Xưa nay Reo ta đây không bao giờ làm chuyện lỗ vốn.
Vậy nên, muốn hồi sinh, chỉ cần cô ấy đáp ứng một điều kiện!
*
**
Tôi thật ra không biết chỗ đó là chỗ nào, nhưng mà giờ tôi quen có mỗi cậu ta ở đây, nên tôi quyết như kẹo cao su bám dính lấy Jiro, ra sức gật gật đầu.
Tôi cứ tưởng Jiro đi theo đường “hàng không” ngoài ban công kia, ai ngờ cậu đi xuyên mấy dãy phòng trong cung của mình, tới một cái cửa cao gần 3 mét hình bán nguyệt, cậu dùng một động tác chạm vào mặt cửa, nơi có một khung như chiếc gương soi, chiếc cửa rục rịch bật mở. Đập vào mắt tôi là một đại sảnh tựa như một sân bóng đá trải thảm nhung đỏ sang trọng. Trên tường trang trí bằng những hoa văn ẩn hiện trang nhã và treo nhiều tranh vẽ treo dọc trên hành lang, tranh nào cũng có hình ảnh chuyển động, có bức tranh tĩnh vật bên cửa sổ còn thấy được gió rung rinh màn cửa, còn tranh vẽ con vật oai dũng còn thấy nó đang gầm rú. Tôi dừng lại trước một bức tranh mỹ nhân chơi một loại nhạc cụ nửa giống tỳ bà, nửa giống vĩ cầm, mỹ nhân đó còn hỏi tôi muốn chơi bài nhạc nào.
Jiro quay đầu nhìn tôi đứng tần ngần trước bức tranh, phì cười:
– Đi thôi nào!
Dọc đường di chuyển, có rất nhiều người chạm mặt Jiro, họ đều khom người đưa tay phải đặt lên ngực trái hết sức cung kính. Tôi dựa theo trang phục của họ để đánh giá, có lẽ họ là người phục vụ trong hoàng gia. Trang phục của họ có kiểu áo vạt chéo điển hình, tầng tầng lớp lớp thướt tha, ống tay áo của người hoạt động nhiều thì bo gọn gàng như tay áo măng sét, hoặc sẽ rộng và dài kiểu như của Reo, trên trang phục có viền nhiều hoa văn thổ cẩm nhưng không mang theo ánh sáng lấp lánh thần tiên như đồ của Hoàng tử, Công chúa. Tôi đoán thứ khác biệt nằm ở chất liệu vải mang trang phục. Thời tiết ở đây rất lạnh thì phải, mọi người đều mặc rất nhiều lớp áo. Mũ, viền áo đều đính lông các màu khác nhau. Đặc trưng nhất là từ kiến trúc trang trí lẫn trang phục đều mang màu sắc trầm, nhưng phối màu hài hòa giữa những gam màu nóng và lạnh, phổ biến là các màu đen, đỏ vàng nâu, trắng ngà, xanh tím.
Tôi thấy đại sảnh rộng dài, trần và tường đều có những vân họa tiết như thạch nhũ trong núi đá vôi tạo ra, hòa cùng sắc đèn ngà vàng mờ ảo long lanh. Chúng tôi băng qua một khúc cua, chỗ đó có một khoảng lớn giống như “bãi đáp trực thăng” trong phòng Jiro, có một trụ cao tỏa ra ánh sáng xanh lam và đỏ cam cao như một ngọn lửa bất diệt bùng cháy tận mười mấy mét.
Rốt cuộc cũng đi tới Y sư viện. Đó là một cung lớn, phía ngoài có mái vòm, trên đỉnh đầu giăng những dải lụa nhiều màu. Chúng tôi đi sâu vào bên trong, qua khỏi cổng Y sư viện là một khu vườn lớn được bao bọc bằng một lớp kính đàn hồi trong suốt, bên trong đó có khá nhiều loại cây cỏ hoa lá kì lạ nhiều màu sắc, có loại sáng lấp lánh, có loại còn cử động chạy nhảy giống như sống trong một thủy cung cá. Có mấy cây chạy loạn đập người vào lồ ng kính mái vòm rồi bật ngửa ra sau hết sức buồn cười.
Jiro nói Y sư viện chỉ là cơ quan nghiên cứu y khoa riêng của Hoàng cung, không phải một cơ quan quản lý nhà nước như Bộ Y tế ở thế giới của tôi. Nhưng hầu hết tinh anh trong ngành y khoa lại nằm ở Y sư viện, nơi đây cũng có một thư viện y khoa lớn nhất cả nước, là nơi không phải ai cũng có quyền tiếp cận.
Jiro đi rất nhẹ nhàng, không muốn gây quá nhiều chú ý. Tôi thấy có một dãy vạc lộp bộp sôi, màu xanh lục, màu đỏ, màu vàng, giống như mấy vạc thuốc của phù thủy trong phim. Y sư nâng hai tay, các vạc thuốc nước bay lên cao rồi hòa trộn màu sắc vào nhau, đẹp như pháo hoa nổ trên không trung, rồi lại rơi xuống một vạc trống không, bùng nở màu sắc.
Một ông già tóc dài xù xù màu trắng, mặc một chiếc áo dài màu nâu có những họa tiết thổ cẩm màu vàng đan xen trên thân áo, vẻ mặt có nét thông tuệ, hiền từ, cúi đầu hành lễ với Jiro:
– Chào ngài, Hoàng tử Jiro!
Jiro cúi đầu đáp lễ, theo ông ấy vào một buồng, trên chiếc bàn trắng như một khối băng, ông ta soạn một lọ thuốc có thân bầu như một quả cà na, màu xanh lục. Jiro ngồi yên, đưa bàn tay trái bị thương cho ông ấy kiểm tra. Lớp băng quấn vừa mở ra, tôi kinh ngạc nhìn những khớp của đốt ngón tay Jiro đều bị toác ra hết sức kinh dị, nhìn rõ từng khớp xương một lẫn da thịt và mạch máu nhầy nhụa. Lớp da trên cái mấu của bốn ngón tay trái, trừ ngón cái đều bị một vật sắc nhọn cắt ra, giống như đôi mắt bị khoét nhìn chòng chọc vào tôi. Lão y sư chấm thuốc từ lọ thuốc màu xanh lấp lánh, thoáng có những hạt li ti như kim tuyến, rắc lên vết thương. Bột thuốc đổ vào vết thương khiến cho mặt Jiro nhíu lại, tái xanh. Còn ông lão y sư chỉ thở dài:
– Hoàng tử, vết thương lại trở nặng rồi! Cậu nên hạn chế sử dụng máu linh hồn của mình.
Jiro cụp mắt, dường như rất đau, đến cả hai vai đều run lên. Tôi đặt tay mình lên vai cậu, con người tóc trắng đó ngẩng mặt nhìn tôi, đáy mắt thoáng ấm áp cong cong ánh cười.
Băng bó vết thương xong, Jiro bảo là muốn vào thư viện của Y sư viện một chút, lão y sư ôn tồn gật đầu, chỉ dặn đối với dãy sách cấm thuật về y khoa chỉ được cung cấp mật khẩu khi có phê duyệt từ Quỷ vương.
Jiro gật gù như đã hiểu. Lão y sư liền đi đến một cái tủ lớn màu đỏ tía, ông đưa tay mở ra ánh sáng màu vàng, nguyên cửa tủ xê dịch, lộ ra một ngưỡng cửa lớn, rồi mời Jiro bước vào. Tôi bám theo Jiro, bước vào trong. Ở bên trong là một tháp chất đầy sách, ngay chỗ ngưỡng cửa hoàn toàn không có lối đi xuống, giống như một cái lồ ng chim khổng lồ chất đầy cơ man là sách cao bằng ba tầng lầu, leo lét ánh đèn mù mờ. Jiro tung cánh, cặp cánh đen lấp lánh sắc xanh ngọc bích đập đập rồi bay vòng quanh tìm sách. Lúc trong ảo cảnh do nhìn sơ một lần, tôi cứ tưởng cánh của Jiro đen như cánh quạ, ai ngờ nó còn có màu xanh ngọc nhè nhẹ tỏa sáng, thần tiên không khác cánh của Ahmya là bao.
Thư viện này chỉ dành cho thể loại biết bay tra cứu, còn tôi đứng bất lực ở ngay ngưỡng cửa, sau lưng chiếc tủ đã đóng lại, tôi ngơ ngác nhìn Jiro lượn qua lượn lại hết sức tao nhã, cậu đưa tay vẫy vẫy, mấy cuốn sách trên gáy đều có một đôi cánh nhỏ rất đáng yêu, chúng theo động tác vẫy của Jiro tự động bay khỏi kệ, từ trên đỉnh cao chót vót hay dưới đáy sâu tối om cũng có mấy quyển sách đập cánh bay lên. Mấy quyển sách bay vòng quanh Jiro, cậu bay giữa trung tâm tháp, cách tôi tầm 4 mét. Quyển sách nào cậu đọc nó sẽ ngoan ngoãn mở ra lơ lửng theo cậu, còn những quyển kia xếp thành vòng tròn. Một ngọn đèn mọc cánh tự động bay đến chỗ cậu soi tỏ. Tôi nhìn gương mặt yêu nghiệt kia qua ánh đèn soi rọi càng thêm bắt mắt, chỉ có thể ngậm ngùi thở dài.
Tôi nhảy xuống đó có sao không nhỉ?
Quá buồn chán, tôi nhích chân ra ngoài để căng mắt xem bên dưới mù mờ có gì, ai ngờ chỗ này vẫn tuân theo định luật Newton, thế là tôi bị kéo theo lực hút, sảy chân, ngã chổng cổ xuống dưới, cảm giác không khác nhảy lầu tự sát là bao.
Jiro nghe tiếng hét kinh hồn của tôi lập tức buông đống sách, đập cánh rượt theo tôi, khi tôi cảm thấy mình như sắp đáp tới đáy thành mới phát hiện dưới đây toàn thạch nhũ mọc ngược, cái nào cái nấy như là chông nhọn hoắc mọc tua tủa, từ đáy lòng tôi gào lên: Thôi xong thật rồi!
Trong lúc tôi còn chưa hiểu gì thì một vòng tay kéo tôi lại giữ trong lòng, từ từ lấy đà bay lên. Mặt Jiro rất căng thẳng, thoáng đau đớn, tôi an toàn trong vòng tay Jiro, thoáng nghĩ thầm nếu đôi cánh này mà bằng xương thịt thật thì có lẽ sẽ bị gãy đôi vì vận tốc lao người rồi bật lên nhanh như chớp của cậu. Tôi chưa kịp hoàn hồn thì mấy âm thanh rầm rầm vang lên, hóa ra đống sách mà Jiro đang đọc vừa rồi không có ai giữ lấy nữa, lập tức như chim xụi cánh rớt ầm ầm xuống hầm chông kia, bị mấy mũi nhọn xiên thủng hết mấy cuốn, cũng may không cuốn nào đập trúng Jiro.
– Quên dặn cậu, thư viện này được thiết kế rất cẩn mật, dù là linh hồn nếu rớt xuống bãi chông phía dưới cũng sẽ tan xác.
Tôi nuốt nước bọt cái ực, thầm khen mình mạng lớn.
Phía trên có âm thanh cửa mở, lão y sư đứng ở trên cao, hỏi vọng:
– Hoàng tử, ngài không sao chứ?
– Không sao! Ta không cẩn thận thôi! – Jiro đập cánh bay dần lên, một tay ôm theo tôi, một tay với lấy vẫy vẫy mấy cuốn sách đang dính chặt vào mấy ngọn chông.
Mấy cuốn sách nhúc nhích rồi bay khỏi mũi chông, vết rách liền lại như chưa có gì xảy ra. Lão y sư lại ra ngoài rồi.
– Miyuki, bay thử tôi xem! – Jiro chợt nới lỏng tay, nhìn tôi rồi ra lệnh.
– Bay hả? Sao mà bay được? – Tôi khổ sở nhìn cậu, tôi làm gì có cánh như cậu ta mà bay chứ!
– Cậu đang ở dạng nguyên hồn Quỷ tộc, triệu hồi cánh còn dễ hơn cả lúc có thân xác thật. Hãy nghĩ về đôi cánh của mình, tin rằng cậu có thể bay, đôi cánh trong tiềm thức của cậu sẽ xuất hiện! – Jiro vừa nói vừa xoay tôi đối diện cậu, giữ hai cổ tay tôi.
Tôi nhìn đôi cánh bay bay hết sức vĩ đại của Jiro, than thầm chuyện khó nhằn đây rồi. Nhưng chợt nghĩ đến việc một u hồn đi bộ hết sức mỏi mòn, tôi lại muốn có cặp cánh để bay lượn cho thoải mái. Tôi gật đầu nhắm mắt, cố gắng tưởng tượng ra đôi cánh màu đen thui của mình, rồi mở mắt ra, vẫn thấy mình đang phải giữ trên không nhờ sức của Jiro.
Tôi cố tập trung mấy lần, Jiro giống như dắt tay em bé tập đi, trong không gian này chẳng khác gì cái bể bơi của cậu, ma đầu cứ dắt tôi bay qua bay lại từ Đông sang Tây, tuyệt nhiên vẫn không thể giúp tôi mọc được cặp cánh của mình.
Chả lẽ tư chất của Châu Hạ Anh ta kém cỏi vậy hả?
– Là Miyuki, cậu nên tập quen cái tên này!
– Này, vừa nói không đọc suy nghĩ tôi nữa, lại đọc rồi kìa! – Tôi đang bực dọc lại kiếm cớ hạch sách.
Jiro giả vờ gật gật đầu, phì cười nhìn vẻ mặt nghiêm túc mọc cánh của tôi, lại cười tủm tỉm.
Bỗng nhiên trên đỉnh đầu của tôi phát ra một tiếng cười vang vọng hết sức ma quái, tôi ngẩng đầu, thấy bóng áo đỏ rực rỡ bay là là xuống không khác gì một con ma nữ lượn vòng quanh. Trời ơi hồ ly Reo! Sao hắn ta lại xuất hiện ở chỗ này!
– Ha ha, dạy như em cho tới ngày băng ở vịnh Svart Vann tan hết cũng chưa bay được, ha ha ha! – Thái tử Reo vừa bay lượn vòng quanh bằng đôi cánh đen óng ánh sắc đỏ như chim phượng hoàng, giọng nói trêu ghẹo sảng khoái.
– Anh.. – Jiro vẫn giữ tư thế nắm chặt tay tôi, còn Reo cứ bay vòng tròn quay quanh bọn tôi làm tôi dù không bị rối loạn tiền đình nhưng vẫn chóng mặt hết sức.
– Hí hí hí! – Giọng cười nham nhở đó vẫn vang lên, hồ ly Reo rốt cuộc cũng chịu ngừng lại.
Lúc này tôi nhìn kĩ, hóa ra mắt Reo đeo Âm nhãn, hắn ta có thể thấy được tôi, hèn gì lại nói năng như vậy. Đôi mắt đen huyền kia trở thành màu xanh lam, càng làm cho vẻ ma mị tăng lên mấy phần. Reo dừng trước mặt tôi, nở một nụ cười xinh đẹp, đôi cánh lả lướt vỗ nhẹ, anh ta làm một động tác cung kính đưa tay phải đặt lên ngực trái hơi cúi đầu chào tôi:
– Công chúa Miyuki, hoan nghênh cô đã trở về với Quỷ tộc! – Dừng một hơi, anh ta lại cất lời – Đúng là cốt cách như ngọc, làm cho hoàng tộc ta nở mày nở mặt!
Vẻ xảo quyệt này rõ ràng là đoán được chuyện Jiro giấu tôi trong cung từ đầu, còn trực tiếp đòi Âm nhãn của Ahmya để tự đi tìm tôi, chả có mấy phần bất ngờ. Chỉ trách hai đứa ngốc Jiro và Ahmya che giấu quá vụng về. Mà tôi nghĩ lại chuyện tôi không thể hồi hồn cũng là chuyện tương đối lớn, nếu cứ che giấu vậy cũng không phải là cách, chi bằng cứ để thêm ít nhiều người biết để cùng tìm cách thì thỏa đáng hơn.
– Xin chào, Thái tử Reo. – Hai tay tôi đang bị Jiro nắm giữ, chỉ có thể gật đầu đáp trả.
Reo khẽ xùy một cái, bàn tay tóm lấy eo tôi, bay lướt lên, vừa bay lên cao vừa nói:
– Em cứ sợ cô ta ngã thì chả bao giờ cô ấy bay được đâu! – Thoáng chốc hắn đưa tôi lên tận nóc của tháp, còn chút nữa là đụng trần nhà, Jiro sốt ruột bay theo lên cao.
– Anh tính dạy kiểu gì?
– Đơn giản mà, nhìn đi!
Reo nháy mắt bí ẩn, cong môi cười nũng nịu, bằng động tác hết sức sang trọng, hắn ta cứ thế buông tay tôi ra, cho tôi rơi tự do từ đỉnh tháp xuống, so với chỗ tôi đứng lúc nãy là cao hơn gấp đôi.
Yaaaaaaaaaa, con hồ ly khốn kiếp kia! Bà làm ma cũng không tha cho mi!
Tôi thấy Jiro hốt hoảng định bay xuống chụp lấy tôi thì bị Reo kéo lại, tôi chỉ còn bất lực la hét vừa nhìn bản thân rơi xuống. Chết rồi! Lần này thì thành nhím thật rồi!
Tôi liếc nhìn những mũi chông nhọn hoắc càng lúc càng gần, sống lưng lạnh toát, cả tai cũng ù đi, thoáng chốc tôi nghe một âm thanh rít dài, như một tần số lạ lùng xẹt ngang qua tai. Rồi giống như mọi thứ từ tốc độ nhanh vùn vụt trở thành ngưng trệ. Tôi thấy mình như trôi ở một không gian chân không, hai bàn tay bất lực cố níu lấy vạt áo đỏ của Reo, chỉ thấy hai anh em kia mỗi lúc một trôi xa mình. Tôi cố gượng dậy nhưng vô lực, cả thân người cứ vậy rơi dần, chỉ thấy chậm dần, dường như mũi chân tôi đã chạm phải mũi nhọn của chông, âm thanh tần số chói tai kia vẫn ù ù. Bỗng nhiên mọi thứ như vũ bão xẹt qua tâm trí, không gian vỡ vụn, cứ ngỡ cả thân mình bị hàng số chông xiên thủng, ngờ đâu có một lực cực mạnh giật ngược tôi lên, giống như vận động viên nhảy dù bung dù bị giật ngược vậy. Tôi dùng sức bẩy người lên, càng lúc càng cao, né càng xa đám chông càng tốt, âm thanh chói tai cũng biến mất.
Hai anh em nhà kia cũng bay dần xuống, thấy tôi thoát chết trong gang tấc, tên Reo chết tiệt che miệng cười khoái trá, đắc ý bảo:
– Thấy không, cứ ném con bé xuống là tự khắc nó bay lên được thôi!
Lòng tôi bừng bừng lửa giận, chỉ hận muốn xé xác hắn ra. Dám lôi tính mạng của bà đây ra đùa như thế hả? Có nhân tính không vậy?
– Miyuki à, cậu đừng chất vấn nhân tính của Quỷ tộc được không? Đó là một phạm trù khá là triết học, không dễ lí giải đâu! – Jiro tủm tỉm cười, thấy tôi bình an vô sự còn đang tung cánh rượt anh trai của mình bay vòng vèo.
Reo bay rất nhanh, lượn lại giỏi, căn bản tôi không phải đối thủ của hắn. Tôi vừa mọc được đôi cánh, giữ thăng bằng còn chưa ổn định, chỉ có thể cố gắng lửng lơ, không thể linh hoạt lượn vòng vòng như tên điên kia.
Tôi nghiêng đầu ra sau nhìn cặp cánh của mình, hóa ra nó cũng màu đen nhưng lại mang theo tia sáng màu trắng, lấp lánh như những hoa tuyết nhỏ tỏa ra. Đôi cánh ánh sáng mọc trên vai tôi, nhẹ nhàng nâng tôi lên cao.
– Em định tìm cách đưa Công chúa về xác à? Anh đã bảo em rồi cứ chế thuốc từ Tảo Hồi Hồn là xong mà, cần gì vào đây lục lọi sách cổ! – Reo bám lấy cổ của em trai mình, tung tăng lượn quanh. Tôi thầm nghĩ có ông anh bẩn tính như Reo, có khi nào lúc nhỏ Jiro cũng bị ném từ trên cao xuống rồi biết bay không?
“Hic, thực sự là vậy!” – Jiro truyền âm tới não tôi bằng giọng rất đau thương.
Ba chúng tôi bay trong tòa tháp, nhìn hệt như mấy con cá ba đuôi đủ màu lượn qua lượn lại trong bể nước. Jiro nghe anh mình vui vẻ như vậy liền khịt mũi:
– Anh định qua quỳ dưới chân tên khốn Itsuki hôn chân hắn để xin Tảo Hồi Hồn hay định hy sinh thân mình quyến rũ hắn?
Reo cau mày, cả cau mày cũng đẹp đến chim sa cá lặn, thần bí thả hơi nói rằng:
– Việc lấy Tảo Hồi Hồn thế nào là chuyện của anh! Miễn sao anh lấy được thì thôi!
Trong lòng tôi chưa kịp khấp khởi vui mừng được bao lâu thì cánh môi đỏ mọng kia lại mở lời:
– Nhưng mà xưa nay Reo ta đây không bao giờ làm chuyện lỗ vốn. Vậy nên, muốn hồi sinh, chỉ cần cô ấy đáp ứng một điều kiện! – Vừa nói, đôi mắt xanh lam yểu điệu như yêu tinh khẽ liếc nhẹ tôi.
– Điều kiện gì chứ? – Cả tôi và Jiro đồng thanh hỏi.
Reo lại che miệng cười duyên dáng, trong ánh mắt thoáng có vẻ gian xảo của loài hồ ly:
– Hi hi, đơn giản lắm ấy mà, hai đứa em đính hôn, anh lập tức thân chinh Ngư tộc xin Tảo Hồi Hồn!
Tôi tưởng đâu tiếng cánh đập lớn quá nên làm tai tôi lùng bùng, ai ngờ tôi không nghe nhầm. Khoan, ai đính hôn với ai cơ?
– Trưởng công chúa, mọi chuẩn bị cho lễ đính ước gần như hoàn tất rồi, nàng có muốn chiêm ngưỡng lễ phục của mình không?
*
**
– Nhờ ơn phước của Thái tử Reo mà cả ngày nay chị biết cách triệu hồi cánh khí rồi! – Tôi vừa nói vừa khẽ nghiến răng ken két.
Sợ nhỡ việc của Ahmya, tôi nhún chân bay, động tác mau lẹ một chút băng ngang qua tường thành Kaze. Đập vào mắt là một rừng cây tím đen, loáng thoáng ánh sáng và tiếng khóc than.
Tôi bay là là dựa theo tiếng khóc, mò ra chỗ của nghĩa trang. Cứ nghĩ mấy bãi tha ma đều ghê rợn âm u, ai ngờ nghĩa trang ở Baridi còn đẹp hơn cả khu du lịch sinh thái. Ánh đèn long lanh giăng đầy. Từng ngôi mộ là từng ô đóng bằng gỗ mun đen chứa đầy nước đủ màu sắc tỏa sáng. Trước mỗi một ngôi mộ đều có một bia đá trắng khắc chữ đỏ. Tôi tìm thấy gia đình đang than khóc kia, cả người bọn họ mặc trang phục trắng thuần, vẻ mặt đau buồn cùng rải cánh hoa đủ màu trước mộ của người mới mất. Nói là mộ, thực chất đó là một quan tài nước màu trắng đục hình chữ nhật dài tầm 2m, chiều ngang khá hẹp. Tôi đáp cánh trên bia mộ của người mới chết nghiêng người nhìn bọn họ. Mấy người này dáng vóc khá giống người Trái Đất bình thường, chỉ là nét mặt ai cũng thanh tú thon nhỏ, tóc nâu đen, đôi mắt không giống màu nhau. Họ khóc lóc ỉ ôi một hồi, tôi nghe qua người chết là một cô gái mới 15 tuổi. Còn nghe loáng qua là thành Kaze đang mắc dịch bệnh, đây là ca tử vong thứ 8 trong tuần này.
Tôi đứng chờ từ lúc mặt trăng còn non cho tới khi trăng lên tận đỉnh đầu, mấy người nhà đó mới chịu lục đục rời đi. Tôi chắp cánh bay lượn hết một vòng nghĩa trang, xác định không còn ai, tôi mới canh bốn góc nghĩa trang, lấy chiếc bông tai màu hồng đậm rót một ít chất lỏng ra, giăng thành một kết giới màu hồng căng kín nghĩa trang. Sau đó tôi bay về chỗ cái mộ mới toanh kia, nhỏ vài giọt màu vàng trong chiếc bông tai còn lại ra, ánh sáng vàng rơi ra như con đom đóm khẽ lướt cực nhanh bay xuyên qua kết giới rồi biến mất. Năm phút sau, tôi đứng chờ mãi không thấy ai, rồi tự nhiên từ dưới đất, Ahmya chui đầu lên bất ngờ làm tôi suýt ú tim té bật ngửa vô ô mộ.
– Hi hi, thuận lợi đến bất ngờ! – Ahmya cười đắc ý, phủi phủi tay.
Con bé dùng thuật độn thổ chui vào thần không biết, quỷ không hay, năng lực như vầy còn phải nhờ tôi đi theo giữ ma làm gì trời?
– Kết giới này che mắt được người gác nghĩa trang, giống như mình tạo ra phông nền giả vậy đó. Thông thường cơ thể người chết mất ba ngày để tan biến, nhưng phải để ở nơi cực âm không có hơi người. Nếu có hơi người sống ở gần, xác chết sẽ trương lên, không rã ra được, trở thành một dạng quỷ hồn khá phiền phức. Bởi vậy tang lễ ở Baridi đều rất đơn giản, người vừa chết trong ngày đầu tiên nhất định phải an táng ngay, lễ viếng chỉ nằm trước Giờ tiễn biệt. Họ sẽ không dám quay lại đâu! Chỉ là mấy người gác ở nghĩa trang đều là pháp sư cấp thấp cũng có chút lợi hại, có thể ngăn cản Quỷ tộc cướp xác.
Ahmya vừa nói vừa đưa tay xuống mặt nước trắng đục mò mẫm, dùng sức vớt lên một tử thi tóc đen xinh xắn đang nhắm nghiền mắt mặc chiếc váy trắng thuần. Con bé lấy trong cái túi đeo chéo bên người một vài đồ nghề, rồi lẩm bẩm:
– Cái xác cực phẩm như vầy không uổng công bổn Công chúa liều lĩnh một hôm! – Vừa nói con bé vừa nhanh tay vạch mắt của người chết, thao tác nhanh nhẹn móc đi đôi mắt của người xấu số.
Tôi nhìn cái thi thể trắng bệch đáng thương kia bị cô em họ mình móc đi đôi mắt, rùng cả mình, đành lãng ánh mắt đi chỗ khác. Con bé nói rằng, những ô mộ có màu lấp lánh là xác đã tan biến, chỉ còn màu của máu linh hồn ở lại. Một khi máu linh hồn cũng biến mất thì ô mộ sẽ trở nên trong suốt, tới đó, ô mộ sẽ được nhường cho một người khác, quá trình này nhanh thì vài năm, lâu thì vài chục năm, không ai biết được. Màu trắng đục trong ô mộ này là một chất dưỡng hòa vào an táng thi thể khiến thi thể dễ dàng tan biến hơn. Ô mộ bình thường làm từ thủy tinh, những ô mộ làm bằng gỗ toàn là những kẻ giàu có, dựa vào chất liệu gỗ có thể đoán ra thân phận chủ nhân. Con bé tử thi này cũng thuộc hàng gia thế trong thành Kaze.
Ahmya thấy gương mặt xanh lét như tàu lá của tôi, lại trách:
– Bà chị à, mình là Quỷ tộc đó, bọn họ không sợ chúng ta thì thôi, chị đi sợ cái thi thể vô năng này làm gì! Chị đang là linh hồn mà, dư sức hù chết bọn họ luôn rồi!
Ờ nhắc mới nhớ, tôi giờ có khác một con ma nữ là bao!
– Em lợi hại như vậy sao còn rủ chị đi theo làm gì!
Công chúa Ahmya ỡm ờ:
– Sợ chị ở một mình buồn, rủ chị đi cho vui! Thật ra bình thường em còn kéo được cả Reo và Jiro đi cùng. Mấy người đó không phải là đối thủ của chúng ta đâu. Hoàng thất Quỷ tộc toàn sở hữu sức mạnh động trời, trong khi người Baridi đa phần toàn làm ba cái phép chải lông, chải tóc, làm quái gì đánh lại chúng ta. Họ chỉ đề phòng được Quỷ tộc bình thường thôi, mấy người tộc mình có hơi tham ăn, trực tiếp ăn sạch cái xác để nuốt luôn sức mạnh, haiz thật là thiếu tao nhã! Chỉ cần một người tàng hình giăng xong kết giới thì em có cướp sạch xác khu này cũng không ai biết!
Con bé đã dùng dao xiên tới ngực tử thi rồi luồn tay vào mò mẫm. Lát sau tôi thấy quả tim nhầy nhụa máu đen trong tay của Ahmya, kinh dị đến mức tôi nhắm tịt mắt.
Mất ít lâu Ahmya mới xử lý xong cái xác. Con bé rút hết gân, những mạch máu đàn hồi nhất, cả khuôn mặt xinh đẹp của cô bé kia cũng bị lột đi. Ahmya hận không thể khiêng hết cái xác về, chỉ lựa những thứ tinh tế nhất của tử thi mà thôi. Tôi đưa mắt nhìn nó gọt hết thịt trên khúc xương trắng kia, tự nhiên muốn buồn nôn. Con bé tỉnh bơ, vừa lấy dao gọt bớt thịt, vừa hát vang khe khẽ lấy làm vui thích.
Ahmya đem hết những chiếc lợi phẩm cất vào túi, sau đó đá cái xác trở về ô mộ, chìm vào chất lỏng trắng đục. Màu máu đen hòa lẫn gì đó màu xanh dương loang nhanh như vết mực hòa cùng thứ chất lỏng trắng đục kia.
– Máu linh hồn của con bé này cũng khá tầm thường, chả cần lấy làm gì! – Ahmya bĩu môi, rồi chợt hào hứng nói – Năm mà Hoàng tử Saito Ken chết, em thực sự muốn mò lên được núi Nua Nua để lấy máu của hắn uống, thể chất cùng sức mạnh đó mới chính là hàng thượng phẩm! Chỉ trách thân xác hoàng gia đó canh gác cẩn mật quá, chẳng thể nào tiếp xúc được!
Nghe nhắc tới Ken, tôi thoáng cau mày. Nghĩ tới chàng trai đẹp đẽ trong hồi ức đã từng nằm vô lực trong một cỗ quan tài nào đó, nhớ đến chi tiết cậu ấy bị cướp lấy máu linh hồn, rồi tưởng tượng ra cảnh nếu Quỷ tộc chà đạp lên thân xác cậu. Uầy, thực sự không chịu nổi!
Cả một đêm loay hoay trong nghĩa trang thành Kaze, đến gần sáng hai chị em tôi mới bay về được tới cung điện của Ahmya. Đó là nơi nằm trong Độc viện.
Độc viện cảnh quang u ám tựa chốn âm ti.
Còn Ahmya lại như nữ hoàng nơi đó. Hóa ra người đứng đầu Độc viện chính là Ahmya. Độc viện lúc gần sáng không có người, chỉ có bóng dáng Ahmya dắt tôi đi qua thảm cây cối tối om. Mấy loài cây độc đều có vẻ đẹp kì dị, màu sắc rực rỡ, có mấy loài hoa dị hợm như mấy bông hoa ăn thịt người cứ kéo giữ vạt tay áo dài của con bé.
Y sư viện mang phong cách như là rừng thần tiên thì Độc viện y chang cái địa ngục u tối, nhìn còn giống bãi tha ma hơn cái chỗ tôi vừa mới trộm xác. Căn phòng ở giữa có một vạc nước màu xanh mạ lõng bõng, có một con lửa yêu tinh chớp chớp mắt nằm dưới vạc khè lửa. Đồ trong phòng gần như tôi đều sờ được, chứng tỏ chỗ này rất thuần âm, không chỉ bàn ghế mà đến từng cái muôi đặt trên vạc tôi đều chạm qua được.
Tôi mệt cả ngày, ngồi cuộn tròn bên cạnh Ahmya, còn nó thì cứ loay hoay xử lí mấy thứ đồ vừa tha về, cứ sợ để lâu lại hư. Tôi cứ vậy lim dim từ lúc nào. Lúc tôi tỉnh dậy, Ahmya đang khuấy cái vạc sôi màu đỏ lòm bằng một khúc xương trắng, con bé còn nâng khúc xương lên liếm một cái, tấm tắc khen ngon.
– Chị thử hông? – Nó chìa khúc xương cho tôi rủ tôi cùng nếm.
Cha mạ ơi tha cho con!
Lúc này trời đã sáng bảnh mắt, Độc viện vẫn giữ không khí âm u rờn rợn. Lúc này tôi đang định đứng dậy theo bảo Ahmya cùng đi thăm coi Jiro dậy chưa thì lại thấy ngay cái bóng áo đỏ đi như bay tà tà trên nền đất.
Hừ, lại là con hồ ly chết bầm kia!
Hồ ly Reo rất thích mặc trang phục màu đỏ. Cả người lúc nào cũng như một bông hoa mạn châu sa xinh đẹp lượn qua lượn lại còn rung động hơn cả Công chúa Ahmya. Trên tay hắn cầm chiếc quạt màu cam lấp lánh như ánh than ấm phe phẩy, hàm răng trắng như sứ, khuôn miệng cong cong nét cười nhìn tôi rồi rủ rỉ bằng giọng điệu hết sức ranh mãnh:
– Trưởng công chúa, mọi chuẩn bị cho lễ đính ước gần như hoàn tất rồi, nàng có muốn chiêm ngưỡng lễ phục của mình không?
Tôi ngồi cuộn tròn quá lâu, trước điệu cười như có như không của Thái tử Reo, tôi nén kinh ngạc, vờ ngáp dài rồi vươn vai một cái, làm như mình không hề bất ngờ gì.
Vậy mà Ahmya hết hồn tới mức quăng cả khúc xương trắng vào cái vạc, chụp lấy thân người áo đỏ kia, hào hứng lắc tới lắc lui.
– Gì chứ? Nghi lễ gì chứ? Lễ đính hôn giữa Jiro và cục cưng đúng không?
Tôi thấy như não của Reo cũng bị con nhỏ lắc tới hỏng. Reo ôm đầu, ngưng cơn kích động của Ahmya xuống, khẽ mắng:
– Làm gì mà còn mừng hơn cả nghi lễ của bản thân mình vậy không biết!
Tôi nghiêng đầu, có chút không tin tưởng, giọng hơi nâng cao:
– Trong vòng một đêm đã chuẩn bị hoàn tất? Anh đùa với tôi à?
Reo đang phe phỡn vẫy quạt, ấm ức đến nỗi gập cái quạt than đỏ lại cái cạch, ngồi chồm hổm trước mặt tôi, gào lên:
– Cô chả biết đêm qua bổn Thái tử kích động đến mức nào đâu! Thức suốt một đêm ròng, đem hết đồ chuẩn bị cho lễ đính hôn của bản thân nhường tất cả lại cho hai người. Cả áo bào của ta cũng đi sửa lại cho hợp với dáng của Jiro, trang phục đó xa hoa hơn phẩm cấp của thằng bé nhiều đấy! Ta ở Vọng tuyết đài lăng xăng cả đêm, còn hai người an nhiên say giấc! Thật bất mãn nha!
Ơ, hóa ra là đồ đạc đều có sẵn từ lễ đính hôn của Reo và Ahmya à? Vậy là Reo gấp tới nỗi lễ của mình không thèm làm, đem nhường lại hết cho hai chúng tôi. Mà sao tôi thấy hai người này có vẻ vui mừng như thể mới quăng được hòn than nóng bỏng tay qua cho tôi và Jiro cầm thế nhỉ?
Có một con ếch trên lưng đội một cái mai hình hoa sen nhảy tưng tưng lạc vào chỗ nấu thuốc của Ahmya, con bé đưa chân sút nó bay ngược về vườn Độc viện bên ngoài, suýt quên mất vạc thuốc đang khuấy, nó chụp lại khúc xương khuấy đều trong vạc, rồi ngân nga:
– Xem ra có người còn vui hơn cả ta!
Reo khẽ lườm con bé, ống tay áo dài hơi lếch thếch nên hắn ta cuộn tay áo lại rồi mới cốc đầu Ahmya.
– Vui vẻ được gì? Hai chúng ta tránh được chắc? Cùng lắm là vài tháng nữa tổ chức lại thôi!
– Anh đã báo Phụ hoàng chưa đấy? – Ahmya đi thẳng ngay vào vấn đề, vẻ mặt đầy đăm chiêu.
Reo vân vê ngón tay mình, rụt rè cúi đầu, nói nhỏ:
– Việc này thì chưa..
Hừ! Vậy ra ông Thái tử này lại “cầm đèn đi trước ô tô” rồi! Hôn sự cả đời nói dời là dời, hay nhỉ!
– Việc lớn như vậy, để Cậu mà biết linh hồn của Công chúa Miyuki đang ở đây, lại còn sắp có nghi lễ đính hôn diễn ra thì cả Sảnh nghị sự sẽ chật kín người bàn tán cho xem. Bộ chuyện Miyuki trở về là chuyện nhỏ trong gia đình hả? Reo à Reo, bao nhiêu tuổi rồi mà còn tự tung tự tác như vậy? – Ahmya giơ khúc xương lên cao than thở.
Tôi cứng đơ hàm, chả biết vặn ra biểu cảm gì với tên ma vương này. Reo lầm bầm bảo là: Việc này hắn sẽ báo trong lần nghị sự tiếp theo của vương triều. Do trong phòng nấu thuốc chướng khí và khói xám ngoét bao trùm, Reo lại cuồng sạch sẽ, liên tục dùng quạt đẩy bay khói đi, nhưng hắn không trụ được lâu, liền ba chân bốn cẳng tung cánh bay đi về cung của mình để tẩy hết mùi tử khí trong Độc viện.
Ahmya hừ lạnh, chép miệng:
– Ở chiến trường hắn thương tích đầy mình bị vùi người dưới hố thây chất thành đống không sao, mỗi lần về tới Hoàng cung lại giở bệnh cuồng sạch sẽ như vậy, đúng là tâm lí bất ổn!
Tôi dõi theo cặp cánh đen mang sắc đỏ rực vừa tung cánh đi, hỏi:
– Reo rốt cuộc là người như thế nào nhỉ?
Ahmya cả đêm không ngủ, mặt hơi lờ đờ nhưng rất chuyên tâm luyện thuốc, con bé dùng tay vẫy phép, chất đỏ trong vạc lượn như lốc xoáy bay lên không trung rồi rơi vào một bình thủy tinh lớn. Ahmya lấy da mặt của cô bé Baridi hôm qua ngâm vào chiếc bình thủy tinh đầy chất đỏ đó, sau đó mới trả lời.
– Trông thì xấu tính, diêm dúa, xảo quyệt. Thật ra từng là người rất dịu dàng, lúc bé còn không dám giết bất kì con vật nhỏ đáng yêu nào, ừm, đôi lúc cũng có mấy trò nghịch ngu một tí. Khi trưởng thành lại trở thành Chiến thần thời đại mới của vương quốc. Hồi mới cầm chức Tổng tư lệnh cũng đã chịu nhiều đau khổ, lần đau đớn nhất chính là hại Aran bị xử tử trong tay địch, kể từ đó trận nào với Baridi cũng thắng oanh oanh liệt liệt. Thật ra ảnh đối xử rất tốt với các em của mình. Reo là con trưởng của Quỷ vương và Hoàng hậu sinh ra, Hoàng hậu vốn thích sinh ra Công chúa nhưng không thể sinh tiếp, nên từ nhỏ cứ thích Reo ăn mặc hoa lá phô trương như vậy, mặc kệ người ta dị nghị. Thái tử trên chiến trường đặc biệt quỷ dị. Đội quân của vương quốc ta từ thời Reo dẫn dắt tới nay luôn nổi danh là “Quân đoàn ảo ảnh”, xuất hiện chớp nhoáng trong màn tuyết rơi, lại biết mất cả trăm ngàn người trong phút chốc. Bởi vậy mấy năm nay, không quốc gia nào dám đối kháng trực diện với chúng ta, bởi vì kiên nể quân đoàn của Reo. Mà tính khí Reo lúc nào cũng hờ hững, dáng vẻ mềm mại như vậy, càng không giống một dũng tướng, nhưng bên cạnh Reo có Jiro. Jiro là một thiên tài bày mưu lược, hệ pháp thuật lại rất hiếm có, có thể thao túng linh hồn người khác. Bởi vậy Reo rất coi trọng Jiro, cho dù Jiro chỉ là con của thiếp thất, không phải là em ruột của Thái tử.
Ahmya nói dài hơn tôi nghĩ, làm bức tranh về hai chàng Thái tử và Hoàng tử của Herzlos của tôi rõ ràng hơn một tí. Tôi xoa xoa cằm, đi lại gần chiếc bàn mà Ahmya đang đứng. Ở đó có một lồng chim, có một con vật đen thui và cặp chân tía sáng tóa, Ahmya đang xông một loại khói, khiến con vật kêu quác quác, gào khóc không ngừng, rồi con bé lại lấy một ống nhỏ hứng lấy nước mắt của con vật.
– Vương triều này có bao nhiêu Hoàng tử, Công chúa nhỉ? – Tôi hỏi thêm.
Ahmya phẩy tay, phép màu hồng tự động cuốn hai chiếc ghế lại ngay cái bàn, kê cho tôi và cô ấy ngồi xuống. Trên ngọn đèn pha lê, một con yêu tinh lửa tự mò lại gần chỗ bàn Ahmya ngồi, soi sáng cho Công chúa làm việc. Tôi thấy Ahmya lấy hai nhãn cầu đã ngâm trong dung dịch cả đêm qua ra, tỉ mỉ dùng một vật để rọc lấy võng mạc ra.
– Ở nước mình việc gọi chung con cái trong hoàng tộc thuộc dòng máu trực hệ đều là Hoàng tử và Công chúa, không có sự phân biệt. Tính ở thế hệ từ đời ông bà của chúng ta thì họ có ba người con, gồm hai thế hệ Quỷ vương là ngài Katsuo và ngài Naoki, mẹ em là đứa con út, ông ngoại không lập thê thiếp. Ông từng là Quỷ vương, nhưng mất sớm vì chiến tranh, không lâu sau đó bà của chúng mình cũng qua đời vì bệnh. Ngài Katsuo đã kế vị từ nhỏ, lúc sinh thời cố Quỷ vương Katsuo chưa thành hôn, không có thị thiếp, em chỉ biết ngài có một đứa con gái là chị thôi. Sau khi ngài ấy hi sinh thì em trai của ngài là Thân vương Sugimoto Naoki tức cậu của em trở thành Quỷ vương kế vị đến nay. Ông ấy có mười lăm người con gồm mười Hoàng tử và năm Công chúa. Trong đó có ba người đã tử trận, một người chết vì bệnh. Mẹ của Jiro là Hoàng Quý phi, bà ấy còn sinh một Hoàng tử tên là Sugimoto Aran, cậu ấy bằng tuổi chúng ta. Hoàng Quý phi mất từ lúc Jiro với Aran còn nhỏ. Hoàng hậu Megumi đã nuôi dưỡng hai anh em nhà đó từ nhỏ cùng với Reo đến khi họ trưởng thành. Hoàng Quý phi là người Quỷ vương yêu nhất, nhưng bà ấy lại không có chỗ dựa trong vương triều, vậy nên thân thế của Jiro và Aran cũng khá chật vật, dù là con do Hoàng hậu nuôi dưỡng đi chăng nữa thì cũng chỉ làm nền cho Reo thôi. Mẹ của em là Quận chúa Sugimoto Himari, nhà của em có Hinata và em. Hai đứa em đều mang họ Sugimoto chứ không mang họ của cha. Ở đây việc đứa con mang họ của ai tùy theo phân định địa vị của hai bên vợ chồng quyết định, nếu địa vị ngang bằng thì hai bên sẽ thỏa thuận. Nếu kết hôn với hoàng tộc sẽ mang theo họ hoàng tộc. Nhưng mà anh Hinata cũng đã mất rồi, cũng mất trong chiến tranh, ngay cả xác cũng không mang về trọn vẹn được, lũ quân Baridi đốt xác anh ấy, còn bỏ vào một chiếc hộp thật đẹp gửi về cho Reo. Em nhớ hôm đó em mang Âm nhãn đến tiền tuyến để tìm anh Hinata về, chỉ thấy linh hồn anh ấy như là một ngọn lửa cháy đỏ rồi tan biến vĩnh viễn, làm em khóc đến mức đổ bệnh cả tuần liền.
Giọng của Ahmya trở nên buồn bã, rồi thở dài một hơi và tiếp tục nói:
– Chuyện Aran hi sinh thì chị cũng biết rồi đó, một thời gian dài em không dám nhắc tới tên Aran trước mặt anh Jiro luôn. Mà vì chuyện này mà gần như anh Jiro đã không nói chuyện với Reo cả năm luôn ấy. Sau lần đó Reo và Jiro đều mang dáng vẻ rất lạnh lùng, họ túc trực ở các chiến trường ác liệt nhất, gần như không trở về Đô Thành nữa. Sau trận chiến với Saito Ken thì hai người họ mới dần lấy vẻ hoạt bát như cũ. Bây giờ quan hệ của hai người đó đã dịu đi nhiều rồi.
Tôi xoa xoa vai của Ahmya an ủi. Hóa ra Ahmya cũng mất đi người nhà vì chiến tranh. Tôi nhận thấy trong lời kể của con bé có nhiều lần kể về những thành viên trong hoàng tộc đã mất, hầu hết là đều chết trong chiến trận. Khốc liệt quá! Cả hai bên đất nước Herzlos và Baridi đều tổn thất quá nhiều vì trận chiến này. Một người sống trong hòa bình như tôi khi nghe về những điều này còn cảm thấy đau lòng đến vậy, mọi người ở đây đã phải trải qua mất mát lớn biết bao nhiêu. Tôi cảm thấy mình dường như đã được ưu ái quá nhiều, những đau thương đó chỉ còn trong những lời kể, khi mà tôi đang hạnh phúc trong thế giới của mình thì bao nhiêu người con của hai quốc gia, kể cả cha của tôi đã đổ máu vì đất nước của mình và ra đi mãi mãi. Tôi cảm thấy mình thật đáng trách vì ngoài những lời thương tiếc xoa dịu ra, tôi hoàn toàn không có cảm giác gánh chịu nỗi đau đó như là Jiro hay Ahmya. Mặc dù, trong lời kể, những người quá cố đều là huyết thống thân thuộc của bản thân tôi.
Tôi nhẹ nhàng hỏi:
– Hinata hi sinh khi nào vậy Ahmya?
– Mất cũng ba năm rồi! – Vẻ mặt của Ahmya cố xua đi nỗi ưu phiền. – Cũng sắp tới ngày giỗ của anh ấy!
Tôi ngập ngừng, thủ thỉ:
– Có phải.. Hinata là sứ thần đã được cử đi để hòa giải trong năm Hoàng tử Aran bị quân của Baridi bắt được không?
Ahmya buông tay khỏi chiếc dao rọc, bất ngờ ngẩng mặt nhìn tôi:
– Sao cái gì chị cũng biết vậy?
– Không, chỉ là nghe phong thanh mấy chuyện nhiều người kể rồi ghép lại thôi! – Tôi thật tình trả lời.
Lúc trong ảo cảnh Jiro đã từng nói sứ thần năm đó cử đi hòa giải với Saito Ken là một người bạn rất thân của Jiro. Cậu ấy là Hoàng tử, bạn bè nhất định là vương thân, quý tộc. Tôi lẩm nhẩm, hai năm trước Ken qua đời, trước đó một năm cậu ta từng bắt được Hoàng tử Aran của Quỷ tộc, khớp thời gian đó Hoàng tử Hinata cũng qua đời. Vậy nên tôi đoán mò mà ra thôi.
Xem ra Saito Ken không những kết thù với với Jiro, mà còn chuốc luôn thù với Ahmya rồi. Hèn gì đêm qua lúc Ahmya kể về cái chết của Ken đặc biệt thống khoái, hận không thể mò lên được núi Nua Nua uống cả máu linh hồn của cậu ta.
Thâm thù đại hận như biển với trời kiểu này, cho dù có thêm một ngàn năm nữa e rằng cũng chưa bớt gay gắt. Tôi đành phải hạn chế nghĩ về Ken một chút, nhỡ mà Jiro thăm dò đầu óc tôi mà biết được lại nổi cơn tam bành.
Mà nghĩ về Ken, tôi lại có chút đau lòng vì bỗng nhận ra một sự thật là cũng cũng đã chết trong một trận chiến. Hóa ra người thiếu niên đẹp đẽ đó vốn dĩ củng chỉ là một hồn ma.