Ánh mặt trời chui qua rèm cửa sổ chiếu vào phòng.
Lục Khuynh bị tia sáng đánh thức, cậu giật mí mắt rồi từ từ mở mắt ra.
Cơn đau đầu ùa đến, Lục Khuynh xoa nhẹ huyệt thái dương, ý thức mới dần dần quay trở lại.
Cậu nhận ra mình đang nằm trên giường, được đắp tấm chăn mỏng, cậu vén một góc chăn mới phát hiện bộ đồng phục cậu mặc hôm qua đã không thấy đâu, thay vào đó là bộ đồ ngủ mình hay mặc khi ở nhà Tề Nhiên.
Lục Khuynh sờ soạng bên cạnh nhưng không thấy Tề Nhiên, cậu ngó dáo dác bốn phía rồi chống tay ngồi dậy.
Cơn đau đầu càng thêm rõ ràng.
Lục Khuynh chống giường chẳng nhúc nhích, vừa định dùng sức một lần nữa, chợt có tiếng của Tề Nhiên truyền đến: “Tỉnh rồi?”
Cậu ngẩng đầu, Tề Nhiên từ ngoài cửa đi vào, cũng mặc áo ngủ bình thường.
Tề Nhiên chậm rãi bước tới giường, vòng tay qua nách nhấc cậu ngồi lên, hai tay khẽ vò tóc Lục Khuynh chỉnh lại mấy sợi tóc rối.
Lục Khuynh ngước mắt nhìn thẳng vào phần râu mới nhú hiện rõ bên khoé miệng hắn, cất tiếng gọi: “Anh Nhiên.”
Lại nhận ra giọng mình khàn đến sợ.
Tề Nhiên đang xoa tóc cậu chợt dừng tay.
Lục Khuynh còn muốn thử kêu lần nữa, Tề Nhiên bỗng nở nụ cười đầy dịu dàng: “Đừng gọi nữa, tối qua em khóc quá lâu nên khàn giọng rồi chứ gì?”
Dứt lời bèn hạ tay xuống nâng mặt thiếu niên lên.
“Đầu đau lắm đúng không?” Tề Nhiên như đang dỗ con nít, “Anh xoa giúp em nhé?”
Nhưng chẳng chờ Lục Khuynh gật đầu, hắn đã đặt tay lên thái dương, dịu dàng vừa ấn vừa xoa cho cậu.
Quá mức thoải mái, cảm giác mệt mỏi lúc rời giường bị đánh tan hơn phân nửa, Lục Khuynh híp mắt tựa đầu vào lòng hắn, vòng tay ôm eo hắn.
Ý cười nơi khóe miệng Tề Nhiên càng sâu hơn, động tác xoa huyệt thái dương của Lục Khuynh càng thêm cẩn thận.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, Lục Khuynh vùi mặt khẽ dụi vào quần áo của Tề Nhiên, lại còn phát ra tiếng ngáy nho nhỏ.
Tề Nhiên chậm rãi thả tay xuống, nặn mặt cậu: “Dậy nào, đi đánh răng rồi uống chút sữa cho thông họng.”
Hắn lùi về sau một bước nhỏ, muốn dắt Lục Khuynh xuống giường, chẳng ngờ Lục Khuynh thoát khỏi tay hắn, giây tiếp theo vội nhào tới trong người Tề Nhiên, ngẩng đầu nhìn hắn.
Tối qua cậu nhóc khóc vô cùng dữ dội, đến giờ đôi mắt vẫn còn sưng húp, viền mắt hồng hồng, ngơ ngác chớp mắt nhìn hắn, quả thật quá mức phạm quy rồi.
Trái tim Tề Nhiên mềm như bông, cúi người hôn lên mắt Lục Khuynh, hỏi: “Không muốn đi à?”
Lục Khuynh gật đầu, cậu vẫn rất mệt, cậu không chịu nổi cú sốc sau cái chết của Lục Thế Lâm, mệt mỏi đến tận giờ nên cậu chỉ muốn treo trên người Tề Nhiên.
Tề Nhiên cũng hết sức vui vẻ cho Lục Khuynh dựa dẫm, hắn từ từ ngồi xổm xuống, luồn tay ôm eo cậu vớt ra khỏi ổ chăn, sau đó vòng tay qua chân nhấc người lên.
Trong cổ họng Lục Khuynh phát ra tiếng thở nhẹ, vươn tay ôm cổ hắn.
Tề Nhiên nâng cậu lên trên, nói thầm câu: “Còn nặng.” rồi thong thả bước vào phòng vệ sinh, để Lục Khuynh trên bồn rửa mặt.
Hắn đổ nước vào cái ly bên cạnh, nặn kem đánh răng lên bàn chải của Lục Khuynh, vừa đưa cho cậu vừa nói: “Chẳng lẽ còn muốn anh đánh răng giúp em hử?”
Tề Nhiên tưởng rằng Lục Khuynh sẽ kiên định lắc đầu, nhưng ai ngờ Lục Khuynh chỉ hơi ngoẹo cổ, giây tiếp theo cúi người ngậm lấy bàn chải đánh răng từ tay Tề Nhiên, bắt đầu từ từ đánh.
Tề Nhiên sững ra, chốc lát sau mỉm cười, cầm chiếc khăn treo trên tường bên cạnh thấm ướt, chờ Lục Khuynh đánh răng xong rồi lau mặt cho cậu.
Lục Khuynh bị lau đến ngửa ra sau, Tề Nhiên đỡ eo cậu, Lục Khuynh thò tay cướp lấy chiếc khăn mặt trong tay Tề Nhiên.
Lục Khuynh lại ngơ ngác nhìn hắn, sau đó như chẳng có tinh thần mà ủi vào lồng ngực hắn.
Tề Nhiên đoán ngày hôm sau chắc Lục Khuynh sẽ cảm thấy khó chịu hơn, lại chẳng thể ngờ cơn suy sụp làm cho cậu nhóc càng trở nên yên lặng, cũng càng thích dính người hơn.
Cũng chẳng thèm nói câu nào, chỉ thích dựa vào người hắn.
Tề Nhiên nghĩ, ý cười càng đậm, thuận thế nhấc Lục Khuynh lên vững vàng bước đến ghế sô pha rồi ngồi xuống.
Lục Khuynh cong chân đặt cạnh người Tề Nhiên, ngó hắn chằm chằm một lúc lại bĩu môi muốn vùi vào cổ hắn.
Tề Nhiên kéo cậu ra một chút, nhìn viền mắt vẫn còn ửng đỏ của thiếu niên, hắn không nhịn được bèn tiến lên chạm khẽ.
Mí mắt ngứa ngáy khiến lông mi cậu run rẩy, Lục Khuynh định ngẩng đầu nhìn Tề Nhiên, chợt nghe hắn nói: “Em biết mấy giờ rồi không?”
Lục Khuynh nhìn hắn, trong mắt chứa sự nghi hoặc.
“Sắp đến trưa rồi.” Tề Nhiên hôn khóe miệng cậu cái nữa, hàm hồ bảo: “Em ngủ rất lâu.”
Lục Khuynh buông rèm mi, dường như đang suy nghĩ có phải mình ngủ lâu thật hay không.
Tề Nhiên cong môi cười, ôm eo cậu rút ngắn khoảng cách giữa hai người, sờ bụng cậu cách lớp áo ngủ.
Cái bụng xẹp lép.
Tề Nhiên hơi nhíu mày, nhẹ giọng hỏi Lục Khuynh: “Em có đói bụng không? Từ tối qua đến giờ em chưa ăn thứ gì cả.”
Hắn không nhắc đến chuyện hôm qua, đối với Tề Nhiên mà nói chẳng có gì quan trọng hơn việc Lục Khuynh được ăn thật ngon.
Lục Khuynh lắc đầu, tiếp tục chui vào cổ Tề Nhiên.
Tề Nhiên cũng ôm chặt lấy cậu.
Bạn nhỏ dính người như thế, khiến hắn có chút… không chịu nổi.
“Được rồi,” Tề Nhiên sờ đầu cậu, “Đừng nhõng nhẽo.”
“Anh mặc kệ em có đói bụng hay không,” Tề Nhiên nói tiếp, “Em cũng phải ăn cơm cho anh.”
Lục Khuynh dụi lên vai hắn.
Tề Nhiên kìm nén dục vọng muốn xoa đầu cậu, tay cố gắng khựng lại.
Giọng hắn có phần nghiêm túc: “Nếu hôm nay em không muốn xuống khỏi người anh thì đừng xuống, chốc nữa an vị trên đùi anh mà ăn, nếu không được nữa thì để anh đút cho em từng muỗng.”
“Nghe Phương Hoài Lương nói ở trường em rất lạnh lùng,” Hắn tới gần tai cậu, “Sao ở đây dính người như vậy?”
Động tác dụi vai rốt cuộc dừng lại.
Đầu Lục Khuynh khẽ nhúc nhích, Tề Nhiên tưởng cậu muốn đi xuống nên thầm thấy tiếc nuối, chẳng nghĩ tới Lục Khuynh lại nhào lên cắn cổ hắn.
Cắn vô cùng mạnh.
“Shhh,” Tề Nhiên nghiêng đầu, vừa kéo thiếu niên ra vừa nói, “Thật sự nghĩ anh không đau hả?”
Vậy mà trông thấy viền mắt Lục Khuynh dần trở nên ửng đỏ.
Bởi lẽ chịu ảnh hưởng của ngày hôm qua, Tề Nhiên thấy cậu như vậy thì luôn có loại cảm giác cậu sẽ bật khóc ngay trong giây tiếp theo.
Hắn định giơ tay xoa nắn gò má cậu nhóc, Lục Khuynh bỗng nhiên dựa lại gần, dán gò má mình vào gò má hắn.
Tề Nhiên nghe thấy giọng nói vẫn còn khàn của thiếu niên vang vọng bên tai: “Anh Nhiên, cảm ơn anh.”
Tề Nhiên sững sờ, lập tức bật cười, ôm chặt eo cậu, vừa hôn cậu vừa nói: “Không sao rồi, không sao rồi cục cưng.”
Anh sẽ luôn bên cạnh em.
Tề Nhiên chẳng nói nữa, hai người ôm nhau trên sô pha hồi lâu, đợi chừng nửa ngày, Lục Khuynh rốt cuộc xuống khỏi người Tề Nhiên, đi chân đất chạy “bạch bạch bạch” vào phòng ngủ mang giày, rồi chạy “bạch bạch bạch” ra ngồi vào bàn ăn.
Tề Nhiên đặt ly sữa trước mặt cậu, Lục Khuynh cầm sữa lên uống, đôi mắt thẫn thờ nhìn chằm chằm cửa nhà bếp.
Rõ ràng tối qua Lục Thế Lâm mới qua đời vì bệnh, nhưng Lục Khuynh cảm thấy đã trôi qua rất lâu rồi vậy.
Mặc dù cảm giác khi biết tin Lục Thế Lâm chết vẫn còn rõ ràng như cũ, nhưng giống như bị phủ lên một lớp vỏ bọc đường khiến cậu cảm thấy nó không còn khó chịu đựng vậy nữa.
Lục Khuynh cúi đầu nhoẻn miệng cười.
Mùi thơm truyền ra từ nhà bếp.
Nụ cười của Lục Khuynh chưa kịp tắt thì Tề Nhiên đã bưng hai bát mì đặt lên bàn.
“Đã đồng ý với em, mì sợi tối qua.” Tề Nhiên cũng cười.
Lục Khuynh ngó vào bát, mặt bát vô cùng phong phú, rất nhiều canh, ở giữa là trứng, bên cạnh bày rất nhiều loại rau dưa, đủ mọi màu sắc.
Cậu cảm giác bụng mình sôi sùng sục.
Tề Nhiên đẩy bát mì về trước, mình cũng ngồi xuống, cầm đũa bắt đầu ăn.
Lục Khuynh bắt chước hắn, cũng bắt đầu ăn.
Vị mì sợi quả nhiên vô cùng ngon, có chút mặn chút ngọt, Lục Khuynh không ngừng được mà liên tục lùa mì vào miệng.
Bầu không khí tràn ngập ấm áp, Tề Nhiên dừng đũa, cảm nhận tâm trạng của Lục Khuynh vào lúc này.
Hình như không còn suy sụp như hôm qua nữa.
“Lục Khuynh.” Hắn nhìn vẻ mặt giãn ra của cậu nhóc, từ từ mở miệng: “Lát nữa chúng ta đến bệnh viện, sắp xếp chuyện của ba em, nhé?”
Lục Khuynh khựng tay, ngẩng đầu nhìn hắn, chốc sau mới gật gù: “Vâng.”
Cậu lại bỏ thêm một câu: “Em đi với anh Nhiên.”
Tề Nhiên xem cậu thêm chốc lát, mỉm cười đáp: “Được, chúng ta ăn xong sẽ đi ngay.”
Quả thật có rất nhiều chuyện cần làm ở bệnh viện.
Hôm qua Tề Nhiên thấy cảm xúc của Lục Khuynh thật sự không ổn nên cũng chẳng dám nói thêm gì với bác sĩ, hôm nay trở lại làm một vài thủ tục liên quan đến việc Lục Thế Lâm qua đời, phải do Lục Khuynh đến ký.
Cậu bạn nhỏ ở bệnh viện vô cùng yên tĩnh, ngoan ngoãn ở bên cạnh hắn, từng bước theo hắn trong suốt quá trình.
Lục Khuynh rất tin tưởng hắn, Tề Nhiên nhận ra điều này thì trong lòng càng cười to hơn.
Hắn không vội vàng đưa Lục Khuynh đi làm các thủ tục, đồng thời phụ giúp liên hệ với công ty tang lễ, thống nhất sắp xếp mọi hậu sự.
Hậu sự của Lục Thế Lâm được giản lược bớt, bọn họ quyết định không làm lễ từ biệt. Dù sao Lục Thế Lâm cũng không quen biết ai, lúc còn sống bởi vì say rượu nên mọi thân thích của ông đã cắt đứt liên lạc, cũng chẳng có bạn bè thật sự.
Lục Khuynh không nói năng gì, cậu biết rõ đức tính của ba mình, vừa nhát gan vừa kiêu ngạo, đối với kết quả này, cậu có lúc cảm thấy hoảng sợ, có lúc mơ hồ nghĩ ba mình đáng đời.
Đến khi hoàn tất mọi thủ tục thì đã xế chiều, bọn họ đứng ở bên đường cạnh bệnh viện.
Thời tiết hôm nay rất đẹp, ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá dày đặc rọi xuống, chiếu lên mặt Lục Khuynh, rất ấm áp.
Cho tới giờ, cơn gió nhẹ phất qua mặt cậu, Tề Nhiên đứng bên cạnh cậu, cậu mới cảm giác được Lục Thế Lâm không còn ở trên đời này nữa, sự giải thoát mà mình tưởng tượng từ lâu lại được thực hiện theo cách này.
Hình như chẳng sung sướng bao nhiêu, còn khiến lòng người trở nên rầu rĩ.
Cậu im lặng cúi đầu, Tề Nhiên quơ tay trước mặt cậu.
Sự chú ý của Lục Khuynh bị hắn kéo về, khuôn mặt tươi cười của Tề Nhiên xuất hiện: “Nghĩ gì thế?”
“Em đang nghĩ,” Lục Khuynh nháy mắt vài cái, “Anh Nhiên, anh nói xem ông ấy có ý gì đây?”
“Chết như vậy thì có lợi ích gì?”
Lục Khuynh dừng một chốc, nhìn vào mắt Tề Nhiên: “Em luôn muốn nhanh chóng thoát khỏi ông ấy, nhưng lại được giải thoát bằng cách này, mà lòng em dường như chẳng có cảm giác “cuối cùng cũng giải thoát” ấy.”
Thiếu niên cúi đầu, biểu cảm có đôi phần cô đơn.
Tề Nhiên nhíu mày, khẽ móc lấy đầu ngón tay Lục Khuynh: “Bạn nhỏ này, đừng nghĩ tới ông ấy nữa…”
Ông ấy không xứng.
“Vâng.” Lần này Lục Khuynh đáp rất nhanh, lại ngẩng đầu lên, nhìn nét mặt nhu hòa của Tề Nhiên, “Trước đây em cũng muốn ông ấy chú ý đến mình nhiều hơn một chút, muốn ông ít nhất cũng phải biết em học lớp mấy, nhưng ông chẳng bao giờ nhớ rõ…”
“Quên đi.” Lục Khuynh đột nhiên chuyển lời, “Ngược lại nói những lời này cũng vô dụng.”
Cậu cụp mắt, lông mi thật dài lắc lư trước mặt Tề Nhiên, Tề Nhiên thấy hơi khó chịu, muốn giơ tay vò tóc cậu, chợt nghe Lục Khuynh gọi hắn: “Anh Nhiên.”
Lục Khuynh nói: “Em muốn ăn đồ ngọt, rất ngọt rất ngọt ấy.”
Cậu nhớ tới mấy tháng trước, mình ngồi ở ghế sau được hương trà sữa ngọt ngào bao phủ.
Tề Nhiên nghe vậy thì đờ người, nhướng mày, lát sau mới nở nụ cười bất đắc dĩ.
Hắn thầm nghĩ làm gì có món nào có thể ngọt bằng em, mà ngoài miệng vẫn đáp: “Được.”
Kỳ nghỉ đông nhanh chóng kết thúc, từ khi Lục Khuynh nói ra chuyện trong lòng, cậu bình thản ở nhà Tề Nhiên cho đến khi học kỳ hai bắt đầu.
Hiện tại trường học đã khai giảng được vài tuần, xe đạp của cậu vẫn đậu ở dưới lầu khu chung cư.
Tề Nhiên ngày càng thường xuyên lái xe đưa đón cậu, buổi chiều sẽ chở người đi ăn cơm ở khu vực xung quanh trường học, buổi tối không nói hai lời dẫn tới quán bar, sau đó tiện tay đưa về nhà mình.
Lâu dần Lục Khuynh sắp coi chỗ ở của Tề Nhiên như nhà của mình.
Hôm nay cũng vậy, tiết cuối là tiết tự học, Lục Khuynh thừa dịp giáo viên không ở trong lớp, lén la lén lút đọc tin nhắn dưới ngăn bàn mà lúc nãy Tề Nhiên gửi cho cậu.
Nhiên: Lát nữa đợi anh ở lớp học.
Hôm nay là thứ sáu, họ hẹn nhau rằng Tề Nhiên đến trường đón cậu đi thăm Lục Thế Lâm, sau đó tới nhà Tề Nhiên ăn một bữa cơm.
Bệnh của Lục Thế Lâm càng ngày càng nghiêm trọng, cơ thể đã vô cùng suy yếu, số lần Lục Khuynh đến thăm ông ngày càng nhiều.
Cậu đang định trả lời “Vâng” thì màn hình điện thoại đột nhiên bị một cuốn sách che lại.
Quay đầu liền trông thấy Vương Chi Hạo nhếch mép cười khúc khích, trong mắt tràn đầy đắc ý: “Được lắm, Lục đại học bá lại nghịch điện thoại trong lớp, bị tớ phát hiện rồi đấy, tớ phải mách giáo viên mới được.”
Lục Khuynh mặc kệ cậu ta, móc điện thoại ra trả lời “Vâng”, lại luồn tay xuống hộc bàn mày mò chốc lát rồi cầm lấy một phong thư màu xanh lam ném lên bàn Vương Chi Hạo.
“Hơ!” Vương Chi Hạo liếc nhìn phong thư, lập tức nhận ra cái gì đó, “Tại sao lại là thư tình?”
“Ừ,” Lục Khuynh gật đầu, “Đưa cho cậu.”
Dứt lời cậu cũng chẳng nhìn Vương Chi Hạo nữa mà cầm bút lên tập trung làm bài tập.
Cơ mà Vương Chi Hạo đâu chịu yên tĩnh, cậu ta hơi lùi ra xa, khoanh tay, dùng ánh mắt như ông cụ quan sát Lục Khuynh từ đầu tới đuôi, lại nhìn một lượt từ đuôi đến đầu.
Lục Khuynh không thèm phản ứng, ngay cả lông mày cũng chẳng hề nhúc nhích.
“Lục Khuynh.” Cuối cùng khi Vương Chi Hạo quan sát đủ rồi mới bảo: “Sao tớ thấy dạo này cậu hơi khang khác ấy nhỉ?”
Cậu ta suy nghĩ một hồi lại đổi giọng: “Không đúng, từ cuối kỳ tớ đã cảm thấy cậu không đúng lắm rồi.”
Lục Khuynh rốt cuộc chịu đặt ánh mắt lên người Vương Chi Hạo, cậu nhìn bạn học Vương đang tự gật đầu một mình, ngạc nhiên hỏi: “Không đúng chỗ nào?”
“Ờ…”
Vương Chi Hạo nghiêng đầu ngẫm nghĩ, quan sát cậu vài lần bỗng nhiên vỗ tay cái ‘bốp’: “Cậu bây giờ không đúng nè.”
“Cậu nhìn lại mình xem, bình thường cậu béo như vậy sao?!”
Giọng Vương Chi Hạo sang sảng, thành công thu hút sự chú ý của Trình Lệ Lệ.
Cô quay lại, nhìn thấy phong thư Vương Chi Hạo cầm trên tay, ánh mắt chợt biến, nhưng vẫn làm bộ không để ý chút nào hỏi: “Các cậu đang nói gì vậy?”
“Trình Lệ Lệ bà tới đây,” Vương Chi Hạo cười toe toét vẫy tay với Trình Lệ Lệ, “Nhìn xem, hôm nay Lục Khuynh có phải hơi béo lên không?”
“Hả?” Trình Lệ Lệ quan sát nửa người trên của Lục Khuynh vài lượt rồi đáp, “Béo chỗ nào, rõ ràng là ông béo không nhìn nổi người khác gầy chứ gì?”
“Đâu có,” Vương Chi Hạo tức tới giậm chân, chỉ vào Lục Khuynh nói với Trình Lệ Lệ, “Bây giờ gần đến tháng tư rồi, hồi sáng Lục Khuynh còn đeo khăn quàng cổ đó! Bà không nhận ra à?”
“Tôi biết mà,” Trình Lệ Lệ không phản đối, “Nhưng buổi sáng quả thật rất lạnh, tôi cũng đeo khăn quàng cổ mà.”
Các bạn nữ mang khăn quàng có thể thông cảm được, nhưng nếu đặt cái này lên người Lục Khuynh lạnh lùng trứ danh thì có vẻ quá mức không ổn.
Phải biết là dù cho trời đông giá rét thế nào, Lục Khuynh cũng chưa bao giờ đeo găng tay đạp xe, càng khỏi bàn đến việc mang khăn quàng cổ đến trường vào tháng tư đầu mùa xuân.
“Không chỉ khăn quàng,” Vương Chi Hạo khó khăn diễn đạt, “Hơn nữa, hơn nữa…”
“Hơn nữa cái gì?” Trình Lệ Lệ mất kiên nhẫn.
Vương Chi Hạo không trả lời, gương mặt kìm nén đến đỏ bừng, Lục Khuynh trông thấy dáng vẻ đó của cậu ta chợt nảy sinh một linh cảm chẳng lành.
Quả nhiên, Vương Chi Hạo nhanh chóng liếc về phía Trình Lệ Lệ, sau đó ghé sát tai cậu, còn dùng tay che lại sợ bị người ta nhìn thấy.
Cậu ta nhỏ giọng nói: “Vừa nãy lúc cậu ngồi xuống, tớ thấy cậu mặc quần thu! Còn là màu đỏ nữa!”
“Tớ biết cậu chưa mặc bao giờ!” Giọng Vương Chi Hạo thật khẽ nhưng vô cùng gấp gáp, “Vả lại, hôm nay thời tiết tốt thế này cậu không sợ nóng sao?”
Ánh mắt cậu thiếu niên cuối cùng cũng lóe lên, nhiễm chút bất lực, giây tiếp theo cậu cũng cảm giác mặt mình nóng bừng, mặt và cổ đều có chút nóng.
Cậu nghiêng đầu cố gắng che giấu khuôn mặt, nhưng Trình Lệ Lệ vẫn luôn nhìn cậu lập tức nhận ra cậu đang mất tự nhiên.
Trình Lệ Lệ cau mày bước lên trước nhìn, trong mắt đầy kinh ngạc: “Lục Khuynh, cậu, mặt cậu sao đỏ thế?
Vương Chi Hạo lập tức lùi lại nhìn, cậu ta không thấy rõ sắc mặt của Lục Khuynh, chỉ có thể thấy đoạn cổ nhỏ nhắn để lộ bên ngoài đã biến thành màu đỏ từ lâu.”
Tiếng chuông cảnh báo trong lòng đột nhiên reo vang, cậu ta chợt nghĩ đến điều gì đó, bật dậy kéo Trình Lệ Lệ đang muốn đến gần Lục Khuynh ra xa.
Cậu ta xoa dịu: “Lục, Lục Khuynh chỉ nóng quá thôi, bà là con gái thì liên quan gì, nam nữ thụ thụ bất thân biết chưa, bà đến gần cậu ấy như vậy làm gì?”
Trình Lệ Lệ lập tức dịch ra thật xa, mở miệng lắp bắp: “Tôi, tôi đến gần hồi nào.”
“Ây da,” Vương Chi Hạo vỗ đùi, “Hai ta ở đây làm cậu ấy ngột ngạt, đi đi, chúng ta ra ngoài, ra ngoài nào.”
Nói xong liền đứng lên, trực tiếp kéo tay Trình Lệ Lệ dẫn cô ra ngoài.
“Vương Chi Hạo ông làm gì thế!” Trình Lệ Lệ hất tay, “Còn đang trong giờ tự học đấy! Ông đừng đưa tôi, này—”
“Tôi biết, hai ta đi vệ sinh.” Vương Chi Hạo vừa kéo vừa nói.
“Ai muốn đi vệ sinh với ông chứ!” Trình Lệ Lệ la to, phát hiện các bạn học xung quanh đều quay lại nhìn mình, có chút xấu hổ, vậy nên cô đành để Vương Chi Hạo lôi mình ra ngoài từ cửa sau.
Chỉ còn Lục Khuynh vẫn ngồi tại chỗ.
Xem ra cậu thật sự không thể bị lời giải thích vì sợ mình bị cảm gì gì đó của Tề Nhiên lừa gạt nữa, chiếc quần thu đỏ này hẳn là không thể mặc được nữa rồi!
Cậu lắc đầu, ném mớ suy nghĩ lộn xộn ra khỏi đầu, lại tập trung vào bài tập.
Nhưng chỉ vài phút sau, Vương Chi Hạo đã ngồi xuống cạnh cậu như một cơn gió.
Cậu ta khoác lên vai cậu, đầu trộm đuôi cướp tiến lại gần, hỏi cậu một câu vừa chợt lóe lên: “Lục Khuynh, cậu, với anh Nhiên ở bên nhau rồi hả?”
Lục Khuynh liếc cậu ta, sờ vai đáp: “Ừm.”
“Tớ nói mà,” Vương Chi Hạo thu tay, “Lúc hai ta nói chuyện ở học kỳ trước, tớ đã thấy không đúng rồi. Thì ra, thì ra cậu giấu kín như vậy! Ngay cả người cẩn thận như tớ cũng chẳng nhận ra.”
Dứt lời cậu ta còn ra vẻ đắc ý lúc lắc cái đầu.
Lục Khuynh lại cảm thấy kỳ lạ vì giọng điệu bình tĩnh đó, cậu đặt bút trên tay xuống, hỏi: “Cậu… cảm thấy bình thường ư?”
“Bình thường chứ,” Vương Chi Hạo lập tức đáp: “Dù sao từ lúc cậu hỏi tớ cách theo đuổi một người thế nào thì tớ đã chuẩn bị sẵn sàng rồi.”
Cậu ta lộ ra biểu cảm “Tớ hiểu cậu mà”, rồi bảo: “Tớ cảm thấy cậu cuối cùng cũng lọt vào tay anh Nhiên.”
“Tại sao?” Lục Khuynh càng cảm thấy quái lạ.
“Hơ hơ, người lạnh lùng như cậu chỉ ăn đứt cách theo đuổi kiểu tổng tài bá đạo của anh Nhiên thôi,” Cậu ta làm bộ tiếc nuối thở dài thườn thượt, “Mấy cô gái trường ta sao không biết được điểm ấy chứ?”
Cách theo đuổi kiểu tổng tài… bá đạo?
Cậu ngẫm nghĩ thì thấy quả thật Tề Nhiên rất thích kiểu bá đạo không nói hai lời đột nhiên ôm cậu tới ghế sô pha hoặc giường ngủ, dường như hắn thích dùng hành động hơn là giảng đạo lý.
Mà cậu có vẻ… đã quen với việc này.
“Yên tâm đi Lục Khuynh,” Vương Chi Hạo thấy cậu nhíu mày suy nghĩ còn tưởng cậu đang lo lắng điều gì.
“Bạn học Vương Chi Hạo tớ đây rất chi là cởi mở, tớ sẽ không nói với người khác rằng cậu đang ở bên anh ấy đâu, hơn nữa tớ sẽ mãi ủng hộ cậu dù cậu ở bên ai đi chăng nữa.”
“Nhưng mà,” Cậu ta đột nhiên chuyển lời, “Tớ cảm giác như Trình Lệ Lệ thấy rồi.”
“Hả?”
“Bức thư tình kia của cậu đó,” Vương Chi Hạo giải thích, “Tớ vô tình đọc được, là cô ấy viết.”
Vương Chi Hạo nhớ tới lúc ra ngoài biểu cảm trên mặt Trình Lệ Lệ có chút khó coi, cậu ta còn chưa kịp thốt câu nào thì Trình Lệ Lệ đã tự mình chạy vào nhà vệ sinh, chắc bây giờ còn trốn ở góc nào đó lau nước mắt.
“Lúc ra ngoài tớ thấy tình trạng của cô ấy không tốt lắm, chắc cô ấy đã nhận ra cậu có người trong lòng, nhưng không biết cậu ở bên Tề Nhiên,” Vương Chi Hạo nói, “Nhưng chắc không sao đâu, suy cho cùng ngay từ đầu cô ấy cũng không ôm hy vọng gì nhiều.”
Lục Khuynh chớp mắt suy nghĩ một hồi, vô cớ nghĩ đến vẻ dịu dàng lúc Tề Nhiên nhìn cậu, đáp: “Ừ.”
Vương Chi Hạo mắt thấy chủ đề sắp kết thúc, vẫn hơi tò mò thúc Lục Khuynh, cẩn thận hỏi cậu: “Nhưng mà Lục Khuynh, cậu thật sự định… cứ ở với Tề Nhiên như thế này sao?”
“Ừm.” Lục Khuynh trả lời rất nhanh, cuối cùng bổ sung thêm câu, “Tôi nghiêm túc.”
“Nhưng, gia đình cậu sẽ đồng ý sao? Tề Nhiên lớn hơn cậu rất nhiều tuổi, hơn nữa,” Vương Chi Hạo tạm dừng, “Còn là đàn ông.”
Vừa dứt lời, nét mặt Lục Khuynh thoáng chốc trở nên cô đơn, nghĩ đến lời cảnh cáo của Lục Thế Lâm lúc hai người chưa ở bên nhau, nỗi lo âu không hiểu sao lại ùa về.
Vẻ mặt hốc hác do bị bệnh tật hành hạ của Lục Thế Lâm xông vào đầu cậu, cậu muốn nói một cách tự nhiên như Tề Nhiên: “Bọn họ không quản tôi.” nhưng nhận ra mình chẳng có sức để nói.
“Ba tôi…” Nét mặt thiếu niên vô cùng mông lung, “Ông ấy không quản được tôi.”
“Được rồi…”
Vương Chi Hạo đáp, nhất thời chẳng biết hỏi gì, vừa định viết vài chữ lên bài tập thì tiếng chuông tan học vang lên.
Lớp học trở nên sôi nổi trong nháy mắt, các bạn học đều nóng lòng thu dọn sách vở chạy ra ngoài, Vương Chi Hạo cũng đứng dậy chào hỏi mấy người bạn, tùy tiện thu dọn một chốc rồi chuẩn bị ra về.
Cậu ta liếc nhìn Lục Khuynh, thiếu niên vẫn ngoan ngoãn ngồi trên bàn làm bài tập, dường như tách biệt với thế giới, chẳng có bất kỳ sự quấy nhiễu từ bên ngoài.
Cậu ta hơi nghĩ ngợi liền hiểu Lục Khuynh đang chờ Tề Nhiên.
Hèn chi mỗi ngày Lục Khuynh đều về muộn như vậy.
“Chờ anh của cậu à?”
Lục Khuynh ngẩng đầu ngó cậu ta, vẻ mặt vô cảm không lên tiếng coi như ngầm thừa nhận.
Vương Chi Hạo ném cho cậu cái liếc mắt “Tớ hiểu tớ hiểu”, sau đó kề vai sát cánh với đám bạn bước ra khỏi lớp.
Bạn học xung quanh ngày càng ít, Lục Khuynh vẫn an tĩnh ngồi tại chỗ, chờ đến khi làm bài xong, cậu xoa mắt ngẩng đầu nhìn bốn phía mới phát hiện trong phòng học chỉ còn một mình cậu.
Nhưng không có Tề Nhiên dựa vào khung cửa nhìn cậu.
Hơi lạ, Tề Nhiên thường đến sớm đứng ngoài cửa chờ cậu tan học, nhưng chưa bao giờ đến muộn.
Lòng cậu vô thức cảm thấy lo lắng, lấy điện thoại mở giao diện trò chuyện với Tề Nhiên.
Tin nhắn gửi tới từ mười mấy phút trước:
Nhiên: Bạn nhỏ ơi
Nhiên: Có lẽ anh sẽ đến muộn một chút, không thấy anh thì có thể gọi Didi* qua trước
Nhiên: Anh sẽ tới nhanh thôi
*Một ứng dụng đặt taxi
Cậu ngơ ngác nhìn màn hình, đôi mắt dừng lại rất lâu ở dòng tin nhắn “Có lẽ anh sẽ đến muộn một chút”.
Chuyện khiến Tề Nhiên cảm thấy “Có lẽ sẽ đến muộn một chút” rốt cuộc là gì?
Cậu không nghĩ nữa, nhấn trên màn hình vài lần, cuối cùng vẫn trả lời một chữ.
LQ: Vâng