Mạnh Như Ký

Chương 17: 17: Sự Kích Động Không Thể Ngừng



Mạnh Như Ký nghe Mục Tuỳ nói thì động tác trên tay khựng lại, sau đó mới phản ứng lại, Mục Tuỳ đang nói đến vết thương trên trán nàng.
Vết thương này chẳng qua chỉ là bị cắn rách da, so với rất nhiều vết thương Mạnh Như Ký từng phải chịu thì quả thực không đáng nhắc đến.
Nàng không ngờ Mục Tuỳ còn nhắc đi nhắc lại nhiều lần như vậy, cho dù bản thân hắn vừa bò lên từ sông Nại Hà, bụng đói cồn cào, thì câu đầu tiên khi vừa mở miệng vẫn là quan tâm đến vết thương nhỏ của nàng.
Trong lòng Mạnh Như Ký nhất thời hơi rung động.
Nghĩ đến vừa rồi, khi nàng giữ lấy hắn ở bến đò, tiểu dã nhân này để không kéo theo nàng mà gỡ tay nàng ra, thực sự là muốn bao nhiêu quyết đoán có bấy nhiêu quyết đoán, căn bản không nghĩ đến chuyện bản thân sẽ chết hay không.
Mạnh Như Ký không khỏi nhớ đến năm hộ pháp ở núi Hoành Hư trước kia của nàng.
Mấy đứa trẻ đó đều là nàng nhìn chúng lớn lên, tính cách khác nhau, nhưng bọn họ đều thật lòng đối tốt với nàng, giống hệt Mục Tuỳ bây giờ…
“Ngươi ngoan ngoãn ăn trước đi.

Ta rất ổn.” Mạnh Như Ký vừa đút quả vào trong miệng Mục Tuỳ vừa nhẹ giọng nói: “Mặc kệ trước kia thế nào, sau này, ta sẽ coi ngươi là đệ đệ trong nhà.”
Mục Tuỳ suýt chút nữa muốn nhả thịt quả trong miệng ra ngoài.
Hắn không hề muốn vướng vào “quan hệ họ hàng” với Mạnh Như Ký, nhưng Mục Tuỳ ngẫm nghĩ xong, vẫn là nuốt thịt quả trong miệng xuống.
Sau khi quả dại đã lấp đầy lỗ hổng trong bụng một chút, Mục Tuỳ tìm lại chút sức lực, hắn động đậy cánh tay, chống đỡ cơ thể dậy, sau đó gọi một tiếng:
“Tỷ tỷ.”
Bàn tay đang lột vỏ của Mạnh Như Ký đột nhiên ngừng lại, ánh mắt của nàng vốn đang rơi trên quả dại trong tay, tiếng gọi này lại khiến nàng nghe có chút không chân thực, nàng nhíu mày với vẻ kỳ lạ, cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.
Tỷ tỷ?
Cách xưng hô này sao có vẻ xa lạ nhỉ?

Hơn nữa, cách xưng hô này…!hình như…!mơ hồ có chút…!chế giễu?
Mạnh Như Ký ngẩng đầu nhìn Mục Tuỳ, chỉ thấy Mục Tuỳ duỗi nửa người, ánh mắt chăm chú nhìn nàng, trong đôi mắt đen láy trong suốt phản chiếu điểm sáng trên sông Nại Hà, không thấy chút sương mù bụi bặm nào.
Mục Tuỳ sẽ âm dương quái khí chế giễu người khác sao?
Có lẽ hắn vẫn chưa học được kỹ năng này…
Mạnh Như Ký áp xuống nghi ngờ của mình, trả lời một câu: “Sao thế? Quả này có chỗ nào không ổn sao?”
“Không có.”
Mục Tuỳ nhớ lại bộ dạng hắn nói chuyện với Mạnh Như Ký khi không có ký ức trước kia, định dùng ngữ khí trước đó để hỏi về cách sử dụng nội đan, vì thế hắn nói:
“Vừa rồi ngươi ở trên không trung, cách sông Nại Hà quá gần…” Mở miệng nói ra mấy âm tiết này, Mục Tuỳ ngẩn ra, chỉ thấy miệng mình hoàn toàn không chịu khống chế: “Trên sông Nại Hà có gió, ngươi cẩn thận bị kéo vào trong sông…”
Mục Tuỳ nói xong liền ngậm chặt miệng, hơi cúi đầu, day day mi tâm của mình.
Hắn đang làm cái quái gì thế?
Tình cảm của hắn phong phú thế sao!?
Tại sao hắn không thể khắc chế được sự quan tâm với Mạnh Như Ký?
Mạnh Như Ký nghe vậy cũng ngẩn ra, sau đó liếc nhìn sông Nại Hà ở bên cạnh.
Nước Nại Hà rất tĩnh mịch, nhìn từ bờ sông vừa không thể thấy được dòng nước chảy xiết, vừa không thể cảm nhận được gió trên mặt sông mà Mục Tuỳ nói.
“Nói như vậy, ta không thể dùng thuật ngự gió bằng linh lực để qua Nại Hà sao? Chỉ có thể dùng đò của vùng đất Vô Lưu?” Mạnh Như Ký ngẫm nghĩ một lúc, lấy thỏi bạc ra: “Hay là thử xem?”
Mục Tuỳ lập tức giữ lại bàn tay háo hức muốn thử của Mạnh Như Ký: “Đừng thử.”
Mạnh Như Ký chạm vào ánh mắt nhắc nhở của Mục Tuỳ, chớp mắt một cái, có chút thất thần nhớ đến Mục Tuỳ trước khi hôn mê trên vách đá tuyết.
Thấy Mạnh Như Ký trầm mặc, ánh mắt nhìn hắn nhiều thêm vài phần suy tư, Mục Tuỳ lập tức đổi giọng, mở miệng nói: “Ta không muốn ngươi xảy ra chuyện, tỷ tỷ…”

Mạnh Như Ký buông lỏng cảnh giác, vỗ vỗ Mục Tuỳ: “Yên tâm đi Tiểu Tuỳ, ta không dễ xảy ra chuyện vậy đâu, có điều ngươi nói cũng đúng, quy tắc ở vùng đất Vô Lưu này kỳ lạ hơn nhân gian nhiều, không thể thử bừa.”
Mạnh Như Ký cất thỏi bạc đi, lấy ra một đồng tiền khác trong người: “Người rơi vào còn có thể bò ra, nhưng tiền rơi vào thì không nhặt lại được nữa, dùng tiền đồng thử.”
Mạnh Như Ký dùng đồng tiền ngự một hòn đá bên sông, muốn dùng đồng tiền đưa hòn đá qua sông.
Mục Tuỳ liếc nhìn, không hề ngăn cản, lúc này trong lòng hắn chỉ tràn đầy sự chán ghét với bản thân.

Chuyện chính muốn hỏi thì khó mở miệng, mấy lời ghê tởm lại tuôn hết ra, sơ hở là tuôn…
Số mệnh của vật Treo Mệnh…
Đúng là buồn nôn!
“Tõm” một tiếng, không ngoài dự liệu, hòn đá dựa vào thuật pháp của đồng tiền bị gió trên sông Nại Hà thổi rơi xuống nước.
Chuyện này nằm trong dự liệu của Mục Tuỳ, đầu hắn cũng không thèm quay lại.
Dù sao thì lần trước tới vùng đất Vô Lưu, hắn cũng nghĩ đủ mọi cách muốn qua sông, có con đường nào hắn chưa từng thử đâu…
Mạnh Như Ký thấy vậy, có chút thất vọng thở dài:
“Tìm được cách sử dụng thuật pháp cũng không thể miễn cưỡng qua sông…!Vẫn phải tuân theo quy tắc bỏ tiền qua sông ở đây.

Xoay đi xoay lại vẫn phải kiếm tiền…!Bỏ đi, ngàn vàng cũng không vội đến.”
Mục Tuỳ trầm mặc nghe Mạnh Như Ký lẩm bẩm, bản thân vừa lột vỏ quả ăn vừa suy nghĩ xem làm thế nào để giải quyết tâm bệnh của mình.

Đột nhiên hắn nghe thấy Mạnh Như Ký ở bên cạnh trầm thấp nói một câu…
“Hôm nay giải quyết được chuyện ngươi rơi vào trong Nại Hà rồi.

Đợi lát nữa ta lại đến Không Thể Qua một chuyến.”
Giọng điệu của nàng bình tĩnh, Mục Tuỳ ngước mắt nhìn nàng, chỉ thấy đủ loại cảm xúc trên mặt Mạnh Như Ký đã nhạt đi, nàng suy tư nhìn về phía thượng du sông Nại Hà, chính là hướng của Không Thể Qua.
Đáy mắt che giấu vài phần suy nghĩ mà Mục Tuỳ cũng không thể chạm tới.
Dáng vẻ trầm mặc của Mạnh Như Ký lúc này, ngược lại có thêm vài phần bộ dạng của Yêu Vương trong truyền thuyết.
Mục Tuỳ tiếp tục ăn: “Đừng đi nữa.”
Hắn còn phải cảm ơn một cái đẩy của Tiểu Hồng, giúp hắn sớm tìm lại được ký ức.

Mặc dù Đại Lục và Tiểu Hồng này hơi khiến người khác ghét…
Mạnh Như Ký liếc Mục Tuỳ một cái: “Trước khi đi không phải ngươi còn nói nếu cãi nhau thì ngươi sẽ chém bọn họ sao?”
Mục Tuỳ trầm mặc giây lát, ký ức ở cùng Mạnh Như Ký thời gian qua hỗn loạn lướt qua trong đầu hắn, hắn chộp lấy một câu, lại buột miệng nói ra:
“Trong ngục không có ngươi.”
Mạnh Như Ký nhất thời trầm mặc: “Đúng ha.” Nàng ngẫm nghĩ giây lát: “Được, đợi khi có tiền, đổi sang cách nào không bị bắt để xử hắn.”
Mạnh Như Ký nhìn Mục Tuỳ ăn xong liền đỡ hắn dậy: “Không khó chịu nữa đúng không? Ta dùng thỏi bạc này ngự gió đưa ngươi về, không mệt như đi bộ nữa.”
Mục Tuỳ thuận thế đứng dậy, thấy Mạnh Như Ký đang niệm quyết, cuối cùng cũng mở miệng nói: “Có thể dạy ta ngự gió không? Ta không muốn ngươi vất vả.”
“Ngươi ngự gió? Cũng không phải không được, nhưng không thoả đáng.” Mạnh Như Ký cầm tay Mục Tuỳ: “Để ta, ta ăn ít hơn.”
Mục Tuỳ chỉ cảm thấy lòng bàn tay nhất thời nóng lên, trong cơ thể, cảm giác tê dại không thể kiểm soát trong máu lập tức lan đến từng dây thần kinh.
Ngay sau đó, Mục Tuỳ được Mạnh Như Ký đưa lên một trận pháp màu lam, bay trên không trung, ở vị trí chính giữa dưới trận pháp màu lam chính là thỏi bạc kia.

Ngón tay Mạnh Như Ký niệm quyết, gió lướt qua người, thuật ngự gió đưa bọn họ bay lên trên rừng cây.
Tốc độ nhanh dần, Mạnh Như Ký sợ Mục Tuỳ đứng không vững nên kéo tay hắn, bảo hắn đỡ lấy eo mình: “Ngươi đứng cho vững.”
Thực ra không cần Mạnh Như Ký dặn dò, gần như là vô thức, khoảnh khắc lòng bàn tay Mục Tuỳ dán lên eo Mạnh Như Ký thì đã kéo Mạnh Như Ký vào trong lòng hắn rồi.
Tiếng gió vút qua bên tai, Mạnh Như Ký đứng trước người hắn, lọn tóc cũng theo gió lướt qua má và cổ hắn, mang theo khí tức của nàng, khiến tâm trạng và da hắn đều ngưa ngứa.
Dưới sự khống chế cật lực, bàn tay còn lại buông thõng bên người của Mục Tuỳ cuối cùng cũng không vươn lên trước, ôm lấy eo Mạnh Như Ký, hắn ra lệnh cho tay của mình giữ chặt trước ngực.
Sau đó gần như là lạnh lùng ngăn cản trái tim của mình: Bình tĩnh chút, đừng đập nữa.
Nhưng tim và miệng của hắn đều không nghe lời như tay, bọn chúng từ chối sự nhắc nhở của đại não.
Một thứ đáp lại bằng sự kích động không thể ngừng, một thứ phát ra lời nói khó mà kiềm chế:
“Ta muốn ôm ngươi.”
Mạnh Như Ký ngự gió ở đằng trước, nghe thấy giọng nói của hắn nhưng lại không nghe được cảm xúc của hắn: “Ôm chặt đó, giữ cho chắc, lát nữa ta bay nhanh hơn ngươi đừng có rơi xuống.”
Sau câu nói này, bàn tay khác của Mục Tuỳ cũng không thèm nghe sự sai khiến của đại não nữa.
Hắn cuối cùng dùng cả hai tay ôm lấy nàng.
Mục Tuỳ cắn chặt răng, ánh mắt lạnh lẽo, nhưng gió mạnh lại không thể làm mát khuôn mặt và hai tai nóng bừng của hắn.
Mỗi lần trái tim đập mạnh, đều sẽ khiến hắn chửi mắng bản thân một lần trong đầu:
Phế vật, vậy mà lại bị quy tắc ở đây thao túng…
Tác giả có lời muốn nói:
Gì nhỉ, ngắn hơn chút thôi…
Nhưng không phải chương dài đang ở phía trước sao!!
Editor có lời muốn nói:


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Mạnh Như Ký

Chương 17: Rung Động Không Thể Ngăn Cản



Mạnh Như Ký nghe thấy lời Mục Tùy thì dừng tay lại, sau đó mới hiểu ra, cái Mục Tùy nói là vết thương trên trán của nàng.

Vết thương kia chẳng qua là bị cắn rách da, đối với người từng bị thương nhiều như Mạnh Như Ký mà nói, thực sự không đáng gì.

Nàng không ngờ Mục Tùy lại cứ nhắc đi nhắc lại, dù cho chính hắn mới bò ra khỏi Nại Hà, đói gần chết, câu đầu tiên mở miệng quan tâm lại là vết thương nhỏ rách da này của nàng.

Trong lòng Mạnh Như Ký nhất thời có chút cảm động.

Lại nghĩ tới vừa rồi, lúc nàng giữ chặt hắn ở bến đò, tên hoang dã này vì để không liên lụy nàng đã giật tay nàng ra, việc này nói quả quyết thật quả quyết, căn bản không cân nhắc bản thân mình có thể mất mạng hay không.

Mạnh Như Ký không khỏi nghĩ tới năm người hộ pháp cho nàng ở Hoành Hư Sơn trước đó.

Mấy đứa nhỏ đó nàng đều nhìn chúng lớn lên, tính cách khác nhau, nhưng bọn chúng đều thật lòng thật ý đối xử với nàng, cũng giống như Mục Tùy hiện tại…

“Ngươi lo ăn uống cho đàng hoàng trước đã. Ta rất khỏe.” Mạnh Như Ký vừa đút hoa quả vào trong miệng Mục Tùy, vừa nhẹ nhàng nói: “Mặc kệ trước kia thế nào, sau này, ta sẽ coi ngươi là em út trong nhà.”

Suýt chút nữa thì Mục Tùy phun miếng hoa quả trong miệng ra.

Hắn cũng không muốn bước vào ‘mối quan hệ gia đình’ này với Mạnh Như Ký, nhưng Mục Tùy nghĩ ngợi, vẫn nên nuốt xuống miếng hoa quả này.

Sau khi hoa quả đã lấp đầy cái bụng trống xong, Mục Tùy lấy lại được chút sức lực, hắn giật giật cánh tay, chống đỡ thân thể mình lên, sau đó gọi một tiếng:

“Tỷ tỷ.”

Bàn tay đang lột hoa quả của Mạnh Như Ký khẽ dừng lại, mắt nàng nhìn vào hoa quả trong tay mình, tiếng kêu này nàng thấy có chút không thân thiết, nàng hơi khó hiểu cau mày, cảm thấy có gì đó không đúng.

Tỷ tỷ?

Tiếng xưng hô này nghe ra có chút xa lạ?

Hơn nữa, tiếng xưng hô này tựa hồ…hơi có chút…ý biến thái?

Mạnh Như Ký ngẩng lên nhìn Mục Tùy, nhưng thấy Mục Tùy hơi đơ cứng nửa người, ánh mắt chuyên chú ngắm nhìn nàng, trong đôi mắt đen nháy phát ra ánh sáng lấm tấm của Nại Hà, không nhìn ra được bất kỳ ý dơ bẩn nào.

Mục Tùy hắn sẽ là kiểu người biến thái quái gở sao?

Hẳn là hắn chưa học được kỹ năng này chứ…

Mạnh Như Ký nén nghi ngờ của mình xuống, đáp lại một câu: “Sao thế? Trái này bị gì à?”

“Không có.”

Mục Tùy nghĩ lại thời điểm hắn không có ký ức, nhớ tới bộ dạng lúc hắn nói chuyện với Mạnh Như Ký, dự tính sử dụng giọng điệu đó để lấy thông tin sử dụng nội đan, thế là hắn nói:

“Vừa rồi trên không trung, cô cách Nại Hà quá gần rồi…” Hé miệng thốt ra mấy câu này, Mục Tùy liền sững sờ, chỉ thấy miệng mình hoàn toàn không chút khống chế nói, “Phía trên Nại Hà có gió, cẩn thận bị cuốn vào trong Nại Hà….”

Mục Tùy nói xong, ngậm chặt miệng mình lại, hơi cúi đầu, vuốt vuốt mi tâm.

Hắn đang làm gì vậy?

Hắn là kiểu đa tình vậy sao!?

Tại sao hắn không cách nào ngăn chặn sự quan tâm tới Mạnh Như Ký?

Mạnh Như Ký nghe vậy cũng ngẩn người, sau đó liếc về Nại Hà bên cạnh.

Nước Nại Hà êm đềm, nhìn từ bên cạnh không nhìn ra dòng nước chảy xiết, nhưng lại cảm nhận được cơn gió trên mặt sông mà Mục Tùy nói.

“Nói như vậy, ta muốn dùng linh lực ngự gió đi qua Nại Hà là không thể sao? Chỉ có thể lên thuyền của Vùng Không Lưu?” Mạnh Như Ký suy tư trong chốc lát, lấy nén bạc ra, “Hay là thử xem?”

Mục Tùy lập tức gạt di bàn tay đang kích động của Mạnh Như Ký. “Đừng thử.”

Mạnh Như Ký chạm ánh mắt khuyên bảo của Mục Tùy, chớp chớp mắt, có chút thất thần nghĩ đến Mục Tùy trước khi bị hôn mê trên Tuyết Kính Nhai.

Thấy Mạnh Như Ký im lặng, ánh mắt nhìn hắn có vài phần suy tư, Mục Tùy đổi chủ đề nói chuyện, lập tức hé miệng: “Ta không muốn tỷ xảy ra chuyện, tỷ tỷ…”

Mạnh Như Ký buông lỏng cảnh giác, vỗ vỗ Mục Tùy: “Yên tâm đi Tiểu Tùy, ta không dễ xảy ra chuyện đâu, có điều ngươi nói đúng, quy tắc của Vùng Không Lưu này kỳ quái hơn nhiều so với nhân gian, không thể tùy tiện thử.”

Mạnh Như Ký cất nén bạc đi, lấy một văn tiền đồng trong ngực ra, “Người rơi vào sông có thể bò ra được, tiền rơi vào thì không nhặt được, lấy tiền đồng thử thôi.”

Mạnh Như Ký dùng tiền đồng nâng một tảng đá bên bờ sông lên, ý định dùng tiền đồng đưa tảng đá vượt qua sông.

Mục Tùy nhìn thoáng qua, không ngăn cản, lúc này nội tâm hắn chỉ tràn đầy sự chán ghét bản thân – việc chính cần hỏi thì khó mở miệng, những lời buồn nôn thì lại tuôn ào ào, răng môi vừa hở là tuôn ra…

Số mệnh vật chủ gắn mạng…

Thật buồn nôn!

‘Bùm’ một tiếng, tảng đá bên trên đồng tiền không có gì bất ngờ bị gió sông Nại Hà lôi vào trong làn nước.

Chuyện này đã trong dự liệu của Mục Tùy, hắn cũng không quay đầu lại nhìn.

Dù sao lần trước tới Vùng Không Lưu, hắn cũng đã nghĩ trăm phương ngàn kế để qua sông, có đường nào mà hắn chưa từng đi qua…

Mạnh Như Ký thấy thế, có chút thất vọng thở dài.

“Tìm được cách sử dụng thuật pháp, cũng không cách nào ép qua sông được…lại còn phải theo quy định dùng tiền qua sông ở nơi này. Quanh đi quẩn lại phải kiếm tiền…mà thôi, ngàn vàng thì cũng không kiếm ra ngay được.”

Mục Tùy im lặng nghe Mạnh Như Ký lầm bầm, bản thân vừa lấy hoa quả ăn, vừa tự hỏi làm sao giải quyết được cái bệnh tâm và miệng không đồng nhất này. Bỗng nhiên nghe giọng Mạnh Như Ký bên cạnh trầm thấp một câu:

“Hôm nay xử lý chuyện ngươi bị đẩy vào Nại Hà trước đã. Sau đó ta lại đi Không Thể Độ một chuyến.”

Giọng nói của nàng không có chút cảm xúc nào, Mục Tùy giương mắt nhìn nàng, nhưng thấy các loại cảm xúc trên gương mặt nàng đã tan ra, nàng suy tư nhìn về thượng du Nại Hà, chính là phương hướng của Không Thể Độ.

Đáy mắt nàng che đậy vài phần suy nghĩ mà Mục Tùy cũng khó chạm đến được.

Vẻ trầm mặc của Mạnh Như Ký lúc này xem ra ngược lại có chút bộ dạng của yêu vương trong truyền thuyết.

Mục Tùy tiếp tục ăn hoa quả: “Đừng đi nữa.”

Trái lại hắn còn phải cảm ơn cái đẩy của Tiểu Hồng mới giúp hắn tìm lại được ký ức trước đây. Tuy Đại Lục Tiểu Hồng này làm người ta thấy ghét một chút…

Mạnh Như Ký liếc Mục Tùy: “Không phải trước lúc đi ngươi còn nói lỡ như gây lộn ngươi muốn làm thịt bọn họ sao?”

Mục Tùy im lặng trong khoảnh khắc, những hồi ức cùng Mạnh Như Ký trong khoảng thời gian này lóe lên hỗn độn trong đầu hắn, hắn nhớ lấy một câu, thốt ra khỏi miệng:

“Trong nhà lao không có cô.”

Mạnh Như Ký im lặng: “Quả thật là vậy.” Nàng suy tư trong khoảnh khắc: “Được rồi, chờ có tiền rồi, đổi cách khác để không bị bắt, xử lý hắn.”

Mạnh Như Ký nhin Mục Tùy ăn xong hoa quả, rồi đỡ hắn lên: “Không khó chịu chứ? Ta dùng nén bạc này cưỡi gió mang ngươi về nhà, không cần đi bộ mệt mỏi nữa.”

Mục Tùy thuận thế đứng lên, nhìn Mạnh Như Ký ra dấu pháp, rốt cuộc mở miệng nói: “Có thể dạy ta cưỡi gió không? Ta không muốn cô vất vả.”

“Ngươi cưỡi gió? Cũng không phải không được, mà không có lời.” Mạnh Như Ký nắm chặt tay Mục Tùy, “Để ta, ta ăn ít hơn.”

Mục Tùy chỉ cảm thấy lòng bàn tay nóng lên, trong thân thể, cảm giác tê dại không cách nào kiềm lại trong máu phút chốc truyền tới mỗi dây thần kinh.

Sau một khắc, Mục Tùy đã được Mạnh Như Ký mang lên một trận pháp xanh lam, bồng bềnh giữa không trung, ở vị trí trung tâm dưới trận pháp xanh lam này chính là nén bạc kia.

Đầu ngón tay Mạnh Như Ký chạm nhau, gió xuyên qua người, thuật cưỡi gió này đưa bọn họ lên phía trên rừng cây.

Tốc độ dần nhanh, Mạnh Như Ký sợ Mục Tùy đứng không vững, kéo một tay hắn đặt vòng qua eo mình, “Ngươi ôm cho chắc.”

Kỳ thật, cần gì Mạnh Như Ký dặn dò, cơ hồ là theo tiềm thức, khoảnh khắc bàn tay Mục Tùy bám vào eo Mạnh Như Ký hắn đã muốn ôm Mạnh Như Ký vào trong lòng rồi.

Tiếng gió lướt qua bên tai, Mạnh Như Ký đứng trước người hắn, mái tóc rối theo làn gió sượt qua gò má và cổ hắn, mang theo hơi thở của nàng, khiến cho dòng suy nghĩ và làn da của hắn đều ngứa ngáy.

Bàn tay còn lại của Mục Tùy vẫn để xuôi theo người, hắn liên tục khống chế, cuối cùng không vươn ra ôm lấy eo Mạnh Như Ký, hắn bắt tay mình ấn vào trong khoang ngực.

Sau đó gần như lạnh lùng quát lấy trái tim mình: Bình tĩnh một chút, đừng đập nữa.

Nhưng trái tim và cái miệng của hắn đều không nghe lời giống như bàn tay, bọn chúng từ chối sự thúc ép của bộ não.

Cảm giác rung động không cách nào ngăn chặn, vẫn là thốt ra lời khó nhịn được.

“Ta muốn ôm cô.”

Mạnh Như Ký cưỡi gió ở phía trước, nghe thấy tiếng nói của hắn nhưng lại không nhận ra tâm tình của hắn, “Ôm đi, ôm chặt chút nha, chút nữa ta bay nhanh một ít, ngươi đừng rơi xuống đó.”

Sau đó, cùng với câu nói này, cánh tay còn lại của Mục Tuy cũng không nghe lời não của hắn.

Rốt cuộc hắn vòng tay ôm lấy nàng.

Mục Tùy cắn chặt răng, ánh mắt lạnh giá, nhưng gió thổi bên cạnh không thể làm dịu cái nóng bỏng bên tai và mặt hắn.

Mỗi một lần trái tim rung động đều sẽ khiến hắn tự chửi thầm mình trong đầu:

‘Phế vật, lại bị cái quy luật này nắm thóp…’


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.