Mẫn Nhi, Em Đừng Hòng Chạy Thoát!

Chương 24: Chương 24



A Mẫn đấy mạnh Bạch Tước ngã xuống đất, vốn dĩ cô cũng không muốn giết cậu.

Bởi vì cậu ta chưa làm tổn hại gì cô, cho nên cô cũng không cần ra tay giết cậu ta.

Cậu ta đứng lên nhìn A Mẫn: “Tại sao không giết tôi?”
“Tại sao phải giết?”
A Mẫn hỏi lại.

Thấy A Mẫn nương tay cậu cũng không muốn đối đầu nữa mà quay đi.

Trước khi đi cũng không quên nhắc nhở nhỏ với A Mẫn: “Cô nên cẩn thận một chút! Nhất là ở gần với Ngạo Thiên đấy”
“Ý cậu là sao?”
A Mẫn nhíu mày hỏi lại.

Bạch Tước cười nhạt nhìn xung quanh rồi lại nhìn cô: “Tự hiểu! Mà tôi với Kill vốn là bạn bè nên không hề đối đầu nhau như tin đồn.

Là do chúng tôi muốn người khác nghĩ rằng chúng tôi là đối thủ”
A Mẫn nghe xong thì mặt ngờ nghệch cả ra, rốt cuộc là chuyện quái gì đang xảy ra vậy? Thế cuối cùng chuyện cô đến đây cũng là do hai tên đó bày trò? A Mẫn kéo cổ áo Bạch Tước lại nhăn mày khó chịu: “Vậy còn vụ này thì sao? Không trả lời đàng hoàng thì tôi không bỏ qua đâu.


“A Mẫn! Đừng đánh! Cậu ta thật ra thì! Cậu ta đã cứu tao và Tuyết Nhi đấy”
Minh An kéo A Mẫn ra để tránh cho cô đánh người vô tội.

Nghe Minh An nói A Mẫn còn sốc hơn.

Thấy cô vẫn chưa hiểu thì Bạch Tước mới giải thích: “Tên này và bạn gái cậu ta đi vào bar chơi.

Bạn gái cậu ta bị nhảm đến nên cậu ta đánh nhau với họ.

Sau đó chạy đến khu này thì đụng phải tôi và KiII! “
Bạch Tước đang nói thì bị A Mẫn cắt ngang, cô quay sang nhìn Minh An không mấy vui vẻ: “Giải thích đi! Không thì sống chết sau này của mày tao không quản nữa”

“A Mẫn! Đừng giận mà được không? Tao và Tuyết Nhi thực sự gặp rắc rối, nhờ có Bạch Tước với Kill nên không sao.


Minh An cầm tay A Mẫn nài nỉ nhưng chỉ bắt gặp được ánh mắt lạnh lùng: “Tao chỉ muốn biết chuyện hôm nay thôi!”
Minh An biết A Mẫn đang rất giận nên không biết làm sao.

Cậu quay sang nhìn Bạch Tước thì Bạch Tước lại quay hướng khác lảng tránh.

A Mẫn định vung tay đánh hai người đó thì bị Ngạo Thiên ngăn lại.

“Buông ra! Nếu hôm nay hai người đó không nói thì tôi đánh chết họ”
A Mẫn hất tay Ngạo Thiên ra nhưng anh vẫn giữ lại nhìn cô: “Khiến em hao tâm rồi!”
“A Mẫn! Tôi và Ngạo Thiên chỉ tương kế tựu kế để loại bỏ hết thảy những kẻ nhắm vào cô và cậu ta thôi.

Không cố ý giấu gì cô đâu mà.


Bạch Tước cười trừ giải thích nhưng lại bị A Mẫn lườm cho một cái: “Vậy ra ngay từ đầu đều là các người diễn kịch?”
“Không phải! Tao bị đánh là thật mà, chỉ có hẹn mày đến đây mới là diễn kịch thôi.


Minh An giải thích thì bị A Mẫn quát: “Còn dám nói!? Lượn chỗ khác đi, bằng không lát đừng bảo sao thành bao cát đấy.


A Mẫn vừa nói xong Minh An liên kéo tay Bạch Tước rời đi.

A Mẫn mà giận lên là như quả bom sắp nổ vậy, chạy trước là an toàn nhất.

Chạy được đoạn xa xa Minh An mới dừng lại hỏi Bạch Tước: “Cậu có thấy A Mẫn nổi giận bao giờ chưa?”
“Nghe Kill nói thôi! Hình như bây giờ thấy rồi”
Bạch Tước vừa nói vừa nhìn về phía xa thì Minh An mới vỗ vai: “Cậu còn may mắn đấy! Có những kẻ không biết điều, vu oan cướp công của A Mẫn còn đổ tội ngược lại.

Cậu biết kết quả thế nào không?”
Bạch Tước lắc đầu, Minh An mới nói tiếp: “Đánh cho người ta nhập viện mấy tháng trời.

Nhưng A Mẫn ghét nhất là bị người khác lừa dối, nếu để nó biết được thì đừng mong nó nói chuyện lại.


“Thù dai thế sao? Không ngờ A Mẫn còn có mặt này.

Bạch Tước trầm ngâm thì Minh An phản bác: “Không phải! A Mẫn rất tốt, chỉ là lòng tốt đó bị người ta đem ra lừa dối quá nhiều thôi.


“Vậy sao? Cũng tội nhỉ!?”
Bạch Tước thản nhiên như chưa có gì khiến Minh An nhăn mày: “Có lần làm nhiệm vụ vì tin người nên A Mẫn rơi từ trên đảo xuống, tôi với bạn gái mà không cứu thì làm gì còn A Mẫn ở hiện tại.

Vậy nên tôi mới bảo là đừng diễn kịch mà”
Bạch Tước nghe vậy thì cũng đã hiểu phần nào con người của A Mẫn.

A Mẫn là người có ơn tất trả, có thù tất báo.

Vậy nên Kill và A Mẫn chắc cũng từng gặp qua chuyện gì đó nên mới có thể thân thiết như bây giờ.

Chỉ là làm sát thủ nên A Mẫn chưa bao giờ nói về mối quan hệ bạn bè của cô.

Nhưng những người giúp cô hay cô từng giúp đều biết lý do nên họ chọn cách im lặng để bảo toàn cho cả hai bên.

A Mẫn đột nhiên nhìn về phía bọn họ và phóng phi tiêu xược qua chỗ Minh An.

Minh An quay lại thì bắt gặp được ánh nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống.

Đây chắc chắn là A Mẫn đang muốn cảnh cáo cái thói lắm chuyện của cậu đây mà.

Bạch Tước thấy vậy liền nói lớn: “Bọn tôi đi trước nha! Tôi sẽ đưa cậu ta và bạn gái cậu ta về nước Z an toàn.


Cả hai nói rồi chạy nhanh đi mà không dám nhìn lại.

A Mẫn thấy hai người kia đi mới thở phào, làm dữ một chút đúng là có tác dụng.

Kẻo để Minh An ở lại giải thích thì lát cô chết sớm mất.

Lúc này Bắc Phong cùng Gia Dĩnh và Tuấn Kỳ cũng tụ họp lại chỗ Ngạo Thiên.

Thấy A Mẫn đang tức giận thì bọn họ quay sang nhìn Phương Minh như muốn biết có chuyện gì đang xảy ra.

Cậu lắc đầu ngụ ý bảo bọn họ đừng xen vào, bọn họ hiểu ý cũng không dám hỏi.

Phương Minh từ lúc được ở lại thì cảm thấy bản thân như người vô hình.

Ai nói gì nói, làm gì làm mà không hề chú ý tới cậu.

Cũng may A Mẫn chưa quay sang hỏi tội cậu.

Tuấn Kỳ thấy tình hình có vẻ căng thẳng nên mới lên tiếng: “Những tay sát thủ kia đều là của nước B.

Mục tiêu ám sát là A Mẫn”
Vì Bạch Tước đã làm lộ thân phận cho nên bọn họ đều biết mật danh trong tổ chức sát thủ của cô là A Mẫn.

Nhưng tên thật của cô là Vương Mẫn Nhi.

Cứ để bọn họ nghĩ cái tên Mẫn Nhi là bịa ra cũng tốt.

A Mẫn nghe xong thì nhíu mày, không ngờ mục tiêu của đám người này lại là cô.

Nhưng cô chắc chắn rằng vẫn còn một đám người khác nhắm đến Ngạo Thiên.

“Tuấn Kỳ! Có biết là tổ chức nào không?”
A Mẫn nhìn Tuấn Kỳ thì cậu lắc đầu: Ký hiệu hơi lạ nên tôi không chắc chắn lắm”
Nếu Tuấn Kỳ nói không biết thì chắc A Mẫn có lẽ cũng không biết.

Gia Dĩnh nhìn quanh không thấy hai người kia thì mới hỏi A Mẫn: “A Mẫn! Bạn của cô và cái tên Bạch Tước kia đâu rồi?”
“Đi nước Z rồi!”
A Mẫn nhìn Gia Dĩnh trả lời có chút khó chịu.

Lúc này cô mới quay sang nhìn Ngạo Thiên cười nhạt: “Anh rất tự tin về khả năng che trời của bản thân nhỉ?”
“A Mẫn! Ngạo Thiên làm vậy cũng là muốn tốt cho cô thôi.

Nếu một mình cô đến đây thì không còn mạng đâu.


Bắc Phong thấy A Mẫn có vẻ đang trách Ngạo Thiên thì lên tiếng giải thích.

“Vậy sao? Nhưng tôi không cân.


Nói xong thì A Mẫn bước đi, uống công cô đã lo lắng mà nhắc nhở anh.

A Mẫn mới quay đi đã bị Ngạo Thiên giữ tay lại, cô nhìn anh nhíu mày khó hiểu.

Anh nhìn cô sau đó lên tiếng: “Về cùng tôi!”
A Mẫn hất tay Ngạo Thiên ra khiến những người kia và anh có chút bất ngờ.

Cô cười cợt: “Tại sao phải về cùng anh? Hay anh dùng tôi làm mồi để nhử để xử lý những kẻ muốn giết anh một lượt?”.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Mẫn Nhi, Em Đừng Hòng Chạy Thoát!

Chương 24: Như vậy có đáng không?



Tuấn Kỳ nghe vậy liền nhăn mặt: “So với việc gây lục đục thì giết Ngạo Thiên dễ hơn mà.”

Bắc Phong trầm ngâm hồi lâu thì lên tiếng: “Có lẽ là nội gián của bang Hắc Long Ưng chúng ta, vậy nên phải cẩn thận hơn.”

Nói rồi cả bốn người cùng vào nhà, lúc này Ngạo Thiên đã mở cửa phòng vào trong nhưng lại chỉ thấy một cái mền được đắp qua cả đầu. Anh bước lại gần thì nghe có tiếng gì đó như tiếng khóc bên trong cái mền.

A Mẫn lúc này đang lặng lẽ khóc trong đó vì nhớ lại chuyện quá khứ. Nếu là lúc trước thì khi cô buồn sẽ có người đó bên cạnh, nhưng mà mười năm nay chỉ còn lại một mình bản thân cô mà thôi.

Ngạo Thiên giở mền ra khiến A Mẫn giật mình úp mặt xuống giường vì cô không muốn để ai thấy dáng vẻ yếu đuối này. Anh kéo tay cô ngồi dậy nhưng cô vẫn chống cự. Cuối cùng Ngạo Thiên leo lên giường kéo A Mẫn nhìn đối diện anh.

Nước mắt của A Mẫn lúc này đã ướt cả hai bên má cô, đến mức đôi mắt cũng đỏ hoe rồi. Cô ngoảnh mặt hướng khác vì không muốn nhìn Ngạo Thiên. Anh vẫn nhìn cô mà hỏi: “Tại sao lại khóc?”. Truyện Linh Dị

A Mẫn im lặng không trả lời, câu hỏi đó càng khiến cô nhớ đến người kia hơn. Ngay cả ánh mắt và cách nói chuyện cũng vậy. Ngạo Thiên nhíu mày hỏi lại lần nữa: “Tại sao lại khóc?”

A Mẫn vẫn không trả lời, tính khí của Ngạo Thiên lại rất ghét người khác xem thường lời nói của mình. Nhưng ở tình huống này anh không những không tức giận, ngược lại càng cảm thấy khó chịu khi A Mẫn im lặng.

Anh áp sát mặt A Mẫn nhưng cô vẫn không lên tiếng, vì cô nghĩ anh chỉ là muốn hỏi cô thôi. Không ngờ Ngạo Thiên lại hôn A Mẫn, lúc này A Mẫn mới phản ứng mà đẩy anh ra.

Nhưng cô càng đẩy anh lại càng hôn mạnh bạo hơn, đến mức cô không thể phản kháng mà chỉ biết chấp nhận. Được một lúc thì anh thả A Mẫn ra và nhìn cô cười nhẹ: “Em không biết hôn à?”

A Mẫn nhíu mày, cô chưa từng hôn ai thì làm sao biết chứ. Nếu có thì cùng lắm cũng chỉ là hôn má thôi, còn như kiểu môi chạm môi thế này thì đây là lần đầu.

“Không đấy thì sao?” A Mẫn nhìn Ngạo Thiên khó chịu, chiếm tiện nghi của cô mà còn chê cô nữa là sao chứ.

Cứ ngỡ Ngạo Thiên sẽ tức giận nhưng anh lại dùng nụ cười dịu dàng để đáp trả: “Vậy thì tôi sẽ từ từ dạy em!”

A Mẫn ngớ người, hãy nói là lúc nãy cô nghe nhầm đi. Cô nhìn anh chằm chằm khó hiểu. Rốt cuộc hôm nay Ngạo Thiên bị gì vậy nhỉ? Tự dưng biến thành một người khác, thái độ cũng khác hẳn quá đi.

Ngạo Thiên thấy A Mẫn cứ ngẩn ngơ thì kéo cô ôm vào lòng sau đó vuốt tóc cô: “Chưa biết người quan trọng kia có thương em không mà em lại khóc vì người ta, như vậy có đáng không?”

“Không có đáng hay không đáng, cũng không cần biết người ta có thương tôi hay không… Chỉ cần tôi tình nguyện là được.” A Mẫn dứt khoát nhìn anh trả lời, anh cũng trầm lặng mà nói: “Em vì mang ơn người kia… hay là vì em yêu người đó? Nếu vì mang ơn thì những thứ em làm cũng chỉ vì muốn trả ơn mà thôi, đó không phải tình yêu.”

A Mẫn không nghi ngờ vì sao anh lại biết rõ chuyện này. Bởi vì cô biết chỉ cần Ngạo Thiên muốn biết cái gì thì một cái hiệu lệnh thôi anh cũng sẽ biết rõ.

Cô chỉ cảm thấy những lời này của Ngạo Thiên thật kỳ lạ. Nhưng anh nói đúng, nếu như chỉ vì biết ơn người ta cứu cô mà muốn trả ơn thì đó không phải tình yêu. Nhưng mà… cô không phải vì trả ơn mà tình nguyện, mà là cô coi người đó là người duy nhất trong tim mình.

A Mẫn cười nhạt tự an ủi lòng mình. Nếu như đối phương cũng có tình cảm thì tốt biết bao, nhưng nếu không có tình cảm thì cứ coi như bản thân cô tự nguyện đi. Dù sao trước giờ cô cũng chưa từng hỏi người đó trong lòng có cô hay không, hay đơn giản chỉ là cô tự mình đa tình.

“Anh là đang khuyên nhủ tôi sao?” A Mẫn ngước nhìn Ngạo Thiên, anh nhìn cô trầm lặng sau đó lại nói: “Tôi đang phân tích cho em hiểu!”

A Mẫn gật gật đầu, cô cảm thấy Ngạo Thiên và người kia rất giống nhau, giống nhất chính là lúc nói chuyện với cô dịu dàng thế này. Vì vậy cô sợ, sợ mình lầm tưởng người kia là Ngạo Thiên, sợ rằng cô sẽ động lòng với anh.

Ngạo Thiên nhìn A Mẫn, trong ánh mắt ấy khác hẳn với thường ngày, nói đúng hơn là ánh mắt của một chàng trai dành cả sự yêu thương cho người mình trân trọng.

Trong lòng anh sớm đã có đáp án, nhưng lại không nói ra chân tướng mà để A Mẫn tự tìm hiểu. Khoảng cách mười năm dễ khiến người ta thay đổi, nên anh muốn A Mẫn tự xem xét xem là cô thật sự vì yêu hay chỉ vì trả ơn.

Ngoài phòng có tiếng gõ cửa, A Mẫn cũng ngừng nghĩ ngợi mà bước xuống giường chạy lại mở cửa. Người đứng bên ngoài không ai xa lạ, đó là Tuấn Kỳ.

Cậu nhìn cô rồi nhìn Ngạo Thiên sau đó nói: “Hai người xuống ăn đi, bữa trưa đã chuẩn bị rồi.”

“Vậy tôi xuống trước, anh với Ngạo Thiên xuống sau đi.” Nói rồi A Mẫn lách người qua Tuấn Kỳ chạy một mạch xuống lầu vào phòng bếp.

Trên bàn đúng là có rất nhiều món ngon. Ngạo Thiên và Tuấn Kỳ nhìn nhau sau đó cũng đi xuống lầu. Cả hai xuống đến nơi thì vào chỗ ngồi, có mỗi A Mẫn là không biết ngồi ở đâu.

Cô cứ đứng nhìn bên này rồi lại nhìn bên kia, loay hoay mãi cuối cùng lại đứng nhìn mọi người. Gia Dĩnh thấy vậy thì hỏi: “Mẫn Nhi! Sao cô không ngồi đi? Bộ cô không đói sao?”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.