Kỷ Triệu Uyên chưa bao giờ nói dối, khác với các Aspie khác là xuất phát từ sự tuân thủ nghiêm ngặt đến mức độ biến thái dành cho đạo đức và luân lý của họ, anh xem thường hành động đó.
Lúc trả lời Lâm Dục, anh đang thực sự lo cho cái phòng bếp và chiếc nồi gang bảo bối quý giá của mình.
Nhưng sau khi xe chạy ra khỏi sở một đoạn đường nhất định, anh lại hào phóng chia sẻ một tí quan tâm của mình cho Sở Cửu Ca, sợ sinh vật IQ thấp này sẽ đói bụng mất.
Tuy nhiên, trên thực tế, những điều anh nghĩ suốt chặng đường đã không xảy ra.
Nhà bếp của anh vẫn còn nguyên, Sở Cửu Ca không chết đói mà thay vào đó nằm nửa người trên ghế sô pha gặm chân gà.
Sở Cửu Ca nhìn thấy Kỷ Triệu Uyên đứng ở cửa, trong miệng nhanh chóng nhổ xương gà ra, sau đó cười nịnh nọt nhìn anh: “Anh về rồi à?”
Đây là điểu hiển nhiên và không cần thiết phải trả lời câu hỏi này, Kỷ Triệu Uyên trực tiếp bỏ qua.
Anh nhìn Sở Cửu Ca một cái, đi thẳng qua.
Sở Cửu Ca giống như đang chơi trò rồng rắn lên mây, cậu duỗi thẳng hai tay chắn trước bàn trà, ra sức ngăn cản tầm nhìn của Kỷ Triệu Uyên.
Những chiếc chân gà tây nướng vàng ruộm nằm trên chiếc đĩa sứ trắng chạm khắc, vài cái bánh tổ [1] với nước tương ớt gập đôi, bát thủy tinh màu xanh chứa đầy salad rau mà Kỷ Triệu Uyên từng thấy trong nhà vợ chồng ông Mạch Đinh nằm cách xa năm mươi mét vào lễ Giáng Sinh năm ngoái, còn có một chùm nho chẳng biết hái ngoài sân nhà ai.
Kỷ Triệu Uyên nhìn qua trên bàn trà đầy ắp đồ ăn, đôi con ngươi nâu nhạt tối lại sau tròng kính.
[1] Bánh tổ là một loại bánh có xuất xứ từ Quảng Nam, đây là một món ăn đặc sản, có truyền thống lâu đời trong mỗi dịp tết của người dân xứ Quảng.
“Em hơi đói bụng nên đã đi dọc hết con đường chỗ này một vòng…!Không ngờ người dân California lại nhiệt tình như thế, nhà nào cũng cho một ít đồ ăn.” Sở Cửu Ca ngượng ngịu cười, ngắt một quả nho đưa tới bên miệng Kỷ Triệu Uyên, “Anh ăn không? Ngọt lắm đó.”
Kỷ Triệu Uyên tránh tay cậu, lau vệt nước bị dính lên khóe miệng, lạnh lùng hỏi: “Trình độ tiếng Anh cậu tốt lắm hả?”
“Không không không,” Sở Cửu Ca liên tục xua tay, “Ba người đẹp sống cạnh nhà anh là du học sinh Trung Quốc, anh không biết ư? Đều là nhờ mấy cô ấy phiên dịch giúp em, em chỉ cần đứng bên cạnh cười là được rồi.” Cậu vừa nói vừa nghiêng đầu tỏ vẻ dễ thương với Kỷ Triệu Uyên.
Kỷ Triệu Uyên đương nhiên không thể hiểu kiểu vẻ mặt phức tạp này, anh hơi nghi ngờ, nhưng cũng không bận tâm nhiều: “Nếu cậu đã giải quyết vấn đề cơm tối, vậy thì, giờ gặp mặt hôm nay của chúng ta tới đây là kết thúc.
Sáng sớm ngày mai mong cậu sẽ thức dậy trước bảy giờ, tôi sẽ đưa cậu tới lớp ngôn ngữ.”
“Được!” Sở Cửu Ca thở dài, gặm đùi gà còn lại cho hết, sau đó nhìn dầu ăn dính trên tay, liếm đi.
Kỷ Triệu Uyên gần như lập tức cắn răng rút khăn giấy đưa cho cậu: “Tôi đi ngủ đây.”
“Từ đã,” Sở Cửu Ca cười, “Sửa lại một chút đi, lời nói này của anh hoàn toàn có thể đổi thành câu Chúc ngủ ngon mà.”
Kỷ Triệu Uyên nhìn cậu, không lên tiếng.
“Chúc-ngủ-ngon!” Sở Cửu Ca giống như thầy giáo đang dạy cậu bạn nhỏ ghép vần, mở rộng khẩu hình miệng nết cỡ nói từng từ từng từ, “Anh nói thử đi?”
Kỷ Triệu Uyên mím môi, suy nghĩ trong hai giây mới nói rõ ràng: “Chúc ngủ ngon.”
Chẳng có tí tình cảm nào cả, Sở Cửu Ca nhìn bóng lưng của anh mà lắc đầu.
Ngay sau đó cậu đột nhiên mở miệng gọi Kỷ Triệu Uyên đã lên lầu được một nửa: “À đúng rồi, nhà anh có mấy phòng ngủ?”
Kỷ Triệu Uyên xoay người, cau mày: “Hai phòng, phòng ngủ chính và phòng cho khách.”
“Thế thì em chịu rồi đó.” Sở Cửu Ca nhún vai, xòe tay ra với anh, “Giường ở phòng cho khách thực sự nhỏ lắm nhé, em một là phải cắt chân từ đầu gối trở xuống, hai là phải gập người thì mới có thể nằm vừa được.” Cậu nhíu mày, hài hước cười, “Tối nay chắc em phải nằm tạm với anh rồi.”
Kỷ Triệu Uyên từ trên cao nhìn xuống cậu một lúc mới gật đầu một cách vô cùng khó khăn.
Kỷ Triệu Uyên nằm xuống sát mép giường, anh chỉ chiếm một phần nhỏ của giường.
Cánh tay rụt vào, đặt trên bụng, cố gắng tránh một trường hợp va chạm thân thể với Sở Cửu Ca, nhưng việc này lại khiến Sở Cửu Ca nổi lên ý định đùa giỡn.
Cậu ngồi dậy, trực tiếp cởi đồ ngủ của mình ra, chỉ để lại một cái quần lót tứ giác màu xám.
Động tác của cậu hơi mạnh, chấn động từ lo xo của đệm giường truyền sang bên Kỷ Triệu Uyên.
Kỷ Triệu Uyên mất kiên nhẫn quay đầu, lại bị cảnh tượng trước mắt làm cho bàng hoàng không thôi.
Không hiểu vì sao Sở Cửu Ca có thể như vậy trước mặt người mới gặp có một ngày:”Cậu…”
“Em cái gì mà em, em còn chưa cởi sạch ngủ trần đấy!” Sở Cửu Ca nghiêng người ôm lấy anh, gác một chân lên chân anh, “Em muốn một cái gối ôm.”
Quả thực là vị nắng hòa lẫn với hương cam tươi, Kỷ Triệu Uyên nghĩ thầm.
Sau đó anh lại nhớ đến yêu cầu của bác sĩ Adam, bổ sung thêm một ý để hoàn thiện thêm hình ảnh của Sở Cửu Ca – nhiệt độ cơ thể hơi cao, tố chất thân thể không tệ, thuộc kiểu người cởi đồ sẽ có da có thịt.
Nhưng cơ bắp không tới mức cuồn cuộn, chỉ có một lớp cơ mỏng kề lên xương, mỗi khối cơ đều vừa phải.
“Anh đáng yêu quá đi.” Sở Cửu Ca thấy anh hồi lâu vẫn không đáp như bị dính lời nguyền, búng tay một cái trước mặt anh: “Anh cho em ôm một đêm được không?”
Đương nhiên không! Kỷ Triệu Uyên đẩy cậu ra, nhanh nhẹn nhảy xuống giường.
Anh lấy một cái gối từ trong tủ quần áo ra ném cho cậu: “Vừa nãy cậu khen tôi hả?”
Sở Cửu Ca sững người, cười ha ha: “Đúng vậy, khen tay anh cầm sướng, ôm rất thoải mái.” Cậu chậc một tiếng, đùa, “Sao những suy nghĩ em giấu trong đáy lòng mà cũng bị anh phát hiện vậy.”
Câu nói này không phải câu nói tử tế nào cả, Kỷ Triệu Uyên nghe ra được, nhưng tình huống bây giờ không theo những gì bác sĩ Adam từng nói, anh cũng chẳng cần phải giữ im lặng nữa.
“Cậu là kiểu động vật ở xã hội quần cư, đến một mức độ nào đó sẽ nảy sinh tính ỷ lại vào đồng loại.
Đồng thời cũng có nghiên cứu cho thấy, lúc ngủ thích ôm một thứ gì đó là biểu hiện của việc không có cảm giác an toàn, vì lẽ đó cho nên tôi tha thứ hành vi khác người hồi nãy của cậu.” Kỷ Triệu Uyên nằm xuống cách cậu một khoảng nhỏ, “Thêm nữa, việc ôm ấp sẽ sinh ra Dopamine [2].”
[2] Là một chất dẫn truyền thần kinh, một trong những vai trò của nó là tạo ra những cảm giác dễ chịu, thích được thưởng và kích thích sự tìm kiếm phần thưởng.
Hiếm khi Sở Cửu Ca kiên nhẫn, đợi anh nói xong mới mở miệng: “Anh thích không?”
“Tôi cần đi ngủ ngay bây giờ.”Kỷ Triệu Uyên lắc đầu, “Dopamine sẽ gây ảnh hưởng đến chất lượng giấc ngủ.”
Sở Cửu Ca bật cười, xích gần một chút: “Vậy là anh ghét à?”
Kỷ Triệu Uyên vẫn lắc đầu.
“Thế thì em ôm anh thêm cái nữa nhé.” Sở Cửu Ca nhanh chóng ôm anh rồi trước khi anh kịp phản ứng liền buông tay ra.
Trò nghịch ngợm của Sở Cửu Ca thành công, quay lưng về phía anh cười trộm, vươn tay tắt đèn bàn đầu giường, “Đã bảo em mặt dày rồi, anh đừng tính toán với em.
Mau ngủ đi!”.
Kỷ Triệu Uyên làm việc và nghỉ ngơi rất quy luật, giấc ngủ của anh luôn luôn tốt. Nhưng đêm nay anh lại bị mất ngủ.
Sở Cửu Ca đã ngủ say, chiếc gối bị cậu kẹp giữa hai chân, phần thân trên thì dán chặt lấy anh, những sợi tóc xoăn mềm mại thỉnh thoảng cọ qua cổ anh.
Đồng nghiệp Khang Lai Lệ chung văn phòng, mỗi lần thức đêm làm thêm giờ, cô ấy đều sẽ cho thêm hương cam quýt với các phân tử borneol vào máy tạo ẩm chung của cơ quan, nói là cho có hiệu quả nâng cao tinh thần. Kỷ Triệu Uyên nghĩ nghĩ rằng lý do khiến anh không thể ngủ được có lẽ là vì quả cam lớn bên cạnh này.
Sở Cửu Ca khẽ khàng ngáy, nhích lại gần Kỷ Triệu Uyên, phả hơi thở ấm áp vào hõm vai của anh. Kỷ Triệu Uyên cảm giác bản thân như đang rơi vào máy ép trái cây đang vắt cam tươi, đầu óc mới chỉ có chút buồn ngủ lại bị làm cho tỉnh táo lần nữa.
Anh nhìn đồng hồ treo tường, có hơi lo lắng. Anh đẩy đầu Sở Cửu Ca ra, sau đó nhắm mắt lại, ép mình phải đi vào giấc ngủ ngắn.
Cũng bởi vì vậy mà đồng hồ sinh học của Kỷ Triệu Uyên bị rối loạn. Anh tỉnh dậy theo thói quen, nhìn đồng hồ, đã là sáu giờ hai lăm phút, muộn hơn thường ngày năm phút.
Còn có một việc nghiêm trọng hơn làm đảo lộn trật tự sinh hoạt anh hơn vụ thức khuya – người nọ vẫn còn nằm ngủ bên cạnh. Anh cố nén sự khó chịu, rồi đứng dậy tắm rửa.
Bữa sáng là món tào phớ sốt gà, bánh trứng kèm hành và dưa chuột ngon miệng. Dạ dày của Sở Cửu Ca một lần nữa bị chinh phục hoàn toàn, lần đầu tiên cậu cảm nhận được tâm trạng của những cô gái hét lên “Muốn kết hôn!” với các nam thần trên mạng.
Ngon quá, thật là… Muốn cưới.
Tối hôm qua trước khi ngủ, khi Kỷ Triệu Uyên đã ninh các nguyên liệu với lửa nhỏ, Sở Cửu Ca đã đứng bên cạnh nhìn. Đầu tiên, anh trộn đều phần sữa đậu nành đã lọc qua với đường nho, sau đó đặt lên phía trên một chiếc lồng hấp lớn hình chữ điền [1], cuối cùng là đặt gà đã ướp vào trong đó. Lồng sẽ được đun từ từ bằng lửa nhỏ, nước gà tươi ngon bắt đầu nhỏ xuống, sau đó thịt gà bị hơi nước dần dần làm chín, xuyên qua lỗ nhỏ của lồng hấp rơi xuống từng giọt, ngấm vào những miếng tào phớ đang đông lại thành hình.
[1] Chữ điền: 田
Mùi vị này chỉ tồn tại trong ký ức tuổi thơ của Sở Cửu Ca, năm ấy ở cổng cơ quan có một cụ già đẩy những chiếc xe nhỏ, phía chỗ ngồi sau xe là một chiếc thùng giữ nhiệt lớn, lũ trẻ chen nhau giành giật nhau tới bát cuối cùng.
“Hầy…” Cậu thở dài một hơi, có hơi hoài niệm, “Nếu anh rắc thêm một ít mù tạt lên trên thì nhất định sẽ ngon tới phát khóc!”
“Tại sao lại phải khóc?” Kỷ Triệu Uyên không hiểu.
Thật ra ngày hôm Sở Cửu Ca có tìm hiểu sơ qua về hội chứng Asperger, nhưng hiện tại cậu chỉ mới hiểu một cách mơ hồ cái gọi là “không biết cảm xúc của người khác” là như thế nào. Nó không chỉ đơn giản là nói chuyện không xuôi tai như cậu nghĩ lúc trước, Aspie có khuynh hướng hiểu lời của người khác theo nghĩa đen và chỉ có thể đoán trên cơ sở của logic mà không cần suy nghĩ sâu xa hơn. Họ thường cảm thấy nghi ngờ với tiếng lóng, nói mát, nói lái, ám chỉ và ngôn từ mai mỉa.
Sở Cửu Ca không thấy điều đó có gì là buồn cười, cậu thích trêu chọc Kỷ Triệu Uyên, thích nhìn anh lạnh mặt nhưng vẫn lịch sự mà phản bác cậu. Nhưng cậu không muốn lấy khiếm khuyết của Kỷ Triệu Uyên ra để đùa.
Sở Cửu Ca nhếch miệng, dùng hết kỹ năng văn chương của cả đời mình để giải thích cho anh: “Chắc là anh biết khóc vì quá vui nhỉ, một tính từ đi kèm với khóc có nghĩa là siêu siêu siêu siêu tuyệt vời, tuyệt vời đến cực hạn. Ví dụ như, em đẹp trai phát khóc, nghĩa là em rất rất đẹp trai. Hay ví dụ như…”
Kỷ Triệu Uyên nghĩ ngợi, nói: “Cậu ngu phát khóc.”
Sở Cửu Ca bị nghẹn họng, cười khổ giơ ngón tay cái lên với anh: “Vận dụng tốt lắm, anh thông minh phát khóc.”
Kỷ Triệu Uyên hơi hơi gật đầu, mặt lạnh nhận lấy lời khen của cậu.
Ban đầu Sở Cửu Ca còn muốn chia sẻ với anh một chút về tuổi thơ “dữ dội” với mình, nhưng bây giờ thì mất hết tâm trạng rồi. Cậu lưu luyến liếm bát: “Ngày mai anh nấu món này nữa đi, ngon lắm!”
“Đây là bữa sáng của thứ ba.” Kỷ Triệu Uyên dùng cơm xong, đứng lên chỉnh lại nếp nhăn trên quần, “Cậu rửa bát. Hôm nay tôi dùng nồi inox không gỉ, những đồ đặt hàng giao đến cậu cũng rửa luôn đi.”
Sở Cửu Ca uể oải đáp: “Được…”
Kỷ Triệu Uyên nhìn nhìn đồng hồ đeo tay: “Tôi cho cậu mười lăm phút, sau khi xong thì lên thư phòng tìm tôi.”
***
Vẫn là chiếc Audi SQ5 quen thuộc, Sở Cửu Ca đeo tai nghe, ngồi vào ghế phó lái. Cậu say mê nghe nhạc, lắc lư qua lại theo từng nhịp nhạc, đến khi Kỷ Triệu Uyên gọi tên cậu lần thứ hai, cậu mới phản ứng lại.
“Anh nói gì thế?” Sở Cửu Ca kéo tai nghe xuống, nhìn Kỷ Triệu Uyên.
“Xung quanh trường học có rất nhiều quán ăn, bữa trưa và bữa tối cậu tự giải quyết.” Anh ấn nút chuyển hướng, chậm rãi rẽ qua, “Cậu nhớ đường đi rồi tự mình về sau khi tan học.”
Sở Cửu Ca thổi sợi tóc mai trên trán mình, “Anh không thể đến đón em sao?”
Thái độ thờ ơ này của cậu khiến Kỷ Triệu Uyên hơi khó chịu: “Tại sao tôi phải tan làm sớm vì cậu?”
“Làm sao em biết được.” Sở Cửu Ca nhún vai, “Hỏi thử anh của ngày hôm qua xem.”
Kỷ Triệu Uyên trầm mặt, không nói gì, hình như là đang tự giận mình.
Ngược lại, Sở Cửu Ca chẳng để tâm mấy, cậu nhướng mày rồi đeo tai nghe lên bắt đầu nghe nhạc.
Lớp ngoại ngữ này do một người gốc Trung mở, trên một con phố không mấy phồn hoa, cửa quay ra đường lớn có treo tấm biển màu xanh, không khác mấy trường luyện thi bập bẹ ở Trung Quốc.
Kỷ Triệu Uyên giúp cậu chọn một lớp nhỏ, học phí rất cao, tính luôn Sở Cửu Ca thì chỉ có năm người. Ngồi bàn đầu là một cậu bạn thấp bé với đôi mắt tròn, tính cách hướng nội không thích nói chuyện. Ở giữa là hai bạn nữ ngồi cạnh nhau, một cô nàng hơi mập vừa đến đã kiễng chân lên muốn nhéo mặt Sở Cửu Ca, điều này làm cậu rất khó chịu. Còn cô nàng còn lại thoạt nhìn khá e thẹn, chỉ cần cậu cười với cô là biết ngay.
Sở Cửu Ca để ý thấy một cậu con trai người Trung ngồi sau cùng, mặc áo cộc tay màu xám nhạt, đang im lặng đọc sách, cổ tay trái đặt sát mép bàn, trong tay cầm một quả tạ nhỏ. Cậu rất quen thuộc với động tác này, huấn luyện viên nói rằng nó có thể tăng lực cho cổ tay và rất có lợi cho trái bóng. Nhưng cậu lười quá nên chỉ kiên trì được vài ngày đã mặc kệ nó.
Sở Cửu Ca nhìn thoáng qua chân người đó, Nike KD8.
Sở Cửu Ca đi qua, vỗ vai cậu bạn: “Người anh em, cậu cũng chơi bóng rổ sao?”
Người nọ là một người hướng ngoại, chưa gì đã hòa vào cuộc nói chuyện với Sở Cửu Ca. Sở Cửu Ca biết được tên của cậu ta là Tề Uy, là cháu của cô Trương ở lớp học thêm, vừa nhận được offer của UCLA [2], thừa dịp ngày nghỉ rỗi quá không có việc gì làm liền đến đây giúp cô Trương trông lớp.
[2] Đại học California tại Los Angeles.
Tề Uy rất nhiệt tình, mời Sở Cửu Ca chơi cùng: “Cuối tuần chúng tôi thi đấu ở công viên bên bờ hồ, cậu cũng đi chung đi.”
Sở Cửu Ca có hơi ngại: “Tiếng Anh của tôi không tốt, chơi chung với một đám người ngoại quốc xấu hổ lắm.”
“Không sao, tiếp xúc nhiều với người khác cũng là một cách để luyện tiếng mà.” Tề Uy cười nói, “Trong đội bóng có nhiều người Hoa kiều lắm, với lại chơi bóng đâu cần nói chuyện.”
Sở Cửu Ca lại hỏi Tề Uy thích đội bóng nào, không ngờ cả hai đều là fan trung thành của Thunder [3]. Khi cả hai người đang định cùng nhau chửi tên khốn tiền đạo bất ngờ chuyển đội cho bành chành thì cô Trương đã đi giày cao gót bước vào.
[3] Oklahoma City Thunder: Là một đội bóng rổ chuyên nghiệp của Mỹ có trụ sở tại Thành phố Oklahoma, Oklahoma.
Tề Uy thu dọn đồ đạc, hạ giọng nói: “Đến lúc đó tôi sẽ gọi cho cậu.”
Sở Cửu Ca cụng nắm đấm với cậu ta, gật đầu nói: “Được.”
Sổ Cửu Ca không ngờ rằng trận bóng rổ bên bờ hồ đó sẽ là một trận bóng rổ khốn nạn nhất đời mình. Cậu bị tiền đạo đội bên đánh ngã xuống đất, không có khả năng phản công, sau đó Tề Uy thấy tình hình gần như mất kiểm soát nên đã trực tiếp báo cảnh sát.
Trong vòng một tuần, đây là lần thứ hai Kỷ Triệu Uyên phải tan làm sớm. Sắc mặt anh rất khó coi khi nghe chú cảnh sát thuật lại sự việc, Sở Cửu Ca nghĩ rằng anh đã không còn kiên nhẫn nữa, có thể trong giây tiếp theo sẽ ném ngay xấp giấy tờ đó vào mặt chú cảnh sát.
Nhưng không, Kỷ Triệu Uyên chẳng làm gì cả. Anh ký hết từ tờ nãy đến tờ khác, thỉnh thoảng thì ngẩng đầu cho Sở Cửu Ca một ánh mắt lạnh lùng. Đến khi Chris lông bông huýt sáo một tiếng, bàn tay cầm bút của anh mới run nhẹ.
“Tôi chỉ dạy cậu ta cách hành xử thôi, rồi sao nào?” Chris giơ ngón giữa với Kỷ Triệu Uyên.
Kỷ Triệu Uyên không nói lời nào, anh lật về trước hai trang, đọc lại cẩn thận yêu cầu để bảo lãnh Sở Cửu Ca.
[Đương sự phải có quan hệ huyết thống hoặc quan hệ hôn nhân với bị cáo.]
Chris thấy anh không trả lời thì lại càng chẳng nể nang gì: “Muốn kiện tôi à, anh là gì của cậu ta?”
Kỷ Triệu Uyên nhìn Sở Cửu Ca, đóng nắp cây bút máy rồi đặt lên bàn, mặt không đổi sắc nói: “Người yêu.”
Anh quay đầu lại, ký xong giấy tờ rồi đưa cho chú cảnh sát, kéo Sở Cửu Ca đang ngồi nghệt ở góc tường ra ngoài.
***
Sau khi bảo lãnh được cậu ra ngoài, Kỷ Triệu Uyên bước đi với tốc độ mà người thân của anh cũng nhận không ra. Về tới nha, Sở Cửu Ca ngủ rất không ngon, Kỷ Triệu Uyên, Chris, ba mẹ và cả bà nội lần lượt xuất hiện trong giấc mơ của cậu, tới khi giấc mơ này tới hồi kết thúc, não của cậu đau như bị ai đó cầm búa gõ, sô pha cũng làm cổ cậu đau. Đột nhiên có món đồ lành lạnh chạm lên mặt cậu, cậu giật mình tỉnh giấc.
Kỷ Triệu đứng ngược sáng nhìn cậu, mặt anh thúi y như trong mơ, điều này làm cậu có hơi bàng hoàng. Cậu chớp mắt mấy cái, cố tỉnh táo một chút.
Cậu đến California mười ngày, quen được một người bạn, đánh nhau, vào đồn cảnh sát, và cả… Đã kết hôn.
Kỷ Triệu Uyên đưa món đồ trong tay cho cậu, là một chiếc iPhone đời mới nhất: “Điện thoại mới, sim cũng lắp rồi đấy.”
Sở Cửu Ca vừa đau còn vừa đói, cảm động rớt nước mắt nhận lấy điện thoại. Ba cậu đã đóng băng hết thẻ của cậu, gửi hết cho Kỷ Triệu Uyên, còn nói là để anh bảo quản. Giờ cậu là quỷ nghèo không một xu dính túi, dưới tình huống này khi mà nhận được món quà thế này thì ngay cả ý nghĩ lấy thân báo đáp cũng có.
Không đúng, cậu đã đồng ý rồi mà.
Sở Cửu Ca khịt mũi, ngẩng đầu: “Cảm ơn anh nhé.”
“Không cần cảm ơn.” Kỷ Triệu Uyên nói, “Dù sao cũng trừ từ tiền sinh hoạt của cậu ra mà.”