“Tiểu thư, bánh hoa hòe và bánh du tiền người nghiên cứu ra ăn thật ngon, chẳng trách lại bán đắt hàng như vậy!”
Hôm nay ta dẫn Hạnh Nhi đi cùng, là người tổ mẫu sai đến hầu hạ ta, gương mặt bầu bĩnh, hoạt bát đáng yêu.
“Chẳng qua ta chỉ đổi qua cách làm dân gian mà thôi.”
Trước đây đó là thứ ngon nhất có thể giúp ta no bụng cả ngày, nhưng đối với các tiểu thư thế gia thì cần phải làm tinh tế hơn một chút.
Dùng bột gạo nếp tốt nhất, hấp với mật hoa quế, sao có thể không ngon được?
Sau khi Hạnh Nhi đỡ ta lên xe ngựa, một tiểu cô nương quần áo rách dưới bộ dáng nhếch nhác chạy đến chắn trước xe ngựa.
Trông dáng người khoảng chừng sáu, bảy tuổi, gương mặt nhỏ nhem nhuốc, thoạt nhìn gầy yếu đến mức không có sức nói chuyện:
“Tiểu thư thiện tâm, xin người ban cho tiểu nữ chút thức ăn, ta là nạn dân từ biên cương phía nam tới đây, đã nhịn đói ba ngày rồi!”
Hạnh Nhi động lòng thương xót, được ta đồng ý liền đưa tất cả điểm tâm trong túi cho tiểu cô nương kia.
“Đa tạ lòng tốt của tiểu thư! Đa tạ tỷ tỷ!”
Tiểu cô nương chỉ ăn một miếng, sau đó xoay người chạy đi, đem toàn bộ chỗ điểm tâm còn lại đưa cho một tiểu hài tử nhỏ hơn nàng một chút đang ngồi trong một góc sáng sủa đằng xa.
Nhìn dáng vẻ cho muội muội ăn của nàng, mắt ta có chút nóng.
Trước kia ta bị mẫu thân Tống Cẩn Du đánh mắng phạt nhốt trong kho củi, cũng có một tỷ tỷ đã lén mang đồ ăn tới cho ta.
Cánh tay ta đau đến không nhấc lên được, tỷ ấy liền đút cho ta từng miếng nhỏ.
Sau đó khi tỷ ấy có nguyệt sự* lần đầu tiên, bị lão phụ nhân kia bán cho một thương nhân.
*kinh nguyệt
Rất lâu sau ta mới nghe nói, sau khi bị bán chẳng bao lâu tỷ ấy đã bị hắn ta đánh ch.ế.t.
Xác bị cuốn trong một tấm chiếu rách ném ra ngoài, ngay cả một chỗ để chôn xuống cũng không có.
Trước mắt ta có chút mơ hồ, nói với Hạnh Nhi:
“Lấy chút ngân lượng cho nàng đi.”
Hạnh Nhi nói “dạ”, đỡ tiểu cô nương đứng dậy, bỏ hai lượng bạc vào trong hà bao rồi đưa cho nàng.
Tiểu cô nương ngẩn người một lúc mới ý thức được, cách ta một khoảng cúi đầu cảm tạ.
Trên đường hồi phủ trong lòng ta có chút phức tạp, tận đến khi về tới viện mới thầm đưa ra quyết định.
Ta muốn lập kho cháo cứu trợ thiên tai.
Hạnh Nhi nghe ta nói xong cảm động rơi nước mắt:
“Tiểu thư, người thật sự là người lương thiện nhất trên đời.”
Ta nhìn dáng vẻ Tiểu cô nương, không nhịn được bật cười.
Ta chỉ muốn tích chút phước lành cho người tỷ tỷ mà ta chưa kịp biết tên.
Ta nói với lão phu nhân chuyện này, bà xoa đầu ta nói:
“Đứa nhỏ này, có được lòng tốt như vậy thật đáng quý. Nếu con muốn thì làm đi, không đủ tiền cứ nói với tổ mẫu.”
Được cho phép, ta mới bắt đầu vào làm, có người có tiền, kho cứu trợ rất nhanh đã được dựng xong.
Nhưng điều ta không ngờ là, nạn dân vào thành lại nhiều như vậy, nếu không phải có sự chuẩn bị từ trước e là ta cũng không trở tay kịp.
Ta dẫn theo Hạnh Nhi đứng ở trên bậc thềm cao cao nhìn xuống, trong lòng có chút cảm khái.
“Lúc đó thấy ngươi gi.ế.t người, không ngờ lại còn có lòng tốt lập kho phát cháo cứu trợ.”
Ta nhìn về phía phát ra âm thanh.
Dung mạo khôi ngô, dáng người cao ngất, nếu không có nụ cười phô trương kia thì cũng có thể tạm được coi như một quý công tử tuấn tú.
“Sao? Mới chẳng bao lâu rắn rết cô nương đã không nhận ra ta rồi à?”
Hạnh Nhi cau mày:
“Ngươi nói bậy gì đấy, thế gian này làm gì có ai lương thiện như tiểu thư nhà ta!”
“Hạnh Nhi!”
Ta nhanh chóng kéo tiểu cô nương trước mặt, lên tiếng:
“Nàng nhỏ tuổi, ăn nói không có chừng mực, Tam Hoàng tử đừng để bụng.”
Tiêu Chi Nghiêu nhíu mày:
“Nếu ta để bụng thì sao?”
“Vậy xin Tam Hoàng tử bỏ qua.”
Ta không muốn dây dưa với hắn, Tiêu Chi Nghiêu nhìn ta nở nụ cười:
“Ngươi khách khí như vậy làm gì, tốt xấu gì chúng ta cũng từng có giao tình cùng nhau khiêng thi thể.”
Ta không nói nên lời, ai hiếm lạ gì cái giao tình của nhà ngươi.
Hồi trước sau khi gi.ế.t lão tiện nhân kia, thi thể bà ta quá nặng, một mình ta mang rất chậm, hắn đột nhiên xông vào cửa nói sẽ giúp ta.
Phản ứng đầu tiên của ta khi ấy chính là cái tên này chắc chắn bị bệnh nặng rồi*, sau đó mới biết được hóa ra hắn vẫn luôn đứng bên ngoài cửa sổ nhìn ta cắ.t gân bà ta từng chút một.
*ý bả bảo ổng bị điên á
Hắn cảm thấy ta mới tuổi này đã nhẫn tâm như vậy, rất thích hợp để bồi dưỡng thành ám vệ, chẳng qua vừa ra khỏi cửa nhìn thấy Tống Tướng hắn mới bỏ ý tưởng này.
Ta cũng mới biết được cái tên bệnh nặng kia chính là Tam Hoàng tử được đương kim Thánh Thượng sủng ái nhất.
Không thể không nói, người Thánh Thượng yêu thương đúng là độc nhất.
Lúc này, kho cháo phía trước hình như có chuyện xảy ra, chúng ta đang ở xa cũng có thể nghe thấy giọng nói của người nọ.
“Đường đường là Tướng phủ quyền cao chức trọng lại lấy chút gạo lứt để lừa người! Nghe nói đây là kho cứu trợ của đích tiểu thư Tướng phủ mới đón về, đừng nói là muốn kiếm chút tiếng thơm nhưng lại không muốn bỏ tiền ra đấy nhé? Quả nhiên là lớn lên ở thôn quê, một chút hiểu biết này cũng không có! Tiểu thư thế gia chân chính, người ta phát cháo đều dùng loại gạo tốt nhất, làm gì có ai dùng gạo lứt bao giờ!’
Tiêu Chi Nghiêu đi tới:
“Xem ra có người muốn gây phiền phức cho ngươi, hay là, ngươi gọi ta một tiếng ca ca, ta sẽ giúp ngươi giải quyết!”
Ta vứt cho hắn một ánh mắt xem thường, dẫn Hạnh Nhi đi.
“Qi quy định phát cháo cứu trợ phải dùng gạo tốt nhất? Cứu trợ là ta tự nguyện làm, có là gạo ngon hay gạo lứt thì cũng là lòng tốt của Tướng phủ, dám hỏi điều luật nào quy định cháo cứu trợ phải dùng gạo tốt nhất?”
Người nọ sửng sốt:
“Ngươi là ai?”
Ta khinh thường cười nói:
“Ta chính là vị tiểu thư Tướng phủ mới đón về ngươi vừa nói.”
Người nọ sắc mặt thay đổi, lại quát:
“Là ngươi thì làm sao, ta nói sai sao, gạo tốt thì đáng bao tiền, Tướng phủ phú quý, cháo cứu trợ cho dân tại sao không dùng gạo tốt?”
“Tống phủ phú quý, liên quan gì đến ngươi? Ngươi có công giúp phụ thân ta thăng quan tiến chức, hay ngươi kiếm tiền cho Tướng phủ? Đến lượt ngươi ở đây nói nhảm sao? Mục đích của cứu tế chính là giúp người dân ăn no chứ không phải ăn ngon, gạo lứt tuy không quý bằng gạo hảo hạng nhưng cháo Tướng phủ phát mười ngày này có thể giúp nạn dân không bị đói cả tháng. Hơn nữa, gạo lứt chống đói, ngươi đi khắp cái kinh thành này xem có nhà nào phát cháo như nhà ta không?”
“Ngươi thanh cao, ngươi vĩ đại, vậy trong lúc ngươi chỉ trích ta thì ngươi đã vì nạn dân làm được cái gì? Ta có tiền thì phải nghe theo mấy lời chỉ đạo bừa bãi của ngươi à? Ngươi là phụ thân hay là mẫu thân ta, lão tử nợ ngươi cái gì!”
Người nọ chắc là chưa thấy tiểu thư thế gia nào “phong tư xuất chúng” như ta, bị ta mắng cho hoa cả mắt.
Lúc này, một tiểu cô nương tay bưng bát cháo dẫn theo muội muội đi đến trước mặt ta:
“Muội muội, dập đầu với tiểu thư đi.”
Tiểu muội muội nghe lời cúi người hành lễ, đưa bông hoa nhỏ trong tay cho ta:
“Tỷ tỷ nói với muội, người đã cứu mạng muội, cái này muội tặng tiểu thư.”
Ta nhận lấy bông hoa trong tay nàng, xoa đầu nàng.
Tiểu cô nương nở nụ cười:
“Tiểu thư, chúng ta hiểu được tâm tư của người. Đối với những người như chúng ta mà nói, no bụng mới quan trọng, ch.ế.t đói rất khó chịu. Tiểu thư vì chúng ta mà suy nghĩ, người là người lương thiện nhất trên thế gian này, chỉ có kẻ ngốc mới không nhận ra.”
Tiểu cô nương nói một lời này, mọi người liền hưởng ứng theo, tất cả đều là những lời cảm kích.
Ta ngẩng đầu nhìn người nọ:
“Kẻ ngốc kia, ngươi còn thắc mắc gì nữa không?”
Mọi người nghe vậy đều vang lên một trận cười, người nọ sắc mặt đỏ bừng, quẫn bách lắc đầu, xoay người muốn bỏ đi.
Ta sai thị vệ phủ chặn hắn lại.
“Nhưng ta còn có một điều muốn hỏi ngươi. Ăn mặc chỉnh tề như này, chắc không phải nạn dân, còn biết tiểu thư thế gia cứu trợ sẽ dùng gạo tốt, chứng tỏ là người kinh thành. Vậy người nào đã ra lệnh cho ngươi, ai xúi giục ngươi đến chỗ phát cháo của Tướng phủ gây chuyện?”
Người nọ liều mạng vùng vẫy, quyết không nói gì.
Ta lệnh cho thị vệ đưa hắn đi thẩm tra.
“Mọi người tiếp tục dùng cháo đi. Cháo của Tướng phủ ta tuy là dùng gạo lứt nhưng đảm bảo no bụng!”
Trong đám đông nổi lên một tràng trầm trồ khen ngợi.
Ta dẫn Hạnh Nhi rời đi. Tiêu Chi Nghiêu nãy giờ đứng một bên xem náo nhiệt nói:
“Hóa ra ta đã đánh giá thấp ngươi.”
“Tam Hoàng tử nếu không có chuyện gì, mời đi cho.”
Tiêu Chi Nghiêu làm như không nghe thấy:
“Ngươi tính thẩm tra hắn thế nào?”
Ta ý vị thâm sâu nhìn hắn một cái:
“Trước tiên lấy roi nhúng qua nước ớt quất chín chín tám mốt roi, nếu vẫn chưa khai thì lột hết y phục cho vào trong bao tải cùng với chuột và rắn, buộc lại rồi sai người dùng gậy gỗ đánh. Còn cứng miệng chưa khai thì dùng kim châm đâm vào đầu ngón tay, đâm đến khi móng tay tự rụng xuống mới thôi.”
“…”
Tiêu Chi Nghiêu rùng mình.
Ta nói lời này cho hắn, cũng là nói cho người tung tin đồn kia nghe.
Người nọ sợ đến mặt cắt không còn giọt máu, liền tức khắc nhận tội.
Hắn nói có một vị cô nương cho hắn ngân lượng, bảo hắn đi gây chuyện. Cô nương kia, cũng là người Tống phủ.
Ta dẫn người cùng hồi phủ, lão quản gia nói hiện giờ Tống Cẩn Du và Tống Hoài Trạch đều đang ở viện của Tống Tướng.
Vừa đúng lúc, đỡ mất công vòng vo.
Ta tới viện Tống Tướng, thị vệ vào thông báo liền dẫn chúng ta vào.
“Là nàng ta?”
Người nọ ngẩng đầu nhìn thoáng qua Tống Cẩn Du, lập tức gật đầu:
“Chính là nàng ta.”
“Tốt lắm.”
Ta bước lên hai bước, túm lấy cổ áo nàng ta, tát cho hai bạt tai rồi đẩy nàng ta ngã xuống đất.
“Đúng là loại chuyện táng tận lương tâm nào ngươi cũng làm được!”
Tống Tướng thấy một màn vậy mặt không đổi sắc, dù sao ông ta cùng từng thấy bộ dạng điên cuồng hơn nhiều rồi.
Tống Hoài Trạch kinh ngạc đến ngây người, mãi mới định thần lại được liền chạy ra chắn trước mặt Tống Cẩn Du, đỡ nàng ta dậy.
“Ngươi điên cái gì? Lại còn dám động thủ đánh người!”
Ta cười lạnh nói:
“Sao ngươi không hỏi xem nàng ta đã làm ra cái chuyện thiếu đạo đức gì!”
Từ lúc ta đưa người vào viện đến khi ta tát nàng ta, Tống Cẩn Du sợ đến mặt tái nhợt, giờ lại càng ngày càng trắng, nàng ta không nói gì, chỉ biết khóc rồi lắc đầu.
Ta đem sự tình kể lại rõ ràng một lượt, sắc mặt Tống Tướng liền tối sầm lại.
Nếu hôm nay thanh danh của Tướng phủ thực sự bị người nọ bôi nhọ, chỉ sợ ngày mai sổ con cáo tội ông ta lập tức có mặt trong ngự thư phòng của Hoàng đế!
Tống Hoài Trạch không cho là nghiêm trọng:
“Chẳng qua chỉ là một đám nạn dân mà thôi, có thể gây ra được chuyện gì? Đáng để ngươi tức giận đến mức đánh người hay sao?”
Ta tức giận đến bật cười:
“Tống Hoài Trạch, ngươi chưa mở miệng nhìn qua đã biết là loại ngu xuẩn, giờ ngươi mở miệng nói chuyện người ta càng khẳng định sự ngu xuẩn của ngươi đấy! Ngươi không có não à? Ta thật sự hoài nghi bao nhiêu năm nay ngươi có thật sự đi học không đấy! Phụ thân cũng không phải không trả tiền cho học viện, hay là ngươi đọc sách nhiều đến não bị teo tóp lại rồi? Trong số những người ngu xuẩn, ngươi là người thành công nhất đấy!”
Tống Hoài Trạch bị ta mắng cho đỏ cả mặt, hắn muốn phản bác thì bị Tống Tướng ngăn lại.
Tống Tướng ngẩng đầu nhìn Tống Cẩn Du, ông ta là quyền thần dưới một người, trên vạn người, xét về khí chất làm sao một nữ tử nhỏ nhoi có thể sánh bằng ông ta được.
“Như lời nữ nhi ta nói, nhi tử này của ta đúng là ngu xuẩn, ngươi khiến hắn bảo vệ cho ngươi ở lại Tống phủ là việc của ngươi, nhưng đừng nghĩ đến việc gây chuyện thêm một lần nào nữa, bằng không trước tiên ta sẽ diệt trừ cái mầm họa là ngươi đấy!”
Tống Cẩn Du hai hàng lệ tuôn rơi:
“Phụ thân, con không có, con thật sự không có!”
“Có làm hay không trong lòng ngươi rõ nhất!”
Tống Tướng cũng không phải tên ngốc thương hoa tiếc ngọc:
“Từ nay trở đi đừng gọi ta là phụ thân, ngươi không phải nữ nhi của ta!”
“Phụ thân!”
Tống Hoài Trạch nóng nảy, nhưng trong lòng lại mơ hồ có chút… chờ mong?
Tống Tướng trừng mắt liếc hắn một cái:
“Ngươi nếu còn ngu xuẩn như này thêm lần nữa, đừng trách ta đuổi cả ngươi theo nàng ta ra ngoài! Ngoan ngoãn quay về viện của ngươi đi!”
Tống Hoài Trạch khẽ cắn môi, dẫn người rời đi.
Tống Tướng lẩm bẩm nói:
“Sao ta lại sinh ra một nhi tử như thế được chứ!”
Ta mới không thèm cùng ông ta điều tra xem tại sao Tống Hoài Trạch ngu xuẩn vậy đâu, nói một tiếng “an” rồi tự về viện của mình nghỉ ngơi.
Tống Tướng đã lên tiếng, ta cũng được thanh tịnh một thời gian.
Phát cháo được một tháng, vốn dĩ từ đầu ta chỉ muốn tích phước cho tỷ tỷ, không ngờ thanh danh thiên kim Tướng phủ lương thiện, nhân từ đã truyền ra khắp kinh thành, ngay cả Hoàng đế cũng biết.
Thiên tử phái ta đến diện kiến, tận đến lúc đứng trước cửa thượng thư phòng ta vẫn hoàn toàn mông lung.
Tống Tướng liếc mắt nhìn ta một cái:
“Đi theo phụ thân là được rồi, đừng sợ.”
Ta gật đầu, thật ra ta cũng không sợ, chỉ cảm thấy có chút kỳ quái.
Đến khi bước vào ngự thư phòng, bắt gặp gương mặt tươi cười của Tiêu Chi Nghiêu ta liền hiểu được rốt cuộc tại sao Hoàng đế lại biết đến sự tồn tại của ta rồi.
Hoàng đế nói chút chuyện với Tống Tướng, khách khí khen ngợi ta:
“Chuyện cứu tế kia Trẫm đã sớm nghe nói, ngươi đứa nhỏ này đúng là thiện tâm hiếm có.”
Ta hành lễ theo như quy củ đã được học:
“Đa tạ Bệ hạ đã quá khen.”
“Ngươi xứng đáng, Tam Hoàng tử của Trẫm mắt cao hơn đầu, nói về ngươi lại không ngớt lời tán thưởng, hắn nói Trẫm phải ban thưởng cho ngươi, nhưng Trẫm không nghĩ thứ gì thích hợp để ban thưởng cho ngươi.”
“Thần nữ chỉ là bỏ chút sức mọn, không dám đòi hỏi phần thưởng.”
“Lời Trẫm đã nói đương nhiên không thể rút lại, hay là như này, ngươi có thể đưa ra một thỉnh cầu cho Trẫm.”
Ta thoáng ngừng lại một chút:
“Cái gì cũng được?”
“Cái gì cũng được.”
Ta trầm mặc một lúc, Tiêu Chi Nghiêu ngược lại có vẻ không chờ được nữa:
“Phụ hoàng đã nói cái gì cũng được thì có nghĩa là cái gì cũng được, ngươi cứ nói đi.”
Ta quỳ xuống, hành đại lễ với Hoàng đế, thẳng lưng nói:
“Xin Bệ hạ thứ tội vượt quá phép tắc, thần nữ chỉ cầu thiên hạ không còn nạn bắt cóc, kính mong Bệ hạ sửa lại pháp lệnh, những người phạm tội bắt cóc phải bị xử tử lăng trì. Trừ điều đó ra, thần nữ không còn thỉnh cầu nào khác.”
Trong Ngự thư phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ từng âm thanh ngoài cửa sổ.
Tiêu Chi Nghiêu kinh ngạc nhìn ta, hiển nhiên không nghĩ ta lại lớn mật như thế.
Sau một lát, Tống Tướng cũng quỳ xuống:
“Tiểu nữ to gan, xin Bệ hạ thứ tội.”
Hoàng đế nhìn thẳng vào ta:
“Sao ngươi lại đưa ra thỉnh cầu này?”
“Trước khi thần nữ được đón về Tướng phủ, đã từng sống với một người chuyên bắt cóc. Thần nữ từng chứng kiến chúng đánh ch.ế.t những đứa trẻ khóc nháo không nghe lời, từng thấy bọn chúng bán những tiểu nữ tử mới mười tuổi vào kỹ viện tiếp khách, cũng từng thấy cô nương như hoa như ngọc đang sống yên ổn chỉ vì mười lượng bạc mà bị bán đến nơi sơn cùng thủy cốc, bị đánh chết cũng không ai biết. Bệ hạ, so với các nàng, thần nữ thật sự quá may mắn.”
“Vậy ngươi có từng nghĩ đề ra hình phạt nặng như vậy không phải là răn đe bọn chúng mà ngược lại càng đẩy những người kia xuống vực sâu không? Dù sao đám bắt cóc đó cũng chắc chắn sẽ phải chết, bọn chúng sao có thể đối xử với họ như một con người? Sao có thể thả họ về toàn mạng?”
Ta trầm mặc một lúc, lên tiếng:
“Bệ hạ, có lẽ đối với những người bị bắt cóc mà nói, sống cũng là một loại thống khổ. Thần nữ không có tư cách quyết định tính mạng thay cho người khác, nhưng thần nữ có thể nói với Ngài những gì thần nữ đã từng thấy. Người tàn tật thì không thể đứng dậy sinh hoạt, ngay cả ăn uống cũng phải có người giúp đỡ. Nữ tử từng bị vũ nhục dù có sống sót thoát được cũng sẽ bị người đời chỉ trích, không ai chấp nhận họ, thậm chí còn có những tên súc sinh lấy việc đó ra để mua vui. Bọn họ đã hết hy vọng với cuộc sống, chỉ muốn thoát khỏi địa ngục trần gian này, vô số người tự sát, họ hoàn toàn vô tội, tại sao họ không thể sống trong khi những người hại họ lại vẫn còn sống nhởn nhơ?”
Hoàng đế tràm mặc một lát, thở dài một hơi:
“Trẫm sẽ cân nhắc, nhưng Trẫm muốn nói cho ngươi biết một câu, cực đoan sẽ dẫn tới cực đoan, ngươi là đứa trẻ thông minh, chắc chắn sẽ hiểu được ý của Trẫm.”
Ta lưỡng lự một lát, lại hành đại lễ:
“Thần nữ đa tạ Bệ hạ chỉ giáo.”
Ra khỏi ngự thư phòng, phụ thân ta một thân mồ hôi lạnh.
“Ngươi, cái nha đầu này, quá to gan!’
Ta không phản bác, vẫn nên bày ra bộ dạng nhu thuận một chút.
Ta theo Tống Tướng chân trước vừa hồi phủ ngay sau đã có Thánh chỉ truyền tới.
“Đích nữ Tống gia Tống Vi Lan, tính tình ôn lương, thiệm tâm thiện hạnh, yêu thương dân chúng, lòng Trẫm an ủi, đặc biệt phong Vi Huyện chủ, ban hoàng kim vạn lượng, rộng tốt ngàn mẫu.”
Cái Huyện chủ kia để làm gì thì ta không biết, nhưng hoàng kim làm gì có ai có thể không yêu!
Từ trong chỗ Hoàng đế ban thưởng, ta lấy ra chút đồ bổ đem tới cho lão phu nhân.
“Ngươi đứa nhỏ này đúng là hiếu thuận.”
Lão phu nhân đã nghe nói chiến tích của ta ở trong Hoàng cung, gõ đầu ta;
“Nha đầu này, con cũng thật lớn mật, trước mặt Thánh thượng mà cũng dám làm càn, may mà Thánh thượng không trách tội, không thì dù có mấy cái đầu cũng không gánh nổi tội.”
Ta ôm tay bà làm nũng:
“Tổ mẫu, con cũng đã không sao rồi, phụ thân cũng đã mắng rồi, người đừng nói nữa.”
Lão phu nhân bất lực lắc đầu cười:
“Được, ta đây nói với con chuyện khác. Con được phong Vi Huyện chủ, đây là đại sự, phải mở thiết yến các bằng hữu với Tướng phủ, đây cũng là yến tiệc đầu tiên con lấy thân phận đích tiểu thư Tướng phủ để xuất hiện, dù sao cũng là yến tiệc nhà ta, không thể lộ ra một chút sơ sót nào.”
Ta gật đầu:
“Tôn nữ biết, tổ mẫu yên tâm.”
Lão phu nhân trêu ghẹo nói:
“Yến tiệc quá ồn ào, ta tuổi tác đã cao lại còn phải lo liệu chuyện này nữa, thật là mệt mà!”
Ta bật cười:
“Không thì để con nói cho tổ mẫu một biện pháp, phụ thân vẫn một mình, mẫu thân đã ra đi nhiều năm như vậy rồi giờ cũng nên tính đến chuyện tục huyền thôi, hay là hôm đó người để ý trong những khách đến phủ một chút, nếu có người nào vừa ý chút, con liền nói với phụ thân đến cầu thân!”
“Một tiểu nha đầu như ngươi, ngay cả phụ thân cũng dám tự ý sắp xếp!”
Ta bồi lão phu nhân cười vui vẻ một trận đến khi dùng bữa tối xong mới rời đi.
Vừa vào viện, Thanh Trúc liền chạy ra đón ta, phịch một tiếng quỳ xuống:
“Tiểu thư, nô tỳ có chuyện muốn bẩm báo!”
Tướng phủ thiết yến, những gia tộc nổi danh trong triều đình gần như đều đến tham dự, phú thương có quan hệ với hào môn cũng đều tới.
Lúc này ta mới phát hiện, hóa ra ứng phó với những người này lại mệt đến thế, chẳng trách tổ mẫu không muốn làm.
Xem ra sau này phải tìm cho phụ thân thêm một phu nhân mới được.
Ta đang nhìn lại một vòng xem cô nương nhà ai ông nhu mỹ mạo, lại thấy Lục Thừa An đi thẳng tới đây, biểu cảm trên mặt còn có chút không được tự nhiên.
“Ta nghe nói nàng phát cháo cứu tế, đúng là không ngờ nàng lại có tấm lòng như vậy.”
Lời này không hề có chút nào mỉa mai, thậm chí còn dịu dàng khó tả, nghe vào tai ta không khỏi khiếp đảm:
“Có chuyện thì cứ nói thẳng, ta không rảnh khách khí với ngươi!”
Lục Thừa An ngại ngùng nói:
“Chính là… là hôn sự kia, thật ra… thật ra là nàng ta cũng đồng ý.”
Ta hít thật sâu một ngụm khí lạnh, nháy mắt lùi về phía sau vài bước.
Sắc mặt Lục Thừa An lập tức cứng đờ:
“Nàng như vậy là có ý gì?”
“Ý gì ngươi nhìn không hiểu à? Tốt xấu gì cũng là Tiểu Hầu gia, giữ lại chút thể diện có được không!”
Lời này không phải là ta nói, mà là của Tiêu Chi Nghiêu đang đi tới đây nói.
Lục Thừa An sắc mặt khó coi:
“Điện hạ có ý gì?”
“Có ý gì? Tiểu Hầu gia, chuyện lúc đó ngươi náo loạn nhất quyết không phải Tống Cẩn Du không cưới cả kinh thành đều biết, Tống lão phu nhân còn ra mặt làm chủ hôn sự cho hai người, sao giờ lại đổi ý rồi? Trước đây ngươi khinh thường nàng, hiện giờ nàng có thiện danh còn được phong Vi Huyện chủ, lại đến xun xoe, muốn hưởng xái vinh hoa phú quý, làm gì có chuyện tốt như vậy, ngươi có từng nghĩ qua Bình Dương Hầu phủ có cái thế diện ấy không?”
“Ngươi!”
HẾT!