Nàng Là Vai Chính

Chương 50: 50: Chương 49



Cô ấy vốn là một người đẹp phong tình, nhưng trong nháy mắt, nét mặt đã vặn vẹo, làm một biểu cảm “cay cay khóe mắt” cực kỳ không phù hợp với hình tượng gợi cảm của hôm nay cô ấy.
Sắc đẹp bị hủy hoại.
Đàm Tịch: “……”
Trước đây từng nghĩ rằng cô ấy không nên mở miệng nói chuyện, nhưng bây giờ cảm thấy cô ấy không chỉ không nên mở miệng nói chuyện, thậm chí còn không nên làm biểu cảm.
Một khi làm thì mọi thứ sẽ bị phá hủy, khả năng gây chết người có thể so sánh với khi cô ấy nâng tranh cãi.
Đàm Tịch nói không nên lời: “Chị gái xin cậu đấy, đừng dùng mặt lung tung.”
*Tôi đổi luôn, cậu-tôi cho thân thiện hén:))
Du Như Băng nghe xong, lập tức bình thường trở lại, nghiêm túc nhìn cô hỏi: “Tiểu Tịch cậu đã nghe qua câu này hay chưa?”
Đàm Tịch: “Cái gì?”
Vẻ mặt Du Như Băng nghiêm túc: “Nếu có một khuôn mặt xinh đẹp không phải để lợi dụng làm loạn, thì sẽ rất vô nghĩa.”
Đàm Tịch: “???”
Cô ấy lại lấy cái lý thuyết tà giáo này ở đâu ra vậy?!
Sau khi ném ra một lý lẽ vớ vẩn, một không khí mùa đông gió rét bất ngờ quét qua chân cô ấy, làm cô ấy nổi da gà khắp người, cơ thể cũng run rẩy theo, cô ấy vội vàng buông Lily ra, đạp lên giày cao gót lộc cộc chạy vào, xông thẳng đến hàng ngũ của mình, gấp gáp nói: “Nhanh nhanh nhanh, lấy áo khoác cho trẫm!”
Đồng đội của cô ấy quay lại cầm một chiếc áo khoác lông vũ dài xuống khỏi ghế, như thể bị cảm xúc của cô ấy lây nhiễm, vẻ mặt cũng sốt ruột nhét chiếc áo khoác lông vũ vào lòng cô ấy.
Du Như Băng nhanh chóng nhận lấy, mặc vào ngay ngắn, lập tức mở ra hình thức ngăn cách khí lạnh, thoải mái thở ra một hơi.

Sau đó nhìn các thực tập sinh khác, phát hiện họ đều mặc trang phục diễn, một chiếc quần áo giữ ấm dư thừa cũng không có.
“Trời lạnh, sao người trẻ tuổi các em không mặc thêm quần áo hử?” Ánh tà dương hỏi.
Nhóm Trì Noãn ngồi sau nhóm cô ấy, nghe vậy, ngoan ngoãn đáp: “Có máy sưởi, rất ấm, không cần mặc.”
Quý bà Du nhíu mày, quấn chặt chiếc áo khoác trên người, không phù hợp chút nào với phong cách mát mẻ hân hoan xung quanh: “Người trẻ tuổi mấy em cũng quá không có cảm giác nghi thức mùa đông đi.”
Mọi người: “???”
Mùa đông còn muốn cảm giác nghi thức gì???
Lời nói của Du Như Băng thành khẩn giáo dục nói: “Mặc dù các em còn trẻ, cơ thể còn có khỏe mạnh, nhưng cũng nên ăn mặc ấm áp chút, không cẩn thận lại bị cảm, chỉ có các em tự chịu thôi.”

Các thành viên của hai nhóm ngơ ngấc gật đầu, cảm thấy như thể đang nghe bố mẹ lải nhải, trong tiềm thức muốn xem mình có mặc quần mùa thu hay không.
Mọi người: Rõ ràng chị Du chỉ mới hai mươi mốt tuổi, sao lại có cảm giác năm mươi mốt tuổi về già nhỉ???
Các thực tập sinh của Hoa Diệu từ lâu đã quen với sự trưởng thành mà đôi khi cô ấy thể hiện ra cực kỳ không phù hợp với cái ngoại hình và tuổi tác đó, lúc này tất cả đều im lặng, ngoan ngoãn gật đầu biểu thị rằng bản thân đã hiểu, nghe lọt.
Du Như Băng quấn mình thành một quả bóng ngồi trước một đám thực tập sinh ăn mặc quần áo sáng màu rung động lòng người, thực tập sinh có phong cách khác trước mặt mọi người, có vẻ vô cùng bất ngờ.
Chủ yếu lý do tại sao hôm nay cô ấy trông đẹp vô cùng —— chỉ cần là khuôn mặt đẹp, chưa kể đến quần áo cô ấy mặc khi nãy đi vào.
Nhóm Đàm Tịch vừa lúc ngồi cạnh nhóm cô ấy, hai người sánh vai nhau ngồi, Đàm Tịch khen cô ấy một tiếng xinh đẹp vô cùng chân thành.
Du Như Băng nói như một lẽ đương nhiên: “Dù gì thì tôi cũng là gương mặt đại diện trong giới giang, nếu tôi trông không đẹp sẽ làm mất mặt giới giang chúng tôi mất.”
Đàm Tịch: “……”
Vậy ngài thật đúng là giữ vững ý muốn lúc đầu, giữ sự cẩn thận và tôn kính làm tròn bổn phận rồi.
Đàm Tịch quay đầu nhìn lên hiện trường tình hình thực tế của màn ảnh đang phát trực tiếp.
Người dẫn chương trình A Đặc hôm nay ăn mặc rất trẻ trung, khi đứng thẳng trên sân khấu và nở nụ cười ấm áp, sạch sẽ lại trong sáng, khiến mọi người không kìm lòng nổi muốn đến gần cậu ấy.
Một trong những fan nhan sắc Đàm Tịch cảm thấy vui tai vui mắt vô cùng, trong lòng cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Cô chậm rãi hỏi mở miệng hỏi: “Cậu có phải cũng rất muốn thi đấu với nhóm của Chu Văn Quân hay không?”
Du Như Băng nhìn vào màn hình giống như cô: “Vậy thì tùy vào cậu hỏi là suy nghĩ tích cực của tôi hay lại là suy nghĩ cá mặn”
Đàm Tịch sửng sốt một chút: “Cậu còn phân biệt cái này à?”
Cô nghĩ rằng người như Du Như Băng luôn vô cùng tự tin cho dù phải đối mặt với bất kì chế độ của cuộc so tài nào, chắc hẳn cho đến khi chấm dứt đời này đều muốn cạnh tranh với những người giỏi nhất.
Thế mà không bao giờ nghĩ đến còn phân biệt thành một cái suy nghĩ cá mặn nữa?
Cô ấy khi nào không tích cực như vậy?
Du Như Băng duỗi thẳng đôi chân dài không biết đặt chỗ nào, lộ ra hai bắp chân trắng nõn như tuyết, nhàn nhạt nói: “Mùa đông làm cho người ta lười biếng aiz……”
Mùa đông mang theo cái lạnh thấu xương dày đặc quét qua thân thể, để người ta không khỏi cảm thấy rét lạnh, cũng có thể khiến người ta cảm thấy nhiệt huyết trong người bị cuốn đi rồi, toàn thân trở nên lười biếng, không muốn làm bất cứ việc gì, chỉ muốn về nhà, chui vào trong chăn bông ấm áp thoải mái, cũng không muốn nhúc nhích nữa.
Mùa đông, đơn giản là mùa thích hợp để ngủ……
Đáng tiếc động vật của xã hội không xứng —— động vật của xã hội không xứng quá thảm.
Hơn nữa cô ấy không thích những ngày tuyết rơi, nói chính xác là cô ấy không thích những ngày tuyết rơi sau khi Lao Du đi.
Đàm Tịch không ngờ sự nhiệt tình của cô ấy lại bị mùa đông đánh bại dễ dàng như vậy, không khỏi nở nụ cười: “Vậy thì già lão cá mặn cậu đang suy nghĩ gì?”

Gần đây thời tiết trở nên lạnh hơn, mấy ngày này lại có tuyết rơi rất nhiều.

Mặc dù đã chuẩn bị đầy đủ máy sưởi chiến đấu trong phòng, nhưng Du Như Băng vẫn rụt cổ trong áo khoác, để hấp thu thêm nhiều hơi ấm.

Cô ấy nói: “Cá mặn à, cá mặn là muốn đấu với nhóm các cậu.”
Đàm Tịch: “?”
Đàm Tịch: “Tôi cảm thấy bị xúc phạm nha.”
Suy nghĩ tích cực và suy nghĩ cá mặn vừa nghe là biết một tốt một kém.

Không nghĩ Du Như Băng thực sự phân loại nhóm của mình là loại kém, Đàm Tịch không khỏi có chút đau lòng.
Du Như Băng chớp chớp mắt, phấn mắt ngọc trai màu đỏ nhạt sáng như sao, càng làm cho đôi mắt của cô ấy rực rỡ hơn rung động lòng người hơn: “Này, tôi đấu với cậu, cậu không phải lo lắng thắng thua, dù sao tôi với cậu đều là người Hoa Diệu, ai thắng cũng không có vấn đề gì.

Nhưng đấu với các nhóm khác không ổn, không thắng tôi lại cảm thấy hổ thẹn với hương thân phụ lão Hoa Diệu nha.”
Đàm Tịch quay lại nhìn cô ấy —— nghe có lý quá chứ?
Nhưng đây có vẻ không phải là suy nghĩ cá mặn, chắc hẳn phải gọi là chiến thuật đảm bảo không thể thấp hơn mức cực tiểu nhỉ?
Đàm Tịch tiếp thu ý tưởng này của cô ấy: “Nghe cậu nói tôi có chút động tâm.”
“Không được!” Du Như Băng lập tức nói, “Cậu không thể có, cậu cần tích cực hướng về phía trước!”
Tích cực hướng về phía trước mới có thể cố gắng kiếm tiền, để Tiểu Đường chúng ta mở ra lãnh thổ mới!
Đàm Tịch chân thật nghi ngờ: “Dựa vào cái gì cậu có thể tôi lại không thể chứ?”
Du Như Băng ưỡn ngực ngẩng đầu: “Với tiêu chuẩn kép của tôi!”
Đàm Tịch: “……!Tôi chưa bao giờ thấy người mặt dày mày dạn không biết xấu hổ như thế.”
Thế mà có thể lấy tiêu chuẩn kép ra nói một cách cây ngay không sợ chết đứng như vậy!

Du Như Băng dùng bàn tay ấm áp của mình nắm lấy tay Đàm Tịch, một lần nữa thành khẩn nói: “Tiểu Tịch à, các cậu là người trẻ tuổi đấy, hẳn nên có chí tiến thủ hoạt bát chút, nên theo đuổi sự k*ch th*ch và thử thách nhiều hơn.”
Cô ấy so sánh năm nhóm thực tập sinh từ nhóm của lão sư Thủy Mục, sau đó nhìn thẳng vào mắt Đàm Tịch, động viên: “Nhìn thấy năm nhóm này chưa, nghe tôi nói, giết hết toàn bộ!”
Đàm Tịch: “……”
Cô ấy quên rằng mình cũng thuộc năm nhóm này sao?
Các thành viên trong nhóm của Du Như Băng nhìn thấy Du Như Băng gọi người đến xử lý mình như một kẻ đặc vụ ngầm, trong lúc nhất thời cũng vô cùng không nói nên lời —— nhóm trưởng của chúng ta có thực sự là một người bình thường sao?
Đội viên Lộ Kim Kỳ của Đàm Tịch nghe được lời này, thò đầu nhỏ ra hỏi: “Tại sao nha?”
Đàm Tịch cảm thấy không ổn —— sao cô gái trẻ này lại ở đây nữa!
Lộ Kim Kỳ là một thực tập sinh hạng A mạnh mẽ trong đội họ, giỏi về rap, nhưng trong vấn đề riêng tư lại là một cô gái trẻ với mười vạn câu hỏi vì sao, bất kì chuyện gì cô cũng có thể hỏi ra mười vạn câu hỏi vì sao, khiến người ta cảm thấy thật đau đầu, đến nay không người nào có thể trị được cô.
Đàm Tịch dừng một chút, nhìn về phía Archimedes chính thủ đang đối diện với cô gái vì sao.
Giang tinh đối đầu với cô gái vì sao, dường như nhìn thấy hy vọng nhỉ?
Du Như Băng nhìn Lộ Kim Kỳ, cô ấy vẫn biết Lộ Kim Kỳ.
Lộ Kim Kỳ có vẻ ngoài linh động và đáng yêu, đôi mắt to tròn, tươi ngon mọng nước lại xinh đẹp chớp mắt có loại ánh sáng vô tội, có thể rap tàn khốc hay lóa mắt không thì không nói, ngược lại có một loại tương phản kì lạ.
Du Như Băng thường xuyên đào quặng, tất nhiên cũng biết danh tiếng vang dội của “Cô gái vì sao”.
Lộ Kim Kỳ mở to mắt nhìn Du Như Băng, lại hỏi: “Tại sao cô lại để cô ấy xử lý cô nha?”
“Tại sao ——”
Du Như Băng bỗng nhiên đứng dậy, ngắt lời cái tại sao thứ ba của cô, đạp lên giày cao gót lộc cộc đi đến chỗ ngoài cùng ngồi.
Đàm Tịch: “???”
Du Như Băng ngồi ở vị trí ngoài cùng, bình tĩnh cho mình một ngón tay cái, khen ngợi nói: “Chỉ cần tốc độ đổi vị trí của tôi quá nhanh, tại sao sẽ không đuổi kịp tôi!”
Đàm Tịch: “……”
Vậy cô ấy không phải rất tuyệt vời hả?
Trên màn hình vừa lúc vang lên giọng nói nhóm lão sư Thủy Mục quyết định cử ra nhóm Du Như Băng, sau đó đội của lão sư Tề Thư sẽ quyết định đội nào sẽ được cử ra.
Mọi người nín thở chờ kết quả được công bố, nhóm Tề Thư âm thầm cầu mong là tên của Chu Văn Quân.
“Nhóm chúng tôi quyết định cử ra ——”
“Nhóm Chu Văn Quân!”
Chu Văn Quân nghe vậy, vô thức quay đầu lại nhìn Du Như Băng, nhưng phát hiện cô ấy cũng đang nhìn mình, hai nốt ruồi lệ dưới đôi mắt trong veo của cô ấy tràn đầy cảm giác quyến rũ vô tận.
Nhưng chỉ cần liếc mắt một cái là đủ rồi, ánh mắt của hai người nhanh chóng dời đi, mỗi người đều chuẩn bị lên sân khấu.
Hai nhóm đứng trên hai sân khấu, trình diễn theo thứ tự, đầu tiên là màn biểu diễn 《 Hoa hồng đỏ 》 của nhóm Du Như Băng.
Đèn trên khán đài lập tức mờ đi, một luồng ánh sáng đỏ mơ hồ thần bí từ trên cao chiếu xuống, soi sáng bóng dáng cô đơn mà mảnh mai ở trung tâm sân khấu.

Cả khán đài vắng lặng.
Tiếng nhạc mang theo vẻ dịu dàng, mờ ảo vang lên, người phụ nữ với áo sơ mi trắng trong miệng ngậm một đóa hoa hồng đỏ tinh xảo xinh đẹp, thong thả mà kiêu ngạo xoay người lại.
Cô ấy mặc sức nở rộ như một bông hồng đỏ mỏng manh trong điệu nhạc, mỗi động tác vũ đạo đều mang theo vẻ quyến rũ xinh đẹp rất động lòng người, chớp mắt đã thống trị cả sân khấu.
Khoảnh khắc tiếp theo, những cúc áo không được xem là quá chặt chẽ nhanh chóng được tách ra, những động tác vũ đạo mềm mại ban đầu nhất thời được dung hòa với lực độ mạnh vừa phải.
Ngón tay mảnh khảnh của cô ấy lười biếng dạo chơi trong khoảng không, chậm rãi đưa lên từ dưới lên trên, dễ dàng ngưng tụ ánh mắt của mọi người lên trên đầu ngón tay óng ánh của cô ấy.
Cô ấy như một nữ thần dẫn đường, dẫn dắt mọi người vào cõi tĩnh lặng, đắm chìm trong phong cảnh hữu tình hơn nữa.
Người dẫn đường dừng lại trước hai cánh hoa hồng đỏ thắm, cô ấy làm một động tác “im lặng”.
Người ta nhìn thấy đôi môi, sống mũi cao, cũng nhìn thấy đôi mắt sâu hun hút như mực của cô ấy.
Đột nhiên, cô ấy nhìn về phía máy ảnh cong khóe môi, để lộ một nụ cười đầy quyến rũ và tự mãn.
Hiện trường ngay lập tức xuất hiện một loạt tiếng la hét.
Giờ phút này, không ai có thể cưỡng lại sức hấp dẫn của cô ấy —— cô ấy là đóa hồng đỏ khiến người ta quyến luyến không rời, đồng thời cô ấy cũng là vực thẳm của d*c v*ng khiến người ta liều mạng lao đến!
Cô ấy xe bông hồng, với nụ cười tà mị trên khóe môi, ngoắc ngón tay về phía máy quay và khán giả vừa yêu kiều vừa quyến rũ, sau đó eo thon xoay người quyến rũ trở lại trong điệu nhạc.
Sân khấu đột nhiên bừng sáng, đã đến giờ nhảy nhóm rồi!
Khi các thực tập sinh trong khu vực chuẩn bị nhìn thấy Du Như Băng mỉm cười và ngoắc ngón tay, tập thể đồng loạt bùng nổ tiếng hét chói tai, mắt hiện lên trái tim, khuôn mặt trở nên nóng bỏng.
Trì Noãn che lại cái miệng nhỏ, không ngừng kêu oa lên —— nhóm trưởng tuyệt vời nhất thế gian!!!
Ngay cả ánh mắt của Đàm Tịch cũng dần dần hiện lên vẻ phấn khích.
Ngay cả khi bây giờ các cô là đối thủ của nhau, cũng không cách nào ngăn được sự khao khát và ca tụng của Đàm Tịch đối với mỗi lần lên sân khấu của cô ấy.
Cô là trăm biến vạn biến, cô ấy không gì không làm được, cô ấy cũng rực rỡ lộng lẫy vô cùng.
Ngay cả khi nhảy giữa nhóm cô ấy chỉ cần đứng trên sân khấu là đã khiến mọi người không thể bỏ qua cô ấy.
Cô ấy được sinh ra để đứng trên sân khấu!
Sau đó nhìn thấy chiếc áo sơ mi trắng lỏng lẻo của Du Như Băng im lặng tuột khỏi vai, nửa bờ vai gầy mượt mà trắng nõn tự nhiên chạm vào không khí không bỏ sót chút nào.
Du Như Băng không để ý chút nào, ánh mắt quyến rũ nâng lên, xe hoa mỉm cười, xinh đẹp động lòng người.
Xung quanh lại bắt đầu vô vàn tiếng hét chói tai, nhưng Đàm Tịch đã bình tĩnh lại.
Bởi vì cô chợt nhớ ra rằng người đẹp lộ vai này trước khi lên sân khấu đã quấn chặt một chiếc áo lông, dáng vẻ trông như con cá mặn, toàn thân như bị tạt một chậu nước lạnh, tình cảm bao la mãnh liệt đang trào dâng ngay lập tức bị dập tắt, bình tĩnh đến không thể bình tĩnh hơn nữa.
Đàm Tịch thở dài.
Thật là cuộc sống không dễ, giang tinh c** q**n áo..


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Nàng Là Vai Chính

Chương 50



Màn biểu diễn đi đến kết thúc, Du Như Băng dẫn dắt các đồng đội, một lần nữa thể hiện sân khấu tốt nhất thuộc về họ, để bản thân nở rộ đẹp đẽ nhất.

Ngay sau đó đến lượt nhóm Chu Văn Quân biểu diễn, trong khi nhóm của Du Như Băng đứng trên một sân khấu khác với ánh đèn mờ ảo chờ họ kết thúc phần trình diễn, tất cả micro trên tay đều bị tắt.

Du Như Băng lẳng lặng đứng cạnh hàng ngũ, khép hờ áo sơ mi trắng của mình, ánh mắt đầy dò xét rơi vào một sân khấu sáng chói khác.

Các ca khúc do nhóm Chu Văn Quân lựa chọn đều mang phong cách của những cô gái cool ngầu. Giống như Du Như Băng, Chu Văn Quân cũng có thời gian nhảy solo. Nhưng Du Như Băng thực hiện “Mở” ở phần đầu, còn Chu Văn Quân thực hiện “Chuyển” ở giữa màn trình diễn.

Phong cách biểu diễn tất nhiên là rất khác nhau, nhưng cả hai người đều kiểm soát được một cách hoàn hảo. truyện đam mỹ

Để phù hợp với phong cách của bài hát, hôm nay Chu Văn Quân mặc một chiếc áo len cổ lọ màu đen, kết hợp với một chiếc quần dài màu xanh lục của quân đội, ống quần được nhét vào đôi bốt màu đen, trang điểm trông vừa ngầu vừa anh hùng, khi bắt đầu nhảy, chiếc khuyên tai đinh trên tai phải sẽ phát ra ánh sáng rực rỡ, chói mắt giống như cô vậy.

Chu Văn Quân đã nhảy một cách tỉ mỉ, vô cùng nghiêm túc, nhưng có chút đáng tiếc.

Du Như Băng nghĩ: Thật đáng tiếc cái quản lý biểu cảm này hơi kém chút.

Thực lực của Chu Văn Quân quả thật đủ mạnh, nhưng khả năng quản lý biểu cảm không ổn, mãi chỉ luôn khẽ mỉm cười, không cách nào tạo ra biểu cảm phù hợp và hoàn hảo nhất để phù hợp với phong cách bài hát, để đạt đến cảm giác thêu hoa trên gấm*.

*thêu hoa trên gấm: ví với việc làm cho sự vật càng đẹp hơn

Nhưng bài hát hôm nay của cô vừa lúc khéo léo giúp cô tránh đi điểm này.

Cool ngầu girl, chỉ cần cool thôi là đủ rồi, không cần quá nhiều biểu cảm cường điệu, vô cùng phù hợp với những cô nàng kỹ năng quản lý biểu cảm chưa thành thạo.

Cơ mà Du Như Băng tin tưởng, chỉ cần ai đó dạy cô, bỏ ra thời gian, cô chắc chắn sẽ có thể thành thạo cách quản lý biểu cảm. Miễn là sẵn sàng dụng tâm, thì luôn có thể học hỏi, chính Du Như Băng năm đó cũng như vậy đi đến đây.

Chỉ là……

Du Như Băng khẽ thở dài.

Thực sự rất tiếc khi Chu Văn Quân không ở Hoa Diệu nha.

Du Như Băng có thể nói là đại ma vương với thực lực mạnh mẽ đột nhiên thở dài, khiến đồng đội của cô ấy hoảng sợ không thể giải thích được.

Làm sao vậy?

Có phải sân khấu của Chu Văn Quân bọn họ quá tốt không?!

Chúng ta phải quỳ xuống máu hả???

Thành viên ngồi gần với Du Như Băng nhất, vốn muốn hỏi cô ấy có chuyện gì, kết quả quay đầu lại phát hiện mình chỉ có thể nhìn thấy cổ của cô ấy.

Du Như Băng cao 1,7m, vẫn tính vượt trội nhất trong số các thực tập sinh. Hơn nữa hôm nay cô ấy đi một đôi giày cao gót nhọn, khiến cô ấy còn dài thêm khúc nữa.

Trên thực tế để theo sát chiều cao của đồng đội, cô ấy vốn không có ý định đi giày cao gót. Nhưng mọi người nghĩ rằng cô ấy có một đoạn thời gian nhảy solo, cộng thêm đôi giày cao gót có thể cho cô ấy điểm cộng, hơn nữa biểu hiện của cô ấy luôn luôn xuất sắc, chỉ cần cô ấy hoàn hảo và đủ tốt, thì sân khấu của họ đã thành công một nửa.

Vì vậy, cuối cùng mọi người vẫn để cho cô ấy đi giày cao gót.

Thành viên nhỏ nhìn cổ cô ấy không nói nên lời một hồi, liền đưa tay kéo áo sơ mi cô ấy.

Du Như Băng thu lại tầm mắt, hơi cúi xuống ghé tai qua, hỏi: “Sao vậy?”

Thành viên nhỏ hỏi: “Chị Du, chị cảm thấy chúng ta nhảy không bằng họ sao?”

Du Như Băng cười nói: “Em cảm thấy chúng ta nhảy không bằng họ sao?”

Thành viên nhỏ nghiêm túc nói: “Không có, em cảm thấy chúng ta nhảy rất ổn mà!”

Du Như Băng xoa xoa cô đầu: “Vậy đúng rồi, chị cũng cảm thấy chúng ta nhảy rất ổn mà.”

Cô ấy nhìn thấy nỗ lực của các đồng đội trong mắt, trong thời gian tập luyện này các em vô cùng siêng năng, tập lần một không được thì lần hai, lần hai không được thì lần ba, cứ thực hiện theo trình tự, cho đến khi bản thân luyện tập ra kí ức cơ bắp mới thôi.

Hơn nữa gặp được chỗ không biết sẽ khiêm tốn xin chỉ bảo, thái độ không kiêu ngạo không nũng nịu, đều là đàn em vô cùng đáng yêu.

Du Như Băng vô cùng tin tưởng vào họ, tin tưởng chắc rằng họ nhất định có thể hoàn thành tốt sân khấu lần này, kết quảcũng không phụ sự mong đợi của cô ấy.

Nghe được lời của Du Như Băng, thành viên nhỏ vui vẻ cười, sau đó hỏi: “Tại sao vừa rồi chị Du thở dài ạ?”

Du Như Băng: “Bởi vì chị đáng tiếc.”

Thành viên nhỏ: “Đáng tiếc cái gì?”

Ánh mắt Du Như Băng lại chuyển qua trên người Chu Văn Quân: “Đáng tiếc Chu Văn Quân ở Phong Đình.”

Thành viên nhỏ: “……”

Du Như Băng buồn bã nói: “Nếu thắng thi đấu có thể cướp được người đi thì tốt rồi……”

Giang sơn của Tiểu Đường chúng ta sẽ rộng mở vô cùng!

Thành viên nhỏ: “…… Chị Du chị bình tĩnh một chút, đừng có mấy cái suy nghĩ nguy hiểm này.”

Du Như Băng vô tội nói: “Tôi chỉ muốn cướp cô ấy để có một buổi giao lưu biểu diễn thực sự nghiêm túc, này có nơi nào nguy hiểm chứ?”

Thành viên nhỏ: “……”

Tôi không nghĩ là tôi tin đâu.

Ngay sau đó là phần bỏ phiếu, khán giả phía dưới sân khấu sử dụng máy bình chọn để bỏ phiếu tại chỗ, bên nào có nhiều phiếu nhất sẽ thắng, nhóm có huấn luyện viên tương ứng được cộng một điểm.

Lúc bỏ phiếu, Chu Văn Quân và Du Như Băng vô tình va chạm mắt với nhau, cả hai chỉ nhạt nhẽo liếc nhau một cái, sau đó quay lại nhìn thẳng về phía trước.

Dưới sân khấu Đàm Tịch nhìn thấy cảnh này vậy mà lại thực sự có loại cảm giác “Chị gái Du công khai lừa dối trước mặt mọi người sau lưng Đường tổng”.

Đàm Tịch hoảng sợ —— tại sao tôi lại cảm thấy thế này?

Chẳng lẽ hôm đó Du Như Băng đã nói bản thân là “fan bà xã” nói đến mức quá nghiêm chỉnh quá có tình cảm chân thật, thêm cả Đường tổng vì cô ấy đích thân chấm dứt bác bỏ tin đồn tiểu tam mở phát sóng trực tiếp, còn cả CP Ao Cá hừng hực đứng đầu ngọn gió, là do ba lý do này sao?

Làm hại tôi cũng thay đổi một cách vô tri vô giác ghép hai người thành một đôi???

Bị Đường tổng biết không phải tôi lạnh luôn sao?

Đàm Tịch: 【 sợ hãi.JPG】

Cô vỗ nhẹ vào mặt mình, tự nhủ: Bình tĩnh, đừng ghép! Cái CP này mà ghép, bị Đường tổng biết được là chết người!

Trên màn hình A Đặc hỏi hai đội có điều gì muốn nói không, mỗi người tự bày tỏ suy nghĩ của mình một chút kéo phiếu bình chọn.

Cuối cùng đến lượt Du Như Băng phát biểu, cô ấy bình tĩnh giơ micro lên: “Trước hết cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã đến đây để ủng hộ buổi trình diễn của chúng tôi, tôi tự hỏi không biết các bạn có hài lòng với màn trình diễn của chúng tôi lần này hay không?”

Cô ấy đưa micro về phía khán giả, khán giả vô cùng phối hợp hét lên: “Hài lòng!”

Du Như Băng thu lại micro, nở một nụ cười công nghiệp rạng rỡ: “Vì mọi người đều hài lòng, vậy tôi yên tâm rồi.” Sau đó nhìn lướt qua khán đài, “Chà, thấy mọi người đều ăn mặc ấm áp, tôi cũng yên tâm rồi.”

Giây tiếp theo, phong cách cô ấy thay đổi: “Vậy thì làm nhanh lên, trẻ con cũng phải mặc nhiều chút nha.”

Trên khán đài phát ra một hồi tiếng cười.

Mặc dù trường quay rất ấm áp, nhưng A Đặc tính tình tốt vẫn cười nói: “Vất vả đội trưởng Du của chúng ta, chúng ta nhanh chóng bỏ phiếu ngay đi.”

Các kênh bình chọn mở ra, khán giả khí thế ngất trời bình chọn, tích cực vì một người bỏ ra một phiếu quý giá.

Du Như Băng đang quấn một chiếc áo khoác lông vũ, ngồi sưởi ấm ở khu vực chuẩn bị, thậm chí còn chạy ra hàng cuối dựa vào tường để ngồi, nằm liệt trong tư thế cá mặn “Đời người thật là sống không còn gì thú vị” trên băng ghế dài.

So với vẻ ngoài quyến rũ trên sân khấu vừa rồi thì trông như hai người khác nhau.

Đàm Tịch đi tới ngồi bên cạnh cô ấy, khạc nhổ nói: “Chị gái trông lười thật nhỉ.”

Du Như Băng không tập trung nói: “Mùa đông, kẻ thù cả đời của tôi.”

Không chỉ có lạnh, mà còn có những ký ức không vui.

Đàm Tịch: “Rõ ràng các cậu thắng, nhưng xem cái dáng vẻ này của cậu trông cứ như người thua ấy?”

Thi đấu thắng không nên vui vẻ chút sao? Tại sao cô ấy ngược lại có loại cảm giác “Dù sao thì, trái tim tôi đã chết”?

Du Như Băng: “Người tài thì vẻ ngoài đần độn, thắng lớn thì là cá mặn.”

Đàm Tịch: “……”

Đàm Tịch đau đầu đỡ trán.

Thật sự mở miệng là ngụy biện.

Du Như Băng thở dài thườn thượt: “Người khác thi tuyển chọn thần tượng là mùa hè, cái chương trình tệ hại này lại là mùa đông, hoa hòe loè loẹt.”

Đàm Tịch đột nhiên tò mò hỏi, “Nếu sau khi ra mắt, tài nguyên cậu nhận được là vào mùa đông, cậu sẽ không đi hửm? “

Rốt cuộc cô ấy thực sự có vẻ không thích mùa đông?

“Tôi là người sống có nguyên tắc.” Du Như Băng chậm rãi đưa tay phải lên, xoa xoa, “Chỉ cần cậu có tiền, không gì là không thể. Nếu có, nghĩa là không đủ tiền.”

Tính nguyên tắc thực sự mạnh quá mức.

Ngay sau đó là trận đấu tiếp theo, đội của Trì Noãn đấu với đội của Lily.

Trì Noãn đứng dậy, xoa tay nóng lòng muốn thử, nhưng trong lòng vẫn vô cùng lo lắng.

Em vô thức nhìn lại vương giả sân khấu Du Như Băng, sau khi đối phương nhận ra ánh mắt của em, lười biếng di chuyển đầu, phát hiện đội đó là Lily, liền giơ tay cho em một ngón tay cái, lớn tiếng nói: “Bạn nhỏ Trì cố lên, give she some color see see*!”

*Gốc là “Give you some color to see see”: nghĩa là tôi muốn dạy bạn một bài học, bản dịch tiếng Anh kiểu Trung Quốc là tôi sẽ cho bạn một số màu để xem. Đại loại kiểu mấy câu nói nhảm kiểu tiếng Anh TQ ấy, phổ biến nhưng không đúng nghĩa.

Lily nghe được lời này thiếu chút nữa té ngã, sau khi đứng vững hung hăng trừng mắt nhìn Du Như Băng một cái mới chạy theo đồng đội.

Trì Noãn thấy kiểu tiếng Anh plastic này, phì cười một tiếng, căng thẳng trong lòng cũng bớt đi không ít, sau khi mạnh mẽ gật đầu với Du Như Băng và Đàm Tịch, đã sẵn sàng lên sân khấu.

Trong phòng họp của tòa nhà văn phòng Hoa Diệu, Đường Hàn Thu đang nói chuyện với đoàn làm phim 《 Giữa hạ 》 cùng với các nhân sự từ các bộ phận liên quan.

Chỉ cần đoàn phim có thể thuyết phục được Hoa Diệu, Hoa Diệu sẽ tiến hành đầu tư vào bộ phim này. Vì thế, đạo diễn đặc biệt đưa người có địa vị lâu năm mang nhất đoàn phim nam chính Nghiêm Lập đến.

Nghiêm Lập, một trong những tiểu sinh lưu lượng*, được biết đến với vẻ ngoài điển trai và khả năng diễn xuất tốt nổi tiếng. Có anh ta trong phim, tương đương với việc mang lại làn sóng lưu lượng lớn.

*Lưu lượng tiểu sinh là cụm từ đặc biệt dành riêng cho những nam minh tinh sở hữu cho mình lượng fan hâm mộ hùng hậu. Trong một bô phim hay một kênh truyền hình có họ tham gia thì doanh thu phòng vé nhất định sẽ thắng lớn, tỷ suất người xem phim truyền hình nhất định sẽ rất cao, “nhiệt nóng” lan truyền rất nhanh và rộng, tỷ lệ đánh giá vô hình chung khá cao. Tin tức gì mới cũng sẽ được lan truyền với tốc độ “bàn thờ”, chỉ cần một chút động tĩnh dù chỉ là nhỏ nhất cũng có thể thu hút lương lớn người quan tâm, theo dõi.

Dưới sự gợi ý của Đường Hàn Thu, các nhân viên của các bộ phận liên quan của Hoa Diệu đã thảo luận với bên đoàn phim.

Đường Hàn Thu lắng nghe và đọc nội dung kịch bản, cuối cùng đưa ra quyết định có nên đầu tư hay không.

《 Giữa hạ 》giống tám chín phần với hầu hết các bộ phim truyền hình tổng tài, nam chính là tổng tài, nữ chính là sen trắng nhỏ ngây thơ trong sáng, sau đó dựa vào hình tượng người phụ nữ lẳng lơ ti tiện khác biệt với bề ngoài ngây thơ trong sáng khiến cho bá tổng nam chính chú ý, kể từ đây trò chơi truy đuổi ái tình giữa hai người bắt đầu.

Ban đầu bên Hoa Diệu không có hứng thú khi xem kịch bản này, bởi vì nội dung cũ rích quá mức, chủ đề này trên thị trường đã trở nên bão hòa, tỷ suất lợi nhuận cũng không khả quan.

Nhưng Đường Hàn Thu sau khi đọc xong kịch bản, sinh ra hứng thú với hình tượng vai nữ số hai trong đó.

Nữ phụ trong 《 Giữa hạ 》 là một nữ minh tinh trẻ tuổi nhưng đen đủi, tính cách trong sáng nhiệt tình, không phải là một vai nữ phụ độc ác theo quan niệm truyền thống. Cô yêu nam chính ngay từ cái nhìn đầu tiên, sau đó ra sức theo đuổi anh, nhưng sau đó nhận thấy giữa mình và nam chính thực sự không có khả năng nên cô đã rút lui khỏi trò chơi tình ái đơn phương này.

Thành thật mà nói, cũng làm cho người ta có cảm giác mới mẻ hoàn toàn.

Đường Hàn Thu ngồi trong phòng họp, nhất tâm nhị dụng*, vừa nghe cuộc trò chuyện của họ, vừa xem kịch bản trên tay mình.

*Nhất tâm nhị dụng (一心二用): là ám chỉ đến 1 suy nghĩ nhưng chia làm 2 luồng cảm nhận và tác dụng được hiểu như là 1 suy nghĩ nhưng có 2 hướng đi vậy, không biết hướng nào tốt cả phải áp dụng vào thi mới có thể biết được.

Cô cảm thấy vai phụ này rất ổn để diễn thử, nhưng cô cũng không nói rõ được, cái rất ổn để diễn thử này có phải cũng chứa nguyên nhân để chính cô cũng là nữ phụ hay không.

Nếu có một diễn viên nào đó có thể diễn tốt vai nữ phụ, chắc chắn sẽ nhận được lưu lượng không nhỏ từ việc này.

Như vậy……

Du Như Băng có thể diễn tốt nhân vật này hay không?

Hay là, cô ấy có muốn diễn không?

Đường Hàn Thu lật kịch bản qua một trang, lặng lẽ, không nói lời nào.

Nghiêm Lập thấy cuộc nói chuyện giữa hai bên đang khí thế ngất trời, bản thân lại không thể chen vào. Thay vào đó lén đánh giá cô hai Đường thị nổi tiếng trong truyền thuyết.

Đường Hàn Thu phát trực tiếp ngày đó, không phải anh ta chưa xem qua, chỉ là anh ta không tin có người thực sự trông xinh đẹp như vậy.

Rốt cuộc khoa học kỹ thuật hiện nay đã tiên tiến, tất cả mọi người trên bộ lọc trên phát sóng trực tiếp đều là tiên nữ. Hơn nữa còn có một trong tứ đại tà thuật là trang điểm, cho nên độ uy tín của giá trị nhan sắc xuất hiện ở trong ống kính giảm đi rất nhiều.

Nhưng khi anh ta ngồi trong phòng họp của Hoa Diệu hôm nay, tận mắt nhìn cận cảnh giá trị nhan sắc của Đường Hàn Thu, anh ta mới nhận ra mình ngây thơ cỡ nào.

Thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân*, nói không phải chứ cô hai Đường thị không ra mắt đối với cái giới giải trí ăn cơm nhờ mặt quả thật từ bi!

*Thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân (天外有天,人外有人): Nghĩa là, trên trời còn có trời, trên người còn có người. Tương đương Vỏ quýt dày có móng tay nhọn.

Làm thế nào trên thế giới này có người lại trông xinh đẹp như vậy?

Nghiêm Lập bất giác rơi vào giá trị nhan sắc không chê vào đâu được của Đường Hàn Thu không, vô tình nhìn đến ngây người, cho đến khi đôi mắt bình tĩnh kia nhìn về phía bản thân, anh ta lập tức liền hoàn hồn lại.

Đường Hàn Thu khí thế uy phong hỏi: “Anh Nghiêm anh có chuyện gì không?”

Nghiêm Lập lúng túng “A” hai tiếng, vì đề phòng trường hợp quá mức xấu hổ, anh ta bắt đầu cố gắng tìm lời nói ba hoa: “Tôi nghe nói cô Du là bạn của Đường tổng……”

Đường Hàn Thu xếp kịch bản lại, ánh mắt đầy dò xét.

Nghiêm Lập sờ gáy mình, cuối cùng cũng tìm ra nên nói tiếp thế nào: “Tôi muốn nói em gái Lily của tôi cũng tham gia 《 Ngôi sao thần tượng mới 》, em ấy rất đáng yêu, tôi tin em ấy với cô Du bạn của ngài nhất định chơi chung rất tốt.”

Nghiêm Lập nói xong còn chắc chắn gật đầu một cái —— Lily đáng yêu như vậy, nhất định sẽ có thể hòa thuận vui vẻ ở chung với Du Như Băng!

Đường Hàn Thu à một tiếng: “Vậy chúc mừng em gái anh?”

Vậy không bị Du Như Băng giang khóc, còn thành bạn của cô ấy, điều này thực sự đáng để chúc mừng khích lệ.

Nghiêm Lập: “???”

Cái này có gì đáng để chúc mừng???


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.