Miệng lưỡi của Bệ hạ quá sắc
Xa giá của Vương Bạc Viễn dừng lại trước phủ của Hình bộ Thượng thư Trương Cảnh. Trương Cảnh xưa nay thông hiểu thi họa, cũng coi như là hợp ý, Vương Bạc Viễn trò chuyện với hắn một hồi mới cho thân tín của mình một ánh mắt, thân tín lập tức trình lên một cuộn tranh. Trải tranh trên án, hai người ghé vào, cẩn thân ngắm nhìn.
Trương Cảnh chăm chú nhìn bức họa, thở dài: “Còn có cả bút tích của danh gia tiền triều, mỗ đã muốn diện kiến từ lâu mà chưa có cơ hội. Hôm nay được tận mắt rồi, có chết cũng không tiếc.”
Vương Bạc Viễn vuốt râu, cười hào phóng: “Nếu Trương huynh thích thì cứ giữ lại là được rồi, dù sao mỗ cũng không phải là người thông hiểu, bức này bị mỗ giữ lấy, cũng giống như là ngọc quý không về đến đúng chủ.”
Trương Cảnh lộ mấy phần do dự, Vương Bạc Viễn bắt được tia do dự ấy, lập tức hô quát thân tín cuộn tranh lại, cất trở lại ống tranh, nhất định đưa cho gia nhân Trương phủ.
Trương Cảnh thấy thế, cũng biết thời biết thế lưa lúc gật đầu: “Vậy cũng tốt, cũng tốt, mỗ tạm thời giữ giúp ngài, sau này có thể cùng nhau thưởng tranh, cùng nhau bình phẩm.” Lời này khéo léo đưa đẩy, nào là ‘giúp ngài’, nào là ‘tạm thời’, sau này có chuyện gì coi như cũng không liên lụy tới hắn.
Hôm qua, Tần Mịch đã bị áp giải vào kinh. Tình thế khẩn cấp, Vương Bạc Viễn cũng nghe ra ý tứ của Trương Cảnh đấy, nhưng rồi cũng thỏa hiệp, lúc ấy mới nói ra sự muốn nhờ cậy: “Tần Mịch, năm xưa còn nhỏ mà đã phải chịu tang mẫu, thân phụ lơ là không quản chặt, đến nỗi như hôm nay âu cũng là do không đủ kiên quyết, không đủ định lực, bị bọn gian trá lôi kéo. Mỗ đau lòng lo lắng, lại thương người trẻ không chín chắn, mà ngài nói xem, đã là người thì có ai không phạm phải sai lầm? Mỗ mong Trương huynh nể tình, tránh tử tội.”
Trương Cảnh nghe thế, thần sắc cũng chẳng đổi, khiến cho người ta không tỏ tường rốt cuộc hắn đang nghĩ gì. Chỉ đáp, nghe vào tai giả giả thật thật: “Vương huynh có lòng, mỗ nghe cũng cảm động, tất nhiên sẽ đối xử tử tế với lệnh đệ.”
Đối xử tử tế? Đối xử tử tế là đối xử thế nào? Vương Bạc Viễn muốn mở miệng hỏi lại, rốt cuộc lại không nói, chỉ đưa mắt nhìn về ống tranh kia. Nghĩ đến dù sao thì cũng là có bằng chứng hối lộ ở đây, Trương Cảnh nhận rồi, cũng chính là lên một thuyền với hắn, nửa chặn nửa che, lời lẽ mơ hồ, có lẽ cũng là để che mắt người ngoài mà thôi.
Có hai chữ ‘tử tế’ này cũng đủ rồi.
Vương Bạc Viễn chắp tay thi lễ với Trương Cảnh: “Đại ân này, mỗ khó có thể dùng lời để cảm tạ, Trương huynh nhận trước một bái. Sau việc này, chúng ta tất sẽ gắn bó như cây liền cành, giúp đỡ lẫn nhau.”
Trương Cảnh đỡ hắn, nói mấy lời khách sáo thông thường, cuối cùng, cho gia nhân tiễn khách. Đứng bên trong nhìn người đã đi xa, Trương Cảnh xoay người đi vào, cầm ống tranh lên, vừa ý đến mức không muốn buông tay, lại vừa châm chọc trong lòng: Tần Mịch đã gần bốn mươi, người trẻ không chín chắn? Còn cái gì mà gắn bó như cây liền cành? Thế cục trong triều thời gian trở lại đây chưa đủ rõ ràng hay sao? Đợi tới khi Hoàng đế tự mình chấp chính, ta tất sẽ đứng bên Tô Nhiếp, hạng người như ngươi, ta há lại có thể gắn bó như cây liền cành với ngươi hay sao?
Trương Cảnh lắc đầu, cũng không biết Vương Bạc Viễn này năm xưa đã quan bái Thượng thư như thế nào. Đại khái là khi xưa quy hàng trước Tiêu tướng, được Tiêu tướng đề bạt, nay Tiêu tướng đã có ý thoái ẩn quan trường, nếu Vương Bạc Viễn này còn kể công kiêu ngạo, tuyệt sẽ không có kết cục tốt.
Vương Bạc Viễn cũng thật khờ khạo, án này của Tần Mịch há lại có nửa phần khả năng xoay xở? Trương Cảnh đã nắm trong tay chứng cứ mười mươi. Ba năm trước Ung Châu có mấy quận gặp thiên tai, đê sông vỡ nứt nhiều đoạn, tiền bạc của triều đình gửi về cứu tế, để trùng tu đê điều, thậm chí là cả thuế thóc gạo của bách tính, phải đến một nửa đã trôi vào túi của tên Tần Mịch lòng tham không đáy này. Đã thế còn cho cướp chặn đường mưu sát Ngự sử, tội đã nặng còn càng nặng.
Trương Cảnh mang theo toàn bộ chứng cứ, cùng với Đại Lý tự khanh Tạ Hoài Chí, cả hai cùng vào cung diện thánh.
Trong Tuyên Thất điện lúc này, ngoài Hoàng đế và Thái hậu, còn có cả Giang Hạ đại công chúa.
Thân phận của các công chúa có chút đặc biệt, cho nên Trương Cảnh và Tạ Hoài Chí nhìn thấy có cả Giang Hạ đang ngồi ở đây, liền cho nhau một ánh mắt, rồi thống nhất chưa bẩm chính sự. Sáu năm trước, Trịnh vương, Tề vương cấu kết với Tương Lăng công chúa tạo phản, thất bại bỏ mình. Tiền lệ còn đó, mặc dù Giang Hạ công chúa vốn thân thiết với Thái hậu, thế cũng không có nghĩa không phải đề phòng.
Đề phòng được thì phải đề phòng.
Giang Hạ há lại không hiểu. Nàng tới cũng chỉ là để mời Hoàng đế và Thái hậu tới dự tiệc, nghe nói dạo gần đây cả hai đều không khỏe, cũng muốn quan tâm hỏi han, tiện tán ngẫu mấy câu.
Giang Hạ nhìn hai nam nhân cả thân quan phục cứng nhắc trước mắt, chợt cảm thấy hứng thú bay biến đi đâu hết cả, muốn đứng dậy cáo từ lập tức. Đứng dậy rồi lại còn muốn mượn thân phận cô mẫu mà áp tay lên vuốt ve sườn mặt Hoàng đế một cái, mà còn chưa kịp đã thấy Thái hậu nâng ánh mắt, liếc qua một cái: “Còn không mau hồi phủ đi? Đã ra ngoài lâu như vậy rồi, Niếp Niếp sẽ nhớ a nương.”
Niếp Niếp, chính là nữ nhi Giang Hạ vừa sinh không lâu.
Ăn cũng có người cho ăn, uống cũng có người cho uống, sao có thể nhớ a nương được? A tẩu giữ Hoàng đế cũng quá chặt rồi, bản thân mình lúc ở riêng thế nào cũng hết dựa rồi đến ôm, người khác thì đến chạm cũng không cho chạm!
Giang Hạ mười phần tiếc hận rút tay về, đành dùng ánh mắt, ngắm nhìn sườn mặt của Hoàng đế, từng tấc từng tấc lướt trên ngũ quan còn chưa nảy nở hết của nàng, cuối cùng, dừng lại ở đôi mắt hoa đào ẩn tình. Lại tự nhủ, chất nữ này nếu không phải là vì gánh trên vai tầng tầng chính sự mà thường ngày lúc nào cũng mang một vẻ mặt nghiêm nghị, đảm bảo phong tư không kém ai. Cũng không biết sau này sẽ nắm được tiểu lang quân nhà ai trong lòng bàn tay.
Mà hoặc chăng, tiểu nương tử?
Giang Hạ âm thầm nghĩ ngợi lúc cáo lui đi ra, lướt qua hai nam nhân kia, lập tức lắc đầu – Quên mất, chất nữ của ta là Hoàng đế, hôn sự của Hoàng đế, Hoàng đế không làm chủ thì ai làm chủ nữa?
Giang Hạ vừa rời khỏi, Trương Cảnh lập tức trình toàn bộ chứng cứ phạm tội của Tần Mịch mà Hình bộ thu được lên Ngự án, lần lượt kể từng tội từng tội, việc xấu tràn lan. Chứng cứ xác thực, không có nửa điểm mập mờ nghi vấn. Tạ Hoài Chí đứng bên, đề từng mục mà Đại Lý tự đã thống nhất khép tội, dẫn chứng tiền lệ, kiến nghị Hoàng đế nên phạt nặng nhẹ ra sao. Quan viên tham ô bóc lột, đây là không phải là chuyện một người có thể làm được, tất có đồng lieu đồng lõa, mà nếu như thế, ắt sẽ liên lụy tới nhiều kẻ nữa.
Cũng không phải là chuyện nhỏ có thể nói ngắn gọn, chuyện thế này, càng nói lại càng phải tranh luận bàn bạc. Vậy là, nghị sự đã hơn hai canh giờ, lúc này trời đã sắp tối, cửa cung sắp đóng, mới miễn cưỡng chốt lại một kết luận. Tội trạng của Tần Mịch, tử tội không tha, tịch thu gia sản, nữ quyến sung vào dịch đình, nam tử sung vào quân binh. Còn lại, đồng liêu đồng lõa, tróc nã cho bằng sạch.
Trước khi hành lễ cáo lui, Trương Cảnh còn như là vô tình tán ngẫu một câu: “Thần từng nghe Điện hạ yêu thích thông hiểu thi họa, vừa hay thần có được một bức họa quý, trên ấy còn có cả bút tích của danh gia tiền triều, mong rằng Điện hạ có thể nhìn qua một phen.”
Thi họa quý hiếm của Hoàng thất nhiều không kể xiết, kể cả tranh có bút tích của danh gia, trong cung cũng chẳng lấy làm lạ. Thái hậu nghe đã liền hiểu ý tứ của hắn không phải là ở bức tranh, vì thế mỉm cười: “Vậy sao? Là lễ vật do người ngoài tặng?”
Trương Cảnh vội đáp: “Cũng chỉ là nhờ có Vương thượng thư tạm thời xa vật yêu thích, để lại chỗ thần, thần thay ngài ấy bảo quản cất giữ mà thôi.”
Nói như thế, người thông minh ắt sẽ hiểu được ngay. Vương Bạc Viễn dùng vật quý hối lộ Trương Cảnh, muốn cầu tình bao che cho Tần Mịch. Trương Cảnh nhận, nhưng lại không rõ ràng ý tứ, cho dù chuyện hắn bẩm lại với Hoàng đế và Thái hậu trước Ngự tiền lộ ra bên ngoài, Vương Bạc Hắn cũng đâu có thể trách hắn được?
Vậy là, Trương Cảnh và Tạ Hoài Chí hành lễ cáo lui.
Hơn hai canh giờ căng thẳng không nghỉ, nếu như là thương ngày, đương nhiên Hoàng đế sẽ phải mệt mỏi. Có điều, hôm nay có Thái hậu ngồi bên, đột nhiên thấy rất khỏe, rất sung sức. Vẫn còn đang nghĩ tới chuyện của Vương Bạc Viễn, Đường Oanh nói với Thái hậu: “Tham ô là trọng tội, thân đường đường là Thượng thư, sao hắn có thể hồ đồ như thế?”
Thái hậu liếc mắt nhìn nàng một cái, đột nhiên lên tiếng, hỏi một câu: “Bây giờ là mấy giờ rồi?”
“Sao?” Đường Oanh bất giác quay đầu nhìn về phía đồng hồ báo giờ, liền cười: “Phải, tới giờ dùng bữa tối rồi, con sơ ý, quên mất.”
Bệnh còn chưa khỏi hẳn mà không dùng bữa đúng giờ, Đường Oanh cẩn thận dò xét nét mặt của người ngồi bên, thấy trên môi nàng vẫn còn ẩn ẩn ý cười, chợt vòng tay ôm lấy eo nàng, nói lời ỷ lại: “Tối nay con muốn ăn cá, mà ngài phải rút xương đấy!”
Ngữ điệu ngọt ngào, khiến cho người nghe không đành lòng từ chối. Thái hậu cười, vỗ lên lưng nàng một cái: “Vậy tay ngươi để làm gì? Tay mọc ra uổng phí rồi? Tự mình làm.”
“Không được, ngài phải làm, xưa nay vẫn là ngài khéo tay. Cá được ngài rút xương cũng thành gan rồng tủy phượng.” Vừa nói vừa tự hỏi mình còn đang sầu lo việc gì? Mỗi ngày có thể ở bên, thân cận như thế này, còn trông cầu gì nữa?
“Không phải gan rồng tủy phượng thì không ăn?” Ý cười trên môi phai đi gần hết, nghiêm sắc hỏi một câu.
Hoàng đế nào dám gật đầu nói phải? Đành ngồi thẳng lưng ngay ngắn, trầm giọng: “Có thể được ngồi cùng bàn, dùng cùng bữa với ngài, thức ăn đều biến thành gan rồng tủy phượng.”
Miệng lưỡi của Bệ hạ này cũng quá sắc rồi, động một chút liền nói lời ngọt ngào dễ nghe dỗ dành người khác! Cung nhân cả điện cúi đầu cảm thán, nín cười không thôi.
Thực án dâng lên, hai người ngồi xuống, cung nga nội thị đứng bên, khăn khô nước ấm chờ sẵn.
Bữa ăn rất yên tĩnh, không ai nói một lời. Đều là những món thanh đạm, Đường Oanh vốn không có khẩu vị, ăn chỉ một chút đã muốn buông đũa, có điều hôm nay Thái hậu ở đây, nàng không dám không ăn. Vậy là miễn cưỡng ăn mấy miếng cơm, vài miếng thịt cá, Thanh Đại đứng bên rút xương.
Tập trung ăn, đột nhiên thấy có miếng cá nhỏ được bỏ vào trong bát của mình. Ngẩng đầu lên, vừa lúc thấy được Thái hậu đang rút tay về. Một tay Thái hậu nâng đũa bạc, một tay nâng ống tay áo dài rộng, lộ ra cổ tay trắng nõn như tuyết. Đường Oanh nhìn, lại nhìn xuống miếng cá trong bát, đột nhiên thấy miếng cá thôi cũng thực thuận mắt, ăn vào càng vừa miệng.
Dùng cơm xong, lúc này mới vào điện, nói về chuyện của Vương Bạc Viễn.
Theo thường lệ, Thái hậu sẽ hỏi Hoàng đế có ý tứ suy tính thế nào.
Đường Oanh đương nhiên vô cùng khinh rẻ xem thường loại hành vi này: “Ngày ấy lâm triều, con xử Tần Mịch thẳng tay không do dự, hắn cũng nên biết tham quan ô lại không có đất dung thân.” Hiển nhiên, biết rồi mà còn cố tình phạm, đây là đang ỷ là công thần mà tự cao tự đại. . Truyện Kiếm Hiệp
Thái hậu không lên tiếng, chỉ nhìn nàng, ý muốn nàng nói tiếp. Đường Oanh dừng một lát mới nói: “Trương Cảnh không nói rõ ràng, vậy nên sẽ triệu Vương Bạc Viễn tới, thăm dò ý tứ của hắn đối với án của Tần Mịch, tiện thể răn đe nhắc nhở một phen?”
“Là một cách, nhưng không phải thượng sách.” Thái hậu nói, “Vương Bạc Viễn trọng thể diện, ngươi nói riêng với hắn, hắn sẽ chẳng để trong lòng mấy phần, không có tính răn đe. Bứt dây động rừng, không bằng mượn dịp này, qua hai năm nữa đã tới lúc ngươi chấp chính, cũng không thể nể nghĩa công thần mà nhượng bộ được nữa.” Quân vương trọng thần tử là vì quân vương nhân nghĩa, thần tử trung thành, Vương Bạc Viễn lại vì thể diện của bản thân mà không để tâm tới răn đe của Hoàng đế, lờ đi quốc pháp, việc này không thể đánh đồng với chuyện Tướng vị lần trước.
“Bứt dây động rừng?” Đường Oanh suy tư một lát, lại thấy Thái hậu chỉ tay về chỗ Ngự án, nơi có tấu chương của Trương Cảnh.
Thái hậu nói, ngữ điệu trở nên lãnh đạm: “Ở Ung Châu có mấy tên tiểu quan, là người của Vương Bạc Viễn, đều là hạng vô tài vô đức mà hám lợi lộc, cũng đều liên quan tới án này cả.”
– — Hết chương 42 —
Editor mạn đàm: Đáng lẽ chương này tối qua lên sàn nhưng tui quên mất, hôm nay lên sàn lúc sáng sớm vậy. Giang Hạ được cái nhìn trúng tâm tư của A tẩu, A tẩu uống thuốc độc đưa Hoàng đế lên ngôi chẳng nhẽ không được dựa dẫm ôm ấp, không được quản chặt hả *thở dài*
Vào đông, đêm đen như đổ mực,
chẳng thấy cả sao trời
Ấm nước trên chậu than đã sôi sùng sục, nơi nước bốc lên cuồn cuộn nghi ngút, Nhẫn Đông nhấc xuống, chậm rãi pha trà, chẳng mấy chốc hương trà đã tỏa khắp bốn phía, bao trùm không gian.
Thái hậu đẩy một chén trà tới trước Đường Oanh, cũng cầm chén của mình lên, thần sắc bình bình đạm đạm, vừa chầm chậm hé nắp ấm trà vừa nói: “Ở Yến Kinh này Tống giám thừa vốn nổi danh là người có tài, hắn tới đánh cờ với ta mà thôi.”
Đường Oanh buông mắt nhìn chén trà trước mặt, Thái hậu đang ngồi sát bên nàng, nàng không dám đưa mắt nhìn lên, sợ rằng chỉ một ánh mắt cũng đủ khiến mình bị lộ tẩy. Mà hai chữ ‘có tài’ này, Thái hậu xưa nay chưa từng dùng trên một ai, hôm nay lại đặc biệt dùng cho Tống Tắc. Điều này khiến cho nàng bất giác có loại cảm giác đối địch, càng lúc càng mạnh.
Đường Oanh đưa mắt nhìn về phía giường bên trong, cũng chính là bởi thế, nàng không bắt được tia nghiền ngẫm nghi vấn nổi lên trong đôi mắt người ngôi bên mình.
Một khắc ngắn ngủi, nội tâm Đường Oanh đã bắt đầu giằng xé. Thái hậu lại không nói rõ ra đến tột cùng thì mình có thích Tống Tắc hay không, nhưng vấn đề này nàng lại không thể hỏi cho rõ. Mà không làm cho rõ, đến ngày kia Tống Tắc thật sự trở thành nam sủng của Thái hậu, Đường Oanh nàng chính là khóc không ra nước mắt.
Nhưng – lạm dưỡng nam sủng, Thái hậu thanh lãnh đoan chính, chắc chắn sx không làm chuyện như thế. Chỉ là Đường Oanh nghi trái kị phải, mới tự mình đẩy mình vào ngõ cụt mà thôi.
Bỗng Đường Oanh cảm thấy có bàn tay đặt lên lưng mình, nhẹ nhàng xoa xoa, vuốt một đường từ trên xuống dưới, lại nghe thấy âm thanh dịu dàng: “Nếu ngươi không bằng lòng, ta sẽ không gặp hắn nữa, trà lan tuyết này cũng sẽ cho trả về.” Có mạt cảm xúc phức tạp, có tia ý tứ như đang thăm dò cất giấu dưới đáy mắt nàng, nhưng để lộ ra ngoài, rốt cuộc vẫn là nhượng bộ và quan tâm.
Đường Oanh lúc này như một con mèo buồn bực, chủ nhân vuốt ve mấy cái lại nhu thuận trở lại. Nàng ngẩng đầu, phủ nhận: “Ta… không phải ta không bằng lòng. Trì Tái đã nói với ta chuyện Trường An muốn cầu ngài, nay… nếu ngài thích hắn, ta sẽ cho hắn một xuất thân thật có thể diện.”
Lời nói dối này nói ra, tâm hoảng ý loạn mà mặt không đổi sắc, nhưng vừa chạm phải đôi mắt thanh triệt trong vắt của Thái hậu, nàng cảm thấy tâm tư mình bị xuyên thủng, lập tức chột dạ. Liền nhanh chóng dời tầm mắt, tùy ý cầm lên một miếng trái cây, vừa ăn vừa nói: “Còn trà lan tuyết nay không được trả. Ngài thích uống.”
Thái hậu vẫn luôn nhìn nàng, một lát sau, ưu tư và nghi ngờ trong mắt mới dần dần lui đi. Nàng nhìn qua Nhẫn Đông, Nhẫn Đông cáo lui, không bao lâu sau trở lại, mang trên tay một tấm áo choàng.
Áo choàng màu xanh thanh thiên, xanh rất nhạt, cổ áo đính lông vũ, mềm mại ấm áp, dáng dấp dài rộng hẳn là dùng để tránh gió rét. Đường Oanh buộc dây ở cổ áo, người ấm mà tâm cũng ấm, nét mặt tràn đầy ý cười, nhìn đã biết nàng ưng ý đến không nói nên lời.
Màu sắc kén người, không hợp sẽ khiến dung mạo có điểm thiếu hụt, mà hợp thì đã mỹ còn càng thêm mỹ, Đường Oanh hẳn là thuộc vế sau. Sinh ra đã được tướng mạo, từ nhỏ sống trong nhung lụa lại càng khiến cho khí chất trở nên cao quý bất phàm, có tu dưỡng khiến cho mỗi một cử chỉ đều ôn nhu như ngọc.
Thái hậu ngồi nhìn người kia vừa ý đến như vậy, khẽ cười: “Trong điện ấm áp, ngươi mau cởi ra đi, ra ngoài lại mặc.”
“Được.” Đường Oanh gật đầu, cởi áo choàng ra, tự tay gấp lại cẩn thận mới đặt trên bàn gỗ. Sau đó lại bên Thái hậu, ngồi xuống, “Ngài rảnh rỗi tới mức có thời gian tự tay làm y phục?” Nữ tử thế gia vọng tộc có ai không thạo tứ đức, Thái hậu cũng vậy, chỉ có điều từ khi Đường Oanh đăng cơ tới nay, nàng không còn có thời gian.
Đôi mắt nàng lấp lóe một tia dị sắc khác thường, nhưng ngữ điệu thản nhiên: “Tới mùa đông rồi, muốn ngươi mặc ấm một chút.”
Câu trả lời này cũng quá sức qua loa không chặt chẽ rồi, Hoàng đế há lại thiếu y phục tới mức không ấm hay sao. Nhưng Đường Oanh không nghĩ nhiều hơn nữa, trong lòng nàng, y phục tự tay Thái hậu làm đương nhiên không cần so với y phục cung nhân làm, mặc lên người, đương nhiên là ấm hơn.
Từ nhỏ cho tới lớn, Thái hậu đối đãi với nàng vô cùng chu đáo, phần nghĩa này rất nặng. Nàng từng hận vì sao vận mệnh trói buộc hai người các nàng theo cách như thế này, mà nếu như quan hệ trên danh nghĩa giữa hai người không phải là dưỡng mẫu dưỡng nữ, liệu có khả năng nào đó Thái hậu sẽ có ngày cho nàng một thứ tình cảm khác hay không? Nhưng trên đời này không có nếu như, tưởng tượng chung quy vẫn chỉ là tưởng tượng, điều thực tế nhất có thể làm chính là quý trọng hiện tại.
Đường Oanh nâng mắt nhìn Thái hậu, làm như bình thường, vòng một cánh tay qua ôm lấy eo nhỏ như có thể nắm trong tay của người kia. Vô thanh vô sắc, Thái hậu run lên, nhưng tia run rẩy này khẽ khàng đến không thể nhận thấy, cũng lập tức trấn định lại, đã nghe thấy thanh âm ôn nhu bên tai: “A nương, ta đói bụng rồi, chúng ta dùng bữa thôi.”
Chữ ‘ta’ này như một phiến lông vũ, nhè nhẹ rơi vào trong tai Thái hậu, phất qua trái tim nàng, đốt lên cảm giác ngứa ngáy. Nàng cũng bắt đầu vô thức đặt ra câu hỏi, bắt đầu từ khi nào người kia rất ít khi xưng ‘con’ hay ‘nhi thần’ với mình?
Vào đông, bóng đêm đen như đổ mực, dày đặc, tối đen.
Không thấy được cả sao trời.
Thái hậu khoác trên vai gầy tấm áo choàng lông hồ, đứng dưới mái hiên nơi cửa cung nhìn Đường Oanh rời đi, nhưng thực ra hai hàng cung nga nội thị theo phía sau đã che lấp bóng lưng của nàng, bóng lưng nàng như đã ẩn vào trong màn đêm, không còn thấy rõ. Thái hậu chỉ vô thức nhìn theo, ánh mắt lăng lăng về phía ấy, cho tới tận khi hai hàng đèn lồng mờ nhạt đã khuất lấp sau những lối rẽ quanh co, cho tới khi điểm sáng yếu ớt duy nhất biến mất trong nơi xa, khi ấy nàng mới khép đôi mi lại.
Khép đôi mi lại, liền có bóng tối quen thuộc đến với nàng.
Nhẫn Đông đỡ lấy tay nàng, lệnh cho hai nội thị dẫn đèn lồng đi phía trước, soi rọi lối đi. Vừa đi vừa nói với Thái hậu: “Điện hạ, ước chừng Bệ hạ coi Tống giám thừa như kẻ đoạt mẫu thân rồi?” Tiên đế qua đời đã nhiều năm, đây là lần đầu tiên Vị Ương cung đón nam khách là một thường dân, Hoàng đế là nữ nhi của Tiên đế, phải chăng là muốn thay Tiên đế đề phòng ngoại nhân?
Nghe lời ấy của Nhẫn Đông, bước chân của Thái hậu hơi chút ngừng lại, ưu tư lại thản nhiên: “Có lẽ vậy.”
Mấy ngày sau, có miệng vàng lời ngọc của Hoàng đế, quả thực đã ban cho Tống Tắc một xuất thân. Đất Cầm Xuyên có một hộ nhân gia họ Tống, danh vọng đương nhiên không so được với thế gia vọng tộc, nhưng tốt xấu gì thì cũng là dòng dõi thư hương. Trưởng tử Tống gia này nhậm chức ở Lại bộ, Hoàng đế cho Tống Tắc nhận hắn làm huynh trưởng, hắn cũng vui vẻ thuận ý. Như thế, Tống Tắc coi như là được ghi tên vào gia phả của Cầm Xuyên Tống gia.
Ngoài ra còn có một ân điển khác. Mấy ngày sau, Bố Chính sứ ty Kinh Châu đăng báo còn vài vị trí thiếu người bổ nhiệm, Hoàng đế lập tức đích thân ngự bút, bổ nhiệm Tống Tắc vào một chức nhỏ mọn, hợp lý hợp tình, ép người ly kinh.
Trường An đại công chúa coi Tống Tắc này như tâm can bảo bối, sao có thể nhẫn tâm nhìn hắn ly kinh đi nhậm chức ở Kinh Châu? Vậy là hôm ấy, gióng trống khua chiêng tới tìm Hoàng đế. Đến rồi còn kiêu căng mười phần, ngay ở Tuyên Thất điện vênh mặt hất hàm sai khiến chê bai nội thị cung nga của Hoàng đế, nào là dâng trà chậm, nào là điểm tâm tệ, một bộ dáng gây sự rõ ràng.
Tăng cường phòng thủ ở biên quan cũng không phải chuyện làm một lần là xong, mà còn phải thường xuyên bổ sung điều động. Mấy ngày trước có tấu chương dâng lên, Nhạc Mậu gần đây cũng thường xuyên tới Tuyên Thất điện. Sứ giả mà Tiết Giai phái đi vẫn chưa có hồi âm, Ô Thát cũng chưa có hành động manh động dị thường.
Lúc này Đường Oanh đang dựa gối nghỉ ngơi một lát, nhớ tới Trường An bị mình đẩy tới Thiên điện, lại một trận đau đầu kéo tới. Nàng xoa huyệt thái dương đau nhức, mệt mỏi nhìn về phía tấu chương trên ngự án, bỗng nhiên ngồi bật dậy, tới tìm kiếm một hồi. Lát sau, rút ra một quyển tấu, là tấu báo cáo kê khai biên sản của Tần Mịch.
Lúc tấu này được trình lên, nàng có nhìn lướt qua mấy lần, nếu nhớ không nhầm thì Tần Mịch từng mua một phủ đệ ở Kinh Châu. Gia sản của quan lại sung lên cho triều đình, hoặc là bán lại để sung lên quốc khố, hoặc trưng dụng. Nơi này ước chừng là phòng thủy không tốt, tới nay có vẻ vẫn không có ai ngỏ ý ma lại.
Đường Oanh buông tấu chương, đi về phía Thiên điện.
Bước chân vừa qua ngưỡng cửa đã lập tức bày ra bộ dáng hữu lễ thân tình, cười nói: “Cô mẫu tới đúng lúc lắm, trẫm có thứ tốt cho ngài đây.”
Trường An nghe hai chữ ‘thứ tốt’ kia, trên mặt hiện ra vẻ khát khao, nhưng rất nhanh lấy lại vẻ kiêu căng. Ngồi ngay ngắn, cười âm âm nhu nhu: “Nha, hôm nay Bệ hạ có hứng vậy sao, còn nghĩ đến cả ta? Thứ tốt là thứ gì vậy?” Tạm thời không nhắc tới chuyện của Tống Tắc nữa.
Đường Oanh không thèm để ý tới quái thanh quái khí của Trường An, lại bày ra một bộ dáng tiếc hận: “Ở Kinh Châu có một phủ đệ bỏ không, Tần Mịch năm đó thuê người dụng tâm thiết kế, có vườn có cây. Tiếc rằng dân chúng bình phàm không nhìn ra được thứ của tốt, mà phủ đệ này, ngoài phong thủy có chút không hợp ra thì không có điểm nào chê trách được cả.”
Phong thủy không hợp ảnh hưởng tới cả tiền đồ tính mạng, Trường An nghe thế cũng không ham nữa. Nàng ngồi nghiêng thân, muốn nói với Hoàng đế chuyện Tống Tắc bị điều đi Kinh Châu. Đường Oanh nhìn Trường An, câu môi cười một tiếng: “Kỳ thực phong thủy không hợp thì mời một thầy địa lý cải lại là được, nhưng người thường thì khó mà mời được cao nhân. Hôm qua trẫm đã nói chuyện với Giang Hạ cô mẫu, ước chừng là nàng cũng có hứng thú.”
Trường An nghe vậy, đầu mày liền nhíu lại, thanh âm ẩn ẩn bất mãn: “Giang Hạ? Phò mã Tiết Giai là người Dự Chương, có thế nào cũng sẽ không tới Kinh Châu, nàng mua phủ đệ ở Kinh Châu làm gì. Lãng phí.”
“Phải không?” Lại nói, “Cho nên trẫm mới lại nói, phủ đệ này hợp với ngài hơn, sau này có lẽ ngài sẽ thường qua Kinh Châu thăm thú. Nhưng Giang Hạ cô mẫu lại cho rằng chưa chắc ngài đã mời được thầy phong thủy giỏi mà cải lại phong thủy của phủ, không nên tùy ý đưa cho ngài.”
Đường Oanh nói một lời trúng cả chuyện của Tống Tắc đi Kinh Châu nhậm chức, Trường An đương nhiên muốn đưa hắn đi, thậm chí là muốn ở lại với hắn, nhưng đường đường là đại công chúa, sao có thể ở tạm trạm dịch? Thứ hai, Giang Hạ là một khối ngọc tôn quý, chuyển tới Kinh Châu làm gì? Vả lại, Trường An và Giang Hạ xưa nay lục đục bất hòa.
Trường An liền phát giận: “Ta không mời được thầy phong thủy? Giang Hạ này khẩu khí lớn lắm!” Chẳng nghĩ nhiều, lập tức đề đạt với Hoàng đế không được bán phủ đệ cho người ngoài, Trường An nàng sẽ lập tức mua.
Càng có thân phận càng trọng phong thủy, Trường An muốn phủ đệ này, nhất định phải mời thầy cải lại bố cục trong phủ. Cũng là vừa khéo, bận rộn như thế, ba tháng nửa năm trước mắt sẽ không còn tâm tư sức lực kéo nam sủng vào cung lấy lòng Thái hậu.
Trêu chọc được người lại giải quyết được vật chướng mắt, Đường Oanh khó tránh khỏi việc đột nhiên cao hứng vừa lòng. Cho Trì Tái dâng giấy mài mực, liền vung bút mấy đường như rồng bay phượng múa viết bốn chữ lớn, viết xong cho hắn cầm tới Tương Tạc giám, đợi khi phủ đệ của Trường An ở Kinh Châu cải tạo xong sẽ gửi tới tặng, gọi là ngự bút của Hoàng đế ban.
Trình độ của cung nhân không đồng đều, ví như Trì Tái, ngày trước là người trong Nhan gia, cho nên cũng là người biết chữ. Chỉ có điều hiện tại hắn nhìn ngự bút của Hoàng đế, đọc trái đọc phải đều không hiểu là có ý tứ gì. Tách từng chữ ra thì hiểu, mà ghép lại cùng nhau lại mù mịt. Thế nhưng hắn càng lúc càng có cảm giác – tại sao ngự bút này lại giống như là đang mỉa mai mắng chửi như thế?
Giấy trắng mực đen viết bốn chữ – ‘Mụ đích chế trượng.'[1]
– — Hết chương 46 —
[1]: Ngôn ngữ mạng, hàm ý đại khái cũng không tốt đẹp gì. Bệ hạ thâm nho quá đáng á:’)))