay dơ bẩn của mình, “Đó không phải lần đầu con bé đe dọa anh.

Những lần trước nó chỉ cần dùng chiêu tự sát để uy hiếp là cái gì anh cũng đáp ứng.

Sau đó anh thật sự…!thấy phiền.”
Lý Kinh Trọc không biết nên nói gì, mất nửa ngày mới lên tiếng: “Nhưng loại chuyện này——”
“Không chấp nhận được.” Liễu Tức Phong hơi cong khóe môi, nở một nụ cười đau khổ, “Tào Sâm Nham nói một câu không sai, là anh quá không cẩn thận.

Nhưng nếu mọi chuyện không thật sự xảy ra, người ta sẽ không dễ gì thu tay lại.

Hơn nữa em đọc quyển sách kia chắc cũng hiểu, thiếu niên mười chín tuổi hạ bút quá tàn nhẫn, càng là những chuyện máu me đầm đìa càng muốn mổ xẻ cho cả thiên hạ xem.

Cứ như ngoại trừ nó ra, những thứ khác không phải là cuộc sống đích thực, làm như ngoại trừ anh ra những người khác đều không thật sự sống.

Thiếu niên mười chín tuổi không coi ai ra gì, cũng cho là mình có sứ mệnh riêng, tin là văn học có thể cứu người.”
————-
Lời tác giả:
① Câu này lấy từ《 Tình yêu khuynh thành 》của Trương Ái Linh..


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Nhặt Ánh Bình Minh

Chương 46: Góp nhặt lần thứ bốn mươi lăm: Tỉnh ngộ



Liễu Tức Phong ngủ một giấc đến chiều mới tỉnh, phát hiện Lý Kinh Trọc vẫn chưa quay về, vừa đói vừa khát nên đành xuống tiệm cơm gần đó mua vài thứ đóng gói lại, xách cơm đi bệnh viện tìm Lý Kinh Trọc cùng ăn.

Hắn vừa đến cửa bệnh viện đã bắt gặp Lý Kinh Trọc từ bên trong đi ra, trên tay xách theo một cái túi nilon mờ.

“Em cũng mua cơm cho anh à?” Liễu Tức Phong nhìn cái túi trên tay Lý Kinh Trọc.

Anh giấu túi ra sau, giải thích: “Không có, chỉ là thuốc thôi.”

Liễu Tức Phong tưởng là thuốc trị thương, liền nói: “Để về anh bôi cho em.”

Lý Kinh Trọc lắc đầu, “Không cần.”

Hai người cùng nhau trở về, suốt dọc đường Lý Kinh Trọc không nói một câu. Liễu Tức Phong nhìn sườn mặt anh, cảm thấy hình như đối phương đi cách mình xa hơn ngày thường một khoảng.

Về đến khách sạn, Lý Kinh Trọc không lên lầu ngay mà rẽ vào quầy lễ tân thuê một phòng mới. Liễu Tức Phong nhíu mày hỏi: “Vì sao?”

Trên mặt Lý Kinh Trọc hiện lên chút mệt mỏi: “Em muốn ngủ một giấc đã.”

Liễu Tức Phong không tin thứ đang chắn ngang giữa hai người chỉ là cơn buồn ngủ: “Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì? Tào Sâm Nham lại nói gì với em?”

“Từ sáng hôm qua đến giờ em đã không ngủ ba mươi tiếng rồi.” Lý Kinh Trọc mở cửa căn phòng mới, ngăn Liễu Tức Phong ở ngoài, “Có chuyện gì để mai rồi nói đi.”

Liễu Tức Phong dùng tay giữ cửa: “Ăn chút gì đã rồi ngủ.”

Lý Kinh Trọc muốn đóng cửa, lại sợ đụng vào cổ tay vừa khâu lại của hắn, đành phải để người đi vào.

Liễu Tức Phong vừa vào trong đã dùng một tay gian nan mở hộp cơm, Lý Kinh Trọc nhìn không lọt mắt, đành phải giúp hắn mở, vừa mở vừa kể lại tình hình bên bệnh viện. Nói chuyện đến khi hộp cơm gỡ xong, hai người cầm đũa lên ăn, anh vẫn không nhắc đến chuyện Điêu Tử bị nhiễm HIV.

Liễu Tức Phong nghe thấy Điêu Tử không nguy hiểm đến tính mạng nữa, lập tức đùa: “Nếu hắn ta chết thật thì anh giúp em đền, nhà anh cũng có chút quyền thế đấy.”

Đột nhiên Lý Kinh Trọc phát bực, đặt mạnh đũa xuống bàn, nói: “Đền thì có ích gì? Đền bao nhiêu cũng có đền được tính mạng người ta đâu?”

Ý cười trên mặt Liễu Tức Phong nhanh chóng biến mất, cũng đặt đũa sang một bên: “Lý Kinh Trọc, em vẫn không chấp nhận nổi, đúng không?”

“Chấp nhận cái gì?” Lý Kinh Trọc rất mệt mỏi nên không kịp động não, nhất thời không rõ ý Liễu Tức Phong đang muốn nói.

Hắn nhìn chằm chằm vào anh như đang muốn xác nhận anh nghe không hiểu thật, hay là đang giả vờ không hiểu. Không thể, Lý Kinh Trọc sẽ không giả vờ, anh luôn luôn thẳng thắn. Nghĩ đến đây Liễu Tức Phong liền nói: “Em ăn tiếp đi, nghỉ sớm một chút. Anh ra ngoài, ngủ dậy mình lại nói chuyện.”

Liễu Tức Phong đi tới cửa, đang muốn mở cửa đã nghe thấy tiếng Lý Kinh Trọc vang lên đằng sau: “Xin lỗi.”

“Xin cái gì lỗi?” Liễu Tức Phong quay đầu hỏi.

Hắn thấy Lý Kinh Trọc không trả lời, vốn định nói nếu chung quy em vẫn cảm thấy không chấp nhận được, cũng không cần xin lỗi anh. Thế nhưng lời ra đến miệng lại biến thành: “Tỉnh táo rồi nói, anh chờ em.”

Liễu Tức Phong dứt lời liền đi ra ngoài. Lý Kinh Trọc nằm trên giường, đầu quay ong ong, thân thể cũng rã rời nhưng vẫn không thấy buồn ngủ.

Suy nghĩ của anh chạy loạn không thể khống chế. Vết thương trên lòng bàn tay không lớn, nhưng thời gian phơi nhiễm quá dài, từ lúc cố định con dao anh đã luôn tiếp xúc với máu bệnh nhân. Hạn định hiệu lực của thuốc phòng tránh đã bị trễ đến bốn tiếng đồng hồ, nhưng vẫn trong vòng hai mươi tư giờ. Sáu tuần nữa nếu xét nghiệm kháng thể HIV không có vấn đề gì thì đại khái là không sao, sau đó chỉ cần kiểm tra định kỳ theo mốc mười hai tuần, sáu tháng, mười hai tháng. Nhưng thỉnh thoảng vẫn xuất hiện trường hợp hi hữu có thời gian ủ bệnh dài đến mười năm ——

Lý Kinh Trọc không muốn nghĩ nữa, có nghĩ cũng vô dụng. Anh mở TV lên, cho dù đang chiếu chương trình gì, chỉ cần quấy nhiễu được mấy suy nghĩ lung tung của mình cũng là chuyện tốt.

Tin tức xã hội đang phát trên TV cho biết, do điều kiện làm việc của bác sĩ khoa cấp cứu và khoa nhi trong các bệnh viện quá kém nên nhân lực bị thiếu hụt trầm trọng, một số nơi đã phải hạ thấp chỉ tiêu tuyển dụng của hai khoa này từ tiến sĩ xuống thạc sĩ. Giọng biên tập viên bình luận: Đây vốn là hai khoa cần bác sĩ có trình độ cao nhất, nhưng bây giờ biến thành những khoa sinh viên ít sẵn sàng lựa chọn nhất. Tại sao không thu hút nhân lực trình độ cao hơn bằng cách đảm bảo an toàn và cải thiện chính sách đãi ngộ, mà lại tăng số lượng bác sĩ bằng cách hạ thấp tiêu chuẩn tuyển dụng? Nếu cả tính mạng và nhân phẩm của các bác sĩ đang chiến đấu trên tuyến đầu của sự sống và cái chết cũng không thể đảm bảo…

Đột nhiên Lý Kinh Trọc cảm thấy nhờn nhợn, vội chạy vào bồn cầu nôn toàn bộ những thứ không nhiều lắm trong dạ dày ra. Nôn xong, anh vừa súc miệng vừa nghĩ, bản thân mình chưa bao giờ nhạy cảm đến mức xem một bản tin mà cũng buồn nôn, có lẽ đây là tác dụng phụ của thuốc ức chế enzym phiên mã ngược*.

*Thuốc ức chế enzyme phiên mã ngược: một trong số các loại thuốc điều trị HIV, thuốc có khả năng can thiệp vào khả năng nhân lên hay sinh sản của virus.

Ra khỏi phòng tắm, anh mở túi xem hướng dẫn sử dụng thuốc, quả nhiên thấy một trong số những tác dụng phụ không mong muốn là gây buồn nôn, nôn mửa, ngoài ra còn có đau đầu, mệt mỏi, sốt, kén ăn, mất ngủ và phát ban từ từ.

Anh cất tờ giấy hướng dẫn và hộp thuốc đi, nằm lại lên giường vớ điều khiển chuyển kênh khác.

Kênh này đang chiếu phim cổ trang, hoàng đế mặc long bào vung tay lên: “Nếu ái phi có mệnh hệ nào, trẫm muốn toàn bộ người của Thái Y Viện phải bồi táng!”

Lý Kinh Trọc lại chuyển kênh.

Lần này là tiết mục mua sắm online của kênh địa phương, hai cô gái dẫn chương trình xinh đẹp đang quảng cáo một sản phẩm nồi cơm điện, một chốc thì thông báo cập nhật khuyến mãi, chốc khác thông báo số lượng cuộc gọi mua sắm, một chốc nữa lại báo số lượng hàng còn lại, không ngừng nhắc nhở khán giả đang xem đài: Chỉ còn mười cái, chỉ trong hôm nay. Không mua phải hối hận cả năm.

Lý Kinh Trọc nhắm mắt lại nghe, nghe đi nghe lại mấy đoạn quảng cáo phát liên tục vài chục lần, thế mà ngủ thiếp đi.

Giấc ngủ này của anh không yên ổn lắm, mơ màng tỉnh dậy mấy lần rồi lại ngủ, lúc hoàn toàn tỉnh giấc, ngoài cửa sổ đã đen kịt, trên đường không còn ai, chỉ có mấy ngọn đèn đường yên lặng chiếu sáng. Anh bước xuống giường đi đến bên cửa sổ, trông thấy bệnh viện huyện vẫn giống như ngày thường, là tòa nhà đèn đuốc sáng bừng giữa đêm đen.

Một chiếc xe tải lớn lướt qua làm gió đêm cũng vương phải mùi khói xe chạy hối hả.

Lý Kinh Trọc hít một hơi, cảm thấy cái mùi kia không đến nỗi khó ngửi lắm.

Đứng trước cửa sổ một lúc lâu, anh nhớ ra mình nên uống thuốc lần thứ hai rồi.

Trong phòng không có nước khoáng, cũng không có bình nấu nước, anh đành gọi điện cho lễ tân nhờ họ mang lên một cái ấm siêu tốc.

Tiếng chuông cửa vang lên, Lý Kinh Trọc mở ra, phát hiện Liễu Tức Phong cũng đang đứng chờ bên ngoài.

“Trước khi tôi tới, vị khách này đã đứng ở ngoài rồi.” Nhân viên phục vụ đưa ấm siêu tốc cho Lý Kinh Trọc, đồng thời giải thích.

Lý Kinh Trọc nói: “Cảm ơn. Không sao đâu, người này đi cùng tôi.”

Chờ phục vụ đi rồi, Liễu Tức Phong mới cất tiếng: “Em lại muốn nhốt anh ở ngoài à?”

“Chiều nay là anh tự đi ra.”

“Chiều nay trên mặt em viết rành rành hai chữ Cút đi, chỉ thiếu nước nói ra miệng. Anh ở cùng em bao lâu, khoản nhìn sắc mặt vẫn phải biết chứ.”

Lý Kinh Trọc châm chọc: “Với tấm da mặt này của ngài, nếu thật sự muốn ở lại thì ai mà đuổi được?”

Liễu Tức Phong chỉ lên gương mặt thương tích của mình: “Trước kia da mặt anh đẹp nên em mới một tấc không rời, bây giờ phá tướng rồi, em lập tức đòi chia phòng ngủ.”

Lý Kinh Trọc nghe mà vừa tức vừa buồn cười: “Thôi vào đi, em còn không cho anh vào nữa chắc bị biến thành Trần Thế Mỹ mất.”

Liễu Tức Phong đạt được mục đích, vui mừng xách ấm đi nấu nước. Lý Kinh Trọc thừa dịp hắn đi hứng nước, nhanh tay giấu cả bệnh án và túi thuốc vào tủ đầu giường.

Nước nấu xong, Liễu Tức Phong mở lời: “Anh có chuyện muốn nói với em.”

“Em nghe đây.”

Liễu Tức Phong suy nghĩ rồi hỏi một câu: “Em có gì muốn nói với anh trước không?”

Lý Kinh Trọc cũng trầm ngâm một chút, nói: “Chắc em phải về nhà ở sáu tuần, sáng mai sẽ đi.”

Liễu Tức Phong gật đầu, “Anh đi cùng, chúng ta còn phải sửa lại cổng cho nhà em nữa.”

Lý Kinh Trọc sửa lời: “Không phải về quê, ý em là phải về Trường Sa sáu tuần.”

Liễu Tức Phong nhìn vào mắt Lý Kinh Trọc: “Em… đổi ý rồi?”

Đổi ý? Đổi ý chuyện gì?

Lý Kinh Trọc nhớ lại những lời chiều nay Liễu Tức Phong nói, lập tức hiểu ngay: “Không thay đổi, lòng em vẫn giống hệt ngày trước.”

Liễu Tức Phong nói: “Vậy em mau chứng minh đi.”

“Chứng minh cái gì…” Đột nhiên Lý Kinh Trọc đọc ra thâm ý từ nét mặt Liễu Tức Phong, “Bị thương như thế rồi mà còn muốn vận động mạnh, anh không sợ đau cổ tay?”

Liễu Tức Phong ra vẻ vô tội: “Chính vì sợ đau cổ tay nên mới muốn em ra tay đấy.”

Lý Kinh Trọc tức đến bật cười: “Không thể được, anh đừng mơ nữa.”

“Anh không nói đùa đâu, anh nói thật.” Liễu Tức Phong nghiêm mặt lại, đôi mắt đen như mực nhìn thẳng vào Lý Kinh Trọc, “Bây giờ em đã biết hết rồi. Những lời em nói với Tào Sâm Nham anh cũng nghe được hết. Em thật sự nghĩ như thế à?”

Lý Kinh Trọc muốn mở miệng nhưng rồi lại mím môi, đi đến bên cửa sổ đưa lưng về phía hắn.

“Em không biết.” Lý Kinh Trọc yên lặng đón gió nửa ngày, bỗng nhiên cất tiếng.

“Không biết chuyện gì?” Liễu Tức Phong hỏi.

“Em đã nói rất nhiều lời quang minh chính đại.” Lý Kinh Trọc nói, “Bởi vì sinh mệnh kia không hề liên quan đến em. Lúc đó các anh đều là đồ khốn kiếp, còn em là người ngoài có tư cách phán xét. Kỳ thật bây giờ nghĩ lại, em đi nói những lời đó với gia đình nạn nhân cũng quá mức khốn nạn. Nhưng mà,” Anh xoay người mỉm cười với Liễu Tức Phong “Không còn cách nào khác, khốn nạn thì cứ khốn nạn đi, chẳng lẽ chỉ vì khốn nạn mà không được phép sống sao?”

Liễu Tức Phong dang rộng hai tay: “Đồ khốn này cũng ngầu lắm.”

Lý Kinh Trọc mỉm cười tiến lên, cho Liễu Tức Phong một cái ôm.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.