Edit: NCX
Chương 49: Chóp mũi suýt chút nữa cọ qua chóp mũi cậu
1
Lâm Thiên Tây muốn, đương nhiên là muốn. Nhưng đối với một kẻ toàn thân đều là “1”, cậu không dám tùy tiện mở miệng nói bừa, cảm thấy như thế rất không biết lượng sức. Bên ngoài gió thổi một đợt, cậu mới cười bảo: “Mục tiêu của cậu chắc chắn là cmn cực kỳ cao.”
Tôn Thành nói: “Mục tiêu của tôi chính là đại học, đại học tốt, cậu sợ sao?”
Lâm Thiên Tây không lên tiếng, đôi mắt đen nhánh nhìn ra trời đêm tăm tối, hồi lâu cũng không tìm được một ngôi sao.
Đại học là điều mà trước đây cậu chưa từng nghĩ đến, cảm giác nó cách xa cậu cả vạn dặm, không thể liên quan đến cậu. Huống chi còn là đại học tốt, không phải kiểu đại học gà rừng (*) kia.
(*) Đại học gà rừng: Những trường không được nhà nước cấp giấy phép vẫn tiến hành chiêu sinh, giảng dạy và cấp những văn bằng không có giá trị pháp lý cho sinh viên.
Cậu gác chân lên lan can đong đưa đôi lần, cố ý hỏi: “Cậu đoán xem tôi sợ hay không sợ?”
Tôn Thành cười một tiếng, dập tắt điếu thuốc trong tay rồi đứng lên, giơ chân đá vào hai chân cậu: “Tại sao tôi phải đoán, cậu chạy tới tìm tôi, còn bắt tôi phải đoán à?”
Đá xong thì thu chân lại, xoay người đi vào nhà.
Chân Lâm Thiên Tây bỗng chốc bị đá văng ra, suýt chút nữa cả người cũng ngã xuống ghế dựa, cậu chống một tay dưới đất, quay đầu nhìn hắn: “Đệt?”
Tôn Thành ở trong mắt cậu đi vào phòng.
Lâm Thiên Tây tựa như bị một cước này của hắn đá cho tỉnh người, cậu đứng lên, nhìn Tom dưới chân vẫn còn gâu gâu chạy vòng quanh ghế mình ngồi, bất giác cảm thấy rất kỳ lạ. Bản thân rời khỏi nhà chưa nghĩ ngợi gì mà đã đến thẳng nơi này, sau đó cái gì cũng trút ra bằng sạch trước mặt Tôn Thành.
Cậu lại liếc Tôn Thành đang vào phòng, nhếch miệng cười cười, thầm nghĩ hình như mình ỷ lại tổ chức quá, sẽ không bị chê phiền chứ…
3
Tôn Thành vào phòng, cong chân ngồi ở mép giường, cầm di động mở Wechat của Quý Thải ra, gửi đi một tin nhắn.
Không đến vài giây, tin nhắn thoại của Quý Thải đã lập tức được gửi qua, hắn ấn nghe rồi kề bên tai.
“Nhóc Thành? Cậu làm gì thế, sao tự dưng lại hỏi chuyện cộng điểm thể dục? Cậu như thế rồi mà còn cần suy xét đến điểm cộng thể dục à?” Vừa nối máy Quý Thải lập tức nói, giọng điệu mang theo ý buồn cười.
Vừa nãy Tôn Thành gửi tin nhắn hỏi việc này, chỉ là đột nhiên nghĩ tới thì hỏi, vừa khéo cô làm công tác liên quan đến thể dục cho nên biết khá rõ: “Muốn tìm hiểu một chút, có thể nói kỹ càng với tôi được không?”
Quý Thải ở đầu dây bên kia nói: “Cái này phải xem tình huống cụ thể, có nhiều cách phân loại, rối rắm lắm, trong chốc lát khó mà nói rõ được.”
“Này!” Bóng dáng Lâm Thiên Tây chợt xuất hiện ngoài cửa.
Tôn Thành ngẩng đầu nhìn.
Lâm Thiên Tây thấy điện thoại bên tai hắn, bèn nhỏ giọng: “Ồ, cậu đang gọi điện à, vậy cậu gọi trước đi.” Nói xong lại xoay người ra khỏi cửa.
Quý Thải ở đầu dây bên kia thoáng tạm ngừng, sau đó lập tức hỏi: “Đó là giọng anh Tây đúng không? Nhóc Thành, có phải Lâm Thiên Tây không? Cậu ấy ở chỗ cậu sao?”
Tôn Thành ăn ngay nói thật: “Là cậu ấy.”
“Tôi bảo mà, không phải chính cậu muốn tìm hiểu cái này, là vì thay cậu ấy tìm hiểu phải không?”
Ngữ khí Tôn Thành không hề phập phồng: “Sớm biết vậy sẽ không hỏi nữa, làm phiền rồi.”
Giọng Quý Thải hơi hạ thấp: “Tôi vẫn nhớ ngày đó cậu nói cậu hiểu rõ, cậu thật sự chắc chắn sao?”
“Ừm,” Tôn Thành đáp: “Tôi hiểu rõ, biết mình đang làm gì, cúp máy đi.”
“Cậu không hỏi nữa à?”
“Không hỏi, mệt rồi.” Tôn Thành cúp điện thoại.
Hắn cất di động rồi đi ra ngoài, thấy Lâm Thiên Tây đang ngồi trên sàn nhà đùa giỡn với Tom, nhìn thấy hắn đi ra thì lập tức bò dậy.
“Cậu gọi xong rồi hả?” Lâm Thiên Tây nói: “Tôi chỉ định bảo với cậu một tiếng là tôi về thôi, được rồi, nói xong rồi đó, đi đây.” Vừa nói vừa đi ra tới cửa.
Tôn Thành nhìn cậu mở cửa ra, hắn dựa vào cửa hỏi: “Đi đâu? Cậu có nơi nào để đi à?”
Lâm Thiên Tây khựng bước, cậu sờ sờ mũi, cảm thấy mình lại bị nhìn thấu, làm như không có gì mà nói: “Có mà, chỗ Dương Duệ còn có một cái giường cho tôi đó còn gì?”
Tôn Thành lại hỏi: “Chỗ Dương Duệ có quần áo cho cậu thay không?”
“….” Lâm Thiên Tây quay đầu lại nhìn hắn.
Tôn Thành xoay người: “Quần áo lần trước của cậu vẫn còn, ở đây ngủ một đêm đi.”
Hắn vào phòng, một lát sau thật sự cầm bộ quần áo của Lâm Thiên Tây ra rồi đặt trên bàn nhỏ cạnh cửa sổ.
Lâm Thiên Tây cũng đã quên từ bao giờ rằng quần áo mình còn ở đây, cậu đi qua cầm lên rồi nhìn hắn: “Ngủ như thế nào?”
Tôn Thành nhìn chằm chằm cậu vài giây, sau đó rời mắt đi: “Lần trước ngủ như thế nào thì ngủ như thế ấy, cậu ngủ dưới đất đi, không thì tôi nhường giường cho cậu.”
Ánh mắt Lâm Thiên Tây quét trên người hắn, khóe miệng nhếch lên, cảm thấy quá quỷ dị, này cmn chẳng giống hai thằng đàn ông con trai nói chuyện với nhau tí nào: “Tôi còn tưởng rằng cậu sẽ bảo tôi với cậu ngủ chung một cái giường cơ, thôi dẹp, tôi ngủ dưới đất, dù sao cũng từng ngủ một lần rồi.”
Tôn Thành liếc gương mặt đang cười cười của cậu, lại xoay người đi vào phòng: “Không ngủ được, tôi chưa từng chen chúc với người khác.”
“Tôi cũng chưa từng chen mà.” Lâm Thiên Tây lẩm bẩm, ôm quần áo vào toilet.
Tôn Thành cầm hai cái chăn ra rồi để hết lên bàn nhỏ, thấy đèn toilet vẫn sáng thì về phòng, lại nhận được tin nhắn Wechat của Quý Thải.
Hắn đóng cửa, đứng ở mép giường xem, Quý Thải gửi tới mấy bức ảnh, đều là tư liệu liên quan đến phương diện thêm điểm thể dục.
[ Không biết có hữu dụng hay không, cậu xem thử. ]
Tôn Thành mở xem từng tấm, nghe thấy tiếng lầm rầm nói chuyện của Lâm Thiên Tây với Tom thì biết là cậu tắm xong rồi.
Đến khi hắn buông điện thoại xuống, bên ngoài đã không còn động tĩnh nữa.
Tôn Thành cầm quần áo của mình ra ngoài để đi tắm, mở cửa thấy Lâm Thiên Tây đang nằm bên cạnh bàn nhỏ, nằm nghiêng đưa lưng về phía hắn, bên dưới lót một cái chăn, trên người cũng đắp một cái chăn, nhanh như vậy đã ngủ ngon lành rồi, không biết có phải hết giận rồi hay không, ấy thế mà ngủ rất nhanh.
Tom nằm luôn ở bên chân cậu, một người một chó dựa vào nhau ngủ rất yên bình.
Hắn bước nhẹ chân vào trong toilet.
Mười phút sau, Tôn Thành lau tóc ướt sũng nước đi ra, chực tắt đèn phòng khách, lại nhìn sang Lâm Thiên Tây thì phát hiện cậu trở mình, mặt quay ra hướng này, hắn mới nhìn ra cậu ngủ cũng không ngon lắm, lông mày đều đã nhíu cả lại.
Tôn Thành tưởng Tom làm phiền cậu, đi qua định bế nó đi, lúc khom lưng thì nhìn thấy bàn tay của cậu ở bên cạnh, trên ngón tay có một vết rách đọng máu rất rõ ràng, hình như là bị vật sắc cắt phải, hắn lại nhìn lên mặt cậu, không để ý tới Tom nữa mà quay đầu đi lấy thuốc.
Xem ra hôm nay về nhà bát nháo rất kịch liệt.
Chỉ thoáng sau hắn đã cầm một tăm bông nhúng thuốc ra, ngồi xuống bôi lên đầu ngón tay Lâm Thiên Tây. Vừa mới bôi hai lần, Lâm Thiên Tây giống như bị thuốc kí.ch thích, lông mày càng nhíu chặt hơn, mồ hôi trên trán đã túa ra.
Tôn Thành thấy môi cậu khẽ mấp máy, lẩm bẩm càu nhàu, biết chắc chắn rằng cậu nằm mơ, đây là đang nói mớ.
“Tôi mẹ nó….”
Cậu mẹ nó cái gì? Tôn Thành không nghe rõ, cúi thấp đầu xuống.
Tai hắn kề sát bên miệng Lâm Thiên Tây, cuối cùng mới nghe rõ cậu đang nói gì: “Tôi mẹ nó còn lâu mới đi cái xưởng ch.ó đẻ kia….”
3
“….” Tôn Thành buồn cười, tức giận đến mức nào cơ chứ, ngay cả trong mơ cũng tức giận, khóe miệng vô thức giương lên, đầu vừa di chuyển thì chóp mũi suýt chút nữa cọ qua chóp mũi cậu, hắn khựng lại, khi ấy mới ý thức được rằng khoảng cách của cả hai quá gần.
Hít vào một hơi, lại thở ra một hơi, không nhúc nhích.
Tôn Thành nhìn môi cậu mấp máy mãi vẫn chưa ngừng lại, hắn mím chặt miệng, ngồi thẳng người, tăm bông trong tay lại bôi lên đầu ngón tay cậu, cố ý dùng sức một chút.
Tay Lâm Thiên Tây lập tức cựa quậy, khẳng định là biết đau rồi, lời nói mớ cũng trở thành “Đệt mẹ….” Cậu trở mình, cuối cùng cũng không lầm rầm nữa.
Tôn Thành đứng lên về phòng.
Ngày hôm sau Lâm Thiên Tây dậy rất sớm, sau khi thức thì ngồi tại chỗ vỗ vỗ trán hai lần.
Nằm mơ hết nửa đêm, không thoải mái một tí nào, ông chú Cát kia uống “khen thưởng” của cậu bị cậu đánh đến thảm thương, song vẫn luôn mắng cậu, mắng cậu là loại người không có tiền đồ, lời lẽ giống y như bà hàng xóm mắng mỏ, bảo cậu mau cút đến nhà máy học nghề đi, học không tốt thì sẽ liên lụy người khác, liên lụy đến nhóc Đông, liên lụy đến mẹ cậu…
“Phắc….” Cậu bò dậy, nhỏ giọng lầu bầu: “Không sao, chỉ là một giấc mơ mà thôi, mình mẹ nó còn lâu mới còn lâu mới cam chịu vận mệnh…”
1
Trước khi bước vào toilet, cậu dừng lại ở cửa phòng một lúc, nhìn cánh cửa đã đóng chặt, hẳn là Tôn Thành vẫn chưa dậy. Cậu nghĩ may mà ngủ dưới đất, hôm qua mơ lâu như vậy, ngủ dậy miệng đắng lưỡi khô, không chừng còn nói mớ, nếu như bị Tôn Thành nghe được thì mẹ nó cực kỳ mất mặt.
Lâm Thiên Tây đi khẽ khàng hơn chút, vào toilet vệ sinh cá nhân xong thì ra ngoài rồi đi đến cửa phòng, lại quay đầu nhìn vào trong một lần, sau đó mới rời đi.
Ra đường rồi cậu mới nhớ ra mà nhìn ngón tay mình, không có vấn đề gì, chỉ qua một đêm đã kết vảy.
Cặp sách vẫn để ở nhà, muốn đi học thì phải về nhà lấy. Lâm Thiên Tây về đến cửa nhà, đúng lúc cửa mở ra.
Lâm Tuệ Lệ mặc quần áo dài, tay đeo túi xách, còn cầm một túi rác chuẩn bị mang đi vứt. Cô đi ra, thấy cậu về thì không đóng cửa nữa, cũng không hỏi cậu đêm qua ở đâu.
Lâm Thiên Tây nhìn thấy mảnh vỡ trong túi đựng rác, còn có lon “khen thưởng” đã rỗng tuếch kia, lửa giận đối với chú Cát trong lòng lại bùng nổ, song vẫn dằn xuống rồi nhẫn nại hỏi: “Hôm nay làm ca ban ngày ạ?”
“Trực ca ban ngày xong còn phải làm bù ca đêm.” Lâm Tuệ Lệ nói: “Vốn dĩ là vì chuyện hôm qua nên mới đổi giờ.”
Lâm Thiên Tây lạnh mặt: “Hôm qua lúc con đi rồi, họ Cát kia có quay lại lằng nhằng với mẹ không?”
“Không,” Lâm Tuệ Lệ vừa nói vừa xuống lầu: “Chia tay rồi, hôm qua ông ta bị mày dọa, không dám xuất hiện nữa.”
Lâm Thiên Tây nhìn theo cô đi xuống cầu thang, nghe thấy cô nói chia tay rồi, cuối cùng mới thoải mái, không tức giận nữa, bèn vào nhà lấy cặp sách.
Lúc cậu tới trường thì đã gần đến giờ vào lớp.
Lâm Thiên Tây khoác cặp chạy tới khu giảng dạy, vừa muốn leo lên tầng lại chợt nghe thấy Ngô Xuyên gọi: “Lâm Thiên Tây!!!”
Cậu dừng bước, quay đầu lại nhìn, Ngô Xuyên từ khu giáo vụ bên kia chạy tới, trông dáng vẻ còn vội hơn cả cậu.
“Đến rồi à, chờ em mãi.” Ngô Xuyên không nói một lời mà đi lên đẩy đẩy vai cậu: “Đi, theo tôi một chuyến.”
“Làm gì thế?” Lâm Thiên Tây vỗ vỗ cặp sách mình: “Em còn phải đi học đó.”
“Lo cái gì, tôi xin nghỉ cho em rồi, xin hai tiếng, về rồi em lại học tiếp.” Ngô Xuyên lại đẩy cậu: “Nhanh lên, thật sự có chuyện đấy! Không đi là không kịp đâu.”
Lâm Thiên Tây sải chân: “Chuyện gì thế ạ?”
“Tới nơi rồi thì em sẽ biết.” Ngô Xuyên vẫn úp úp mở mở.
Lâm Thiên Tây theo ông ra cổng trường, thấy có một chiếc xe Volkswagen màu xám đỗ ven đường, Ngô Xuyên mở cửa xe ra đẩy cậu đi lên.
Cậu hỏi: “Xa vậy ạ?”
Ngô Xuyên đẩy mạnh: “Không xa, gần ngay đây thôi, tôi đã thông báo với Tôn Thành và Khương Hạo, chắc là các em ấy cũng tới rồi.”
Lâm Thiên Tây nghe nói Tôn Thành cũng phải đi mới tin là thật sự có chuyện, bèn ngồi vào trong xe.
3
Ngô Xuyên rất vội vàng, lái như đua xe, là kiểu gặp đèn đỏ thì toàn phải phanh gấp, thời điểm xe phanh lại, cả thân người cũng bị bổ nhào về phía trước theo quán tính.
Đến lần bổ nhào thứ năm, Lâm Thiên Tây đã sắp không nhịn được mà chửi thề, cuối cùng nghe được ông nói: “Tới rồi, đi với tôi.”
“Rốt cuộc là…” Cậu lẩm bẩm xuống xe, đi theo Ngô Xuyên đến một cánh cổng ven đường.
Sau khi vào trong, cậu thấy tấm biển sơn trắng ở cổng ghi “Trung tâm văn hóa thể thao thành phố”, Lâm Thiên Tây còn chưa đọc hết đã đuổi theo Ngô Xuyên vào thẳng bên trong một tòa lầu.
Trong lầu có một sảnh lớn, từ xa cũng có thể nghe được tiếng người nói ở bên trong, hòa lẫn với âm thanh “lách cách” vang lanh lảnh.
Lâm Thiên Tây lập tức nhận ra đó là âm thanh bi-a va chạm.
Ngô Xuyên bước nhanh tới phía trước rồi ngoảnh lại chờ cậu.
Lâm Thiên Tây theo vào cửa, còn chưa đến nhìn thử thì đã bị ông đẩy vào trong.
“Bàn số 21, vào đánh một ván với người bên kia, nhanh đi.” Ngô Xuyên nói.
Lâm Thiên Tây nhìn bên trong, khắp nơi đều là bàn bi-a, bàn nào cũng có người, đấu 1-1. Cậu quay đầu hỏi: “Đây là làm gì thế?”
“Tôi muốn thử xem trình độ của em ở trước mặt người bên ngoài như thế nào, mau đi đi, đừng lãng phí thời gian.”
Lâm Thiên Tây nghĩ bụng chỉ chuyện này thôi mà, làm gì mà phải vội thế? Vừa nghĩ vừa tiến vào, đi đến chỗ bàn số 21, sau đó tiện tay để cặp sách xuống rồi cầm cơ lên.
Đối diện là một nam sinh thân hình thấp bé mập mạp, diện một áo sơ mi trắng, bên ngoài còn khoác gile đen, rất kiểu cách.
Trọng tài đứng bên cạnh thấy cậu đến thì lập tức chuẩn bị khai cuộc, mở miệng nói: “Đánh snooker, chắc là biết luật rồi đúng không??”
“Hả?” Lâm Thiên Tây theo bản năng hỏi lại một câu.
“Là bi-a kiểu Anh đó!” Ngô Xuyên đứng ở ngoài cửa hô.
“A, biết.” Trước kia Lâm Thiên Tây chơi bi-a đều là chơi với đủ hạng người tạp nham, chẳng ai nói cái gì mà snooker, hóa ra là bi-a kiểu Anh.
“Vậy bắt đầu đi.” Trọng tài tuyên bố hai bên dùng phương thức rút thăm để giành quyền khai cuộc.
Lâm Thiên Tây rút bừa một tờ, rất tốt, quyền mở trận là của cậu.
Cậu cũng không giao lưu với thanh niên mập mạp đối diện, có lẽ là bởi vì dáng người đối phương khiến cậu nhớ tới ông chú họ Cát kia, tâm trạng rất không tốt, cầm cơ lên bắt đầu chơi.
Ngô Xuyên đứng chờ ở cửa, chốc chốc lại giơ tay lên xem giờ.
Không bao lâu sau, ông nghe thấy một tiếng “cạch” nặng nề vang lên, Lâm Thiên Tây từ trên bàn đứng thẳng người dậy, trọng tài ở trước mặt cậu nói: “Cậu thắng.”
Thanh niên mập mạp đối diện cũng đã không còn ở đó nữa.
Ngô Xuyên lại xem đồng hồ, trước sau cũng không lâu lắm.
Lâm Thiên Tây khoác cặp sách lại gần: “Được rồi, đi được chưa ạ?”
Ngô Xuyên rất hài lòng: “Rất tốt, không nhìn lầm em. Em tự về trước đi, tôi đi xem Khương Hạo bên kia chơi thế nào, còn có vài chuyện muốn làm nữa.”
“Thầy đưa đi rồi không thèm đưa về à.” Lâm Thiên Tây xốc lại cặp sách trên vai rồi đi ra ngoài.
Ngô Xuyên đi về hướng một sảnh khác, ngẫm nghĩ một lúc lại đuổi theo cậu, nói một câu: “Gần đây luyện chơi cho thật tốt đó, nhất là với cộng sự của em!”
Lâm Thiên Tây thuận miệng “Dạ” một tiếng, đi ra cửa chính, vừa hay nhìn thấy cộng sự.
Hình như Tôn Thành cũng vừa từ trong ra, ngón tay còn dính phấn lơ, hắn vừa lau vừa quay đầu nhìn cậu: “Cậu đến lúc nào?”
Lâm Thiên Tây nói: “Tôi còn đang định hỏi cậu đây, cậu ra ngoài từ bao giờ thế, lúc tôi đi cậu vẫn còn đang ngủ mà.”
“Lúc đó tôi ra ngoài rồi.”
Lâm Thiên Tây thoáng sửng sốt: “Vậy cậu còn chẳng gọi tôi luôn?”
Tôn Thành xoay người đi ra ngoài đường: “Sợ cậu ngủ chưa đủ.” Không phải hôm qua cả đêm đều mơ không chịu vào xưởng sao?
2
Lâm Thiên Tây theo sau, hắn đã bắt xong một chiếc xe ở ven đường.
“Tiêu hoang thế, bắt xe về trường hả?” Lâm Thiên Tây hỏi.
Tôn Thành ngồi vào ghế sau rồi vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh: “Cậu không định về lớp sớm một chút à? Những lời hôm qua đều là nói năng tuỳ tiện cả sao?”
Lâm Thiên Tây nhấc tay để lên cửa xe, nghiêng đầu nhìn hắn: “Hôm qua tôi nói cái gì cơ?”
“….” Tôn Thành ngồi thẳng: “Đóng cửa lại, tôi đi.”
Lâm Thiên Tây lập tức chui vào trong xe, va thẳng vào vai hắn, “rầm” một tiếng đóng cửa xe lại, nhếch miệng nói: “Vẫn nhớ mà, đi thôi, đi về học!”
Mất ít hơn thời gian xin nghỉ của Ngô Xuyên một chút, cùng lắm là một tiếng đã về đến trường học.
Đúng lúc là thời điểm tập thể dục, mọi người đều xuống sân trường phơi nắng.
Lâm Thiên Tây và Tôn Thành một trước một sau đi lên khu dạy học, bước trên hành lang vắng tanh, trông thấy Chu Học Minh vẫn như thường ngày bưng ly trà[1] từ trong lớp học đi ra, hình như là định về văn phòng.
Cách thật xa, lão Chu nhìn đến chỗ bọn họ, nhưng con mắt sau lớp kính chỉ nhìn Tôn Thành đi phía trước, còn gật nhẹ đầu với hắn, vừa đi vừa bảo: “Nghe nói em không định nộp bảng kế hoạch đúng không, như vậy cũng được, tự có tính toán là được rồi.”
Tôn Thành trả lời: “Vâng.”
Lúc đi qua Lâm Thiên Tây, lão Chu chỉ liếc cậu một cái rồi thẳng thừng lướt qua: “Những người khác vẫn phải nộp.”
Lâm Thiên Tây ngoảnh ra sau nhìn bóng lưng ông, một mực nhìn theo lão Chu đi được nửa hàng lang hình chữ “Hồi” đến đối diện cửa văn phòng, cậu đột nhiên kích động, cả bụng đầy lửa giận hôm qua cũng muốn trút bằng sạch.
(*) Chữ “Hồi”: 回.
Cậu nắm lấy lan can bằng cả hai tay rồi kêu lên: “Lão Chu!!!!”
Chu Học Minh đứng trước cửa văn phòng nhìn qua.
Tôn Thành cũng dừng bước nhìn cậu.
Lâm Thiên Tây nhìn như sắp xử ông đến nơi, hít sâu rồi hô to một câu: “Thầy nói đúng, em muốn chơi lớn!!!!!”
Lão Chu lập tức xoay người lại, không còn duy trì được vẻ bình tĩnh như thường ngày nữa, cảm giác như điều mình luôn lo lắng bấy lâu nay đã trở thành sự thật, toàn bộ học sinh Bát Trung sắp xong đời với cái đinh nhổ mãi không ra[2] này rồi, ông vội vã chạy đến bên cạnh lan can, miệng lại kêu lên: “Lâm Thiên Tây, em từ từ đã!”
Mà câu tiếp theo của Lâm Thiên Tây đã bật ra, lão Chu cũng vừa hay hô lên, hai người mỗi người một câu, gần như là đồng thời thốt ra khỏi miệng.
“Em đừng có bốc đồng!!!”一一
2
一一”Em muốn thi đại học!!!!”
5
“Choang” một tiếng, cái ly trong tay lão Chu trượt xuống đất, vỡ tan.
Lâm Thiên Tây đứng thẳng, nghe rõ lời ông nói rồi thì nhướng mày nhìn phía đối diện.
Mà lão Chu ở đối diện cũng đã thò hẳn người ra lan can, khựng lại ngay tại chỗ, cũng nhìn cậu một cách kỳ quái.
Giờ khắc này, ánh mắt mà thầy và trò bọn họ nhìn đối phương hệt như đang nhìn một kẻ thiểu năng trí tuệ.
4
———————————
Tác giả có lời muốn nói:
Anh Tây: Chắc chắn là nói mớ, may mà không bị cậu ấy phát hiện.
Tôn Thành: Không phát hiện, Tom có thể làm chứng.
———————————
[1] Thật ra cái bình bảo bối mà thầy Chu hay cầm là cái ly chứ không phải cái bình, nay mình check raw lại mới biết edit sai. Thiếu sót quá sin lỗi cả nhà nhiều, mình sẽ sửa lại các chương cũ sau nhé TTTT
[2] Raw là 钉子户 Đinh tử hộ (ý chỉ những hộ dân không chịu di dời đi khi có công trình xây dựng). Cụm từ này đã xuất hiện ở chương đầu tiên. Ban đầu mình định giữ nguyên cả cụm nhưng nghe vừa chuối vừa khó hiểu nên quyết định đổi thành “cái đinh nhổ mãi không ra”, nghĩa chắc cũng same same mà nghe mắc cười hơn á mọi ngừi 🥲
Edit: NCX
Chương 50: Chúc mừng hai người!
3
“Cậu muốn thi đại học? Lợi hại đó Lâm Thiên Tây, cậu thật sự rất lợi hại, đây chính là tuyên chiến với giáo viên của các cậu mà.”
Chiều hôm đó sau khi tan học, Dương Duệ ngồi trong tiệm tạp hóa cười không ngừng được.
“Bụp”, Lâm Thiên Tây ở cách vách ném trúng một cây phi tiêu, rũ vai nhìn về phía cánh cửa phát ra tiếng cười: “Cười đủ chưa, anh xong chưa hả?”
“Chưa xong, buồn cười quá, anh nghe Tôn Thành kể lại là không nhịn được, cậu với thầy cậu gào vào mặt nhau hả? Đây là đang so xem giọng ai lớn hơn có đúng không?” Dương Duệ chẳng hề cho cậu mặt mũi, tiếp tục cười.
“Đệch, Tôn Thành! Cậu câm miệng, đừng có nói cho anh ấy biết!” Lâm Thiên Tây hất tay, lại ném một cây phi tiêu.
Tôn Thành xách cặp, từ gian tạp hóa đi vào, bên miệng cười như không cười: “Cậu dám gào mà lại không cho người khác kể?”
1
“Sau này tôi sẽ không gào nữa, thật sự không gào nữa, được chưa?” Lúc đó quả thực Lâm Thiên Tây nhịn một bụng đầy lửa mà không có chỗ trút, gào xong thì rất thoải mái. Nhưng mà hậu quả để lại quá nặng nề, ai mà biết được phản ứng của lão Chu sẽ như thế, như thể cậu sắp đốt trường đến nơi, thực sự là một cảnh tượng vô cùng xấu hổ.
1
Về lớp cậu nhịn cả buổi trời, đến cả bọn Vương Tiếu cũng không kể, không dễ dàng mà chịu đựng đến khi tan học, vừa về đến đây thì bị Dương Duệ hỏi một câu “Hôm nay đi học thế nào”, sau đó Tôn Thành giống như cố ý muốn làm cậu mất thể diện, dùng giọng điệu cực kỳ cmn lãnh đạm nhạt nhẽo kia kể lại cho Dương Duệ cảnh tượng cậu gào lên với lão Chu.
Dương Duệ ở cách vách vẫn tiếp tục cười: “Lâm Thiên Tây quá có lý tưởng, thế mà lại muốn thi đại học, anh thật sự cảm động đó.”
“Đừng có cười, mẹ nó em phải thi đại học!” Lâm Thiên Tây ném phi tiêu, cầm một cây cơ ném về phía Tôn Thành rồi chuyển đề tài: “Không nói nữa, luyện bi-a!”
Tôn Thành tiếp lấy, tiện tay quăng cặp sách lên bàn mạt chược, mím khóe môi lại ngừng cười, không chọc cậu nổi nóng nữa, sau đó đi đến bàn bi-a: “Đến đây đi.”
Đang lúc bày bi, Dương Duệ tiến vào gian bên này, vì cười một lúc lâu nên phải giơ tay lên dụi dụi mắt: “Được rồi, không cười cậu nữa, có lý tưởng là chuyện tốt mà, các cậu đánh đi, tối nay anh có việc rồi, phải đi gặp Lộ Phong.” Nói xong rút chìa khóa ra ném lên bàn bi-a rồi lập tức rời đi.
“May mà đi rồi, không thì cười đến ngốc luôn.” Lâm Thiên Tây vừa lẩm bẩm vừa quay đầu cầm miếng phấn lơ lên, lại nhớ đến buổi sáng bị Ngô Xuyên lôi đi cái gì mà trung tâm văn hóa thể thao thành phố để chơi bi-a, bèn nhìn sang Tôn Thành đang xếp bi: “Hôm nay trận kia cậu đánh như thế nào?”
“Một gậy thắng đối thủ.” Tôn Thành ngẩng đầu hỏi: “Cậu bên kia thì sao?”
“Tôi cũng vậy.” Lâm Thiên Tây cười một tiếng: “Tên đối diện thấy tôi vượt điểm cậu ta thì nổi giận đi luôn.”
Tôn Thành bày bi xong rồi xách cơ nói: “Tôi nghĩ hẳn là Ngô Xuyên có sắp xếp gì đó.”
Lâm Thiên Tây nhìn hắn: “Sắp xếp gì cơ? Thầy ấy chỉ là bảo nhóm chúng ta luyện bi-a thật tốt thôi, nhất là tôi với cậu.”
Tôn Thành liếc mặt cậu một cái: “Tôi đoán vậy, Khương Hạo đánh rất lâu, có thể cậu ta biết.”
Hắn không nói Lâm Thiên Tây cũng quên, cả ngày hôm nay Khương Hạo không về lớp, Ngô Xuyên thế này là dẫn cậu ta đi chơi bao nhiêu ván thế, cũng lâu quá đó.
Nhưng cậu biết rõ là cái tên đó vẫn nhìn mình không vừa mắt, Lâm Thiên Tây cũng chẳng có ý định hỏi, cậu lau đầu cơ rồi buông phấn xuống, phủi tay nói: “Kệ đi, đánh một ván 8 bi trước, cho cậu mở màn.”
Tôn Thành cũng không khách sáo, ván này nhường hắn, ván sau hắn nhường lại là được. Hắn chọn một góc độ rồi áp cơ trong tay xuống, đánh một quả bi, mở ra một màn chơi đẹp mắt.
Vừa mới bắt đầu, ngoài cửa lại vang lên tiếng gạt chân chống xe đạp, đúng lúc đó có người gọi: “Anh Duệ ơi! Anh có đó không? Sao em nhắn tin cho anh mà anh không trả lời?”
Lâm Thiên Tây vẫn đang chuyên tâm nhìn bàn bi-a, nghe thấy giọng nói thì lập tức bước ra cửa.
Tần Nhất Đông đi vào, chợt nhìn thấy người bên trong thì khựng lại.
Tôn Thành đứng thẳng dậy, cầm cơ liếc Lâm Thiên Tây một cái.
Tần Nhất Đông mặc đồng phục, hai tay trống không, nửa đường tới đây, rõ ràng là không ngờ hai người bọn họ lại ở đây, trông thấy trong tay cả hai đều cầm cơ, làm như không có chuyện gì mà hỏi: “Chỗ này không bán hàng à? Tôi tới mua đồ cũng không có ai?”
Lâm Thiên Tây hơi siết cây cơ trong tay, đứng đó cười một tiếng, thầm nhủ phải để ý đến cậu ấy, tốt xấu gì cũng không thể phớt lờ, cũng làm như không có chuyện gì mà trả lời: “Ông chủ không có ở đây, muốn mua gì thì tự tính tiền đi.”
“Ông chủ không có thì ai lấy đồ cho tôi?” Tần Nhất Đông nói: “Tôi muốn mua một chai nước, một túi bánh mì, hai hộp socola, nhưng không biết tìm ở đâu.”
Thằng nhóc này đang kiếm chuyện, đồ ở đây sao y có thể không biết tìm chỗ nào được. Lâm Thiên Tây nhìn y vài lượt, buông cơ trong tay xuống rồi đi ra ngoài: “Được, tôi lấy cho cậu, tôi chính là ông chủ thứ hai của nơi này!”
Tần Nhất Đông tránh đường cho cậu ra ngoài, chờ cậu sang cách vách rồi mới nhìn đến bàn bi-a.
Tôn Thành đang đứng bên cạnh bàn cầm phấn lau cơ.
Hắn đẹp trai là một chuyện, dáng lại cao chân lại dài, mặc một áo thun đen đơn giản cũng tôn lên được vai rộng lưng thẳng, con người lạnh lùng kiệm lời, đến cả làm một động tác đơn giản này cũng cực kỳ có phong thái, hoàn toàn không có chỗ nào để chê.
Nếu không phải như thế, Tần Nhất Đông cũng không thể nào lén lút gọi hắn là “tên đẹp trai” được.
Tên đẹp trai không nói lời nào, Tần Nhất Đông đi vào chủ động mở miệng: “Cậu chơi rất giỏi sao?”
Tôn Thành buông phấn lơ, hỏi lại: “Cậu hỏi bóng rổ hay bi-a?”
“Tôi hỏi bi-a, bóng rổ cũng từng được diện kiến rồi mà…” Nhắc đến bóng rổ là lại nhớ tới trận đấu giao hữu kia, Tần Nhất Đông là người văn nhã, da mặt mỏng, ngày đó đánh một trận bóng như thế cũng rất ngại ngùng, lúc nói xong vế sau giọng điệu cũng thay đổi.
Tôn Thành còn chưa kịp trả lời thì Lâm Thiên Tây đã quay về, trong tay cậu cầm bánh mì, nước và hai hộp socola, đến trước mặt y rồi thẳng thừng đặt tất cả xuống bàn mạt chược.
“Đồ cậu muốn đều ở đây rồi, mười bốn nghìn rưỡi, tiền để ở quầy bên cạnh là được.”
Tần Nhất Đông đưa mắt nhìn: “Không có túi đựng à? Tôi đạp xe tới, không cầm như vậy đi được.”
“….” Lâm Thiên Tây dùng đầu ngón chân đoán cũng biết thằng nhóc này cố ý, nhưng miệng vẫn ngậm chặt, quay người đi sang gian bên cạnh, thật sự lấy cho y một cái túi nilon.
Cậu bỏ tất cả đồ vào trong túi: “Như thế được chưa? Đi thong thả, tôi đi chơi bi-a đây.”
Cậu tới bên cạnh bàn cầm cây cơ lên một lần nữa.
Tần Nhất Đông không đi, vẫn còn đứng nhìn: “Ai bảo là phải đi chứ, tôi còn đang nói chuyện với người ta mà.”
Lâm Thiên Tây nhìn sang Tôn Thành, chẳng hiểu nổi giữa bọn họ thì có lời gì để nói với nhau, bất đắc dĩ cười cười, nhường đường mà đi sang bên cạnh hai bước, tay chống nhẹ trên mặt bàn rồi ngồi lên, ôm cơ nhìn y: “Vậy được, cậu nói đi, tôi chờ.”
Tần Nhất Đông không nhìn cậu, tiếp tục hỏi Tôn Thành: “Cậu chơi thế nào? Không thì hai ta đánh một ván đi?”
Tôn Thành nâng mắt, đoạn lông mày kia khẽ nhướng: “Cậu muốn đánh với tôi?”
Lâm Thiên Tây cũng sửng sốt, nhìn Tần Nhất Đông: “Cậu không sao chứ, với trình độ chơi bi-a kia của cậu?”
“Trình độ chơi bi-a của tôi thì làm sao?” Tần Nhất Đông không phục nhìn cậu: “Tôi nói chuyện với cậu chắc?”
4
“….” Lâm Thiên Tây nhìn y mấy giây, tức giận nhếch miệng cười một tiếng, cậu nhảy xuống bàn, đổi tay cầm cơ, đi đến bên cạnh Tôn Thành, mặt trầm xuống: “Cậu muốn đánh đúng không, nào, tôi đánh với cậu.”
“Mẹ nó ai muốn đánh với cậu chứ?” Tần Nhất Đông thấy thái độ này của cậu không đúng, giọng điệu cũng không được tốt: “Tôi chơi với cậu ta một ván thì không được à, chẳng phải người tới đây đều có thể cùng nhau chơi bi-a sao? Tính theo giờ, xong rồi tôi sẽ trả tiền cho anh Duệ.”
Lâm Thiên Tây đặt bi xuống rồi chặn trước mặt Tôn Thành: “Đừng nói nhảm nữa Tần Nhất Đông, cậu muốn đánh thì đánh với tôi, cậu ấy không đánh với cậu.”
Tần Nhất Đông giận đến đỏ cả cổ: “Cậu là ai, dựa vào đâu mà quản cậu ta? Cậu ta lớn như thế mà còn không thể quyết định được mình chơi với ai à?”
“Cậu có đánh hay không?” Lâm Thiên Tây nhíu mày: “Muốn đánh thì đừng có lằng nhằng!”
Tần Nhất Đông cũng đã chuẩn bị cầm cơ, song lại bị cậu chọc cho quên sạch ý định, cầm đồ vừa mua rời đi: “Dẹp đi, không đánh nữa!”
Lâm Thiên Tây nhìn y giận đùng đùng xông ra cửa, tiếng gạt chân chống “lạch cạch” vang lên, rất nhanh đã đi rồi.
Khóe miệng cậu giật giật, nghĩ thầm tính cách thật sự quá cmn trẻ trâu.
“Cậu làm gì thế?” Tôn Thành đột nhiên hỏi.
Lâm Thiên Tây quay đầu, phát hiện hắn đang nhìn chằm chằm mình: “Làm sao cơ?”
“Cậu làm sao?” Tôn Thành cầm cơ đứng cạnh bàn: “Tại sao không để tôi đánh với cậu ta?”
Lâm Thiên Tây nhếch miệng: “Đừng, tôi vẫn còn nhớ lời của cậu đó, lôi cậu vào chuyện của tôi với cậu ấy, lỡ cậu lại muốn đánh một trận với tôi nữa thì sao? Mẹ nó vậy thì phá hoại lắm!”
Tôn Thành vuốt cây cơ trong tay: “Cậu nghĩ gì thế, đánh một ván bi-a cũng không đến mức đó.”
Lâm Thiên Tây phản ứng lại: “Sao vậy, cậu còn muốn đánh với cậu ấy à?”
“Không muốn, nhưng nếu như cậu ta nhất định phải đánh với tôi, vậy thì đánh.” Tôn Thành cúi người, tiếp tục ván trước đó, một gậy đẩy bi trước mắt, tiếng “cạch” nặng nề vang lên, hắn đứng thẳng dậy, lạnh nhạt nói: “Khả năng là sẽ đánh khóc cậu ta.”
Lâm Thiên Tây ngẩn người ra: “Đệch, cậu ấy thật sự sẽ khóc đó, tính tình cậu ấy trẻ con, da mặt mỏng lắm!”
Tôn Thành không có biểu cảm gì: “Vậy sao?”
Cũng chẳng phải hắn chủ động muốn đánh.
Lâm Thiên Tây nghĩ thầm may mà hai người này không chơi với nhau thật, cái trình độ đánh bi-a như mèo vờn kia của Tần Nhất Đông hoàn toàn là do trước kia chơi cùng cậu nên học bừa được chút ít, nếu như ở trước mặt Tôn Thành sẽ bị đánh cho ngốc luôn.
Cậu quay đầu nhìn ra cửa, chợt nhớ ra: “Đệch mợ, cậu ấy vẫn chưa trả tiền!”
Vừa cãi vã mấy câu, Tần Nhất Đông dứt khoát cầm đồ lên đi, quên luôn cả chuyện này.
Lâm Thiên Tây vừa bực mình vừa buồn cười, buông cơ rồi sang gian sát vách.
Đến chỗ quầy, cậu quen cửa quen nẻo lôi quyển sổ ghi chép của Dương Duệ ra, cầm bút viết tên mình lên, phía sau còn ghi mua một chai nước, một túi bánh mì, hai hộp socola, tổng cộng hết mười bốn nghìn rưỡi.
Vừa viết vừa mắng Tần Nhất Đông trong bụng, không phải là vì mấy đồng tiền này, mà mắng y vì sao phải đi tìm khó chịu, nếu thấy cậu mà không thoải mái thì đi đi, không thể tránh đi được chắc? Cố ý đối đầu với cậu làm gì chứ, chẳng phải càng không thoải mái hay sao.
“Cậu trả cho cậu ta?”
Lâm Thiên Tây ngẩng đầu thấy Tôn Thành đã khoác cặp sách trên vai, hắn bước đến rồi cụp mắt nhìn quyển sổ dưới tay cậu.
“Ò, tôi trả.” Lâm Thiên Tây không nghĩ là hắn nhìn thấy, kẹp bút vào vở rồi gấp lại, khô khan gượng cười: “Tôi nợ cậu ấy, nợ cậu ấy rất nhiều, không phải mười mấy nghìn lẻ này là có thể trả hết.”
Tôn Thành nhìn cậu cười, chợt nhớ đến ngày trước lúc bị tên đầu trọc kia đuổi khỏi quán cơm, lại nhớ đến cảnh tượng cậu không tìm được Tom mà hai vai run rẩy, thầm nghĩ vậy còn tuyệt giao làm gì, song hắn vẫn không lên tiếng.
Dù sao cũng không phải chuyện mà hắn có thể nhúng tay vào.
“Đi đây.” Hắn xoay người đi ra ngoài.
Lâm Thiên Tây ngẩng đầu, cậu cất sổ rồi đi theo: “Sao thế, không đánh hả?”
“Không đánh.” Tôn Thành cảm thấy hôm nay không cần đánh nữa.
“Đệch, tôi còn chưa bắt đầu mà…” Lâm Thiên Tây một mực đi theo hắn, nghe thấy tiếng moto cũ nổ ầm ầm bèn quay đầu nhìn ra ngoài đường, thấy Vương Tiếu đang chở Khương Hạo đến đây.
“Anh Tây! Chúc mừng anh!” Xe vẫn chưa tắt máy, Vương Tiếu đã gào lên: “Thành gia nữa, chúc mừng hai người!!”
“….” Lâm Thiên Tây khó hiểu: “Cậu nói cái quần gì thế?”
Cậu phóng tầm mắt ra đường, bước chân Tôn Thành quá nhanh, lúc moto lao tới hắn đã đi rồi.
Khương Hạo xuống xe, cầm trong tay hai tờ giấy, ngó vào trong tiệm: “Tôn Thành đâu?”
“Đi rồi.” Lâm Thiên Tây rất phiền muộn, đã cãi nhau với Tần Nhất Đông lại còn không luyện được bi-a với Tôn Thành, vô cùng phiền muộn.
Khương Hạo ngó nghiêng mãi nhưng vẫn không tìm thấy Tôn Thành, đành phải đưa hai tờ giấy cho cậu: “Ngô Xuyên bảo tôi đưa.” Xem ra cậu ta vốn định đưa cho Tôn Thành.
Lâm Thiên Tây cầm, trông thấy trên giấy viết “Giấy chứng nhận tư cách dự thi”, bên dưới lít nha lít nhít chữ.
Khương Hạo nói: “Trận bi-a ban sáng là trận thi đấu, nhưng Ngô Xuyên không nói gì mà đưa bọn mình thẳng đến chơi luôn, đó là vòng sơ loại thăng hạng, hai cậu được lên thẳng top 50 và vào vòng sau luôn. Tôi thua trận đầu nên phải đánh lên từng hạng một, bây giờ mới xong.”
Tầm mắt Lâm Thiên Tây rời khỏi tờ giấy kia: “Đệch mợ, ấy thế mà lại là thi đấu á?”
Khương Hạo liếc cậu một cái: “Ờ.”
Lâm Thiên Tây nhớ lại lời Tôn Thành, bị hắn đoán đúng rồi, Ngô Xuyên thật sự có sắp đặt.
Tôn Thành không ở đây, Khương Hạo cũng chẳng có gì để nói với cậu, chuẩn bị rời đi: “Chuyện khác thì cậu hỏi Ngô Xuyên đi.”
Lâm Thiên Tây mặc kệ cậu ta, lấy điện thoại di động chực gọi cho Ngô Xuyên.
Khương Hạo đi rồi, Vương Tiếu vẫn còn ngồi trên moto không nỡ đi: “Anh Tây này, anh xem có cần phải chúc mừng anh với Thành gia không?”
Lâm Thiên Tây vẫn còn quá bất ngờ, không để ý tới nó, vừa tìm số điện thoại vừa bảo: “Đừng nói nữa, không ăn mừng.”
“Trâu bò thật…” Vương Tiếu đang định đề nghị ăn mừng, còn chưa kịp mở miệng đã bị từ chối, mặt buồn thiu nổ máy đạp ga rời đi.
1
Điện thoại vang lên hai tiếng báo bận, Ngô Xuyên ở đầu kia mới nghe máy.
“Nhận được tin tức rồi đúng không Lâm Thiên Tây?” Vừa nối máy đã nghe được tiếng cười của ông, tựa như thân trúc đong đưa trong gió: “Chúc mừng em, một gậy tiến thẳng vào top 50! Lâm Thiên Tây, tại sao không ai phát hiện em lợi hại như thế sớm hơn một chút nhỉ?”
3