Nàng Là Vai Chính

Chương 27: 27: Chương 26



Du Như Băng cùng Hàn Vi được gọi trở lại văn phòng tổng tài, bản thỏa thuận bảo mật do Hàn Vi làm cuối cùng cũng chuyển tới trước mặt đương sự.

Đường Hàn Thu ngồi sau bàn làm việc, nhìn bản thỏa thuận bảo mật trước mặt mình, mặt trên giấy trắng mực đen ghi rõ ràng rành mạch: Thỏa thuận bảo mật sau liên quan đến mối quan hệ tình nhân giữa cô Đường Hàn Thu và cô Du Như Băng.

Đường Hàn Thu cảm thấy trán của mình mới khỏi mấy ngày hôm trước vừa vặn lúc này lại tái phát hơi đau đau.

Cô ngàn tính vạn tính cũng chưa tính đến, trợ lý Hàn anh minh giỏi giang sẽ xuất hiện vấn đề nguy hiểm như vậy!
Cô hơi ngửa đầu, dùng một đôi mắt đẹp liếc nhìn người nghiêm túc nhất trong phòng: “Trợ lý Hàn, phiền cô giải thích một chút chuyện gì đang xảy ra đây.”
Vì sao lại xuất hiện vấn đề kinh động trời đất quỷ thần khiếp sợ như vậy?!
Hàn Vi đáp lại một cách bình tĩnh, không chút hoang mang nói: “Tôi đưa ra kết luận trước chưa qua xác nhận của ngài, là thiếu sót của tôi, mời ngài trách phạt.”
Đường Hàn Thu ánh mắt như ngọn đuốc: “Cô nói cho tôi biết kết luận này là từ đâu ra?”
Du Như Băng, người đang ngồi một bên, ngay lập tức chuyển sự chú ý của mình lên người Hàn Vi.

Cô ấy cũng rất muốn biết, quan hệ mình cùng Đường Hàn Thu như thế nào trong chớp mắt phá vỡ cách mạng tình hữu nghị đến hoàn cảnh ái muội như thế.

Hàn Vi đẩy đẩy gọng kính, nói đúng sự thật: “Trước đó ngài dặn dò không cho mọi người làm phiền ngài và cô Du, lúc sau cô Du quần áo xộc xệch, tóc tai rối bù chạy ra khỏi văn phòng ngài.

Sau cô ấy quay về được một lúc ngài lại lấy tiền túi mua điện thoại và đổi số điện thoại mới cho cô ấy……”
Du Như Băng vừa nghe vừa hoảng hốt trở về những ngày trước ở văn phòng cùng ăn dưa với đồng nghiệp, không thể không phát ra tiếng nói bát quái: “Chậc chậc, đây nếu là tôi nghe thấy tôi cũng cảm thấy có sự tình gì.”
Dáng vẻ ung dung, tự nhiên, thành thạo thực sự cực kì giống người ngoài cuộc đi ngang ruộng dư, hoàn toàn không xem mình là đương sự trong đó.

Ánh mắt sắc bén của Đường Hàn Thu đột nhiên quét qua.

Chân chó Du Như Băng ngay lập tức nói: “Đường tổng nói đều đúng.”
Đường Hàn Thu cau mày: “Tôi nói cái gì?”
Du Như Băng rất hiểu lý lẽ: “Tiếp theo Đường tổng nói gì cũng đúng.”
Đường Hàn Thu: “……”
Quả nhiên là tư duy khiến người ta không thể hiểu nổi.

Hàn Vi nhìn hai người, lúc này lại thấy các cô hết sức bình thường.

Cô hỏi: “Vậy có phải là hiểu lầm không?”
“Phải.” Hai người trăm miệng một lời, sau đó cả hai cùng sửng sốt, ăn ý nhìn về phía nhau.

Không khí ngay lập tức trở nên kỳ lạ.

Đột nhiên, một tiếng “bốp” giòn giã phá tan bầu không khí kỳ lạ.

Du Như Băng chấp tay hành lễ, thành kính hướng về phía Đường Hàn Thu cầu nguyện, miệng lẩm bẩm: “Đường tổng phù hộ, Đường tổng phù hộ……”
“Lần này cùng Đường tổng có chút ăn ý, hy vọng lần sau cũng có tiền như Đường tổng!”
Đường Hàn Thu vô tình phá tan mộng đẹp của cô ấy: “Tôi không cung cấp dịch vụ này, cô tỉnh táo một chút.”
Hàn Vi bên cạnh rút dao vô tình: “Cô Du vẫn sớm ngày nhìn nhận đi, cô có khả năng kiếm được nhiều tiền, cũng không nhiều bằng tài sản Đường đổng để lại cho Đường tổng.”

Nhà họ Đường gia sản lớn như vậy, doanh nhân thương nghiệp khổng lồ Đường Hạc Thiên lại rất yêu thương con gái, vì vậy tài sản để lại cho cô chắc chắn là nhiều không thể ít được.

Chanh tinh Du Như Băng: “……!Tôi cảm thấy mình bị xúc phạm.”
Đường Hàn Thu chuyển sự chú ý trở lại hợp đồng, nghiêm túc nói: “Cô bây giờ quay về sửa đổi bản thoả thuận một lần nữa một lần nữa, thay bốn chữ quan hệ tình nhân thành nội dung nói chuyện , khoản bồi thường do vi phạm hợp đồng của hai người chúng tôi là bình đẳng, còn lại nội dung không có vấn đề gì cần phải thay đổi.

Hai bản hợp đồng này huỷ bỏ đi.”
Một bản hợp đồng để hai người cùng thoải mái thì điều kiện tiên quyết chính là điều khoản vi phạm hợp đồng phải bình đẳng, đôi bên đều có thể chấp nhận, không thể chỉ có lợi cho một bên được.

Hàn Vi đứng dậy: “Vâng.” Cầm lấy bản hợp đồng bị huỷ xoay người ra khỏi văn phòng tổng tài.

Hàn Vi vừa đi, Du Như Băng liền rảnh rỗi.

Đường Hàn Thu còn có tài liệu mình muốn xem sẽ không nói chuyện cùng cô ấy, vì vậy cô ấy quyết định hưởng ké Wi-Fi văn phòng tổng tài, lấy tai nghe ra, bắt đầu bổ sung lịch sử idol thế giới này.

Cô ấy vừa nhìn được ba phút, Đường Hàn Thu đã vươn tay gõ bàn trước mặt cô ấy, khiến cô ấy phải tháo tai nghe ra, ngước mắt lên: “?”
Đường Hàn Thu nghiêm nghị nói: “Tôi vừa nghĩ ra một vấn đề.”
“Nếu Du Như Băng từng là người điều khiển thế giới này, vậy tại sao cô ta không thay đổi xu hướng phát triển của một số việc, chẳng hạn như việc bị Cầu Vân Lập bá vương ngạnh thượng cung vậy.”
Du Như Băng buông tai nghe xuống, vuốt cằm.

Cô ấy đã nghĩ về vấn đề này từ ngày đầu tiên cô ấy đến đây.

Một người có khả năng điều khiển thế giới, tại sao còn đi theo cốt truyện rõ ràng có chút buồn nôn? Cô ta có thể thay đổi cốt truyện, thay đổi trời đất, chẳng lẽ nguyên chủ khống chế thế giới này là giả sao?
Cô ấy cảm thấy không có khả năng.

Cô ấy có quyền hoài nghi nguyên chủ có khuynh hướng thích ngược, không làm tiểu bạch liên bị ngược đãi cả thể xác lẫn tinh thần thì khắp người khó chịu.

Nếu còn có lý do nào khác, vậy cô ấy cũng không biết, nguyên chủ cùng thứ đứng sau hệ thống đối với cô ấy mà nói là một bí ẩn lớn, không phải nhất thời có thể điều tra rõ ràng.

Dù sao trước mắt cô ấy cũng đã nhận định nguyên chủ đầu óc có vấn đề —— không có vấn đề thì ai lại mê chơi trò bá vương ngạnh thượng cung này chứ, lại còn tự mình đi đường vòng trong trò chơi nữa!
Vẻ mặt cô ấy nghiêm túc: “Nghe tôi đi, cô ta có bệnh.”
Đường Hàn Thu trầm tư một lát, không tỏ ý kiến, chỉ lãnh đạm nói: “Tiếp tục xem của cô đi.”
Nhưng lúc Du Như Băng chưa xem xong tất cả video, tài liệu Đường Hàn Thu cũng chưa nhìn được ba bản, Hàn Vi đã trở lại với bản thỏa thuận mới còn nóng trên tay.

Đường Hàn Thu kiểm tra lại một lần, sau khi không có vấn đề gì, trước tự mình cầm bút ký tên xinh đẹp gọn gàng tự nhiên, sau đó đẩy hai bản thỏa thuận đến trước mặt Du Như Băng.

Đương nhiên Du Như Băng cũng biết lý do cô lập ra thỏa thuận bảo mật là để lại cho hai người một sự yên tâm.

Hơn nữa, việc sau khi cô cân nhắc kỹ lưỡng lập ra hai bản thỏa thuận, mỗi người một bản, chuyện này khiến Du Như Băng cảm thấy mình không nhìn nhầm người trước mắt, cô xứng đáng để bản thân đi chống lại hệ thống.

Du Như Băng nhìn qua bản thỏa thuận, cũng không có vấn đề gì, thẳng thắn ký tên của mình xuống, sau đó đẩy lại một bản trong đó cho Đường Hàn Thu, vui vẻ giơ bàn tay ra: “Đường tổng, hợp tác vui vẻ.”
Ký tên hoàn tất, hợp đồng ngay lập tức có hiệu lực, hậu quả của việc vi phạm hợp đồng một bên không thể nào gánh được, nhưng chính vì lý do hai người đều không gánh được này mới làm cho hợp đồng có hiệu quả bình đẳng, cũng để đôi bên yên tâm hơn.

Đường Hàn Thu cẩn thận cất bản còn lại vào trong ngăn kéo, sau đó ngước mắt lên nhìn bàn tay đang duỗi ra trong không trung của Du Như Băng, ánh mắt chậm rãi kéo dài dọc theo ống tay áo màu vàng nhạt của cô ấy, cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt đang tươi cười ấy.

Cô ấy trông rất vui vẻ, hạnh phúc lại xinh đẹp vô cùng, xinh đẹp đến mức làm người ta không nỡ phá hỏng loại tâm tình này.

Lòng bàn tay mát lạnh chạm vào nhau, Đường Hàn Thu nhẹ nhàng bắt lấy tay cô ấy, đáp: “Hợp tác vui vẻ.”
Du Như Băng ngẩn ra trong phút chốc, vô thức đứng thẳng lưng, lắc lư bàn tay của Đường Hàn Thu một chút, trịnh trọng nói: “Có chút cảm giác.”
Vẻ mặt Đường Hàn Thu không thể nào hiểu được.

Du Như Băng nghiêm túc nói: “Tôi cảm thấy mình vừa ký được một hợp đồng mấy trăm triệu tệ.”
Cảm thấy lúc giao dịch cùng người thành công, chính mình cũng trở thành người thành công luôn!
Người thành công Đường Hàn Thu rút tay về trong một giây, đưa cô ấy từ trên đỉnh người thành công đạp xuống.

…!
Du Như Băng bị đá từ trên đỉnh người thành công trở về phòng tập, toàn bộ quá trình đều vô cùng bình tĩnh, như không có chuyện gì xảy ra, để người trong phòng tập không thể mở miệng hỏi ra được.

Người hướng dẫn nhìn cô ấy thêm vài lần, vẫn không nhịn được hỏi một câu: “Như Băng, cô không sao chứ?”
Du Như Băng cười đáp lại: “Không sao cả.”
Cô ấy đã tìm được sự tồn tại của chính mình, ở thế giới cô đơn này còn có thêm một chiến hữu cách mạng, tiểu ngu ngốc khôn ngoan cũng bị cách chức tạm thời một tháng, hàng loạt sự việc xảy ra khiến cô ấy cảm thấy bản thân không thể nào tốt hơn được nữa.

Rõ ràng là gió xuân khắp người!
Bây giờ chỉ cần giúp Đường Hàn Thu đạt tới đỉnh cao cuộc đời, cô ấy sẽ công đức viên mãn.

Người hướng dẫn nhìn thấy khuôn mặt tràn đầy gió xuân của cô ấy, thật tốt, vì vậy cũng không nói gì nữa, tiếp tục giúp các thực tập sinh khác sửa chữa thiếu sót.

Cho dù sếp lớn tại sao thường xuyên gọi cô ấy đi, chỉ cần không đưa hạt giống tốt như cô ấy đá khỏi Hoa Diệu là được rồi.

Du Như Băng bị Đường Hàn Thu gọi đến, trọng trách luyện tập cho Trì Noãn cũng rơi vào người Đàm Tịch.

Nhưng bây giờ cô ấy đã bình an vô sự trở lại, luyện tập cho Trì Noãn tự nhiên cũng quay về trên tay cô ấy.

Đàm Tịch giao lại nhiệm vụ xong, trước khi đi còn quan tâm cô ấy vài câu, sau nhiều lần xác nhận không có chuyện gì, mới rời đi.

Mặc dù Đàm Tịch rất muốn hỏi cô ấy tại sao đột nhiên đổi điện thoại và số di động mới, nhưng vẫn mơ hồ cảm thấy không phải phạm vi mình nên hỏi, vì vậy cô đè nén lòng mình xuống, không hỏi gì.

Vẻ mặt Trì Noãn đứng bên cạnh rất lo lắng, sợ hãi hỏi: “Nhóm trưởng, chị không sao chứ?”
Du Như Băng đưa tay xoa đầu cô: “Tôi không có việc gì, đừng lo lắng.

Em đi tập luyện cho tốt đi, tranh thủ trước khi tuyển chọn idol mở ra có thể đứng trước mặt Đường tổng các cô ấy tự mình giới thiệu sáng tác của em.”
Ánh mắt Du Như Băng rất sâu sắc, nụ cười càng thêm ôn hào hơn: “Phải cố lên để cả thế giới thấy được em nha.”
Sau đó đem đến cho Hoa Diệu giàu có của chúng ta một số tiền lớn!
Trì Noãn nhìn dáng vẻ yêu thương này của cô ấy, không biết tại sao luôn có loại cảm giác vận mệnh sau gáy mình bị nắm được.

…!
Sau khi được Du Như Băng đặc biệt cổ vũ, Trì Noãn mỗi ngày đều tha thiết chờ mong có thể học nói chuyện cùng nhóm trưởng bằng cách tập trung nhảy cho tốt, cần cù, thành thật nhẫn nại chịu khó.

Cuối cùng một tuần trước khi tuyển chọn idol bắt đầu cũng đã cho ra hiệu quả luyện tập tốt.

Cô ấy lấy hết can đảm buông thả chính mình, động tác vũ đạo phóng khoáng không ít, quản lý biểu cảm cũng sinh động hơn rất nhiều, ít nhất có tư cách đứng trên sân khấu.

Ngay cả người hướng dẫn cũng khen ngợi nhiều vài câu.

Trì Noãn chỉ cần được khẳng định thì em sẽ sinh ra một chút tin tưởng nho nhỏ, cảm xúc xao động, giữa lúc giờ nghỉ hưng phấn vui vẻ đi tìm Du Như Băng, thỉnh giáo cô ấy dạy cho mình cách nói chuyện.

Đàm Tịch mới vừa đi qua đây đã nghe thấy lời thỉnh cầu kinh thiên động địa, không khỏi dừng chân lại.

Học nói chuyện cùng Du Như Băng?
Đó là học nói chuyện sao?
Đây rõ ràng là học làm Giang tinh hủy trời diệt đất đi!
Đàm Tịch quay đầu nhìn về phía Du Như Băng: “Chị em, Hoa Diệu có một Giang tinh là đủ rồi.”
Du Như Băng bình tĩnh nhìn qua cô: “Hửm? Hoa Diệu chúng ta là công ty đứng đắn, nào có Giang tinh gì?”
Đàm Tịch: “……”
Có thể tranh cãi có thể diễn, ngài đúng là nghệ sĩ già tranh cãi diễn xuất đều song toàn.

Nghệ sĩ già tranh cãi diễn xuất song toàn Du Như Băng mặt không đổi sắc tiếp đón Trì Noãn đến bên người mình, thân thiết ôm lấy bả vai cô nói: “Tôi bây giờ sẽ dạy em nói chuyện, có điều chúng ta phải đổi nơi dạy, nơi này không tốt.”
Trì Noãn đã nhiều ngày được cô ấy dẫn dắt quan tâm, còn ở nơi cô ấy được khẳng định rất nhiều, trong lòng đối với vị nhóm trưởng này độ thiện cảm và thích chỉ tăng không giảm, cho nên với lời nói của cô ấy, chỉ cần không đụng đến phạm tội trái pháp luật và Giang tinh ngụy biện thì Trì Noãn đều nói được.

Nhưng rất nhanh cô liền không được.

Trì Noãn ngẩn ngơ ngồi trên ghế, người giàu nhất công ty ngồi ở một bên của chiếc bàn làm việc sạch sẽ rộng rãi.

Đầu cô cứng ngắc nhìn về phía Du Như Băng bên cạnh, đổi được một nụ cười như gió xuân của đối phương: “Đường tổng bớt chút thời gian bận rộn gặp em, em cũng đừng lãng phí cơ hội.”
Du Như Băng cúi người thấp giọng nói bên tai cô: “Tôi muốn dạy em, chính là nói thẳng trước mặt người khác.

Nhớ rõ, Đường tổng có thể quyết định tương lai của em.

Cố lên, tôi ở bên ngoài chờ em.” Sau đó vỗ bả vai em ấy, rời khỏi văn phòng.

Du Như Băng đi thật nhanh, nhanh như một cơn gió, Trì Noãn cũng không bắt được cô ấy, chỉ có thể ngượng ngùng nhìn về phía người đối diện —— lông mày sáng, phong thái sang trọng hoa lệ, cô giơ tay nhấc chân đều là ưu tú ngoài tầm với của chúng sinh.

Đường Hàn Thu nhấp nháy khóe môi, mở miệng trước: “Cô Trì, có việc gì sao?”
Đại não Trì Noãn một giây sụp đổ, trong đầu chỉ còn lại trống rỗng, chức năng ngôn ngữ toàn bộ hỏng mất.

Cô ấy đột nhiên giật mình, buột miệng thốt ra: “Thực xin lỗi! Chúc ngài năm mới vui vẻ!”
Tầm mắt Đường Hàn Thu dừng lại trên người cô ấy, mang theo mấy phần thăm dò.

Trì Noãn sợ hãi không thôi: “Còn, còn có Trung thu vui vẻ!”
Đường Hàn Thu: “……”
Cô không biết mấu chốt vấn đề của Trì Noãn cuối cùng là ở đâu, cũng không biết trong khoảng thời gian này Du Như Băng cuối cùng có dạy cho cô ấy tốt hay không—— ít nhất nhìn trước mắt, vấn đề của Trì Noãn vẫn rất lớn.

Có lẽ cần phải được k*ch th*ch.

Cô lật mặt đồng hồ lên với nét mặt lười biếng liếc nhìn thời gian, sau đó đem tầm mắt từ từ quay lại trên người cô ấy, khí thế kiêu ngạo không thể xâm phạm: “Cô Trì, cô cảm thấy tôi tự mình gặp cô, là để nghe những lời này sao?”
Cô nhướng mày, giọng điệu tràn đầy nghi hoặc, nhưng ánh mắt lại bình tĩnh không gợn sóng: “Thời gian của tôi nào có giá rẻ như vậy?”
“Năm phút đồng hồ, nếu em không thể nói hết chuyện của mình, vậy thì tôi hy vọng có thể thấy em tự mình bước ra khỏi cánh cửa này, hơn nữa vĩnh viễn sẽ không được đến văn phòng này nữa.”
Cô cười nhẹ: “Hiểu chưa, cô Trì?”
Nụ cười khiến người ta sởn tóc gáy!
Trì Noãn run rẩy, Đường Hàn Thu đối diện dứt khoát bắt đầu tính giờ cho cô ấy.

Thời gian chuyển động vô tình giống như thuốc trợ tim đâm vào tim cô ấy, ngược lại giúp cô ấy có đủ can đảm cuối cùng cũng nói ra điều mình giấu trong lòng: “Tôi muốn mời ngài nghe bài hát của tôi!”
Đường Hàn Thu lười biếng dựa vào đằng sau, tiếp tục tiến hành công kích: “Tại sao tôi phải nghe?? Bài hát của em với bài hát của người khác có chỗ nào không giống nhau sao?”
Hô hấp Trì Noãn cứng lại, đối mặt với ngôn ngữ sắc bén vẫn là có chút yếu ớt.

Đúng lúc này, trong đầu bỗng nhiên hiện lên một câu của Du Như Băng—— “Em phải tự tin mới có thể lay động người khác, hơn nữa còn phải đánh bại những người đã khinh thường tài năng của em.”
Phải tự tin mới có thể lay động người khác.

Cô ấy phải tự tin mới có thể lay động được người trước mặt này —— người chỉ cần lật tay là có thể quyết định tương lai cô ấy.

“Ngài không nghe một chút thì làm sao biết bài hát của tôi với người khác không giống nhau?” Cô ấy lại một lần lấy hết can đảm, “Mua, mua hàng còn phải mua nhiều lần mới biết cái nào mới tốt hơn!”
Đường Hàn Thu nheo mắt lại.

Mùi tranh cãi quen thuộc này……!Cô tin Du Như Băng có dạy cô ấy thật tốt.

Hai tay Trì Noãn đặt trên đùi đột nhiên nắm chặt thành quyền, dùng hết sức lực toàn thân tranh thủ nói: “Tôi bảo đảm, bài hát của tôi tuyệt đối sẽ không làm ngài thất vọng! Tôi chỉ cần ba phút của ngài! Nếu ngài nghe xong cảm thấy không hay, tôi sẽ đi ngay lập tức, tuyệt đối sẽ không làm phiền ngài thêm một giây!”
Đường Hàn Thu bất động thanh sắc tắt tính giờ, mỉm cười nói: “Rửa tai lắng nghe.”
…!
Các thư ký tinh anh của phòng thư ký đều vô cùng thân thiện, với lại còn có rất nhiều dưa, Du Như Băng chơi thật sự rất vui vẻ.

Hơn nữa dựa vào bản lĩnh tự quen thuộc của bản thân, vinh quang bước lên làm thư ký xã giao.

Ngay lúc Du Như Băng sắp nói chuyện thành người của phòng thư ký, Trì Noãn cuối cùng cũng bước ra.

Ánh mắt Du Như Băng cùng cô ấy trong một khắc này chạm nhau, công tắc cảm xúc của cô ấy dường như bị mở ra, vẻ mặt suy sụp, đột nhiên lao tới nhào vào trong lòng ngực của Du Như Băng 1m7 bắt đầu khóc.

Khóc như một đứa trẻ bị bố mẹ đánh.

Đường Hàn Thu vừa lúc cầm văn kiện đi ra, vừa mở cửa đã thấy một màn này.

Toàn bộ ban thư ký đều lặng lẽ mở ra chế độ ăn dưa.

Du Như Băng đối diện với cô, triển khai trách móc tình thương của mẹ: “Đường tổng, đứa trẻ còn nhỏ, làm sao có thể đánh con nít chứ?”
Bí thư đứng trước cửa: Mặc dù vậy nhưng là……!Giọng điệu này tại sao có loại cảm giác vợ chồng già khó hiểu vậy?
Đường Hàn Thu chăm chú nhìn cô ấy, bỗng nhiên nói: “Vậy ý của cô là, cô không còn nhỏ, tôi có thể đánh cô?”
Du Như Băng chấn kinh rồi —— Tiểu Đường làm sao cũng học xem nhẹ trọng điểm, nắm vững tranh cãi vậy?!
Cô ấy một giây liền sửa miệng, nịnh là thượng sách: “Chính là nhân lúc đứa trẻ còn nhỏ đánh nhiều hơn, để chúng nhớ rõ dạy bảo, lớn lên sẽ không tái phạm nữa, hành động này của Đường anh minh, ai nghe xong mà không nói một tiếng tốt đây!”
Đường Hàn Thu: “……”
Trì Noãn: “……”
Nhóm thư ký: “……”
Giỏi cho một l**m cẩu* có thể nói lý lẽ còn có thể khuất phục!
*l**m cẩu “舔狗”: Đây là một thuật ngữ mạng, chỉ loại người mà trong mối quan hệ, biết rõ đối phương không thích mình, nhưng vẫn không hề có tôn nghiêm và liêm sỉ dùng mặt nóng dán mông lạnh..


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Nàng Là Vai Chính

Chương 27



Trì Noãn lau khô nước mắt, kịp thời ngăn lại hành vi ‘liếm cẩu’ của Du Như Băng: “Đường tổng không có đánh tôi, tôi khóc là bởi vì vui vẻ……”

“Đường tổng cô ấy, cô ấy khen tôi ô ô ô ô……” Lần đầu được nhân vật có trọng lượng như vậy khen ngợi, Trì Noãn càng nghĩ càng phấn khích, kích động một chút là nước mắt đã bắt đầu chảy ào ào.

Du Như Băng tìm thư ký mượn khăn giấy giúp cô lau nước mắt, vừa lau vừa nói: “Tốt tốt, đừng khóc nữa, khóc thành mặt mèo đã khó coi rồi, còn dọa đến Đường tổng nữa thì không tốt.”

Đường Hàn Thu: “……” Tôi ba tuổi à làm sao dễ dàng bị dọa đến như vậy?

Cô đưa văn kiện cho Hàn Vi: “Có thể bắt đầu chuẩn bị mọi thứ cần chuẩn bị, vất vả cô đi sắp xếp một chút.” Lại quay đầu nhìn về phía Du Như Băng, “Cô cùng vào với tôi.”

Du Như Băng vỗ bả vai Trì Noãn, động viên nói: “Phải tự tin, đừng khóc.” Sau đó đi theo Đường Hàn Thu vào văn phòng.

Hốc mắt Trì Noãn hồng hồng nhìn cô ấy đi vào, sau đó lại thấy Hàn tổng cao gầy thành thục và nghiêm túc cùng tổng thư ký Lâm Lâm nói chuyện vài câu, Lâm Lâm đi về phía cô, đứng trước mặt cô, nét mặt xã giao chuyên nghiệp cười: “Cô Trì, bây giờ chúng tôi cần chiếm dụng chút thời gian của cô, để giải thích cho cô về kế hoạch hoạch định tương lai mà công ty đã vạch ra cho cô. Nếu cô có ý kiến phản đối thì có thể nói ra, công ty sẽ xuy sét sửa đổi phù hợp.”

Trì Noãn ngơ ngác chớp mắt, có chút giật mình.

Cô rõ ràng vừa mới lấy hết can đảm cho Đường tổng nghe bài hát, tại sao đã có luôn bản kế hoạch rồi?

Đây là sức mạnh của người tinh anh sao?

Trong văn phòng tổng tài, Đường Hàn Thu và Du Như Băng ngồi đối diện nhau.

Hôm nay Đường Hàn Thu mặc một chiếc váy dài liền thân tao nhã cao cấp, tay áo rộng bằng lụa mỏng màu xanh đen, ống tay áo hơi buộc chặt, chỉ lộ ra một đoạn nhỏ cổ tay trắng nõn như tuyết, với vẻ nhẹ nhàng thanh nhã bên trong lại tăng thêm một phần khéo léo, cổ tay cô dường như vô cùng mảnh mai.

Tay cô thanh tú và thon dài, ngón tay động đậy ngẫu nhiên trông rất đẹp, ngay cả động tác cầm tách cà phê cũng được cô phát họa thành cảm giác chụp tạp chí cuộc sống.

Du Như Băng nhanh chóng quyết định, lấy điện thoại ra chụp một tấm, sau đó thỏa mãn chiêm ngưỡng những bức ảnh tuyệt vời mà mình chụp được.

—— vẻ đẹp hoa phú quý của Hoa Diệu chúng ta quả thực không chê vào đâu được!

Tay cầm cà phê của Đường Hàn Thu hơi dừng lại: “Cô làm gì vậy?”

Du Như Băng Tâm bình tĩnh nói: ” Chụp tác phẩm nghệ thuật tuyệt đẹp.”

Sau đó lấy về bản chất fans, chính là đáng tiếc hôm nay hoa phú quý không mang gọng kính văn nhã bại hoại, bằng không nhan cẩu Đàm Tịch này có thể qua đời tại chỗ.

Đường Hàn Thu cạn lời đặt cà phê xuống: “Tôi kêu cô vào để chụp ảnh tôi à?”

Du Như Băng: “Cái này ngoài mức quy định của điều khoản nên có thể làm.”

Đường Hàn Thu ra lệnh: “Xóa đi.”

Du Như Băng đáng thương nói: “Điện thoại của tôi bảo nó muốn có được bức ảnh tuyệt vời……”

Đường Hàn Thu: “Cô muốn bị đánh?”

Du Như Băng lập tức đổ lỗi cho di động: “Ta đã bảo ảnh Đường tổng không thể tùy tiện có được, mi vẫn cứ không nghe, lần này tốt rồi, chọc Đường tổng tức giận rồi. Nghe mẹ nói, xóa nào, ngoan.”

Sau đó xóa sạch sẽ ảnh chụp, ngoan đến nỗi khiến người ta tìm không được một chút sai lầm.

Đường Hàn Thu: “……”

Cô ấy hiện tại không chỉ muốn làm ‘Giang tinh’ còn muốn làm diễn viên nữa phải không?

Đường Hàn Thu đau đầu xoa xoa huyệt Thái Dương, đột nhiên lo lắng cả giới giải trí sẽ bị cô ấy đầu độc.

Cô chầm chậm, hỏi: “《 Ngôi sao thần tượng mới 》 sắp bắt đầu rồi, cô cảm thấy thế nào?”

《 Ngôi sao thần tượng mới 》 chính là tên chương trình Du Như Băng và những người khác sắp tham gia tuyển chọn, gần đây đã bắt đầu lên sóng trên Weibo và tham dự vào các nền tảng lớn khác, lần lượt công bố huấn luyện viên, bao gồm cả nhóm trưởng của King-A Đặc.

Du Như Băng suy nghĩ, nói đúng sự thật: “Cảm giác hmm…… Ánh tà dương vào nghề lần thứ hai?”

Mặc dù phép ẩn dụ của cô ấy nghe có vẻ tế nhị, nhưng nó thực sự có ý nghĩa.

Thanh xuân ăn cơm trong ngành công nghiệp thần tượng, 30 chính là sự tồn tại cằn cỗi, Du Như Băng thực tế đã gần 30 tuổi, khó tránh khỏi sẽ xuất hiện tâm lý ánh tà dương.

Đường Hàn Thu nhướng mày: “Mời nhìn thẳng vào hoàn cảnh của bản thân, cô bây giờ mới 21.”

Du Như Băng chợt đồng ý: “Đúng vậy, nghĩ theo cách này hình như tốt đẹp hơn phải không?”

29 lại lần nữa trở lại 21, ai lại không cần chứ?

Du Như Băng: “Được rồi, vậy tôi sẽ cảm ơn cái hệ thống hỏng này.”

Nói đến hệ thống, Đường Hàn Thu không thể không hỏi một câu nữa: “Chưa có hệ thống đến nhậm chức sao?”

Du Như Băng lắc đầu.

Kể từ lần trước 009 bị tạm thời đình chỉ công tác, vẫn không có hệ thống mới đến đảm nhiệm tiếp nhận, chỉ giao cho một cái máy móc chương trình sơ cấp hướng dẫn cứng ngắc.

Có điều cô ấy biết thêm rất nhiều ở cái máy hướng dẫn mới này, hệ thống hỗ trợ chưa kịp nói chức năng cho cô ấy. Đúng vậy, chưa kịp.

Trước đây cô ấy đi vào thế giới này, hệ thống hỗ trợ đầu tiên đã mạnh mẽ phổ biến cốt truyện một lần, dự định để cô ấy hiểu cốt truyện và thế giới quan trước, sau đó giao cho cô ấy cái máy móc hướng dẫn chương trình sơ cấp mới, cho cô ấy có thể hiểu rõ hơn về quy trình và cách thức hoàn thành nhiệm vụ, điều quan trọng nhất là làm thế nào để hợp tác với các hệ thống khác nhau.

Khi ấy 009 giao cho cô ấy máy móc hướng dẫn mới, cô ấy đã bắt đầu phản nghịch hít đất trước khi chết, cứ thế làm gián đoạn kế hoạch của 009, sau đó 009 cũng không giao cho cô ấy máy móc hướng dẫn mới nữa.

Hiện tại cô ấy xem như đã hiểu vì sao 009 không tiếp tục hướng dẫn cô ấy, bởi vì chức năng hướng dẫn gây bất lợi cho việc giám sát thời gian thực của 009 —— ngăn cản chức năng hệ thống.

Theo như lời máy móc hướng dẫn mới, chức năng này sẽ tạm thời ngăn hệ thống theo dõi, cho ký chủ thời gian riêng tư nhất định. Thời gian hạn chế mỗi ngày một lần, mỗi lần 30 phút, trong vòng một ngày không thể bật lại lần nữa.

Thông qua chức năng bảo mật này, Du Như Băng phát hiện ra rằng hệ thống có một bộ quy tắc bảo vệ ký chủ vô cùng đầy đủ và nghiêm ngặt, có thể coi là rất tôn trọng ký chủ.

Tuy nhiên cô ấy vẫn cảm thấy, trong phạm vi tôn trọng này khẳng định không bao gồm ký chủ phản nghịch như cô ấy —— nói không chừng, cô ấy là ký chủ đầu tiên trong lịch sử sẽ chống đối hệ thống.

Nhưng tôn trọng phải từ hai bên, cô ấy không muốn tôn trọng bọn họ, tự nhiên cũng sẽ không để ý bọn họ có tôn trọng mình hay không. Sự tôn trọng không thể ra ánh sáng, cô ấy không cần.

Đường Hàn Thu đáp hờ hững: “Chờ hệ thống tới rồi, nhất định phải nói cho tôi.”

Cô muốn tiếp tục nghe xem một chút, đời trước khống chế cô là cái thứ gì.

Du Như Băng sảng khoái đồng ý. Nếu là chiến hữu cách mạng mặt trận thống nhất, vậy đương nhiên có tin tức gì cũng phải cùng chia sẻ.

Đường Hàn Thu chuyển đề tài câu chuyện, quay về chủ đề ban đầu: “Lần tuyển chọn này không thiếu người Phong Đình, Cầu Vân Lập cũng bước vào Phong Đình bắt đầu tiếp nhận công việc của Phong Đình, mà việc tôi hủy bỏ hôn ước với hắn đã có không ít người trong nghề biết được, cô phải chú ý nhiều hơn, đừng để người khác ngáng chân, dùng Hoa Diệu làm khẩu súng.”

Du Như Băng nghe vậy khẽ mỉm cười: “Được, tôi nhớ rồi.”

Đường Hàn Thu nhìn cô ấy, vẫn là nên nói một câu: “Bảo vệ tốt bản thân.”

Thời gian trôi qua trong nháy mắt, rất nhanh đã bắt đầu ghi hình tập đầu tiên của《 Ngôi sao thần tượng mới 》.

Du Như Băng mặc một chiếc váy ngắn màu hồng nhạt tràn ngập hơi thở thiếu nữ, với mái tóc dài được cột lên cao, những sợi sequins mịn và vụn vặt rải đều mái tóc đen sáng bóng, khóe mắt lấp lánh ánh sao, cả người rực rỡ lộng lẫy.

Màu sắc son môi hôm nay cũng rất hợp với cô ấy, đôi môi hồng hào căng bóng, như quả đào thơm ngon mọng nước, bất kì lúc nào cũng dụ dỗ người khác đi cắn một ngụm.

Trong mắt các thành viên sáng ngời, đều cảm thấy hôm nay cô ấy càng xinh đẹp hơn, đặc biệt ngọt ngào đến chói mắt, không nhịn được nhìn thêm vài cái.

Đàm Tịch đã quen thuộc với cô ấy tự nhiên cũng xác định được, Đàm Tịch nhìn hiện tượng xem bản chất, dù cho vẻ ngoài ‘Giang tinh’ có ngọt ngào đến đâu cũng không cách nào che dấu bản chất gốc rễ là ‘Giang tinh’ lãnh đạm vô tình.

Mọi người bước vào trường đấu, đi về phía kim tự tháp sáng chói như thủy tinh tìm chỗ ngồi.

Trên eo Du Như Băng đeo bảng tên quen thuộc, trước mắt sáng ngời rực rỡ, đột nhiên có loại cảm giác trở về chốn cũ, trong lúc nhất thời dâng lên rất nhiều cảm xúc, cầm lòng không đậu nhớ tới thời gian năm đó.

Nhưng không đợi cô ấy hoài niệm quá nhiều, Trì Noãn đã cẩn thận lôi kéo cô ấy, hoàn toàn xem cô ấy là người đáng tin cậy dò hỏi: “Nhóm trưởng, chúng ta ngồi nơi nào vậy?”

Du Như Băng nhìn lướt qua trên kim tự tháp ngồi không ít nhóm, thản nhiên nói: “Các cô đi xem phim như thế nào chọn chỗ ngồi, bây giờ cứ chọn như thế.”

Dù sao cuối cùng đều phải tranh giành ngôi vị cao nhất, Du Như Băng căn bản không để tâm việc ngồi ở nơi nào.

Sau đó mọi người thật sự dựa theo cách thức đi xem phim chọn vị trí có tầm nhìn tốt ngồi xuống.

Giờ ghi hình đã đến, Du Như Băng là ánh tà dương lần thứ hai vào nghề tự nhiên quen thuộc quá trình cơ bản của chương trình tuyển chọn, bây giờ khí định thần nhàn, vân đạm phong khinh.

Ngược lại Đàm Tịch so với cô ấy vội vàng hơn, đôi mắt như muốn nhìn chằm chằm vào ghế quan trọng nhất trên bức tường của huấn luyện viên A Đặc.

Du Như Băng quan sát A Đặc một chút, nhưng không thể nhìn thấy khuôn mặt hắn, chỉ có thể nghe được giọng nói của hắn.

Giọng nói của hắn dịu dàng thoải mái, trong lời nói đều sẽ để ý sắc mặt người khác, còn nhẹ nhàng giải tỏa sự căng thẳng của các nhóm thực tập sinh, không vì bản thân có tuổi nghề cao nhất hội trường mà kiêu ngạo ngất trời ‘duy ngã độc tôn’.

Thật sự là đứa trẻ ngoan biết tôn trọng người khác, khó trách Đường Hàn Thu lại thích cậu em trai này đến vậy.

Rất nhanh hiện trường trở nên xao động, Du Như Băng đưa mắt nhìn một cái, trên màn hình lớn xuất hiện logo cơn lốc màu đỏ của một trong những ông trùm giới giải trí-Phong Đình Entertainment, ngay sau đó nhóm thanh xuân tươi trẻ của Phong Đình chậm rãi từ phía sau sân khấu đi lên.

Đi đầu chính là nhóm trưởng Chu Văn Quân, cô lớn lên rất thanh tú, ngũ quan cân đối, tỉ lệ dáng người rất hoàn mỹ, khắp người ung dung thản nhiên, ánh mắt bình tĩnh, khí chất lại rất mạnh mẽ, một cái liếc mắt đã đủ thu hút ánh mắt nhìn qua.

Du Như Băng cũng như vậy.

Nhưng Du Như Băng không phải vì xem cô có bao nhiêu đẹp, mà bởi vì cô cũng là một trong những nữ phụ trong cốt truyện gốc —— lại là một người đáng thương đắm chìm trong vực sâu của Cầu Vân Lập.

Chu Văn Quân làm người ngay thẳng, theo đuổi công bằng, nhân phẩm rất tốt, hơn nữa năng lực nghề nghiệp vô cùng ưu tú, là đội trưởng của nhóm nhạc thần tượng mới trong tương lai.

Điều đáng tiếc duy nhất chính là theo sự phát triển của cốt truyện ban đầu, cô bây giờ đã thích Cầu Vân Lập.

Du Như Băng ở trong một đống âm thanh kích động không ăn khớp thở dài.

Một cây cải trắng tốt, đáng tiếc bị heo ăn mất.

Đàm Tịch phát hiện cô ấy không thích hợp, đi đến bên người cô ấy hỏi: “Đang tốt vì sao thở dài?”

Du Như Băng: “Tôi cảm thấy đáng tiếc.”

Đàm Tịch khó hiểu: “Đáng tiếc cái gì?”

Fans sự nghiệp Du Như Băng nắm cổ tay thở dài, vẻ mặt bi thương: “Đáng tiếc Chu Văn Quân mầm tốt như vậy lại không ở Hoa Diệu, Đường tổng đã mất đi một danh tướng rồi!”

Đàm Tịch: “……”

Cái tinh thần hâm mộ sự nghiệp chuyên nghiệp chết tiệt này, các fans sự nghiệp nghe xong đều phải cảm thấy ‘không đất dung thân’, tự ti mặc cảm.

Bởi vì theo trình tự là Hoa Diệu theo sau Phong Đình, rất nhanh đã có nhân viên công tác đến thông báo, dẫn các cô vào hậu trường chuẩn bị.

Trên đường vào hậu trường, các nhân viên công tác thường xuyên trộm nhìn họ, dường như đang suy nghĩ điều gì đó. Du Như Băng là tay già đời, tự nhiên cũng chú ý đến hành động không bình thường của nhân viên công tác.

Quả nhiên, lúc các cô đang ở hậu trường chuẩn bị chờ lên sân khấu, tay trái của nhân viên công tác đó chính là một cái microphone không dây dùng phỏng vấn, vẻ mặt gian xảo nhìn mọi người cười.

Du Như Băng: A, tên đàn ông này, tôi đã biết anh không đơn giản.

Nhân viên công tác mang theo nhiệm vụ phía trên giao tìm đến hai nhà giải trí lớn Đường Cầu lấy tin nóng.

Tổ đạo diễn chương trình trước đây đã nghe nói công chúa nhỏ nhà họ Đường đã hủy bỏ hôn ước với vị thái tử Phong Đình, hơn nữa quan hệ hai nhà có chút bế tắc. Hiện tại nghệ sĩ dưới trướng hai nhà còn ở trong chương trình của bọn họ, một đội trên sân khấu, một đội dưới sân khấu.

Tổ đạo diễn chương trình là người thâm niên trong giới giải trí, không thuận tiện moi ra chút gì, hoặc là dẫn đường để hai nhà mâu thuẫn một chút, thì làm sao có thể khơi ra chủ đề cho chương trình được?

Cho nên từ lúc bắt đầu tổ chương trình sẽ không bỏ qua cho Hoa Diệu và Phong Đình. Cho dù không được rõ ràng, thì cũng âm thầm thêm một tay đâm chọt vào. Ví dụ như……

Nhân viên công tác cười tủm tỉm bắt đầu đào hố: “Các cô nghĩ sao về màn trình diễn của Phong Đình?”

Trong toàn bộ người của đội Phong Đình, thì Chu Văn Quân có biểu hiện xuất sắc nhất, những người còn lại so sánh với cô luôn có cảm giác một là ánh trăng một là ngôi sao, khó tránh khỏi có chút mờ nhạt.

Nhưng tất cả mọi người đều là mới lần đầu gặp mặt, thực lực vẫn chưa bộc lộ hoàn toàn mà tùy tiện đánh giá đối phương, thật sự có chút thất lễ, hơn nữa đối phương còn là người đối đầu Phong Đình càng xấu hổ nữa.

Quá châm chọc, xem ra khí phách của Hoa Diệu không đủ; quá cường điệu, thì lại như tát vào mặt sếp lớn nhà mình; đánh giá bình thường, thì sợ tổ chương trình cắt bỏ, cảm giác mang lại cho khán giả không tốt.

Mọi người rõ ràng là khó xử, nhưng ngược lại nhóm trưởng Du Như Băng bình tĩnh hơn rất nhiều, cô ấy thong thả ung dung đứng dậy, chỉ tay về nơi bắt mắt nhất bên ngoài hỏi: “Anh nhìn xem ai đang ngồi ở đó?”

Nhân viên công tác nhìn qua theo tay cô ấy, đáp: “Huấn luyện viên.”

Du Như Băng tiếp tục hỏi: “Bọn họ tới làm gì?”

Nhân viên công tác không rõ lý do: “Để đánh giá trình độ của thực tập sinh và huấn luyện cho các nhóm thực tập sinh.”

Du Như Băng chỉ vào chính mình: “Chúng tôi là ai?”

Nhân viên công tác hoàn toàn bị cô ấy dẫn dắt: “Thực tập sinh.”

Du Như Băng: “Chúng tôi tới làm gì?”

Nhân viên công tác: “Tới tham gia thi đấu.”

Du Như Băng chuyển đề tài: “Anh bây giờ hồi tưởng lại vấn đề ban đầu của anh một chút, nghĩ lại một chút anh có phải phỏng vấn sai người hay không.”

Việc đánh giá ưu khuyết điểm của thực tập sinh, là nhóm huấn luyện viên chịu trách nhiệm, sao có thể không phân biệt đầu đuôi đi hỏi thực tập sinh đến tham gia tuyển chọn chứ?

Nhân viên công tác hoàn toàn bị logic của cô ấy dẫn dắt, lượn một vòng tin nóng không đào được, ngược lại còn không làm tròn bổn phận công việc của mình bị hố một đợt.

Nhân viên công tác và những người khác của Hoa Diệu đều chấn kinh rồi.

Nhân viên công tác cuối cùng cũng phát hiện vị này—— đây không phải người mới dễ hố!

Du Như Băng lần thứ hai vào nghề khẽ mỉm cười: Mẹ tôi đây cũng không phải người mới, còn dám chơi khăm tôi?

Nhân viên công tác không cam lòng, định tìm về chút mặt mũi, hôm nay bất luận nói cái gì đều phải đào ra được ít chủ đề! Hắn chấn chỉnh lại, ho nhẹ một tiếng, một lần nữa nở nụ cười giả lả: “Không đánh giá được, vậy cô có thể nói tổng quát một chút cô cảm thấy các cô so với nhóm các cô ấy ai đẹp hơn không?”

Đây là chủ đề thường gặp nhất của các cô gái, cô ấy cũng không thể lòng vòng mãi được!

Về ngoại hình, Du Như Băng chắc chắn là đứng nhất trong 《 Ngôi sao thần tượng mới 》.

Cô ấy đứng thẳng tắp, nhìn ra bên ngoài một vòng, sau đó thu hồi lại, quét một vòng sau hậu trường, sau đó chậm rãi nói: “Về ngoại hình, không phải tôi chĩa mũi nhọn vào ai, các vị đang ngồi đây……”

Đàm Tịch vì đề phòng hình tượng không tốt, đang muốn đưa tay kéo cô ấy một cái, nhắc nhở cô ấy đừng nói ra những từ ngữ mang tính hận thù cao như “Rác rưởi”, đã thấy cô ấy một thân chính trực nói: “Không có một ai có thể đánh bại Đường tổng của chúng tôi!”

Nhân viên công tác: “???”

Từ từ, đây không phải đáp án tôi muốn nghe nha???


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.